Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Suy niệm hàng ngày

Home / Phụng vụ / Suy niệm hàng ngày
24Tháng Mười
2024

Tất Cả Mọi Người Đều Được Mời Gọi Để Trở Nên Thánh Thiện

24/10/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Tất Cả Mọi Người Đều Được Mời Gọi Để Trở Nên Thánh Thiện

Tất cả mọi người đều được mời gọi để trở nên thánh thiện, không chỉ các linh mục, tu sĩ, mà mọi tín hữu. Các thánh là những tấm gương về sự thánh thiện, qua đó chúng ta được mời gọi noi gương họ để sống cuộc đời trong sự hiệp thông với Thiên Chúa.

Trong bài giảng trên núi, Chúa Giêsu đã đưa ra một lời mời gọi vô cùng quan trọng và đầy thử thách: “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48). Đây là một trong những lời mời gọi cao cả nhất mà Chúa Giêsu đã gửi đến nhân loại, nhấn mạnh đến sự hoàn thiện và thánh thiện mà mọi tín hữu được kêu gọi đạt tới trong cuộc sống.

Khi nghe đến từ “hoàn thiện,” có lẽ chúng ta sẽ nghĩ đến sự không lỗi lầm, một trạng thái lý tưởng mà không ai có thể đạt được. Nhưng điều Chúa Giêsu muốn chúng ta hiểu ở đây không phải là sự hoàn hảo không có sai sót, mà là sự hoàn thiện trong tình yêu.

Chúa Cha trên trời là Đấng hoàn thiện trong tình yêu và lòng thương xót. Ngài yêu thương tất cả mọi người mà không phân biệt, không loại trừ ai. Ngài mời gọi chúng ta bước vào con đường hoàn thiện, không phải bằng những thành tựu ngoại diện, mà bằng tình yêu trọn vẹn, không vụ lợi, một tình yêu phản ánh tình yêu của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta sống một đời sống yêu thương vượt trên mọi giới hạn. Trước đó, trong cùng bài giảng trên núi, Ngài dạy: “Hãy yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44). Đây là một sự hoàn thiện vượt quá những gì tự nhiên của con người. Yêu thương những người yêu thương mình thì dễ, nhưng yêu kẻ thù và những người làm hại mình thì thực sự khó khăn.

Tuy nhiên, chính trong điều đó, chúng ta phản ánh tình yêu không điều kiện của Chúa Cha. Ngài yêu thương tất cả mọi người, kể cả những người tội lỗi. Ngài không ngừng ban ơn lành và mưa móc xuống trên người lành cũng như kẻ dữ. Ngài là nguồn mạch của lòng thương xót vô biên. Đó chính là lời mời gọi mà Chúa Giêsu muốn chúng ta đáp lại — hãy yêu thương và tha thứ theo cách mà Chúa yêu thương và tha thứ.

Sự hoàn thiện không phải là một điều mà chúng ta có thể đạt được nhờ vào sức mạnh hay nỗ lực cá nhân. Đó là một hành trình cậy dựa vào ân sủng của Thiên Chúa. Trong hành trình này, chúng ta được mời gọi khiêm nhường nhận ra những yếu đuối của bản thân và biết cầu nguyện, xin Chúa ban ơn để hoàn thiện mỗi ngày.

Khi cầu nguyện, chúng ta mở lòng ra để Thiên Chúa biến đổi. Chính qua việc cầu nguyện, Ngài giúp chúng ta vượt qua những giới hạn của bản thân, giúp chúng ta nhìn người khác bằng ánh mắt thương xót và sống một đời sống yêu thương đích thực.

Sự hoàn thiện mà Chúa mời gọi không chỉ dừng lại ở những khoảnh khắc đặc biệt hay trong các hành động lớn lao. Sự hoàn thiện nằm trong chính đời sống hằng ngày của chúng ta, trong cách chúng ta đối xử với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, và cả những người chúng ta không ưa thích.

Chúng ta có thể sống nên hoàn thiện qua những hành động nhỏ: chăm sóc người thân, tha thứ cho người làm tổn thương mình, giúp đỡ người khó khăn mà không cần đền đáp, và luôn đặt tình yêu Chúa làm trung tâm của mọi việc. Mỗi hành động yêu thương, dù nhỏ bé, đều là một bước tiến trên con đường nên hoàn thiện mà Chúa mời gọi.

