Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Tin tức

Home / Tin tức
05Tháng Ba
2023

Đức Phanxicô: “Tôi không biết tôi bao nhiêu tuổi, nhưng tôi cảm thấy tôi còn trẻ.”

05/03/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

 

Hai tác giả Sergio Rubin và Francesca Ambrogetti tái hợp để nói chuyện với giáo hoàng về mười năm triều giáo hoàng của ngài. Đời sống cá nhân cũng như các vấn đề phá thai, chủ nghĩa tư bản, lạm dụng tình dục và một bí ẩn: ngài có phải là người theo chủ nghĩa Peron không?

 

Mối quan hệ giữa các tác giả của quyển sách Người Mục tử (El Pastor) và nhân vật chính là Đức Phanxicô không phải là mới. Năm 2010 họ đã xuất bản quyển Tu sĩ Dòng Tên (El Jesuita). Những cuộc trò chuyện với Jorge Bergoglio, quyển sách phỏng vấn linh mục Argentina. Khi Jorge Bergoglio là giáo hoàng năm 2013, quyển Tu sĩ Dòng Tên đã thành quyển sách bán chạy của thế giới. Hai tác giả giải thích với nhà xuất bản Penguin: “Lẽ ra nó phải là phần kết của một hồng y sắp về hưu thì nó lại thành phần mở đầu của giáo hoàng đến từ tận cùng thế giới.”

Kể từ năm 2013 và cho đến nay, hai tác giả Rubin và Ambrogetti vẫn tiếp tục nói chuyện với Đức Phanxicô và đó là thành quả của quyển sách Người Mục tử sẽ được xuất bản trong trong vài ngày sắp tới.

Quý vị đã nói về cái gì?

Chủ yếu là từ những thách thức mà chức vụ giáo hoàng đặt ra cho ngài. Bảo vệ môi trường và hòa bình thế giới. Quyển sách giải thích những đấu tranh của ngài: “Chống tai họa lạm dụng và ủng hộ sự minh bạch về tài chính của Vatican”. Và làm thế nào để Giáo hội ngày càng hiểu rõ hơn những thực tại của thời đại đang chạm đến Giáo hội, dấn thân cho người nghèo và những người bị loại trừ.

Ở đây có một số cụm từ quan trọng xuất hiện trong quyển sách và sau đó là một loạt các câu hỏi cá nhân và câu trả lời của ngài.

Đức Phanxicô trong mười câu:

1. “Điều quan trọng là luôn bảo vệ sự sống, không chỉ từ khi thụ thai, nhưng cho đến khi chết tự nhiên. Hơn nữa, việc phản đối phá thai và không quan tâm đến người phụ nữ mang thai ngoài ý muốn là chưa đủ. Chúng ta phải đồng hành với người đã phá thai vì chắc chắn đây là một quyết định đau buồn với những hậu quả tâm lý kèm theo.”

2. “Tiền bạc là một cám dỗ rất mạnh. Ma quỷ chui vào túi, tham nhũng bắt đầu bằng tiền và lương tâm được mua bằng tiền. Không may điều này đã xảy ra trong Giáo hội. Nói một cách đơn giản, tại IOR (ngân hàng Vatican) tôi đã phải bị ‘chặt đầu’.”

3. “Không có chỗ nào trong Kinh thánh mà không có điều răn cho khó nghèo. Đúng vậy, người có tâm hồn nghèo khó, người không ham của cải được chúc phúc. Nhưng không có nghĩa sản xuất của cải vì lợi ích của tất cả mọi người là sai. Tôi xin nói thêm: sản xuất là một hành động công lý.”

Đức Phanxicô trong thánh lễ tại Đền thờ Thánh Phêrô Vatican ngày 31 tháng 12 năm 2021. (REUTERS / Remo Casilli)

4. “Lạm dụng tình dục không chỉ là một tội ác thường nhưng là tội ác nghiêm trọng, thiệt hại của nó là không thể khắc phục được và rõ ràng cần phải có một bản án nghiêm khắc. Quá trình chống lại lạm dụng đã bắt đầu trong Giáo hội trước cuộc bầu cử của tôi đang có kết quả. Báo cáo của bộ Tư pháp Pennsylvania, Mỹ công bố năm 2018 đã phát hiện rất ít trường hợp kể từ năm 2002.

5. “Tôi không lên án chủ nghĩa tư bản như một số người phán xét tôi. Tôi cũng không chống lại thị trường, nhưng ủng hộ điều mà Đức Gioan Phaolô II định nghĩa là “nền kinh tế thị trường xã hội”. Điều này bao gồm sự hiện diện của Nhà nước trong vai trò điều tiết, Nhà nước phải làm trung gian hòa giải giữa các bên. Đó là cái bàn ba chân: Nhà nước, tư bản và lao động.”

6. “Đối với những người bị ‘Giáo hội ruồng bỏ’ (vì tình trạng đồng tính của họ), tôi muốn cho họ biết, đó không phải là ‘Giáo hội ruồng bỏ’ mà là ‘những người trong Giáo hội’; Giáo hội là mẹ và quy tụ tất cả con cái của mình. Còn trường hợp cha mẹ (có con đồng tính) phớt lờ con, lại còn đẩy con đi thì cha mẹ đó thiếu tình phụ tử, mẫu tử.”

Người Mục tử, quyển sách mới về các cuộc trò chuyện với Đức Phanxicô.

7. Hỗ trợ kinh tế của nhà nước cho người thất nghiệp phải là tạm thời để không ảnh hưởng đến công việc. Ngoài ra, chúng ta hãy ghi nhớ, công việc góp phần nâng cao phẩm giá con người, sống nhờ từ thiện và kiếm sống bằng chính nỗ lực của mình lại là chuyện khác.”

