2020
ĐTC Phanxicô xin thánh Gioan Phaolô II cầu nguyện cho hòa bình thế giới
ĐTC Phanxicô xin thánh Gioan Phaolô II cầu nguyện cho hòa bình thế giới
Trong buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng trưa Chúa Nhật 17/05/2020, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc đến kỷ niệm 100 năm ngày sinh của thánh Gioan Phaolô II. Ngài xin thánh nhân cầu nguyện cho Dân Chúa và cho hòa bình thế giới.
Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II
Sau khi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vào trưa Chúa Nhật 17705/2020, Đức Thánh Cha nhắc rằng “ngày mai kỷ niệm một trăm năm ngày sinh của Thánh Gioan Phaolô II, ở Wadowice, Ba Lan. Chúng ta nhớ đến ngài với rất nhiều tình cảm trìu mến và lòng biết ơn. Sáng mai, lúc 7 giờ, tôi sẽ cử hành Thánh lễ tại nơi thi hài ngài an nghỉ. Thánh lễ sẽ được truyền trực tiếp trên khắp thế giới. Từ Trời cao, xin ngài tiếp tục khẩn cầu cho Dân Chúa và hòa bình trên thế giới.”
Cử hành lại phụng vụ có giáo dân
Tiếp đến, Đức Thánh Cha nhắc đến việc ở một số quốc gia, đã cử hành lại các nghi lễ phụng vụ có giáo dân tham dự, trong khi vài nơi vẫn còn đang xem xét; tại Ý ngày mai cũng sẽ được cử hành lại Thánh lễ có giáo dân. Đức Thánh Cha nhắc nhở các tín hữu tuân theo các biện pháp an toàn vì sức khỏe của mình và của người khác.
Tháng 5, tháng rước lễ lần đầu
Đức Thánh Cha cũng nói đến tháng 5 mà theo truyền thống, nhiều giáo xứ cử hành các Thánh lễ rước lễ lần đầu. Nhưng do đại dịch, thời điểm tuyệt vời của đức tin và lễ hội phải dời lại. Đức Thánh Cha nói: “Vì thế tôi muốn gửi tình yêu thương đến các trẻ em lẽ ra phải được rước lễ lần đầu. Các con yêu quý, cha mời các con sống thời gian chờ đợi này như cơ hội để chuẩn bị tốt hơn: bằng việc cầu nguyện, đọc sách giáo lý để đào sâu kiến thức về Chúa Giê-su, bằng việc gia tăng lòng tốt và phục vụ tha nhân. Chúc các con một hành trình tốt đẹp!
Tuần lễ Laudato Sì
Cuối cùng, Đức Thánh Cha nói rằng “Chúa Nhật hôm nay bắt đầu Tuần lễ Laudato Sì, sẽ kết thúc vào Chúa Nhật tới, kỷ niệm 5 năm ngày ban hành Thông điệp. Trong thời gian đại dịch này, chúng ta nhận thức rõ hơn về tầm quan trọng của việc chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta, tôi hy vọng rằng tất cả suy tư và dấn thân chung sẽ giúp tạo nên và củng cố thái độ xây dựng cho việc chăm sóc công trình sáng tạo.”
Hồng Thủy
2020
Cha Eugene Murray và 62 năm truyền giáo tại Đài Loan
Từ khi đặt chân đến Đài Loan vào năm 1958, nơi này đã trở thành trọn cuộc đời của cha Eugene Murray. Cha tóm tắt 62 năm trong sứ vụ linh mục truyền giáo ở Đài Loan của mình bằng 2 câu đơn giản: tốt với người dân và cậy dựa vào ơn Chúa.
Cha Eugene Murray, Credit: CNS photo/courtesy
Cha Eugene Murray là nhà truyền giáo dòng Maryknoll, sinh trưởng tại thành phố Bronx, bang New York. Khi đang học trung học, được nghe một linh mục dòng Maryknoll nói về việc truyền giáo, về việc có rất nhiều người chưa từng nghe tên Chúa Giêsu, đặc biệt là ở những nơi như Trung Quốc, chàng trai Murray thực sự xúc động và mong muốn trở thành linh mục. Năm 15 tuổi, Murray gia nhập tiểu chủng viện dòng Maryknoll ở Clarks Summit, bang Pennsylvania. 11 năm sau, thầy được chịu chức linh mục và được sai đến Đài Loan vào năm 1958. Và nơi đó đã trở thành trọn cuộc đời của cha Murray.
