Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • uncategorized
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Chia sẻ

Home / Giáo dục / Chia sẻ
25Tháng Tư
2020

Đừng bán rẻ linh hồn cho những thứ không thuộc về mình.

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Tôi thực sự cảm nhận được rất nhiều bài học hay khi đọc cuốn tiểu thuyết Suối Nguồn của nhà văn nữ Ayn Rand. Nó làm nảy sinh trong tôi về một ý nghĩ: chọn lựa và sống trong đời của một con người, để không rơi vào cạm bẫy của thế lực gian tà và có nguy cơ: “Bán Rẻ Linh Hồn Cho Những Thứ Không Thuộc Về Mình”.

Tôi muốn chia sẻ ý tưởng này, trước hết cho chính bản thân tôi, để tôi có chọn lựa đúng đắn về cách sống, hành trình tôi đang đi sẽ phù hợp với ơn gọi và căn tính của mình, hơn nữa tôi cũng muốn gửi tới những người thân yêu của tôi những chia sẻ này cùng tất cả những ai đang khao khát đi tìm Chân – Thiện – Mỹ cách chân thành. Mong rằng khi đọc được những suy tư còn non yếu và hạn hẹp của tôi, phần nào mọi người sẽ có thêm những câu trả lời riêng cho câu nói trên theo như cảm nhận riêng của mỗi người và tìm ra ý nghĩa mới, những đường hướng mới cho một cuộc chọn lựa đầy thách thức trong cuộc đời của mỗi chúng ta. Trước hết, tôi xin chia sẻ về câu hỏi:

Linh hồn là gì? Tại sao không nên bán rẻ linh hồn?

Tôi có đọc thấy có rất nhiều quan điểm khác nhau trong cách nhìn nhận về khái niệm linh hồn theo triết học, khoa học, tôn giáo… Nhưng tôi xin được trình bày theo quan điểm niềm tin của tôi đó là:

Theo Giáo lý Hội Thánh Công giáo: Linh hồn là cái làm cho ta thành một con người. Nó là nguyên lý linh thiêng của sự sống, và là cái sâu thẳm nhất trong con người. Linh hồn làm cho thể xác vật chất trở nên thân xác sống động của con người. Nhờ linh hồn, con người có thể xác nhận cái “Tôi” của mình, và đứng trước Thiên Chúa như một cá thể không ai thay thế được. [362-365, 382]. Vì thế, linh hồn con người là do Thiên Chúa trực tiếp dựng nên, chứ không phải sản phẩm bởi “cha mẹ” [366-368, 382]. Đây là lý do mà tôi suy nghĩ con người không có quyền để bán rẻ linh hồn.

Tiếp đó: Cái gì là cái không thuộc về mình?

Khi suy nghĩ cho vấn đề này tôi cho rằng: những cái không thuộc về mình thì hẳn ai cũng có thể trả lời một cách đơn giản. Nhưng có phải những thứ mình không sở hữu thì mới không thuộc về mình chăng? Bạn có nghĩ rằng có những thứ dường như hoàn toàn thuộc về mình, cái ta cầm chắc trong tay, cái ta nhìn thấy được, đụng chạm và cảm nhận được như thân thể, tài năng, công việc, gia đình,vật dụng tài sản hằng ngày của ta… nó cũng không hẳn thuộc về ta không? Tôi xin đưa ra một vài ý tưởng của tôi về những điều tôi vừa nêu trên. Vậy cái gì thuộc về ta mà ta không nên bán rẻ để đánh đổi lấy cái không thuộc về mình?

