Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Suy niệm hàng ngày

Home / Phụng vụ / Suy niệm hàng ngày
24Tháng Mười
2024

TỪ BỎ ĐỂ THEO CHÚA

24/10/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

TỪ BỎ ĐỂ THEO CHÚA
Tin Mừng hôm nay có thể được chúng ta đọc và suy niệm như là một sự
giảng dạy thêm từ phía Chúa Giêsu, vừa là một sự lĩnh hội sâu xa thêm từ phía con
người chúng ta. Mỗi người chúng ta được Chúa mời gọi hãy nghiêm chỉnh dấn
thân theo Ngài với một tâm hồn đã được tự do khỏi mọi ràng buộc.
Ai không sẵn sàng từ bỏ mọi sự để theo Đức Giêsu thì không thể làm môn
đệ Người. Đức Giêsu vượt trên mọi sự, trên cả mối giây gia đình. Gia đình là chỗ
an toàn, ở đó người ta yêu và được yêu. Đức Giêsu không bảo họ quay về chống
đối gia đình, nhưng phải sẵn sàng phục vụ người không bị vướng mắc trở ngại gì,
dù là người thân nhất. Lòng trung thành với Đức Giêsu phải đặt lên hàng đầu, trên
cả mạng sống mình, Người đòi phải từ bỏ hoàn toàn. Do thái coi kẻ bị treo trên
thập giá là kẻ bị chúc dữ. Để nên môn đệ Đức Giêsu, phải chấp nhận bị chúc dữ
đó, từ bỏ tất cả, dù là gia đình mình, phải theo Người tới cùng; không thể hòa
hoãn; đó là giá của vinh quang.
Liền sau những lời quả quyết về điều kiện căn bản cần có để theo Ngài: “Ai
không vác thập giá mình mà đi theo Tôi thì không thể làm môn đệ Tôi”, Chúa
Giêsu kể thêm hai dụ ngôn mới để nhấn mạnh thêm với các môn đệ rằng đi theo
Chúa không thể nào là một hành động nhẹ dạ, nhất thời, tùy hứng nhưng là một
hành động, một quyết định nghiêm chỉnh với tinh thần trách nhiệm sau khi đã suy
nghĩ kỹ lưỡng, giống như thể người muốn xây một ngọn tháp hay như nhà vua ra
trận. Trên con đường từ bỏ này, chúng ta không lẻ loi một mình mà chúng ta đi
theo Chúa. Có Chúa làm gương đi trước chúng ta. Và không phải chỉ làm gương đi
trước chúng ta mà Ngài còn đến với chúng ta, sống với chúng ta, kết hợp với
chúng ta, ban cho chúng ta sức mạnh của Ngài để có thể thực hiện việc hy sinh từ
bỏ. “Không Thầy chúng con không thể làm chi được”, hãy sống trong tình yêu
Thầy như cành nho kết hiệp với cây nho để trổ sinh hoa trái.
Việc từ bỏ thập giá, đau khổ và cả cái chết nữa không phải là những giá trị
riêng rẽ từ nơi chúng, mà là những phương thế để đạt đến mục đích để giúp ta trở
nên giống Chúa mỗi ngày một hơn. Chúa Giêsu có quyền đòi hỏi nơi mỗi người
chúng ta và muốn mỗi người chúng ta đặt Ngài vào chỗ ưu tiên, đòi hỏi chúng ta
yêu mến Ngài trên hết mọi sự và với hết sức lực của mình, trên cả tình thân gia
đình. Và chỉ khi nào chúng ta dám từ bỏ mọi cản trở để yêu mến Ngài trên hết mọi
sự, để được đồng hoá với Ngài cách trọn vẹn, thì khi đó chúng ta mới biết đặt
những sự vật và con người vào vị trí đúng, biết tôn trọng và yêu thương những sự
vật và con người một cách đúng thật trong tình yêu thánh thiện của Chúa.

