2020
Cử chỉ tuyệt vời của ĐTC trong ngày lễ bổn mạng
Trong khi nhiều lời chúc mừng trên khắp thế giới được gửi đến Đức Thánh Cha Phanxicô nhân ngày lễ thánh Giorgio tử đạo, bổn mạng của ngài, thì trong dịp này, Đức Thánh Cha tặng các máy trợ thở cho Romania, Tây Ban Nha và Ý, các quốc gia bị ảnh hưởng nặng nề bởi virus corona.
Thánh Giorgio tử đạo năm 303 vì không chịu chối bỏ đức tin trong thời kỳ bách hại Kitô giáo theo lệnh của hoàng đế Diocleziano của đế quốc Roma. Truyền thống nhắc đến thánh Giorgio trong giai thoại kể rằng ngài được Thánh giá bảo vệ, nên đã giết chết con rồng ăn thịt người: đây là biểu tượng của đức tin chiến thắng sự dữ.
Món quà tặng ngày sinh nhật
Trong ngày mừng thánh bổn mạng, Đức Thánh Cha đã trao tặng các máy trợ thở và các vật dụng y tế như khẩu trang, mắt kiếng bảo hộ, các bộ áo quần bảo hộ cho các y bác sĩ làm việc trong phòng chăm sóc đặc biệt. Các máy thở được Đức Thánh Cha tặng cho bệnh viện thành phố Suceava ở Romania, ổ dịch của nước này, nơi đang chờ 5 máy thở đời mới nhất; 2 máy được tặng cho bệnh viện tỉnh Lecce, nước Ý; và 3 máy cho bệnh viện ở Madrid, thủ đô Tây Ban Nha.
Cái ôm dành cho thế giới
Đức Hồng y Konrad Krajewski, Chánh Sở Từ thiện của Đức Thánh Cha, nói rằng: đó là “một dấu hiệu tuyệt vời vào ngày đặc biệt này khi Đức Thánh Cha không nhận được một món quà nhưng tặng nó cho người khác.” Đức Hồng y gọi đây là “cái ôm của Đức Thánh Cha dành cho toàn thế giới trong tình cảnh khó khăn.” Hồng Thủy – Vatican
2020
Rất nhiều nữ tu Ý qua đời vì virus corona
Theo báo Avvenire của Hội đồng giám mục Ý, Covid-19 không chỉ tấn công các linh mục và các nam tu sĩ, nhưng cả các nữ tu ở Ý cũng đang bị ảnh hưởng nặng nề. 5 nữ tu y tá dòng Đức Mẹ Sầu Bi ở Como và 7 nữ tu Đaminh chân phước Imelda ở Bologna là những trường hợp mới nhất trong một loạt những người tử vong do nhiễm virus tại các cơ sở đã trở thành ổ dịch.
Thật khó xác định con số các nữ tu nạn nhân của virus corona, nhưng xét trên một số yếu tố thì nhiều nữ tu dễ bị virus tấn công do cao tuổi, đã có bệnh trước, đời sống cộng đồng trong các nhà hưu dưỡng do chính hội dòng điều hành hoặc họ ở bên ngoài, nơi sự lây nhiễm lan tràn.
Tử vong hàng loạt
Từ khi đại dịch bùng phát, các trường hợp nữ tu tử vong vì Covid-19 gây kinh hoàng nhất là 13 chị dòng Palazzolo ở Bergamo, 8 chị dòng truyền giáo thánh Comboni ở Bergamo, 7 chị dòng các nữ Công nhân của Thánh gia Nazareth ở Bresciano, 6 chị dòng Orione ở Tortona, 6 chị dòng thánh Dorotea ở Piacentino, 5 chị dòng Khôn ngoan ở Sanremo, …
Trong cùng một cộng đoàn
Con số nhiều nữ tu trong cùng một cộng đoàn qua đời cũng thật sự gây lo ngại, như trường hợp 5 nữ tu y tá dòng Đức Mẹ Sầu Bi ở Como, một dòng được thành lập hơn 150 năm và điều hành bệnh viện Valduce. 6 chị khác cũng bị nhiễm virus khi đang dấn thân trên tuyến đầu chống dịch bệnh; 2 chị đang trong phòng chăm sóc đặc biệt.
