2023
Thắt lưng cho gọn, cầm đèn cho sẵn mà vào bàn ăn
24.10 Thứ Ba trong tuần thứ Hai Mươi-Chín Mùa Quanh Năm
Rm 5:12,15,17-19,20-21; Tv 40:7-8,89,10,17; Lc 12:35-38
Thắt lưng cho gọn, cầm đèn cho sẵn mà vào bàn ăn
Hôm qua, Chúa Giêsu giảng dạy cho dân chúng về vấn đề đừng ham mê của cải nhưng hãy biết tích trữ của cải cho đời sau. Thì hôm nay, Chúa Giêsu nhắn nhủ phải luôn sẵn sàng cho giờ từ giã cõi đời này để bước vào sự sống đời sau. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nhắc đi nhắc lại nhiều lần cụm từ “ phúc cho đầy tớ nào khi chủ về mà tỉnh thức ” .
Qua hình ảnh ẩn dụ đó Chúa Giêsu nói đến sự trở về bất ngờ của ông chủ là cái chết của mỗi người. Giờ chết luôn là một sự bất ngờ, không ai biết rõ. Nên phúc cho ai tỉnh thức trước giờ chết của mình. Muốn tỉnh tức chúng ta phải tránh xa tội lỗi, chăm lo làm những việc lành phúc đức. Cuộc sống luôn đầy dẫy những cám dỗ hấp dẫn, chúng dễ ru ngủ ta làm ta lơ là không đề phòng nên dễ sa ngã. Hãy tỉnh thức bằng đời sống cầu nguyện, bác aí, yêu thương, siêng năng lắng nghe lời Chúa để luôn sẵn sàng cho giờ chết.
Tin mừng hôm nay, ta thấy Chúa Giêsu nói đến điều cần thiết nhất mà con người phải chờ mong, đó bàn tiệc thiên quốc do chính Chúa dọn ra cho những tôi tớ trung thành. Người đầy tớ trong dụ ngôn hôm nay được mời gọi hãy tỉnh thức để sẵn sàng mở cửa đón chủ trở về. Ông chủ trong dụ ngôn hôm nay rất lạ; ông khác hẳn với các ông chủ trần gian. Các ông chủ trần gian khi đi ăn tiệc về, chắc chắn sẽ bắt đầy tớ phải chăm sóc cho ông ta chu đáo, còn Ông Chủ trên thiên quốc thì hoàn toàn ngược lại: Ông vẫn đòi buộc các tôi tớ của mình canh thức để đón ông trở về, nhưng khi ông về, ông sẽ dọn bàn tiệc mà hậu đãi đầy tớ!
Thái độ của người đầy tớ trong dụ ngôn cũng rất lạ. Thay vì buồn bã phải thức đêm thức hôm để chờ ông chủ về mà hầu hạ, thì anh ta ở trong tư thế sẵn sàng để đón chờ một niềm vui lớn đang được dành cho anh ta. Anh được mời gọi “thắt lưng cho gọn, cầm đèn cho sẵn”. Tư thế “thắt lưng cho gọn” là tư thế dân Chúa xưa kia, những con người được Chúa tuyển chọn đã thắt lưng cho gọn để chuẩn bị một cuộc Vượt Qua tiến về miền đất tự do Chúa hứa ban. Tư thế “cầm đèn cho sẵn” là tư thế của những người đi dự tiệc cưới ban đêm luôn sẵn sàng chờ chàng rể đến thì đi cùng với chàng rể mà vào phòng tiệc.