8. “Sự vi phạm nhân phẩm và quyền lợi của người lao động không chỉ đến từ một số chủ nhân, mà còn đến từ những công đoàn đã trở nên bệnh hoạn, vì lãnh đạo của họ nâng cao mức sống của họ mà quên đi những người họ đại diện.”

9. “Tôi chưa bao giờ liên kết với đảng Peron, ngay cả tôi cũng không phải là chiến binh hay người ủng hộ chủ nghĩa Peron. Quy cho tôi như thế là nói dối. Tôi cũng không liên kết với Iron Guard. Nhưng trong giả thuyết, có một quan niệm Peron về chính trị, có điều gì sai ở đó không?

10. “Đi Argentina luôn vẫn còn đó. Thật không đúng khi nói tôi không muốn đi”.

Đức Phanxicô trả lời phỏng vấn

Trước khi làm linh mục, cha có nghĩ đến một con đường khác không?

Đức Phanxicô. Tôi học hóa học ở một trường trung học kỹ thuật và tôi tốt nghiệp sau ba năm thực tập ở một phòng thí nghiệm thực phẩm. Lẽ ra tôi đã tìm được việc ngay lúc đó, nhưng không hiểu vì sao tôi lại không thích. Tôi thích học ngành y hơn và chuẩn bị vào đại học thì ơn gọi đến với tôi.

Cha có nghĩ mình sẽ là bác sĩ không?

Có, có thể, nhưng nó là một cái gì mơ hồ, tôi không thấy rõ lắm. Trên thực tế, những gì tôi thực sự muốn là tôi đã làm.

Em gái của cha nói cha học trong một căn phòng nhỏ và một ngày nọ, khi mẹ cha dọn dẹp phòng, bà thấy các sách vở của cha là sách thần học. Khi mẹ hỏi vì sao không có sách y khoa, cha nói cha sẽ là bác sĩ của linh hồn.

Đúng, tôi nhớ rõ chi tiết này.

Là người mê bóng đá. Đức Phanxicô với Diego Maradona năm 2018.

Hầu hết những người chung quanh giáo hoàng là những người thân tín, những người biết cha, những bạn thân. Vì sao cha không mời ai từ Argentina về với cha?

Đúng vậy, tôi không có. Trong những năm đầu tôi có linh mục người Argentina Fabián Pedacchio làm thư ký, nhưng linh mục đã ở Rôma trước rồi. Tôi thích làm thủ môn. Trong cuộc sống, mình phải bắt quả bóng khi chúng đến.

Khi còn trẻ cha có là thủ môn không?

Có, nhưng vì một lý do khác: như người Argentina hay nói, đó là “cú đá”.

Và có cứu được không?

Có, nó bị chận lại.

Như khi còn ở Buenos Aires, cha tiếp tục gọi điện cho nhiều người để mừng sinh nhật họ. Làm thế nào để cha nhớ tất cả mọi người?

Rất đơn giản, tôi có quyển sổ. Nhưng những người trong gia đình thì tôi nhớ hết. Đúng là tôi có một trí nhớ tốt, dù đôi khi trí nhớ của tôi chọn lọc. Có những thứ tôi không muốn nhớ, nhưng có những thứ khác lại ở trong đầu tôi.

Không có điện thoại di động. Đức Phanxicô đang nghe tin nhắn từ điện thoại của một nhà báo năm 2017. (REUTERS / Stefano Rellandini)

Ngoài những ngày sinh nhật, số lượng người cha gọi điện, những người cha đích thân viết và viết tay thật đáng ngạc nhiên. Làm sao cha có đủ thì giờ để làm?

Tôi tìm thì giờ, nhưng đừng quên là tôi ngủ ít. Liên lạc với mọi người là rất quan trọng với tôi và người quen của tôi biết điều này. Khi có thể, tôi gọi cho những người viết thư cho tôi, đặc biệt là những người cần được an ủi hoặc những người lớn tuổi neo đơn. Tôi luôn như vậy.

Cha có dùng điện thoại di động không?

Tôi không có điện thoại di động. Người ta có cho tôi một lần, nhưng tôi đã trả lại.

Cha từng nói cha là giáo hoàng 24 giờ một ngày, dù đôi khi cha giao việc cho Chúa Thánh Thần. Mức độ làm việc của cha như thế nào?

Điều này tùy vào hoàn cảnh, nhưng đôi khi tôi cũng phải tự nhủ: phải chăm sóc bản thân.

Chữ nào là chữ chính cho triều giáo hoàng của cha?

Gần gũi.

Lòng thương xót?

Sự gần gũi dẫn đến lòng thương xót.

Sergio Rubin và Francesca Ambrogetti, các tác giả của –Người Mục tử”

Giáo hoàng có nhận lương không?

Không, và vì thế tôi xin các cộng sự của tôi xem lại đơn xin tăng lương của họ.

Một nhân vật trong giới văn hóa Ý nói cha là một nghệ sĩ vì đầu óc sáng tạo của cha khi cha làm giáo hoàng. Cha có cảm thấy như vậy chút nào không?

Là nghệ sĩ là điều rất cao quý. Thế giới sẽ ra sao nếu không có nghệ sĩ! Nhưng trong trường hợp của tôi, vì nhiệm vụ của tôi, nó giống như một nhân cách đôi. Như thể tôi đang kể lại một vai diễn, đại diện cho một điều mà tôi không phải vậy. Đúng là đôi khi tôi làm những điều mới mẻ đến từ một giáo hoàng. Theo nghĩa đó, đúng, tôi cảm thấy tôi có một chút tinh thần sáng tạo.

Jorge Bergoglio khác với Phanxicô như thế nào?

Không khác gì và khác tất cả.

Có nghĩa là?

