Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: GH Việt Nam

Home / Tin tức / GH Việt Nam
11Tháng Bảy
2026

Hoa trái thiêng liêng hậu tuần Cửu nhật

11/07/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

Hoa trái thiêng liêng hậu tuần Cửu nhật

Lm. Giuse Lê Ngọc Ngà

Có những lời cầu nguyện khép lại trong thinh lặng, nhưng cũng có những lời cầu nguyện nở thành hoa trái. Tuần Cửu Nhật chuẩn bị cho Đại lễ tuyên phong Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp là một hành trình như thế. Nhìn lại biến cố hồng ân ngày 02/7/2026, chúng ta không chỉ nhớ về một Đại lễ trọng thể, mà còn nhận ra biết bao hoa trái thiêng liêng Thiên Chúa đã gieo vào lòng Hội Thánh và từng người tín hữu.

HOA TRÁI THIÊNG LIÊNG HẬU TUẦN CỬU NHẬT

Nhìn từ Đại lễ tuyên phong Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp

ngày 02 tháng 7 năm 2026

“Ai gieo trong lệ sầu sẽ gặt giữa tiếng reo vui” (Tv 126,5).

Khi lời cầu nguyện trở thành hiện thực

Có những biến cố đi qua rồi dần chìm vào ký ức. Nhưng cũng có những biến cố càng lùi xa theo thời gian lại càng bừng sáng ý nghĩa. Đại lễ tuyên phong Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp ngày 02 tháng 7 năm 2026 là một biến cố như thế. Đó không chỉ là một ngày lịch sử của Giáo hội Việt Nam, nhưng còn là một ngày hồng ân, đánh dấu sự trưởng thành trong đời sống đức tin của cộng đoàn Dân Chúa.

Để có được ngày đại lễ ấy, Giáo phận Cần Thơ đã chuẩn bị không chỉ bằng công tác tổ chức chu đáo, nhưng trước hết bằng lời cầu nguyện. Chín ngày của Tuần Cửu Nhật không phải là khoảng thời gian đếm ngược đến một nghi thức phụng vụ, nhưng là một hành trình thiêng liêng dẫn cộng đoàn đi từ việc ý thức căn tính làm con Thiên Chúa đến việc sống đức tin, đức cậy, đức mến; từ việc chiêm ngắm mẫu gương của Cha Trương Bửu Diệp đến lời mời gọi trở thành những chứng nhân của Tin Mừng giữa lòng thế giới. Mỗi ngày đều khép lại bằng lời khẩn xin cho việc chuẩn bị Đại lễ được diễn ra trong bình an, sốt sắng và sinh nhiều hoa trái thiêng liêng.

Nhìn lại hôm nay, điều khiến chúng ta xúc động không phải là những con số thống kê hay quy mô của một sự kiện, nhưng là việc nhận ra rằng Thiên Chúa đã quảng đại nhận lời cầu nguyện của Hội Thánh. Những gì được cộng đoàn kiên trì dâng lên trong chín ngày đã được đáp lại bằng một Đại lễ diễn ra trong bầu khí hiệp nhất, trang nghiêm, sốt sắng; và hơn thế nữa, bằng những đổi thay âm thầm nhưng sâu xa trong đời sống của biết bao người tín hữu.

Đại lễ đã kết thúc, nhưng hoa trái của Tuần Cửu Nhật vẫn tiếp tục nảy nở. Chính từ những hoa trái ấy, chúng ta đọc lại ý nghĩa của chín ngày cầu nguyện như đọc lại một bản trường ca về ân sủng Thiên Chúa đang hoạt động nơi Hội Thánh.

  1. 1.Hoa trái của ơn gọi làm con Chúa: Khi Hội Thánh là “Dân Thiên Chúa”

Điều đáng chú ý là ngày đầu tiên của Tuần Cửu Nhật không bắt đầu bằng việc nói về Cha Trương Bửu Diệp, nhưng bằng việc mời gọi mọi người trở về với căn tính nền tảng nhất của mình: được làm con Thiên Chúa. Đây là lựa chọn mục vụ căn bản. Trước khi học nơi các thánh, người Kitô hữu phải biết mình là ai trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Có lẽ vì thế mà hoa trái đầu tiên sau Đại lễ chính là sự hiệp thông. Trong ngày 02 tháng 7, Tắc Sậy trở thành nơi gặp gỡ của một đại gia đình đức tin. Những đoàn hành hương nối tiếp nhau từ nhiều giáo phận, từ miền Bắc, miền Trung, Tây Nguyên, Đồng bằng sông Cửu Long và cả cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Trên quảng trường phụng vụ, người ta không còn nhìn thấy khoảng cách của địa lý hay khác biệt của hoàn cảnh sống; chỉ còn lại hình ảnh những người con cùng quy tụ quanh bàn tiệc Thánh Thể.

Đó là vẻ đẹp của Hội Thánh mà Công đồng Vatican II gọi là “Dân Thiên Chúa”. Hội Thánh không được xây dựng bằng những cơ cấu tổ chức, nhưng bằng sự hiệp thông phát sinh từ Bí tích Thánh Thể. Đại lễ đã giúp nhiều người cảm nhận sâu sắc hơn rằng họ không thuộc về một giáo xứ hay một giáo phận riêng lẻ, nhưng thuộc về một Hội Thánh duy nhất của Đức Kitô.