Được mời gọi luôn tỉnh thức chờ Chúa đến, chúng ta đáp lại bằng thái độ sống đạo sốt sắng. Cung cách sống đạo ấy được diễn tả qua một hình ảnh cụ thể “thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn.” Với bao lo toan của cuộc sống hiện đại, chúng ta dễ bị cuốn hút theo nhịp sống đời thường, dễ phân vân trước chọn lựa theo con người tự nhiên hay tinh thần siêu nhiên, hơn – thiệt, được – mất khi theo Chúa. Bề ngoài có thể ta vẫn sống đạo tốt đấy, nhưng kỳ thực chưa chắc tận đáy lòng “mến Chúa trên hết mọi sự.” Vì thế, “thức tỉnh” là thái độ cần thiết để hình thành thói quen ưu tiên cho Thiên Chúa trong các chọn lựa, ngõ hầu giữa trăm mối bận tâm của cuộc sống, chúng ta vẫn luôn thuộc về Chúa, chung hưởng niềm vui với Ngài.
Chúa Giêsu dạy ta sống trong sự tỉnh thức, sẵn sàng chờ đợi Chúa Ki-tô đến bằng việc “thắt dây lưng và cầm đèn sáng”. Y phục của Người Do-thái thời đó mặc vừa dài vừa rộng. Để khỏi vướng víu khi đi lại hay làm việc, họ phải xắn lên và thắt đai lưng cho gọn.
Tin Mừng hôm nay Chúa dạy tôi phải có thái độ sẵn sàng đón chờ Chúa đến, phải loại bỏ những cản trở như danh vọng, đam mê, những thứ khác ràng buộc, khiến ta mất tự do, không hoàn toàn thuộc về Chúa, để sẵn sàng ra đón tiếp Người đến cách chung hay riêng. Người Ki-tô hữu phải có thái độ luôn tỉnh thức. Tỉnh thức còn là luôn ở trong tình trạng “đang làm nhiệm vụ”.
Tỉnh thức là thái độ của người đầy tớ trung tín và khôn ngoan, biết mình đang làm gì. Sự lựa chọn trong giây phút hiện tại sẽ định đoạt số phận trong cuộc đời vĩnh hằng.
Tỉnh thức là dấu hiệu của người đang sống đức tin sống động, kết hợp mật thiết với Chúa, sẽ có tâm hồn bình an hạnh phúc. Người tỉnh thức là người luôn sống tinh thần cầu nguyện: “Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” (Lc 21,36).
Chúa nhắc đi nhắc lại: “Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ.” Nếu canh hai hoặc canh ba, biết chắc giờ nào thì Chúa đến? chỉ có cách tốt nhất là luôn luôn trong tư thế sẵn sàng. Nếu lúc nào chúng con cũng “có Chúa ở cùng”, sống mật thiết với Chúa thì dù có bất ngờ, chúng con còn được vui vẻ ra đón rước Người, chứ không phải giật mình sợ hãi.
Sống tỉnh thức và sẵn sàng với Chúa trong bối cảnh xã hội hôm nay phải nói là một thách đố rất lớn cho mọi người, trong đó có bạn và tôi. Những nỗi đam mê tiền bạc, danh vọng, lạc thú dường như đang đẩy cuộc đời chúng ta vào một giấc ngủ mê, khiến chúng ta quên đi cùng đích thật sự của cuộc đời mình là hưởng hạnh phúc bên Thiên Chúa trên Thiên quốc. Bạn và tôi, những người tín hữu Kitô, chúng ta hãy vùng dậy khỏi giấc ngủ đê mê ấy, chúng ta cùng nhau sống tỉnh thức: “thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn” để đạt được hạnh phúc vĩnh cửu.
Lời Chúa hôm may mời gọi chúng ta luôn ở tư thế sẵn sàng như người tôi tớ luôn “thắt lưng cho gọn, cầm đèn cho sẵn” để khấp khởi vui mừng đợi Chúa đến đưa ta vào bàn tiệc Nước Trời, đưa ta vào miền đất tự do, hạnh phúc trên thiên quốc. Nếu ta chỉ biết ham mê của cải vật chất như người phú hộ và chỉ biết vùi đầu vào những vui thú và đam mê trần tục, thì chẳng có bàn tiệc thiên quốc nào được dọn sẵn cho ta cả!