Lời mời gọi “nên hoàn thiện” không phải là một mục tiêu mà chúng ta có thể đạt được ngay tức khắc. Đó là một hành trình suốt đời, đòi hỏi chúng ta phải kiên trì, không ngừng cải thiện bản thân và không ngừng cậy dựa vào lòng thương xót của Chúa.

Dù có những lúc thất bại, dù có những lúc chúng ta cảm thấy mình không xứng đáng, nhưng hãy nhớ rằng Chúa luôn đồng hành và nâng đỡ chúng ta. Ngài không đòi hỏi chúng ta phải trở nên hoàn hảo theo nghĩa không tỳ vết, mà Ngài mong muốn chúng ta biết yêu thương nhiều hơn, tha thứ nhiều hơn, và sống tốt hơn mỗi ngày.

Trong đời sống đức tin của người Kitô hữu: sự thánh thiện là lời mời gọi khẩn thiết. Lời mời gọi trở nên thánh thiện không phải chỉ dành riêng cho các linh mục, tu sĩ, mà cho tất cả mọi tín hữu. Đây là một chân lý cốt lõi của Kitô giáo, được nhấn mạnh qua Lời Chúa và qua gương sống của các thánh.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã nói: “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48). Đây là một lời mời gọi dành cho mọi người, không phân biệt giới tính, tuổi tác, hay địa vị xã hội. Sự thánh thiện không phải là điều gì xa vời hay chỉ dành cho một nhóm người đặc biệt. Thay vào đó, đó là một hành trình mà mọi tín hữu được kêu gọi thực hiện trong cuộc sống hằng ngày của mình.

Chúng ta không cần phải là những nhà thần học xuất sắc, hay làm những điều vĩ đại để trở nên thánh thiện. Sự thánh thiện được thể hiện qua những hành động yêu thương nhỏ bé, sự tha thứ, lòng kiên nhẫn và sự hy sinh vì tha nhân.

Các thánh là những chứng nhân sống động cho sự thánh thiện. Mỗi vị thánh có những hoàn cảnh, câu chuyện và hành trình riêng. Có những thánh sống đời sống tu trì, nhưng cũng có những vị thánh là những người mẹ, người cha, hay những người lao động bình thường.

Ví dụ, Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu – một cô gái trẻ đã trở thành vị thánh bằng cách sống một cuộc sống đầy khiêm nhường và yêu thương trong dòng kín. Ngài không làm những việc phi thường, nhưng từng hành động nhỏ của Ngài đều được thực hiện với tình yêu cao cả. Chính điều đó đã giúp Ngài đạt tới sự thánh thiện.

Chúng ta cũng có thể nhìn vào gương của các thánh tử đạo Việt Nam – những con người đã hy sinh mạng sống để bảo vệ đức tin. Họ là minh chứng cho sự kiên định trong tình yêu Thiên Chúa, bất chấp những đau khổ và thử thách.

Sự thánh thiện không phải là một điều trừu tượng. Đó là điều mà chúng ta có thể sống trong từng giây phút của cuộc đời. Khi chúng ta yêu thương gia đình, chăm sóc người bệnh, giúp đỡ những người nghèo khó, hay đơn giản là dành thời gian cầu nguyện với Chúa – tất cả những hành động này đều là những bước tiến tới sự thánh thiện.

Thánh thiện không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Hằng ngày, chúng ta được mời gọi sống gần gũi với Chúa hơn qua các hành động yêu thương, hy sinh, và tha thứ.

Sự thánh thiện không chỉ là việc giữ những điều luật tôn giáo hay thực hiện các nghi thức một cách máy móc. Sự thánh thiện là sống trong sự hiệp thông với Thiên Chúa, làm mọi việc vì tình yêu đối với Ngài. Điều này có nghĩa là chúng ta sống một cuộc đời cầu nguyện, kết nối với Chúa qua các bí tích, đặc biệt là Thánh Thể, và để cho tình yêu của Chúa dẫn dắt mọi hành động của chúng ta.

Khi chúng ta nhìn vào cuộc đời các thánh, chúng ta thấy rằng sự thánh thiện không chỉ được thể hiện qua những điều lớn lao, mà chính trong những hành động nhỏ bé, âm thầm, nhưng đầy tình yêu và lòng kính sợ Chúa. Chúng ta được mời gọi để sống cuộc đời này bằng sự kết hợp với Chúa và mang tình yêu Ngài đến với mọi người.