Chính sự hiệp nhất ấy là câu trả lời đầu tiên của Thiên Chúa đối với lời cầu nguyện của cộng đoàn trong Tuần Cửu Nhật.

  1. 2.Hoa trái của đức tin: những bước chân hành hương nói thay lời tuyên xưng

Đức tin là chủ đề của ngày thứ hai. Nhưng bản văn không dừng lại ở việc trình bày giáo lý về đức tin mà hướng cộng đoàn nhìn vào cuộc đời Cha Trương Bửu Diệp, người đã lấy chính mạng sống mình để minh chứng cho điều mình tin.

Đại lễ đã cho thấy đức tin ấy vẫn tiếp tục sống trong lòng Dân Chúa. Hàng vạn người hành hương không quản đường xa, tuổi tác hay những bất tiện của thời tiết để hiện diện tại Tắc Sậy. Có những người lên đường từ nhiều ngày trước; có những gia đình mang theo cả trẻ nhỏ và người già; có những đoàn giáo dân cùng lần chuỗi Mân Côi suốt quãng đường hành hương.

Nếu chỉ nhìn bằng con mắt xã hội học, đó là một cuộc tập trung đông người. Nhưng dưới ánh sáng đức tin, đó là một cuộc tuyên xưng âm thầm nhưng mạnh mẽ. Mỗi bước chân hành hương là một lời xác tín rằng Thiên Chúa vẫn đang hoạt động trong lịch sử; rằng sự thánh thiện không phải là chuyện của quá khứ nhưng vẫn hiện diện giữa thời đại hôm nay.

Điều gây ấn tượng nơi Đại lễ không chỉ là số lượng người tham dự, nhưng còn là bầu khí cầu nguyện bao trùm toàn bộ không gian phụng vụ. Những Thánh lễ trong ngày 1/7, giờ Diễn nguyện, cầu nguyện Taizé, chầu Thánh Thể, chuỗi Mân Côi, chuỗi Lòng Chúa Thương Xót, những phút thinh lặng trước Thánh lễ suốt đểm đã biến linh địa Tắc Sậy rộng lớn thành một “nhà nguyện ngoài trời”. Trong sự thinh lặng ấy, người ta nhận ra rằng đức tin không cần những biểu hiện ồn ào; đức tin lớn lên trong sự tín thác và gặp gỡ Thiên Chúa.

  1. 3.Hoa trái của đức cậy: Khi hy vọng được thắp sáng

Đức cậy là nhân đức của những con người biết đặt tương lai của mình trong bàn tay Thiên Chúa. Chủ đề ngày thứ ba vì thế mở ra một chân trời hy vọng cho toàn thể cộng đoàn.

Đại lễ ngày 02 tháng 7 đã trở thành điểm quy tụ của biết bao hy vọng ấy. Một đại lễ diễn ra trong mùa mưa bão, nhưng sáng hôm ấy: trời quang, mây tạnh, chẳng phải đó là kết quả của sự hiệp nhất trong đức tin và niềm hy vọng vào sự quan phòng của Chúa? Có người đến để tạ ơn, có người mang theo những thao thức của gia đình, có người xin ơn chữa lành, có người cầu nguyện cho con cái, cho ơn gọi, cho tương lai của Giáo hội và quê hương. Mỗi người mang một câu chuyện khác nhau, nhưng tất cả đều cùng hướng về Thiên Chúa với niềm xác tín rằng Người không bao giờ bỏ rơi những ai biết cậy trông.

Điều đáng quý là nhiều người ra về với một tâm hồn bình an hơn là với những câu trả lời trọn vẹn cho mọi vấn đề. Bởi lẽ, đức cậy không loại bỏ thử thách, nhưng giúp con người có sức mạnh để bước qua thử thách với niềm tin rằng Thiên Chúa luôn đồng hành.

Đại lễ tuyên phong Chân phước cũng mở ra một niềm hy vọng mới cho Giáo hội Việt Nam. Cuộc đời Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp nhắc chúng ta rằng sự thánh thiện vẫn được dệt nên từ chính đời sống mục vụ bình thường, từ lòng trung thành với đoàn chiên và từ tình yêu dành cho Thiên Chúa. Đó là lời mời gọi mỗi Kitô hữu tiếp tục nuôi dưỡng niềm hy vọng về một Hội Thánh ngày càng thánh thiện, hiệp nhất và hăng say loan báo Tin Mừng với niềm tín thác vào sự hiện diện của Chúa.

  1. 4.Hoa trái cúa đức mến: Khi tình yêu trở thành “ngôn ngữ chung” của đại lễ 

Nếu đức tin đưa con người đến với Thiên Chúa và đức cậy giúp con người vững bước trên đường lữ hành, thì đức mến chính là dấu chỉ cụ thể nhất để người ta nhận ra dung mạo của Hội Thánh. Không phải ngẫu nhiên mà ngày thứ tư của Tuần Cửu Nhật mời gọi cộng đoàn chiêm ngắm và thực hành đức mến như đỉnh cao của đời sống Kitô hữu.