2023
Ðiều Chỉnh Hướng Ði
23.10 Thứ Hai trong tuần thứ Hai Mươi-Chín Mùa Quanh Năm
Rm 4:20-25; Lc 1:69-70,71-72,73,75; Lc 12:13-21
Ðiều Chỉnh Hướng Ði
Chúa Giêsu lấy khởi điểm để giáo huấn là một vụ kiện về vấn đề chia gia tài. Rất có thể đây là một người em trong gia đình không đồng ý với cách quản lý và thụ hưởng chung gia tài, nên muốn có phần của mình để dùng theo cách độc lập. Trong những vụ tranh cãi như thế, người ta thường đến gặp các kinh sư để xin soi sáng vấn đề. Chúa Giêsu dứt khoát từ chối can thiệp. Yêu cầu của người ấy và yêu cầu của Chúa Giêsu ở trên hai bình diện khác nhau. Người ấy thì muốn có một phần sở hữu độc lập, Chúa Giêsu thì dựa vào đó để nói về tương quan của con người với của cải. Chính các tranh chấp về gia tài thường đưa ra ánh sáng một liên hệ chặt chẽ với sở hữu và thường đưa đến những mối thù nghịch kéo dài suốt đời.
Điều này có lẽ khiến chúng ta hiểu vì sao ở đây Chúa Giêsu khuyến cáo chống lại lòng tham lam mạnh mẽ đến thế. Của cải sở hữu không phải là giá trị cao nhất, khiến ta phải hy sinh mọi sự để có cho bằng được. Chúa Giêsu sẽ minh họa điểm này bằng dụ ngôn tiếp theo.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng gọi những kẻ giầu có là ngu dại. Cái ngu dại của người phú hộ trong dụ ngôn là không thể nhìn xa hơn cái kho lẫm mà ông tự xây cất để giam hãm mình vào; cái ngu dại của ông là không biết mình có đem theo được của cải nào sau khi chết hay không?
Kẻ ngu dại nói chung là kẻ sống mà không biết mình đang đi về đâu, không biết đâu là ý nghĩa và hướng đi của cuộc đời. Kẻ ngu dại là kẻ lấy phương tiện cuộc sống làm cùng đích đời người; họ chạy theo quyền lợi, danh vọng, tiền bạc, họ chối bỏ tiếng lương tâm để làm điều phi pháp; họ chà đạp người khác để đạt danh vọng, quyền bính.
Tin Mừng thuật lại, một người trong đám đông xin Chúa Giêsu can thiệp vào vụ tranh chấp tài sản (x. Lc 12,13-15). Tuy nhiên, Chúa Giêsu từ chối can thiệp và Người cảnh báo đừng thu tích của cải cho mình, vì nó không phải là cái có giá trị cao nhất. Tiếp đến, Chúa Giêsu minh họa điều này bằng dụ ngôn Người phú hộ (x. Lc 12,16-20).
Dụ ngôn này được coi như một bài bình luận cho câu nói của Chúa Giêsu: “Phải giữ mình tránh mọi thứ tham lam” (Lc 12,15). Cái chết đột ngột sẽ ập vào cuộc đời con người, sẽ làm đảo lộn những gì đã thu tích được, cũng như những dự phóng xem ra hợp lý nhất, nhưng tất cả sẽ trở thành vô giá trị.
Chúa Giêsu đã dạy để được sống đời đời, chúng ta cần sống bằng tình yêu đối với Chúa và với tha nhân (x. Lc 10,25-37). Đây mới chính là người giàu có trước nhan Thiên Chúa và được Ngài đưa đến chỗ viên mãn, đó là sự sống đời đời.