Tin Mừng cho biết có rất nhiều người cùng đi với Chúa Giêsu. Tuy cùng
hướng đi trên con đường dẫn đến Giêrusalem, nhưng đám đông không mang cùng
một mục đích với Ngài. Trong khi Chúa Giêsu tiến về Giêrusalem để hoàn tất công
cuộc cứu chuộc qua cái chết khổ nhục trên Thập giá, thì đám đông lại tưởng rằng
Ngài lên Giêrusalem lần này để đánh đuổi ngoại xâm và tái lập vương quốc Israel.
Ðể đánh tan sự chờ đợi sai lầm này, Chúa Giêsu đưa ra lời mời gọi những kẻ
theo Ngài hãy suy nghĩ đắn đo, tính toán kỹ lưỡng để xem có đủ nghị lực theo Ngài
hay không: Ngài đòi buộc những kẻ muốn theo Ngài, hãy để cho Ngài chiếm chỗ
đứng quan trọng nhất trong cuộc sống của mình: “Ai theo Tôi mà không dứt bỏ cha
mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình thì không thể làm môn đệ tôi
được”.
Việc theo Chúa là một việc khó nhọc, tiêu tốn nhiều sức lực như khi xây cất
hay đánh giặc, do đó người môn đệ phải sẵn sàng dấn thân. Việc theo Chúa không
thể tính toán bao nhiêu, bao lâu, hay bằng những việc gì, nhưng là thái độ quyết
liệt, gạt ra một bên tất cả để bước theo Chúa, nghĩa là đi xây dựng Nước Trời, đi
giao chiến với sự dữ và và cái chết để được chiến thắng hiển vinh. Người đi theo
Chúa phải từ bỏ mọi của cải mình có. Từ bỏ ở đây không có nghĩa là chôn dấu đi
hay sử dụng nó theo sở thích của mình, nhưng là làm ích cho người khác, nhất là
cho những người nhỏ bé, nghèo hèn.
Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta được lòng can đảm, dứt khoát với tất cả
những gì cản trở chúng ta trên bước đường theo Chúa. Xin cho chúng ta được thực
tâm đi xây dựng Nước Trời và làm chứng tá tình yêu Chúa trước mặt mọi người.
Cần xem xét sáng suốt những khả năng của mình để biết có thể đi tới đích
không. Trước cuộc mạo hiểm như xây tháp hay trận chiến, Đức Giêsu gợi ý cần
ngồi lại suy nghĩ tính toán, phải trả giá bao nhiêu. Điều đó muốn nói rằng người ta
phải xem xét chắc chắn và cần quyết tâm với hết sức mình để tới đích. Phải có
thiện chí và đức tin giúp cho các phương tiện đạt tới đích.
Cũng cần xem xét đánh giá những khuynh hướng và tính tình của mình. Ta
có phải chiến đấu sát cánh với Đức Giêsu không? Và đòi phải có quyết định sáng
suốt sau khi đã xem xét cân nhắc tương quan về phương tiện, hoàn cảnh và thiện
chí của mình.
Nhiều người không thể làm môn đệ của Người vì không sẵn sàng từ bỏ
những mối giây ràng buộc và của cải để theo Người. Tuy nhiên, tất cả mọi người
đều được kêu gọi trở về với Người, người ta có thể theo Người bằng nhiều cách
khác nhau. Cách làm môn đệ đòi hỏi rất gắt gao và muốn được chọn, cần chính
mình phải thực hiện lời khuyên trước và phải cân nhắc cẩn thận những điều thuận
nghịch. Tốt hơn đừng thử đi theo rồi lại từ chối giữa đường.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy sẵn sàng theo Chúa trong vai trò là
người môn đệ. Tức là từ bỏ mọi sự, kể cả thứ tình cảm riêng tư, và ngay cả bản
thân của mình để theo Chúa cho trọn vẹn…
Sống siêu thoát là giúp mình khỏi vướng bận vào của cải trần gian để tâm
hồn được thanh thản hầu thi hành sứ vụ loan báo Tin Mừng được tốt hơn.
Sẵn sàng vác thập giá của mình cách yêu mến, chứ không chỉ tôn thờ thánh
giá của Chúa mà thôi. Luôn chu toàn bổn phận hằng ngày cách trung thành. Tránh
tình trạng vác thập giá cả làng nhưng thập giá của mình thì lại đè đầu cưỡi cổ
người khác và bắt họ vác thay. Bởi vì chính Đức Giêsu đã cứu chuộc chúng ta
bằng thập giá, vì thế, đời môn đệ mà thiếu vắng thập giá, thì hẳn sẽ mất hương vị
và không phải cuộc sống của chúng ta.

