Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Suy niệm hàng ngày

Home / Phụng vụ / Suy niệm hàng ngày
03Tháng Tám
2023

 Sống Niềm Tin

03/08/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

9.8 Thứ Tư trong tuần thứ Mười Tám Mùa Quanh Năm

Ds 13:1-2,25; Ds 14:1,26-29,34-35; Tv 106:6-7,13-14,21-22,23; Mt 15:21-28

Sống Niềm Tin

Người đàn bà ngoại giáo, có đứa con đau yếu đã đến tìm gặp Chúa Giêsu. Lần thứ nhất bà kêu xin, nhưng Ngài đã thinh lặng khiến các môn đệ phải lên tiếng can thiệp. Lần thứ hai bà kêu xin, thì bị Chúa Giêsu trả lời: Đừng lấy bánh của con cái mà ném cho chó. Thế nhưng bà vẫn không mất lòng cậy trông khi thưa cùng Chúa: Lạy Thầy, nếu như vậy thì con chó cũng được hưởng những mảnh vụn từ bàn rơi xuống chứ. Cuối cùng Chúa Giêsu đã phải ca ngợi niềm tin của bà và đã làm phép lạ cho con bà được khỏe mạnh.

Từ câu chuyện này chúng ta rút ra được một bài học, một thái độ sống giữa những khổ đau và bất hạnh, giữa những gian nguy và thử thách chúng ta gặp phải giữa lòng cuộc đời. Như chúng ta đã biết: đau khổ và thử thách là như một cái gì gắn liền với thân phận con người: thoạt sinh ra thì đà khóc chóe, đời có vui sao chẳng cười khì. Giáo lý nhà Phật đã gọi đời là bể khổ mà mỗi người chúng ta là một cánh bèo trôi dạt trên đó.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề cao lòng tin của người đàn bà xứ Canaan, tức là một người ngoại giáo. Một trong những điều hẳn sẽ làm chúng ta ngỡ ngàng, đó là trên Thiên đàng, chúng ta sẽ gặp gỡ những người chúng ta chưa từng quen biết, ngay cả những người chưa một lần mang danh hiệu Kitô hay đặt chân đến nhà thờ.

Thời Chúa Giêsu, có biết bao người ngoại giáo có lòng tin sâu sắc hơn cả những người Do thái. Trước hết, tiên tri Isaia đã từng khiển trách lòng giả dối của người Do thái: “Dân này thờ Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng họ thì xa Ta”. Thời Chúa Giêsu, có biết bao người bị loại ra khỏi xã hội, bị đặt bên lề Ðền thờ, và có lẽ cũng không hề thuộc toàn bộ lề luật của Môsê, nhưng lại có lòng sám hối và tin tưởng sâu xa hơn. Nói với những người chỉ giữ đạo một cách hình thức, Chúa Giêsu đã cảnh cáo: “Không phải những ai nói: Lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào Nước Trời; nhưng là những kẻ thực thi ý Chúa”.

Người đàn bà Canaan có lẽ không hề biết đến lề luật Môsê, nhưng đã sống niềm tin của mình một cách mãnh liệt. Lòng tin đó được thể hiện qua việc phó thác hoàn toàn vào quyền năng của Chúa Giêsu. Trong tình thế hầu như tuyệt vọng, bà đã chạy đến với Chúa Giêsu; sự van nài của bà cho thấy sự kiên nhẫn và lòng tin sắt đá của bà. Sự khác biệt cơ bản giữa một người có niềm tin và một người không có niềm tin, không hệ tại ở danh hiệu Kitô hay những thực hành đạo đức, mà chính là lòng tin. Tin vào sự hiện diện quyền năng của Thiên Chúa trong cuộc sống, tin vào tình yêu vô biên của Ngài, tin vào ý nghĩa của cuộc sống, tin vào tình người, đó là sắc thái chủ yếu của người có niềm tin: chính trong niềm tin đó, con người gặp gỡ Chúa Giêsu.

