2023
Hiện diện mới
18.5 Lễ Thăng Thiên
Hiện diện mới
Biến cố Đức Giêsu lên trời là một biến cố lịch sử. Vì biến cố này đã diễn ra trong một thời gian và không gian nhất định, có sự chứng kiến của nhiều người và đã được sách Cộng Vụ Tông Đồ và các sách Tin mừng ghi lại. Bài đọc I cho chúng ta biết, sau thời gian thi hành nhiệm vụ ở thế gian, Ngài chịu nạn chịu chết, sống lại và hiện ra với nhiều người. Hôm nay, trước mặt các Tông đồ, Ngài được cất nhắc lên trời (Cv 1, 1-11). Cũng trong khung cảnh đó, bài Tin mừng cho chúng ta biết, theo lời hẹn trước, Mười một Tông đồ đã đến Galilê gặp Đức Giêsu. Trước khi lên trời, Ngài trao cho các ông sứ mạng loan báo Tin mừng (Mt 28, 18-20).
Sự kiện Chúa Giêsu thăng thiên đánh dấu việc Người trở về “nơi” mà Người đã hiện hữu trước khi nhập thể (Ga 3, 13). Lễ này nói lên việc nhân tính của Người tiến vào trong vinh quang của Thiên Chúa một cách vĩnh viễn (Ga 16, 28; 17, 5). Nó đánh dấu sự kết thúc sứ mệnh hữu hình của Chúa Giêsu ở trần gian và khởi đầu sứ mệnh của Giáo Hội. Vào chính ngày Phục Sinh, Chúa Giêsu đã được tôn vinh, được siêu thăng và “ngự bên hữu Chúa Cha” trong thân xác vinh quang của Người rồi.
Tuy nhiên, theo trình thuật của Thánh Luca, sau khi phục sinh, Chúa Giêsu còn hiện ra nhiều lần với các môn đệ trong khoảng thời gian 40 ngày. Đây là thời gian Chúa Giêsu dùng để khẳng định sự Phục Sinh của Người, củng cố niềm tin của các môn đệ, hoàn tất việc giảng dạy và sai các ông đi rao giảng Phúc Âm.Với biến cố thăng thiên, Chúa Giêsu không còn hiện diện trong thân xác hữu hình như trước kia, nhưng Người vẫn hiện diện với Giáo Hội cho đến ngày tận thế (Mt 28, 20) theo phương cách mới – theo quyền năng của Chúa Thánh Thần, với tư cách là Chúa của vũ trụ (Pl 2, 10-11).
Chúa lên trời, ngự bên hữu Chúa Cha. Theo Thánh Kinh, ngự bên hữu nghĩa là đồng hàng trong danh dự, phẩm vị và quyền năng. Chúa Giêsu lên trời sau khi hoàn tất công cuộc cứu độ. Người lấy lại vinh quang, uy quyền và danh dự của một Thiên Chúa đồng hàng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Người lấy lại những sự ấy là vì đã tự nguyện trút bỏ nó khi vào trần gian để thực thi chương trình cứu độ. “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế” (Pl 2,6-7).
Các Tông đồ đã được “thực mục sở thị” mầu nhiệm thăng thiên của Thầy mình, cũng tức là đã được củng cố đức tin vững vàng về mầu nhiệm Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa thật, xuống thế làm người, chịu khổ hình thập giá vì tội lỗi loài người, đã sống lại và thật sự lên trời vinh hiển. Những việc làm, những Lời dạy của Thầy đã là hiện thực 100%. Vậy thì còn “đăm đăm nhìn theo bóng dáng Thầy” làm chi nữa, bởi chính Thầy đã dạy “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28, 20). Lời thiên sứ “ Chúa Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời” cũng đã được Thầy nhắn nhủ từ trước: “Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.” (Ga 14, 2-3). Người còn nói rất rõ chính Người sẽ đến: “Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người.” (Mt 25, 31).
