2022
Làm thế nào mà tôn giáo góp phần vào cuộc xung đột giữa Nga và Ukraine?
Làm thế nào mà tôn giáo góp phần vào cuộc xung đột giữa Nga và Ukraine?

Thượng giáo chủ Giáo hội Épiphanie của Giáo hội Ukraine, bên trái, và Thượng phụ Đại kết Bartholomew I, bên phải, nhà lãnh đạo tinh thần của tín hữu chính thống giáo trên thế giới, dẫn đầu thánh lễ tại Nhà thờ Thánh Sofia ở Kyiv, Ukraine chúa nhật 22 tháng 8 – 2021. (Ảnh AP / Efrem Lukatsky
belgicatho.be, Anne-Sylvie Sprenger, 2022-02-26
Kể từ năm 2019, Giáo hội chính thống Ukraine và Giáo hội chính thống Nga đã tiến hành một cuộc chiến dành ảnh hưởng với những quan điểm chính trị quyết liệt. Kiev là nôi kitô giáo chính thống mà Mátxcơva không thể để mất chỗ đứng của mình ở đất nước này.
Nhà sử học Nicolas Kazarian, chuyên gia trong thế giới chính thống giải thích.
Khi xe tăng của Nga sắp hàng liên tục ở biên giới Ukraine, các Giáo hội trong vùng không thể gởi đi một thông điệp hòa bình đích thực nào. Trưởng Giáo chủ Épiphane (métropolite, trưởng giáo chủ, trong Giáo hội Đông phương là giữa thượng phụ và giám mục) của Giáo hội chính thống Ukraine chắc chắn đã kêu gọi đoàn kết, nhưng trong ưu tư phải bảo tồn bản sắc quốc gia. Còn giáo chủ Mátxcơva thì nổi tiếng là người im lặng. Những căng thẳng hiện tại có yếu tố tôn giáo rất mạnh, sử gia Nicolas Kazarian và là chuyên gia trong giới chính thống giải thích.
Làm thế nào mà tôn giáo góp phần vào cuộc xung đột giữa Nga và Ukraine?
Sử gia Nicolas Kazarian: Việc thành lập Giáo hội chính thống Ukraine năm 2019, tập hợp các thực thể bất đồng chính kiến với tòa thượng phụ Mátxcơva đã tạo sự chống đối trực diện với Giáo hội chính thống Nga. Giáo hội chính thống Nga không công nhận tính hợp pháp theo giáo luật của Ukraine và cho rằng người Ukraine đang quay lưng lại với thẩm quyền của họ để ủng hộ Giáo hội tự lập mới này.
Giáo hội chính thống Nga sợ gì?
Đầu tiên là chấm dứt quyền lãnh đạo tối cao của họ với các biểu tượng bản sắc và thiêng liêng của chính thống giáo sla-vơ. Kiev là nôi kitô giáo chính thống, một cách nào đó là Giêrusalem của họ. Cái neo mang tính biểu tượng và lịch sử này mang một ý nghĩa quyết định với người Nga, trong việc họ phóng chiếu trong lịch sử của họ, trong việc nắm giữ các công cụ biểu tượng để xác nhận bản sắc dân tộc của họ. Việc Mátxcơva bị tách ra khỏi lãnh thổ, trên đó kitô giáo đã khai sinh ra thế giới chính thống giáo, là chuyện không thể tưởng tượng được với họ.
Vấn đề thứ hai mang tính chất vật chất: đó là vấn đề quản lý các cơ sở thờ phượng. Tòa thượng phụ Nga sợ bị tước bất động sản và tài sản của họ, đặc biệt là các tu viện lớn nhất mà họ vẫn đang quản lý cho đến ngày nay, tu viện Lavra trong các hang động của Kiev và Saint-Job of Potchạev, hai trung tâm tâm linh lớn của Ukraine.
Giáo hội chính thống đã phát triển như thế nào ở Ukraine?
Giáo hội ngày càng tăng mạnh. Theo báo cáo năm 2021 của viện nghiên cứu Razumkov, tỷ lệ giáo dân tăng từ 13 lên 24% tổng dân số của đất nước trong giai đoạn từ năm 2019 đến năm 2021. Nhưng chúng ta phải nhìn vào bức tranh tổng thể: Ukraine đại diện cho một phần ba tín hữu của tòa thượng phụ Matxcova. Khả năng tạo sức nặng trên trường quốc tế phụ thuộc vào các tín hữu này, vì nhờ tăng sức nặng về nhân khẩu học, mà Giáo hội có thể tự cho mình là Giáo hội đứng đầu các Giáo hội chính thống trên thế giới. Việc Ukraine bị cắt cụt chân sẽ làm cho nước này mất vị trí lãnh đạo trong chính thống giáo, quyền lãnh đạo mà Giáo hội dựa vào khi thể hiện mình trên trường thế giới.