Sống trong một thế giới mà rất rất nhiều sự cạnh tranh có thể nói là khốc liệt để có thể sinh tồn với những khắc nghiệt từ ngoại cảnh. Vì thế, có nhiều ý kiến cho rằng: muốn có được hạnh phúc thì phải có những đánh đổi cần thiết. Khi chúng ta nỗ lực sống tốt, làm điều tốt, phấn đấu để học hỏi, để tìm kiếm một cuộc sống đúng nghĩa và hạnh phúc thật sự thì đó hiển nhiên là việc làm tốt và không có gì sai trái với lẽ tự nhiên. Chẳng ai cổ xúy một lối sống bần hàn, túng thiếu, và dốt nát. Nhưng cái làm cho ta có thể lâm vào màn bi kịch của sự dữ và tuột dốc sai trái là lòng tham, ích kỷ, nghi ngờ, ghen tỵ… Người ta thường nói: người nghèo thì có giới hạn còn người tham lam thì không có giới hạn. Khi ta chỉ nghĩ cách hạn hẹp để thu thém, lượm lặt, tìm kiếm lợi nhuận cho bản thân, tìm lợi ích riêng cho một tập thể của mình, mà ít quan tâm tới nhu cầu của người bên cạnh, ta không có tiêu chuẩn cụ thể cho những giới hạn của tham vọng thì đâu là điểm dừng? Tôi có thể chưng dẫn một vài ý tưởng của tôi về những thứ mà bản chất của nó vốn không xấu, nhưng lại rất dễ là cớ cho mọi người có thể mất phương hướng và khó kiểm soát mình, để rồi chúng ta có những hoán đổi chênh lệch vị trí về bản chất thật vốn có của bản thể. Chẳng hạn:

Tiền là vật ngang giá chung có tính thanh khoản cao nhất dùng để trao đổi lấy hàng hóa và dịch vụ, chúng ta cần có tiền để phục vụ nhu cầu của cuộc sống thường ngày nhưng nó sẽ có nguy cơ làm cho con người phụ thuộc và rơi vào cái bẫy để ta dễ “bán rẻ linh hồn cho những thứ không thuộc về mình” khi chúng ta tôn thờ đồng tiền như ông chủ của mình, khi chúng ta kiếm tiền và sống trên mồ hôi nước mắt của người khác đó gọi là đồng tiền bất lương. Khi sống trong cái gọi là hạnh phúc giả tạo mà ta có được từ bàn tay và mồ hôi lao nhọc của người khác thì nó có hoàn toàn thuộc về ta? Một tấm bằng, một tác phẩm nghệ thuật, một tư tưởng từ người khác nhưng chúng ta khôn khéo, biến nó thành của mình thì đó gọi là gì? Khó có thể có một khái niệm hay cho nó một tên gọi chính xác nhưng chắc chắn nó không phải của ta. Chúng ta sẽ thật sự bất hạnh khi ta sống ký gửi, sống nhờ hay vay mượn của người khác mà như thể là cái của mình? Chúng ta sẽ không thực sự hạnh phúc đâu, sau cái hào nhoáng của thành công ấy, đằng sau là cả một không gian rộng lớn trống trải nội tâm ta phải chiến đấu, giằng co quyết liệt, đằng sau đó quả là cả một sự trống rỗng rất lớn. Nó làm ta mất bình an.

Ngay cả khi chúng ta hoàn toàn làm ra chúng bằng những giọt nước mắt chân chính thì cũng không hẳn là của ta. Hãy coi đó là một phần khích lệ chính đáng ta được nhận, nhưng đừng lấy đó để quên thực tại đời ta. Ta hẳn từng biết và tin rằng: chúng ta chỉ là những quản gia được ông chủ trao phó tài sản vào tay để ta quản lý và sinh lợi một thời gian. Khi đến thời đến buổi ông chủ sẽ gặp ta để thanh toán sổ sách (x. Lc 19, 11-28).

Danh là cái mà làm cho ta không còn thực sự là mình khi chúng ta cần được chú ý, cần lời khen, ta sống dựa vào những dư luận, mà quên và không biết mình là ai và mình sống vì ai? Đó là lúc chúng ta đánh mất chính mình chỉ vì cái danh hư hảo. Hay khi tìm mọi cách để lật lọng cho mình có được danh vọng hay vị trí mà ta muốn mình đứng vào xứng đáng thì nó lại hoàn toàn không thuộc về ta chỉ là trên danh nghĩa vay mượn. Đó là hình thức bán rẻ lương tâm để có được những thứ chả liên quan tới mình.

Quyền chúng ta hẳn sẽ rất hãnh diện và tự hào về tài năng của mình khi thấy bản thân thật vĩ đại vì có thể “hô mưa, gọi gió” với tất cả mọi người. Nhưng tôi lại nhận thấy mặt trái của quyền lực là làm tổn thương người khác. Hơn nữa, ta lẽ nào quên mất lời dạy của Chúa Giêsu rằng: Anh em đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô. (Mt 23, 9).Con người càng làm lớn thì càng trở nên người phục vụ mọi người. Phục vụ tha nhân đó là cái quyền mà có thể ai muốn là môn đệ của Đức Kitô cũng sẽ nằm lòng với bài học này.