Biến cố Chúa lên trời chỉ là một cách Thiên Chúa mạc khải cho con người dễ hiểu mà thôi. Còn thực chất trời không phải là một không gian cố định nào và kể từ khi Chúa phục sinh thì Người không còn bị giới hạn bởi thân xác phàm tục nữa, mà là cùng lúc Người vẫn kết hợp mật thiết với Ngôi Cha và Ngôi Ba, đồng thời Người còn ở khắp mọi nơi “cả trên trời, dưới đất và trong nơi âm phủ nữa”. Như vậy là đã rõ, trời không phải là ở chỗ này hay chỗ kia, ở trên cao hay dưới thấp, mà là ở khắp mọi nơi. Chúng ta vẫn thường nói khi con người sống thánh thiện là đã nên thánh giữa đời, lên thiên đàng ngay ở trần gian này. Và quả thật chỉ có như thế thì mới có “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28, 20) được.
Vấn đề quan trọng không phải là cứ đăm đăm nhìn theo bóng dáng Thầy, để mà tiếc nuối, hoặc để mà thắc mắc xem trời ở đâu và Thầy lên trời sẽ cư ngụ chỗ nào (kiểu như những con người ở thế kỷ XXI này thắc mắc); mà là hãy nhớ lại lời Thầy đã truyền: “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.” (Mt 28, 19).
Vì thế, nên “Các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.” (Mc 16, 20). Sở dĩ các Tông đồ tiên khởi làm được như vậy, chính là nhờ các ngài đã có một lòng tin sắt đá vào Thầy của mình, bởi “Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.” (Mc 16, 17-18).
Hôm nay Chúa Giê-su đang ở trong mỗi người chúng ta như lời Ngài phán: “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” Ngài tha thiết kêu mời chúng ta hợp tác với Ngài trong việc loan Tin mừng và cứu độ: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ những gì Thầy đã truyền cho anh em.” (Mt 28, 19-20)
Còn rất nhiều người chưa nhận biết Tin mừng của Chúa Giêsu. Tâm hồn họ là những trang giấy trắng. Chúa Giêsu rất muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé yếu đuối của chúng ta để viết lên trong tâm hồn họ những trang Tin mừng về Thiên Chúa là Cha yêu thương, về mọi người là anh em một nhà, về tình huynh đệ không biên giới… Chúa Giêsu muốn sử dụng chúng ta như khí cụ hữu hiệu mang lại ơn cứu rỗi cho nhiều người. Điều quan trọng là chúng ta có bằng lòng để cho Ngài thực hiện kế hoạch cứu độ của Ngài qua chúng ta hay không.
Lễ Chúa Giêsu lên trời không phải là kết thúc, nhưng là khởi đầu một chặng đường mới, chặng đường của chứng nhân. Mỗi chúng ta hãy lên đường, nhờ ơn Chúa Thánh Thần, mạnh mẽ can đảm làm chứng cho Chúa, như Người đang mời gọi chúng ta.
2023
Chúa Thánh Thần là Thầy dạy Kitô hữu
17.5 Thứ Tư trong tuần thứ Sáu Mùa Phục Sinh
Cv 17:15,2218; Tv 148:1-2,11-12,12-14,14; Ga 16:12-15
Chúa Thánh Thần là Thầy dạy Kitô hữu
Trước khi trở về cùng Chúa Cha, Chúa Giêsu đã hứa ban Chúa Thánh Thần cho các môn đệ (Ga 14, 16). Chúa Thánh Thần là Thần Chân Lý giúp các môn đệ thấu hiểu Mầu Nhiệm Vượt Qua của Chúa Giêsu (Ga 16, 5-13). Mầu Nhiệm này, tự sức mình, con người không thể thấu hiểu được (Ga 16, 12b), bởi lẽ, không ai biết được những gì nơi Thiên Chúa, nếu không phải là Thánh Thần của Thiên Chúa ban cho (1 Cr 2, 11). Như vậy, với sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, con người sẽ thấy được vẻ đẹp tròn đầy của Sự thật (Ga 16, 13).
Chúa Giêsu đã nói trước với các Tông đồ và đồng thời cũng là lời hứa với các ông, là Ngài sẽ sai Chúa Thánh Thần, là Thần Chân lý đến để tiếp tục giảng dạy cho các ông và cho cả thế giới biết tất cả sự thật về Ngài.
Tin mừng hôm nay trình bày về sư phạm của Chúa Thánh Thần, giúp chúng ta hiểu biết, huấn luyện ta lớn lên. Điều này giúp chúng ta tin tưởng vào ơn phù trợ và ơn soi sáng hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, để nhờ đó chúng ta ý thức và sốt sắng hơn trong việc cầu nguyện với Chúa Thánh Thần.