Việc mất ảnh hưởng chính trị này có nghĩa là gì?
Mối quan hệ giữa tòa thượng phụ Mátxcơva và Điện Kremlin rất khắng khít. Chúng ta có thể nói tòa thượng phụ Mátxcơva có một kiểu ngoại giao song song… Nếu khả năng ảnh hưởng này của tòa thượng phụ Mátxcơva giảm, thì nó sẽ làm giảm khả năng ảnh hưởng của Điện Kremlin. Những tác động kình địch này của Ukraine còn vượt xa ngoài biên giới, cho đến cả lục địa châu Phi.
Làm sao làm được?
Tòa thượng phụ Mátxcơva xem như chứng thực việc rạn nứt trong hiệp thông với bốn Giáo hội chính thống giáo đã công nhận Giáo hội Ukraine (Tòa thượng phụ đại kết Constantinople, tòa thượng phụ Alexandria, Giáo hội Cyprus và Giáo hội Hy Lạp). Vì thế bây giờ họ tự cho mình quyền có thể hành động trực tiếp trên các lãnh thổ theo giáo luật của họ. Do đó, Mátxcơva đã cử các linh mục Nga qua Phi châu để thuyết phục các linh mục chính thống giáo ở đây gia nhập Giáo hội của họ. Cách đây vài tuần, họ đưa tin lên trang đầu khi thông báo tòa thượng phụ Mátxcơva có thể sa thải hàng trăm linh mục chính thống giáo châu Phi ở lục địa này. Chúng ta đang chứng kiến một cuộc chiến tranh giành các nhà nguyện, một cuộc xung đột thay thế, thực sự đã làm thay đổi vấn đề lãnh thổ và lục địa châu Phi của người Ukraine.
Ngắn gọn một hành động trả thù.
Trên hết, đó là một cách gây áp lực lên các Giáo hội chính thống để Giáo hội Ukraine không được công nhận hợp pháp. Nếu Ukraine không được công nhận hợp pháp, Tòa thượng phụ Mátxcơva có thể tiếp tục tồn tại với tư cách là thực thể giáo hội chính quy duy nhất trên lãnh thổ Ukraine.
Nhưng tại sao chính xác lại ở Châu Phi?
Hành động trả đũa này đồng thời gắn với một chương trình nghị sự ngoại giao mà ngày nay Nga đang trong tăng cường sự hiện diện và hành động của mình trên lục địa châu Phi. Chúng ta cũng thường nói về hoạt động của quân đội Nga ở Mali. Tất cả đều là một phần của một chiến lược duy nhất. Một chiến lược mà hành động quân sự và hành động kinh tế dự vào một loạt các hành động, trong đó chiều kích tinh thần không phải vắng mặt hoàn toàn.
Về vấn đề Ukraine, ông hiểu thế nào về việc không có lời kêu gọi hòa bình rõ ràng nào từ các đại diện của Giáo hội chính thống Nga và Ukraine?
Thực tế là không có lời kêu gọi hòa bình thực sự nào từ cả các nhà có thẩm quyền của cả Giáo hội nga và Ukraine đã thực sự chất vấn tôi. Trưởng giáo chủ Épiphane của Giáo hội chính thống Ukraine chắc chắn đã kêu gọi đoàn kết, nhưng trong ưu tư phải bảo tồn bản sắc dân tộc. Còn giáo chủ Mátxcơva thì nổi tiếng là người im lặng.
Chúng ta có nên thấy ở đây sự liên quan giữa tôn giáo và chính trị không?