Con người toàn thể: Xác và Hồn là thể thống nhất để chúng ta sống đúng phẩm giá của chúng ta một cách bình đẳng với hết mọi người. Một thứ không thể là cao nếu chúng ta có thể với tới nó, nó không vĩ đại nếu người ta có thể tranh cãi về nó, nó không sâu nếu người ta có thể nhìn thấy đáy (Suối Nguồn- Ayn Rand). Nhưng với một con người thống nhất thì bên trong và ngoài là một, ta có thể thấy và cảm nhận rõ ràng. Đừng cầm tù chính mình, đừng tự khóa chặt mình trong không gian chật hẹp những thứ tội ác của tham vọng, cái tôi vị kỷ, đừng đánh đổi hay bán rẻ chính mình. Hãy mở ra cho mình một lối thoát, để linh hồn tìm thấy tia sáng hy vọng phía trước.

Tắt một lời chúng ta hãy tự hỏi: Được cả thế gian mà mất linh hồn thì có ích chi? Hay bán rẻ linh hồn cho những thứ phù phiếm chẳng không sinh ích cho Linh hồn mình thì có nghĩa lý gì không? Đây cũng là câu hỏi lớn còn bỏ ngỏ cho từng ngày sống của tôi trong ơn gọi thánh hiến.

Têrêsa Hoàng Ngoan

Read More
25Tháng Tư
2020

Lặng và Lắng

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Khung cảnh của xã hội hiện nay vẫn bao trùm nỗi sợ hãi của đêm tối. Cách đây 2000 năm Chúa cũng đã một mình trong đêm tối của vườn dầu. Chúa cũng buồn, Chúa cũng sợ trước cảnh tượng sắp diễn ra “Lòng Thầy buồn rầu đến chết được”. Tưởng chừng như Chúa Cha đang thinh lặng với Con mình. Khi đứng trước sự dữ Chúa Giêsu đã cầu xin Cha mình: “ Lạy Cha, nếu được xin Cha cất chén đắng này khỏi con. Tuy vậy, xin đừng cho ý con được thể hiện mà là ý Cha”(Lc 22,42). Nhưng Chúa Cha đã không thinh lặng trước lời cầu xin đó khi cho Con mình sống lại vào ngày thứ ba. Chúa đã chết và sống lại để cho nhân loại được sống và sống mãi muôn đời.

Chúa đã phục sinh rồi, còn con vẫn nhiều lần, nhiều lúc hoài nghi sự Phục sinh đó. Con thấy nét gì đó nơi mình của một Tôma cứng lòng và kém tin vào Chúa. Con cũng như các môn đệ xưa, cũng buồn đau khổ, và thất vọng tràn trề khi thấy Thầy mình bị đóng đinh. Con cũng mong Chúa sẽ sống lại từ cõi chết. Nhưng lòng tin của con không đủ mạnh để tin vào sự Phục sinh đó. Trong đêm tối  và sự lạnh lẽo của lòng người con cũng sợ Chúa sẽ bỏ con và xa con. Căn phòng khi xưa mười một môn đệ ở, các cửa đều đóng kín vì các ông cũng sợ hãi, đó cũng là căn phòng của con hôm nay. Căn phòng tâm hồn con cũng đang sợ hãi vì phải  đối diện với những gì đang xảy ra xung quanh con. Con thực sự rất sợ. Con sợ chính bản thân con, sợ sự ích kỉ vô tâm, sợ sự hẹp hòi so đo tính toán, sợ những lời nói của dư luận và xã hội và trên hết con sợ mất bình an. Khi xưa Chúa  hiện ra và nói với các môn đệ: “Bình an cho anh em!”. Lời ấy như vang lên với con hôm nay. Lời Chúa chỉ có thể đi vào trái tim con khi tâm hồn con đủ thinh lặng và biết lắng nghe.