Trong sự phát triển của mỗi người luôn có sự nối tiếp và khác biệt. Về bản chất, một người là cùng một người, và chúng ta phải trau dồi ý thức liên tục, nhưng chúng ta thay đổi khi đối diện với các tình huống và cách chúng ta giải quyết chúng.

Còn hơn thế, những người như chúng tôi đã biết cha ở Buenos Aires, chúng tôi thấy cha vẫn là con người cũ…

Tôi cũng nghĩ vậy. Như tôi đã nói trước đây, nếu bây giờ tôi thay đổi, tôi sẽ thành lố bịch.

Năm tháng trôi qua… Cha có thấy mình già không? 

Tôi thường dùng từ đó để định nghĩa những người ở tuổi tôi, nhưng tôi không cảm thấy như vậy… Tôi cảm thấy mình còn trẻ. Tôi không biết mình bao nhiêu tuổi, nhưng tôi cảm thấy mình còn trẻ.

Trái tim còn trẻ, Đức Phanxicô thổi bánh sinh nhật năm 2015. (EFE)

Khi nhớ lại thời thơ ấu, cha có xem đó là giai đoạn tươi đẹp trong cuộc đời mà cha đã hạnh phúc. Bây giờ cha có hạnh phúc không?

Có, tôi là người hạnh phúc. Tôi trong thời thơ ấu và trong suốt cuộc đời linh mục của tôi. Tôi vẫn vậy.

Cha có công thức không?

Tôi hạnh phúc vì tôi theo đuổi ơn gọi của tôi và tôi có thể phát triển nó. Nhưng tôi không có công thức, nếu có, tôi đã bán rồi…

Là chìa khóa để mở ra với người khác?

Đúng, nó rất hữu ích. Than van với vết đau không bao giờ làm mình hạnh phúc.

Nỗi buồn được chia sẻ là nỗi buồn ít hơn…

Người ta nói trong hôn nhân: chia sẻ niềm vui là niềm vui nhân đôi và chia sẻ nỗi buồn là nỗi buồn vơi một nửa.

Cha đã nói với chúng tôi, điều tốt nhất khi làm giáo hoàng là có thể mang an ủi đến cho nhiều người, và điều tệ nhất là không thể làm những gì mình muốn làm. Điều gì cha muốn làm mà không được?

Đi ra đường.

Đức Bênêđictô XVI bị suy yếu và quyết định từ nhiệm. Cha thường nói ngài tạo một tiền lệ?

Đúng. Ngài đã thể chế hóa việc từ nhiệm. Chúng ta nên nhớ bây giờ con người sống thọ hơn, nhưng năm tháng trôi qua sẽ không làm cho mình còn sức sống nữa, đó là chuyện tự nhiên.

Một câu hỏi giả định: nếu cha từ nhiệm, cha sẽ sống những năm cuối đời ở đâu?

Nói chung, một giám mục ở lại trong giáo phận cuối cùng của mình. Vì tôi là giám mục của Rôma nên tôi sẽ đến nhà hưu dưỡng của các cha già ở Rôma.

Cha có nghĩ trong tương lai cha sẽ từ nhiệm không?

Cho đến bây giờ tôi chưa nghĩ, nhưng đơn từ nhiệm của tôi đã ở đó…

Ý cha ‘ở đó’ là sao?

Là đã ký. Nó nằm trong ngăn kéo trong trường hợp tôi bị bệnh, tôi không thể tiếp tục được…

Chân dung của người kế nhiệm cha nên như thế nào?

Đó là của Chúa Thánh Thần, Ngài nhìn thấy…

Marta An Nguyễn dịch

Read More
05Tháng Ba
2023

Từ Bergoglio đến Phanxicô: đổi mới và truyền thống của một giáo hoàng trong lịch sử

05/03/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

 

Đức Gioan-Phaolô II và hồng y Bergoglio tại công nghị  năm 2001

Một tài liệu được giáo sư Massimo Borghesi biên tập và được nhà xuất bản Studium phát hành, thu thập các ý kiến của mười bốn chuyên gia về nhiều chủ đề liên quan đến giáo hoàng. Từ mối quan hệ với các vị tiền nhiệm, đến mối quan hệ với vùng ngoại vi, với văn hóa Nam Mỹ, và đến vai trò của ngài trên chính trường quốc tế.

vaticannews.va, Michele Raviart, Vatican, 2021-02-10

Kể lại mười năm sâu đậm, đôi khi đầy kịch tính trong triều giáo hoàng Phanxicô bắt đầu từ kinh nghiệm của ngài ở Buenos Aires đến việc hình dung ra tương lai của Giáo hội. Đây là điều mà mười bốn chuyên gia và học giả đề xuất trong các tiểu luận của họ được thu thập trong tập “Từ Bergoglio đến Phanxicô. Một triều giáo hoàng trong lịch sử”, được giáo sư Massimo Borghesi, giáo sư triết học luân lý tại Đại học Perugia biên tập, được nhà xuất bản Studium phát hành và giới thiệu hôm qua tại Đại học Lumsa ở Rôma.

Từ mối quan hệ với những vị tiền nhiệm, đến mối quan hệ với các vùng ngoại vi và văn hóa Nam Mỹ, đến sự đóng góp của Fratelli Tutti và vai trò trên chính trường quốc tế, mục tiêu là để hiểu giáo hoàng Phanxicô đổi mới như thế nào và trong sự tiếp nối với truyền thống.