7 nữ tu Đaminh của chân phước Imelda ở Bologna cũng là các nạn nhân của virus trong cùng một nhà hưu dưỡng của dòng. Sơ bề trên giám tỉnh tỉnh dòng Ý và Albani chia sẻ rằng sự lây nhiễm gần như chắc chắn đến từ bên ngoài, có thể do một người nào đó đến thăm cộng đoàn. Sơ cho biết: “Chúng tôi bắt đầu có một số nữ tu bị sốt và không khỏe vào cuối tháng 3, và ngay lập tức chúng tôi đã thông báo cho Sở Y tế và họ đã can thiệp và thực hiện xét nghiệm: khoảng 15 nữ tu dương tính với Covid-19. Sau đó, vào ngày 06/04, 7 người trong số họ phải nhập viện và đã qua đời.” 10 nữ tu khác ở nhà hưu dưỡng này cũng bị dương tính nhưng đã khá hơn và đang cách ly trong phòng của các chị. 30 nữ tu còn lại của cộng đoàn hưu dưỡng cũng đang tự cách ly trong các phòng. (Avvenire 22/04/2020)
Hồng Thủy – Vatican
2020
Đức Thánh Cha suy nghĩ về kế hoạch hậu đại dịch
Lời đầu tiên của Chúa Phục sinh? HÃY VUI LÊN!

Trong khi các chính phủ ở mọi cấp độ suy nghĩ về cách để quay trở lại “sự bình thường” sau đại dịch coronavirus, Đức Thánh Cha Phanxico đang chuẩn bị cho sự phục sinh sau cách ly.
Ngài đưa ra những suy tư về chủ đề trong một bài phản ánh xuất hiện ngày 17 tháng Tư năm 2020 trên website tạp chí tiếng Tây Ban nha xuất bản định kỳ Vida Nueva. Trong phản ánh, Đức Thánh Cha đưa ra những so sánh giữa kinh nghiệm của con người ngày nay trong đại dịch và sự phục sinh của Chúa Giêsu.
“Hãy vui lên” là lời đầu tiên của Chúa Phục sinh, Đức Thánh Cha nhấn mạnh theo tường thuật trong bài phân tích suy tư của Vatican News. Ngài nhắc lại rằng đó là lời Chúa Giêsu dùng để chào “Maria Mácđala và bà Maria khác sau khi họ tìm thấy ngôi mộ trống … Người là Đấng Sống lại và muốn nâng những người phụ nữ này lên sự sống mới, và cùng với họ là tất cả nhân loại.”
Đức Thánh Cha nói, lời mời gọi các môn đệ đi làng Emmau hãy vui lên cũng đã được gợi lên, theo bản tin của Vatican News. Ngài nói rằng kinh nghiệm của chúng ta hôm nay cũng rất giống với kinh nghiệm của các môn đệ tiên khởi. Cũng như các ngài, chúng ta “sống trong không khí đau thương và bất định …” và đặt câu hỏi “Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây?” (Mc 16:3). Ngài mô tả rằng tấm bia mộ giống như là một thứ “đe dọa chôn tất cả mọi hy vọng” và liệt kê những hậu quả mà rất nhiều người đang trải qua: người già bị buộc phải ở trong cảnh cách ly hoàn toàn, các gia đình không còn khả năng dọn thức ăn trên bàn, những người ở tuyến đầu “đã kiệt sức và quá sức chịu đựng.” Ngài nói nó là một “sức nặng dường như có lời nói sau cùng.”
Đức Thánh Cha Phanxico nói chính các người phụ nữ không cho phép những biến cố của cuộc Thương khó của Đức Kitô làm họ tê liệt. Trong phản ánh, ngài lấy đoạn khởi đầu bài giảng đêm Vọng Phục sinh của ngài. “Vì yêu mến Thầy, và với đặc điểm nữ tính tiêu biểu, không thể thay thế và được chúc phúc, họ có thể đối mặt với cuộc sống theo đúng bản chất của nó.” Trong khi các Tông đồ ban đầu bỏ chạy, chối bỏ Người, rồi trốn vì sợ, thì những người phụ nữ tìm được cách để vượt qua mọi sự cản trở trên con đường của họ. Họ làm điều đó đơn giản vì “ở cùng và đồng hành.”