Chuyện kể rằng: Một cụ già 93 tuổi người Mỹ đã khóc vì khi thấy hóa đơn sau khi ông nằm viện và phải thở ôxi. Sau khi các bác sĩ và nhân viên y tế hỏi thì ông nói rằng: tiền thở oxi dù đắt đến đâu tôi cũng có thể trả, nhưng tôi đã phải thầm tạ ơn Chúa vì suốt 93 năm qua tôi đã không phải trả đồng nào cho hơi thở của mình.Và tôi nhận ra rằng tôi đã nợ Chúa rất nhiều. Còn con thì sao hả Chúa, con đã nợ Chúa  bao nhiêu. Chắc con không bao giờ trả hết cho Chúa được vì những gì Ngài đã ban cho con. Con nợ Chúa hơi thở, nợ sự yêu thương, nợ sự đồng hành …..và nợ cả Máu Cứu Chuộc.

Lúc con mệt mỏi chán chường chính tay Ngài dìu dắt con đứng lên để bước tiếp trong hành trình ơn gọi con đang đi. Ánh mắt của Chúa đã làm cho Phêrô cảm thức về lòng xót thương và bao dung của Chúa để rồi ông đứng dậy lau khô nước mắt và thay đổi. Con cũng vậy Chúa ơi, con cũng cảm thấy mình thật tội lỗi như một Phêrô nông nổi. Con nhanh nhảu tuyên xưng rồi cũng thẳng thừng chối Thầy, bỏ Thầy, nhưng Thầy vẫn nhìn con với một ánh mắt trìu mến và đầy sự yêu thương. Chúa vẫn còn đó, vẫn luôn bên con, đồng hành cùng con để sẻ chia sẻ với con mọi nỗi buồn và niềm vui trong cuộc sống trần gian này. Lắm lúc con buông xuôi tất cả để đi tìm niềm vui riêng cho mình, chỉ là những thứ chóng qua và hư mất. Con tự vẽ ra cho mình bao nhiêu là chuyện rồi lại tự suy nghĩ viễn vông. Con muốn Chúa phải theo ý của con chứ không phải là ý Chúa. Con muốn chạy đến với Ngài để thân thưa rằng: “Lạy chúa xin cứu giúp con”. Con muốn tìm riêng cho mình một khoảng trông để thinh lặng và lắng đọng tâm hồn mình. Con muốn buông xuôi hết qúa khứ đau thương để hướng về một ngày mai tươi đẹp hơn, nhưng con không làm được vì con yếu đuối qúa Chúa ơi. “Không có Thầy anh em chẳng làm gì được”, đúng Chúa ạ, không có Chúa con không có gì cả, con không thể học tập và làm việc nếu không có Ơn Ngài.

Người Kitô hữu và người môn đệ là những người đi theo Chúa nhưng lắm lúc chính chúng con lại bỏ Chúa và chính Chúa lại là người đi theo chúng con. Khi xưa, các môn đệ thấy Chúa chịu đóng đinh, vì thất vọng về Thầy mình, hai mộn đệ trên đường trở về Emmau đã buồn bã và rầu rĩ. Vậy mà Thầy đã không bỏ hai ông, nhưng ngược lại Thầy đã đi cùng và gợi chuyện để hai ông bày tỏ nỗi niềm của mình. Chắc có lẽ hai ông cũng không nghĩ Người Ấy là Thầy mình. Khi đó, họ đã mời Thầy vào và ở lại với họ trong quán trọ Emmau. Ngay bây giờ, tâm hồn con cũng trống vắng lắm Chúa ạ. Con muốn mời Chúa vào và ở lại trong ngôi nhà tâm hồn của con. Tâm hồn con cần Chúa, cần sự nâng đỡ và ủi an. Chúa đã sống lại để chính con cũng được sống lại với Ngài, như khi xưa Chúa ở với các môn đệ thì hôm nay Chúa cũng ở đây với con. Ở với con trong sự tĩnh lặng của thời gian và không gian, ở với con trong mọi hoạt động sống.

Bước vào nhà nguyện hay bước ra cuộc sống thường nhật con cũng muốn ở lại với Thầy, ở lại trong sự bình an và niềm hạnh phúc vô cùng đơn sơ. Bỗng khóe mắt con cay cay vì hồng ân Ngài ban hôm nay, ngay lúc này. Con đã từ bỏ tất cả để chỉ dành trọn cho Chúa, nhưng đôi lúc con lại cảm thấy chính Ngài đang im lặng với lời con cầu xin. Phải chăng sự im lặng đó để con nhìn lại bản thân mình, nhìn lại những gì con đã làm và những gì con đã nhận. Con tự hỏi rằng, con theo Chúa vì cái gì. Vì trần gian hay là vì lòng yêu mến Chúa. Con đang mặc cả với Chúa rồi.

