2020
“Lệ Đá Thời Covi”
“Lệ Đá Thời Covi”
Tiếp theo những lần mưa đá trên những vùng cao Tây Bắc gây nhiều thiệt hại về hoa mầu, nhà cửa của người dân, trận mưa đá rạng sáng 24/4/2020 có lẽ kinh khủng nhất trong năm, tính đến thời điểm này. Những “giọt mưa” bằng đá to bằng nắm tay thi nhau giáng xuống cuộc sống, vốn đầy khó khăn của đồng bào thiểu số vùng cao.
Nhiều người ngạc nhiên vì thời tiếc khắc nghiệt, khó đoán trong năm nay, vì theo lẽ thường, giờ đã vào hạ, và càng ngạc nhiên hơn vì, chen vào những “giọt mưa” đá to tròn như trứng vịt, trứng ngỗng, có những giọt mưa quái dị, hình thù trông như virus Corona, hoặc Covit-19, hoặc SARS-CoV-2, hoặc Chinese virus, hoặc đơn giản là Cúm Tàu.
Nếu những cái tên chỉ khác biệt về danh xưng, thì tính chất vẫn chỉ là một. Nếu những “giọt mưa” bình thường, tồn tại dưới ba thể trạng khác nhau, bằng hơi, chất lỏng, hay bằng đá rắn, chúng cũng vẫn là nước, nhưng lại gây ra những hiệu ứng khác nhau, thì cho dù có đổi tên Corona virus, hoặc Covit-19, hoặc SARS-CoV-2, cũng vẫn là Chinese virus, nói đơn giản là Cúm Tàu, chúng cũng gây ra những hậu quả rất nghiêm trọng: từng là sự kinh hoàng ở Vũ Hán Trung quốc, gieo rắc nỗi chết chóc khủng khiếp trên khắp thế giới và để lại những thương tích không bao giờ lành lặn trên mọi bình diện của lịch sử thế giới.
“Những Giọt Đá Co-vi” ấy buộc người ta phải suy nghĩ lại để tìm ra phương cách bảo đảm an toàn cho cuộc sống. Từ việc chọn lựa những tấm lợp có kết cấu thích hợp nào để chống chọi với những trận mưa đá đối với đồng bào miền cao, đến những biện pháp an toàn trong sinh hoạt thế nào ở thời Co-vi này; từ những biện pháp mang tính khoa học đến những giải pháp tâm linh sẽ phải được đánh giá lại, phải được tuân thủ trong sự nhận thức và tính tự giác cao.
Nếu những chỉ số về mức độ ô nhiễm ở các thành phố trên thế giới giảm mạnh trong thời gian Coronavirus hoành hành, thì sự trong lành “bỗng có” buộc các quốc gia phải hoạch định lại các kế hoạch phát triển kinh tế của mình.
Ngày 22/04/2020 vừa qua, kỷ niệm lần thứ 50 Ngày Thế giới về Trái đất được thành lập, nhằm cổ vũ sự dân chủ trong vấn đề về môi trường, Đức Thánh Cha Phanxicô coi đó là cơ hội canh tân sự dấn thân của chúng ta trong việc yêu quý ngôi nhà chung, chăm sóc nó cũng như đối với các thành viên yếu đuối nhất của gia đình nhân loại.
Ngài nói: “Như đại dịch virus corona cho thấy, chỉ khi cùng nhau chăm sóc những người yếu đuối nhất, chúng ta mới có thể chiến thắng các thách đố toàn cầu.
Chăm sóc Trái Đất và các thụ tạo như Thiên Chúa đã làm. Chúng ta sẽ không có tương lai nếu chúng ta hủy diệt môi trường vì tính ích kỷ cá nhân, kém trách nhiệm trong việc chăm sóc và cai quản trái đất.
