Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Suy niệm hàng ngày

Home / Phụng vụ / Suy niệm hàng ngày
25Tháng Ba
2023

Giờ chết đã đến gần

25/03/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

1.4 Thứ Bảy trong tuần thứ Năm Mùa Chay

Ed 37:21-28; Gr 31:10,11-12,13; Ga 11:45-57

Giờ chết đã đến gần

Câu chuyện Chúa Giêsu đến Bêtania và làm phép lạ cho Ladarô sống lại đã làm rúng động trong dân chúng và nhiều người đã tin vào Đức Giêsu cũng như giáo huấn của Ngài.

Chính vì điều này mà cuộc thương khó của Chúa Giêsu ngày càng gần kề. Sự kiện này được đánh dấu bằng việc những nhà cầm quyền và các Thượng Tế quyết định họp Hội Đồng và ra lệnh bắt, giết Chúa Giêsu. Họ đã ra lệnh truy nã đối với Ngài: ai biết được ông ấy ở đâu thì phải báo cho họ đến bắt.

Lý do họ bắt và quyết định giết Chúa Giêsu là vì họ đã ghép cho Ngài cái tội chính trị. Họ nói: “Người này làm nhiều dấu lạ. Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rôma sẽ đến phá huỷ cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta”. Rồi một câu nói đầy uy lực của nhóm Thượng Tế mà Caipha là đại diện đã đem đến quyết định loại trừ Chúa Giêsu: “Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt”.

Tuy nhiên, thực tế thì lý do chính yếu khiến họ giết Đức Giêsu đó là sự ghen tỵ và sợ bại lộ lối sống hình thức và mất uy tín trong dân, đồng thời sợ bị mất lợi lộc mà các Thượng Tế đang được hưởng.

Sau phép lạ cho Lagiarô sống lại thì có hai phản ứng rõ rệt. Một là những người tin nhận Chúa. Hai là những người không tin và chống đối Chúa, đứng đầu là nhóm Biêt phái và các thượng tế. Họ triệu tập một công nghị (c.47), tìm cách đối phó với Chúa, vì Chúa làm được nhiều việc quá  (c.47). Giờ đây họ quyết định dứt khoát không đội trời chung với Ngài nữa, phải khử trừ cho xong. Ho  cho rằng Đấng cứu thế mà họ trông mong phải là người giải thoát họ khỏi cảnh áp bức của các nước lân bang như đế quốc La mã. Mà rõ ràng là Chúa Giêsu Giêsu không đứng ra lãnh đạo một cuộc giải phóng như vậy. Cho nên họ kết luận Chúa Giêsu không  phải là vị Cứu thế.

Nhưng đứng trước những giáo lý cao siêu và những phép lạ Ngài làm nhiều người đã thán phục, tin theo… Cho nên chính họ thấy khó xử. Nên họ mới nghĩ ra cách đổ lỗi cho những phép lạ Chúa làm kia là đã gây xáo trộn hoang mang nơi dân Do thái. Mà nếu như người Lamã đô hộ nghe thấy chuyện hoang mang đó thì coi như nhóm họ không có tài điều hành dân chúng. quân La mã sẽ chinh phạt họ và cả dân chúng. Đó là dự tính của nhóm Thượng tế và biệt phái với nhau.

Chúng ta thấy là họ không thể bắt bẻ Chúa điều gì trong lãnh vực tôn giáo Do thái lúc ấy. Thật ra, họ cũng từng thử tố cáo Chúa về lãnh vực này như Chúa công khai tuyên bố phá hủy đền thờ Giêrusalem, đã vi phạm luật Sabat, đã không tuân giữ luật truyền thông về rửa tay hay ăn uống… nhưng những tội đó đã không là tội và không đủ yếu tố để kết án. Cho nên họ chuyển Chúa qua một tội khác là vi phạm tới quyền của dân La mã.

Chúng ta biết là thời gian Chúa Giêsu, dân Do thái bị dân La mã đô hộ nên mất hết chủ quyền, mất luôn cả quyền xét xử tội nhân nữa. Quyền này nằm trong tay người La mã lúc ấy là quan Phongxiô Philatô làm tổng trấn đại diện. Oâng này muốn lương dân không hiểu gì về vấn đề Do thái giáo. Vậy muốn cho Philatô phê chuẩn án tử hình nói trên thì họ buộc tội Chúa phản nghịch với La mã. Cho nên sau này trước tòa án Philatô, đã buộc tội Chúa rằng:

“Chúng tôi đã bắt được tên này làm rối loạn an ninh trong nước chúng tôi,. Hắn cấm nộp thuế cho vua César và tự xưng mình là Kitô” (Lc 23,3). Hắn còn giảng dạy xúi dân làm loạn khắp xứ Giuđêa từ Galilê đến đây” (Lc 13,2).