Hai lần Chúa Giêsu dự định không làm phép lạ, nhưng rồi Ngài đã thay đổi ý định vì niềm tin và lời khẩn khoản của người xin. Một lần do lời cầu xin của Đức Maria tại tiệc cưới Cana, và lần khác trong bài Tin Mừng hôm nay. Cũng như người đàn bà xứ Canaan, ta không xứng đáng để Chúa ban ơn, cũng chẳng có quyền đòi Ngài làm phép lạ. Điều ta có thể làm và phải làm, là tuyệt đối tin tưởng vào Chúa, xác tín tình thương của Ngài, và đặt trọn niềm hy vọng nơi Ngài. Chắc chắn ánh mắt Chúa rạng rỡ niềm vui khi thấy quyết tâm sắt đá, niềm hy vọng tha thiết, cũng như tinh thần lạc quan tin tưởng của người đàn bà ngoại giáo này.

Trong một hoàn cảnh mà cái nhìn của con người có thể cho là tuyệt vọng, người Kitô hữu hơn bao giờ hết được mời gọi để nêu cao niềm tin của mình. Ðây là thời điểm để họ chứng tỏ bản sắc đích thực của mình. Trong cuộc sống chỉ có nghi kỵ và hận thù, họ được mời gọi để đốt lên ngọn đuốc của yêu thương. Trong một xã hội bị gậm nhấm bởi chán nản tuyệt vọng, họ được mời gọi để mang lại niềm hy vọng. Chỉ khi nào giữ đúng vai trò đó, người Kitô hữu mới thực sự xứng đáng với danh hiệu của mình.

Tuy nhiên, điều quan trọng đối với chúng ta, những người luôn tin tưởng và cậy trông vào Chúa thì những khổ đau chúng ta chịu sẽ không kéo dài quá thời gian cuộc sống chúng ta. Chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ chấm dứt. Người giầu và kẻ nghèo rồi thì cũng phải chết, cũng như ông phú hộ và người ăn xin tên là Lagiarô. Thế nhưng sau cái chết là cuộc sống đời đời, là tương lai vĩnh cửu sẽ mở ra cho chúng ta tùy theo như những việc lành dữ chúng ta đã làm khi còn sống ở trần gian này.

Nếu chúng ta bước theo Chúa Giêsu, chúng ta phải sẵn sàng dẹp bỏ những hàng rào ngăn cách. Điều này được thể hiện bằng thái độ nhìn tất cả mọi người bình đẳng như nhau, không còn phân biệt kỳ thị nam nữ, giàu nghèo, sắc tộc, màu da, hay tôn giáo. Và trong ánh sáng đức tin, phải nhìn mọi người là anh chị em của mình, là con cái của Chúa Cha trên trời. Thánh Phaolô đã nhắc nhở chúng ta điều này trong thư gửi tín hữu Galát: “Không còn chuyện phân biệt Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Kitô”.

Đối với những người ngoài Kitô giáo, trong tuyên ngôn về liên lạc của Giáo Hội với các tôn giáo ngoài Kitô giáo, Nostra Aetate, đoạn 5, Công Đồng Vatican II đã nói: “Chúng ta không thể kêu cầu Thiên Chúa là Cha mọi người nếu chúng ta không muốn xử sự như anh em đối với một số người, cũng được tạo dựng giống hình ảnh Chúa. Liên lạc giữa con người với Thiên Chúa là Cha và giữa con người với anh em mình, có liên quan mật thiết với nhau như lời Thánh Kinh: “Ai không yêu thì không nhận biết Thiên Chúa”.

Lòng tin của bà còn mạnh mẽ vì nỗi đau của con chính là nỗi đau của bà, nên bà xin Thầy dủ lòng thương “tôi”, van xin cho chính bà. Lúc Thầy ra như làm ngơ, thì các môn đệ lên tiếng làm Thầy lưu tâm giải quyết vấn đề. Ước gì ngày nay chúng con cũng trở thành cầu nối kết, để Chúa thực hiện những ơn lành cho người khác cần được quan tâm và nâng đỡ. Lúc đó mọi khó khăn được giải gỡ an ổn tốt đẹp, khi có động lực kéo ơn Chúa xuống trên con người.