Chúa Giêsu không quan tâm đến những điểm tranh luận phụ thuộc; Người chỉ cứu xét những câu hỏi lớn liên quan đến sự sống: đâu là điều quan trọng nhất? Ta có thể tín nhiệm vào điều gì? Điều gì ta phải tìm cách đạt cho được? Ta phải sử dụng cuộc sống và dấn thân thế nào để đạt được mục tiêu cuộc đời? Chúa Giêsu nói rõ ràng các của cải vật chất không thể đảm bảo cho cuộc sống, còn sự sung túc, thoải mái, không thể là nội dung của cuộc sống được. Sự thành toàn chỉ được một mình Thiên Chúa ban cho mà thôi. Vậy trong cuộc sống này, chúng ta có thể và phải tính sổ với Thiên Chúa. Chúng ta phải chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình trước mặt Ngài.
Cuộc sống hiện tại có thể là một cạm bẫy. Những giành giựt mưu sinh có thể biến chúng ta thành kẻ ngu dại, chỉ nhìn thấy chén cơm manh áo mà quên đi ý nghĩa và cùng đích của cuộc sống. “Cái khó không những bó cái khôn”, mà còn trói buộc lòng quảng đại của chúng ta.
Trong ánh sáng của dụ ngôn hôm nay, được “giàu có trước mặt Thiên Chúa” có thể là: nhìn của cải trong cái nhìn về nhu cầu của người khác; không chỉ tự mình quyết định điều thiện hảo; nhận thức sáng suốt điều Chúa muốn trước khi tôi hành động; nghĩ đến cái giá mà người khác phải trả vì quyết định của tôi; không đặt tin tưởng nơi những thứ chóng qua; xem trọng sự giàu có mà mình có nơi những tương quan với tha nhân và việc họ bị ảnh hưởng thế nào vì quyết định của tôi.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta điều chỉnh hướng đi. Hướng đi của những người có niềm tin phải là hướng đi về những giá trị của Tin Mừng và cùng đích của cuộc đời. Giữa chợ đời tranh chấp bon chen, người có niềm tin sẽ bị xem là kẻ mát mát, khờ dại, nhưng điều người đời cho là khờ dại chính là lẽ khôn ngoan, là luận lý của Thiên Chúa.
Xin Chúa giúp chúng ta ý thức rằng, mình đã có bao nhiêu tài sản nơi trần gian, đó chỉ là điều thứ yếu. Nhưng điều quan trọng nhất là mỗi khi tham dự thánh lễ là dự tiệc Thánh Thể, vì chúng ta đói khát Thiên Chúa và đường lối của Ngài. Nhờ đó, chúng ta biết ơn Chúa vì những ân huệ Ngài đã ban cho như là việc đủ ăn và thành quả lao động; đồng thời, chúng ta còn biết ơn vì đức tin mang lại cái nhìn tỏ tường, giúp chúng ta biết mình phải làm gì để nên giàu có trong Nước Trời.
2023
Quyền năng của Thánh Thần
21.10 Thứ Bảy trong tuần thứ Hai Mươi-Tám Mùa Quanh Năm
Rm 4:13,16-18; Tv 105:6-7,8-9,42-43; Lc 12:8-12
Quyền năng của Thánh Thần
Trình thuật Tin Mừng hôm nay mời gọi các Ki-tô hữu xác quyết một đức tin vào Thiên Chúa và một niềm hy vọng vững vàng vào quyền năng của Chúa Thánh Thần.
Qua đó, Chúa Giê-su nói các môn đệ hãy can đảm làm chứng tá cho Thiên Chúa giữa lòng thế gian, bất chấp những sự bách hại của các quyền lực trần thế, đó là điều kiện để được Chúa Cha trên trời đón nhận.
Chúa Giê-su bảo đảm chắc chắn rằng: Bất cứ ai tuyên xưng Ngài không chỉ bằng lời nói mà còn bằng cách sống trung thành với Giới răn Yêu Thương của Ngài trong cuộc sống hôm nay, thì Ngài sẽ không quên người ấy trong cuộc sống mai sau (x. Lc.12,8-9).