Tôi không muốn đi quá xa… Nhưng tôi nghĩ sự im lặng thường nói lên nhiều điều hơn là lời nói.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
2022
Tuyên úy Ukraine xem nhiệm vụ của mình là giúp đội quân bảo vệ nhân tính của họ
Tuyên úy Ukraine xem nhiệm vụ của mình là giúp đội quân bảo vệ nhân tính của họ

Hình chụp linh mục Dòng Tên Andriy Zelinskyy, thứ ba từ trái sang, điều phối viên tuyên úy quân đội của Giáo hội công giáo Ukraine cùng với các bạn đồng hữu năm 2018. (Ảnh CNS / lịch sự của Cha Andriy Zelinskyy)
catholicnews.com, Cindy Wood, 2022-02-15
Đối với linh mục Zelinskyy và các quân nhân cha phục vụ ở Ukraine, mối đe dọa về một cuộc chiến tranh với Nga không phải là mới, chiến tranh đã bắt đầu cách đây tám năm. Điều mới mẻ là Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu đang xem trọng mối đe dọa này.
Cha Zelinskyy là điều phối viên trong ban tuyên úy quân đội của Giáo hội công giáo Ukraine. Cha làm việc toàn thời gian cho các đội quân ở mặt trận miền Đông Ukraine từ năm 2014 đến năm 2018 trước khi đảm nhận vai trò điều phối.
Ngày thứ hai 14 tháng 2, từ Kyiv cha nói với hãng tin Dịch vụ Tin tức Công giáo, CNS: “Trong khi các tiêu đề báo chí toàn cầu tràn ngập nỗi sợ về việc Nga huy động quân đội và vũ khí ở biên giới Ukraine, hầu hết người Ukraine lo làm công việc của họ và với các đội quân trong quân đội thì lại càng đúng hơn.
Một điều mới đối với cha Zelinskyy là vào tháng 12, Quốc hội Ukraine đã thông qua đạo luật thành lập cơ cấu tuyên úy quân sự trong lực lượng vũ trang đất nước. Trước năm 2016, tất cả các tuyên úy đều là tình nguyện viên; trong sáu năm qua, một số người trong số họ là nhân viên dân sự, nhưng bắt đầu từ tháng bảy, họ sẽ được xem là thành viên của quân đội.
Cha Zelinskyy, đã từng là thành viên của nhóm công tác liên tôn giáo và đại kết, cha đòi hỏi có một luật cho ban tuyên úy, nhưng đụng phải “tư duy hậu-Xô Viết” xem tuyên úy quân đội là không cần thiết hoặc vi phạm sự tách biệt giữa nhà nước và giáo hội. Bây giờ cha tham dự vào chương trình thiết kế đào tạo các sứ vụ viên.
Cha nói: “Tôi thấy nhiệm vụ của tôi là đưa Chúa đến cho các quân nhân.”
Cha nói tiếp: “Chúng ta phải giúp họ lựa chọn điều tốt, tìm kiếm sự thật, thúc đẩy công lý và chiêm ngưỡng cái đẹp. Đây là tất cả những điều cần thiết để bảo tồn nhân tính của họ. Chúng ta có thể giải quyết rất nhiều vấn đề nếu chúng ta giữ được nhân tính của mình, đặc biệt là trong thời chiến tranh hỗn loạn”.
Cha kể kỷ niệm sống động nhất của cha ở mặt trận là “hàng chục cây số bùn” nhưng cha khẳng định vẻ đẹp cũng có thể tìm thấy ở đó. Mùa thu năm 2018, cha đã cùng một sĩ quan đi từ đồn này đến đồn kia ở gần Donetsk: “Chúng tôi thường đi rất sớm vào buổi sáng, vì thường khi đó không có đánh nhau.” Khu vực này là khu vực công nghiệp, có rất nhiều nhà máy bị hư hại và bị bỏ hoang. Hai người đi vào một trong các nhà máy này, bên trong có hàng ngàn lỗ đạn và tên lửa.
Cha nói: “Mặt trời vừa ló dạng, phong cảnh giống như một mô hình vũ trụ, chúng tôi thấy cả một bầu trời đầy sao. Và thật đẹp. Bạn không cần phải tưởng tượng, bạn chỉ cần thấy nó.”
Dĩ nhiên, bám lấy nhân tính của mình trong chiến tranh có nghĩa là cảm nhận đau đớn.
Trước khi cuộc chiến ở miền Đông Ukraine bắt đầu, cha Zelinskyy tham dự vào chương trình tuyên úy làm việc với các học viên quân sự ở Lviv, miền Tây Ukraine.
Khi cuộc chiến bắt đầu năm 2014, các thanh niên trẻ này ra mặt trận. Cha nói: “Rất khó để thấy bạn bè mình chết. Không phải chỉ có hai hay ba người, mà rất nhiều.”