Read More
24Tháng Mười
2024

BÀN TIỆC NƯỚC TRỜI

24/10/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

5.11 Thứ Ba trong tuần thứ Ba Mươi-Nhất Mùa Quanh Năm
Pl 2:5-11; Tv 22:26-27,28-30,31-32; Lc 14:15-24
BÀN TIỆC NƯỚC TRỜI
Một trong những hình ảnh Kinh Thánh dùng để nói về Nước Thiên Chúa, đó
là bữa tiệc. Sách Cách Ngôn đã mô tả bữa tiệc của Ðấng Khôn Ngoan như một giá
trị cứu rỗi. Ngôn sứ Isaia nói đến một bữa tiệc Thiên Chúa dọn ra cho dân khi thời
Cứu thế đến, tất cả mọi người đều được mời đến dụ, không phân biệt ai. Ðó cũng
là bữa tiệc mà Chúa Giêsu dùng để nói về Vương Quốc của Ngài.
Tại Palestina, mỗi khi có tổ chức một bữa tiệc lớn, thì khách luôn luôn được
mời trước, và người chủ tiệc cũng nhận được câu trả lời của khách trước. Khi tiệc
rượu đã sẵn, ông chủ sai các đầy tớ đi báo cho người được mời để họ đến dự. Bởi
thế, một lời từ chối vào phút cuối quả là một tổn thương lớn cho người chủ tiệc.
Thiên Chúa là ông chủ của bữa tiệc Nước Trời cũng đã chuẩn bị một bữa
tiệc lớn cho Israel. Các Tiên tri được sai đi gọi mời, và khách được mời cũng sống
trong tâm tình chờ đợi. Nếu có các sách Tiên tri để loan báo về bữa tiệc thì cũng có
các Thánh vịnh nói lên tâm tình tin tưởng và đợi chờ Thiên Chúa. Thế nhưng, khi
giờ đến, lúc tiệc rượu đã chuẩn bị sẵn sàng thì kháck được mời lại từ chối.
Đầy tớ nói: “Thưa ông lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ. Ông chủ
bảo người đầy tớ: Ra các nẻo đường, dọc theo bờ rào bờ giậu, ép người ta vào đầy
nhà cho ta. Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai
sẽ được dự tiệc của tôi.” (Lc. 14, 22-24)
Một người đồng bàn nghe Đức Giêsu nói về ngày sống lại của những người
công chính liền bình luận: “Phúc thay cho ai được dự tiệc trong nước Thiên Chúa”.
Kẻ ấy chắc chắn được cứu độ và được hưởng hạnh phúc. Để lay chuyển quan niệm
sai lầm về định mệnh vững chắc của họ, như thường lệ, Đức Giêsu dùng một câu
chuyện tiếp tục liên quan đến một bữa tiệc lớn để đem áp dụng vào tiệc nước trời.
Bàn tiệc Nước Trời vẫn được dọn ra và khách được mời hôm nay không ai
khác hơn là mỗi người chúng ta. Bí tích Rửa tội là tấm thiệp cho phép chúng ta
tham dự bàn tiệc này. Nhưng khi giờ đã đến, chúng ta lại để mình bị lôi cuốn bởi
của cải vật chất, bởi thú vui trần thế, mà bỏ qua lời mời gọi đến tham dự bàn tiệc
thánh.
Thiên Chúa vẫn mời gọi và chờ đợi chúng ta. Ước gì chúng ta hiểu đúng giá
trị của bữa tiệc Ngài dọn sẵn cho chúng ta mỗi ngày, để với tất cả lòng yêu mến
biết ơn, chúng ta tham dự, ngõ hầu chúng ta được mạnh sức tiến tới bàn tiệc vĩnh
cửu trên Thiên quốc.