Philatô có vẻ coi thường những lời buộc tội trên đây. Một đàng vì ông tin vào sức mạnh vô địch của đoàn lính Lê-dương La mã, một đàng thấy nét mặt hiền từ, ông không tin rằng Ngài có thể làm loạn, một mặt khác ông không thấy có sự thực như họ tố cáo. Tuy nhiên Philatô đã thẩm vấn Chúa Giêsu 4 lần: “Ông có phải là vua dân Do thái  ?” (Lc 23,2 Ga 10,33), “có là Con Thiên Chúa” (23,70), “sự thật là gì ?” (Gio 19,38). Và rồi chính Philatô không thấy Chúa có tội gì để kết án, nên ông tìm cách tránh né và rửa tay (Mt 27,24) tuyên bố: “Ta không thấy người này có gì để lên án cả” (Ga 18,38). Và ông trao Chúa Giêsu về Galilê cho vua Herôđê là người có trách nhiệm vùng Galilê.

Nhưng trước thái độ lừng khừng của Philatô, dân chúng cùng nhómbiệt phái hô to hơn nữa là sẽ tố cáo tội này với hoàng đế César (Gio 19,12). Họ cam chịu nhận quyền độ hộ của La mã một lần nữa: “Chúng tôi không có vua nào khác ngoài César” (Gio 19,15). Philatô đành trao cho họ đem đi xử tử và đóng đinh vào thập giá. Thế là đúng y như lời Caipha đã nói trước “Thà một người chết thay cho toàn dân…” (Gio 11,50). Lời ấy đã trở thành chân lý cứu rỗi.

Chúng ta hãy coi cái chết của Chúa xảy đến cũng chỉ vỉ lòng ghen tuông, hận thù, nghi kỵ mà thôi. Tuần đại thánh sắp đến, chúng ta cần cầu xin Chúa mở toang tâm hồn như một nấm mồ đón nhận mọi sự tha thứ.

Những người Do Thái đã nhìn hành động của Chúa theo mầu sắc chính trị. Họ đã thắc mắc : “Ta phải làm gì? Vì con người ấy làm nhiều sự lạ. Nếu cứ để như vậy, mọi người sẽ tin vào ông ta và quân Rôma sẽ đến hủy diệt nơi thánh và dân tộc ta”. Lý luận của người Do Thái không tin thật lộn xộn : Dân chúng tin theo Chúa là việc tôn giáo, quân Rôma đến phá hủy là việc chính trị, làm sao việc tôn giáo lại kéo theo hậu quả chính trị như thế được. Vả lại chính quyền Rôma lúc đó cho người Do Thái được tự do hành đạo, và chính Tổng trấn Philatô sau này cũng đâu muốn kết án Chúa vì lý do tôn giáo. Người Do Thái đã phải tố cáo Chúa về tội chính trị : xúi dân làm loạn, không nộp thuế cho Hoàng đế César. Thật là trớ trêu, nhưng Chúa đã không phản đối. Ngài chấp nhận một cái chết bất công để biến nó thành cái chết hy sinh cứu chuộc nhiều người

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở mỗi người hãy ý thức lại việc sống đạo bấy lâu nay: có bao giờ chúng ta theo Chúa chỉ vì muốn được hưởng lợi lộc trần gian? Nếu vì giá trị Tin Mừng đòi ta phải từ bỏ lối sống và hành vi không phù hợp, liệu chúng ta có sẵn sàng không? Hay có khi nào chúng ta cũng vì ghen tức mà loại bỏ anh chị em mình như những Pharisêu và Kinh Sư hôm nay đối với Chúa Giêsu?