Chúng ta đã thất bại trong việc bảo vệ trái đất, ngôi nhà chung của chúng ta, trong việc bảo vệ anh em của chúng ta. Chúng ta đã phạm tội chống lại trái đất, chống lại người lân cận và cuối cùng, chống lại Đấng Tạo Hóa, người Cha tốt lành ban phát cho mọi người và muốn chúng ta sống với nhau trong sự hiệp thông và thịnh vượng.
Trái Đất đã phản ứng thế nào? Người Tây Ban Nha có câu châm ngôn rất thâm thúy, đó là: “Thiên Chúa luôn tha thứ, con người chúng ta thì đôi khi tha thứ, còn Trái đất thì không bao giờ tha thứ.”
Làm thế nào để chúng ta có thể khôi phục sự hài hòa này?
có một cách nhìn mới về ngôi nhà chung. Chúng ta phải hiểu rằng Trái Đất không phải là một kho tài nguyên để khai thác bóc lột. Những người có đức tin thấy rằng, thế giới tự nhiên là “Tin mừng về sự Sáng tạo”, thể hiện sức mạnh sáng tạo của Thiên Chúa trong việc tạo nên cuộc sống con người, làm cho thế giới tồn tại cùng với những gì chứa đựng trong nó để hỗ trợ nhân loại.
Hôm nay, chúng ta được kêu gọi tái khám phá ý nghĩa của sự tôn trọng thánh thiêng đối với trái đất, bởi vì đó không chỉ là nhà của chúng ta, mà còn là nhà của Thiên Chúa. Hãy sống hài hòa với Trái Đất. Phải hoán cải sinh thái
Là anh chị em, chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện với Cha trên trời của mình: “Xin ban Thần khí của Cha và canh tân mặt trái đất” (x. Tv 104,30).
(https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2020-04/dtc-phanxico-tiep-kien-chung-ngay-the-gioi-ve-trai-dat.html)
Lm. Giuse Ngô Văn Kha, CSsR
2020
Coronavirus : Quỳ tím thử đức tin
CORONAVIRUS : QUỲ TÍM THỬ ĐỨC TIN
Còn nhớ hồi nhỏ đi học, đến phần thử dung dịch qua các phản ứng hóa học. Khi đó học trò được thầy cô giáo gửi cho miếng giấy quỳ để làm thí nghiệm trong phòng thí nghiệm của trường. Dĩ nhiên sau khi làm thí nghiệm, học trò mới biết công dụng của giấy quỳ.
Nhớ lại thì giấy quỳ là giấy có tẩm dung dịch quỳ trong etanol hoặc nước, được sử dụng trong ngành hóa học để thử, kiểm nghiệm pH. Khi nhúng giấy quỳ vào dung dịch, nếu màu giấy quỳ giữ nguyên màu tía thì dung dịch đó trung tính, nếu ngả sang màu xanh lam thì dung dịch đó mang tính kiềm, nếu chuyển sang màu đỏ thì dung dịch đó mang tính axit. Sự thay đổi màu diễn ra ngoài khoảng pH 4,5–8,3 ở 25 °C (77 °F). Các phản ứng không phải là axit-bazơ cũng có thể làm đổi màu giấy quỳ.
Nhắc đến giấy quỳ, ta có thể ví von con coronavirus đang sinh sôi nảy nở và phát triển (không biết đến khi nào chấm dứt) phải chăng là một loại giấy quỳ để thử đời sống đức tin của người Kitô hữu.
Nhiều điều đã, đang và sẽ đặt ra trước mắt người Kitô hữu để rồi người Kitô hữu đáp trả đời sống đức tin của mình vào Thiên Chúa. Vấn nạn lớn nhất và đang tác động mạnh nhất của người Kitô hữu phải chăng là Thánh Đường – nơi cộng đoàn dân Chúa cử hành phụng vụ – rất thân quen trong đời sống phụng tự.
Trong tiềm thức của người Kitô hữu, Thánh Đường – Tiếng chuông Nhà Thờ – Thánh Lễ … dường như gắn liền với đời sống đạo. Có thể nói không có những điều này thì xem ra như con cá không gặp nước và như cây khô không được tưới vậy.