Chúa Giêsu là mạc khải trọn vẹn về Chúa Cha. Nhưng các môn đệ Người có khả năng tiếp nhận trọn vẹn mạc khải ấy hay không là một chuyện khác. Người xác nhận rằng các ông chưa “có thể chịu nổi” sự thật toàn vẹn. Người hứa rằng Thần khí sự thật, tức Chúa Thánh Thần, sẽ đến – nhưng không phải để trao “cú một” nguyên gói sự thật, mà là để “dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn”. Như thế, việc khám phá sự thật là một quá trình cần phải được tiếp tục không ngừng trong sự dẫn dắt của Thánh Thần; và thái độ đúng đắn của người môn đệ Chúa Giêsu là khiêm tốn, ngoan ngoãn lắng nghe sự dẫn dắt – thường một cách rất tế nhị và từ những phía rất bất ngờ – của Chúa Thánh Thần. Thái độ hãnh thắng, tự mãn, coi mình hoàn toàn đúng và kẻ khác hoàn toàn sai… chắc chắn không phải là thái độ của một người ở trong Thần Khí sự thật.
Chúa Thánh Thần đến hướng dẫn những môn đệ của Đức Giêsu đến sự thật toàn vẹn. Chúa Giêsu dùng từ ngữ “hướng dẫn đến sự thật toàn vẹn” để nói lên một trong những trách vụ của Chúa Thánh Thần. Đây không có nghĩa là Chúa Thánh Thần mạc khải thêm cho các môn đệ Chúa Giêsu biết những sự thật mới mẻ về Thiên Chúa. Chúa Thánh Thần không mạc khải thêm những điều mới. Mạc khải của Chúa Giêsu đã trọn vẹn, nhưng các môn đệ chưa lãnh hội trọn vẹn hết mọi sự được, cần nhờ đến Chúa Thánh Thần để được dẫn sâu vào trong các sự thật của Chúa, để hiểu mỗi ngày một hơn mạc khải của Chúa. Các ngài cần đào sâu hơn giáo huấn của Chúa Giêsu, cần hướng dẫn đến sự thật toàn vẹn, cần hiểu sâu xa hơn về mầu nhiệm của Chúa Giêsu Kitô, nhờ qua Thánh Thần. Chúa Giêsu biết các môn đệ còn là những người có những giới hạn và cả những tật xấu nữa, và do đó đang cần đến sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần biết là chừng nào để có thể làm chứng cho Chúa cách đáng tin.
Chỉ trong Chúa Thánh Thần, nghĩa là trong đức tin, con người mới cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Giêsu, chỉ trong Thánh Thần, con người mới có thể hiểu biết về Chúa Giêsu. Đó là cảm nghiệm mà các môn đệ Chúa Giêsu có thể có được từ sau lễ Ngũ tuần. Trước đó, Chúa Giêsu phục sinh đã nhiều lần hiện ra cho các ông, nhưng sự hiểu biết của các ông về mầu nhiệm của Ngài vẫn còn bị giới hạn. Chỉ sau khi Thánh Thần hiện xuống, các môn đệ mới cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa Giêsu Phục sinh và chân lý của Ngài mới sáng tỏ trong tâm hồn các ông. Chúa Giêsu đã khẳng định vai trò giáo dục của Chúa Thánh Thần, khi Ngài nói với các môn đệ: Khi Thần chân lý đến, Ngài sẽ đưa các con vào tất cả sự thật.
Ngày nay đối với chúng ta, đời sống chúng ta luôn luôn cần đến sự giúp đỡ, hướng dẫn và giữ gìn. Ai sẽ giúp chúng ta điều đó? Thưa là Chúa Thánh Thần. Ngài không hiện diện giữa chúng ta theo kiểu Chúa Giêsu đã hiện diện giữa các Tông đồ, nhưng Ngài ở trong lòng chúng ta, để thực hiện nơi chúng ta những gì Chúa Giêsu đã thực hiện nơi các Tông đồ lúc Ngài còn tại thế. Ngài soi sáng trí khôn chúng ta, Ngài sưởi ấm cõi lòng chúng ta, Ngài thúc giục chúng ta làm điều lành và tránh điều xấu.