Đại lễ ngày 02 tháng 7 năm 2026 đã làm cho nhân đức ấy trở nên hữu hình. Những ngày trước và trong đại lễ, người ta dễ dàng bắt gặp những hình ảnh rất bình dị nhưng đầy sức lay động: các linh mục miệt mài giải tội nhiều giờ liền; các nữ tu âm thầm phục vụ trang trí quãng trường; các chủng sinh, giới trẻ và hàng ngàn thiện nguyện viên tất bật điều phối giao thông, trật tự, chăm sóc y tế, giữ gìn vệ sinh, phát nước uống, chuẩn bị từng bữa ăn cho khách hành hương… Không ai hỏi người được phục vụ đến từ giáo phận nào, cũng chẳng ai tính toán xem mình đã hy sinh bao nhiêu thời gian và công sức. Mọi người chỉ có một mong ước chung: để ai đến với Tắc Sậy cũng cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa qua sự đón tiếp của anh chị em mình.

Điều đáng quý hơn nữa là tinh thần hiếu khách của người dân miền Tây đã góp phần làm nên vẻ đẹp của Đại lễ. Những nhà thờ dọc theo quốc lộ hướng về Tắc Sậy đã trở thành điểm dừng chân cho người hành hương nghỉ chân, những bình nước mát đặt bên vệ đường, những lời hỏi han chân tình và nụ cười hiền hậu đã để lại trong lòng nhiều người một cảm nhận khó quên. Không ít khách hành hương đã chia sẻ rằng họ không chỉ được tham dự một Thánh lễ trọng thể, nhưng còn được sống trong bầu khí của một gia đình, nơi mọi người biết quan tâm, chia sẻ và nâng đỡ nhau.

Có thể nói, nếu phụng vụ là “đỉnh cao và nguồn mạch” của đời sống Hội Thánh, thì chính đức mến là nhịp cầu nối dài phụng vụ vào cuộc sống. Sau Thánh lễ, mỗi nghĩa cử yêu thương, mỗi hành động phục vụ âm thầm đều trở thành một “phụng vụ của đời thường”, tiếp nối điều đã được cử hành nơi bàn thờ.

Đó chính là hoa trái đẹp nhất của ngày thứ tư trong Tuần Cửu Nhật: tình yêu không dừng lại trong lời cầu nguyện, nhưng trở thành lối sống của cộng đoàn.

  1. 5.Hoa trái của tinh thần mục tử: Chứng ta của một Hội Thánh phục vụ

Ngày thứ năm hướng cộng đoàn chiêm ngắm Cha Trương Bửu Diệp như hình ảnh của vị Mục tử nhân lành, người đã yêu thương đoàn chiên đến cùng và sẵn sàng hiến mạng sống vì đoàn chiên.

Thật ý nghĩa khi chính Đại lễ lại trở thành dịp để hình ảnh ấy được phản chiếu nơi đời sống của Giáo hội hôm nay.

Trong những ngày diễn ra Đại lễ, các giám mục hiện diện không chỉ với tư cách chủ sự và đồng tế trong thánh lễ, nhưng còn như những người cha cùng chia sẻ niềm vui với đoàn dân. Các linh mục không chỉ hiện diện trên sân lễ, mà còn lặng lẽ ngồi tòa giải tội, đồng hành với người hành hương, thăm hỏi các đoàn khách… Nhiều người tham dự đã xúc động khi thấy các mục tử gần gũi, đơn sơ và sẵn sàng hiện diện giữa đoàn chiên.

Hình ảnh ấy nhắc nhớ rằng điều Giáo hội tôn vinh nơi Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp không chỉ là một biến cố lịch sử, nhưng trước hết là một mẫu gương mục tử. Sự thánh thiện của ngài không tách rời đời sống mục vụ hằng ngày. Ngài trở thành Chân phước vì đã sống trọn vẹn căn tính của một linh mục giữa lòng đoàn chiên.

Đại lễ vì thế cũng là lời nhắc nhở các mục tử hôm nay tiếp tục noi gương vị Chân phước: gần dân hơn, lắng nghe nhiều hơn, đồng hành nhiều hơn và yêu thương nhiều hơn. Đồng thời, giáo dân cũng được mời gọi cộng tác với các mục tử để xây dựng những cộng đoàn hiệp nhất và truyền giáo.

  1. 6.Hoa trái của sự hy sinh: Từ chứng từ đến chứng nhân

Cuộc đời Cha Trương Bửu Diệp đạt đến đỉnh cao trong sự hiến dâng mạng sống vì đoàn chiên. Tuy nhiên, ngày thứ sáu của Tuần Cửu Nhật không chỉ mời gọi chiêm ngắm biến cố ấy như một trang sử hào hùng, nhưng còn giúp người tín hữu hiểu rằng hy sinh là con đường phải được tiếp tục trong đời sống mỗi ngày.

Đại lễ đã làm nổi bật điều đó qua biết bao hy sinh âm thầm. Đằng sau một Thánh lễ diễn ra trang nghiêm là nhiều tháng chuẩn bị của các ban chuyên môn; là những đêm thức trắng của các đội hậu cần, trật tự, vệ sinh; là sự cộng tác bền bỉ của các linh mục, tu sĩ và giáo dân; là biết bao người chấp nhận gác lại công việc riêng để phục vụ cộng đoàn.