Tốt với người dân và cậy dựa vào ơn Chúa
Cha Murray đã tóm tắt 62 năm trong sứ vụ linh mục truyền giáo của mình bằng 2 câu đơn giản: tốt với người dân và cậy dựa vào ơn Chúa. Cha nói: “Tôi yêu thích đời sống truyền giáo của tôi. Tôi yêu thích cử hành Thánh lễ, trao Mình Thánh, giúp đỡ mọi người trong mối quan hệ của họ với Chúa Giêsu. Khi bạn làm công việc truyền giáo, bạn cố gắng theo sát Chúa và cầu xin Người giúp đỡ và ban ơn.”
Người giảng đạo bằng gương mẫu
Ở Đài Loan, cha Murray, 88 tuổi, được gọi là cha Tăng Hiện Đạo, nghĩa là “người thực hiện các lời giảng dạy”, người dạy bằng gương mẫu. Cha tìm được rất nhiều con chiên lạc. Cha chăm sóc cộng đoàn, đi đến các bệnh viện và nhà tù. Cha làm việc tại một số giáo xứ, là giám đốc trung tâm sinh ngữ của dòng Maryknoll ở Đài Trung và dạy tiếng Anh ở một trường trung học và một đại học Công giáo. Cha cũng là tuyên úy nhà tù trong hơn 20 năm và đến thăm tù nhân hàng tuần. Gia đình của một trong số những tù nhân này đã lãnh nhận bí tích rửa tội và gia nhập hội Đạo binh Đức Mẹ.
Xã hội công nghiệp hóa
Cha nhớ lại xã hội Đài Loan mà cha lần đầu gặp gỡ. Đó là một xã hội nông nghiệp, nơi người dân lao động trên các cánh đồng lúa, nhưng họ có thời gian rảnh rỗi giữa mùa gieo và mùa gặt để nghe các linh mục dạy giáo lý. Cha kể: “Có 40 đến 50 người học giáo lý và được rửa tội mỗi lần và họ tạo thành một cộng đoàn.” Nhưng đến những năm 1960, công nghiệp hóa đã biến đổi Đài Loan; những người trẻ di chuyển về các thành phố để làm việc trong các công xưởng. Ngay cả khi giáo phận Đài Trung và các thừa sai Maryknoll đi đến các thành phố để gặp gỡ các tín hữu Công giáo, thì những nhu cầu của đời sống hiện đại cũng khiến những người mới gặp khó khăn hơn khi gia nhập Giáo hội. Họ luôn bận rộn, quanh năm.
Chăm sóc cho giáo dân
Sau khi trở về Hoa Kỳ 3 năm để giúp Hội đồng giám mục Hoa Kỳ lo việc định cư cho người tị nạn Việt Nam, năm 1976, cha Murray trở lại Đài Loan và phụ trách giáo xứ Shalu, nơi không có nhiều người Công giáo thực hành đạo. Cha và giáo lý viên của giáo xứ đã thăm viếng các tín hữu Công giáo có đăng ký và mời họ trở về với Giáo hội. Từ năm 1985, cha phụ trách giáo xứ Đức Mẹ Trung Quốc ở Đài Trung. Phần lớn giáo dân là những người Trung Quốc đại lục, đã theo Tưởng Giới Thạch đến Đài Loan vào năm 1949. Những người đến Đài Loan ở tuổi đôi mươi giờ đây đã cao niên. Cha Murray cùng với các thành viên hội Đạo binh Đức Mẹ thăm viếng họ, cho họ rước lễ và xức dầu cho họ nếu cần thiết.
