Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
03Tháng Mười Một
2021

Mặt tích cực khi đương đầu với các lạc giáo: Một cái nhìn tổng quan

03/11/2021
Anmai
Phụng vụ, Tài liệu phụng vụ
0

Mặt tích cực khi đương đầu với các lạc giáo: Một cái nhìn tổng quan

 

Qua dòng thời gian, chúng ta có thể thấy được làm thế nào mà các lạc giáo lại có thể trở nên chất xúc tác cho việc củng cố đức tin.

Ảnh: Shutterstock

Không phải tất cả những điều xấu đều gây hại. Trong lịch sử Giáo Hội, chính các lạc giáo đã giúp củng cố đức tin.Các phong trào lạc giáo đã khơi lên những nghi ngờ và những cách giải thích khác nhau về giáo thuyết Công Giáo. Trong khi các lạc giáo có thể tạo ra đau khổ và chia rẽ, thì chúng cũng giúp Giáo Hội gắn kết bền chặt hơn với chân lý và hiểu biết sâu sắc hơn những gì mà mình tin tưởng.

Một trong những lạc giáo đáng chú ý nhất là thuyết Ariô (Arianism) vào thế kỷ thứ 4. Lạc giáo này phủ nhận thần tính của Chúa Giêsu, xem Người Chúa Giêsu không khác gì so với một thụ tạo, cho dù là một thụ tạo phi thường.Sau đó, vào năm 325, chính Công đồng Nicea đã tuyên bố rằng Chúa Con “được sinh ra, chứ không phải được tạo thành, đồng bản thể với Chúa Cha”. Tín điều về đồng bản thể là một trong những yếu tố nền tảng của điều được gọi chính xác là Kinh Tin Kính “của Công đồng Nicea”, mà chúng ta đọc ngày nay.

Nestoriô (Nestorius), một thượng phụ của Constantinople vào thế kỷ thứ 5, đã cố gắng chống lại một lạc giáo nhưng lại tự biến mình thành một người lạc giáo: Ông đã phủ nhận tước hiệu Mẹ Thiên Chúa của Đức Trinh Nữ Maria, và phủ nhận con người Đức Kitô chính là Ngôi Lời được sinh ra bởi Chúa Cha.Giáo thuyết này đã bị lên án vào năm 431 bởi Công đồng Êphêsô, một Công đồng đã định tính về thiên chức làm mẹ của Đức Maria khi gắn cho Mẹ với tước hiệu “Mẹ Thiên Chúa”.

Những người truyền bá các lạc thuyết tấn công vào sự duy nhất của đức tin, và đã bị trừng phạt bằng vạ tuyệt thông. Trong quá khứ, việc trấn áp các lạc giáo đã lên đến đỉnh điểm nơi các cuộc thập tự chinh xét theo nghĩa đen.

Đó là trường hợp của những người Cathar, những người mà học thuyết của họ đã lan truyền từ thế kỷ 12 đến thế kỷ 14 ở miền nam nước Pháp và miền bắc nước Ý. Người Cathars tin vào hai nguyên lý Thiện và Ác, chối bỏ các bí tích, và khinh bỉ thân xác. Họ cũng tin rằng Chúa Giêsu chỉ là một thiên thần với hình dáng một con người. Lạc giáo đã bị lên án bởi nhiều công đồng địa phương và Công đồng Lateranô III, và sau đó, vào năm 1208, chính Đức Giáo hoàng đã kêu gọi một cuộc thập tự chinh đích thực: một cuộc chiến đẫm máu kéo dài trong khoảng 20 năm, một cuộc tận diệt theo quan điểm của nhiều sử gia.Cũng trong những năm đó, Thánh Đa Minh Guzmán, người đã tận tâm rao giảng chống lại lạc giáo Cathar, đã thành lập dòng Đa Minh.Người ta cho rằng chính Đức Trinh Nữ Maria đã hiện ra với thánh nhân để chỉ cho ngài thấy rằng Kinh Mân Côi là lời cầu nguyện hữu hiệu nhất để chống lại lạc giáo mà không cần đến bạo lực.Thánh Antôn Padua cũng rao giảng chống lại lạc giáo của những người Cathar, đến mức ngài được gọi là “cái búa dành cho kẻ lạc giáo”.