Sự khôn ngoan và sức mạnh phát xuất từ Chúa Thánh Thần sẽ làm cho đức tin của các tín hữa Chúa Ki-tô được trưởng thành, và đức tin đó sẽ thúc đẩy ta dám sống nhân đức anh hùng: Không sợ tai ương, ốm đau, dịch bệnh; không sợ gian khổ, thử thách, hoặc không sợ bắt bớ, tù đày, thậm chí dám chết cho đức Tin Tông truyền của Hội thánh Công giáo.
Chúa Thánh Thần là Thần Chân Lý. Một trong những công việc của Ngài là mạc khải về chân lý, giúp con người hiểu biết chân lý mà hướng lòng họ đi tìm sự thật. Bởi thế, sau khi Chúa Giêsu về trời, thì Thánh Thần đến trên các Tông đồ để dạy dỗ và hướng dẫn các ông. Nhờ Thánh Thần, các ông đã hiểu rõ những lời nói và việc làm của Chúa Giêsu; và cũng nhờ Thánh Thần, các ông đã mạnh dạn rao giảng Tin Mừng như lời căn dặn của Chúa Giêsu trước khi Ngài về trời.
Công cuộc rao giảng Tin Mừng không phải luôn luôn dễ dàng và gặt hái thành công, như lần 3,000 người trở lại liền sau bài giảng của thánh Phêrô vào dịp lễ Ngũ Tuần; nhưng các ông đã gặp biết bao chống đối và bách hại. Dù gặp gian nan thử thách như thế, các ông vẫn hiên ngang rao giảng, vì đó là lời mời gọi của Chúa Giêsu, và hơn nữa, một điều kiện: “Ai tuyên xưng Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa”.
Vả lại, các ông không phải đơn độc trong gian nan, thử thách, vì có Thánh Thần luôn hiện diện với các ông. Thánh Thần sẽ dạy cho các ông phải nói gì khi bị điệu đến trước nhà cầm quyền, vì Danh Chúa Giêsu. Một sự hiện diện gần gũi và cần thiết như vậy của Thánh Thần, khiến cho tội phạm đến Thánh Thần trở thành tội không được tha. Không được tha, không phải vì Thánh Thần là một Thiên Chúa nghiêm khắc trừng phạt; Chúa Thánh Thần vẫn mãi mãi là một Thiên Chúa khoan dung, từ bi, nhân hậu, là Ðấng Bầu Chữa, an ủi, vỗ về các tâm hồn. Không được tha không phải vì Chúa Thánh Thần không muốn tha, nhưng là vì thái độ của con người.
Chúa Giêsu bắt đầu nói trước hết, là với các môn đệ; sau là nói với đám đông tụ họp hàng vạn người đừng lo lắng phải nói gì, làm gì khi bị đưa ra trước công đường vì Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết phải nói điều gì hay phải mạnh dạn tuyên xưng Chúa trước mặt người đời (x. Lc. 12,1; 8; 11-12).
Chắc chắn muốn được Thánh Thần dạy ăn nói ra làm sao, thì mỗi người phải được “thần khải”: Chuyên cần cầu nguyện, học hỏi và suy niệm Lời Chúa, mau mắn vâng nghe lời Người hướng dẫn thì Người mới nói thay cho chúng ta được.
Nhìn vào cuộc sống của các thánh, ta cũng thấy rằng, các ngài cũng rất đỗi bình thường như mỗi người chúng ta. Các ngài luôn chu toàn những bổn phận làm con Chúa và để mọi thứ trong cuộc sống diễn ra theo một tiến trình bình thường. Đời sống các thánh luôn tùy thuộc vào ý muốn của Chúa trên cuộc đời các ngài. Ý muốn đó tạo cho các thánh nhân làm chủ bản thân mình trong sự dâng hiến hoàn toàn cho Chúa định, hay nói cách khác là các ngài luôn để cho Thánh Thần Chúa tác động và dẫn dắt cuộc đời mình.