Nhìn lại quãng đường vừa qua con thầm tạ ơn Chúa đã thức tỉnh con. Chúa ơi bên con nhé ! Vì con đây luôn cần đến Ngài. Xin cho con đủ thinh lặng để lắng nghe tiếng Ngài giữa mọi cảnh huống của cuộc sống này.

Maria Kiều,

Read More
25Tháng Tư
2020

Đừng đi ngủ mà không có một lời cám ơn Chúa và người thân

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Ngay cả những ngày tồi tệ nhất thì cũng không bao giờ hoàn toàn là ảm đạm.

Dù bất cứ điều gì xảy ra trong cuộc sống, đừng bao giờ để cho một ngày trôi qua mà chẳng có một lời cảm ơn Chúa và những người thân yêu của bạn. Nhưng không phải bằng vài lời “cảm ơn” hời hợt — mà là một lời cảm ơn thực sự cho một cái gì đó cụ thể. Một lời cảm ơn từ tận đáy lòng.

Luôn có lý do để nói lời cảm ơn

 Tập cho trẻ em biết cám ơn Chúa là dạy cho chúng biết nhìn nhận tất cả những điều tốt đẹp trong ngày: cả những gì chúng đã nhận được và đã cho đi. Dĩ nhiên, chúng ta cũng cần phải dạy chúng bày tỏ lòng biết ơn, và cầu xin sự tha thứ vì những lầm lỗi của chúng, nhưng chúng ta không được quên khía cạnh khác của việc “xét mình”, trong đó có cả việc phải thừa nhận sự tích cực.

 Nói lời cảm ơn là một hành động của sự khiêm nhường. Nói lời cảm ơn là bày tỏ tấm lòng với tất cả tình yêu mà chúng ta đã nhận được suốt cả ngày. Tạ ơn Chúa là nhận ra rằng không có Ngài chúng ta không thể làm được gì. Đức Trinh Nữ Maria chưa bao giờ ngần ngại ca ngợi Thiên Chúa vì những điều kỳ diệu mà Chúa đã thực hiện trong và qua Mẹ: “Chúa đã làm cho tôi biết bao điều cao cả và danh Người là thánh!”

Chúng ta càng nói cảm ơn thì càng nhận thấy có nhiều lý do để làm điều đó. Hãy thử xem: Vào một đêm khi mà bạn thực sự cảm thấy nản lòng, bị đè nặng bởi nhiều vấn đề, khi bạn thực sự không cảm thấy thiết tha với việc thờ phượng Chúa, hãy cố gắng tìm một điều gì đó nhỏ bé để nói lời cảm ơn. Sau lần đầu tiên, lần khác sẽ xuất hiện, và tiếp tục với những lần sau đó nữa,… Điều này gần giống như lúc bạn bắt đầu ngắm những ngôi sao trong một đêm mà bầu trời tưởng chừng như đã bị che khuất một cách vô vọng bởi những đám mây. Nếu bạn quan sát kỹ lưỡng thì cuối cùng bạn sẽ phát hiện ra vệt sáng của một ngôi sao tí hon, rồi thêm một ngôi sao khác nữa, rồi ba, mười… và đột nhiên bạn nhận ra bầu trời dường như không đến nỗi quá tối.

Việc cầu nguyện cho những người thân cũng giống như gửi đến họ chút lời cám ơn

 Tạ ơn Chúa cho những người thân yêu của chúng ta, vì tất cả những điều tốt đẹp mà họ làm cho chúng ta, giải thoát chúng ta khỏi cay đắng và ganh ghét. Thật tuyệt vời vì những lời cầu nguyện của gia đình kể cả khoảnh khắc cầu nguyện mà trong đó mọi người đều tạ ơn Chúa cho nhau. Nếu điều đó quan trọng để một đứa trẻ học cách nhìn nhận tất cả những gì tốt đẹp trải qua trong ngày của chúng, thì điều không kém phần quan trọng là chúng cần phải nhận thấy được tất cả những gì tốt đẹp nơi anh chị và cha mẹ của chúng.