Không ai mong được nhắc tên. Không ai chờ được biểu dương. Họ hiểu rằng mọi hy sinh đều trở thành của lễ đẹp lòng Thiên Chúa khi được thực hiện vì tình yêu.

Ngày nay, Giáo hội không còn thường xuyên được mời gọi làm chứng bằng máu đào như thời các vị tử đạo. Nhưng Giáo hội vẫn cần những con người biết hy sinh thời gian, khả năng và cuộc sống vì Tin Mừng. Chính những hy sinh âm thầm ấy làm cho chứng tá của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp tiếp tục sống động trong lòng Hội Thánh.

  1. 7.Hoa trái của lòng thương xót: khi Tắc Sậy trở thành điểm hẹn của mọi tấm lòng 

Một nét rất riêng nơi Cha Trương Bửu Diệp là lòng thương xót dành cho tất cả mọi người. Khi còn sống, ngài không phân biệt giàu nghèo, địa vị hay tôn giáo. Sau khi được tuyên phong Chân phước, hình ảnh ấy càng trở nên gần gũi hơn đối với đông đảo tín hữu và cả nhiều người ngoài Công giáo.

Trong những ngày Đại lễ, Tắc Sậy thực sự trở thành điểm gặp gỡ của biết bao con người mang theo những hoàn cảnh khác nhau. Có người đến để tạ ơn, có người tìm kiếm sự bình an, có người đơn giản chỉ muốn được một lần viếng nơi vị mục tử mà họ hằng kính mến. Điều đáng quý là tất cả đều được đón nhận với sự trân trọng và yêu thương.

Đó cũng chính là điều Đức Thánh Cha Phanxicô nhiều lần mời gọi: Hội Thánh phải là “ngôi nhà mở cửa”, nơi mọi người đều có thể tìm thấy lòng thương xót của Thiên Chúa.

Có lẽ hoa trái lớn nhất của Đại lễ không phải là số lượng người tham dự, nhưng là việc nhiều người cảm nhận được rằng Hội Thánh luôn mở rộng vòng tay đón nhận mọi người. Chính cảm nghiệm ấy sẽ tiếp tục đưa nhiều tâm hồn đến gần Chúa hơn.

  1. 8.Hoa trái của sứ mang loan báo Tin Mừng: Biến cố mang chiều kích truyền giáo

Ngày thứ tám của Tuần Cửu Nhật hướng cộng đoàn đến sứ mạng loan báo Tin Mừng.

Đại lễ tuyên phong Chân phước không chỉ là niềm vui của Giáo hội Việt Nam, nhưng còn là một biến cố truyền giáo. Qua các phương tiện truyền thông, hình ảnh Tắc Sậy, cuộc đời Cha Trương Bửu Diệp và bầu khí sốt sắng của Đại lễ đã được lan tỏa đến nhiều nơi trong và ngoài nước.

Điều hấp dẫn người ta không phải trước hết là quy mô của sự kiện, mà là chứng tá của một đời sống yêu thương và hy sinh. Trong một thế giới vốn quen với những giá trị của thành công và quyền lực, hình ảnh một vị linh mục sẵn sàng chết thay cho đoàn chiên vẫn có sức đánh động đặc biệt.

Đại lễ vì thế trở thành một bài giảng sống động. Không cần những diễn văn dài dòng, chính sự hiệp nhất của cộng đoàn, vẻ đẹp của phụng vụ và tinh thần phục vụ quảng đại đã trở thành lời loan báo Tin Mừng đầy sức thuyết phục.

  1. 9.Hoa trái của lời mời gọi nên thánh: Đại lễ khép lại, hành trình mới bắt đầu

Chủ đề cuối cùng của Tuần Cửu Nhật quy hướng về ơn gọi nên thánh.

Có thể nói đây là hoa trái sâu xa nhất của toàn bộ hành trình chuẩn bị Đại lễ.

Việc tuyên phong Chân phước không dừng lại ở việc tôn vinh một con người, nhưng để nhắc toàn thể Dân Chúa rằng sự thánh thiện vẫn là lời mời gọi dành cho mọi Kitô hữu: Các con hãy nên hoàn thiện như Cha trên trời. Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp không đứng ở cuối con đường để chúng ta chiêm ngắm, nhưng đứng phía trước để mời gọi chúng ta tiếp bước.

Nếu sau Đại lễ, các gia đình biết yêu thương nhau hơn, các giáo xứ hiệp nhất hơn, người trẻ quảng đại hơn với ơn gọi, các mục tử tận tụy hơn với đoàn chiên và mỗi tín hữu sống trung thành hơn với Tin Mừng, thì đó mới là phép lạ lớn nhất mà Thiên Chúa thực hiện qua biến cố này.