Quý khách đã được giấy mời dự đại tiệc và chủ biết ai sẽ đến. Trước bữa
tiệc, như thường lệ, chủ sai đầy tớ đi mời lần nữa: “Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn”.
Quý khách đã nhận lời trước, đến phút chót lại từ chối, làm chủ nhục nhã ế mặt
quá. Những lời từ chối cho chủ thấy rõ: Họ quan tâm đến công việc của họ hơn đến
dự tiệc với chủ mời. Xin kiếu vì mới mua thửa đất, mới tậu bò, mới cưới vợ.
Tất cả mọi người Ít-ra-en đều được Thiên Chúa mời dự tiệc nước trời. Bây
giờ, Đức Giêsu đến mời lần chót. Cần phải ăn năn sám hối trở về vì đây là ngày
cứu độ. Biệt phái từ chối lời mời của Người vì họ lo việc riêng của họ, quay mặt đi
chỗ khác không lưu tâm đến Thiên Chúa. Họ phỉ báng và kiêu ngạo từ chối quà
tặng vinh quang của Thiên Chúa.
Ông chủ lúc đó sai đi mời vào dự đại tiệc tất cả mọi người đã bị cộng đồng
dân thánh Ít-ra-en loại bỏ. Vẫn còn nhiều chỗ trống trong đại tiệc, đầy tớ lại đi mời
tất cả mọi dân tộc dân ngoại một cách tha thiết, khẩn khoản dù họ luôn luôn bị coi
là thứ ô uế như cộng đồng Ít-ra-en khinh bỉ họ. Họ được thuyết phục để họ thấy
mình thật sự được mời dự đại tiệc.
Trước sự chai đá của biệt phái đã từ chối tin vào Đức Giêsu, Người muốn
nhấn mạnh để họ suy nghĩ rằng: Họ đã tự ý tách khỏi nước trời, trong khi Thiên
Chúa vô cùng thương yêu đã kêu gọi những người nghèo khó và tội lỗi, dù họ cảm
thấy họ là kẻ bất xứng nhất.
Ngày nay, sự dửng dưng vô cảm với bàn tiệc Nước Trời vẫn còn đó nơi
người Kitô hữu chúng ta. Vì thế, không lạ gì khi vẫn có những người thích ăn chơi,
nhậu nhẹt, chè chén say xưa; hay vẫn tin vào những chuyện mê tín dị đoan; hoặc
những chân lý nửa vời nên không màng chi đến chuyện đạo đức, lễ lạy…, nên
người ta dễ bỏ qua những việc bác ái, đạo đức thường ngày… Chúng ta nhiều khi
sẵn sàng đặt để vai trò của Chúa xuống hàng thứ yếu, nhưng khi được hỏi thì vẫn
nói là mến Chúa trên hết mọi sự! Ôi thật là một sự giả hình!
Tin Mừng hôm nay cho thấy, chủ tiệc đã dọn sẵn cỗ bàn để đãi khách. Thiệp
mời cũng đã được gửi đi, nhưng niềm vui chỉ có được khi khách đến hiện diện nơi
bàn tiệc mà thôi.
Thật thế, những người được mời đâu đoái hoài gì đến thiện ý của Chủ tiệc,
nên đã đặt những chuyện cá nhân lên trên và viện cớ: nào là đi tậu đất, thăm trại,
mua bò và mới cưới…
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta một mặt hãy có lòng nhân từ như Thiên
Chúa là Đấng yêu thương hết thảy mọi người, không phân biệt họ là ai… đồng thời
cũng dạy cho chúng ta bài học về sự mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa và thi
hành những điều Chúa dạy để được sống đời đời. Niềm vui sẽ nên trọn khi chúng

ta để cho tình yêu của Thiên Chúa phủ lấp trên mình và chi phối nơi cuộc sống của
chúng ta.

Read More
24Tháng Mười
2024

BÁC ÁI VÔ VỊ LỢI VÀ KHIÊM NHƯỜNG

24/10/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

BÁC ÁI VÔ VỊ LỢI VÀ KHIÊM NHƯỜNG
(Lc 14, 12-14)
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà con người tự cao tự đại, kiêu
ngạo, giả hình, háo danh, đề cao quyền lực và lợi nhuận, say mê thống trị và chiếm
đoạt, bè phái và chia rẽ, ăn miếng trả miếng và mưu cầu tư lợi. Lòng quảng đại, sự
dịu dàng, hiền lành đang dần vắng bóng, thay vào đó là sự cộc cằn, thô lỗ, hay
nóng giận và thù hằn. Lòng khiêm nhường lại càng hiếm hoi, khi người ta sống
theo chủ nghĩa khoe khoang, thích thể hiện, tự phụ, cậy vào tài năng của mình và
đề cao cái tôi. Lịch sử nhân loại đã không có ít bậc vĩ nhân vì chán ghét cảnh tranh
chấp quan trường mà cáo quan về ở ẩn. Họ luôn giữ cho lòng mình trong sáng, tinh
thần khiêm tốn và thanh cao. Chỉ ai thực thi bác ái, sống vị tha mới có khả năng
yêu thương thực sự.
Bằng dụ ngôn khách được mời tới dự tiệc cưới, Chúa Giê-su dạy chúng ta
hãy khiêm nhường dành chỗ nhất, chỗ trọng cho người khác: “Đừng tìm kiếm chỗ
nhất “. Chúa biết chúng ta thường thích chỗ nhất ở nơi công cộng, trong nhà cũng
như ngoài phố, nơi hội họp cũng như bàn ăn… Người biết ý định của chúng ta, nên
Người khuyên chúng ta: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào chỗ
nhất” (Lc 14,8).
Qua bữa tiệc hôm qua, Đức Giê-su đã dạy thực khách bài học về khiêm
nhường (Lc 14,7-11), hôm nay Ngài lại dạy thêm bài học về việc chia sẻ, biết cho
đi. Trong đời thường, mấy ai cho đi mà không cần lấy lại: “bánh ít cho đi, bánh
quy cho lại”, hay Tây phương cũng có câu: “Do ut des”: tôi cho anh để anh cho
lại. Cho đi mà không được lại thì tinh thần dần dần sẽ phai nhạt, vì người ta chỉ
đến với nhau khi thấy có lợi cho chính mình. Đàng này, Đức Giê-su lại dạy: thi ân
cho người mà không cần đáp trả. Làm ơn cho người không có khả năng đền đáp,
cho bất cứ người nào cần, chứ không “lựa mặt”. Chúng ta đã chọn lối sống nào của
người đời hay của Đức Giê-su?
Thật sự mà nói, thường thì mọi người chúng ta làm cái gì cho nhau cũng
muốn có qua có lại, thậm chí tham lam theo kiểu “thả con tép bắt con tôm”, “thả
con săn sắt bắt con cá rô”, hoặc “Có đi có lại mới toại lòng nhau”. Tự bản chất
chúng ta cho thấy có một sự phân biệt đối xử bất bình đẳng giữa giàu và nghèo, khi
dọn tiệc, chúng ta vẫn ưu tiên mời người giàu, và nếu đang lúc dùng bữa, gặp
người giàu chúng ta vẫn dễ dàng mời họ hơn thấy một người ăn mày đi qua…