“Trừ ngoại hình, cha hoàn toàn là một người Đài Loan”
Năm 2017, cha Murray trở thành công dân Đài Loan sau khi chính quyền cho phép những người ngoại quốc có hai quốc tịch. Nhiều giáo dân khen ngợi cha nói thông thạo cả hai thứ tiếng Phổ thông và Phúc Kiến. Một giáo dân nói: “Cha hoàn toàn hòa nhập vào các giá trị văn hóa, truyền thống, gia đình và xã hội Đài Loan của chúng tôi. Trừ ngoại hình, cha hoàn toàn là một người Đài Loan.”
Cha giống như một người cha
Các giáo dân ở giáo xứ Đức Mẹ của Trung Quốc hăng hái nói về lòng tốt của cha đã ảnh hưởng trên cộng đoàn của họ như thế nào. Cha sống vô vị lợi và có nụ cười tươi ấm áp. Cha chia sẻ tình yêu của Chúa trong cuộc sống hàng ngày của cha. Bà Lý Á Hậu, một giáo dân đồng hành với cha Murray trong các cuộc viếng thăm nói về cha: “Ngài giống như một người cha. Khi một giáo dân cần bất cứ điều gì, ngài cố gắng đáp ứng nhu cầu của họ. Nhưng cha không bao giờ yêu cầu giáo dân làm điều gì cho ngài.” Một giáo dân khác thì ấn tượng bởi sự kiên nhẫn của cha. Cha không bao giờ nói về sai lỗi của người khác. Cha là một mục tử tốt. (Ucanews 08/05/2020)
Nguồn: vaticannews.va/vi
2020
Đức Giáo Hoàng: Chúng ta có một người Cha, chúng ta không mồ côi!
“Ngày hôm nay chúng ta hãy cầu nguyện cho những người đang làm vệ sinh các bệnh viện, các ngả đường, những người đang xả thùng rác, những người đi đến từng nhà để nhận rác”. Đây là ý cầu nguyện của Đức Giáo Hoàng cho Thánh Lễ Chúa Nhật Thứ VI Mùa Phục Sinh tại nguyện đường Santa Marta. Ngài tiếp tục nói, “Đó là một công việc mà không ai thấy, nhưng cũng là một công việc vốn cần thiết để tồn tại. Xin Thiên Chúa chúc lành và giúp đỡ họ”.
Sau đó Ngài suy tư về đoạn Tin Mừng Chúa Nhật (Ga 14:15-21) và Bài Đọc II (1 Pr 3:15-18) trong bài giảng của Ngài.
Chúa Giêsu nói lời từ biệt với một lời hứa
Đức Giáo Hoàng Phanxicô bắt đầu bài giảng của Ngài khi nói rằng khi Chúa Giêsu nói lời từ biệt các môn đệ của Ngài, Ngài đã để lại cho các ông niềm hy vọng. Niềm hy vọng ấy là một lời hứa vốn không để cho họ thành những người mồ côi. Chính là ý nghĩa của việc bị mồ côi này, của việc không có một người Cha này, nghĩa là, và như đã từng là, căn rễ của nhiều vấn đề của trái đất, Ngài nói.
“Chúng ta đang sống trong một xã hội thiếu Người Cha. Một cảm giác bị mồ côi chạm vào cảm giác thuộc về và huynh đệ của chúng ta”.
Sự thành toàn của lời hứa
Sự thành toàn của lời hứa này là Chúa Thánh Thần. “Chúa Thánh Thần không đến để ‘biến chúng ta thành những khách hàng của Ngài’”, Đức Giáo Hoàng nói. Thay vào đó, Chúa Thánh Thần đến “để chỉ cho chúng ta cách để đến với Chúa Cha, dạy cho chúng ta con đường đến với Chúa Cha, con đường mà Chúa Giêsu đã mở ra, con đường mà Chúa Giêsu đã tỏ cho chúng ta”.
Linh đạo Ba Ngôi
Một nền linh đạo chỉ hướng đến Con Thiên Chúa thì không tồn tại, Đức Giáo Hoàng nói tiếp. “Chúa Cha là trung tâm”, Ngài nhắc chúng ta. “Chúa Con được Chúa Cha sai đến và trở về với Chúa Cha. Chúa Thánh Thần được Chúa Cha sai đến để nhăc nhớ chúng ta và dạy chúng ta cách đến với Chúa Cha”.