Cuộc sống của chúng ta, dù có những lúc thăng trầm và khó khăn, luôn có thể trở thành một hành trình thánh thiện nếu chúng ta để cho Thiên Chúa dẫn dắt. Lời mời gọi trở nên thánh thiện dành cho tất cả chúng ta, không phân biệt ai. Các thánh là những tấm gương sống động nhắc nhở chúng ta rằng, dù hoàn cảnh có thế nào, chúng ta đều có thể đạt được sự thánh thiện nếu chúng ta sống với tình yêu và lòng tin vào Thiên Chúa.

Lời mời gọi “hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” là một lời mời gọi đầy yêu thương và hy vọng. Chúa Giêsu không chỉ kêu gọi, mà Ngài còn ban ơn và đồng hành với chúng ta trên hành trình này. Hãy để tình yêu và lòng thương xót của Chúa trở thành ánh sáng dẫn đường cho mỗi người trong cuộc sống hằng ngày, để mỗi ngày chúng ta có thể trở nên giống Chúa hơn, qua tình yêu, sự tha thứ và lòng thương xót.

 

 

Read More
24Tháng Mười
2024

Giờ Chúa Viếng Thăm

24/10/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

31.10 Thứ Năm trong tuần thứ Ba Mươi Mùa Quanh Năm

Ep 6:10-20; Tv 144:1,2,9-10; Lc 13:31-35

Giờ Chúa Viếng Thăm

Một diễn giả thuyết trình cho các bậc phụ huynh về thái độ phải luôn thông cảm với con cái, nhất là khi chúng còn nhỏ. Diễn giả vừa dứt lời, thì có một người mẹ phát biểu ý kiến: “Trong bài thuyết trình, ông đã nhiều lần nhắc đến những sai sót của cha mẹ không đủ kiên nhẫn để tỏ ra thông cảm với con cái. Phần tôi thì có kinh nghiệm ngược lại: tôi luôn luôn tìm cách thông cảm với con cái, nhưng chẳng những chúng không nghe lời tôi, mà còn chống lại tôi. Xin ông vui lòng cho chúng tôi biết phải làm gì nữa để con cái nghe lời chúng tôi”.

Kinh nghiệm của người mẹ trên đây có thể giúp chúng ta hiểu thêm phần nào tâm tình của Chúa Giêsu đối với người Do thái và, đối với thành Giêrusalem như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay. Ðó là tâm tình yêu thương của Chúa trước sự khước từ của dân Chúa. Tác giả Gioan đã đưa ra nhận định chung về cuộc đời của Chúa Giêsu: “Ngài đã đến nơi nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận”. Con người là tạo vật của Thiên Chúa, nhưng lại có quyền tự do từ chối Ngài, đó là cái bi thảm của cuộc đời.

Chúng ta sẽ càng cảm thông với những tâm tình của Chúa Giêsu, khi chúng ta biết rằng lúc đó Ngài đang tiến về Giêrusalem, tiến đến gần giây phút thực hiện cuộc Vượt qua của Ngài để đem ơn cứu rỗi cho mọi người, nhưng cũng chính lúc đó sự chống đối của các kẻ thù Chúa mỗi lúc một gia tăng. Những người Biệt phái, Luật sĩ, Tư tế trong dân, đang tìm cách loại trừ Chúa, ngay cả vua Hêrôđê Antipas cũng không ưa thích gì Ngài, chính ông ra lệnh chặt đầu Gioan Tẩy giả, đó là điềm không tốt cho Chúa Giêsu lúc đó đang có mặt trên phần đất thuộc thẩm quyền của ông.

Trên đường lên Giêrusalem, Đức Giêsu đi ngang qua các thành thị và làng mạc mà giảng dạy. Có mấy người Pharisêu đến thưa cùng Đức Giêsu: “Xin ông đi ra khỏi đây, vì vua Hêrôđê đang muốn giết ông”. Những người Pharisêu bên ngoài họ có vẻ ủng hộ Đức Giêsu nhưng thật ra, họ có ác cảm hơn là thiện cảm.

Vua Hêrôđê mà nhóm người Pharisêu nói đến là vua Hêrôđê Antipa. Có lẽ ông muốn đe dọa Đức Giêsu để người đi chỗ khác cho khuất mắt, người Pharisêu cũng vậy. Nhưng Đức Giê su gọi vua là con cáo. Con cáo thì không nguy hiểm bao nhiêu, chỉ lươn lẹo thôi. Các thầy Rapbi thường sợ ai thì gọi người ấy là sư tử.