Chúa Giêsu khẳng định: “khi nào Thần Khí Sự Thật đến, Ngài sẽ đưa anh em tới sự thật toàn vẹn” (c.13a). Một sự thật về Chúa Cha, về Chúa Giêsu và về Ba Ngôi Thiên Chúa. Một sự thật về Tình Yêu của Thiên Chúa và con đường cứu độ của Ngài. Sự thật ấy đời đời ở trong Ba Ngôi Thiên Chúa, ở nơi cung lòng Chúa Cha. Sự Thật ấy chính là Ngôi Hai Thiên Chúa: “Ngài không tự mình nói ra, nhưng những gì Người nghe, Ngài sẽ nói lại và loan báo những điều sẽ xảy đến” (13b).
Như thế, Chúa Thánh Thần ở đây đóng vai trò giảng dạy và củng cố niềm tin cho các Tông Đồ. Ngoài ra, Ngài cũng tỏ lộ những điều sẽ xảy ra trong tương lai như một bằng chứng về quyền năng Thiên Chúa của Ngài.
Một sứ vụ khác của Chúa Thánh Thần là tôn vinh Chúa Giêsu “Ngài sẽ tôn vinh Thầy, vì Ngài sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em” (c.14). Như thế, Chúa Thánh Thần là ngôn sứ mới, sẽ nói về Chúa Cha và ở đây Ngài cũng nói về Chúa Con. Ngài tôn vinh Chúa Con trong Chúa Cha, vì việc làm của Chúa Con là thực hiện trọn vẹn chương trình cứu độ của Chúa Cha. Ngài chỉ nói lại, chỉ làm sáng tỏ những Mầu Nhiệm nơi Chúa Con, những lời nói hành động của Chúa Con mà các Tông đồ chưa thấu hiểu khi các ông còn ở trong trần gian, còn sống trong xác thịt yếu đuối.
Lãnh nhận niềm vui Phục sinh, mỗi người chúng ta được Hội thánh mời gọi làm cho niềm vui ấy được kéo dài trong từng ngày sống và lan toả đến những người chung quanh, bằng cách để Thánh Thần hướng dẫn đời mình. Nhờ đó, họ trở nên những chứng nhân về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa (Cv 1, 8); và, hoa trái của Thánh Thần là: bác ái, hoan lạc, bình an, quảng đại, nhân từ, lương thiện, trung tín, hiền hòa, và tiết độ (Gl 5, 22-23) sẽ trổ sinh trong cuộc đời của họ.
2023
Công việc của Thánh Thần
16.5Thứ Ba trong tuần thứ Sáu Mùa Phục Sinh
Cv 16:22-34; Tv 138:1-2,2-3,7-8; Ga 16:5-11
Công việc của Thánh Thần
Trong diễn văn từ biệt Chúa Giêsu hứa sẽ sai Thánh Thần đến, nhờ đó các môn đệ cảm nghiệm được sự hiện diện mới của Ngài. Sự hiện diện mới ấy của Chúa Giêsu giữa các môn điện sẽ là một bản án cho thế gian. Thật thế, khi Chúa Giêsu bị đem ra xét xử và bị treo trên thập giá, thế gian tường đã kết án Ngài. Nhưng trong Chúa Thánh Thần, bản án thế gian dành cho Chúa Giêsu đã trở thành lời tố cáo đối với thế gian.Từ nay, thập giá Chúa Giêsu sẽ mãi mãi là lời tố cáo về tội ác của thế gian.
Tin Mừng cho biết, các môn đệ tràn ngập ưu phiền vì sắp phải xa Thầy. Chúa Giêsu trấn an các môn đệ bằng cách cho họ thấy sự cần thiết của việc Ngài ra đi: Đấng Bảo Trợ sẽ đến. Rồi dường như sợ các học trò không hiểu Đấng Bảo Trợ sẽ làm gì khi đến với họ, nên Chúa Giêsu tiếp tục cho họ biết nhiệm vụ của Chúa Thánh Thần: chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi, về sự công chính và về việc xét xử.