Để hoa trái tiếp tục nở hoa…

Nhìn lại Tuần Cửu Nhật và Đại lễ tuyên phong Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, chúng ta nhận ra một sự thống nhất thật đẹp giữa lời cầu nguyện và hồng ân Thiên Chúa ban tặng. Những điều cộng đoàn tha thiết cầu xin suốt chín ngày nhận được hoa trái: đức tin được củng cố, niềm hy vọng được khơi dậy, tình yêu được lan tỏa, các mục tử được nâng đỡ, cộng đoàn hiệp nhất và việc chuẩn bị Đại lễ được diễn ra trong bình an, sốt sắng. Tất cả đã được thể hiện cách sinh động trong ngày lịch sử  02 tháng 7 năm 2026.

Tuy nhiên, hoa trái của Tuần Cửu Nhật sẽ chỉ thực sự trọn vẹn khi tiếp tục được nuôi dưỡng trong đời sống hằng ngày. Đại lễ đã khép lại, nhưng sứ mạng mà Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp để lại vẫn đang mở ra trước mắt chúng ta. Hội Thánh hôm nay không chỉ được mời gọi gìn giữ ký ức về một vị Chân phước, nhưng còn được mời gọi làm cho tinh thần của ngài trở thành sức sống của các cộng đoàn: luôn vững vàng trong niềm tin, nồng nàn trong lòng mến Chúa và quãng đại quên mình phục vụ tha nhânnhư người mục tử nhân lành, biết hy sinh, biết xót thương và không ngừng giới thiệu Đức Kitô bằng chính đời sống mình.

Có lẽ, đó mới là hoa trái lớn nhất của Tuần Cửu Nhật: không phải một Đại lễ được tổ chức thành công, nhưng là một Hội Thánh được đổi mới; không chỉ có thêm một vị Chân phước trên bàn thờ, mà còn khơi dậy nơi mỗi tín hữu khát vọng bước đi trên con đường nên thánh. Khi điều ấy được tiếp tục trong từng gia đình, từng giáo xứ và từng cộng đoàn, thì âm vang Tắc Sậy của ngày 02 tháng 7 năm 2026 sẽ vẫn còn ngân vang mãi trong đời sống của Giáo hội Việt Nam, như lời mời gọi không ngừng tiến bước trong đức tin, đức cậy và đức mến.

Read More
11Tháng Bảy
2026

Chứng tá về căn tính môn đệ Đức Kitô nơi cha Trương Bửu Diệp

11/07/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

Chứng tá về căn tính môn đệ Đức Kitô nơi cha Trương Bửu Diệp

Jos. Vinc. Ngọc Biển
Sau Đại lễ tuyên phong Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, điều còn đọng lại không chỉ là niềm vui của Giáo hội, mà còn là chứng tá sống động về căn tính người môn đệ Đức Kitô. Cuộc đời và sự hy sinh của ngài tiếp tục mời gọi mỗi Kitô hữu sống đức bác ái, lòng trung thành và tinh thần hiến thân giữa đời thường.

Chứng tá về căn tính môn đệ Đức Kitô nơi cha Trương Bửu Diệp

Sau khi Giáo hội Tuyên phong cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp lên hàng Chân phước, sức sống nơi ngài vẫn tiếp tục lan tỏa mạnh mẽ không phải như một hiện tượng tâm linh nhất thời, mà như một chứng tá sống động về lòng trung thành với Đức Kitô. Giữa lòng thế giới đầy rẫy những chia rẽ và hoài nghi, ngài trở thành nhịp cầu nối kết, không phải bằng năng lực con người, mà bằng chính hồng ân bác ái ngài lãnh nhận từ Thiên Chúa.

Sự bao dung của Chân phước Trương Bửu Diệp không bắt nguồn từ một tâm tính hiền hòa tự nhiên, mà xuất phát từ việc ngài đã để cho luật yêu thương của Chúa Kitô làm chủ hoàn toàn cuộc đời mình. Ngài là hình ảnh của người mục tử không bỏ mặc đoàn chiên, hành động của ngài — ở lại giữa lúc nguy nan — chính là sự tiếp nối mầu nhiệm Nhập Thể và Vượt Qua: dám đi vào sự đau khổ của con người, chịu chết thay cho đoàn chiên để dẫn đưa họ về với Thiên Chúa – Đấng luôn yêu thương và đem lại hạnh phúc cho con người. Đó không phải là một hành động liều lĩnh, mà là sự phản chiếu trọn vẹn lệnh truyền của Chúa: “Người mục tử nhân lành thí mạng sống mình cho chiên” (Ga 10,11).

Tại sao ngài trở thành “Cha” của nhiều người, không phân biệt ranh giới? Đó là vì lòng bác ái của ngài là bác ái Kitô giáo — một tình yêu vô vị lợi, xem mọi người là hình ảnh của Thiên Chúa. Ngài không xóa bỏ ranh giới bằng sự thỏa hiệp, mà bằng việc mời gọi mọi người cùng hướng về chân lý và tình yêu cứu độ. Khi nhìn vào gương nhân đức của ngài, Vị Mục Tử sống giữa người khác không phải để đồng hóa với cái xấu, mà trở thành men muối giữa môi trường đang sống.