Thật dễ hiểu bởi đó cũng là tâm lý thường tình của con người và nhất là người Á Đông là thích gần gũi, thích hiện diện hơn là đứng xa xa theo kiểu biện luận của một số người theo kiểu “đạo tại tâm”.
Trước tình hình khó khăn hiện nay, việc đến Nhà Thờ để tham dự Thánh Lễ tập trung xem ra là điều quá khó. Chính vì thế, đời sống đức tin tiếp tục bị thử thách từ những người có thói quen tốt đến Nhà Thờ, đến cầu nguyện, đến tham dự Thánh Lễ.
Coronavirus như là phép thử đời sống đức tin của ta. Thử xem Chúa mà bao nhiêu năm chúng ta tin theo, chúng ta rước Chúa thì nay Chúa như thế nào trong ta ? Niềm tin của ta vào Chúa có lung lay, có bị đánh mất hay không khi nguy hiểm cũng như khó khăn bao phủ quanh đời ta nhất là khi ta không còn dự Thánh Lễ tập trung với nhau nữa.
Vừa qua, có một Giám Mục ở Mỹ đề nghị là thay vì dòm chăm chú vô màn hình “xem” Thánh Lễ, thì chẳng thà cầu nguyện với lời Chúa hay đọc kinh Mân Côi thì hay hơn, để bỏ đi thái độ duy lề luật nào đó (sợ không chu toàn luật buộc chăng). Nói như thế xem ra cũng có phần cực đoan nhưng rồi nhìn lại lịch sử Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ta thấy có những nơi gặp những hoàn cảnh như không có Nhà Thờ, không có Thánh Lễ, không có linh mục nhưng rồi cộng đoàn tín hữu vẫn sốt sắng quy tụ với nhau để cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa. Các tín hữu giữ vững đức tin nhờ vào Lời Chúa nuôi dưỡng và sống Lời Chúa trong đời sống hàng ngày.
Thật vậy, nếu như người tín hữu cứ “nhốt” Chúa ở trong Nhà Thờ thôi thì e rằng cũng không ổn. Chúa ở khắp mọi nơi và nhất là Chúa ở trong tâm hồn của mỗi tín hữu. Dễ thấy nhất và dễ hiểu nhất là khi Thanh Tẩy, người Kitô hữu đã ghi dấu Ba Ngôi Thiên Chúa vào trong đời mình cũng như Chúa Giêsu Thánh Thể đã đến và ở lại rất nhiều lần trong đời người tín hữu.
Một chia sẻ rất tâm tình của một giáo dân : “Khi nhìn đời sống đức tin của người tín hữu hiện nay, con thấy chúng ta đang giống những phi công trên máy bay. Khi lên độ cao nhất định, máy bay được lập trình bay tự động theo hình đồ thị sin. Cứ tưởng là đang về đích nhưng kỳ thực là không phải! Cứ bay vòng lên, vòng xuống chứ không phải đường thẳng.
Những lúc tưởng là gần Chúa nhất nhưng kỳ thực là “đang chạy vòng vòng bên ngoài”.
Nhưng Thiên Chúa đúng là Thiên Chúa, “đậm chất Thiên Chúa” và không lẫn vào đâu được là ánh mắt nhân từ của người con Một trên Thánh giá: “Lạy Cha, xin tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm”
Niềm tin của ta luôn luôn biến động cũng như luôn luôn bị thử thách trong mọi oàn cảnh của cuộc đời và phải chăng Coronavirus là phép thử lớn về đời sống đức tin trong thực tại. Không dự Lễ nghĩa là không có Chúa và không kết hiệp với Chúa. Ta vẫn rước Chúa thiêng liêng và Lời Chúa vẫn là lương thực hàng ngày nuôi sống linh hồn của ta. Chuyện quan trọng là ta không “ăn” lời Chúa, không “nuốt” lời Chúa để rồi đời sống đức tin của ta cứ lạnh lạnh làm sao đó.
