2020
Đức Giám mục Souchu: “Tôi khuyến khích các linh mục dâng lễ trong các gia đình”
Đức Giám mục Nicolas Souchu, giáo phận Aire và Dax gởi thư cho các linh mục giáo phận của ngài, ngài khuyến khích các linh mục bắt đầu lại các sinh hoạt mục vụ bị ngưng vì cách ly. Vì thánh lễ công vẫn còn bị cấm cho đến cuối tháng, ngài mời gọi các linh mục đến các gia đình làm lễ nhưng tôn trọng giới hạn quy định tụ họp mười người như luật pháp cho phép.
Vì sao cha khuyên các linh mục trong giáo phận của cha đến nhà giáo dân dâng lễ?
Cuộc sống của Giáo hội phải tiếp tục đường đi của mình. Chúng tôi không có quyền cử hành thánh lễ đại chúng ở nhà thờ. Nhưng luật pháp cho phép mọi người gặp nhau ít hơn mười người. Như thế các nhóm mục vụ, các cuộc họp giáo xứ có thể tiếp tục sinh hoạt, lớp giáo lý và sinh hoạt tuyên úy cũng vậy với điều kiện là được sự đồng ý của cha mẹ. Mặt khác tôi cũng xin các linh mục có sáng kiến để có các sinh hoạt trong nhà thờ dù chưa có thánh lễ, ngoại trừ các tang lễ có dưới 20 người tham dự. Cũng có thể tổ chức xưng tội thường xuyên và chầu Thánh Thể. Dĩ nhiên tất cả phải tôn trọng quy tắc vệ sinh đã được ấn định.
Lời kêu gọi cử hành thánh lễ trong các gia đình cũng theo sự hợp lý trong tổng thể này. Đó là một cách thể hiện, chúng tôi muốn tiếp tục có các hoạt động giáo hội trong khuôn khổ đang được đề xuất cho chúng tôi.
Bây giờ các linh mục được dâng thánh lễ trong các gia đình được chưa?
Được. Trong một giáo xứ của giáo phận, linh mục giáo xứ nói với giáo dân của mình: “Anh chị em mời tôi đến dâng thánh lễ nhưng cũng xin cho tôi được ăn trưa hay ăn tối”. Đây là một cha xứ mới chưa biết giáo xứ của mình. Vì thế đây là dịp rất tốt để cha làm quen với các gia đình. Ở một giáo xứ khác, một nhóm sinh hoạt trong giáo xứ đã lên chương trình làm việc. Một thành viên của nhóm sẽ có mặt trong thánh lễ tổ chức tại gia đình của khu phố.
Lời kêu gọi này là lời mời dâng thánh lễ trong gia đình. Các linh mục lớn tuổi trên 70 thì không thích đến các gia đình. Họ chờ được phép dâng thánh lễ trong nhà thờ với giáo dân.
Chúng ta trả lời như thế nào với những người thấy sáng kiến này không được thận trọng cho lắm?
Tôi đã nói với cô làm việc trong giáo phận, sẽ dễ áp dụng các giãn cách xã hội trong nhà thờ có mười người hơn là trong một ngôi nhà. Cô trả lời: “Luật pháp là luật pháp.”
Cha có xin phép chính quyền để các linh mục đi đến các gia đình cử hành thánh lễ không?
Điều này được thực hiện trong khuôn khổ riêng tư nên không liên quan đến chính quyền khi chúng ta tôn trọng luật lệ.
Vì sao Bí tích Thánh Thể lại trở nên quan trọng sau nhiều tuần thiếu thốn?
Các Kitô hữu tiên khởi đã nói: “Chúng ta không thể sống mà không có Bí tích Thánh Thể”.
Công đồng Vatican II nhắc lại, Bí tích Thánh Thể là nguồn gốc và là đỉnh cao của đời sống Kitô hữu. Vào cuối thánh lễ, sau khi rước lễ và được nuôi dưỡng, linh mục ban bình an của Chúa Kitô cho giáo dân. Tất cả các khía cạnh của đời sống kitô hữu bắt nguồn từ Bí tích Thánh Thể, chăm lo đến những người nghèo nhất, nhỏ nhất.”