Giáo hội truyền giáo và Giáo hội mở ra của Đức Phanxicô

Giáo sư Massimo Borghesi giải thích: “Sự đóng góp ban đầu chắc chắn nằm ở việc phục hồi một Giáo hội đã thu vào chính mình và như chính Đức Phanxicô từng nói, như thế là có nguy cơ thành ‘giáo quyền’, để khởi động lại Giáo hội trong viễn cảnh truyền giáo và mở ra như Đức Phanxicô thường nhấn mạnh: ‘Đó là phạm trù của một Giáo hội ra đi, một Giáo hội là bệnh viện dã chiến, tiêu chuẩn cho một chiều kích đức tin mà toàn thể Giáo hội được mời gọi khám phá lại’. Và đây là chiều kích người nghèo, đi theo trục lộ chính là lòng thương xót, mà đức tin có thể đến được với con người hiện đại.”

Tornielli: Con đường của lòng thương xót và gặp gỡ

Trên thực tế, con đường của lòng thương xót như ông Andrea Tornielli, giám đốc biên tập của Bộ Truyền thông nhấn mạnh, là một trong những chìa khóa để giải thích triều của ngài. Một khái niệm đã được nói lên trong giờ Kinh Truyền Tin đầu tiên ngày 17 tháng 3 năm 2013 và sau đó được lặp lại trong Năm Thánh ngoại thường dành cho chủ đề lòng thương xót. Lòng thương xót không phải chỉ là một ‘việc tốt’ và không bao giờ là đủ, vì như một bà cụ muốn được giám mục phụ tá giáo phận Buenos Aires, Bergoglio lúc đó giải tội, bà nói, “nếu Thiên Chúa không tha thứ, thì cả thế giới này sẽ không tồn tại”. Bản thân Giáo hội, như chính Đức Phanxicô nhắc lại, không ở trong thế giới để lên án nhưng để cho phép cuộc gặp chủ yếu với lòng thương xót của Thiên Chúa. Như thế phải trở về với loan báo đầu tiên, vì tình yêu đến trước cuộc gặp và lòng thương xót Chúa, đó là việc rao giảng Tin Mừng đầu tiên.

Buttiglione: nối tiếp với Đức Gioan Phaolô II

Ông Rocco Buttiglione, cựu Bộ trưởng Di sản và Hoạt động Văn hóa Ý, nhấn mạnh cuộc gặp với Chúa Kitô là vấn đề của tình yêu. Thật vậy, một người trở thành kitô hữu khi họ đặt trung tâm cảm xúc của mình vào Chúa Kitô, một khái niệm không trừu tượng, nhưng được thực hiện với cuộc gặp với các tín hữu kitô cụ thể, sau đó là với Giáo hội. Trong bài tiểu luận của mình, ông Buttiglione nhấn mạnh một số điểm liên tục giữa Đức Phanxicô và Đức Gioan Phaolô II, ông cố gắng vượt qua một số khuôn mẫu. Trong chuyến tông du quốc tế đầu tiên của giáo hoàng Wojtyla tới Mexico năm 1979, sự đóng góp của nhóm các nhà thần học thân cận với Bergoglio rất quan trọng, với các bài phát biểu lên án thần học giải phóng lệch lạc của chủ nghĩa mác-xít, đồng thời nhìn nhận sự cần thiết của một thần học đặc thù cho châu Mỹ Latinh. Về vấn đề người ly dị, việc mở ra với tông huấn Niềm vui Tình yêu, Amoris Laetitia không gì khác hơn là hệ quả của con đường mà Đức Gioan Phaolô II đã bắt đầu với việc hủy bỏ vạ tuyệt thông.

Pierangeli: Những nhà văn yêu thích của Đức Phanxicô

Giáo sư Fabio Pierangeli, giáo sư văn học tại Đại học Rôma Tor Vergata và là tác giả của một bài tiểu luận dành riêng cho chủ đề này, là một trong số các nhà văn yêu thích của Đức Phanxicô, ông nói: “Borges, Camus, Hưlderling là những nhà văn yêu thích của Đức Phanxicô. Nếu tôi phải chọn một từ liên kết họ với nhau, thì đó sẽ là ‘bồn chồn’, một từ mà Đức Phanxicô triển khai trong hướng đi tới đức tin của ngài. Còn tác giả Ý thì có Manzoni, tôi nghĩ đến trang tuyệt vời Không tên, một trong những trang Đức Phanxicô nghiên cứu nhiều nhất và luôn theo sát ngài như lời cảnh báo về nhận thức một cuộc gặp mà với ngài, nó đã thay đổi cuộc đời ngài.” Ông kết luận: “Trong các bài phát biểu của ngài có hai yếu tố, những trích dẫn trực tiếp từ những tác giả này và sau đó là tính văn học làm chúng ta nhận ra, dù ngài không trích dẫn chúng, sự có mặt của các tác giả này trong các bài phát biểu của ngài. Vì vậy, có hai hướng dẫn: những trích dẫn rõ ràng từ các nhà thơ châu Âu và Argentina và những trích dẫn khó hiểu hơn một chút là một phần trong nền tảng văn hóa của ngài.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More
03Tháng Ba
2023

Đức Phanxicô là mục tử của thế giới

03/03/2023
Anmai
Tin tức
0

 

Đức Phanxicô chào một bà lớn tuổi ở khu dân cư nghèo ở Asuncion, Paraguay ngày 12 tháng 7 năm 2015. Ảnh CNS/Paul Haring

ncroline.org, Michael Sean Winters, 2023-02-13

Một tháng kể từ hôm nay sẽ là ngày đánh dấu kỷ niệm 10 năm bầu chọn Đức Phanxicô. Trong những tuần sắp tới, tôi sẽ viết một số bài để suy ngẫm về thập kỷ đáng kể này trong lịch sử giáo hoàng. Đây không phải là một bài cáo phó sớm. Tôi cũng sẽ giải thích trong 10 năm qua lịch sử đã vẽ như thế nào về những gì chúng ta có thể mong chờ ở giáo hoàng khi ngài bắt đầu thập kỷ thứ hai lèo lái chiếc thuyền Phêrô.