Bao nhiêu lần chúng ta tham dự Thánh Lễ, bao nhiêu lần chúng ta đọc cũng như nghe lời Chúa nhưng đời sống đức tin của chúng ta có phát triển và có lớn lên trong ta hay không ?
Thật ra mà nói, niềm tin vẫn là vốn có của tự mỗi người và lời đáp trả về niềm tin vào Chúa do mỗi người chứ chả ai cân đo đong đếm hay xét đoán được. Và như vậy, mỗi người tự thu xếp cách thức sống đạo, thực hành đời sống đức tin của mình cũng như diễn tả đời sống đức tin của mình. Dù thế nào đi chăng nữa, chắc có lẽ không có cách nào khác hơn là phải tiếp cận cũng như bám sát vào Chúa cách nào đó của mỗi người để rồi đời sống đức tin của chúng ta được nuôi dưỡng. Có người vì hoàn cảnh nào đó không được đến nhà thờ, xa Chúa nhưng lòng của họ vẫn ấp ủ một niềm tin sâu sắc vào Chúa. Có người thì có khi ngày nào cũng đi Lễ nhưng liệu rằng đời sống đức tin cũng như cách hành xử của họ như là một người có Chúa thật hay không mới là chuyện quan trọng.
Niềm tin, cách hành xử, cách sống đức tin vẫn là lời đáp trả của mỗi người chúng ta. Chỉ mong qua phép thử Coronavirus này chính là lúc mà Chúa thử thách chúng ta, Chúa hỏi chúng ta về niềm tin và xin cho ta vững vàng trả lời với Chúa như Thánh Phêrô : Thầy là Đức Kitô con Thiên Chúa Hằng Sống.
2020
Sống Yêu Thương Thời Covid-19

Đang trong những khó khăn của tình hình dịch Covid-19, dù là người có niềm tin vào Thiên Chúa hay không, chúng ta không thể phủ nhận rằng trong lòng chúng ta đầy ắp nỗi buồn và lo lắng. Chúng ta buồn vì có biết bao người thiệt mạng, buồn vì tình hình dịch bệnh càng ngày càng lây lan mạnh và rộng trên khắp thế giới, buồn vì gia đình ly tán, người còn khỏe mạnh thì có nguy cơ rơi vào đói kém và thất nghiệp…Chúng ta cũng lo lắng vì sợ bản thân, gia đình và những người mình yêu thương cũng có thể bị mắc bệnh bất cứ lúc nào, lo vì thiếu lương thực, lo vì những tệ nạn xã hội xảy ra trong thời dịch, vân vân và vân vân. Nhưng trong đó, điều làm chúng ta ấn tượng đó là tình yêu thương nổi lên trong khó khăn. Tình thương của vị cha chung Giáo hội, tình thương của các bác sĩ và nhân viên y tế, của các linh mục và tu sĩ đang phục vụ tuyến đầu, của những người hảo tâm giúp đỡ cho anh chị em thiếu thốn trong mùa dịch,…So với khó khăn và lo lắng thì tình thương đã được thể hiện không hề thua kém trong đại dịch Covid-19. Tình thương yêu của họ sưởi ấm lòng chúng ta, cho chúng ta thêm hy vọng và động lực để vượt qua khó khăn và lo lắng. Vậy chúng ta sẽ đóng góp yêu thương của chúng ta như thế nào để mang động lực đến với những người khác và làm bừng cháy yêu thương cũng như niềm hy vọng chấm dứt đại dịch với tinh thần của những con người văn minh, nhân ái và biết ơn trong xã hội của chúng ta?
Xin được mạo muội đơn cử 3 điều rất dễ thực hiện vì nó nằm trong khả năng của từng cá nhân.