Một người bảo vệ đức tin vĩ đại khác chống lại những người lạc giáo chính là Thánh Augustinô. Chính thánh nhân đã tìm thấy đức tin sau một hành trình gian nan trong nghi ngờ và học hỏi. Ngài đã rao giảng và đã viết chống lại những người theo thuyết Manikê (Manicheans), Đônatô (Donatists) và Pêlagiô (Pelagians). Trong khi làm như thế, Thánh Augustinô đã trao tặng cho toàn thể Giáo Hội tư tưởng thần học sâu sắc của mình, những công trình đó đã làm cho ngài được tôn phong làm một trong số các Tiến sĩ Hội Thánh.

Tiền định và sự phủ nhận ý chí tự do: thuyết Jansen (Jansenism) đã được phát triển vào thế kỷ 17 và 18, và đã bị Giáo Hội nhiều lầnlên án.Tuy nhiên, phản ứng của người Công giáo đối với lạc giáo này đã vượt thắng tất cả nhờ vào việc khai mở lòng sùng kính đối với Thánh Tâm Chúa Giêsu, một lòng sùng kính có ý hướng về lòng thương xót của Thiên Chúa.

Cuối cùng, chủ nghĩa Hiện đại (modernism) là một trong những lạc giáo gần đây nhất.Chủ thuyết này là một nỗ lực để điều chỉnh đức tin cho phù hợp với tinh thần duy lý của thời đại, và thậm chí ngày nay, người ta còn cảm nhận được ảnh hưởng của nó khi đức tin bị hạ thấp xuống thành một chủ nghĩa duy cảm (sentimentalism ) và thân mật (intimism) nào đó.Trong thông điệp lên án lạc thuyết này, Đức Giáo Hoàng Piô X đã nói về chủ nghĩa Hiện đại như một “tổng hợp của tất cả các lạc giáo” trong số những lạc giáo nguy hiểm nhất trong lịch sử của Giáo Hội.

Nhiều lạc giáo và các giáo thuyết sai lạc về Kitô giáo khác đã nối tiếp nhau qua nhiều thế kỷ.Đối với chúng ta là những tín hữu, Sách Giáo Lý có thể là một nguồn vững chắc để đào sâu kiến thức về đức tin và bảo vệ chúng ta khỏi những sai lầm có thể xảy ravề giáo thuyết.

Tác giả: Marinella Bandini 

Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

Read More
03Tháng Mười Một
2021

Tại sao lại có Luyện ngục?

03/11/2021
Anmai
Phụng vụ, Tài liệu phụng vụ
0

Tại sao lại có Luyện ngục?

 

Xuất hiện ngay sau Địa ngục và trước Thiên đường, phần thứ hai trong tác phẩm Thần khúc (Divina Commedia) của Dante là Purgatorio – Luyện ngục.

Ảnh: “Sự êm dịu của Thánh Tâm Chúa Giêsu và các linh hồn nơi luyện ngục” ở nhà thờ Thánh Tâm Chúa Giêsu tại Vienna. Renata Sedmakova / Shutterstock.com

Trong khúc thứ chín, Dante đặt những lời này vào miệng của vị thiên thần bảo vệ cổng Luyện ngục, người đang trình ra những chiếc chìa khóa của mình, để nói với người nghe:

Tôi giữ chúng từ Thánh Phêrô – người đã bắt lỗi tôi

Thay vì mở ra thì lại đóng chặt.

Trong bài thơ, cũng như trong giáo huấn của Giáo Hội, Luyện ngục chỉ có thể được hiểu một cách chính xác như là một biểu hiện của lòng thương xót vô biên từ Thiên Chúa. Vì đây không phải là một nơi trừng phạt mà là một nơi, do sự khoan hồng của Thiên Chúa, những tội nhân biết ăn năn sám hối được chuẩn bị sẵn sàng để vào Thiên đàng.

Trong khi niên lịch của Giáo Hội không có ngày lễ nào về Luyện ngục, thì thay vào đó chúng ta có một ngày lễ tương đương. Ngày đó rơi vào ngày 2 tháng 11, ngay sau lễ Các Thánh, và được gọi là Ngày Các Đẳng Linh Hồn. Đây là lúc Giáo Hội khuyến khích chúng ta cầu nguyện, đặc biệt cho những người đã khuất – vợ/chồng, con cái, thành viên gia đình, bạn bè và nhiều người khác – những người mà chúng ta tin tưởng và hy vọng ít là đang ở trong Luyện ngục. Năm nay, chúng ta cũng có thể cầu nguyện cho Dante nhân kỷ niệm 700 năm ngày mất của ông, sự kiện mà chúng ta vừa ghi nhận vài tuần trước.

Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo đưa ra một tuyên bố cô đọng về giáo thuyết liên quan đến Luyện ngục như sau: “Những người chết trong ân sủng và tình thân nghĩa của Thiên Chúa, nhưng chưa được thanh luyện hoàn toàn, thì tuy họ chắc chắn sẽ được cứu độ muôn đời, họ còn phải chịu thanh luyện sau khi chết, để đạt được sự thánh thiện cần thiết hầu tiến vào hưởng niềm vui thiên đàng”(GLHTCG, số 1030).

Bên cạnh sự quan tâm tất nhiên dành cho những người thân yêu, thì quyền lợi bản thân cũng làm cho chúng ta phải lưu ý đến viễn cảnh Luyện ngục dành cho chính mình. Như Thánh John Henry Newman đã chỉ ra, “theo một nghĩa nào đó, tất cả các Kitô hữu đều chết với phần công việc chưa hoàn thành.” Luyện ngục là nơi các bước hoàn thiện sau cùng được thêm vào.

Thánh Newman đã từng đưa ra quan điểm về “Trạng thái Trung gian” nơi một trong những bài giảngcủa mìnhkhi còn ở trong Anh giáo. Giống như nhiều người không phải là Công giáo khác, trước khi trở lại đạo, ngài đã do dự về ý tưởng liên quan đến Luyện ngục, nhưng rồi ngài cũng đã nhận ra sự cần thiết của một “khoảng thời gian thanh luyện” giữa cái chết và thiên đàng, và coi đó là “niềm an ủi lớn lao” cho bất kỳ ai có suy nghĩ nghiêm túc về những vấn đề như vậy.

Như vậy, ngày naycó hai lý do lớn để làm như thế.

Theo Thánh Newman, đó là điều chúng ta phải làm đối với nhiều người bên ngoài có vẻ lơ đễnh, không biết ăn năn, hay có đôi chút khờ dại không chịu hoán cải vào giờ lâm chung để có thể giúp đỡ họ đến cùng. Giờ đây, Giáo Hội dành cho những người như vậy một sự ân cần vô cùng và rồi cũng mời gọi họ lưu tâm đến những Điều Chung Cuộc theo truyền thống – bao gồm Thiên đàng và Địa ngục cùng với Luyện ngục.

Một lý do quan trọng khác cho việc nhớ đến những người trong Luyện ngục mà chúng ta gọi là “Các đẳng Linh hồn” là bổn phận đúng đắn mà chúng ta phải làm qua việc giúp đỡ họ bằng lời cầu nguyện và sám hối, cũng như chúng ta cũng hy vọng rằng người khác sẽ làm cho chúng ta như thế khi thời điểm và nhu cầu cần đến. Thánh Catarina thành Genova (1447-1510), một vị thánh nổi tiếng về việc hy sinh phục vụ người bệnh và người nghèo cũng như về những kinh nghiệm thần bí của mình, đã diễn tả như sau trong khảo luận về Luyện ngục của mình:

“Đấng Toàn Năng rất mực tinh tuyền… đến nỗi nếu một người ý thức được đôi chút dấu vết của sự bất toàn và đồng thời hiểu rằng Luyện ngục đã được ấn định để loại bỏ những khiếm khuyết đó, thì linh hồn bước vào nơi thanh tẩy này sẽ vui lòng đón nhận một lòng thương xót lớn lao như thế từ Thiên Chúa… Nỗi đau đớn lớn của những linh hồn đau khổ này là đã phạm tội chống lại Đấng Tốt Lành thánh thiêng và đã không trở nên hoàn thiện ở đời này.”