Marta An Nguyễn dịch
2020
Một Giáo hội khiêm nhường cho một nhân loại bị thử thách

Bài cuối cùng trong loạt bài “Cái nhìn về cuộc khủng hoảng” của Linh mục Lombardi trước tương lai đang chờ chúng ta sau đại dịch: chúng ta có là một cộng đồng có khả năng đồng hành trong tình anh em với lòng tốt và lòng bác ái không?
Vào cuối Năm Thánh vĩ đại 2000 mà ngài đã sống và mời chúng ta sống cuộc gặp gỡ tuyệt vời giữa ân sủng Chúa Kitô và lịch sử nhân loại, Thánh Gioan-Phaolô II đã viết cho Giáo hội một bức thư mang tên: “Bắt đầu thiên niên kỷ thứ ba (nuovo millenio inneunte), trong đó ngài nhắc lại lời Chúa Giêsu nói với Thánh Phêrô: “Duc in altum… Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá” (Lc 5 , 4). Ngài mời gọi “chúng ta nhớ với lòng biết ơn quá khứ, sống với đam mê hiện tại, mở lòng tin tưởng vào tương lai”, vì “Chúa Giêsu là hôm qua, hôm nay và sẽ là mãi mãi”. Như chúng ta đã biết, Đức Phanxicô đã tiếp nhận và làm sống lại chủ đề này từ đầu giáo triều của ngài về một “Giáo hội đi ra”, một Giáo hội của Tin Mừng sống trong Thần Khí, được Chúa Kitô Phục sinh ban cho.
Chiều ngày 12 tháng 10 năm 2012, Đức Bênêđictô XVI đã có bài phát biểu ngắn từ cùng khung cửa sổ mà 50 năm trước đó, dưới ánh trăng hiền dịu, Đức Gioan XXIII đã chào đón đám đông đổ về Quảng trường Thánh Phêrô vào ngày cuối ngày mở Công đồng Vatican II. Đức Bênêđictô XVI hướng nhìn trời, có một suy tư làm đánh động nhiều người, vì nó không khơi dậy lòng nhiệt tình dễ dàng có được, nhưng là cảm hứng – và trong sự tin tưởng – của một lòng khiêm nhường sâu xa, đặc nét vào cuối triều giáo hoàng của ngài, ngài nhắc lại, thế nào mà trong 50 năm qua, Giáo hội đã biết tội của mình, cỏ lùng giữa ruộng lúa mì, giữa giông bão và ngược gió. Nhưng cũng là lửa của Thánh Linh, lửa của Chúa Kitô. Một ngọn lửa không nuốt chửng nhưng khiêm nhường và im lặng, một ngọn lửa nhỏ khơi dậy các đặc sủng của lòng tốt và bác ái chiếu sáng thế giới và làm chứng cho sự hiện diện của nó giữa chúng ta.
Khi Lễ Hiện Xuống sắp đến, tôi nghĩ lại các lời của ba giáo hoàng trong thiên niên kỷ thứ ba của chúng ta. Trên thực tế, trong thiên niên kỷ mới này, chúng ta mới bước vào hai mươi năm nay, nhưng nhìn chung, đây không phải là một kỷ nguyên tiến bộ tươi sáng cho nhân loại. Nó mở đầu với ngày 11 tháng 9 năm 2001 và chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhì, sau đó chúng ta có cuộc khủng hoảng kinh tế lớn và chiến tranh thế giới “từng mảnh” tàn phá các nước Syria và Libya, khủng hoảng môi trường ngày càng xấu và nhiều vấn đề khác, và bây giờ là đại dịch toàn cầu với hậu quả không lường của nó, một kinh nghiệm chưa từng có đánh dấu triều giáo hoàng này. Bên cạnh đó là các thành công và tiến bộ khoa học mới về y tế, giáo dục và truyền thông, vì vậy sẽ không công bằng khi chỉ nói đến các khía cạnh tiêu cực. Nhưng chắc chắn chúng ta không thể nói một chiều và tin chắc nhân loại sẽ đi về hướng tốt nhất. Kinh nghiệm về đại dịch, dù rồi sẽ vượt lên, chắc chắn là một kinh nghiệm chung về sự không chắc chắn, bất an, khó khăn trong việc quản lý con đường ngày càng phức tạp hơn bao giờ hết của xã hội đương đại. Liệu không biết trong tương lai chúng ta có xem đại dịch này là dịp để tăng trưởng trong tinh thần đoàn kết hay đây sẽ là một nguồn căng thẳng quốc tế mới và mất cân bằng xã hội. Hai chiều hướng có thể sẽ lẫn vào nhau: lúa mì và cỏ lùng.