 Tại sao không tận dụng thời điểm như vậy để nói lời cảm ơn? Cảm ơn mẹ vì giúp con làm bài tập; cảm ơn bố vì bữa ăn; cảm ơn con đã chuẩn bị bàn ăn bữa tối; cảm ơn người bạn đời của tôi đã chăm sóc bọn trẻ khi tắm rửa.

Nói lời cảm ơn là hướng mắt tới sự Phục sinh

 Khi trẻ em hoặc người lớn phải đương đầu với đau khổ – của chính họ hoặc của người thân – nghĩ đến việc ngợi khen Thiên Chúa có thể khiến họ cảm thấy bị sốc. Họ không thể cảm ơn một cách thiện chí trừ khi họ hiểu rằng “lời cảm ơn” không phải để từ chối hay bám víu sự đau khổ. Giống như Chúa Kitô trên thập giá, đó là hành động của tạ ơn. Chúa Cha, qua Chúa Giêsu trên thập giá, đã muốn được trải nghiệm mọi nỗi thống khổ của nhân loại khi ở trong nanh vuốt xấu xa của sự dữ. Chúng ta không thể thực sự khen ngợi cho đến khi chúng ta học cách vượt qua thung lũng bóng đêm và khám phá ra rằng Thiên Chúa đã bước qua khỏi nó trước chúng ta.

 Ngợi khen Kitô giáo là thực tại rất sâu xa. Nó không tự bằng lòng với chính diện mạo của nó nhưng nhạy cảm với thực tại vô hình của Nước Trời vốn dĩ đã hiện diện ở giữa chúng ta. Bạn hãy hình dung bạn đang sống giữa một mùa hè bị giam chặt trong một không gian kín mít. Quang cảnh này có thể khiến bạn nghĩ rằng đó là ban đêm. Nhưng nếu bạn thực sự chú ý đến tia sáng nhỏ bên dưới khe cửa, bạn có thể cảm nhận được ánh nắng rực rỡ từ bên ngoài. Điều đó cũng tương tự với “những lời cảm ơn” của bạn, nghĩa là khi hướng sự chú ý của bạn đến những tia sáng nhỏ bé kia, nó báo trước cho bạn về một Nguồn sáng vĩnh cửu.

Christine Ponsard/Aleteia

Nguyễn Sao Băng chuyển ngữ

Read More
25Tháng Tư
2020

Truyền giáo ! Có khó lắm không ta ?

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

TRUYỀN GIÁO ! CÓ KHÓ LẮM KHÔNG TA ?

          Hôm nay, Hội Thánh mừng Lễ Thánh Máccô – thánh sử. Để suy niệm Lời Chúa thì cũng đọc, cũng suy tư và cũng mày mò xem thêm. Thú thật là cũng mày mò trên mạng, lướt phây để xem ai nào đó nói về Thánh Máccô hay nói về chủ đề của trang Tin Mừng lễ kính của vị Thánh Sử này chứ không phải là không. Dò hoài dò mãi thấy cũng căng, đơn giản là nói về lời căn dặn của Thầy Chí Thánh Giêsu : Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

          Thật sự, câu nói này, lời mời gọi này xem chừng quá quen và ai ai cũng biết nhưng để nói và sống lời này của Thầy Chí Thánh không hề đơn giản.

          Tiếp tục rảo trên mạng để xem coi người ta nói gì về truyền giáo. Có đó chứ, nhiều lắm chứ. Nào là định hướng, nào là băn khoăn, nào là suy tư về truyền giáo.

          Cũng thầm nghĩ, hay là mình trèo lên lấy xuống và đọc cho bà con nghe cho khỏe. Thế nhưng rồi, liệu rằng đọc xong thì mọi người có hiểu hay không hay để áp dụng thì phải làm sao ?

          Điều gì đến nó đến ! Phút thứ chín mươi mấy không biết sau nhiều lần “đá phút 90”. Sau câu xướng Halleluia thì “được” chủ tế chỉ quyển Tin Mừng. Và như bị vào thế buộc, công bố Tin Mừng thôi.

          May quá ! Lúc nghe bài đọc thì cũng là lúc mở ra để xem cùng với người đọc.