Công việc của Thánh Thần, do Chúa Kitô sai đến, là một điều khó hiểu: Ngài phải chất vấn thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về việc xét xử. Chất vấn một ai có thể mang nhiều nghĩa. Ở đây, từ ngữ này trước tiên có nghĩa là chứng mình sự sai lầm hay dối trá hoặc còn là đặt ai vào vị thế không thể nào đối đáp được. Thánh thần trở nên người buộc tội khiến chúng ta không còn biết đối đáp thế nào, khiến chúng ta hết đường chạy lỗi.
Nhưng chất vấn một ai về tội lỗi, về sự công chính và về việc xét xử, điều ấy nghĩa là gì? Nghĩa là khi cho thấy ý nghĩa của tội lỗi, của sự công chính, của việc xét xử, Thánh Thần sẽ lật tẩy những nhận thức của chúng ta về ba điều ấy.
Thánh Thần cho ta thấy ý nghĩa của tội lỗi. Trước khi là một sự phạm luật, tội lỗi là một vấn đề từ chối không chịu tin, từ chối đón nhận chứng từ của Chúa Kitô, từ chối gắn bó với Ngài. Dù cuộc sống chúng ta có trong sạch đối với những lề luật Thiên Chúa hay tự nhiên thì chúng ta vẫn sống trong tội lỗi, nếu chúng ta không đón nhận chứng từ của Chúa Kitô. Thánh Phaolô phát biểu theo một cách khác : “Nếu Chúa Kitô không sống lại, anh em vẫn còn ở trong tội lỗi”, và ngài nói thêm “lề luật không ích gì cả, chỉ có đức tin mới cứu vớt”.
Thánh Thần cho ta thấy ý nghĩa của sự công chính. Ở đây cũng vậy, sự công chính trước hết không phải là vấn đề công bình, mà là thánh thiện. Chúa Giêsu là người công chính vì Ngài chia sẻ sự thánh thiện của Cha Ngài bằng cách tiến gần đền Người, qui hướng về Người. Sự công bình thế gian thì chưa đủ để ta có thể chia sẻ sự sống của Thiên Chúa; ta cần phải nên thánh.
Cuối cùng, Thánh Thần cho ta thấy ý nghĩa của sự xét xử. Việc xét xử nói đây đã được thực hiện rồi, không phảì là trong tương lai. Việc xét xử được tiến hành trong hiện tại tương ứng với sự từ chối của mình: chúng ta tự định vị mình, tùy theo hoạt động hay việc làm mình, ở bên ánh sáng hay bóng tối. Ý nghĩa của sự xét xử không phải là một lời tuyên án tương lai và chỉ xảy ra một lần, nhưng đó là một sự kiện kéo dài suốt đời, từng giây từng phút.
Công việc của Thánh Thần là cho chúng ta thấy ý nghĩa đích thực của tội lỗi: ấy là từ chối không tin; một sự công chính mới: ấy là sự thánh thiện; một loại xét xử mới: ấy là sự xét xử đang tiến hành, tương ứng với mức độ trung thành hay bất trung của chúng ta hằng ngày.
Mỗi ngày, sau lời truyền phép, khi tuyên xưng: Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết người Kitô hữu lặp lại quyết tâm không khoan nhượng trước tội ác và bất công. Giáo hội sẽ không chu toàn sứ mệnh tiên tri của mmhvà không lâm chứng cho sự hiện diện của Chúa Kitô, nếu vìmột chút lợi lộc hay đặc ân trước mắt, mà tìm cách thỏa hiệp hay im lặng đồng lõa với sức mạnh của tối tăm Dĩ nhiên, lời tố cáo tội ác mà Giáo hội tuyên bố không chỉ là một phản kháng trên môi miệng hay văn bản, màthiết yếu phải được thể hiện trong chính cuộc sống của Giáo hội và của mỗi Kitô hữu. Người Kitô hữu tố cáo tội ác thế gian khi họ nói “Không” với những gì đi ngược giá trị Tin mừng, khi họ sẵn sàng mất tất cả hơn là bóp nghẹt tiếng nói lương tâm và đánh mất phẩm giá của mình hay chà đạp phẩm giá của người khác.