Chúa Giêsu còn dạy chúng ta rằng: kẻ nào nói phạm đến Con Người thì sẽ được tha, nhưng kẻ nào phạm thượng đến Thánh Thần thì sẽ không được tha. Vậy phải chăng Chúa Thánh Thần không có Lòng thương xót? Thưa không. Người là Ngôi Ba Thiên Chúa, người vẫn là Đấng giàu lòng thương xót. Vậy tại sao chúng ta sẽ không được tha nếu phạm thượng đến Thánh Thần? Có lẽ, khi nói phạm đến Chúa Giêsu, Người sẽ cho chúng ta cơ hội sửa đổi, chính Chúa Thánh Thần sẽ lôi kéo chúng ta trở về từ tội lỗi, sẽ hướng dẫn chúng ta làm lành cùng Thiên Chúa. Thế nhưng, nếu Người đã lôi kéo chúng ta ra khỏi vực sâu tội lỗi mà chúng ta vẫn không chịu rời bỏ nó, cố tình chối bỏ sự hướng dẫn của Người, cố tình chống đối lại Người… chúng ta sẽ phải trả giá cho sự ngoan cố đó.
Qua đó, ta có thể nhận thấy được sự quan trọng của Chúa Thánh Thần, để từ đó, ta biết ý thức hơn về tội lỗi của mình. Mỗi khi nắm bắt được cơ hội sám hối, ta hãy nhớ rằng đó là khi Chúa Thánh Thần chìa tay kéo chúng ta lên và hãy ăn năn thống hối, chớ chối bỏ cơ hội đó vì có thể chúng ta đã chối bỏ sự trợ giúp của Người, đó cũng là một hành vi phạm thượng. Và như Chúa Giêsu đã nói: phạm thượng đến Chúa Thánh Thần sẽ không được tha.
Ý thức được điều đó, mỗi người chúng ta phải biết xem xét lại mọi hành động của mình, chớ nên vì sự ngoan cố mà khiến mình lỗi phạm đến Chúa Thánh Thần. Thiên Chúa là Đấng giàu Lòng thương xót, Người sẽ tha thứ lỗi lầm ta phạm nếu ta biết thật lòng ăn năn sám hối. Vì thế, mỗi khi có cơ hội, hãy trở về hòa giải với Người và không quên đó là hồng ân mà Chúa Thánh Thần đã trao cho mỗi người chúng ta.
2023
Đừng sợ !
Thứ Sáu trong tuần thứ Hai Mươi-Tám Mùa Quanh Năm
Rm 4:1-8; Tv 32:1-2,5,11; Lc 12:1-7
Đừng sợ !
Sau bao nhiêu phép lạ đi kèm với lời giảng, uy tín của Đức Giêsu càng gia tăng, vì thế, dân chúng tụ họp quanh Ngài rất đông. Nhân dịp này Đức Giêsu dạy các môn đệ phải can đảm và làm chứng về Chúa. Bài học được bắt đầu với lời cảnh cáo về sự giả hình dối trá nơi những người biệt phái và thông luật, nó cũng có nguy cơ phát sinh nơi những ai không biết hết lòng cảnh giác. Người môn đệ Đức Giêsu phải nhiệt tâm loan báo Tin mừng với một thái độ yêu thương, khiêm nhường. Đức Giêsu an ủi, khuyến khích các môn đệ hãy luôn can đảm, phó thác sứ vụ và cả cuộc đời mình vào vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.