Nói tóm lại, chúng ta bỏ ra thì muốn thu lại, thậm chí muốn thu lại hơn gấp
nhiều lần, chứ ít ai trong chúng ta có được một lòng quảng đại chia sẻ cho những
người nghèo khó. Chúng ta vẫn lấy tiêu chuẩn “công bằng kiểu làm ăn kinh tế” để
đối xử với nhau, thì điều này chúng ta là Ki-tô hữu cũng chẳng hơn gì, vì người
ngoại họ cũng làm được hơn cả chúng ta, bởi làm việc lành mà được đáp lại, nghĩa
là được thưởng công rồi, nên chẳng còn công phúc gì trước mặt Thiên Chúa cả
Gương bác ái vô vị lợi có thể tìm thấy trong chính đời sống của Đức Giê-su.
Ngài là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa và tình yêu này được biểu lộ trong việc
nhập thể. Đây là tình yêu vô biên đến gặp con người ở tầm mức nhân loại, bởi vì
khiêm nhường là một trong những bộ mặt của tình yêu. Đức Giê-su đã xuống
ngang tầm mức những kẻ nhỏ bé, yêu đuối; Ngài không tìm địa vị cao sang nổi bật,
nhưng quan tâm đến những kẻ nghèo khó, bệnh tật, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ.
Tình thương của Đức Giê-su không đòi hỏi phải có đi có lại. Ngài đi tìm kẻ
nghèo khổ để ban ơn, mà không làm cho họ mặc cảm hay nghĩ ngợi là mình chẳng
có gì đền đáp. Ngài mời gọi tất cả, nhất là những người nghèo khó, vì chỉ có họ
mới dễ dàng chấp nhận lời mời dự tiệc Thiên Chúa. Về mặt thiêng liêng, những
người nghèo là những người không khoe khoang về kiến thức, đức hạnh, hay bất
cứ ưu điểm nào của mình; họ ý thức thân phận của mình: nhận ân huệ của Thiên
Chúa mà không có gì để dâng lại; họ chỉ biết một điều là sẵn sàng đón nhận vì ý
thức rằng Thiên Chúa là Đấng tốt lành và đầy lòng thương xót. Và đó là điều Thiên
Chúa chờ mong nơi họ
Sự khiêm nhường tự hạ của Chúa Con biểu lộ đức ái cao cả, Người ấp ủ
trong lòng ơn cứu rỗi các linh hồn và tôn vinh Thiên Chúa Cha trong họ. Khiêm
nhường thật để duy trì hạnh phúc phục vụ anh em, “lấy lòng khiêm nhường mà coi
người khác hơn mình” (Ph 2, 3). Đối với người yêu mến, thì phục vụ vô vị lợi là
phần thưởng của họ: “Khi anh dọn tiệc mời khách, thì hãy mời những người
nghèo; và anh sẽ hạnh phúc, vì họ không có gì để trả lại anh“. Anh có thể có bác ái
trong sự khiêm nhường, vì người khiêm nhường không qui chiếu về mình nhưng
làm phúc vô vị lợi đối với tha nhân trong tình yêu. Thế nên, Tình Yêu vĩnh cửu của
Thiên Chúa là khiêm nhường hoàn hảo nhất.
Đức Giê-su là tấm gương sáng chói về tinh thần cho đi cách quảng đại. Ngài
đã “trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ” để đến với con người, sống như con
người, hiến dâng mạng sống cho con người, mà không đòi hỏi  bất kỳ sự trả ơn,
đền đáp nào.
Chúa Giêsu hướng lòng con người về đời sau. Ðang lúc dự tiệc cưới trên
trần gian, Ngài đã liên tưởng đến bữa tiệc sẽ được hoàn tất trong vinh quang Nước
Chúa, ở đó những người hèn kém được nâng lên và kẻ quyền thế bị hạ xuống; ở đó
những người tàn tật, đui mù thực sự là những khách được mời dự tiệc của Chúa.