Tác giả: Russell Shaw

Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

Read More
03Tháng Mười Một
2021

Tâm sự với người đã khuất…

03/11/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Tâm sự với người đã khuất…

 

Sau khi chiếc quan tài của bạn lạnh lùng được hạ sâu xuống lòng đất xong, mọi người ra về mà lòng không khỏi bùi ngùi, xót xa và thương tiếc. Bởi đó là cuộc chia tay vĩnh viễn, để không bao giờ có thể nhìn thấy bạn nữa!…

Chúng tôi không thể hiểu được tại sao ngày hôm trước mới gặp nhau nhưng rồi ngày hôm sau bạn đã âm thầm lặng lẽ ra đi. Hình ảnh đau xót nhất có lẽ là khi chúng tôi phải chứng kiến cảnh tượng bạn nằm đó mà nghìn trùng xa cách…

Xưa nay mọi người vẫn thường tự hỏi “Không lẽ kiếp người lại bi đát đến thế sao?”. Vâng, sự ra đi của bạn hiển nhiên là một quy luật bất di bất dịch của kiếp nhân sinh. “Sinh, bệnh, lão, tử”.

Nhưng hôm nay chính sự ra đi của bạn đã phục sinh tâm trạng và ý nghĩ của chúng tôi – những người đang còn “lang thang cõi trần” – về số phận của mình.

Bạn ra đi nhưng bạn vẫn còn đó. Chúng tôi tin như thế. Bạn nhắm mắt xuôi tay nhưng đó không phải là sự khép lại của cuộc sống, mà chính là sự chấm dứt của hữu hạn để mở ra vô hạn. Cái chết được nhìn nhận như một bản lề của cuộc sống. Sự im lặng của bạn chính là sự thăng hoa đã đạt đến tột đỉnh. Bạn đã về nhà Cha, ở chốn cao hơn, xa hơn…

Chúng tôi chạnh lòng nghĩ đến một nghịch lý này, đó là trong khi chúng tôi đang than khóc, tiếc nuối cho bạn thì bạn lại đang thương xót cho chúng tôi. “Sinh ký tử quy”, bạn đã đến được chỗ phải đến, đã kết thúc cuộc hành trình “Một cõi đi về”. Ngày hôm nay, sở dĩ bạn im lặng là vì cuộc sống và con người của bạn đã biến đổi. Bạn đã vượt qua không gian và thời gian để đi vào thực tại mênh mông diệu vợi của vĩnh cửu, của vô tận.

Bạn đang cao hơn, xa hơn…là chúng tôi tưởng!

Chính vì bạn cao hơn, xa hơn, kỳ diệu hơn nên chúng ta không thể “nói với nhau” bằng những cách thông thường. Nhưng bạn vẫn có “tín hiệu” đấy chứ? Trong im lặng thẳm sâu của lòng mình, chúng tôi đã nghe được “tín hiệu” của bạn. Bạn không còn sử dụng những hoạt động bình thường như nói, nghe, suy nghĩ, cười, khóc…nữa mà duy nhất giữa chúng ta hiện hữu một sự “giao cảm” đặc biệt. Đó cũng là một sự thông hiệp kỳ diệu, gần gũi và sâu xa vô cùng.

Trong sự thông hiệp này, điều cần thiết và quan trọng là chúng tôi không “nói” gì mà trái lại cần “nghe” bạn nhiều hơn. Lý do chính là vì bạn đã quá hiểu cuộc sống này rồi. Phần chúng tôi, chúng tôi hoàn toàn chưa có một chút kinh nghiệm nào về cuộc-sống-sau–cái-chết cả!

Bởi vậy, bắt được “tín hiệu” của bạn để “nghe” bạn “nói”, quả thực, là một điều hấp dẫn và thú vị vô cùng. Vì bạn là một Kitô hữu đích thực nên chúng tôi tin rằng bạn đang hiện hữu và hiện diện như Đức Kitô, bởi vì bạn đã ở trong Ngài, đã thuộc về Ngài. Mà Đức Kitô thì hằng sống. Vậy bạn cũng đang sống, đang hoạt động với Ngài, nhờ Ngài và trong Ngài.

Thông điệp của bạn không gì khác hơn là sứ điệp của Đấng Phục Sinh và của Thiên Chúa.

Bạn sẽ nhắc bảo chúng tôi rằng: “Về Thiên Chúa chỉ có một điều cần và đủ để nói, đó là YÊU THƯƠNG”. Bí mật của Thiên Chúa mà bạn muốn thông chia cho chúng tôi cũng là lời mạc khải của thánh Gio-an: “Thiên Chúa là Tình Yêu”(1Ga 4, 16).