 

 

Read More
25Tháng Ba
2023

Ta là Con Thiên CHúa

25/03/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

31.3 Thứ Sáu Thứ Sáu trong tuần thứ Năm Mùa Chay

Gr 20:10-13; Tv 18:2-3,3-4,5-6,7; Ga 10:31-42

Ta là Con Thiên CHúa

Thêm một lần nữa: người Do thái lượm đá ném Chúa Giêsu (8,59). Lần này thì Chúa không ẩn mình đi nữa. Ngài đứng lại đối chất với họ. Có hai câu nói làm người ta tức mình ném đá là “Ta là Con Thiên Chúa” (c.36) và “Cha Ta và Ta là một” (c. 30). Qua hai câu nói trên, Chúa Giêsu xác định Ngài là Thiên Chúa thực sự.

Ðây là lần thứ hai những người Do Thái muốn ném đá Chúa Giêsu vì Người xưng mình là Con Thiên Chúa. Sự xung khắc giữa hai bên, một bên vì sự thật, bên kia vì mê muội, càng ngày càng gia tăng. Chúa Giêsu cương quyết thi hành sứ mạng Chúa Cha trao phó cho Người bất chấp mọi nguy hiểm, kể cả nguy cơ bị giết chết. Người Do Thái cũng nhất quyết loại trừ Chúa Giêsu vì họ cho Người phạm thượng. Cuộc đối kháng sẽ đi đến cao trào vào ngày lễ Lá khi Chúa Giêsu công khai vào thành Giêrusalem với tư cách là Ðấng Mêsia. Về phía các đối thủ của Chúa Giêsu, họ cũng lập một kế hoạch để trừ khử Người.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, người Do Thái khăng khăng buộc tội Chúa Giêsu, họ cho rằng Người đã nói phạm thượng khi xưng mình là Con Thiên Chúa. Họ không thèm đếm xỉa đến những việc tốt lành Chúa Giêsu đã thực hiện, cũng không thèm nghe những lời người khác làm chứng về Chúa Giêsu để xét xem Người có phải là Ðấng Mêsia hay không? Càng đối chất với Chúa Giêsu, họ càng trở nên ương ngạnh, ngoan cố. Vì tự ái và để bảo vệ tư lợi, họ không còn quan tâm đến tính cách khách quan của sự kiện, đầu óc họ bây giờ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất chiếm ngự đó là phải khử trừ Chúa Giêsu bằng bất cứ giá nào. Sự giận dữ nung đốt lòng họ, biến họ thành những kẻ gian ác, như hình ảnh những tá điền hung dữ mà Chúa Giêsu đã mô tả trong các dụ ngôn Người giảng dạy trước đây.

Người xưa có nói: “Giận mất khôn”, người Do Thái vì giận Chúa nên không còn kể gì sự khôn ngoan hay rồ dại nữa. Ðã biết bao lần Chúa Giêsu nhắc đến Chúa Cha. Người cố tình nhắc đi nhắc lại nhiều lần để mong họ thức tỉnh mà suy xét lại. Biết họ giận dữ, Người vẫn tiếp tục nói, không phải Chúa muốn chọc giận họ mà là muốn họ ăn năn sám hối và được cứu rỗi. Sứ mạng Chúa Cha đã trao phó cho Người, Người phải thi hành đến cùng. Chúa Giêsu càng thiết tha giảng dạy cho họ, họ càng tức điên lên, Chúa Giêsu càng nói họ càng tức giận và cuối cùng, không dằn được cơn giận họ đành tóm lấy Chúa Giêsu để trừng trị cho hả dạ. May thay, Chúa Giêsu đã lánh ra khỏi chỗ họ mà đi sang bên kia sông Giordan.

Khung cảnh bên kia sông Giordan lắng dịu và khách quan hơn, ở đó có nhiều người đến với Chúa Giêsu, những người này là những người thành tâm thiện chí, họ muốn tìm ra sự thật về vị Thầy Giêsu mà dân chúng xôn xao bàn tán bấy lâu. Dư luận nói tốt về Người cũng có, mà dư luận nói xấu về Người cũng chẳng thiếu, họ bình tâm đứng giữa hai luồng dư luận và để tìm hiểu những lời ông Gioan đã nói về Chúa Giêsu, họ tin vào sự chân thật của ông Gioan, bởi ông được mọi người công nhận là một ngôn sứ đích thực. Ông đã nói nhiều điều về Chúa Giêsu, và những điều đó đã xảy ra đúng như lời ông nói. Lời chứng của một người chân thật thì phải là một sự thật, thế thì chắc chắn Chúa Giêsu phải là Ðấng Mêsia mà Kinh Thánh đã từng tiên báo. Dù có nhiều điều họ chưa hiểu tường tận, nhưng dựa vào lời chứng của Gioan, họ đã tin vào lời Chúa Giêsu và họ đã tìm đến với Người. Tấm lòng rộng mở của họ đã dẫn họ đến với sự thật.