Gương bác ái vô vị lợi có thể tìm thấy trong chính đời sống của Chúa Giêsu.
Ngài là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa và tình yêu này được biểu lộ trong việc
nhập thể. Ðây là tình yêu vô biên đến gặp con người ở tầm mức nhân loại, bởi vì
khiêm nhường là một trong những bộ mặt của tình yêu. Chúa Giêsu đã xuống
ngang tầm mức những kẻ nhỏ bé, yếu đuối; Ngài không tìm địa vị cao sang nổi bật,
nhưng quan tâm đến những kẻ nghèo khó, bệnh tật, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ.
Tình thương của Chúa Giêsu không đòi hỏi phải có qua có lại. Ngài đi tìm
kẻ nghèo khổ để ban ơn, mà không làm cho họ mặc cảm hay nghĩ ngợi là mình
chẳng có gì đền đáp. Ngài mời gọi tất cả, nhất là những người nghèo khó, vì chỉ có
họ mới dễ dàng chấp nhận lời mời dự tiệc Thiên Chúa. Về mặt thiêng liêng, những
người nghèo là những người không khoe khoang về kiến thức, đức hạnh, hay bất
cứ ưu điểm nào của mình; họ ý thức thân phận của mình: nhận ơn huệ của Thiên
Chúa mà không có gì để dâng lại; họ chỉ biết một điều là sẵn sàng đón nhận vì ý
thức rằng Thiên Chúa là Ðấng tốt lành và đầy lòng thương xót. Và đó là điều Thiên
Chúa chờ mong nơi họ.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta noi gương sống bác ái của Chúa. Ngài
đã yêu thương chúng ta bằng một tình yêu bao la và nhưng không; do đó, chúng ta
cũng có bổn phận phải cho đi một cách rộng rãi và vô vị lợi những ân huệ mà Ngài
đã ban cho chúng ta. Ðược như thế chắc chắn chúng ta sẽ sống đẹp lòng Chúa và
xứng đáng thông dự bàn tiệc vĩnh cửu trong Nước Chúa.

Read More
24Tháng Mười
2024

Niềm Hy Vọng Vào Sự Sống Đời Đời

24/10/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Niềm Hy Vọng Vào Sự Sống Đời Đời

Niềm hy vọng vào sự sống đời đời là một trong những chân lý cốt lõi của đức tin Kitô giáo, mang đến cho các tín hữu niềm an ủi và định hướng trong cuộc sống. Trong hành trình đức tin, con người không chỉ sống cho hiện tại, mà còn hướng về tương lai vĩnh cửu trong Thiên Chúa, nơi mà sự sống đời này chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc sống vĩnh hằng. Niềm tin vào sự sống đời đời không chỉ là một khái niệm lý thuyết, mà là động lực để con người sống đức tin một cách mạnh mẽ, vượt qua thử thách và đau khổ, với sự chắc chắn rằng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho họ một nơi trong Nước Trời.

Lễ cầu cho các linh hồn là dịp để nhắc nhở chúng ta về niềm hy vọng vào sự sống đời đời. Qua sự Phục Sinh của Chúa Kitô, chúng ta tin rằng những người đã ra đi trước chúng ta sẽ được sống lại trong Thiên Chúa. Niềm hy vọng này an ủi chúng ta và giúp chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời.

Hôm nay, chúng ta cùng nhau tụ họp trong Thánh lễ cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời. Đây không chỉ là dịp để tưởng nhớ những người thân yêu của chúng ta, mà còn là thời điểm nhắc nhở chúng ta về niềm hy vọng cao cả vào sự sống đời đời, vào lời hứa cứu độ của Chúa Kitô qua sự Phục Sinh.

Chúng ta tin rằng cái chết không phải là kết thúc, mà là một hành trình chuyển tiếp. Nhờ vào sự Phục Sinh của Chúa Giêsu, cái chết đã không còn là điều đáng sợ, mà trở thành cửa ngõ dẫn đến sự sống vĩnh cửu. Chúa Giêsu đã vượt qua cái chết để mở đường cho chúng ta, và Ngài hứa rằng ai tin vào Ngài thì sẽ không phải chết mãi mãi, nhưng sẽ được sống đời đời với Thiên Chúa.

Sự Phục Sinh của Chúa Kitô là nền tảng cho niềm tin và hy vọng của chúng ta vào sự sống đời đời. Thánh Phaolô, trong thư gửi tín hữu Cô-rinh-tô, nhấn mạnh rằng: “Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hão huyền” (1 Cr 15,17). Nhưng Đức Kitô đã sống lại! Và nhờ vào sự sống lại của Ngài, chúng ta tin chắc rằng những ai đã qua đời trong đức tin sẽ được sống lại với Chúa.