Một cảm giác thuộc về
“Sự nhận biết chúng ta là con” này chứ không phải là “các trẻ mồ côi” là chìa khoá để sống trong bình an, Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích. Chiến tranh, cả nhỏ và lớn, “luôn chứa đựng một chiều kích của việc là mồ côi vì Chúa Cha là Đấng tạo hoà bình đang bị khuyết”.
Những thái độ của việc thuộc về một gia đình
Sứ mạng của chúng ta trong tư cách là một Kitô Hữu là thành toàn điều mà Thánh Phêrô giáo huấn trong Bài Đọc II. Chúng ta làm chứng cho niềm hy vọng mà chúng ta có khi người khác yêu cầu chúng ta giải thích.
“Hãy thực thi việc ấy với sự dịu dàng và tôn trọng”, Thánh Phêrô chỉ dạy, “khi giữ cho lương tâm ngay thẳng”. Sự dịu dàng và tôn trọng là những cách thế hành xử mang tính đặc thù của những người có cùng một mối quan hệ với vị cha chung, Đức Giáo Hoàng giải thích. “Đó là những thái độ của việc thuộc về, sự thuộc về một gia đình chắc chắn có một Người Cha” vốn là trung tâm, người vốn là nguồn gốc của mọi người, nguồn của tất cả mọi sự hiệp nhất và ơn cứu độ. Và Ngài sai Chúa Thánh Thần đến để “nhắc nhớ chúng ta” về cách đến với Chúa Cha, dạy chúng ta những thái độ thân quen của sự dịu dàng, hiền lành và bình an này, Đức Giáo Hoàng nói.
Cầu nguyện với Chúa Cha
Khi kết thúc bài giảng Đức Giáo Hoàng cầu nguyện, “Chúng ta hãy xin Chúa Thánh Thần đến nhắc chúng ta luôn mãi, về cách đến với Chúa Cha, nhắc nhớ chúng ta rằng chúng ta có một Người Cha. Và đối với nền văn mình này vốn đang có một cảm thức bao la về việc bị mồ côi, xin Ngài ban ân sủng của việc tìm thấy lại Cha một lần nữa, Người Cha là Đấng ban cho mọi người một cảm thức ý nghĩa trong cuộc sống. Xin Ngài làm cho hết mọi người nam nữ thành một gia đình”.
Joseph C. Pham (Vatican News)
2020
Thông điệp “Mence Maio” của ĐTC Phao-lô VI Về Tháng 5 Kính Đức Mẹ
Gửi tất cả các Đức Giám Mục
Nhân dịp kỷ niệm lần thứ 50 cuộc hiện ra lần thứ nhất của Đức Mẹ tại Fatima 13.5.1917
Chư huynh khả kính,
xin gửi tới quý chư huynh lời chào và phép lành Tông Tòa.
1. Khi tháng 05 đang đến gần, tức tháng mà các tín hữu biểu lộ lòng sùng mộ cách đặc biệt với Đức Maria, tâm hồn Tôi vui mừng khi nghĩ tới những cảnh tượng đầy xúc động của Đức Tin và Đức Ái mà chúng sắp sửa diễn ra trên toàn thế giới để tôn kính Nữ Vương Thiên Đàng. Trong thực tế, đây chính là tháng mà những lời ca khẩn nguyện và tôn vinh Đức Maria sẽ vang lên cách rộn ràng và nồng say hơn bao giờ hết trên khắp Giáo hội cũng như trong tâm hồn các Ki-tô hữu. Và đây cũng là tháng mà mọi ân sủng phát xuất từ lòng nhân hậu của Thiên Chúa sẽ được tuôn đổ cách dồi dào từ ngai vinh hiển của Ngài.