Có lẽ Đức Giêsu muốn cho các môn đệ thấy lòng tin đáng nể nơi người ngoại và hiểu tình yêu thương đại đồng của Thiên Chúa dành cho hết thảy mọi người, kể cả dân ngoại mà họ đang muốn loại trừ. Dọc dài theo Tin Mừng, ta thấy Người vẫn luôn yêu thương thi ân, chúc lành, đề cao, khen ngợi những người ngoại.

Read More
03Tháng Tám
2023

Chúa Ði Trên Biển

03/08/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Thánh Đa Minh, Lm

Ds 12:1-13; Tv 51:3-4,5-6,6-7,12-13; Mt 14:22-36

Chúa Ði Trên Biển

Chúa đã gọi cha Đa Minh thân chinh đến với nước Pháp, nơi đang có nhiều làn sống ly giáo, và lạc giáo xâm lấn, phá phách, lung lạc đức tin của nhiều Ki-tô hữu. Cha thánh ý thức rằng, sứ vụ rao giảng Tin Mừng, và khuyên nhủ các người lạc giáo trở về với Giáo hội không phải là việc một sớm một chiều có thể thực hiện được. Nhưng nó đòi hỏi lời nói phải đi đôi với cách sống. Ngài được kêu mời để làm chứng nhân cho Tin Mừng Phục Sinh của Đức Kitô. Cha thánh trở nên hình mẫu tỏa sáng ánh quang phục sinh của Đức Kitô qua đời sống đơn sơ, khó nghèo và qua những lời giảng thuyết về Thiên Chúa Tình Yêu cho mọi người. Đời sống chứng nhân của cha thánh Đa Minh đã phát xuất từ một tâm hồn sẵn sàng cho đi tất cả mà không muốn nhận lại bất cứ thứ gì.

Cha Đa Minh sống rất hiền lành và hết sức khiêm nhượng. Cha luôn xác tín lời giảng dạy và đời sống theo ba lời khuyên của Tin Mừng chính là linh hồn của mọi hoạt động, là sức mạnh của việc loan báo Tin Mừng. Cha thánh đã thúc giục các anh em trong Dòng hăng say rao giảng Tin Mừng và sống khó nghèo như các môn đệ của thánh Phanxicô khó khăn.

Cuộc đời của thánh nhân là gương sáng tuyệt vời để nhiều người hôm nay noi theo, bắt chước. Một trong những nét đẹp sáng chói trong cuộc đời của thánh Đa Minh đó là sự hy sinh và chuyên chăm cầu nguyện. Thánh nhân đã nêu cao một đời sống hiến thân trọn vẹn cho Chúa. Ngài đã rao giảng Lời Chúa cho các nước Pháp, Ý và Tây Ban Nha; để nhờ ơn Chúa trợ giúp, đưa dẫn vô số những người lạc giáo trở về với Giáo hội.

Thật vậy, rao giảng “Tin Mừng” sẽ trở thành loa báo “Tin Buồn” khi nó được loan báo một cách khuông sáo, nặng hình thức, miễn cưỡng và vụ luật. Bất cứ ai loan truyền tình yêu và lòng từ bi nhân hậu của Chúa Giêsu với tâm tánh so đo, tính toán thì đều là những chứng nhân giả dối. Ngược lại, Cha thánh luôn tín thác vào tình yêu vô biên của Thiên Chúa, cha hăng say rao truyền tình yêu của Chúa Giê-su một cách vô điều kiện mà không lệ thuộc vào các điều kiện bên trong hay bên ngoài.

Cha thánh Đa Minh chỉ sống vỏn vẹn có 5 năm để chu toàn sứ mệnh của Đấng sáng lập Dòng. Nhưng cha đã để lại gương sáng tuyệt vời về đời sống bám sát Tin Mừng và đặc biệt là cha đã cổ võ lòng tôn sùng Đức Ma-ri-a; luôn khuyến khích, thúc giục mọi người siêng năng lần chuỗi mân côi và chạy đến với Mẹ luôn. Vì Mẹ Maria ở đâu, thì con của Mẹ là Chúa Giê-su cũng ở đó; tràng chuỗi mân côi còn là khí giới của sự an bình, là dây bền đỗ lòng tin-cậy-mến cho con người. Thực tế đã minh chứng, biết bao nhiêu người đã gặp được Chúa, đã ăn năn sám hối, trở lại với Chúa nhờ tôn kính Đức Mẹ và nhờ việc siêng năng lần hạt mân côi