Điểm nổi bật đầu tiên là cách tiếp xúc của Đức Phanxicô trong chức vụ giáo hoàng là tính nhạy cảm mục vụ của ngài. Đây là điều làm cho ngài nổi bật vào đêm đầu tiên khi ngài được bầu năm 2013. Sau khi chào đám đông bằng câu “chào buổi chiều, buona sera” và nói các hồng y đã đi “tận cùng thế giới” để tìm một giám mục mới cho Rôma, ngài xin mọi người cầu nguyện cho ngài, cho giáo hoàng danh dự Bênêđictô XVI tiền nhiệm của ngài. Sau đó, ngài xướng Kinh Lạy Cha, Kính Mừng và Sáng Danh ở Quảng trường Thánh Phêrô, những kinh mà cả trẻ em cũng thuộc. Trước khi ban phép lành, ngài xin mọi người cầu nguyện cho tân giám mục của họ, ngài nghiêng mình cúi đầu và để thinh lặng bao phủ đám đông khổng lồ ở đây. Tiếp theo ngài nói lời chúc phúc và chúc mọi người ngủ ngon.

Ngày hôm sau, chúng ta biết ngài sẽ không ở dinh tông tòa mà về ở Nhà trọ Thánh Marta, nhà khách dành cho các giáo sĩ vãng lai khi họ có việc về Vatican. Điều này nói lên tinh thần khó nghèo của ngài. Căn hộ của giáo hoàng ở dinh tông tòa thật sự không đặc biệt sang trọng. Bức họa Raphael và các căn hộ Borgia mà khách du lịch có thể ghé thăm trong chuyến thăm bảo tàng Vatican đều sang trọng, nhưng căn hộ của giáo hoàng thì không. Và Đức Phanxicô cho biết, việc ngài dọn về ở Nhà trọ Thánh Marta là ngài muốn được ở gần mọi người.

Ngay từ đầu triều giáo hoàng, ngài đã tạo xôn xao khi, trong cuộc họp báo trên chuyến bay từ Brazil về Rôma, ngài nói về các linh mục đồng tính. “Nếu ai đó là người đồng tính và họ có thiện tâm đi tìm Chúa thì tôi là ai để phán xét?” Đầu óc nổ tung, mọi người ngạc nhiên! Làm sao một giáo hoàng lại có thể nói như vậy? Những nhà phê bình bảo thủ tỏ ra “bối rối”, nhưng phần còn lại của chúng tôi, chúng tôi nhận ra đây là một mục tử thực sự quan tâm đến việc khuyến khích mọi người hơn là phán xét họ.

Sau đó ngài giảng lễ mỗi ngày ở Nhà nguyện Thánh Marta và Vatican đăng bài giảng tóm tắt. Các bài giảng là nồng ấm, dễ đọc. Có một mức độ dày đặc trong bài giảng của Đức Bênêđictô XVI, nhưng với Đức Phanxicô thì không. Điều đó không có nghĩa các bài giảng của ngài nhẹ nhàng. Nhưng ngược lại nó có một mức độ triệt để. Sở trường của ngài là đi vào trọng tâm vấn đề và vì thế tạo được tiếng vang nơi người ngồi nghe.

Một trong những bài giảng tôi yêu thích là bài giảng ngày 15 tháng 12 năm 2014, khi ngài giảng về các thầy cả chất vấn Chúa Giêsu về thẩm quyền nào mà Chúa Giêsu giảng dạy. Ngài nói về sự quá thận trọng của mỗi thời: “Đây là vở kịch đạo đức giả của dân tộc này. Chúa Giêsu không bao giờ nhân nhượng với trái tim Con Thiên Chúa của mình, nhưng Ngài cởi mở với dân chúng, luôn tìm con đường để giúp họ. Họ: “Nhưng điều này không thể làm được; kỷ luật của chúng tôi, học thuyết của chúng tôi nói rằng điều này không thể làm được! Tại sao các môn đệ của ông ăn lúa trên cánh đồng ngày sa-bát, không thể được!” Kỷ luật của họ quá cứng nhắc: “Không, không được đụng vào kỷ luật, kỷ luật là thiêng liêng.” Ngài thú nhận: “Khi tôi thấy một tín hữu kitô thuộc loại này, với một trái tim mềm yếu, không vững vàng, không bám trên đá là Chúa Giêsu, với sự cứng nhắc bên ngoài của họ như vậy, tôi xin Chúa: ‘Nhưng lạy Chúa, xin xin Chúa để vỏ chuối trước mặt họ, để họ ngã, họ xấu hổ vì mình là kẻ tội lỗi, làm cho họ đi tìm Chúa, nhận ra Chúa là Đấng Cứu Rỗi’. Thường thường tội lỗi làm chúng ta cảm thấy xấu hổ, và làm chúng ta đi tìm Chúa, Đấng tha thứ cho chúng ta, như những người bệnh đã ở đó, họ đến xin Chúa chữa lành.”

Tôi nhớ tôi đã bật cười thành tiếng khi ngồi trước máy tính và đọc đoạn vỏ chuối này!

Đôi khi, phong cách mục vụ của giáo hoàng làm cho những người theo chủ nghĩa tự do cảm thấy khó chịu. Ngay từ đầu triều, rõ ràng ngài thường đề cập đến ma quỷ nhiều hơn là các tiền nhiệm sau công đồng của ngài. Xem sự dữ như một điều gì đó được nhân cách hóa không phải là cách mà hầu hết những người hiện đại nghĩ về sự dữ, nhưng Chúa Giêsu không có cùng đắn đo như vậy. Lòng đạo đức bình dân, đặc biệt là nơi những người thực sự bị gạt ra bên lề luôn có ý tưởng, cái ác hiện diện theo cách gợi ý về một nhân cách hóa mạnh mẽ siêu việt.