2. Vì thế, truyền thống đạo đức này rất đáng được hoan nghênh và đem lại nhiều an ủi cho chúng ta. Nó cũng đem đến cho Đức Maria rất nhiều vinh dự, và mang lại rất nhiều hoa trái thiêng liêng cho dân Ki-tô giáo. Đức Maria luôn luôn hiện diện trên con đường dẫn đến cùng Chúa Ki-tô. Bất cứ cuộc gặp gỡ nào với Mẹ cũng đều trở thành – dĩ nhiên là như thế – một cuộc gặp gỡ với Chúa Ki-tô. Việc luôn luôn tìm đến trú ẩn nơi Đức Maria còn có ý nghĩa gì khác nếu không phải là một cuộc kiếm tìm Chúa Ki-tô, Đấng Cứu Chuộc chúng ta, trong Mẹ, nhờ Mẹ và với Mẹ, cũng như trong vòng tay của Mẹ; bởi Chúa Ki-tô chính là Đấng mà những người đang có nguy cơ sa vào sự lầm lạc và hiểm nguy phải hướng tới, giống như hướng về bến cảng của ơn cứu độ, hay hướng về nguồn mạch sự sống mà nó vượt lên trên mọi quan điểm, và không bao giờ ngừng cảm thấy cần tới Ngài.
3. Chính vì tháng 05 luôn khơi lên những lời nguyện cầu thâm sâu và đầy lòng tín thác như thế, và cũng vì trong tháng 05 này, những lời khẩn xin của chúng ta luôn dễ dàng đến được với trái tim đầy nhân hậu của Đức Nữ Trinh, nên việc chọn tháng 05 này để kêu mời Dân Ki-tô giáo cùng nhau cầu nguyện bất cứ khi nào Giáo hội có nhu cầu, hay bất cứ khi nào thế giới bị đe dọa bởi một mối nguy nào đó, là một thói quen rất quý báu mà các vị tiền nhiệm của Tôi đã thực hiện. Và kể cả chúng ta nữa, hỡi các bậc chư huynh đáng kính, trong năm nay, cũng cảm thấy cần phải dành cho toàn thế giới Công giáo một lời kêu mời tương tự. Thực ra, khi chúng ta nghĩ tới những nhu cầu hiện tại của Giáo hội, cũng như nghĩ tới nền hòa bình thế giới, thì chúng ta sẽ có đủ mọi lý do chính đáng để tin rằng, đây chính là giờ phút đặc biệt nghiêm trọng và khẩn thiết hơn bao giờ hết, đòi buộc chúng ta phải kêu gọi toàn Dân Ki-tô giáo cùng nhau cầu nguyện.
4. Lý do trước tiên mà Tôi muốn đưa ra lời kêu gọi ấy vào lúc này chính là khoảnh khắc lịch sử, tức khoảnh khắc mà Giáo hội đang bước vào giai đoạn quan trọng của Công Đồng Đại Kết. Công Đồng này là một sự kiện vĩ đại, nó đang đặt ra cho Giáo hội những vấn nạn to lớn liên quan tới việc Giáo hội phải tự hiện đại hóa chính mình cho thích hợp, và tương lai của Hiền Thê Chúa Ki-tô cũng như số phận của nhiều tâm hồn sẽ phụ thuộc vào kết quả tốt đẹp của sự kiện này trong một thời gian lâu dài. Đó là giờ phút vĩ đại của Thiên Chúa trong đời sống Giáo hội cũng như trong lịch sử thế giới.
5. Khi nhìn lại và thấy phần lớn công việc đã được hoàn thành một cách rất tốt đẹp, quý chư huynh cũng sẽ thấy được rằng, vẫn còn đó rất nhiều những trách vụ nặng nề đang chờ đợi chúng ta trong phiên họp sắp tới, tức phiên bế mạc. Và tiếp theo là giai đoạn không hề kém phần quan trọng, đó là việc đem những quyết định của Công Đồng ra thực hành cũng như áp dụng vào thực tế. Giai đoạn này sẽ đòi hỏi cả các Giáo sĩ lẫn các tín hữu phải có một sự nỗ lực mang tính thống nhất, hầu cho những hạt mầm đã được rắc gieo trong lúc Công Đồng diễn ra sẽ đâm chồi nẩy lộc đầy công hiệu và hữu dụng. Để cầu xin Thiên Chúa ban ánh sáng và phúc lành của Người xuống cho công việc đầy khó khăn và phức tạp mà hiện tại nó đang chờ đợi chúng ta, tôi đặt niềm tín thác vào Đấng mà trong phiên họp vừa qua, với tất cả sự hân hoan của mình, tôi đã tuyên bố Người là Mẹ của Giáo hội. Mẹ chính là Đấng, mà ngay từ đầu Công Đồng, đã không ngừng giúp đỡ chúng ta với trọn tình mến của Người, và chắc chắn Mẹ cũng sẽ vẫn tiếp tục trợ giúp chúng ta cho tới khi hoàn thành công việc.