Giáo hội khởi đầu thiên niên kỷ này không mạnh về mặt nhân bản. Đức tin của Giáo hội bị thử thách vì tình trạng thiêng liêng khô héo của thời buổi chúng ta. Uy tín của Giáo hội bị thử thách vì sự sỉ nhục và cái bóng của các vụ bê bối. Lịch sử tiếp tục và Giáo hội tiếp tục, biết rằng sức mạnh duy nhất của Giáo hội là đức tin vào Chúa Giêsu Kitô Phục sinh và ơn của Thần Khí. Một chiếc bình đất sét mong manh chứa trong đó kho báu của sức mạnh sự sống vượt lên cái chết. Liệu chúng ta sẽ là một Giáo hội khiêm nhường, có thể cùng đi trong tinh thần anh em với một nhân loại bị thử thách, với lòng tốt và lòng bác ái không? Với một đức ái hiện diện khắp nơi, liệu có khơi động các trí thông minh và lực lượng xã hội để tìm kiếm và tìm ra các con đường cho lợi ích chung và một đời sống tốt hơn không? Một Giáo hội “Rửa chân” của thời buổi chúng ta như Đức Phanxicô nói không? Ra biển rộng, trong một đại dương vẫn còn xa lạ với tất cả chúng ta, nhưng không bao giờ xa lạ với tình yêu của Chúa…
Trong Tuần Lễ Hiện Xuống chúng ta xin ơn Chúa Thánh Thần, là người cha của người nghèo, là ánh sáng của tâm hồn, là nguồn an ủi và khuyến khích, là sức mạnh chữa lành lỗi lầm, chữa tình trạng khô cằn, chữa các vết thương, sưởi ấm những gì lạnh lẽo, uốn thẳng những gì sai lệch. Chúng ta dâng lên Chúa Thánh Thần một khoảng không gian rộng mở của chờ đợi, của mong muốn, một không gian cụ thể của tâm trí và tâm hồn, của linh hồn và thể xác con người, để nó được thể hiện trong thớ thịt sâu đậm của tình nhân đạo chúng ta – thớ thịt của các chiến tranh và của các đại dịch – như một năng lực cứu rỗi chống lại sự mong manh và cô đơn, chống tình trạng khô cằn, chống hoang mang, chống các ảo tưởng lừa dối, chống tuyệt vọng, như sức mạnh hy vọng của một đời sống vĩnh cữu. Điều này chỉ có thể làm được với một Giáo hội khiêm nhường, trong tình anh em phục vụ cho một nhân loại bị thử thách. Và đó là điều quan trọng nhất.
Nguyễn Tùng Lâm dịch
2020
Các biện pháp an ninh được thảo luận cho các đền thờ giáo hoàng tại Vatican
Các biện pháp an ninh được thảo luận cho các đền thờ giáo hoàng tại Vatican
Ông Matteo Bruni, giám đốc Văn phòng báo chí Tòa Thánh cho biết, ngày 14 tháng 5 đã có một cuộc thảo luận giữa các đại diện các đền thờ giáo hoàng để bàn các biện pháp an ninh thích ứng nhất để có thể mở lại các đền thờ.
Ông Mattil Bruni cho biết: “Các biện pháp chính sẽ thực hiện nhằm đảm bảo an ninh sức khỏe cho các nơi thờ phượng này phù với các nét đặc biệt ở những nơi này.”
Việc sử dụng “máy quét nhiệt” ở các lối vào nhà thờ giáo hoàng do Vatican điều hành cũng được xem xét đến.
Còn về Đền thờ Thánh Phêrô thì hiến binh Vatican sẽ phối hợp chặt chẽ với thanh tra an ninh công cộng để hạn chế số lượng người vào và tạo điều kiện dễ dàng để vào với sự giúp đỡ của các tình nguyện viên của Dòng Malta.
Hai thánh lễ có trong chương trình hiện nay
Hiện tại, chỉ có hai thánh lễ có sự hiện diện của Đức Giáo hoàng được nhắc đến: ngày 18 tháng 5 nhân dịp kỷ niệm một trăm năm ngày sinh của Đức Gioan-Phaolô II và ngày 29 tháng 6, lễ trọng kính Thánh Phêrô và Phaolô. Tuy nhiên không có sự hiện diện của giáo dân nào được dự trù trong hai thánh lễ này. Một tuyên bố của Bộ Nội vụ, được nhà Vatican học Francesco Grana chia sẻ trên Twitter ngày 14 tháng 5 cho biết giới hạn hiện nay ấn định cho các buổi lễ là 200 người.