Ngày nay, khi cầu nguyện cùng Chân phước Trương Bửu Diệp, chúng ta không chỉ tìm kiếm những ơn huệ vật chất, hay phép lạ chữa bệnh, mà quan trọng hơn, đó là hành trình hoán cải nội tâm. Phép lạ vĩ đại nhất mà ngài thực hiện, nhờ quyền năng Thiên Chúa, chính là sự thay đổi cõi lòng: từ một tâm hồn vị kỷ, chai sạn, biết quay về với sự khiêm nhường và bác ái.

Đức tính khó thực hành nhất trong tinh thần của ngài có lẽ không phải là sự hy sinh lớn lao, mà là sự kiên trì thực thi bác ái trong những điều nhỏ nhặt nhất, ngay cả với những người làm chúng ta tổn thương. Sự kết hợp với Đức Kitô đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ cái “tôi” vị kỷ để đón nhận anh chị em mình như chính Chúa đã đón nhận chúng ta. Đó mới là sự “nối kết” đích thực nhất.

Việc suy tôn ngài là Chân phước nhắc nhở chúng ta rằng: đời sống thánh thiện không phải là điều không thể với tới, mà là lời mời gọi mỗi ngày can đảm, trung thành sống căn tính người môn đệ Đức Kitô ngay trong lòng cuộc sống, biết yêu thương bằng tình yêu của Chúa, biết hy sinh vì ích lợi của tha nhân, để chính chúng ta trở nên những cánh tay nối dài, đưa tình yêu của Thiên Chúa đến với mọi tâm hồn đang khao khát bình an không phân biệt tôn giáo hay giai tầng xã hội.

Read More
06Tháng Bảy
2026

TIẾNG KÈN DÂNG CHÚA TRONG ĐẠI LỄ TUYÊN PHONG CHÂN PHƯỚC CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP

06/07/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

TIẾNG KÈN DÂNG CHÚA TRONG ĐẠI LỄ TUYÊN PHONG CHÂN PHƯỚC CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP

Truyền thông Đại Đồng
WHĐ (05/7/2026) – Trước Đại lễ tuyên phong Chân phước Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, Liên đoàn kèn Hiệp Nhất miền Đại Đồng đã vượt hành trình dài để góp phần phục vụ phụng vụ. Bài viết ghi lại những cảm nghiệm chân thành về niềm vui, sự hy sinh và tinh thần phục vụ âm thầm trong một biến cố trọng đại của Giáo hội Việt Nam.

Sau bao ngày mong đợi kể từ khi Đức cha và Quý cha trong Ban Tổ chức ngỏ lời mời gọi, Liên đoàn kèn Hiệp Nhất miền Đại Đồng (Giáo phận Bùi Chu) đã được hồng phúc hiện diện và phục vụ trong Đại lễ tuyên phong Chân phước Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp tại Tắc Sậy.

Đối với mỗi thành viên trong đoàn, được hiện diện trong ngày hồng phúc ấy vừa là niềm vinh dự lớn lao, vừa là niềm khát khao được góp một phần nhỏ bé vào phụng vụ trọng đại của Giáo hội. Chúng con không đến để được biết đến, càng không phải để phô diễn tiếng kèn, nhưng đến với tâm tình của người phục vụ, để những thanh âm vang lên chỉ nhằm một mục đích duy nhất: tôn vinh Thiên Chúa và giúp cộng đoàn thêm sốt sắng cầu nguyện.

Hành trình từ Giáo phận Bùi Chu vào Tắc Sậy dài hàng nghìn cây số, trải qua nhiều ngày di chuyển. Ai cũng có những mệt mỏi riêng, nhưng tất cả đều cố gắng vượt qua, bởi trong lòng chỉ có một niềm vui: được phục vụ Chúa trong biến cố đặc biệt của Giáo hội Việt Nam. Mỗi tiếng kèn cất lên đều chất chứa biết bao hy sinh thầm lặng, biết bao lời nguyện xin được gửi gắm qua lời chuyển cầu của Chân phước Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.

Trong bầu khí linh thiêng của Đại lễ, đoàn kèn hân hoan chào đón sự hiện diện của Đức Hồng y, phái đoàn Tòa Thánh, Quý Đức cha, Quý cha, Quý tu sĩ nam nữ cùng hàng trăm nghìn tín hữu từ khắp nơi quy tụ về Tắc Sậy. Được hòa mình vào dòng người hành hương đông đảo ấy, chúng con càng cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của sự hiệp nhất trong Giáo hội.

Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên tại miền Tây Nam Bộ có một Liên đoàn kèn với hàng trăm nhạc công cùng phục vụ trong một Thánh lễ tuyên phong Chân phước. Sự hiện diện ấy thu hút sự quan tâm của các cơ quan truyền thông và đông đảo cộng đoàn. Tuy nhiên, điều làm chúng con xúc động hơn cả không phải là sự chú ý ấy, mà chính là những lời động viên chân thành của Ban Tổ chức, của cộng đoàn dân Chúa, và đặc biệt là của Quý Đức cha, Quý cha đã đến thăm hỏi, khích lệ và chụp hình lưu niệm cùng đoàn. Những cử chỉ đầy yêu thương ấy trở thành nguồn động viên quý giá, giúp mỗi thành viên thêm xác tín về ý nghĩa của việc phục vụ trong Giáo hội.