“Hôm nay và ngày mai tôi trừ quỷ và chữa lành bệnh tật, ngày thứ ba tôi hoàn tất” (Lc 13,32). Ngày thứ ba là kiểu nói trong tiếng Aram có nghĩa là một thời gian ngắn. Câu nói này của Chúa Giêsu hàm chứa nhiều ý nghĩa, có thể hiểu trên bình diện thời gian (sứ mệnh tôi đã chấm dứt) hoặc trên bình diện sự nghiệp (tôi đã đạt được mục đích). Cũng có thể hiểu là Chúa Giêsu đã hoàn thành sứ mạng sau khi chu toàn tất cả công trình cứu độ. Đối thủ của Đức Giêsu không thể ra tay trước khi giờ của Người đến:“Ngày ngày, tôi ở giữa các ông trong Đền Thờ mà các ông không tra tay bắt. Nhưng đây là giờ của các ông, là thời của quyền lực tối tăm.” (Lc 22,53)

Đức Giêsu  cho biết Người sẽ chết tại Giêrusalem như các ngôn sứ đã từng bị người Do Thái giết hại

“Hôm nay, ngày mai và ngày mốt tôi phải tiếp tục đi, vì một ngôn sứ mà chết ngoài thành Giêrusalem thì không được.” ( Lc 13,33)

Thái độ cương quyết lên Giêrusalem của Chúa Giêsu cho thấy Ngài là một vị ngôn sứ vĩ đại, can đảm thực hiện kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Mỗi người Kitô hữu cần phải biết can đảm thực hành Lời Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, để có thể trở nên chứng của Tin Mừng giữa lòng thế giới hôm nay.

Tuy nhiên, sự độc ác của con người không thể làm cho Thiên Chúa không yêu thương con người. Trái lại, Thiên Chúa đã chấp nhận trở nên yếu hèn, bị khinh chê, Ngài vẫn yêu thương con người và yêu thương cho đến chết trên Thập giá. Tuy nhiên, cái chết của Chúa Giêsu không phải là một chiến bại vĩnh viễn, bởi vì rồi đây con người sẽ trở lại nhìn nhận Thiên Chúa. Lời tiên báo của Chúa Giêsu hé mở cho chúng ta thấy viễn tượng hy vọng: “Các ngươi sẽ không còn thấy Ta nữa, cho đến lúc các ngươi nói: chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa”. Ðây không chỉ là lời tiên tri về cuộc khải hoàn của Ngài vào thành Giêrusalem, nhưng còn là lời tiên tri về cuộc chiến thắng cuối cùng của Ngài vào thời cánh chung, khi Thiên Chúa là tất cả trong mọi sự.

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta hiểu phần nào tâm trạng của Chúa Giêsu khi đến Giêsusalem là khao khát loan báo Tin Mừng cho Dân được Người tuyển chọn, tâm tình Người ấp ủ rất lâu và mong muốn đem ơn cứu rỗi cho con người. Niềm vui chưa kịp đến thì sự thất vọng não nề đến trước, khi có mấy người Biệt phái thưa với Chúa Giêsu: “ Xin Thầy lên đường và đi khỏi đây, vì Hêrôđê toan giết Thầy”. Vì sao những người Biệt phái, Luật sĩ, Tư tế tỏ ra chống đối và tìm cách loại trừ Chúa, ngay cả vua Hêrôđê cũng vậy?

 

Phải chăng vì “Tin Mừng được rao giảng trước tiên cho người nghèo”. Phải chăng uy danh Chúa Giê-su rất hào hiệp cứu giúp những người bần cùng, bệnh tật, đã làm các nhà quyền lực thời ấy cảm thấy chướng tai gai mắt ? Chúa nhấn mạnh: “Các ông hãy đi nói với con cáo đó rằng: “ Đây Ta trừ quỷ và chữa lành bệnh tật hôm nay và ngày mai, rồi ngày thứ ba Ta hoàn tất cuộc đời”.

Tại thành Giêrusalem không có sự đón tiếp Chúa Giê-su: “Các ngươi sẽ không còn xem thấy Ta, cho đến khi các ngươi sẽ nói rằng: “ Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến!“. Đây cũng là lời cảnh báo trong tương lai về thành Giêrusalem bị tàn phá và cuộc chiến thắng cuối cùng của Ngài vào thời cánh chung, khi Thiên Chúa là tất cả trong mọi sự.