So sánh giữa sự phục sinh và đại dịch cũng xuất hiện trong bài giảng Lễ tại Nhà nguyện Thánh Marta trong Vatican ngày 13 tháng Tư của Đức Thánh Cha.
“Thiên Chúa luôn bắt đầu với những người phụ nữ, luôn luôn,” Đức Thánh Cha Phanxico khẳng định ngày 13. “Họ mở ra những con đường. Họ không nghi ngờ: họ biết; họ đã nhìn thấy Người; họ đã chạm vào Người. Họ cũng đã nhìn thấy ngôi mộ trống.
“Sự thật là các môn đệ đã không thể tin điều đó và nói: ‘Nhưng những bà này, có lẽ hơi giàu óc tưởng tượng’ … Tôi không biết nữa; họ có những nghi ngờ của họ. Tuy nhiên, các bà chắc chắn, và cuối cùng họ giữ vững con đường này cho đến hôm nay: Chúa Giêsu đã sống lại; Người đang sống giữa chúng ta (x. Mt 28:9-10).”
Trong bài giảng đó Đức Thánh Cha tiếp tục đưa ra một so sánh giữa quyết định của những người phụ nữ khi đứng trước ngôi mộ trống và những quyết định xuất hiện trong trận đại dịch coronavirus. Những người phụ nữ công bố sự thật. Những người khác — những lính gác — nhận tiền và giữ im lặng.
“Ngày nay cũng vậy, đứng trước sự kết thúc của đại dịch — chúng ta hy vọng điều này sớm xảy ra –, cũng có cùng lựa chọn: hoặc chúng ta dành tất cả cho sự sống, cho sự phục sinh của các dân tộc, hoặc nó sẽ dành cho thần tiền: để quay trở lại với ngôi mộ của sự đói khát, của tình trạng nô lệ, của chiến tranh, của những nhà máy sản xuất vũ trang, của những đứa trẻ không được đến trường … ngôi mộ nằm ở đó.”
Trong bài suy tư ngày 17, Đức Thánh Cha ca ngợi những nỗ lực của nhiều người chăm sóc cho các bệnh nhân trong suốt đại dịch.
Đức Thánh Cha nói hôm nay nhiều người “đang mang đến thuốc thơm” và “đem dầu thơm là sự đồng trách nhiệm.” Họ đang thi hành thừa tác vụ cho Chúa trong những người anh chị em của mình. Có những người làm việc này bằng cách không trở thành mối nguy hiểm cho người khác, những người khác thì dấn thân vào nguy hiểm. “Các bác sĩ, y tá, những người nhân viên siêu thị, những người lau dọn, người chăm sóc phụ y tế, những người chuyên chở hàng hóa, nhân viên trật tự xã hội, các thiện nguyện viên, linh mục, nữ tu, ông bà, các nhà giáo, và nhiều người khác” đã hỏi cùng câu hỏi của những người phụ nữ: Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây?” Tuy nhiên, Đức Thánh Cha công nhận rằng câu hỏi này không ngăn cản được họ “làm những gì họ cảm thấy có thể và có trách nhiệm phải làm.”
Trích dẫn Đại dịch toàn cầu và tình huynh đệ phổ quát: lưu ý về tình trạng khẩn cấp Covid-19, của Hàn Lâm viện Giáo hoàng về Sự sống, Đức Thánh Cha Phanxico nhấn mạnh rằng đại dịch này cần phải được điều trị bằng “những kháng thể của tình đoàn kết.” Ngài nhấn mạnh, “Mỗi hành động của cá nhân không phải là một hành động chỉ của riêng mình.” “Dù thế nào đi nữa” thì tất cả các hành động của chúng ta đều ảnh hưởng đến người khác. Mỗi người là một “vai chính” của lịch sử và có thể phản ứng đối với những sự dữ đang ảnh hưởng đến hàng triệu người trên toàn thế giới. “Không thể chấp nhận được việc chúng ta ta viết lên lịch sự hiện tại và tương lai bằng cách quay lưng lại với sự đau khổ của quá nhiều người,” ngài nói.
