2020
2020
Mẹ đứng đó khi đời ta tê tái lòng
Mẹ đứng đó khi đời ta tê tái lòng
Chắc có lẽ chẳng ai muốn mình rơi vào đau đớn của bệnh tật ! Thế nhưng rồi với định mệnh đời người không ai thoát khỏi tiến trình : sinh – lão – bệnh – tử.
Là người, may mắn thì được thọ nhưng rồi dù thọ bao nhiêu cũng không tránh khỏi đau yếu của tuổi già hay không còn kháng thể và chết. Có người ra đi nhẹ nhàng như giấc ngủ đêm nhưng có người vật vờ như còn nuối tiếc. Chính trong sự đau đớn đó, gia đình, người thân, bạn bè lại cứ cố gắng chạy thầy chạy thuốc để nối dài sự sống.
Với người Kiô hữu, có một chỗ dựa êm ái cạnh Thiên Chúa đó chính là nơi tấm lòng từ mẫu của Đức Trinh Nữ Maria. Là con cái của Mẹ, người ta có thể đến bên Mẹ nơi bất cứ Nhà Thờ nào để thì thầm bên Mẹ. Đơn giản Mẹ mãi mãi vẫn là Mẹ và Mẹ không bao giờ bỏ con.
Những hang đá, những tượng đài dâng kính Mẹ không lúc nào vắng bóng người ở Sài Gòn có thể kể đến như Đức Mẹ Hòa Bình (trước Vương Cung Thánh Đường Sài Gòn), như Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp … Mẹ như đứng đó khi trời nắng cũng như khi trời mưa, khi trời trong xanh gió mát hay khi hoàng hôn tím màu …Mẹ đứng đó như lắng nghe và ủi an những ai về bên Mẹ.
Và rồi, không chỉ Mẹ ở các Nhà Thờ, các xóm đạo mà còn hiện diện trong bệnh viện nữa.
Bệnh viện : chính là nơi nương náu của phận người trước khi giã từ cõi chết để rồi cứ mang đến cậy nhờ nơi đó. “Còn nước còn tát” là ngôn từ mà y bác sĩ hay gia đình vẫn thường nói với nhau để cứu người thân của mình. Đến bệnh viện, ai nào đó cũng trông mong gặp thầy gặp thuốc để mau bình phục.
Là phận người, ngoại trừ những ai không có tín ngưỡng thì không phải bàn. Ai nào đó có tín ngưỡng thì lại cứ chạy đến với người mình tin yêu khấn vái.
Với người Kitô hữu, Mẹ Maria phải chăng là người mẹ mà Thiên Chúa ban cho nhân loại để đồng hành, để dẫn dắt và ủ ấp con cái của Ngài suốt những chặng đường dài. Chính vì lẽ đó, người ta gọi tên Mẹ Maria, người ta khẩn cầu Mẹ Maria, người ta tín thác vào tình thương từ mẫu nơi Mẹ Maria là điều hợp lý và phải đạo.
Chính vì lẽ đó và với tâm tình phó thác, nhiều người – kể cả bệnh nhân – đã đến bên góc phòng nhỏ hay hang đá Đức Mẹ trong khuôn viên bệnh viện mà người thân đang chữa trị để khẩn nài xin Mẹ. Với tất cả niềm tin tưởng và cậy trông, Mẹ không bỏ ai phải về tay không để rồi con cái cứ bám vào Mẹ.
Trong Trung Tâm Ung Bướu ở Sài Gòn, ta dễ dàng tìm đến Mẹ nơi góc phòng, tượng Mẹ chỉ khoảng 0,5m đặt trên một trụ đá nhỏ giản dị, được điểm trang bởi những bông hoa tươi của khách viếng. Không có ngày tháng rõ ràng, chỉ biết rằng không gian nguyện cầu khiêm tốn này cũng đã hiện diện ở đây khá lâu để ai ai cần đến có thể tỏ bày với Mẹ lời khẩn khoản nài van.