Niềm hy vọng này không chỉ là một lý thuyết, mà là động lực sống. Đó là niềm an ủi giúp chúng ta đối diện với nỗi đau mất mát và sự chia lìa. Khi chúng ta nhớ đến những người thân yêu đã qua đời, chúng ta không chỉ nhớ về quá khứ, mà còn hướng về tương lai, về ngày mà chúng ta sẽ gặp lại họ trong sự sống vĩnh cửu.

Niềm hy vọng vào sự sống đời đời bắt nguồn từ chính lời hứa của Chúa Giêsu Kitô. Trong suốt cuộc đời rao giảng, Ngài đã nhấn mạnh rằng Ngài đến để ban cho con người sự sống mới, không chỉ giới hạn trong cuộc đời ngắn ngủi trên trần gian, mà còn kéo dài đến vĩnh cửu. “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta thì dù có chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25). Đây không chỉ là lời an ủi mà còn là một cam kết của Chúa Giêsu về sự sống sau cái chết.

Thánh lễ cầu cho các linh hồn không chỉ là một hành động tưởng nhớ, mà còn là cơ hội để chúng ta bày tỏ lòng bác ái và tình yêu thương đối với các linh hồn. Giáo hội dạy rằng những linh hồn đang ở trong Luyện ngục cần lời cầu nguyện và sự trợ giúp của chúng ta. Họ đang được thanh tẩy, chuẩn bị để tiến vào sự sống vĩnh cửu với Chúa. Và qua lời cầu nguyện, đặc biệt là Thánh lễ, chúng ta có thể giúp họ sớm hoàn tất hành trình này.

Hành động cầu nguyện cho các linh hồn cũng là dấu chỉ của niềm tin vào sự liên đới giữa chúng ta – những người còn sống – với các linh hồn đã qua đời. Chúng ta thuộc về cùng một thân thể trong Chúa Kitô, và vì vậy, chúng ta có trách nhiệm nâng đỡ lẫn nhau trong hành trình đến với Thiên Chúa.

Chúng ta cầu nguyện không chỉ vì nghĩa vụ, mà còn vì niềm tin vào lời hứa của Chúa Giêsu. Ngài đã nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dù có chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25). Lời hứa này không chỉ dành cho những người đã khuất, mà còn là lời hứa cho chính chúng ta. Chúng ta sống trong niềm hy vọng rằng khi đến thời điểm, chúng ta cũng sẽ được sống lại và gặp lại những người thân yêu đã ra đi trước.

Ngày hôm nay, khi cầu nguyện cho các linh hồn, chúng ta hãy xin Chúa ban ơn bình an và niềm vui vĩnh cửu cho họ. Hãy tin tưởng rằng Chúa đang chờ đợi họ trong vinh quang Nước Trời, nơi không còn đau khổ, nước mắt, hay buồn phiền.

Khi chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn, chúng ta cũng được nhắc nhở về cuộc sống hiện tại của chính mình. Sự chết là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống, nhưng cái chết không phải là dấu chấm hết. Cách chúng ta sống hôm nay sẽ ảnh hưởng đến sự sống đời đời của chúng ta. Chúng ta được mời gọi sống với lòng tin tưởng và yêu thương, để luôn sẵn sàng bước vào đời sống vĩnh cửu mà Thiên Chúa đã chuẩn bị.

Niềm hy vọng vào sự sống đời đời không chỉ là niềm tin cho tương lai mà còn ảnh hưởng đến cách con người sống hiện tại. Khi nhìn vào cuộc đời tạm bợ, đau khổ và bất trắc, con người có thể dễ dàng rơi vào sự lo âu và thất vọng. Nhưng nhờ niềm tin vào sự sống đời đời, họ có thể vượt qua mọi khó khăn với lòng tin tưởng rằng tất cả những nỗi khổ đau hiện tại chỉ là tạm thời. Thánh Phaolô từng chia sẻ: “Những đau khổ hiện nay chẳng đáng kể gì so với vinh quang sẽ được tỏ ra nơi chúng ta” (Rm 8,18). Điều này khuyến khích các tín hữu sống với sự kiên nhẫn và bình an, biết rằng cuộc sống này chỉ là một phần của hành trình dẫn đến sự sống vĩnh cửu.

Niềm hy vọng này cũng khơi dậy lòng khao khát sống thánh thiện và làm những việc lành phúc đức. Bởi vì, trong niềm tin Kitô giáo, mọi hành động yêu thương và bác ái sẽ góp phần giúp con người đạt được sự sống vĩnh hằng. Họ không sống cho chính mình mà là sống cho người khác và cho vinh quang của Thiên Chúa, vì họ tin rằng những gì họ làm hôm nay sẽ ảnh hưởng đến đời sống vĩnh cửu mai sau.