Chúng ta không còn thấy ngài ở giữa đám đông như những năm đầu tiên. Đầu gối đau của ngài làm cho ngài đi đứng khó khăn. Nhưng hình ảnh ngài dừng xe giáo hoàng để các cha mẹ bồng con cho ngài ban phép lành, hoặc bước ra khỏi xe để gần gũi thăm hỏi người bị biến dạng nghiêm trọng, những hình ảnh này cho thấy ngài đã dấn thân vào thế giới bằng con mắt của Chúa Giêsu. Khó có thể tìm ra một định nghĩa nào tốt hơn về một mục tử hơn là định nghĩa đó, đến với mọi người bằng con mắt của Chúa Giêsu.

Đức Phanxicô dừng lại để hôn một em bé khi ngài đi trên xe giáo hoàng ở Hội trường Độc lập ngày 26 tháng 9 năm 2015 ở Philadelphia. (CNS/Reuters/Jim Bourg)

Một phẩm chất đáng lưu ý của ngài là ngài chỉ dành những lời cay nghiệt cho những người đạo đức giả và những chiếc áo nhồi bông, hay nói đúng hơn là những chiếc áo chùng nhồi bông. Với dân Chúa, ngài quảng đại và thông cảm. Còn với âm mưu của Giáo triều la-mã thì không.

Sự bất công cũng làm cho ngài nổi giận, nhưng nó không bắt nguồn từ một cam kết cao cả nào để có một trật tự xã hội khác, nhưng từ kinh nghiệm của ngài với tình trạng nghèo đói cùng cực, đầu tiên là ở các khu ổ chuột ở Buenos Aires và bây giờ là ở các khu ổ chuột khác nhau trên toàn thế giới, gần đây nhất là ở châu Phi. Ngài tố cáo kinh tế học tân tự do không phải từ quan điểm kinh tế mà từ quan điểm con người, từ những gì con người làm, chứ không từ các lý thuyết của nó. Ngài hiểu và yêu thương những người bị bỏ rơi bên lề đường sau khi gặp những tên cướp Giêricô tân tự do. Có phải chỉ có tôi nghĩ thế, hay dường như ngài có vẻ thoải mái hơn khi ở nhà giữa những người nghèo cùng cực hơn là ở các buổi lễ chào đón ở sân bay khi xung quanh ngài là những người có quyền lực và các người cầm quyền của họ không?

Trong hầu hết hai thế kỷ qua, các hồng y đã bầu các nhà ngoại giao hoặc các ứng cử viên có kinh nghiệm mục vụ làm giáo hoàng. Trớ trêu thay, các nhà mục vụ như Đức Piô IX và Đức Piô X lại có khuynh hướng phản đối sự thay đổi hơn, và các nhà ngoại giao như Đức Piô VII, Đức Bênêđictô XV và Đức Gioan XXIII lại có khuynh hướng mục vụ hơn. Vào thời chúng ta, Đức Gioan-Phaolô II không phản động, nhưng ngài đưa ra một cách giải thích Công đồng Vatican II bảo thủ hơn so với nhiều giám mục anh em của ngài. Đức Bênêđictô XVI đã ngồi bàn giấy ở Giáo triều 24 năm khi ngài được bầu chọn. Đức Phanxicô, người con của Châu Mỹ Latinh hưởng lợi từ việc lục địa này đón nhận Công đồng Vatican II với quyết tâm không ngừng đặt ra câu hỏi: Lựa chọn ưu tiên cho người nghèo có nghĩa là gì? Cuộc đấu tranh để trả lời câu hỏi đó đã định hình phong cách mục vụ của ngài rất nhiều.

Mục tử. Đó là từ đầu tiên đến trong đầu chúng ta khi chúng ta cố gắng hiểu Đức Phanxicô. Chắc chắn ngài sắc sảo về mặt thần học, nhưng ngài được đào tạo về thần học mục vụ cũng như nghiên cứu về tín lý hoặc đạo đức. Ngài không ngại tiếp xúc với các chính trị gia trên thế giới, nhưng ngài thiếu sự thận trọng của một nhà ngoại giao. Ngài bước vào thế giới với vòng tay rộng mở và thế giới yêu mến ngài vì điều này. Giáo hoàng Phanxicô là cha xứ của thế giới, và phẩm chất này tạo cơ sở và định hình mọi khía cạnh khác trong triều giáo hoàng của ngài.

Marta An Nguyễn dịch

Read More
03Tháng Ba
2023

Hồng y Walter Kasper tròn 90 tuổi, ngài nhìn lại Công đồng, Giáo hội và Con đường Công nghị Đức

03/03/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Hồng y Walter Kasper tròn 90 tuổi, ngài nhìn lại Công đồng, Giáo hội và Con đường Công nghị Đức

 

Hồng y Walter Kasper | Flickr – CC BY-NC-SA 2.0

Năm nay hồng y người Đức Walter Kasper 90 tuổi, ngài có cái nhìn sáng suốt về Giáo hội của đất nước ngài và Giáo hội hoàn vũ. Từ lâu ngài đã được xem là nhà cải cách, bây giờ ngài cảnh báo về nguy cơ lệch lạc của Con đường Công nghị ở Đức, ngài lưu ý: “Giáo hội đang ở trong cuộc khủng hoảng rất sâu đậm. Nếu không nhìn thấy nó sẽ là mất trí.”