Trong bài giảng Thánh lễ, Đức Hồng y Luis Antonio Tagle đã khẳng định rằng việc tuyên phong Chân phước Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp là món quà Thiên Chúa ban cho Giáo hội Việt Nam, để mọi người chiêm ngắm và noi theo mẫu gương của vị mục tử đã sống và chết vì đoàn chiên. Được góp một phần rất nhỏ trong ngày hồng phúc ấy là một ân ban mà mỗi thành viên Liên đoàn kèn Hiệp Nhất miền Đại Đồng sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng.

Đại lễ đã khép lại, nhưng dư âm của ngày hồng ân vẫn còn vang vọng trong tâm hồn mỗi người. Chúng con trở về với cuộc sống thường ngày, mang theo niềm vui của người đã được phục vụ. Nếu tiếng kèn hôm nay còn đọng lại trong lòng cộng đoàn, thì chúng con chỉ mong đó không phải là âm thanh của một đoàn kèn đông người, mà là lời ca ngợi Thiên Chúa, lời mời gọi mọi người hướng lòng lên Đấng là nguồn mạch của mọi ân sủng.

Xin tạ ơn Thiên Chúa đã thương cho Liên đoàn Kèn Hiệp Nhất Miền Đại Đồng được góp phần nhỏ bé trong Đại lễ trọng đại của Giáo hội Việt Nam. Nguyện xin Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp chuyển cầu cùng Chúa, để mỗi thành viên trong Liên đoàn luôn biết dùng tiếng kèn, tài năng và chính đời sống của mình mà phụng sự Thiên Chúa, phục vụ Giáo hội và xây dựng sự hiệp nhất trong cộng đoàn, để mọi vinh quang luôn thuộc về Thiên Chúa đến muôn đời.

Truyền thông Đại Đồng

Read More
06Tháng Bảy
2026

Giới thiệu ảnh và tượng Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp

06/07/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

Giới thiệu ảnh và tượng Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp

Từ một tấm ảnh lịch sử được gìn giữ qua nhiều thập niên, Giáo phận Cần Thơ chính thức giới thiệu ảnh và tượng Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp đã được phục dựng và chuẩn hóa dựa trên những tư liệu xác thực nhất. Đây không chỉ là việc xác lập mẫu hình chính thức để tôn kính trong toàn Giáo phận và mọi nơi, nhưng còn là dịp để cộng đoàn chiêm ngắm dung mạo vị mục tử tử đạo đã hiến dâng mạng sống vì đoàn chiên, đồng thời khám phá những câu chuyện đầy dấu ấn quan phòng của Thiên Chúa trong hành trình lưu giữ, phục dựng và hoàn thiện hình ảnh của ngài.

1. Từ tấm hình gốc – nền tảng lịch sử đáng tin cậy, đến tượng ảnh chính thức của Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp – những sự kiện lạ lùng

Tấm hình gốc của Cha Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp, được chụp vào khoảng năm 1930-1940, là một di sản quý giá của Giáo Hội địa phương. Đây không chỉ là một bức ảnh chân dung, nhưng là một chứng tích lịch sử sống động, lưu lại dung mạo thật của vị linh mục thuộc Giáo phận Cần Thơ đã sống và hiến dâng mạng sống cho đoàn chiên.

Hành trình nhận lại và phục dựng hình ảnh Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp mang đậm dấu ấn quan phòng của Thiên Chúa.

Khoảng năm 1997, khi Cha Diệp bắt đầu được nhiều người biết đến, Đức cố Giám mục Em-ma-nu-el Lê Phong Thuận đã cho phục dựng chân dung của ngài dựa trên một hình vẽ, được chọn từ bốn mẫu trình bày. Sau đó, “hình gốc” của Cha Diệp được tìm thấy cách tình cờ. Tuy nhiên, vì hình ảnh đã được phổ biến rộng rãi, Đức Cha Em-ma-nu-el đã trao tấm hình gốc này cho Cha Phê-rô Nguyễn Văn Mễn (Giáo phận Long Xuyên) gìn giữ, như một sự chuẩn bị âm thầm cho tương lai. Cha Phê-rô Mễn đã trân trọng bảo quản tấm hình cách đặc biệt, đến mức chỉ một mình ngài trực tiếp chăm sóc và di chuyển. Khi Tòa Thánh công bố ngày tuyên phong Chân phước, Cha Tổng đại diện Giáo phận Cần Thơ đã đến Nhà hưu dưỡng Linh mục Giáo phận Long Xuyên để xin lại tấm hình. Sau khi cầu nguyện với Cha Diệp, Cha Phê-rô Mễn đã vui lòng trao lại “hình gốc” cho Giáo phận Cần Thơ, để sử dụng trong biến cố trọng đại này.

Từ tấm hình lịch sử ấy, hành trình đi đến việc thực hiện tượng cũng diễn ra đầy bất ngờ. Khi hình Cha Diệp được rước về Nhà thờ Chính Tòa Cần Thơ, có những người từ Đồng Nai, hoàn toàn xa lạ, đến thăm và ngỏ ý giới thiệu một điêu khắc gia, mong muốn góp phần thực hiện tượng của ngài. Cùng lúc đó, Cha nguyên Tổng đại diện Ca-rô-lô lại giới thiệu anh Bùi Hải Sơn – một điêu khắc gia, đồng thời là người thân trong gia đình của Cha Diệp – cũng tha thiết xin được tạc tượng nhân dịp tuyên phong Chân phước. Điều đặc biệt là khi đến tham quan cơ sở điêu khắc do nhóm Đồng Nai giới thiệu, mọi người đã nhận ra chính anh Bùi Hải Sơn đang là người thực hiện tác phẩm tượng Chân phước.