Trong khuôn khổ của một thương thuyết của Hội đồng giám mục Ý, chính phủ Ý đã đồng ý để các nhà thờ được mở cửa lại ngày 18 tháng 5, sau hai tháng đóng cửa thay vì ngày 1 tháng 6 như đã dự trù. Sự lựa chọn được đưa ra không phải ấn định số lượng người tối đa được phép tụ họp trong nhà thờ, nhưng là để xác định giới hạn cho từng trường hợp cụ thể, tùy thuộc vào nhà thờ lớn hay nhỏ.
Ngoài Đền thờ thánh Phêrô, các nhà thờ lớn khác ở Rôma là nhà thờ Đức Bà Cả và nhà thờ Thánh Gioan Lateran (nhà thờ chính tòa của giáo phận Rôma), nằm ở trung tâm Rôma và nhà thờ Thánh Phaolô ngoại thành đúng như tên gọi của nó, ở vùng ngoại ô.
Mặc dù các địa điểm nằm rải rác, những các đền thờ này thuộc chủ quyền của Vatican chứ không phải của Ý. Nhưng kể từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng coronavirus, chính quyền Vatican đã phối hợp các biện pháp của mình với các biện pháp của chính phủ Ý, để hạn chế các nguy cơ lây nhiễm do việc tụ họp đông người.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
Hình: Đền thờ thánh Phêrô được tẩy trùng ngày thứ sáu 15 tháng 5-2020.

2020
Đức Phanxicô là người bảo vệ mạnh nhất cho người di cư

Trong cuộc họp báo trực tuyến ngày 15 tháng 5, bà Amaya Valcárcel, điều phối viên quốc tế của Cơ quan giúp người Tị nạn và Di dân của Dòng Tên (JRS) cho biết, Đức Phanxicô là người bảo vệ mạnh nhất cho người di cư trong nước và người tị nạn.
Trả lời trong ngày tuyên bố của Đức Giáo hoàng về Ngày Quốc tế Di dân và Tị nạn, bà Valcácel xin người di cư trong nước kêu cứu đến Giáo hội để làm cho tình trạng của họ được biết đến nhiều hơn.
Ngày 15 tháng 5, trong thông điệp của mình cho Ngày Thế giới Di dân và Tị nạn vào ngày 27 tháng 9 sắp tới, Đức Phanxicô đã kêu gọi tín hữu kitô đối diện với thảm kịch thường vô hình mà cuộc khủng hoảng Covid-19 đã làm trầm trọng hơn.
Bà Amaya Valcárcel là luật sư người Tây Ban Nha nhấn mạnh đến tầm quan trọng tiếng nói của những người di cư trong nước. Trong bối cảnh này Giáo hội giúp để làm cho tình trạng của họ được nhiều người biết đến. Theo bà, để thực hiện được, tiếng nói của Đức Phanxicô là tiếng nói mạnh nhất bảo vệ cho họ.
Bà cho biết hoạt động của Cơ quan chủ yếu trên năm lãnh vực: cuộc chiến ở Syria, xung đột chính trị-sắc tộc ở Myanmar, khủng hoảng nhân đạo ở Vénézuela, xung đột ở Colombia, xung đột ở Cộng hòa Dân chủ Congo (RDC).
Bứng gốc ở chính nước mình
Bà Amaya Valcárcel cho biết, các tình trạng này cho thấy chỉ có hòa bình là giải pháp duy nhất để chấm dứt các vụ cưỡng bức di cư của người dân.” Bà ủng hộ lời kêu gọi của Đức Phanxicô ngày 29 tháng 4 xin “ngưng bắn toàn cầu.”
Đức Hồng Y Michael Czerny, người phụ trách Phân bộ người Di cư và Tị nạn của Bộ Phát triển Nhân bản Toàn diện nhắc lại nguồn gốc dấn thân của Giáo hội với người di cư có từ thời Thế chiến Thứ nhất sau năm dịch cúm Tây Ban Nha 1918-1919. Ngài giải thích, ngày nay có 47,5 triệu người di cư trong nước vì các xung đột bạo lực và 5,1 triệu người phải di cư vì các tai ương ngay chính trong nước họ, giữa những người dân hận thù nhau.