Thứ nhất, yêu thương bằng cách tuân thủ quyết định cách ly. Các bạn biết không, từ khi có lệnh cách ly toàn quốc, có nhiều bạn trẻ nơi tôi đang phục vụ là vùng đất Phú An chia sẻ rằng họ chỉ thấy cây cỏ, rừng núi và những người thân trong nhà. Các bạn ấy vừa có cơ hội để sống biết giúp đỡ và sẻ chia trong gia đình, vừa thể hiện được sự cảm kích và lòng biết ơn các bác sĩ, dược sĩ, y tá, nhân viên y tế và tất cả những ai đang hi sinh cho các bạn. Họ đã cống hiến thời gian, sức khỏe, gia đình và cả mạng sống của họ cho sự an toàn của chúng ta. Chúng ta có nên không việc ở nhà, đừng du lịch, hay tụ tập vui chơi? Nếu chúng ta kiên nhẫn ở nhà thì những người đang hy sinh ở tuyến đầu ấy sẽ có cơ hội được về nhà sớm hơn để đoàn tụ với gia đình của họ. Chúng ta cũng giảm bớt lo âu cho những người có trách nhiệm trong Giáo hội và xã hội. Chúng ta có nỡ ích kỷ tận hưởng niềm vui riêng của bản thân và của gia đình mình và khinh thường hạnh phúc của người khác mặc kệ ai đang hy sinh và thậm chí mất mạng vì sự an toàn cho chúng ta không?
Thứ hai, yêu thương bằng cầu nguyện. Lời cầu nguyện chân thành của chúng ta có sức biến đổi thế giới. Nó cũng có sức biến đổi lòng người. Trên MXH đang truyền nhau video bé gái người Mỹ mời mọi người cùng cầu nguyện. Em nhớ đến tất cả mọi thành phần trong xã hội. Khi nhìn và nghe em cầu nguyện, chúng ta không khỏi xúc động và cũng thêm động lực để dâng lời cầu nguyện cho thế giới, cho Giáo hội, cho các nạn nhân và gia đình của họ. Ngay nơi tôi đang phục vụ, và có lẽ cũng như thế ở rất nhiều nơi khác, các bạn GLV và nhiều giáo dân chia sẻ là rất nhớ nhà thờ, nhớ những ngày cầu nguyện bên nhau. Hơn bao giờ hết, thế giới cần những lời cầu nguyện của chúng ta, không cần phải đến nhà thờ hay tụ họp với nhau, nhưng lời cầu nguyện chân thành và thổn thức đến từ tâm hồn trước tình hình của thế giới sẽ nối kết chúng ta và nối kết với Chúa hiệu quả hơn. Nếu yêu thương, hãy cầu nguyện như cách thể hiện tình yêu và lòng biết ơn với những gì chúng ta đang nhận được. Chúng ta có thể thinh lặng lắng đọng tâm hồn đôi chút ngay giây phút này để dâng lên Chúa lời nguyện chân thành và đang tan nát vì đau khổ của thế giới. Chúng ta cùng nhắm mắt lại và thưa với Cha yêu thương của chúng ta.
Thứ ba, yêu thương bằng đồng hành sáng tạo động lực nâng đỡ người khác. Tình yêu thương có nhiều sáng kiến. Ở nơi giáo xứ tôi đang phục vụ, chúng tôi có nhóm Facebook cho GLV và Giới trẻ. Chúng tôi chia sẻ cầu nguyện, thông tin, những hình ảnh, những video để khích lệ nhau và duy trì tình đoàn kết và yêu thương nhóm trong thời gian cách ly toàn quốc này. Các bạn à, trong bối cảnh hiện nay, đây là phương pháp hiệu quả để chúng ta có thể đồng hành với nhau. Khi nhận được những tin nhắn, những cuộc gọi hoặc những danh ngôn, châm ngôn, video khích lệ, cám ơn hoặc đơn giản chỉ để thư giãn, tôi cũng cảm thấy trong lòng mình ấm lên. Có thể tất cả chúng ta cũng cùng chung tâm tình như vậy phải không ạ? Vậy hãy để trái tim của chúng ta mách bảo những kiểu sáng tạo để chúng ta có thể trao gửi yêu thương và nâng đỡ cho nhau, nhất là trong thời gian mà chúng ta bị hạn chế về thể lý trong thời gian này nhé!