Hai cách hành xử của hai nhóm người trong đoạn Phúc Âm chúng ta vừa đọc lại trên đây là những gợi ý quý báu cho chúng ta khi phải nhận định đánh giá các nguồn dư luận quanh ta hàng ngày về Chúa Giêsu. Là những người yêu chuộng sự thật, chắc chắn chúng ta biết mình sẽ chọn con đường nào để đạt tới chân lý, để đến với Chúa Giêsu.

Lần giờ những trang Phúc âm theo thánh Gioan, chúng ta còn gặp thấy nhiều đoạn văn Chúa Giêsu gọi Thiên Chúa của Ngài là Cha và xưng mình là Con. Trong Phúc âm Gioan, chúng ta gặp được kiểu nói Cha Con, hay Cha Ta tới 100 lần, Mattheu có 31 lần, Marcô và Luca có 4 lần. Rất nhiều lần Chúa Giêsu cầu nguyện bằng chữ Cha và xưng Con: “Lạy cha, con xin phó linh hồn con” (Lc 23,46), “Nhà Cha Ta là nhà cầu nguyện” (Mt 21,43). Chúng ta biết trong ngôn ngữ Do thái, chữ “Con Thiên Chúa” có nghĩa “Là Thiên Chúa”. Chính viø thế người Do thái nghe thấy thế đã lấy đá ném và cho là lộng ngôn phạm thượng.

Lời Thánh vịnh 82,6, khi nói về vua chúa và các thẩm phán của Israel, đã gọi họ là thần thánh. Thực ra thì gọi như vậy không phải là vì họ thần thánh gì đâu, mà chỉ vì ở nơi họ, lời của Thiên Chúa được thi thố.

Nếu như thế thì ở nơi Chúa Giêsu còn hơn thế nhiều, vì không những lời của Thiên Chúa được thi thố ở nơi Ngài, mà Ngài còn là hiện thân của chính Thiên Chúa nữa. Ngài là Ngôi Lời. Ngài và Cha Ngài là một.

Thế nhưng sự thật ấy, khi được chính Ngôi Lời mạc khải điều đó, thì những người Israel đã không chấp nhận, mà lại còn cho Chúa Giêsu là kẻ phạm thượng, vì thế họ đã ném đá Ngài.

Thân phận đó của Chúa Giêsu luôn là thân phận của những tiên tri, những môn đệ của Ngài trong mọi thời đại.

Bổn phận của những tiên tri, môn đệ của Chúa đó là chuyển đạt lời của Chúa đến cho những người khác. Thế nhưng công việc đó thường bị chống đối, mà lý do của sự chống đối đó chỉ là vì những lời mà họ chuyển đạt là những lời chân thật.

 

Ta cầu xin Chúa cho tất cả những ai đang dấn thân cho công cuộc rao truyền lời Chúa, được trung kiên trước những chống báng của người đời, và luôn nhìn lên Chúa Giêsu, vị tiên tri đầu tiên của Thiên Chúa, để tìm lấy ở nơi Ngài, sức mạnh thi hành sứ mạng tiên tri của mình.

 

 

Read More
25Tháng Ba
2023

Thân thế của Chúa Giêsu

25/03/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

30.3 Thứ Năm

Thứ Năm trong tuần thứ Năm Mùa Chay

St 17:3-9; Tv 105:4-5,6-7,8-9; Ga 8:51-59

Thân thế của Chúa Giêsu

Trong cuộc đối thoại với người Do Thái, Chúa Giêsu càng lúc càng mặc khải thêm về thân thế của Ngài… Nhưng với cái nhìn và kiến thức cũng như kinh nghiệm cá nhân, người Do Thái không thể nhận biết thân thế của Chúa: Ông là ai ? Ông chưa được 50 tuổi mà đã trông thấy Abraham sao ? Bây giờ chúng tôi mới biết rõ ông bị quỷ ám… Sự thật của Chúa đòi hỏi con người phải từ bỏ nếp sống cũ của tội lỗi, những mưu tính vụ lợi, những ganh tị tham lam

Khi Chúa Giêsu nói với người Do Thái về thế giới của Thiên Chúa, họ đã chế nhạo Người, cho rằng Người bị quỉ ám nên mới ăn nói lung tung như thế. Chúa Giêsu vẫn không nản lòng, và vẫn tiếp tục nói về nguồn gốc thần linh của mình, một lần nữa. Người dùng danh xưng Hằng Hữu để khẳng định rằng mình từ Thiên Chúa mà đến. Câu nói ấy đã khiến người Do Thái phẫn nộ và định ném đá Người.