Có thể nói Thánh Thần được sai đến với các môn đệ Chúa Giêsu và thế gian năm xưa, cũng chính là Thánh Thần mà Mẹ Giáo Hội đang muốn chuẩn bị cho con cái mình lãnh nhận trong lộ trình phụng vụ mùa phục sinh năm nay. Đấng Ấy sẽ đến với bộ mặt của tình yêu, với tiếng nói của tình yêu ; sẽ đưa những sai lầm của chúng ta đến với ánh sáng của tình yêu và sẽ đốt cháy những sai lầm ấy bằng ngọn lửa của lòng xót thương vô bờ nơi Trái Tim Thiên Chúa. Đó là cung cách hành động của Tình Yêu. Và khi Tình Yêu hành động, ta sẽ được biến đổi, được sống, được an bình trong Ánh Sáng Vĩnh Cửu của Đấng Phục Sinh.
Ước gì lời tuyên xưng : Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết được thể hiện bằng những cố gắng hằng ngày, để chống lại tội ác và muôn hình thức bất công trong chính bản thân và môi trường sống của chúng ta.
2023
Ở trong tay Chúa
8.5 Thứ Hai trong tuần thứ Năm Mùa Phục Sinh
Cv 14:5-18; Tv 115:1-2,3-4,15-16; Ga 14:21-26
Ở trong tay Chúa
Chúa Giêsu khai mạc một kỷ nguyên mới và Ngài mời gọi con người tham dự vào kinh nghiệm thiêng liêng làm nên vận tống của họ, đó là sống đời sống Chúa Cha qua Chúa Con linh nghiện này chỉ có thể trung thực khi nó bén rễ sâu đong việc tuân giữ lời Chúa.
Tin mừng hôm nay, khi tông đồ Giuđa Thađêô đặt câu hỏi: Tại sao Thầy tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ ra cho thế gian ? Chúa Giêsu trả lời bằng cách nhắc đến tình yêu mà con người phải có đối với Thiên Chúa. Thiên Chúa không giới hạn hành động cứu rỗi của Ngài, nhưng chỉ có con người mới là kẻ ngăn cản và chống lại sự thật của Chúa, không yêu mến Chúa và không tuân giữ các giới răn của Ngài. Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy, Cha của Thầy sẽ yêu mến người ấy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại trong người ấy . Đây là một thực tại cao cả đối với con người khi chấp nhận yêu mến Thiên Chúa, hay đúng hơn đểcho Thiên Chúa yêu thương mình.
Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy. Sự quyết tâm bước theo Chúa được đo lường bằng sự trung ưu với lời Ngài. Ai yêu mến Chúa và được Ngài yêu mến sẽ liên kết với Ngài một cách mật thiết, lời Chúa sẽ thám nhập và đi vào tận lâm hồn họ, biến đổi họ và làm cho họ trở thành những người góp phần làm sáng tỏ khuôn mặt Thiên Chúa cho thế giới.
Để được ở trong tay Chúa, để được ở với Chúa, để được Chúa cư ngụ trong tâm hồn, đó là mục đích của cuộc sống đức tin mà người Kitô hữu phải không ngừng theo đuổi. Đó cũng là một trong những ý tưởng nổi bật trong Tin mừng Gioan. Những môn đệ đầu tiên đã đến xem nơi Chúa Giêsu cư ngụ và đã ở lại với Ngài. Chúa Giêsu đã kêu gọi họ trước tiên là đến và ở với Ngài.
Tin mừng hôm nay cũng muốn đào sâu ý tưởng ấy: “Ai yêu mến Ta, Ta sẽ yêu mến nó và sẽ tỏ minh ra cho nó”. Trong Cựu ước Đền thờ vốn được quan niệm như nơi cư ngụ của Thiên Chúa. Nhưng với Chúa Giêsu, Đền thờ Thiên Chúa từ nay sẽ là tâm hồn con người; từ nay nhờ phép rửa: người Kitô hữu thờ thành đền thờ của Chúa. Nhưng sự hiện diện ấy của Thiên Chúa, người Kitô hữu chỉ cảm nhận được khi họ yêu mến Chúa Giêsu và tuân giữ giới răn của Ngài. Sự hiện diện ấy, người Kitô hữu chỉ có thể làm lan tỏa chung quanh bằng việc tuân giữ giới răn của Chúa Giêsu, nghĩa là sống theo Ngài, sống bằng chính sức sống của Ngài.