Ở bệnh viện Thủ Đức (của Dòng Chúa Cứu Thế được người ta mượn đến bây giờ chưa trả lại), Nhi Đồng II, bệnh viện Bưu Điện, Nhiệt Đới, Viện Mắt, Phạm Ngọc Thạch … cũng không khó tìm thấy Mẹ hiện diện.
Đặc biệt, ở cái bệnh viện to đùng hiện có hơn trăm năm tuổi mang tên Chợ Rẩy, Mẹ hiện diện rất tuyệt vời. Nơi hang đá nhỏ vẫn còn đó bia đá ghi : “Bệnh viện Chợ Rẩy kính dâng Đức Mẹ”.
Mẹ đứng đó, khi đời ta tê tái lòng để rồi Mẹ sẽ cảm, Mẹ sẽ hiểu, Mẹ sẽ xoa dịu nỗi đau thể xác cũng như tinh thần của ta.
Mẹ Maria là thế ! Mẹ mãi mãi yêu thương và đỡ nâng những ai chạy đến Mẹ, đặc biệt đâu đó nơi ngóc cách của bệnh viện. Nhiều và nhiều người đến để xin ơn chữa lành và chắc chắn cũng nhận được phần ủi an, sẻ chia khi thủ thỉ với Mẹ.
Với tâm tình tin tưởng và phó thác, nhất là trong cơn dịch bệnh Coronavirus này, ta cùng cố nhạc sĩ Minh Đạo thân thưa với Mẹ :
Giờ đây con đến phó thác. Lòng hèn con với tình mến thương. Cho con nương thân bên Mẹ, đời con hạnh phúc chan hòa. Thuyền con nơi thế lênh đênh. Được Mẹ đưa hướng và đỡ nâng. Lướt sóng cuốn gió căng buồm. Bình an tới bến muôn đời …
Ta cùng nhau xin Mẹ cho cơn dịch bệnh mau qua để thế giới, để gia đình và để mỗi người chúng ta được bình an.
Hãy đến với Mẹ Maria mọi lúc và mọi nơi, hãy khẩn khoản nài xin Mẹ để lòng ta được bình an và xác ta được chữa lành. Đơn giản vì Mẹ Maria mãi mãi là Mẹ đầy lòng từ mẫu yêu thương của mỗi người chúng ta.
2020
Gót sen hồng
Gót sen hồng…
5/7/2020 11:35:26 AM
Khi nói đến việc chăm sóc sắc đẹp, phái nữ thường chỉ quan tâm đến việc chăm sóc da mặt, vóc dáng, mái tóc, đôi tay mà quên đi một bộ phận cũng quan trọng không kém đó là đôi chân. Một đôi chân sần sùi, gót chân nứt nẻ chắc chắn sẽ làm cho ai đó mất đi sự tự tin.
Gót sen xem ra cũng đẹp nếu như biết nâng niu và cũng đáng yêu lắm chứ ! Cố nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh cũng đã “tô” một chút cho gót sen hồng trong Ru Tình của ông :
… Ru em đầu cơn gió, em hong tóc bên hồ
Khi sen hồng mới nở, nụ đời ôi thơm quá
Ru em tình khi nhớ, ru em tình lúc xa
Ru cho bầy lá nhỏ, rụng đầy một mùa Thu
Ru khi mùa mưa tới, ru em mãi yêu người
Ru em hoài bé dại, một hồn thơm cây trái
Ru em chờ em nói, trên môi tình thoát thai
Ru em ngồi yên đấy, ru tình à ..ơi
Ru em hài nhung gấm, ru em gót sen hồng
Ru bay tà áo rộng, vượt tình tôi chấp cánh …
Đâu đó trong văn chương cũng diễn tả bước chân đi của phụ nữ : “Tiếng vàng vội gọi con hầu, Gót sen nhè nhẹ dạo mau về nhà.”