Ðược sống mãi không phải chết là ước mơ muôn thuở của con người, thế nhưng khi Chúa Giêsu nói với người Do Thái rằng nếu họ tuân giữ Lời Người dạy bảo thì họ sẽ khỏi phải chết, họ lại chế nhạo Người là bị quỉ ám. Nếu xét thêm mặt ngoài của sự kiện thì quả thật họ là người có lý. Họ lý luận như sau: “Bây giờ chúng tôi biết chắc là ông bị quỉ ám. Ông Abraham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy. Thế mà ông lại nói: ai tuân giữ lời tôi thì sẽ không bao giờ phải chết. Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Abraham hay sao?” Họ lý luận rất chặt chẽ, nhưng chính cái chặt chẽ ấy lại là một sợi xích cột chặt họ lại khiến họ không thể cất cánh bay cao. Họ có lý nhưng tổ phụ Abraham ngày xưa đã chẳng lý luận gì khi nghe theo lời Giavê Thiên Chúa kêu gọi mà từ bỏ quê cha đất tổ để ra đi.

Những người Do Thái có lý nhưng theo lối lý luận của con người. Thiên Chúa thì không dựa theo lý lẽ của con người để thực hiện công việc của mình, Thiên Chúa làm theo cách của Ngài. Những ai muốn nhận ra chương trình của Thiên Chúa thì cũng phải tập nhìn mọi sự theo cách nhìn của Ngài. Những người Do Thái không muốn nhìn như thế, họ nhìn vào Chúa Giêsu và họ chỉ thấy đó là một con người tuổi chưa đầy năm mươi mà dám khoác lác nói rằng mình đã thấy tổ phụ Abraham, lại còn dám xưng mình ngang hàng với Thiên Chúa nữa. Họ không thể chấp nhận thái độ cao ngạo và phạm thượng ấy. Họ phải ném đá kẻ ngông cuồng này.

Quả đúng như lời mở đầu Tin Mừng theo thánh Gioan: “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người. Người ở giữa thế gian và thế gian đã nhờ Người mà có nhưng lại không nhận biết Người. Người đến nhà mình nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1, 9-11).

Noi gương Thiên Chúa, chúng ba phải trung thành nhắc nhở chúng ta nhớ đến minh ước tình yêu đã nối kết chúng ta với Thiên Chúa. Bội ước, bất trung, nếu chúng ta không tôn trọng lời đã cam kết.

Đức Giê-su Ki-tô dạy chúng ta hôm nay : người nhận biết  Thiên Chúa phải sống lời minh ước. “Tôi biết Ngài và giũ lời Ngài” (c. 55). Sống lời Chúa mỗi ngày, chúng ta sẽ được lời Chúa soi sáng, đó là dấu chỉ bảo đảm chắc chắn nhất về lòng trung thành của chúng ta đối với minh ước của Chúa. Lúc đó Thiên Chúa sẽ rất gần gũi với chúng ta. Chúng ta sẽ không còn sợ có một trí nhớ hạn hẹp chóng quên lời giao ước.

Trong cuộc đốii thoại với người Do Thái, Chúa Giêsu càng lúc càng mạc khải thêm về thân thế của Ngài, về nếp sống của những ai tin nhận Ngài :” Ai giữ lời Ta thì muôn đời sẽ không phải chết”. Với cái nhìn và kiến thức cũng như kinh nghiệm cá nhân, người Do Thái không thể nhận biết thân thế của Chúa. ” Ông là ai? Ông chưa được 50 tuổi mà đã trông thấy Abraham sao? Bây giờ chúng tôi mới biết rõ ông bị quỉ ám”. Một vị Thiên Chúa đã bị con người bôi nhọ, chụp mũ. Con người dễ tin theo những sự thật khác hơn sự thật của Chúa. Vả lại, sự thật của Chúa đòi hỏi con người phải từ bỏ nếp sống cũ tội lỗi, những mưu tính vụ lợi, những ganh tị ham danh.