Những điều ở trên không quá khó để chúng ta thể hiện tình yêu thương và lòng biết ơn đối với những người đã trao gửi tình thương yêu cho chúng ta trong thời gian này phải không ạ? Giờ thì đến lượt chúng ta trao gửi tình yêu và sự trân quý với những ai đã cống hiến cho chúng ta bằng 3 điều rất đơn giản:
- Yêu thương bằng cách tuân thủ quyết định cách ly
- Yêu thương bằng cầu nguyện
- Yêu thương bằng đồng hành sáng tạo động lực nâng đỡ người khác.
Và chúc tất cả những ngày thật vui, hạnh phúc và ý nghĩa!
Nt. Têrêsa Mai Hường, OP
2020
Xin cảm ơn những người hùng áo blouse trắng
XIN CẢM ƠN NHỮNG NGƯỜI HÙNG ÁO BLOUSE TRẮNG
Vốn dĩ sống nhờ thuốc nên rồi Thầy thuốc quả là ân nhân của đời tôi. Đã quá nhiều lần, “trợ giúp” cho người hay hay “trợ giúp” cho chính mình để lo sức khỏe, tôi bắt gặp nhiều tấm lòng từ mẫu khởi đi từ những người mặc áo blue trắng trong các bệnh viện.
Chả biết nói làm sao cho dễ nói vì thường là không biết nói cũng như nếu có nói thì nói không suông, không tròn đầy đủ ý như bao nhiêu người khác. Có thể nói là may mắn hay có thể nói là các lương y mà tôi từng đến đều có cách hành xử rất rất ư là nhân văn, rất ư là từ mẫu chứ không như một số lời ai oán.
Có lần được bác sĩ nổi tiếng khám. Ngoài phòng thì bệnh nhân đợi nhưng bác sĩ hết sức thân tình và chuyện vãn nữa. Lòng thì ngại vì bệnh nhân đợi nhưng vị bác sĩ trân quý đó còn kể chuyện nhiếp ảnh sau giờ chữa bệnh của ông. Ông còn rủ bữa nào về … sì phố uống bia nữa. Trân quý một bác sĩ lừng danh đã cứu mạng cho bao nhiêu con người đến với ông.
Không chỉ bản thân nhưng đã nhiều lần tận mắt thấy y bác sĩ bỏ tiền túi ra để mua thuốc cho bệnh nhân nghèo không có khả năng. Kèm theo đó là những chỉ dẫn cũng như cách khám kỹ và lời nói nhẹ nhàng dành cho bệnh nhân.
Thấy như vậy và nói như vậy để rồi ai nào đó bị hoạch họe hay thế này thế kia từ giới y bác sĩ nên chăng phải xem lại cách hành xử cũng như lời ăn tiếng nói của mình. Có khi mình không trách mình nhưng cứ trách người khác cũng như không bao giờ đặt mình vào hoàn cảnh của người đối diện. Có bao giờ mình nghĩ cho họ rằng họ quá căng thẳng vì công việc, vì áp lực của cuộc sống để thông cảm không ?
Bác sĩ, bên cạnh những áp lực bình thường mà còn bị áp lực đối diện với sự sống còn của con người. Dường như họ phải đấu tranh hết sức để giành sự sống cho người khác. Họ phải đối đầu với nguy cơ rủi ro của nghề nghiệp nữa nhưng mấy ai nghĩ đến.
Bình thường là như thế, như hiện nay, ai ai cũng biết là y bác sĩ đang phải đối diện với cuộc đấu tranh sinh tử khi Coronavirus xuất hiện. Có khi họ chữa trị cho người nhiễm nhưng chả biết khi nào là họ nhiễm.