Trong một phỏng vấn đầu tuần này, Đức Hồng y Phêrô Turkson, Tổng trưởng Bộ Thúc đẩy sự Phát triển Con người Toàn diện, nêu lên những cố gắng mà Bộ đang thực hiện để đối phó với đại dịch và những chuẩn bị để đối phó với hậu quả của nó.
“Chúng tôi đã thành lập năm nhóm làm việc hiện đã hoạt động. Chúng tôi đã có hai cuộc họp làm việc với Đức Thánh Cha,” Đức Hồng y Turkson giải thích. “Chúng tôi đã thiết lập một trung tâm điều hành, để phối hợp những sáng kiến đưa ra hoạt động trong cuộc khủng hoảng và những sáng kiến liên quan đến việc chuẩn bị cho ngày mai. Chúng tôi cần hành động cụ thể ngay bây giờ, và chúng tôi đang làm điều đó.
“Chúng tôi cần phải nhìn vượt xa hơn hôm nay, để vẽ lên lối đi cho hành trình khó khăn đang chờ đợi chúng ta. Nếu chúng ta không suy nghĩ về ngày mai, chúng ta sẽ thấy mình tiếp tục bị động. Hành động hôm nay và suy nghĩ về ngày mai không phải là những sự hoán đổi … Nhóm chúng tôi đã bắt đầu hợp tác với Phủ Quốc vụ khanh, Bộ Truyền thông, Caritas Quốc tế, Bộ Rao giảng Phúc âm cho các Dân tộc và Nhà thuốc Vatican. Chúng tôi đã thiết lập một phương thức cộng tác mới giữa nhóm chúng tôi và nhiều Bộ và Phòng khác nhau của Tòa Thánh: một phương thức kết hợp sức mạnh. Một sự cộng tác nhanh chóng mang chứng tá cho tính hiệp nhất và khả năng phản ứng của Giáo hội.”
[Nguồn: zenit]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 19/4/2020]
2020
Covid-19: Cần lắm thay một sự liên đới!
Covid-19 quả là nguy hiểm và thật đáng sợ! Nó khiến bao người lo lắng và bất an. Người ta có thể nhìn dịch bệnh lần này dưới nhiều góc cạnh khác nhau, thậm chí có người còn thắc mắc xem liệu đó có phải là án phạt mà Thiên Chúa dành cho con người hay không. Nhờ ánh sáng của Chúa Phục Sinh, tôi thấy rõ hơn tầm quan trọng của tình liên đới trong cơn dịch bệnh; nhất là trong một xã hội mà người ta đang bị cám dỗ chạy theo xu hướng phớt lờ người khác.
Tình liên đới với anh chị em
Dịch bệnh Covid-19 khiến tôi cũng như bao người phải hạn chế gặp nhau trong thời gian này. Tôi phải học Online, sống ở nhà, không được đến những nơi mà mình mong muốn, không được gặp gỡ những người mình yêu quý. Do vậy, cảm giác nhớ nhau và muốn được gặp gỡ bạn bè, người thân của mình là có thật. Gặp gỡ nhau, cùng nhau đi chơi, đi ăn, trò chuyện… là những kinh nghiệm đáng trân quý và cũng là những kỷ niệm đáng ghi nhớ của mỗi người. Vậy mà, giờ đây ta phải sống trong cảnh “cách ly”. Tuy vậy, “cách ly” lại là việc làm thể hiện tình liên đới với anh chị em trong giai đoạn khó khăn này. Bởi lẽ, cách ly không chỉ để bảo vệ chính mình khỏi bị lây bệnh, nhưng còn để tránh nguy cơ lây lan cho cộng đồng nữa. Nếu tôi sống ích kỷ, thích tự do làm những điều mình thích và không nghĩ tới người khác, thì có khi tôi lại mang đến những nguy hại cho chính người thân của tôi. Cần lắm thay một sự liên đới, một thái độ biết nghĩ cho anh chị em đồng loại và cho cộng đồng!