Sinh ngày 5 tháng 3 năm 1933 tại Hedenheim, Würtemberg, Walter Kasper là giáo sư thần học ở Münster, sau đó ở Tübingen trước khi được bổ nhiệm làm giám mục Rottenburg-Stuttgart năm 1989. Năm 1999, Đức Gioan-Phaolô II xin ngài về Rôma để đứng đầu Hội đồng Tòa Thánh về Hiệp nhất các Kitô hữu, một vị trí ngài giữ cho đến khi ngài về hưu năm 2010. Mặc dù không còn giữ chức vụ chính thức, nhưng ngài vẫn là giám mục được lắng nghe ở Rôma và ở Đức. Ngài cũng là tác giả của nhiều quyển sách.

Nhìn lại hơn 90 năm cuộc đời, điều gì đặc biệt làm cho cha xúc động?

Hồng y Walter Kasper: Trên hết là lòng biết ơn. Vì tôi vẫn còn tương đối khỏe mạnh, tôi vẫn có thể tự mình làm mọi việc, điều này không dễ dàng ở tuổi tôi. Và biết ơn cho tất cả những gì tôi đã sống trong những năm tháng này.

Cha đã sống qua thời Công đồng Vatican II cách đây 60 năm, cha còn nhớ gì không?

Đó là thời điểm đổi mới! Thật là một ngạc nhiên lớn khi chúng tôi nghe tin Đức Gioan XXIII công bố tổ chức công đồng đại kết. Khi đó tôi đang học ở Đại học Tübingen, tôi vừa xong tiến sĩ và sau đó là chính thức. Công đồng đã khơi dậy một nhiệt tình lớn lao, đó cũng là thời gian tuyệt vời với tôi. Rất nhiều thứ đã thay đổi. Những người cho rằng Giáo hội không thể cải cách, họ nên nhớ sự thay đổi sâu sắc này! Tôi đã sống kinh nghiệm này.

Vào thời đó, người ta thích được là người công giáo, mọi cánh cửa mở ra. Bỗng nhiên, các nhà thần học công giáo và tin lành có thể gặp gỡ và thảo luận với nhau, điều chưa từng có trước đây. Chúng tôi trau dồi điều này rất nhiều ở Tübingen, mỗi tháng một lần chúng tôi gặp nhau, Hans Küng, Jürgen Moltmann, Eberhard Jüngel và tôi (hai người công giáo và hai người tin lành), trước tiên chúng tôi ăn với nhau, sau đó uống rượu vang và thảo luận sôi nổi cho đến quá nửa đêm. Đó là thời gian không thể nào quên.

 

“Tôi không thích cách thần học gia Hans Küng hành động và tranh luận nơi công cộng. Người ta nói đây là người Thụy Sĩ cứng đầu”

 

Nhưng không vì thế mà cha không lên tiếng ủng hộ việc loại thần học gia Hans Küng ra khỏi phân khoa thần học.

Những tuần đó là thời gian khó khăn nhất trong sự nghiệp học vị của tôi. Tôi có quan hệ ở trường học với ngài và đã học rất nhiều từ ngài. Nhưng sau đó tôi không đồng ý với ngài về những quan điểm lớn. Trước khi bị rút giấy phép giảng dạy, các giảng viên đã chia rẽ, một số phản đối quyết định này, một số cho rằng quyết định đó là hợp lý. Tôi là một trong số những người cho đó là quyết định hợp lý. Nhưng những người khác quyết định. Điều làm cho tôi đặc biệt không hài lòng là cách Küng hành động và tranh luận trước công chúng, ngài là người Thụy Sĩ cứng đầu.

Chúng ta trở lại với Công đồng: 60 năm sau, dường như những vấn đề quan trọng, mang tính thời sự ngày nay, vẫn chưa được giải quyết vào thời điểm đó.

Những vấn đề rất quan trọng đã được giải quyết, nhưng tất nhiên không phải tất cả. Chẳng hạn, Công đồng đã đặt sự tương tác giữa các giám mục và giáo hoàng, cũng như giữa giáo dân và giáo sĩ trên cơ sở thần học mới. Nhưng cụ thể công việc này như thế nào thì vẫn chưa được làm rõ. Đây là điều mà bây giờ Đức Phanxicô muốn làm sáng tỏ với Thượng hội đồng về tính đồng nghị.

“Vấn đề phụ nữ trong Giáo hội vào thời điểm đó vẫn chưa được giải quyết, và bây giờ nó rơi vào chân chúng ta”

Hơn nữa, trên thực tế, đây là cuộc cải cách rất bảo thủ, bởi vì các thượng hội đồng luôn là một phần của đời sống Giáo hội. Sau thời Trung cổ, nó đã bị mất đi một chút và bây giờ nó đang được hồi sinh theo một cách mới. Mặt khác, giáo dân, cũng như các ông hoàng, ngày đó có ảnh hưởng lớn trong các thượng hội đồng.

Và các vấn đề mới nào đã xuất hiện? Vấn đề phụ nữ, chủ đề của bản sắc và khuynh hướng tình dục?

Công Đồng đã nói rất nhiều về vấn đề phụ nữ, nhất là về địa vị của họ trong xã hội. Nhưng vấn đề phụ nữ trong Giáo hội đã bị bỏ ngỏ vào thời điểm đó, và bây giờ nó rơi vào chân chúng ta. Điều tương tự cũng xảy ra với các vấn đề khác. Mối quan hệ đồng giới vẫn còn là điều cấm kỵ vào thời đó. Tất cả những điều này chỉ xuất hiện sau năm 1968, tức là sau Công đồng.

Sau này một trong những người tiếp nhận những vấn đề này là học trò của cha, thần học gia luân lý Eberhard Schockenhoff, đã qua đời năm 2020. Đối với Con đường Công nghị ở Đức, ông là người đi trước về những chủ đề này. Mối quan hệ của cha với học trò của cha là gì?