Thiên Chúa tỏ ra là một nhà giáo dục đại tài: Ngài luôn tôn trọng tư tưởng, dự định của con người, nhưng với thời gian và qua dòng lịch sử, Ngài thanh lọc, kiện toàn những gì không phù hợp với Nước Trời. Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa nhập thể làm người cũng đi theo đường lối đó, như chúng ta có thể thấy trong bài Tin Mừng hôm nay.

Chuyện trong Tin Mừng hôm nay thật hấp dẫn. Thầy Giê-su chìm trong cầu nguyện. Các môn đệ thì chèo thuyền đã xa Thầy cả mấy cây số và bị sóng đánh vì ngược gió. Nửa đêm gần sáng, Thầy ra biển hồ thấy các ông đang vật vã với sóng gió. Các ông đang sợ mà thấy Thầy đi trên mặt biển tiến về phía mình lúc còn trong đêm. Ai mà không sợ chứ? Các ông hoảng hốt tưởng là ma nên sợ hãi la lên, nhưng họ nghe được tiếng Thầy trấn an từ xa vọng lại: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Nghe tiếng Thầy, ông Phê-rô xin Thầy cho được đi trên mặt nước để đến với Thầy. Và quả nhiên ông bước xuống khỏi thuyền, ông cũng đi được trên mặt nước như Thầy. Nhưng khi yếu lòng tin, gió vừa thổi ông đâm sợ và chìm xuống. Ông la lên xin Thầy cứu. Thầy vừa đưa tay nắm lấy ông vừa trách yêu: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?”

Qua bài Tin Mừng hôm nay, với trường hợp sắp bị chìm xuống nước của ông Phêrô, chắc hẳn chúng ta sẽ cảm nghiệm được tình cảnh của chính bản thân mình trong cuộc sống thường ngày. Có những lúc chúng ta đau khổ sợ hãi vì bệnh tật, mất đi người thân yêu, làm ăn thua thiệt thất bại …  Đó là những thử thách mà Cheng ta phải đương đầu trong nỗi hoang mang và sợ hãi. Những lúc ấy, tâm hồn chúng ta rơi vào tình trạng bất an, khiến chúng ta thực sự thấy mọi thứ đều bế tắc, không tìm ra lối thoát, không thấy được ý nghĩa của cuộc sống và những nỗ lực của Chúng ta hầu như trở nên vô vọng.

Sau khi cho dân chúng ăn no, Chúa Giêsu buộc các môn đệ lên đò sang bờ bên kia. Giải tán dân chúng xong, Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện một mình. Các môn đệ vâng lời Thầy ra đi, nhưng có lẽ các ông không được hài lòng. Các ông đã hết sức kiên nhẫn chờ đợi ngày Chúa Giêsu làm vua, cơ hội đó hôm nay đã đến, nhưng Chúa lại từ chối. Không những bỏ lỡ cơ hội, Chúa còn ra lệnh cho các ông lập tức rời bỏ hiện trường. Bất mãn, chán nản và mệt nhọc làm cho các ông ngã lòng. Chúa Giêsu biết rõ tâm trạng của các ông, không những bằng ánh mắt và bằng cả cõi lòng khi Ngài cầu nguyện trên triền núi. Ngài thấy các ông chèo chống ngược với sóng gió và ngược với cả ý muốn. Chính lúc đó, Ngài đi trên mặt biển để đến với các ông. Ngài đã làm như thế để các ông hiểu rằng Ngài có quyền năng trên các tạo vật, Ngài có chương trình của Ngài và Ngài sẽ thực hiện chương trình ấy khi giờ của Ngài đến.