6. Một lý do nữa khiến tôi phải đưa ra lời kêu mời trên chính là tình hình quốc tế trong lúc này, mà như quý vị – hỡi các bậc chư huynh đáng kính – đã biết, đang hết sức tăm tối và khó lường hơn bao giờ hết vì những mối nguy nặng nề đang gây hại cho nền hòa bình thế giới. Giả như những kinh nghiệm bi ai về hai cuộc thế chiến mà chúng đã gây ra biết bao sự đổ máu trong suốt nửa đầu thế kỷ của chúng ta, không dạy cho chúng ta được bất cứ bài học nào đi nữa, thì trong hiện tại, trên nhiều vùng miền thế giới, chúng ta cũng đang phải chứng kiến sự gia tăng đầy khiếp sợ những mâu thuẫn giữa các dân tộc, và chúng ta cũng đang phải chứng kiến sự lập lại một trò chơi đầy nguy hiểm: thay vì tổ chức những cuộc đàm phán và thương thảo, người ta lại chạy đến nương nhờ nơi sức mạnh của vũ khí để giải quyết những vấn nạn mà chúng gây ra sự chia rẽ cho các đảng phái. Điều đó dẫn tới hậu quả là, công dân của mọi quốc gia sẽ phải đối mặt với những nỗi khổ đau nhiều khôn xiết kể, mà những nỗi khổ đau ấy đang bị gây ra bởi những lời tuyên truyền đầy tính kích động, bởi những cuộc chiến lẻ tẻ cũng như bởi những hành vi gây chiến, đang ngày càng trở nên phổ biến và mạnh mẽ hơn, và ngay sau đó, có thể gây ra những cuộc xung đột mới còn trầm trọng hơn nữa.
7. Khi tận mắt chứng kiến những mối hiểm nguy to lớn đang đe dọa cuộc sống các dân tộc, Tôi cảm thấy cần phải bày tỏ niềm ý thức về trách nhiệm của mình với tư cách là Mục Tử tối cao, cũng như cảm thấy cần phải thể hiện mối quan tâm và sự lo lắng của mình để những cuộc tranh chấp không trở nên trầm trọng hơn đến độ chúng có thể trở thành những cuộc xung đột đẫm máu. Tôi thiết tha kêu mời tất cả những ai đang mang trách nhiệm đối với đời sống công cộng, đừng tiếp tục giả điếc làm ngơ trước khát vọng hòa bình của toàn thể nhân loại nữa. Quý vị hãy thực hiện những điều thuộc năng quyền của mình hầu bảo vệ nền hòa bình trước những mối đe dọa. Quý vị hãy tiếp tục thúc đẩy và hỗ trợ những cuộc đối thoại cũng như những cuộc đàm phán trên tất cả mọi bình diện và thuộc mọi thời đại, cốt sao ngăn chặn được việc cậy dựa đầy nguy hiểm vào các loại vũ khí, với tất cả những hậu quả bi ai cả về vật chất, tinh thần lẫn luân lý. Người ta đang cố tìm cho được bất cứ niềm khát khao đích thực và chân thành nào trước công lý và hòa bình bằng những con đường hợp pháp hầu làm cho nó trở nên mạnh mẽ và đầy công hiệu, và người ta tin tưởng vào bất cứ hành vi chính trực nào của những người thành tâm thiện chí, hầu cho những niềm khát mong có được sự trật tự sẽ mạnh mẽ hơn những thèm muốn trước sự bất ổn và sự đổ vỡ.