Cái chết luôn là một thực tại đau đớn và khó chấp nhận đối với con người, nhưng niềm hy vọng vào sự sống đời đời giúp người Kitô hữu đối diện với cái chết trong niềm an ủi và hy vọng. Khi người thân yêu ra đi, người còn sống không chỉ tưởng nhớ họ trong nỗi buồn mà còn trong sự tin tưởng rằng họ đang bước vào một cuộc sống mới với Thiên Chúa. Lễ cầu nguyện cho các linh hồn, đặc biệt là ngày lễ các linh hồn vào 2 tháng 11, là dịp để người Kitô hữu nhớ về sự liên đới với những người đã qua đời và cùng hiệp thông trong lời cầu nguyện.

Niềm tin vào sự sống đời đời không chỉ an ủi khi phải chia lìa, mà còn giúp mỗi người chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết của chính mình. Sống với niềm tin này, người Kitô hữu được khuyến khích luôn sẵn sàng đón nhận thánh ý Chúa, và sống từng ngày trong tinh thần hòa bình và tin tưởng. Cái chết không còn là kết thúc, mà là một cuộc chuyển tiếp sang một đời sống trọn vẹn hơn, với Thiên Chúa, nơi không còn đau khổ, nước mắt hay bệnh tật.

Niềm hy vọng vào sự sống đời đời cũng là một lời mời gọi cho mọi Kitô hữu sống đức tin một cách mạnh mẽ và kiên định. Các thánh là những chứng nhân sống động cho niềm hy vọng này. Họ đã sống và hy sinh, không phải vì những phần thưởng ở đời này, mà vì họ tin vào phần thưởng vĩnh cửu nơi Thiên Đàng. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu từng nói: “Tôi không chết, tôi đi vào cuộc sống.” Đây là tâm tình của một người hoàn toàn tin tưởng vào sự sống đời đời và nhìn cái chết như một khởi đầu mới trong sự hiệp thông với Thiên Chúa.

Người Kitô hữu được mời gọi sống đời sống của mình trong ánh sáng của niềm hy vọng vào sự sống vĩnh cửu, để mỗi hành động, lời nói và quyết định đều phản ánh lòng tin tưởng vào Chúa và vào đời sống mai sau. Đây không phải là sự né tránh thực tại hay trốn tránh đau khổ, mà là sống thực sự cho điều gì có ý nghĩa nhất: mối tương quan với Thiên Chúa và sự cứu độ của linh hồn.

Lễ cầu nguyện cho các linh hồn là cơ hội để chúng ta sống tốt hơn mỗi ngày, trong niềm tin vào sự phục sinh, trong sự hiệp nhất với các linh hồn đã qua đời, và trong niềm hy vọng vào sự sống đời đời.

Hôm nay, khi chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho các linh hồn, hãy giữ vững niềm hy vọng vào sự sống đời đời mà Chúa Giêsu đã hứa ban cho chúng ta qua sự Phục Sinh của Ngài. Chúng ta không đơn độc trong cuộc hành trình này. Những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta đang chờ đợi trong vinh quang của Chúa, và chúng ta có thể giúp đỡ họ bằng lời cầu nguyện chân thành. Niềm hy vọng vào sự sống vĩnh cửu là niềm an ủi và động lực để chúng ta tiếp tục sống đức tin mạnh mẽ và yêu thương mỗi ngày.

Niềm hy vọng vào sự sống đời đời là cội nguồn của niềm vui và sức mạnh cho mỗi người Kitô hữu. Đó là động lực giúp họ sống cuộc đời đầy ý nghĩa và vượt qua mọi thử thách, đau khổ với lòng tin tưởng vững chắc vào Thiên Chúa. Sự sống đời đời không chỉ là một viễn cảnh xa xôi, mà là một thực tại mà mỗi người được mời gọi hướng đến, chuẩn bị cho, và sống vì. Trong niềm tin này, con người sẽ tìm thấy sự an ủi, bình an và hy vọng, ngay cả giữa những thăng trầm của cuộc sống.

 

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 6
  • Page 7
  • Page 8
  • …
  • Page 343
  • Next page
Bài viết mới nhất
"Magnifica Humanitas", thông điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ được công bố ngày 25/5/2026
20/05/2026
Kẻ đi tìm – 34 đề tài suy niệm và cầu nguyện
20/05/2026
Tám chặng đường đi tới hạnh phúc – Các mối phúc Tin Mừng
20/05/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.