Chúng ta đừng bao giờ tuyệt vọng khi phải đối diện với đau khổ, khó khăn, thử thách; cũng đừng tuyệt vọng về chính mình, vì cuối đường hầm tăm tối, luôn có một tia sáng hy vọng.  Giữa nhưng tăm tối của cuộc đời, Chúa vẫn luôn hiên diện bên chúng ta. Nếu có những lúc chán nản, muốn buông xuôi, bỏ cuộc, hãy tin tưởng để nói với Chúa rằng: “Thầy ơi, xin cứu con”, Chúa sẽ trả lời cho mỗi người chúng ta.

Thiên Chúa đã sắp sẵn cho mỗi người một chương trình trong đời sống của mình. Quan trọng là mỗi người có thực sự tín thác vào sự xếp đặt quan phòng của Người hay không mà thôi.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đặt tất cả niềm tin vào quyền năng của Chúa. Ngài có chương trình cho mỗi người chúng ta. Ðiều quan trọng không phải là chúng ta bắt Thiên Chúa làm theo ý chúng ta, để rồi khi không được như ý nguyện, chúng ta tỏ ra buồn phiền, than trách Chúa. Trái lại, chúng ta hãy đặt hết tin tưởng vào Chúa, Ngài vẫn hiện diện để sẵn sàng cứu giúp chúng ta. Hãy phó thác vào quyền năng yêu thương của Ngài và như thế tâm hồn chúng ta sẽ được bình an.

 

Read More
03Tháng Tám
2023

Các con hãy cho họ ăn

03/08/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Thứ Hai trong tuần thứ Mười Tám Mùa Quanh Năm

Ds 11:4-15; Tv 81:12-13,14-15,16-17; Mt 14:13-21

Các con hãy cho họ ăn

Tin mừng hôm nay Thánh Matthêu thuật lại việc Chúa làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều để cho hàng ngàn người theo Chúa được ăn no nê. Trình thuật ghi lại : “  Dân chúng nghe biết thì từ các thành phố  đi bộ  theo Người. Ra khỏi thuyền Người that dân chúng đông đảo thì thương xót họ và chữa những người bệnh tật trong họ”. Những  người đi theo Chúa, dám bỏ hết công việc , quên cả ăn uống .         Họ lắng nghe lời Chúa, họ chạy đến kêu cầu Chúa và được Chúa chữa lành mọi bệnh tật linh hồn và thể xác. Chúa không chỉ ban LỜI của Người, Chúa còn quan tâm đến nhu cầu cơ bản của mỗi người về cuộc sống, về ăn uống, nghỉ ngơi. Còn các tông đồ thì ngược lại “Xin Thầy giải tán dân chúng để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn”.

Một thái độ xem ra có phần dửng dưng ? Không hẳn như vậy, nhưng chính là do suy nghĩ của con người phàm trần, các ông không muốn Chúa Giêsu, Thầy mình bị quấy rầy, đồng thời cũng muốn rảnh tay không phải lo lắng sau một ngày theo Chúa mệt mỏi? Chúa Giêsu đã hiểu rõ tâm trạng các học trò mình, Người muốn nhân dịp này cho các ông thấy rõ được trách nhiệm phải lo cho anh chị em mình trong cuộc đời rao giảng, không chỉ là tâm linh mà còn là cuộc sống trần thế nữa: “Họ chẳng cần phải đi đâu, các anh hãy cho họ ăn”. Không phải chỉ là những nhắc nhở, khuyên bào nhưng là một lệnh truyền.

Những người theo Chúa hôm ấy không thể phiền trách Chúa nếu Người để họ tự ra về. Chúa không có giao ước gì với họ là sau khi nghe giảng là sẽ được cung cấp thức ăn. Hơn nữa họ tự nguyện theo Người. Họ tin vào Chúa, họ biết được tình thương của vị ngôn sứ, đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến trong dân Israel. Chính điều đó mà Chúa đã thể hiện quyền năng của Người. Bài học Người để lại cho con: Hãy có sự quan tâm đến nhau trong cuộc sống, quan tâm đến những người đang sống bên cạnh, không chờ họ phải lên tiếng, mà cần biết nhu cầu của nhau để kịp thời giúp đỡ, nâng đỡ nhau.

“Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn” đó là bài học kế tiếp con rút ra được trong cuộc sống hôm nay. Lời tường thuật của Thánh Matthêu cũng là lời nhắn nhủ mỗi người chúng con: Trong đời sống thường ngày, hãy biết nghĩ đến người khác nữa.

Thế giới hôm nay còn biết bao người đói nghèo, họ có thể có được của ăn khi mỗi người biết dùng vừa đủ, không phí phạm của ăn dù là của mình, hầu có thể dùng phần dư ra giúp đỡ cho những người khác. Chúa không muốn con phung phí, dù là phung phí những của cải không phải do sự khó nhọc con làm ra. Từng người, mỗi người hãy biết quan tâm lẫn nhau, đó chính là tiếp tục thực hiện phép lạ Chúa làm:  Các con hãy cho nhau ăn.

Ngày hôm nay, con cũng đang tiếp theo bước đi của đám đông dân chúng ngày xưa. Nghe lời giáo huấn của Giáo hội, đón nhận Lời Chúa qua việc tham dự Thánh lễ, đón nhận các phép Bí tích, tức là con được Chúa cho ăn uống no nê bánh và cá. Con còn phải biết nhận ra sứ mạng Chúa gửi đến các Tông đồ khi các ông thưa : “Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá” và Người bảo các ông “ Hãy đem lại cho Thầy“.

Chúa bẻ bánh trao cho hàng ngàn người từ 5 chiếc bánh và 2 con cá, Chúa cũng muốn con lặp lại những điều ấy trong cuộc đời của con. Con có bẻ bánh từ miếng bánh, mẩu cá con có được? Con  có chia sẻ cho nhau, có giúp nhau sống, đem lại niềm vui cho nhau, san sẻ nỗi buồn của nhau, an ủi, nâng đỡ nhau ?

Như Chúa Kitô đã quan tâm đến các nhu cầu vật chất của quần chúng, thì các môn đồ người ngày nay cũng phải làm hết sức để xoa dịu các nỗi khốn khổ thể lý mà họ gặp phải, trước hết là cảnh đói nghèo. Việc “hóa bánh ra nhiều” hôm nay là một trong các bổn phận căn bản của Kitô hữu, bổn phận mà nếu cố gắng chu toàn thì họ sẽ được cứu độ: “Hãy đến, hỡi những kẻ được Cha Ta chúc phúc, vì… xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn” (25, 34-35). Nghèo nàn hoặc chỉ có 5 chiếc bánh và hai con cá, điều đó không quan hệ gì cả, miễn là ta biết bắt đầu san sẻ trong tinh thần đức tin. Chúa sẽ thực hiện những gì còn lại.

Ngày nay Chúa Giêsu vẫn còn tiếp tục hóa bánh ra nhiều, song bánh này đã trở thành một cái gì khác hơn là của ăn vật chất; chúng đã biến nên thân thể Người được ban làm lương thực cho nhân loại. Nhờ thế Người vẫn tiếp tục làm trung tâm của Dân mới mà Người đã quy tụ trong thuyền của Phêrô và phân phát cho họ sức mạnh, hy vọng và tình yêu trong phép Thánh Thể.

“Các con hãy cho họ ăn”. Mệnh lệnh này của Chúa Giêsu vẫn luôn vang rền trong Giáo Hội. Người ngỏ nó với những đấng kế vị, các sứ đồ và mọi ai có trách nhiệm trên các linh hồn, kể cả các nhà giáo dục và phụ huynh Kitô giáo. Đó là phân phát cho hết thảy Mình Chúa Kitô và lương thực bổ dưỡng là Lời Người. Nếu các linh mục được chính thức ủy thác thi hành sứ mệnh ấy, thì giáo dân cũng được tham dự vào theo cách thế riêng, bằng cách dẫn đưa những kẻ mà họ có trách nhiệm coi sóc đến bàn tiệc Thánh Thể và dạy cho biết lời Chúa Kitô.