Trưa hôm qua, đọc được bài viết và dịch ngay để chia sẻ cho người thân quen. Chuyện kể về nữ bác sĩ giỏi làm ở tuyến đầu của bệnh viện bên Mỹ. Cô đã nhiễm từ bệnh nhân mà cô chữa trị. Bi đát là Cô ra đi trong sự cô đơn và cô độc. Người thân cũng chả có mà đồng nghiệp cũng chả có ai. Bi đát nhất là khi qua đời, gia đình chả thiết tha gì làm “ma” cho Cô cả vì cũng chả ai đến dự. Thế là chọn phương án hỏa táng cho Cô.
Nguy hiểm là vậy, gian khó là vậy nhưng những “chiến sĩ áo trắng” những chiến sĩ ở tuyến đầu của trận chiến chống đại dịch vẫn luôn nêu cao ý trí, bản lĩnh, kiên cường, ngày đêm động viên, chăm sóc, bảo vệ tính mạng của bệnh nhân và đồng bào cả nước, có cả những người mang quốc tịch nước ngoài… Với tinh thần trách nhiệm cao cả, các bác sỹ đều hết lòng chăm sóc, phục vụ, chữa trị, đặt nhiệm vụ chữa bệnh cứu người lên trên hết.
Hiện tại, ta thấy dịch Corona diễn biến phức tạp, khó lường gây ra biết bao thiệt hại cả về người và vật chất trên toàn thế giới…
Nguy hiểm là thế nhưng các y bác sĩ không hề đắn đo suy nghĩ, họ sẵn sàng lao đến những nơi nguy hiểm nhất để chiến đấu giành lấy mạng sống của những người bệnh. Bản thân tôi thật cảm phục tinh thần của những y bác sĩ đang ngày đêm lo cho bệnh nhân, nhất là bệnh nhân nhiễm Coronavirus.
Các y bác sĩ, cán bộ nhân viên y tế gác lại cuộc sống thường nhật. Họ phải tạm rời xa gia đình, người thân yêu để chiến đấu với đại dịch, nhiều y bác sĩ không thể có một “nụ hôn” với đứa con thơ hay ở bên cạnh chăm sóc cha mẹ già đang trọng bệnh. Tất cả vì cuộc chiến với đại dịch vì sự an toàn tính mạng triệu triệu người dân. Nhiều bài thơ, ca khúc, bức thư,… đã viết lên những hoàn cảnh đầy cảm xúc đó, khiến bao người rơi lệ,…
Ôi đẹp lắm những anh hùng áo trắng
Những con người thầm lặng hy sinh
Nén lại sau lưng hạnh phúc gia đình
Phục vụ bệnh nhân tận tình chu đáo
Dịch Corona đến như cơn bão
Đẩy con người vào chỗ hiểm nguy
Các thầy thuốc chẳng đắn đo nghĩ suy
Sẵn sàng đến những nơi nguy hiểm nhất
Dù cái chết cận kề trong gang tấc
Dũng cảm quên mình đúng phẩm chất lương y
Họ đã đi và bất chấp hiểm nguy
Đến vùng dịch những nơi nghi có “bão”
Bởi các lương y với tấm lòng thơm thảo
Mọi việc làm để dân khỏe, dân an
Trong thời điểm dịch bệnh nguy nan
Họ vững vàng cứu dân qua bão dịch
Ôi blouse trắng màu áo tôi yêu thích
Nhuộm trắng những nơi có dịch lây lan
Dù những nơi đó cực khổ muôn vàn
Chẳng nản lòng các chiến binh áo trắng…
Xin tận lòng biết ơn những chiến binh thầm lặng!
Một lời nguyện thầm xin Chúa thương ban ơn lành cho giới y bác sĩ để họ luôn nhiệt tâm lo cho những người bất hạnh nhiễm Coronavirus. Cũng nguyện xin Chúa cho những nhà y khoa tìm ra thuốc cũng như vacine ngừa và chữa Coronavirus để cho thế giới được bình an.