“Không có gì xấu hơn chiến tranh. Chúng ta phải quý trọng hòa bình bởi vì nếu chúng ta đánh mất hòa bình, thì chúng ta sẽ rất khó để lấy lại”.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
2022
Kinh Truyền Tin (27/02/2022): Hãy nói những lời hiền lành bác ái để không hủy hoại người khác
Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu hãy thanh tẩy cái nhìn của mình bằng cách nhìn vào lòng mình để nhận ra những lỗi lầm của mình và sau đó hãy nhìn người khác như cách Chúa Giêsu nhìn họ, nghĩa là nhìn vào điều tốt, đừng nhìn vào điều xấu nơi họ. Sau đó, Đức Thánh Cha lưu ý rằng: chúng ta cũng có thể hủy diệt người khác bởi những lời đàm tiếu và vu khống.
Trưa Chúa Nhật 27/02/2022, trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô, Đức Thánh Cha suy tư về cách nhìn và cách nói của chúng ta.
Trước hết, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu hãy thanh tẩy cái nhìn của mình bằng cách nhìn vào lòng mình để nhận ra những lỗi lầm của mình và sau đó hãy nhìn người khác như cách Chúa Giêsu nhìn họ, nghĩa là nhìn vào điều tốt, đừng nhìn vào điều xấu nơi họ. Sau đó, Đức Thánh Cha lưu ý rằng: chúng ta cũng có thể hủy diệt người khác bằng những lời đàm tiếu và vu khống. Ngài mời gọi các tín hữu tự vấn xem mình dùng những lời nói nào: tôn trọng, cảm thông, gần gũi hay chỉ để tô vẽ cho mình? Lời nói dịu dàng hay chỉ trích phàn nàn, gieo rắc gây hấn, xung đột?
Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Trong bài Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy suy tư về cách chúng ta nhìn và cách chúng ta nói.
Cách nhìn
Trước hết về cái nhìn của chúng ta. Chúa nói, rủi ro mà chúng ta gặp phải là chúng ta tập trung nhìn vào cọng rơm trong mắt người anh em mà không nhận ra cái xà trong mắt chúng ta (Lc 6,41). Nói cách khác, chúng ta hết sức chú ý đến khuyết điểm của người khác, ngay cả đối với những khuyết điểm nhỏ như cọng rơm, nhưng lại thanh thản bỏ qua khuyết điểm của chính mình khi xem nhẹ chúng. Điều Chúa Giêsu nói là đúng: chúng ta luôn tìm ra lý do để đổ lỗi cho người khác và biện minh cho chính mình. Và nhiều khi chúng ta phàn nàn về những điều không đúng trong xã hội, trong Giáo hội, trong thế giới, mà không tự vấn bản thân trước và không cố gắng thay đổi chính mình trước. Mỗi thay đổi có kết quả, tích cực, phải được bắt đầu từ chính chúng ta. Ngược lại, thì chúng ta sẽ không có sự thay đổi nào. Chúa Giêsu giải thích, nhưng khi làm như vậy, chúng ta nhìn một cách mù quáng. Và nếu chúng ta bị mù, chúng ta không thể tự nhận mình là người hướng dẫn và giảng dạy cho người khác: thực tế là một người mù không thể hướng dẫn một người mù khác (xem câu 39).
Nhận ra lỗi của mình; tìm kiếm điều tốt của người khác
Anh chị em thân mến, Chúa mời gọi chúng ta thanh tẩy cái nhìn của mình. Trước tiên, Chúa yêu cầu chúng ta nhìn vào lòng mình để nhận ra những sai lỗi của chúng ta. Bởi vì nếu chúng ta không thể nhìn thấy khuyết điểm của mình, chúng ta sẽ luôn có xu hướng phóng đại những khuyết điểm của người khác. Ngược lại, nếu chúng ta nhận ra lỗi lầm và những khuyết điểm của mình, thì cánh cửa của lòng thương xót sẽ mở ra cho chúng ta. Và sau khi đã nhìn vào nội tâm của chính mình, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy nhìn người khác như Người, trước hết không nhìn vào điều xấu, nhưng nhìn vào điều tốt. Thiên Chúa nhìn chúng ta bằng cách này: Người không nhìn thấy những sai lầm không thể sửa chữa được trong chúng ta, nhưng nhìn thấy những người con sai lỗi. Thiên Chúa luôn luôn phân biệt con người với những lỗi lầm của họ. Người luôn tin tưởng vào con người và luôn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm. Và Người mời gọi chúng ta cũng làm như vậy: đừng tìm kiếm điều xấu nơi người khác, nhưng hãy tìm kiếm điều tốt.