Gót sen trong văn chương và nhạc tình họ Trịnh là như vậy. Gót sen của em rất đẹp để cho tôi ru và gót chân nhẹ để cho tôi trân trọn. Trong Kinh Thánh, ta lại bắt gặp không phải gót sen mà là gót đạp người khác trong trang Tin Mừng mà Thầy Giêsu như trối trăng với các môn đệ : Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.
Thật thế, Chúa Giêsu dùng hình ảnh gót chân xem ra rất gần trong cuộc sống. Khi không hài lòng con gì đó, người ta hay dùng gót chân để chà đạp. Với con người mình không ưa hay là kẻ thù thì tự nhiên tâm lý con người hay chà đạp người khác. Từ chà đạp đây không dừng ở gót chân mà bằng nhiều cung cách khác nữa.
Lời Chúa Giêsu nói xem ra đăng đắng sao sao í : “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh”. Và đâu đó thì cũng tương tự như câu này : “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy”.
Chấm chung một chén, cùng chia cơm sẻ bánh là những ngữ nghĩa để nói đến tình thân nghĩa thiết giữa thầy và trò như Thầy Giêsu và các môn đệ. Thế nhưng rồi, ta vẫn có thể nới rộng ra trong tương quan giữa chồng và vợ, giữa con cái và cha mẹ, giữa anh em với nhau, giữa những người thân với nhau.
Cảm nghiệm chua xót mà Chúa Giêsu nhắc nhớ các môn đệ xưa chắc có lẽ mỗi người chúng ta đều hơn một lần nếm thử. Có những người đầu ấp tay gối, có những người chung tình chung lối và trao cho nhau cả cuộc đời nhưng đến một lúc nào đó lại quay lưng.
Đọc, nghe lời Chúa nói như thế này trong ta trào tràn nhiều tâm tư, nhiều suy nghĩ. Thế nhưng trên tất cả mọi sự, ta hãy suy nghĩ và hành động tích cực chứ đừng chỉ dừng lại ở chỗ trả thù hay dùng chiêu “mắt đền mắt răng đền răng” như luật cũ.
Dẫu biết rằng môn đệ bội bạc, dẫu biết rằng bị người đời chê bai và đem treo lên cây thập giá thế nhưng rồi Chúa vẫn tha và tha cho đến tận cùng. Tâm tình tha thứ và lời mời gọi yêu thương của Chúa vẫn như còn vang vọng cho đến ngày hôm nay.
Ngày hôm nay, giữa những nổi trôi của cuộc đời, không thiếu những người mà như người đời thường nói “ăn cháo đái bát” hay “không có nhân có nghĩa” nên chăng ta thanh thản và bình an với họ. Ngay cả Chúa Giêsu mà còn bị huống hồ gì là mỗi người chúng ta.
Và cũng đừng quên quy luật nhân quả trong cuộc đời. Khi ta giơ chân đạp người khác có ngày ta đạp phải gai hay người khác cũng sẽ đạp lại chúng ta. Tốt hơn hết hãy mềm lòng, hãy tha thứ và yêu thương như Chúa đã yêu chúng ta.
Phải chăng đứng trước nhân tình thế thái như vậy, ta hãy xin Chúa thêm ơ cho chúng ta để chúng ta đừng bao giờ giơ gót đạp người khác, nhất là người cùng chấm chung một chén và cùng sẻ chia một bánh với ta. Dĩ nhiên không phải dễ nhưng nhờ ơn Chúa ta sẽ sống được lời mời gọi của Chúa.
Hãy để cho đôi chân ta là gót sen hồng cho đời ta phơi phới. Hãy chăm chút gót chân ta nhẹ nhàng trên mỗi bước đi của cuộc đời, Ngày mỗi ngày, ta giơ gót đạp người khác hay khoe gót sen hồng là lựa chọn sống của mỗi người chúng ta. Nếu như chúng ta khe khẽ bước từng bước chân trên cuộc đời và bước nhẹ bên đời người khác chắc chắn lòng chúng ta mãi mãi bình an.