Tất cả những điều ấy như một sự sắp đặt nhiệm mầu: từ việc gìn giữ tấm hình gốc qua nhiều năm tháng, đến việc hội tụ những con người xa lạ nhưng cùng chung một tâm huyết, để hôm nay Giáo phận có được hình ảnh và tượng Chân phước được phục dựng cách trung thực, xứng hợp và đầy ý nghĩa thiêng liêng.

Sau khi tìm hiểu với sự thận trọng, Đức Cha Phê-rô Lê Tấn Lợi, Giám mục Giáo phận Cần Thơ đã quyết định công nhận mẫu hình và tượng dưới đây là hình và tượng chính thức của Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp, vì được xác định là có nguồn gốc, trung thực, khách quan và có giá trị lịch sử rõ ràng.

Trong tài liệu chính thức của Giáo phận, hình ảnh đã được chuẩn hóa với bố cục trang trọng, kèm danh xưng rõ ràng: “Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp – Linh mục tử đạo (1897–1946)”

2. Từ hình ảnh đến tượng – trung thành và chiêm niệm

Dựa trên tấm hình gốc, mẫu tượng Chân phước được thực hiện với sự trung thành cao độ, giữ lại những nét đặc trưng:

– Khuôn mặt điềm đạm, cân đối

– Ánh mắt hiền hòa, sâu lắng

– Dáng đứng thẳng, giản dị

Trang phục áo dòng được phục dựng theo kiểu áo của các linh mục thập niên 40 của thế kỷ XX, tại vùng Đông Nam Á: kín đáo, đơn sơ, không cầu kỳ. Điều này giúp bức tượng không chỉ đúng về hình dáng, mà còn đúng về bối cảnh lịch sử và căn tính linh mục.

Toàn thể bức tượng mang một vẻ đẹp trầm lắng, gần gũi – không nhằm gây ấn tượng mạnh, nhưng dẫn người xem vào sự chiêm niệm.

3. Ý nghĩa thiêng liêng của tượng Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp

Tượng Chân phước không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nhưng là một biểu tượng thần học sống động, diễn tả con người và ơn gọi của ngài:

– Linh mục của Lời Chúa – Tay trái cầm sách Phúc Âm, đặt gần trái tim: diễn tả đời sống gắn bó với Lời Chúa và rao giảng không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính cuộc đời.

– Vị chứng nhân anh hùng – Tay phải cầm cành thiên tuế: biểu tượng truyền thống của các vị tử đạo và nói lên sự trung thành đến cùng và sự chiến thắng của đức tin.

– Người mục tử khiêm nhu – Hai tay không giang rộng, nhưng khép lại: diễn tả sự khiêm tốn, nội tâm, không phô trương… là hình ảnh rất thân quen của một linh mục miền Tây Nam Bộ: chân chất, hiền lành, gần gũi với mọi người, đón nhận tất cả, không phân biệt một ai…

4. Ý nghĩa mục vụ – hướng tới sự hiệp nhất

Việc chuẩn hóa hình ảnh và tượng của vị Chân phước mang ý nghĩa quan trọng đối với đời sống đức tin trong và ngoài Giáo phận:

– Xác lập mẫu hình chính thức để tôn kính

– Dựa trên nguồn tư liệu lịch sử xác thực

– Giúp cộng đoàn hiệp nhất trong việc đạo đức

Từ nay, hình ảnh và tượng này được chính thức sử dụng rộng rãi trong toàn Giáo phận và mọi nơi, thay cho những hình ảnh trước đây chưa được chuẩn hóa.

5. Kết luận

Từ một tấm hình xưa đơn sơ, nay được phục dựng và chuẩn hóa, Giáo phận Cần Thơ trân trọng giới thiệu đến cộng đoàn mẫu hình và tượng chính thức của Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp, vừa mang giá trị lịch sử, vừa chất chứa chiều sâu thiêng liêng.

Ước gì, khi chiêm ngắm ảnh và tượng Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp,mỗi người chúng ta được mời gọi:

– Sống đơn sơ hơn,

– Sống tín trung hơn,

– Và biết hiến mình cho tha nhân nhiều hơn.

Đó chính là con đường nên thánh mà Chân phước Phan-xi-cô Xa-vi-ê Trương Bửu Diệp đã đi – và vẫn đang mời gọi chúng ta hôm nay.

=> Tải ảnh TẠI ĐÂY

Nguồn: Giáo phận Cần Thơ

Read More

Điều hướng bài viết

  • Page 1
  • Page 2
  • …
  • Page 95
  • Next page
Bài viết mới nhất
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Hoa trái thiêng liêng hậu tuần Cửu nhật
11/07/2026
Chứng tá về căn tính môn đệ Đức Kitô nơi cha Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.