Nếu không thể trực tiếp gặp gỡ, người ta vẫn có thể liên đới bằng nhiều hình thức khác nhau. Qua mạng xã hội, qua điện thoại…ta có thể thăm hỏi, động viên và chia sẻ thông tin cuộc sống cho nhau. Hơn hết, trong nhãn quan Đức Tin, và trong sự liên đới thiêng liêng, ta cầu nguyện cho chính mình và cho anh chị em đồng loại. Hóa ra, liên đới giữa con người với nhau thực sự rất quan trọng và nó luôn tồn tại trong cuộc sống thường ngày. Tình cảm luôn được hiện hữu trong cuộc sống. Nó làm con người nối kết với nhau nhiều hơn; nhất là trong hoàn cảnh khó khăn của Covid-19 hiện nay.
Tình liên đới với toàn xã hội
Dịch bệnh Covid-19 ngày càng diễn biến phức tạp và không loại trừ bất cứ quốc gia nào. Từ châu Á tới châu Âu, từ Châu Phi tới Nam Mỹ…, đâu đâu người ta cũng thấy Covid-19 xuất hiện. Thực tại này khiến nhiều quốc gia phải đóng cửa biên giới trong sự thông cảm của các nước khác. Người ta chứng kiến nhiều nghĩa cử cao đẹp giữa các quốc gia với nhau: tặng khẩu trang, tài trợ dụng cụ y khoa, gửi các chuyên gia y tế tới trợ giúp…Tất cả đều muốn chung tay vượt qua dịch bệnh Covid-19. Đúng là một sự liên đới mang tính toàn xã hội!
Cũng trong lúc khó khăn, người ta cần đến những cách đối xử khoan nhượng và nhân ái. Các lệnh trừng phạt cần được nới lỏng, những hận thù và rào cản cần được xóa bỏ, các khoản nợ mong được giảm bớt… Trong thông điệp Phục Sinh Urbi et Orbi 2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tha thiết: “Cầu xin đây là thời điểm cuối cùng kết thúc cuộc chiến kéo dài gây đổ máu kinh hoàng tại Syria, cuộc xung đột ở Yemen và sự thù địch ở Iraq và ở Li Băng. Cầu xin cho đây là lúc người Israel và Palestine tiếp tục đối thoại để tìm ra những giải pháp ổn định và lâu dài cho phép cả hai được sống trong hòa bình.” Cần lắm thay một sự liên đới!
Chúa là nguồn mạch liên đới
Nhờ ánh sáng của Chúa Phục Sinh, tôi nghiệm thấy rằng dù trong hoàn cảnh nào, Chúa vẫn luôn đồng hành và bảo vệ tôi, chứ Ngài không bỏ mặc tôi. Trong cơn đại dịch, tôi cảm thấy những mất mát, những hụt hẫng không hề nhỏ; nhưng tôi cũng có cơ hội nhìn lại những mối tương quan của mình. Mỗi hành động tôi làm đều mang một ý nghĩa nhất định, và tôi phải làm những điều mà tôi đã lãng quên trong tình liên đới với anh em, với Thiên Chúa.
Dù những thông tin về dịch bệnh có phức tạp, nhưng tôi tin rằng, nhờ việc cầu nguyện và phó thác nơi Chúa, con người sẽ vượt qua cơn đại dịch này. Có Chúa đồng hành, tình liên đới giữa con người ngày càng được mật thiết hơn.
Lạy Chúa, trong cơn đại dịch lần này, mỗi người chúng con ý thức được tầm quan trọng của Chúa trong cuộc sống của chúng con. Chúng con nhận ra rằng, thời gian qua chúng con đã lãng quên quá nhiều thứ. Chúng con đã lãng quên anh chị em mình và lãng quên Chúa, để chạy theo những thú vui của cuộc sống. Tình liên đới của chúng con với tha nhân cũng giảm dần. Nguyện cầu Chúa Giêsu Ki-tô Phục Sinh tha thứ và giúp mỗi người chúng con nhận ra đâu là điều đúng, điều sai; giúp chúng con sửa đổi chính bản thân mình để chúng con sống tốt hơn mỗi ngày. Amen. Maria Thảo Trần