Tác giả tập sách Đường Hy vọng đã viết : “Đức Kitô là Sự thật, không phải báo chí là sự thật, không phải truyền thanh, truyền hình là sự thật, con theo loại sự thật nào? Gìau hay nghèo, sang hay hèn, khen hay chê, không sao cả. Chấp nhận tiến trên đường hy vọng hồng phúc về ngày trở lại của Đức Giêsu Kitô Đấng Cứu Chuộc chúng ta. Không nhượng bộ ích kỷ. Con không thể gọi đen là trắng, xấu là tốt, gian là ngay được”.

Nhiều người thời nay cũng không thể chấp nhận sự thật về Chúa Giêsu. Họ không tin Ngài là Đấng Cứu Thế, càng không tin Ngài là Con Thiên Chúa. Bởi vì họ đã có quá nhiều thành kiến về đạo, trong đó cũng có những thành kiến do một số người có đạo tạo nên. Mỗi người hãy tự kiểm xem có khi nào vô tình khiến người ta có thành kiến với Chúa và với Giáo hội không ?

Trên con đường canh tân của Mùa chay, mỗi người chúng ta hãydừng lại xét mình về thái độ của chúng ta trước những chân lý mạc khải và trước chính Đức Kitô, Đấng đang thôi thúc chúng ta tiến trên đường tin, cậy mến.

 

Read More
25Tháng Ba
2023

Sự thật sẽ giải phóng các ông

25/03/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

29.3 Thứ Tư Thứ Tư trong tuần thứ Năm Mùa Chay

St 3:14-20,91-92,953; Ga 8:31-42

Sự thật sẽ giải phóng các ông

Chúa Giêsu nói cho người Do Thái biết điều gì trói buộc họ khiến họ làm nô lệ, và điều gì sẽ giải thoát khiến họ được tự do. Điều trói buộc họ thành nô lệ là tội, nhất là tội tự mãn mình là con cháu Abraham nhưng không làm theo gương Abraham là mở rộng cõi lòng để tin vào Thiên Chúa và Đấng mà Thiên Chúa đã sai đến. Điều giải thoát cho họ được tự do là nghe lời Chúa Giêsu để biết Sự Thật, “Sự thật sẽ giải thoát con người”.

Tin mừng hôm nay cho thấy thái độ của Chúa Giêsu đối với những người Do Thái mới tin vào Ngài. Lòng tin của họ chưa được trọn vẹn và Ngài đề nghị những biện pháp để củng cố niềm tin đó, như sống theo lời Chúa, chấp nhận được giải thoát khỏi tội lỗi, phát triển mối tương quan với Ngài. Tuy nhiên, các người Do Thái không đủ khiêm tốn để chấp nhận đề nghị của Chúa, họ tự phụ mình là con cái của Apraham và do đó không cần ai dạy thêm điều gì nữa, cũng chính vì thế họ không thể tiến xa hơn trên con đường đức tin.

Trong bài Tin Mừng vừa đọc lại trên đây, số thính giả nghe Chúa Giêsu nói được thu gọn lại trong vòng những kẻ đã tin Người, và Chúa Giêsu đã khởi đi từ lòng tin này để mời gọi họ tiến xa hơn nữa bằng cách ở lại trong Lời của Người, nghĩa là bằng cách sống những gì Người truyền dạy để trở thành môn đệ của Người, và một khi trở thành môn đệ của Người, họ sẽ bước đi trong sự thật và được sự thật giải phóng khỏi vòng mê muội của tội lỗi.

Tuy đã tin vào Chúa Giêsu, nhưng những thính giả này vẫn chưa thay đổi được lối suy nghĩ chỉ dựa trên đời sống trần tục của họ. Khi nghe Chúa Giêsu nói đến việc giải phóng, họ nghĩ ngay tới tình trạng của những người nô lệ phải làm tôi mọi cho chủ, mà họ thì đang làm chủ chính mình, họ có làm tôi mọi cho ai đâu mà cần được giải phóng. Xét về mặt trần thế thì họ suy nghĩ rất đúng, nhưng Chúa Giêsu đâu muốn đề cập đến tình trạng nô lệ hay tự do về mặt xã hội. Người muốn nói với họ về sự tự do đích thực của những người thoát khỏi vòng kiềm tỏa của tội lỗi.