Tin Mừng hôm nay nhắn nhủ chúng ta, ân sủng Chúa ban cho mỗi người không chỉ là sự sống của đời sống hiện tại mà chính là chúng ta cần vươn đến hạnh phúc vĩnh cửu. Giáo Hoàng Bênêđic tô XVI, 2006 chia sẻ:“Chỉ có Thiên Chúa mới là sự cứu rỗi cho con người. Chúng ta có thể thấy trong lịch sử thế kỷ qua: tại các quốc gia mà người ta loại bỏ Thiên Chúa, thì không chỉ nền kinh tế bị phá hủy, mà nghiêm trọng hơn hết, là các linh hồn bị hủy diệt”.

Chúng ta hãy khiêm tốn nhận ra những giờ phút của ân sủng Chúa đến viếng thăm chúng ta. Ước gì chúng ta cảm nghiệm được tình yêu dịu dàng của Chúa để có thể nói lên lời tri ân chúc tụng Chúa.

 

 

Read More
15Tháng Chín
2024

HÃY BƯỚC QUA CỬA HẸP

15/09/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

30.10 Thứ Tư trong tuần thứ Ba Mươi Mùa Quanh Năm

Ep 6:1-9; Tv 145:10-11,12-13,13-14; Lc 13:22-30

HÃY BƯỚC QUA CỬA HẸP

Ta có thể hình dung Nước Trời như là nhà của Chúa. Lúc này cửa nhà ấy đang mở để chúng ta vào. Nhưng nó hẹp. Người ta phải cố gắng mà lách vào; kẻo khi chủ nhà đứng lên và đóng cửa lại, không ai còn vào được nữa. Chúng ta có thể hình dung hơn nữa: Nước Trời là nhà Chúa đang mở tiệc cưới. Người ta phải mau mau đi qua cửa hẹp mà vào, kẻo đến khi khai tiệc, cửa sẽ đóng lại và không ai ra vào nữa.

Cửa hẹp không phải vì Nước Trời chật hẹp. Nước Trời rộng mênh mông, có thể đón tiếp tất cả mọi người. Nhưng không phải tất cả mọi người vào được, vì vào Nước Trời đòi có những điều kiện cần thiết. Cửa hẹp chính là để tuyển lựa những người có phẩm chất thích hợp với Nước Trời. Ai muốn vào Nước Trời phải phấn đấu.

Con đường hẹp là con đường Thập giá mà Đức Giêsu đã đi. Nhưng xem chừng, con đường hẹp như thế này không mấy hấp dẫn đối với nhiều người hôm nay, nhất là khi cuộc sống của họ đã quá đầy đủ và giàu sang! Theo lẽ thường, ai cũng thích bước đi trên con đường rộng rãi, phẳng phiu và dễ dãi. Đó là con đường tự do để hưởng thụ, tự do làm những gì mình thích bất chấp hậu quả. Qua cử hẹp là thi hành ý Chúa, là từ bỏ mình vác thập giá mình mà theo Chúa, là dám bán tất cả những gì mình có để làm phúc bố thí cho những kẻ nghèo túng, là liều mất mạng sống mình vì người khác.

Trong cuộc chiến đấu để được vào Nước Trời sẽ không có ưu tiên dành cho những người có lý lịch tốt, hay đúng hơn, có gốc gác tốt. Ở đây Chúa Giêsu muốn nhắm đến những người Do Thái cứng lòng tin. Họ suy luận rằng: Tước hiệu dân riêng của Chúa, tước hiệu con cháu của Abraham, là một bảo đảm chắc chắn, là một tấm giấy ưu tiên để được vào Nước Trời. Thế nhưng tiên tri Isaia đã từng loan báo về cách xử sự của Thiên Chúa trong thời cứu chuộc, trong ngày phán xét: Ngài sẽ quy tụ mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ, Ngài sẽ dẫn đưa mọi người từ các dân nước mà đến.

Đức Giêsu đã mở đường về Nước Trời. Muốn vào Nước Trời chẳng có con đường nào khác ngoài con đường Đức Giêsu đã đi. Chẳng có cửa nào khác ngoài khung cửa hẹp mà Đức Giêsu đã qua. Con người đến với Thiên Chúa cũng phải qua khung cửa hẹp. Ai muốn qua đó cũng phải noi gương Đức Giêsu hạ mình xuống và bé nhỏ đi. Chỉ những ai hạ mình khiêm tốn và từ bỏ hết cái tôi cồng kềnh ích kỷ mới qua được khung cửa hẹp mà vào Nước Thiên Chúa.