          Ồ ! Kim chỉ Nam cho bài chia sẻ đây rồi chứ đâu xa mà đi tìm ! Kim chỉ Nam của ngày hôm nay đó chính là trang thư của Thánh Phêrô tông đồ.

          Sau khi công bố Tin Mừng, dĩ nhiên là mời cộng đoàn cùng lắng nghe tâm tư của Thánh Phêrô. Thánh Phêrô căn dặn như thế này :

          “Anh em thân mến, anh em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường. Vậy anh em hãy tự khiêm tự hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người cất nhắc anh em khi đến thời Người đã định”

          Chuẩn không cần chỉnh nhé ! Phải chăng ngày hôm nay hơn bao giờ hết người Kitô hữu được mời gọi sống bài học khiêm nhường cách triệt để hơn ? Chính vì kiêu ngạo mà tội lỗi đã tràn ngập thế gian qua con người của ông bà nguyên tổ cơ mà !

          Với lời mời này : Anh em hãy khiêm hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa thì quá đúng với thực trạng ngày hôm nay. Ngày hôm nay, con người cao ngạo để rồi gặp phải sự dữ, sự ác nơi con Coronavirus và đến nay bao nhiêu người phải chết vì nó ? Lên cung trăng, bom nguyên tử, vũ khí hủy diệt hàng loạt nhưng lại quá mệt mỏi với con virus này.

          Tiếp đến, ta hãy lắng tâm hồn để nghe lời của Thánh Phêrô : “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé. Anh em hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự, vì biết rằng toàn thể anh em trên trần gian đều trải qua cùng một loại thống khổ như thế”. Bồi thêm tí nữa cho vui : “Phần anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu”

          Và có lẽ lời mời gọi chân tình ở câu 14 trong thư hôm nay :  “Anh em hãy hôn chào nhau trong tình yêu thương”.

          Và, xin cho hỏi mọi người rằng đây có phải là cung cách sống của một người truyền giáo hay không ?

          Nực cười khi có người nghĩ rằng việc truyền giáo là việc của mấy ông cha, của mấy bà sơ, phần tôi tôi không phải truyền giáo. Thế nhưng rồi, nên nghĩ lại một chút vì lẽ mỗi Kitô hữu khi lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy để mang trong mình 3 sứ mạng : tư tế, ngôn sứ và vương đế.

          Sống đời ngôn sứ của mình phải chăng là khiêm nhường, là hôn chào nhau trong tình yêu thương ?

          Không phải là sau Thánh Lễ, ta đường gặp ai cũng hôn chào nhau nhất là ngày hôm nay hôn chào nhau không còn là yêu thương nữa mà là nguy hiểm chết người.

          Lời mời gọi truyền giáo của Chúa Giêsu còn vang vọng và hôm nay, với lời của Thánh Phêrô mời gọi, mỗi người chúng ta hãy cân chỉnh đời sống của mình ngay trong gia đình, cộng đoàn, họ đạo, giáo xứ của chúng ta. Khi và chỉ hi chúng ta khiêm hạ thật sự, kèm theo đó là “hôn chào nhau trong yêu thương” thì khi đó ta sống lời mời gọi truyền giáo.

          Cũng chả cần phải nghiên cứu đường hướng hay định hướng cho đau đầu nhức óc và bở hơi tai. Chỉ cần sống yêu thương người ngay bên cạnh mình, trong gia đình mình, những người bị loại trừ, những người bị chà đạp, những người tất bạt đó là truyền giáo rồi.

          Xin Chúa cho chúng ta ý thức rằng truyền giáo không chỉ là chia cơm sẻ bánh, là lên đường nói về Chúa. Chuyện đó dĩ nhiên thật cần và rất tốt cũng chả sai. Nhưng, chuyện quan trọng nhất mà Chúa mời gọi có lẽ là chúng ta sống yêu thương. Lời mời gọi của Chúa vẫn còn đó bên tai của mỗi người chúng ta : “Cứ dấu này người ta nhận ra anh em là môn đệ của Thầy đó là ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU”

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 79
  • Page 80
  • Page 81
  • …
  • Page 86
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ
11/02/2026
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG LỄ CHÚA GIÁNG SINH 2025
20/12/2025
THƯ GỬI ANH CHỊ EM GIÁO CHỨC CÔNG GIÁO NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20.11.2025  
17/11/2025
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.