Lời Chúa hôm nay nhắc nhở người Kitô hữu về sứ mệnh làm chứng cho sự hiện diện của Chúa trong trần thế. Người ta không thể cho đi điều mình không có. Nguyên tắc này càng đúng hơn trong đời sống đức tin: người Kitô hữu sẽ không là chứng nhân sự hiện diện của Chúa nếu cuộc sống của họ không có sức tỏa lan sự hiện diện ấy. Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta cách làm chứng cho sự hiện diện ấy, đó là tuân giữ các giới răn của Ngài. Khi những người ngoài nhìn vào cộng đoàn Kitô tiên khởi, họ đã phải thốt lên: “Kìa xem họ yêu thương nhau dường nào! Đó cũng là thách đố đang được đặt ra cho người tín hữu chúng ta: chúng ta phải sống thế nào để sự hiện diện của Chúa không chỉ giới hạn trong nơi thờ phượng hay trong những sinh hoạt tôn giáo, mà phải được thể hiện bằng cả cuộc sống chúng ta nữa.
Chúng tôi không cầu nguyện để thoát khỏi tay các ông, mà để được ở trong tay Chúa ước gì, qua cuộc sống mỗi ngày, chúng ta luôn cảm nhận được sự hiện diện yêu thương của Chúa, và đáp trả tình yêu ấy bằng những cố gắng sống yêu thương, quảng đại để sự hiện diện về tình yêu của Chúa cũng được người khác cảm nhận.
Chúng ta không đếm xuể những lần chúng ta bất trung với Chúa. Những lần chúng ta phạm luật, phạm giới răn của Người. Ngược lại, có một sư trung thành đối với Chúa mà chỉ là bề mặt thôi: ta có thể chỉ trung thành với Người thông qua lề luật. Luật đạy như thế, thì tôi làm thế. Luật cấm làm thế, thì tôi không làm, nếu không tôi sẽ phạm một tội nặng.
Nếu chúng ta trở về với cốt lõi của Phúc âm, chúng ta sẽ thấy xuất hiện một chiều kích khác, chiều kích đầu tiên của quan hệ giữa chúng ta với Thiên Chúa và với giới răn Người: “Ai yêu mến Thầy, thì giữ lời Thầy”. Tình yêu ở Chúa trở nên sai lệch: Người sẽ là một Thiên Chúa hay trả thù, khát máu và thích xử phạt.
Rất nhiều Kitô hữu vẫn còn sợ Chúa; họ giữ lời Người vì sợ bị phạt chứ không phải vì yêu thương. Thiếu tình yêu, những đòi hỏi của việc nên thánh trở nên khổ cực: đấy là một cái ách quá nặng nề, một gánh nặng quá sức vác. Trong lòng mình âm ỷ ngòi nổi loạn.
Ngược lại, nếu quan hệ với Chúa được thiết lập trong tình yêu, thì tình yêu đòi hỏi phải có lòng trung thành. Thiên Chúa sẽ đáp lại lòng trung thành này bằng cách đến cư ngụ trong người ấy. “Cha Thầy sẽ yêu thương người ấy và Chúng Ta sẽ đến cư ngụ trong lòng”
Thiên Chúa không cưỡng bách con người chấp nhận sự hiện diện của Người. Người không hành động như thể đến viếng một nhà nghỉ trong những ngày cuối tuần. Người đến trong một tâm hồn dành chỗ cho Người, nơi mà tình yêu và lòng trung thành gặp nhau.
Trong gia đình, người ta cảm thấy mình bị cưỡng bách phải nhận một đứa con nếu đứa con ấy không được đón nhận trong yêu thương. Trước khi đến, Thiên Chúa chờ đợi chúng ta một câu trả lời được biểu hiện qua những hành động cụ thể.
Chúng ta khó nhận ra sự hiện diện này. Chúng ta muốn cảm thấy ấm lòng. Tuy nhiên, nếu chúng ta tin, nếu chúng ta yêu mến, nếu chúng ta cậy trông, thì Thiên Chúa đã ở trong chúng ta rồi. Thật vậy, đức tin, đức cậy và đức mến, ba nhân đức đối thần, chính là những phẩm chất của Thiên Chúa, đấy là một cái gì của Người mà Người ban cho chúng ta, những phẩm chất làm cho chúng ta nên giống hình ảnh Người, vì Người trông cậy vào mỗi người chúng ta, Người tin tưởng vào khả năng chúng ta, và yêu mến chúng ta bất chấp những yếu đuối của mình.