Thật là đơn giản nhưng chắc chắn bạn đang hạnh phúc tràn đầy với “thực tại đơn giản” ấy. Hiện tại, chúng tôi chỉ có thể chạm vào sự thật đơn giản ấy bằng lòng tin yêu và hy vọng, còn bạn, bạn đã “sở hữu” được rồi. Thiên Chúa như thế nào, bạn đã “xem thấy” như vậy.

Đôi lúc, vì còn trong thân xác, nên chúng tôi không hiểu rằng sở dĩ bạn “im lặng”, có khi đến lạnh lùng, chỉ vì bạn đã ở trong cõi vĩnh hằng của Thiên Chúa. Bạn vô hạn còn chúng tôi hữu hạn. Bạn tuyệt đối còn chúng tôi tương đối. Bạn bất tử còn chúng tôi đang hành trình vượt qua.

Hiện tại, khoảng cách giữa bạn và chúng tôi, xa mà gần, gần mà xa. Nhưng có một điều chắc chắn là bạn đang hút chúng tôi về với bạn. Bởi vì bạn muốn chúng tôi cùng chia sẻ hạnh phúc vĩnh cửu với bạn. “Phúc cho những ai đã chết, mà chết trong Chúa” (Kh 14,13) ./.

 Aug. Trần Cao Khải

Read More
03Tháng Mười Một
2021

Bruno Raffara, người cha, người ông và linh mục

03/11/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Bruno Raffara, người cha, người ông và linh mục

 

Làm thế nào để nhìn bàn tay của Chúa trong thử thách của cảnh góa bụa? Làm thế nào ơn gọi linh mục có thể phát sinh khi một người đã làm chồng và làm cha? Những câu hỏi này, cha Bruno Raffara, 57 tuổi, đã mất một thời gian để có câu trả lời.

Người cha, góa vợ, người ông, bây giờ ông Bruno Raffara là linh mục giáo phận Angers từ năm 2020. Một hành trình đặc biệt

Cha vừa cười vừa nói: “Tôi gom lại mọi thứ và chỉ nối kết chúng lại hôm nay.” Các dấu hiệu? Ông từ tốn nói, ông thích dùng từ “dấu chỉ” hơn: “Mọi người có thể tin hay không tin.” Và có rất nhiều dấu chỉ trong đời của cha Bruno, cha chịu chức ở giáo phận Angers ngày 28 tháng 6 năm 2020.

Hai ông bà Claire và Bruno gặp nhau năm 1984 trong một buổi họp của những tình nguyện viên ở Lộ Đức khi họ chưa đầy 20 tuổi. Họ cùng có đức tin, một nền tảng vững chắc nâng đỡ họ cho đến cùng. Ngày 26 tháng 7 năm 1986, hfai người kết hôn tại Cholet, quê quán của bà Claire. Bà là giáo viên và ông Bruno dạy kinh tế. Hai người sinh hoạt với cộng đoàn “Lời Sự Sống” thoát thân từ phong trào Canh Tân Đặc Sủng, họ sống sáu năm ở Corrèze trước khi dọn về Sarthe, nơi họ có cuộc sống gia đình, việc làm và sinh hoạt giáo xứ là nhịp sống hàng ngày của họ.

Tôi cảm thấy như tôi đã mất đi thiên chức của mình. Tôi không còn phải chăm sóc Claire nữa, Claire đã ở thiên đàng. Bỗng nhiên tôi trắng tay.

Năm 1999, gia đình dọn về Saumur. Nhưng bệnh của Claire phát. Bạn bè, các cộng đoàn ở bên cạnh hai vợ chồng, họ được bảo bọc, ông Bruno cho biết, “sau này tôi biết có rất nhiều người đã cầu nguyện cho vợ tôi.” Giám mục Bruguès, giáo phận Angers đã đến thăm bà một tuần trước khi bà qua đời và ngài vẫn còn nhớ cuộc viếng thăm này. Bà Claire qua đời ngày 25 tháng 1 năm 2002. Họ có ba người con 13, 11 và 7 tuổi.

Mang một nỗi buồn vô biên, ông Bruno phải xoay xở với cuộc sống hàng ngày của ba đứa con. Nhưng nhanh chóng, ông mang một tâm trạng mới: “Tôi cảm thấy như tôi đã mất đi thiên chức của mình. Tôi không còn phải chăm sóc Claire nữa, Claire đã ở thiên đàng. Bỗng nhiên tôi trắng tay.” Người cha gia đình quay sang Chúa: “Con phải làm gì bây giờ?” Dĩ nhiên trách nhiệm với con cái là chuyện trước mắt.