Lời nói
Sau cách nhìn, hôm nay Chúa Giêsu mời gọi chúng ta suy tư về lời nói của mình. Chúa giải thích rằng “lòng đầy miệng mới nói ra” (câu 45). Đúng vậy, từ cách nói của một người bạn có thể nhận ra những gì trong lòng anh ta. Những lời nói chúng ta sử dụng nói lên chúng ta là ai. Tuy nhiên, đôi khi chúng ta ít chú ý đến lời nói của mình và sử dụng chúng một cách hời hợt. Nhưng lời nói có sức nặng: chúng cho phép chúng ta bày tỏ suy nghĩ và cảm xúc, nói lên nỗi sợ hãi mà chúng ta có và những dự án chúng ta dự định thực hiện, để chúc tụng Thiên Chúa và chúc phúc cho những người khác.
Đàm tiếu và vu khống gây tổn thương
Tuy nhiên, thật không may, bằng lời nói, chúng ta cũng có thể nuôi dưỡng những định kiến, nâng cao những rào cản, làm hại và thậm chí tiêu diệt các anh chị em của chúng ta: những lời đàm tiếu gây tổn thương và vu khống có thể sắc bén hơn một con dao! Ngày nay, đặc biệt là trong thế giới kỹ thuật số, lời nói truyền tải nhanh; nhưng có quá nhiều người truyền tải sự tức giận và gây hấn, đưa tin tức sai sự thật và lợi dụng nỗi sợ hãi của tập thể để tuyên truyền những ý tưởng xuyên tạc. Một nhà ngoại giao, từng là Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc, đã nói rằng “lạm dụng từ ngữ là coi thường con người” (D. HAMMARSKJÖLD, Waymarks, Magnano BI 1992, 131).
Vậy chúng ta hãy tự hỏi mình dùng những lời nói nào: những lời thể hiện sự quan tâm, tôn trọng, hiểu biết, gần gũi, cảm thông hay những lời chủ yếu nhằm mục đích làm cho chúng ta trở nên tốt đẹp trước mặt người khác? Và rồi, chúng ta nói nhẹ nhàng hay chúng ta làm ô nhiễm thế giới bằng cách gieo rắc nọc độc: chỉ trích, phàn nàn, khiến cho sự gây hấn lan rộng?
Xin Đức Maria, người với sự khiêm nhường đã được Thiên Chúa nhìn đến, Đức Trinh Nữ của sự thinh lặng mà chúng ta đang cầu nguyện, giúp chúng ta thanh lọc cái nhìn và lời nói của mình.
Nguồn: vaticannews.va/vi/
2022
Hành trình Mùa Chay: Học cách trở nên tự do
HÀNH TRÌNH MÙA CHAY:
HỌC CÁCH TRỞ NÊN TỰ DO
Lm. Timothy Radcliffe, OP(*)
Mùa Chay đang đến rất gần. Việc ốm nặng có thể là bài học để chúng ta học cách trở nên tự do của con cái Thiên Chúa.
Phúc âm Thứ Năm thường niên trước khi vào Mùa Chay (Mc 9, 41–50) tràn ngập tính bạo lực. Trước hết, đó là sự bạo lực chống lại những người làm hại những “kẻ bé mọn”: “Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn” (c. 42) – một sự phẫn nộ về mặt đạo đức có lẽ chúng ta còn nhiều hơn thế khi đối diện với những vụ lạm dụng trẻ em đầy tai tiếng.
Nhưng cũng có một sự bạo lực đáng lo ngại đối với chính cơ thể của mình: “Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hỏa ngục, phải vào lửa không hề tắt. Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt” (c. 43-48).
Điều này giống như việc hành hạ bản thân một cách đáng báo động. Dĩ nhiên, đây là những ví dụ về điều mà các học giả gọi là sự cường điệu trong tiếng Hebrew: xu hướng đưa ra những tuyên bố quá đà, như kiểu nói “lạc đà chui qua lỗ kim” chẳng hạn. Nhưng dù chúng ta có giảm thiểu mức độ cường điệu đi chăng nữa, thì những tuyên bố này vẫn tồn tại một sự bạo lực đáng lo ngại.