8. Tiếc rằng, trong khoảnh khắc đầy khổ đau và với những điều đắng cay ấy, chúng ta phải nhận ra rằng, người ta đã thường xuyên lãng quên sự thận trọng phải phép và hay nại đến những hệ thống và những quan điểm mà chúng công khai đi ngược lại với những quan điểm và những thói quen của cộng đồng dân sự. Ở đây, chúng ta không được phép bỏ qua việc lên tiếng cách dõng dạc để bảo vệ phẩm giá con người và nền văn minh Ki-tô giáo, hầu chống lại bất kỳ cuộc chiến tranh dù to hay nhỏ nào, chống lại chủ nghĩa khủng bố, chống lại việc bắt giữ những con tin, cũng như chống lại những biện pháp đàn áp các công dân không có khả năng tự vệ. Bất kỳ những ai luôn gây chia rẽ, khiến cho các đảng phái càng ngày càng trở nên cay cú với nhau, những kẻ ngăn cản bước chân của những người thành tâm thiện chí, mà họ đang cố tìm ra những con đường rộng mở để đến với nhau, hay ít nhất, những kẻ càng ngày càng khiến cho những cuộc đàm phán trở nên khó khăn hơn, mà đúng ra, những cuộc đàm phán ấy phải dẫn tới một sự thỏa thuận hợp lý khi chúng được thực hiện cách cởi mở và ngay thẳng, đều là những tên tội phạm.
9. Những mối lo lắng này của Tôi, như anh em, hỡi quý chư huynh đáng kính, đã biết, không bị chi phối bởi những quyền lợi riêng, nhưng được xác định duy nhất bởi niềm mong muốn làm sao cho những người đau khổ được bảo vệ, cũng như khát mong sao cho mọi dân nước đều có được một sự thịnh vượng đích thực. Tôi hy vọng rằng, niềm ý thức về trách nhiệm riêng của từng người trước dung nhan Thiên Chúa cũng như trước lịch sử sẽ có đủ hiệu lực trong việc tạo điều kiện cho các chính phủ để họ tiếp tục duy trì hòa bình với những cố gắng phi thường của mình, và cho tới bao lâu còn có thể, loại bỏ cho được những rào cản thực thụ hay chỉ mang tính tâm lý, nhưng chúng đang ngăn cản người ta đạt tới được những thỏa thuận chắc chắn và chân thành.
10. Nhưng hòa bình, thưa quý chư huynh khả kính, không chỉ là công việc của con người chúng ta, mà trước tiên, nó còn là ân ban của Thiên Chúa nữa. Hòa bình đến từ Trời cao. Nó sẽ ngự trị giữa nhân loại, nếu chúng ta thực sự xứng đáng thì Thiên Chúa Quyền năng sẽ ban nền hòa bình đó cho chúng ta, vì Ngài là Đấng nắm trong tay cả niềm hạnh phúc lẫn lịch sử và vận mạng của các dân tộc, cũng như nắm trong tay cả con tim nhân loại nữa. Đó là lý do cho thấy tại sao chúng ta phải tiếp tục cầu xin cho mình có được kho tàng cao quý ấy, phải kiên tâm và tỉnh thức giống như Giáo hội vẫn từng thực hiện như vậy ngay từ những ngày đầu. Chúng ta hãy đặc biệt chạy đến nương nhờ nơi lời cầu bầu cũng như nơi sự bao bọc chở che của Đức Trinh Nữ Maria, Đấng là Nữ Vương Hòa Bình.
11. Thưa quý chư huynh khả kính, trong tháng Kính Đức Maria này, chúng ta hãy dâng cho Mẹ những ý nguyện của mình, để với sự tận hiến và niềm tín thác, chúng ta sẽ được Mẹ cầu thay nguyện giúp cho. Nếu chúng ta đem đặt những lỗi lầm to lớn của nhân loại lên chiếc cân công thẳng của Thiên Chúa, và nghiêm túc nghĩ tới những hình phạt thích đáng mà nhân loại đáng chịu, thì chúng ta sẽ biết rằng, Thiên Chúa chính là „Cha đầy Lòng Xót Thương, và là Thiên Chúa mọi niềm an ủi“ (2Cr 1,3), cũng như sẽ biết rằng, Đức Maria chính là kho chứa Lòng Xót Thương của Ngài, bởi Mẹ là Nữ Tỳ của Ngài và là Nữ Thừa Tác Viên đầy quảng đại.