Vấn đề không phải là khung cửa hẹp mà chính là bản thân mình quá cồng kềnh với những thứ danh vọng chức quyền tiền bạc. Chấp nhận thanh tẩy cần thiết, trút bỏ vướng víu để nhẹ nhàng qua khung cửa hẹp mà đến với sự sống đời đời. Sau khung cửa hẹp là tình thương đẹp ngời Thiên Chúa mở ra cho vận mệnh con người.

Và rồi trước tiên phải phấn đấu hạ mình xuống. Ở đời người ta thường phấn đấu để vươn lên. Người ở địa vị thấp phấn đấu để được địa vị cao. Người hèn kém phấn đấu để được trọng vọng. Người phải phục vụ phấn đấu để được người khác phục vụ mình. Nhưng trong Nước Trời thì ngược lại. Phải phấn đấu để đi xuống. Phải phấn đấu để tìm chỗ thấp hèn nhất. Phải phấn đấu để phục vụ anh em. Như lời Chúa dậy: “Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống. Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”(Lc 14,11). “Khi anh được mời, hãy ngồi vào chỗ cuối”(Lc 14,10). “Ai lớn nhất trong anh em, thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì phải nên như người phục vụ”(Lc 22,26). “Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào”(Mc 10,15).

Sau đó phải phấn đấu để bé nhỏ lại. Thông thường ở đời người ta phấn đấu để to ra. Ai có nhà nhỏ phấn đấu để có nhà lớn hơn. Ai có ruộng vườn nhỏ cũng phấn đấu để vườn ruộng lớn rộng thêm. Ai cũng phấn đấu để có nhiều của cải hơn, có nhiều bằng cấp hơn, có nhiều đặc quyền đặc lợi hơn. Trái lại, người muốn vào Nước Trời phải phấn đấu để trở nên bé nhỏ. Phải phấn đấu để trở nên nghèo. Phải phấn đấu để bỏ bớt của cải đi. “Hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi” (Mt 19, 21). “Phúc thay ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5, 3).

Ngày nay, nhiều người bi quan khi nhìn vào những bản thống kê về tôn giáo, chẳng hạn số người đi tham dự thánh lễ quá ít, số ơn gọi linh mục tu sĩ giảm sút. Nhiều nơi nhà thờ, nhà dòng đã được hiến cho những tổ chức hoặc cho những tư nhân để sử dụng vào việc khác. Từ đó họ kết luận: Sẽ đến một lúc không còn đức tin trên cõi đời ô trọc này nữa.

Nếu mỗi người chúng ta hôm nay cứ sống buông thả theo bản năng của mình mà không đi theo đường hẹp Chúa vạch ra cho chúng ta, tức là tuân giữ các giới răn, thì số phận chúng ta cũng như con tàu đi trật đường rầy, chúng ta sẽ lãnh lấy thảm họa. Mai đây, chúng ta có van nài với Chúa rằng: ‘Thưa Ngài, xin mở cho chúng tôi vào!’, thì Chúa sẽ bảo: ‘Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!’ và “Bấy giờ chúng ta sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Abraham, Isaac và Giacóp cùng tất cả các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa, còn mình lại bị đuổi ra ngoài.”

Đời sống Kitô hữu là một hành trình thiêng liêng đi qua cửa hẹp. Đức Giêsu muốn nhấn mạnh đến nỗ lực, nhiều nỗ lực để có thể vượt qua cánh cửa hẹp. Để có được một đời sống hạnh phúc, một gia đình tốt đẹp… chúng ta cần đi qua “cửa hẹp”, cần nhiều nỗ lực, cần hy sinh, cần chiến đấu, “Ai muốn theo Tôi, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo Tôi”.

Ta thấy cửa hẹp này chỉ được mở từ bên trong, vào một lúc nào đó. Chỉ một mình Thiên Chúa mới quyết định mở và mở lúc nào, tức là Người quyết định tất cả. Thiên Chúa mở cánh cửa hẹp, bởi vì cánh cửa tâm hồn chúng ta còn hẹp. Để đi vào vương quốc Tình yêu, chúng ta cần loại bỏ sự hẹp hòi, kiêu ngạo, những gì chống đối lại tình yêu. Nói khác, cánh cửa tâm hồn chúng ta có rộng mở thì cánh cửa vương quốc Tình Yêu mới rộng mở. Đó là lý do tại sao lối vào vương quốc của Thiên Chúa đòi cố gắng và hy sinh.