Tình trạng bấp bênh, điều kiện sống thường xuyên của người di cư
Về phần mình, linh mục Fabio Baggio, thuộc Phân bộ người Di cư và Tị nạn cho biết, Đức Phanxicô mời gọi chúng ta hiểu tình trạng bấp bênh là tình trạng sống gần như thường xuyên trong thời đại dịch và cách ly này của họ. Ngài khuyên nên theo gương của các bác sĩ, y tá đã chăm sóc các bệnh nhân trong mấy tháng vừa qua, họ đã dám liều mạng sống của mình.
Sự im lặng của đường phố nhắc chúng ta biết lắng nghe hơn tiếng kêu của những người mong manh và tiếng kêu của hành tinh. Không ai có thể tự cứu mình và chúng ta không thể sống ích kỷ vì chúng ta đối diện với một thách thức chung, không trừ một ai.
Trong một video trong buổi họp báo, Đức Phanxicô tuyên bố: “Đây không phải là những con số, nhưng là những con người.” Các nhân chứng cho biết, khi họ đi trốn, họ chỉ nghĩ làm sao để cứu mạng sống của mình, của gia đình chứ không nghĩ gì khác.”
Phải đặt những người bị bỏ rơi lên hàng đầu
Linh mục Dòng Tên Joseph Cassar, thành viên của Cơ quan tị nạn Dòng Tên ở Irak cho biết, Ngày Thế Giới người Tị nạn là ngày để mọi người ý thức mục vụ phải đặt những người bị bỏ rơi này lên hàng đầu. Đây là năm thứ sáu Cơ quan giúp người Di cư và Tị nạn hành động. Năm 2014 có khoảng 6 triệu người Irak và Syria phải di cư sau khi bị tổ chức ISIS chiếm đóng, sau 6 năm con số này còn 1,4 triệu người di cư trong nước ở Irak. Linh mục cho biết: “Một chữ mà tôi thường nghe người di cư nói là chữ “bị bỏ quên”.
Ngài tuyên bố: “Ngoài vấn đề tài chánh là vấn đề thấy rõ, chúng ta còn phải dấn thân vì hòa bình. Ngoài các con số thống kê, việc đặt những người bị lãng quên lên hàng đầu chưa bao giờ quan trọng như bây giờ.”
Năm cặp động từ để giúp người di cư trong nước
Theo Đức Phanxicô, trước hết là “biết để hiểu”. Chẳng hạn đau khổ vì đại dịch là yếu tố thường xuyên trong đời sống người di cư. Thường thường chúng ta dừng lại ở các con số mà quên đi họ là những con người.
“Gần để phục vụ” vì sợ hãi và thành kiến nên đã làm chúng ta xa lánh người khác. Theo Đức Phanxicô chúng ta phải dám chịu bất trắc, như các bác sĩ, y tá, những người chăm sóc đã dạy chúng ta trong các tháng vừa qua.
“Để giải hòa phải lắng nghe”, trong thế giới của vô số thông tin, chúng ta thường đánh mất thái độ lắng nghe, cuộc khủng hoảng coronavirus nhận chìm chúng ta trong nỗi lo thinh lặng, nhưng cũng là dịp để chúng ta nghe tiếng kêu của những người có hoàn cảnh bấp bênh.
“Can dự vào để hành động”, theo Đức Phanxicô, chúng ta thường quên sự phong phú nơi những người chúng ta đến giúp. Đại dịch giúp chúng ta nhớ, cùng gánh trách nhiệm với nhau là điều cần thiết và chỉ khi có sự đóng góp của tất cả mọi người thì chúng ta mới có thể đối diện được với cuộc khủng hoảng
Cặp động từ cuối cùng là “hợp tác để xây dựng”, không để sự ghen tị lấn chiếm. Theo Đức Phanxicô, hợp tác quốc tế, tình đoàn kết toàn cầu và dấn thân địa phương là điều quan trọng.
Đức Phanxicô kết thúc thư của mình bằng lời cầu nguyện theo gương Thánh Giuse khi ngài đưa Đức Mẹ và Chúa Giêsu thoát khỏi sự bách hại của vua Hêrôđê.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