 

Read More
03Tháng Tám
2023

Thứ Bảy trong tuần thứ Mười Bảy Mùa Quanh Năm

03/08/2023
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Thứ Bảy trong tuần thứ Mười Bảy Mùa Quanh Năm

Lv 25:1,8-17; Tv 67:2-3,5,7-8; Mt 14:1-12

Tương Quan Giữa Gioan Tẩy Giả và Chúa Giêsu

Lắng nghe là hoạt động thường diễn ra trong cuộc sống của mỗi người. Hàng ngày, anh, chị và tôi tiếp nhận biết bao thông điệp nhờ vào việc lắng nghe. Dầu vậy, nghe cho có hiệu quả xem ra không đơn giản, đặc biệt là lắng nghe lời sửa dạy của người có trách nhiệm, lắng nghe tiếng lương tâm mình, và lắng nghe tiếng Chúa nói với mình.

Tin Mừng hôm nay thuật lại cái chết tức tưởi của Gio-an tẩy giả, vì ông dám phản đối cuộc hôn nhân bất hợp pháp giữa Hêrôđê với bà Hêrôđia là vợ của Philípphê, người anh cùng cha khác mẹ với mình. Giá như Hêrôđê biết lắng nghe lời can ngăn của Gioan thì tốt đẹp biết mấy: Lịch sử sẽ nhắc đến tên Hêrôđê bằng một sự quý trọng; ơn gọi “tiền hô” của Gio-an cũng chu toàn một cách tốt đẹp mà không phải đổ máu…

Một ngôn sứ can đảm dám bênh vực chân lý, đạo đức luân thường; không khuất phục mặc bạo quyền dù biết rằng làm như thế sẽ mất mạng sống của mình. Và một vì vương ham mê tửu sắc, nuông chìu dục vọng, hèn nhát, sẵn sàng ra tay tàn độc với mưu mô giảo quyệt của mụ đàn bà lăng loàn, độc ác.

Gioan đã sống thật cho sứ mệnh ngôn sứ mà Thiên Chúa trao phó cho ông và sẵn sàng dám chết cho sứ mệnh ấy. Ông chu toàn bổn phận Thiên Chúa đã giao cho mình.

Tác giả hai lần nhắc đến Gioan Tẩy giả trong tương quan với Chúa Giêsu.

Ở khởi đầu trình thuật, vua Hêrôđê nghe danh tiếng Chúa Giêsu, thì ông cho đó chính là Gioan Tẩy giả, người mà ông đã cho chém đầu nay sống lại. Ơn gọi của Gioan Tẩy giả như chính miệng ông Zacaria loan báo trong ngày lễ đặt tên cho con mình: “Con là tiên tri của Ðấng tối cao, con sẽ đi trước dọn đường cho Ngài”. Ơn gọi đó Gioan đã chu toàn một cách tốt đẹp. Gioan chuẩn bị cho Chúa Giêsu đến, không những bằng việc rao giảng thống hối, mà còn bằng chính cái chết vì trung thành với sự thật. Dung mạo của Gioan Tẩy giả loan báo dung mạo của Chúa Giêsu một cách tốt đẹp, đến nỗi khi Chúa Giêsu xuất hiện, vua Hêrôđê tưởng Ngài là hiện thân của Gioan Tẩy giả sống lại.

“Các con sẽ làm chứng về Thầy”, đó là mệnh lệnh của Chúa Giêsu cho các Tông đồ, cho mỗi môn đệ của Chúa. Chúng ta cần trở nên một Chúa Kitô cho anh em mình, vận mệnh của Chúa sẽ là vận mệnh của chúng ta.

Một chi tiết nữa, đó là các môn đệ Gioan Tẩy giả, sau khi chôn cất ông xong, thì đến báo tin cho Chúa Giêsu. Chi tiết này nói lên mối liên hệ thân tình giữa Gioan Tẩy giả và Chúa Giêsu, đồng thời nhấn mạnh vai trò của Gioan Tẩy giả là hướng về Chúa Giêsu. Gioan Tẩy giả không phải là Chúa Giêsu, nhưng là người giúp anh em mình đến với Chúa. Chính Gioan Tẩy giả đã tuyên bố: “Tôi không phải là ánh sáng, nhưng tôi đến để làm chứng cho ánh sáng”.