Hãy bước theo Đức Kitô. Hãy trở nên giống Ngài bằng cách chấp nhận những thử thách, những thập giá. Vì đó là khung cửa hẹp, chúng ta cần phải bước qua để tiến vào cõi sống vĩnh cửu, đón nhận vinh quang phục sinh. Một cuộc “chiến đấu” để cuối cùng có thể nói được như thánh Phaolô: “Tôi đã chiến đấu trong cuộc sống chính nghĩa; đã chạy đến cùng đường; kiên vững trong lòng tin. Giờ đây, triều thiên công chính được dành sẵn cho tôi, và Thiên Chúa, Đấng phán xét chí công, sẽ hoàn lại cho tôi trong ngày ấy, không chỉ cho tôi mà thôi, nhưng còn cho hết mọi người đã đầy lòng mến yêu trông đợi Ngài xuất hiện”(2Tm 4,6-8)

 

Read More
15Tháng Chín
2024

TRỞ THÀNH MEN NƯỚC TRỜI

15/09/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

29.10 Thứ Ba trong tuần thứ Ba Mươi Mùa Quanh Năm

Ep 5:21-33; Tv 128:1-2,3,4-5; Lc 13:18-21

TRỞ THÀNH MEN NƯỚC TRỜI

Chỉ một câu nói khích lệ đã làm thay đổi cuộc đời của một con người, đưa người đó vào một tương lai rộng mở. Nếu không có một lời phê tích cực của cô giáo ngày ấy, thì làm sao có được một nhà văn nổi tiếng Malcolm Dalkoff. Vì thế, một lời nói hay, không làm cho chúng ta mất mát gì, nhưng mang lại cho người khác một sự phấn khởi hơn, vậy sao chúng ta không biết dùng những lời khích lệ nhau, để giúp nhau thăng tiến? Chúa Giêsu mời gọi chúng ta gieo vãi hạt giống Lời Chúa, hạt giống đức tin để những hạt giống ấy được nhiều người đón nhận và sinh hoa trái. Những kết quả trước mắt có khi lại là những thất bại, nhưng Chúa muốn chúng ta kiên nhẫn và đem hết khả năng phục vụ, yêu mến, nghị lực và tất cả con người chúng ta, chắc hẳn đó là kết quả tốt đẹp mà Chúa mong muốn.

Khi giảng dạy cho dân chúng về Nước Trời, Chúa Giêsu thường dùng những dụ ngôn, những kiểu so sánh, cách nói ẩn dụ với những hình ảnh quen thuộc trong đời sống hàng ngày của họ. Qua hai dụ ngôn về hạt cải và men trong bột, thánh Luca muốn trình bày cho chúng ta về sức mạnh lan tràn của Nước Thiên Chúa và khả năng làm biến đổi của Lời Thiên Chúa.

Quả vậy, “Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo vào trong vườn mình. Nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được”. Cải ở vùng Thánh Địa là một loại cây, tuy có hạt rất nhỏ nhưng khi gieo vào đất tốt, cây cải mọc cao lớn, cành lá xum xuê, chim trời đến cư ngụ và làm tổ. Điều này muốn diễn tả, Nước Thiên Chúa là một “sự lớn dần”, là một cái gì “mọc lên” … Đó là một sự phát triển không thể cầm giữ nỗi, người ta không thể cản ngăn, vì đó chính là sức mạnh của sự sống.

Cũng vậy, “Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba đấu bột, cho đến khi tất cả bột dậy men”. Men dùng để dậy bột làm bánh là một dẫn chứng rất thân thuộc và bình dị đối với mỗi gia đình người Do Thái. Chỉ cần một chút men được trộn vào bột và một khi bột đã ngấm men (dậy men), thì cả khối bột sẽ trương nở ra rất nhiều. Thực vậy, Tin Mừng nước Thiên Chúa một khi đã len lõi được vào tâm hồn con người và được rao giảng đến đâu là ở đó lòng người được biến đổi.

Sứ điệp Tin Mừng nuớc Thiên Chúa thoạt đầu xem ra không có sức hấp dẫn gì đối với người nghe, cụ thể là đối với người Do Thái thời đó, họ đã từ chối lời của Đức Kitô và từ chối chính Ngài. Nhưng một khi nước Thiên Chúa được rao giảng cho con người thì sứ điệp Tin Mừng đó sẽ tự len lõi vào trong tâm hồn con người và tự lớn lên. Sự phát triển không ngừng của Hội Thánh Chúa cho chúng ta niềm xác tín ấy, và cũng chính điều đó mà chúng ta khẳng định “truyền giáo” là một trong những đặc tính của Giáo Hội. Dù bị bắt bớ, dù bị từ chối và khinh chê nhưng Giáo Hội vẫn tiếp tục rao giảng Lời Thiên Chúa cho con người, vì Giáo Hội tin vào sức sống mãnh liệt của Thánh Thần Chúa sẽ thực hiện điều kỳ diệu.