Chúng tôi là bạn bè. Mỗi lần ông về Rôma, chúng tôi có những cuộc trao đổi rất sâu đậm. Không phải lúc nào chúng tôi cũng hoàn toàn đồng ý với nhau. Nhưng khi ông đi xa, khi nào lập luận của ông cũng rất vững chắc. Tôi đã đọc nhiều đoạn trích từ quyển sách đạo đức tình dục xuất bản sau khi ông qua đời. Rõ ràng đây là cả một thay đổi não trạng – nhưng nó không đi xa như những gì hiện đang xảy ra trên Con đường Công nghị. Đó là những phần mở đầu, nhưng luôn dựa trên Kinh thánh và truyền thống. Điều này hiện đang thiếu, đặc biệt là để cung cấp cho Con đường Công nghị một nền tảng thần học tốt.

Điều dẫn chúng ta đến Con đường Thượng hội đồng. Cha nghĩ sao? Nó dẫn đến đâu?

Tôi sợ chúng ta đang có một số ảo tưởng. Tôi nghĩ hoàn toàn loại ra việc chúng ta có thể áp đặt mình vào Giáo hội hoàn vũ với các quyết định của Con đường Công nghị. Tất nhiên, cũng có những người ở các quốc gia khác cũng nghĩ như vậy. Nhưng không phải đa số. Chẳng hạn vấn đề liên quan đến việc phong chức cho phụ nữ. Hay tư tưởng dân chủ tham gia quản lý Giáo hội. Giáo hội không phải là một nền dân chủ! Về chủ đề này nói riêng, nhiều điều chưa được nghĩ ra về mặt thần học hay truyền thống. Chúng ta không thể tái tạo lại Giáo hội.

Hồng y Kasper: “Con đường Công nghị Đức mắc phải một lỗi từ khi phát sinh”

“Đức không nên cư xử như thể mình nắm sự thật”

Các giám mục và hồng y khác cảnh báo về một cuộc ly giáo. Đây có phải là nỗi sợ của cha không?

Con đường Công nghị tiếp tục nhấn mạnh họ không muốn ly giáo, và tôi tin điều đó. Nhưng chúng ta cũng có thể rơi vào tình trạng ly giáo. Kiểu như các cường quốc vấp phải trong Thế chiến thứ nhất, trong khi không ai thực sự muốn. Họ nên thực hiện điều này một cách nghiêm túc. Các câu hỏi đến từ các hội đồng giám mục khác cũng nên được xem xét một cách nghiêm túc ở Đức và không nên cư xử như thử mình nắm sự thật. Vì thế người Đức luôn làm cho họ không được yêu chuộng ở nước ngoài. Khi tôi gặp các hồng y Đức ở Rôma, người Đức lắc đầu. Vì vậy, tôi cũng cố gắng giải thích một số điều.

Một tuần sau sinh nhật lần thứ 90 của cha, sẽ tròn mười năm Đức Phanxicô được bầu chọn. Tôi nghĩ cha đã bầu cho ngài lúc đó. Có khi nào cha hối hận không?

Tôi ủng hộ ngài, nhưng không có nghĩa tôi thấy mỗi lời hay mỗi hành động của ngài là đúng. Nhưng khi một giáo hoàng được bầu, nguyên tắc trung thành được áp dụng, đặc biệt là với Giáo triều, nếu không thì công việc không chạy. Hiện tại, tôi không còn gặp ngài thường xuyên như trước nhưng mỗi khi ngài gọi điện cho tôi, tôi đều đến và có lời khuyên nếu ngài yêu cầu.

Ngài đang chịu áp lực từ hai phía: trước hết là với những người bảo thủ, ngay từ đầu họ đã từ chối phong cách của ngài, và bây giờ, ở phương Tây, chẳng hạn như ở Đức, cũng có người chỉ trích ngược lại, họ muốn thúc đẩy cải cách. Nhưng ngài là người đến từ Nam bán cầu, ngài có những mối quan tâm khác quan trọng với ngài, chúng ta phải hiểu điều này. Những gì ngài đã đặt ra sẽ cần một hoặc hai triều giáo hoàng để hoàn thành đầy đủ. Tôi hy vọng sau ngài sẽ có người thực hiện những thôi thúc này theo cách riêng của họ.

 

“Giáo hội đang ở trong một cuộc khủng hoảng sâu đậm. Nếu không nhìn thấy nó thì sẽ là mất trí”

 

Một số nhà cải cách tin rằng thay đổi sẽ là câu trả lời tốt nhất cho cuộc khủng hoảng lớn trong Giáo hội thời chúng ta. Cha nhìn thấy nó như thế nào?

Giáo hội đang ở trong cuộc khủng hoảng rất sâu đậm. Nếu không nhìn thấy nó sẽ là mất trí. Và nguyên nhân không chỉ là vụ tai tiếng lạm dụng. Cuộc khủng hoảng rộng hơn và sâu hơn nhiều. Nó ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới phương Tây. Giáo hội đang trong thời kỳ biến động. Chúng ta không thể tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra, đó là điều không thể chối cãi.

Nhưng tương lai của Giáo hội sẽ diễn ra cụ thể như thế nào thì không ai trong chúng ta biết được. Điều tôi biết là nếu thời đó tôi không sống qua sự đổi mới do Công đồng mang lại, thì tôi sẽ gặp khó khăn khi đương đầu với cuộc khủng hoảng này. Nhưng tôi nghĩ nhiệm vụ của một thế hệ mới trong Giáo hội là đưa ra câu trả lời.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 143
  • Page 144
  • Page 145
  • …
  • Page 727
  • Next page
Bài viết mới nhất
TÂM SỰ NGƯỜI LINH MỤC.
23/07/2026
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Hoa trái thiêng liêng hậu tuần Cửu nhật
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.