Thánh Gioan Tẩy Giả trong bài Tin Mừng hôm nay là tấm gương cho sự dũng cảm khi dám lên tiếng bênh vực lẽ phải. Chẳng phải “kẻ phản động” muốn lật đổ chính quyền Hêrôđê, ngài chỉ lên tiếng phản đối việc hắn muốn lấy chị dâu thôi đã phải đầu rơi máu đổ. Ngài đã dám chống lại tên hôn quân dù biết rằng việc đó sẽ gây bất lợi cho mình nhưng vì Thiên Chúa, vì lẽ phải của Người mà ông dám nói lên điều đó. Tấm gương ấy đáng để chúng ta noi theo.

Con người hiện đại ngày càng thờ ơ, bàng quan trước những sai trái của kẻ xấu, không dám chống lại chúng đã đành, họ còn chẳng dám lên tiếng để bênh vực sự thật, tất cả cũng chỉ vì sợ hãi thế lực của bọn xấu xa ấy. Có lẽ vì đặt lợi ích của mình lên hàng đầu nên người ta không muốn suy nghĩ đến những điều xa vời hơn, họ chỉ cần đủ ăn, đủ mặc, đủ chơi là được, còn ai làm gì mặc kệ. Chính sự lãnh đạm của họ đã khiến kẻ xấu ngày càng lấn tới, ngày càng lớn mạnh và vào một ngày nào đó, họ sẽ mất tất cả không thể phản kháng. Tất cả đều do họ đã chọn im lặng thay vì lên án chúng.

Hãy nhìn lại xã hội chúng ta đang sống, bao nhiêu kẻ xấu xa vẫn nhởn nhơ ngồi trên pháp luật, chẳng ai dám động đến chúng vì có bè lũ cao cấp hơn chống lưng. Thế nhưng, người ta thà chịu từng đồng lương mất dần, mất dần đến khánh kiệt còn hơn lên tiếng chống lại chúng để rồi rước họa vào thân. Điều vô lý nằm ở chỗ những người tạo ra của cải cho chúng cướp lại sợ bọn chúng như thể nếu không có bọn chúng thì không có mình. Họ quên mất rằng người dân mới là chủ đích thực, chúng ta muốn chúng no là chúng no, muốn chúng đói là chúng đói…

Tóm lại, nếu chúng ta càng sợ hãi, càng im lặng thì bọn bất nhân sẽ càng lấn tới, chúng sẽ lấn át đến khi nào chúng ta kiệt quệ mới thôi. Chính vì thế, mỗi người chúng ta phải biết can đảm, dám chống lại sự bất công, chống lại bọn gian manh, xảo trá đang lừa gạt chúng ta mỗi ngày; phải biết dũng cảm đối diện sự thật và lên tiếng bảo vệ sự thật vì chính Thiên Chúa là Đấng chân thật. Đồng thời, chúng ta cũng phải biết siêng năng cầu nguyện, xin Chúa ban ơn phù trợ để chúng ta được bình an khi đứng về phía Người.

Người Kitô hữu được mời gọi sống hướng về Chúa, kết hợp với Chúa, trở thành một Chúa Kitô thứ hai cho anh em. Nhưng đó là để giúp anh em đến với Chúa, chứ không dừng lại nơi mình. Người Kitô hữu không được chiếm chỗ của Chúa trong tâm hồn anh em: Chúa Kitô phải lớn lên trong tâm hồn anh em, còn tôi chỉ là phương thế, tôi không được cản trở anh em đến với Chúa.

Xin Chúa ban cho chúng ta lòng can đảm và trung thành với sự thật, dù phải hy sinh chính mạng sống mình, để giúp người khác đến với Chúa và tin nhận Chúa.

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 102
  • Page 103
  • Page 104
  • …
  • Page 343
  • Next page
Bài viết mới nhất
BẮT ĐẦU CUỘC GẶP GỠ GIỚI TRẺ TAIZÉ CHÂU Á TẠI HỒNG KÔNG
04/05/2026
ĐỨC THÁNH CHA TIẾP BAN QUẢN TRỊ VÀ THÀNH VIÊN CỦA "QUỸ GIÁO HOÀNG"
04/05/2026
Chương trình MỤC VỤ HUẤN GIÁO  
04/05/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.