Do đó, qua hai dụ ngôn “hạt cải” và “men trong bột” hôm nay cũng mời gọi mỗi chúng ta tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa, vì Chúa luôn quan phòng và đang hoạt động âm thầm trong Hội Thánh, cũng như trong mỗi người chúng ta. Nhờ đó, chúng ta an tâm, kiên trì và bền đỗ trong mỗi ngày trong sứ mạng truyền giáo của mình.

Những lời giảng của Đức Giê-su đã vang lên từ hai mươi thế kỷ. Nước Thiên Chúa đã được Ngài khai mở và vun trồng mãi đến ngày nay. Ki-tô Giáo vẫn là một tôn giáo lớn, chiếm một phần ba dân số thế giới. Nhưng có những lúc, chúng ta có cảm tưởng như nó bị chựng lại. Khi có nhiều nhà thờ phải bán đi vì không có người đi lễ Chúa Nhật, khi các chủng viện hay dòng tu trở nên vắng vẻ, già nua, khi ở nhiều nơi, số linh mục thiếu một cách trầm trọng, khi tỷ lệ gia tăng của Ki-tô hữu không bằng với tỷ lệ tương ứng của dân số thế giới. Ki-tô Giáo có tương lai không? Ki-tô Giáo có thể bị tàn lụi không? Những câu hỏi đó làm nhiều người bận tâm và lo lắng.

Khi nghĩ về lời mời gọi sống và lan tỏa những giá trị Nước Thiên Chúa, chúng ta thường quy kết, đây là lời mời gọi dàng cho những nhà truyền giáo; những người có đời sống đạo đức gương mẫu; những người với đầy sự khôn ngoan, can đảm và hy sinh. Trong trường hợp này, chúng ta cũng dễ dàng hình dung ra được những hoa quả tốt đẹp mà những việc làm tông đồ của những con người này mang lại. Thế nhưng, dụ ngôn trong Tin mừng hôm nay lại cho thấy, lời mời gọi sống và lan tỏa những giá trị Nước Thiên Chúa là lời mời gọi dành cho tất cả mọi người, ngay cả những người nhận thấy mình thật ít ỏi và nhỏ bé về đời sống đạo đức, về sự khôn ngoan, can đảm và hy sinh. Thật vậy, một người cố gắng yêu thương và phục vụ tha nhân trong những điều thật nhỏ bé mà họ có thể làm thì sự nỗ lực của họ đều đem lại hoa quả tốt đẹp của Nước Thiên Chúa.

Hạt cải và nắm men nhỏ bé tiêu biểu cho những sự nỗ lực trong những việc làm tông đồ nhỏ bé của mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta thực hiện những hành động nhỏ bé với lòng tốt, chia sẻ đức tin của chúng ta với sự tế nhị, ngay cả khi những việc này không ai để ý thì những việc làm nhỏ bé này vẫn sinh ra hoa quả Nước Thiên Chúa.

Nhiều lần trong cuộc sống, có thể chúng ta không những không thấy tác dụng của những hành động tông đồ nhỏ bé, mà hình như còn cảm thấy những phản ứng tiêu cực. Thế nhưng Tin mừng hôm nay cho thấy, ảnh hưởng tốt đẹp của những hành động nhỏ bé với tình yêu vượt xa những gì chúng ta có thể thấy. Những hạt giống nhỏ bé của đức tin thông qua lòng bác ái, các nhân đức, lời nói và cử chỉ tế nhị thật sự sẽ đem đến một sự phong phú của những hoa quả tốt đẹp vượt xa những gì chúng ta có thể biết. Chúng ta sẽ được hưởng hạnh phúc Nước Trời  thông qua những việc có vẻ bé nhỏ, tầm thường nhưng được làm trong đức tin và tình yêu.

 

 

 

 

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 7
  • Page 8
  • Page 9
  • …
  • Page 343
  • Next page
Bài viết mới nhất
"Magnifica Humanitas", thông điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ được công bố ngày 25/5/2026
20/05/2026
Kẻ đi tìm – 34 đề tài suy niệm và cầu nguyện
20/05/2026
Tám chặng đường đi tới hạnh phúc – Các mối phúc Tin Mừng
20/05/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.