12. Chỉ Mẹ là người thấu hiểu mọi nỗi lo lắng ưu phiền cũng như mọi nỗi sợ hãi trên dương thế này, Mẹ biết những nỗi cay cực của công việc hằng ngày, biết những gánh nặng và cảnh chật vật vì sự nghèo túng, cùng những nỗi khổ sầu trên đồi Calvariô. Mẹ cũng sẵn sàng ra tay cứu giúp mỗi khi Giáo hội và thế giới chìm trong đêm tối. Với lòng quảng đại bao dung, Mẹ luôn lắng nghe những tiếng kêu cầu phát xuất từ niềm khát vọng hòa bình mà chúng được dâng lên Mẹ từ khắp bốn phương. Xin Mẹ hãy soi sáng cho những ai đang lèo lái số phận các dân tộc. Xin Mẹ hãy cầu cùng Thiên Chúa, để Ngài ra lệnh cho những trận giông cuồng bão tố, kể cả những cơn cuồng phong trong tâm hồn con người, phải im bặt, cũng như để Ngài “ban tặng cho chúng con nền hòa bình trong mọi ngày đời sống chúng con”; đó là nền hòa bình đích thực được thiết lập trên một nền móng vững chắc và bền lâu của Công Lý và Tình Thương; của một nền Công Lý mà cả người yếu cũng như kẻ mạnh đều được nếm hưởng; của một Tình Thương biết gạt ra xa những lầm lỗi của sự ích kỷ mà nó khiến cho việc bảo vệ quyền lợi của mỗi người bị sa vào quên lãng, hay phủ nhận quyền lợi của kẻ khác.
13. Quý chư huynh khả kính, xin quý vị hãy truyền đạt lại cho các tín hữu của mình những niềm mong muốn cũng như những lời khuyên nhủ của Tôi qua những cách thức mà quý chư huynh cho là tốt nhất. Hãy làm sao để những lời Kinh đặc biệt sẽ được thực hiện trong từng Giáo xứ của Giáo phận chư Huynh trong tháng 05 sắp tới. Nhưng điều vô cùng đặc biệt là, quý chư huynh hãy lo sao cho ngày Lễ Đức Maria Trinh Nữ Vương được trở thành một buổi cầu nguyện chính thức và long trọng cho những ý nguyện đã được nhắc đến trên kia.
14. Chư Huynh nên biết rằng, Tôi đánh giá rất cao những lời cầu nguyện của những em bé thơ ngây và trong trắng, cũng như của những con người khổ đau, vì đó chính là những giọng nói đầu tiên có khả năng thôi thúc Trời cao cũng như có khả năng ngăn lại sự công thẳng của Thiên Chúa. Vì đây là dịp thuận tiện, nên xin chư huynh chớ bỏ qua việc khuyến khích các tín hữu Lần Chuỗi Mân Côi với tất cả niềm yêu mến; hãy thôi thúc các tín hữu cầu nguyện theo cách mà Thánh Mẫu Thiên Chúa rất yêu thích và được các Đức Thánh Cha khuyên dậy. Lời Kinh ấy sẽ giúp các tín hữu có thể thực thi mệnh lệnh sau đây của vị Thầy Thần Tính cách dễ dàng và công hiệu hơn: “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho” (Mt 7,7).
15.Theo nghĩa đó và trong niềm hy vọng rằng, những lời mời gọi của Tôi đây sẽ được mọi người đón nhận với tất cả sự cởi mở và sẵn sàng. Từ tận đáy lòng, Tôi xin ban Phép Lành Tòa Thánh cho quý vị, hỡi các bậc chư huynh khả kính, cũng như cho tất cả các tín hữu của chư huynh.
Ban hành tại Rô-ma, ngày 30 tháng 04 năm 1965
ĐTC Phao-lô VI
Lm. Đa-minh Trần Tiến Thiệu, O.Cist – chuyển ng