Những bản văn như vậy bị coi là bằng chứng cho thấy Kitô giáo chống lại thân xác, rằng thân xác bị nhìn với sự nghi ngờ, thậm chí là ghét bỏ. Thân xác là một nguồn cám dỗ lôi cuốn chúng ta xa rời tâm linh. Nhưng không phải vậy! Chúng ta tin rằng Thiên Chúa đã thông phần cuộc sống xác phàm của chúng ta. Món quà lớn nhất là chính thân thể của Đức Kitô.
Cảm xúc mạnh mẽ của những lời tuyên bố này bắt nguồn từ sự kính trọng sâu sắc đối với sự tốt đẹp của thân xác. Chúng ta có đôi mắt để có thể nhìn mọi người với sự tôn trọng và yêu mến. Nếu chúng ta nhìn họ với sự khinh thường hoặc ham muốn thú tính, chúng ta gây bạo lực với món quà của thị giác. Chúng ta có đôi tay để có thể vươn tới với người khác bằng sự dịu dàng và trắc ẩn. Nếu chúng ta chiếm đoạt, sở hữu hoặc bóc lột họ, chúng ta đã thực hiện hành vi bạo lực đối với món quà của xúc giác.
Như thế, những bản văn này nhìn nhận nỗi đau và đấu tranh để thoát khỏi bạo lực. Tự do để nhìn nhau với sự kính mến và tôn trọng. Tự do để yêu thương mọi người và không nuốt chửng họ. Tự do đến với mọi người trong tình bằng hữu.
Nhưng trở nên tự do rất khó khăn và đau đớn. Hôm trước tôi có nghe một chương trình truyền thanh nói về Thánh nữ Catarina Siena, một vị thánh dòng Đa Minh, sống vào thế kỷ 14, như thể ngài bị loạn trí vì sự khổ hạnh cực đoan của mình. Ngài đã bỏ đói mình – nhưng đây không phải là vì ghét bỏ bản thân. Catarina khao khát trở nên tự do và ngài hiểu rằng việc trở nên tự do đích thực sẽ hao tổn, đau đớn như thế nào. Paul Murray, một tu sĩ Đa Minh người Ireland, nói rằng Thánh Catarina “được tự do một cách đáng kinh ngạc”. Thánh Phanxicô Assisi kết hôn với Bà hoàng Khó nghèo. Thánh Catarina muốn chúng ta được giải thoát khỏi sự ràng buộc và tận hiến cho điều mà ngài gọi là “Bà hoàng tự do”.
Khi mới đây tôi bị nhập viện, tôi rất sợ sự xuất hiện hàng ngày của bác sĩ vật lý trị liệu, người mà sẽ bắt tôi ra khỏi giường và tập dùng nạng. Tôi ghét thử thách của việc đi lên đi xuống cầu thang. Vị bác sĩ cứng rắn và buộc phải làm như vậy, bởi vì đó là cách thế duy nhất để tôi thoát khỏi chiếc giường của mình. Vậy thì có những nhà tù nào đang giam giữ chúng ta trong sự tù túng? Đó là thử thách của Mùa Chay, thời gian để học cách trở nên tự do của con cái Thiên Chúa.
Như bài Tin Mừng kết luận: “Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hoà thuận với nhau” (c. 50). Muối mang lại cho chúng ta cảm giác đậm đà của thức ăn. Có muối, trứng luộc có vị trứng hơn; cá có vị cá hơn; và rau có vị rau hơn. Nếu bạn dùng muối cách hữu hiệu thì nó không những không đánh mất mùi vị riêng của nó mà còn làm tăng mùi vị của những thứ khác.
Nếu chúng ta trở nên tự do, với ân sủng của Chúa, chúng ta sẽ làm vui lòng người khác, kính trọng họ và không chèn ép họ. Chúng ta sẽ sống hòa thuận với nhau.
Nt. Anna Ngọc Diệp, OP
Dòng Đa Minh Thánh Tâm
Chuyển ngữ từ: thetablet.co.uk (24.02.2022)
(*) Cha Timothy Radcliffe, OP là nguyên Bề Trên Tổng quyền Dòng Đa Minh, hiện sống tại Oxford, Anh quốc. Cha là tác giả của 3 cuốn sách: Alive in God: A Christian Imagination; What is the Point of Being a Christian? Và I Call You Friends.