 Một cuộc gọi từ giám mục

Chín tháng sau khi bà Claire qua đời – “một giai đoạn mang tính biểu tượng” – ý tưởng về chức linh mục bắt đầu chín muồi. Một thời gian sau, sau khi làm lễ, giám mục Bruguès gọi cho ông Bruno: “Ông có bao giờ nghĩ ông sẽ phục vụ cho Giáo hội không?” Làm việc ở giáo xứ, người cha gia đình đã làm. Giám mục nói đến chức phó tế. Ngay lập tức, ông Bruno Raffara trả lời, ông đã nghĩ đến chức linh mục. Tuy nhiên, vào lúc đó vấn đề tái hôn vẫn còn bỏ ngỏ. Giám mục kết luận: “Khi ông chắc chắn không nghĩ đến chuyện tái hôn thì ông đến gặp tôi.” Ngài khuyên ông nên đi cùng người linh hướng để phân định. Những “dấu chỉ” như những nháy mắt của Chúa là những dấu chỉ đầu tiên của một loạt dấu chỉ.

Một mùa hè nọ, trong lễ hội gia đình ở Sainte-Anne-d´Auray, ông Bruno Raffara tình cờ đọc một đoạn trong sách Samuel: “Ta sẽ cho xuất hiện một tư tế trung kiên để phục vụ Ta, nó sẽ hành động theo lòng Ta và ý muốn của Ta”. Làm sao để không nhìn thấy đây là một dấu chỉ? Ông Bruno thắc mắc. Đặc biệt đó là ngày lễ Thánh Annà, ngày 26 tháng 7, ngày cưới của hai người.

Năm tháng trôi qua, các con lớn lên. Trong trái tim của ông Bruno Raffara, phân định rõ dần. Tháng 12 năm 2013, ông xin gặp giám mục Delmas, giáo phận Angers, ngài vừa về giáo phận vài năm trước đó. Giám mục nói với ông: “Nếu ông không đến, tôi cũng sẽ nói với ông điều này”.

Ngày 11 tháng hai, lễ Đức Mẹ Lộ Đức, giám mục đề nghị ông vào chủng viện tháng chín. Khi đó con gái út của ông đang là sinh viên. Làm sao để dung hòa chủng viện và việc làm? Mỗi người suy nghĩ phần của mình. “Tất cả đã được giải tỏa trong vòng 8 ngày. Tôi gặp người trách nhiệm ở sở của tôi ngày 18 tháng hai, ngày lễ Thánh Bernadette. Tôi được nghỉ việc và được hưởng chế độ đảm bảo công việc.”

Sự khôn ngoan của Giáo hội

Tháng 9 năm 2015, ông là chủng sinh. Nhưng, thay vì theo học chương trình cổ điển ở chủng viện Nantes, ông vào phân khoa thần học của giáo phận Angers với dấn thân làm việc lâu dài cho giáo xứ. Về phần giám mục, ngài đồng hành, nhưng “không quá sát”. “Đó là thước khôn ngoan để chủng sinh được tự do. Việc phân định được giao cho những người khác.”

Mới đầu các con của ông cảm thấy không thoải mái khi thấy cha mình là người của quần chúng. Nhưng với thời gian chúng quen dần. Ông Raffara chịu chức ngày 28 tháng 6 năm 2020, bây giờ ông là cha xứ một giáo xứ gần Cholet. Giáo dân vui với sự hiện diện của cha và cha cũng vui: “Tôi cũng sống như họ. Họ nhắc tôi nên đi nghỉ hè, nên nghỉ ngơi, nên về thăm con cái.”

Bây giờ khi nghĩ lại các linh mục trẻ đã mời cha đi Lộ Đức, nghĩ đến nghề giảng dạy đã làm cho cha nói chuyện thoải mái trước công chúng, cha Raffara cảm tạ vì sự tế nhị của Thiên Chúa đối với ơn gọi bất ngờ này, cha tin chắc: “Ngài đã chuẩn bị cho tôi.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.096
  • Page 1.097
  • Page 1.098
  • …
  • Page 2.058
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2026 - 2027  
31/08/2026
TÂM SỰ NGƯỜI LINH MỤC.
23/07/2026
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.