Sứ mạng Chúa Cha trao phó cho Người là xóa bỏ quyền thống trị của sự dữ trên mặt đất này và mang lại cho loài người cuộc sống tự do, xứng với danh hiệu con cái Thiên Chúa. Họ xưng mình là con cái ông Abraham, là dòng dõi của một dân tộc được giải phóng khỏi ách nô lệ ngoại bang. Thế nhưng, cuộc sống của họ đang bị ràng buộc bởi vô số xiềng xích của ma quỉ, họ tự do bên ngoài, còn bên trong thì vẫn nô lệ cho sự dữ, cho tội lỗi. Sự thừa kế dòng dõi ông Abraham không đương nhiên biến họ thành những con người lương thiện công chính. Muốn trở nên công chính, họ cần phải làm một cuộc đổi đời, phải tẩy trừ cái ác ra khỏi lòng mình và cương quyết tiến lên trên đường trọn lành, có như thế, họ mới thực sự trở nên con cái ông Abraham và là những con người tự do đích thực.

Phần chúng ta đây, chúng ta là những người mang danh hiệu Kitô, là những người tự nhận mình là con cái Thiên Chúa. Tuy nhiên, danh xưng không làm nên thực chất, cái áo không làm nên thầy tu, chỉ có danh nghĩa bên ngoài và thậm chí ngay cả những việc đạo đức bên ngoài mà thôi, thì vẫn chưa làm nên một đời sống đức tin đích thực. Ðức tin chân chính được thể hiện qua những việc làm công chính. Người ta thường nói “xem quả biết cây”, chúng ta đã suy nghĩ, nói năng, hành động như thế nào trong cuộc sống hàng ngày.

Chúa Giêsu đã nói: Ai ở lại trong Ta thì biết sự thật và sự thật sẽ giải phóng cho kẻ đó được tự do. Sự tự do mà Chúa Giêsu muốn nói ở đây là sự sống trong ân sủng của Thiên Chúa. Khi chúng ta phạm tội mất ơn thánh, nghĩa là chúng ta phải sống xa Chúa là sự tự do tuyệt đối. Khi phạm tội, chúng ta bị trói buộc vào con đường của ma quỉ, của những đam mê dục vọng. Chúng ta chỉ có thể sống hạnh phúc và tự do khi sống đúng địa vị làm con Thiên Chúa. Sự tự do ấy chỉ có được trong Chúa Giêsu, khi chúng ta liên kết cuộc đời chúng ta với Ngài.

Trong bài Tin mừng, Chúa Giêsu nói cho người Do thái biết điều gì đã trói buộc họ khiến họ phải làm nô lệ, và điều gì sẽ giải thoát họ để họ được tự do. Điều giải thoát họ khỏi nô lệ và được tự do: “Nếu các ngươi cứ ở trong lời Ta, các ngươi sẽ thật là môn đệ của Ta, và sẽ được biết sự thật, và sự thật giải thoát các ngươi”.

Giải phóng cho chúng ta tự do… Sự tự do mà Chúa Giêsu muốn nói ở đây là sự sống trong ân sủng Thiên Chúa. Khi chúng ta phạm tội mất ơn thánh, nghĩa là chúng ta phải sống xa Chúa là sự tự do tuyệt đối. Sự tự do ấy chỉ có lại được trong Chúa Giêsu, khi ta gắn bó lại, liên kết lại cuộc đời chúng ta với Ngài. Chúng ta chỉ có thể hạnh phúc khi sống địa vị làm con Thiên Chúa – con cái tự do.

Chúng ta là những người mang danh hiệu Kitô hữu, là những người tự nhận mình là con cái Thiên Chúa. Tuy nhiên, danh xưng ấy không làm nên thực chất, cái áo không làm nên ông thầy tu, chỉ có danh hiệu bên ngoài và thậm chí ngay cả những việc đạo đức bên ngoài mà thôi, thì vẫn chưa làm nên một đời sống đức tin đích thực. Đức tin chân chính được thể hiện qua những việc làm công chính.

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 128
  • Page 129
  • Page 130
  • …
  • Page 343
  • Next page
Bài viết mới nhất
BẮT ĐẦU CUỘC GẶP GỠ GIỚI TRẺ TAIZÉ CHÂU Á TẠI HỒNG KÔNG
04/05/2026
ĐỨC THÁNH CHA TIẾP BAN QUẢN TRỊ VÀ THÀNH VIÊN CỦA "QUỸ GIÁO HOÀNG"
04/05/2026
Chương trình MỤC VỤ HUẤN GIÁO  
04/05/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.