Cả tuần này, Tin mừng trình thuật việc Đức Giêsu liên tiếp chống đối lối sống đạo đức dỏm của nhóm biệt phái và thông luật. Hôm nay, lại một lần nữa, Đức Giêsu không chấp nhận lối sống giả hình của họ; đồng thời, Ngài cũng cảnh tỉnh các môn đệ của mình khỏi vướng vào lối sống giả nhân giả nghĩa như các biệt phái và luật sĩ. Nhân dịp này, Đức Giêsu cũng mời các môn đệ can đảm sống chứng tá cho Tin mừng, dù có phải chết. Sự sống trên trần gian này là cuộc sống tạm bợ, mai hậu mới là vĩnh viễn. Vì thế, không nên khờ dại mà đánh đổi sự an nhàn đời này mà đau khổ mãi mãi đời sau. Luôn sống trong sự phó thác và tin tưởng vào Chúa quan phòng
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy các môn đệ: hãy nói công khai và đừng sợ. Trong đó, người môn đệ cần lưu tâm:
Men Biệt phái. Chúa Giêsu dạy: “Các con hãy ý tứ giữ mình khỏi men Biệt phái, nghĩa là sự giả hình” (Lc 12,1). Người có ý ám chỉ đến sự mù quáng và thành kiến của họ, đó như là men, là chất xúc tác sẽ làm hư hoại những ai để cho mình bị lây nhiễm thói giả hình, kiêu căng và tham lam để trục lợi cho mình. Qua đó, Người mời gọi các môn đệ hãy vượt lên trên sự bận tâm ấy để đi vào chiều sâu giá trị Tin Mừng.
Các con đừng sợ. Cuộc sống đầy dẫy những nỗi lo toan sợ hãi. Nhưng Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta biết chỉ có một Đấng đáng để cho chúng ta kính sợ đó là Thiên Chúa, là Đấng có thể giết cả xác và ném linh hồn chúng ta vào hỏa ngục (x. Lc 12,4-5).
Đừng sợ: “Chúa Giêsu đưa ra lời trấn an này vào giữa lúc các môn đệ Ngài nhận ra sự chống đối của biệt phái đối với Chúa Giêsu. Theo Chúa Giêsu Kitô, người môn đệ đồng chịu số phận chống đối. Đó là chuyện đương nhiên, không thể có con đường nào khác. Ngay trong chính bản thân, những xâu xé, giằng co cũng là chuyện không thể tránh được. Thế nhưng Chúa Giêsu khuyên chúng ta hãy an tâm, bởi vì Thiên Chúa luôn ở bên cạnh chúng ta. Ngài không cất khỏi chúng ta những chống đối, đau khổ và sự chết. Ngài chỉ cho chúng ta thấy đâu là ý nghĩa của đau khổ, đâu là cùng đích cuộc đời”.
Đây cũng là lời dạy chân lý, làm cho những người tin Chúa yên tâm, tin tưởng, vui tươi, hy vọng… để cuộc sống của họ ở trần gian này dù gặp nhiều giông tố bão táp, nhưng họ vẫn sống bình an. Bởi vì Đấng có quyền trên thân xác họ là Thiên Chúa quyền năng lại yêu thương, yêu thương hơn cả cha mẹ trần gian nữa thì còn có gì tôi phải lo, phải sợ nữa. Người biết tôi mọi sự, mọi khát vọng nhu cầu “ngay cả những tóc trên đầu tôi đã được Người đếm cả”, là cứu cánh của tôi đến muôn thuở muôn đời.
Ở đời, người ta chỉ hay tôn sợ hàng quyền quý, kẻ lắm của nhiều tiền. Người có quyền thế và lắm của nhiều tiền cũng vẫn tự đắc với những thứ của mình ấy. Nhớ lại khi quan Philatô tra vấn Chúa Giêsu mà Người không trả lời, ông đã vỗ ngực la lên : “Ông không trả lời ta ư, ông không biết rằng ta có quyền tha và cũng có quyền đóng đanh ông vào thập tự ư?” và Chúa đã dạy cho ông một điều: “Nếu trên không ban cho ông thì ông chẳng có quyền gì trên tôi !”(Ga 19,10-11). Lời Chúa dạy là lẽ phải, sự thật còn cho những người đang nắm giữ quyền bính, có nhiều tiền cúa hiểu được rằng: nguồn cội của mọi thứ đó là Thiên Chúa. Giúp họ biết tôn sợ, đúng người, đúng nơi, đúng mức. Điều này trước Chúa Kitô hàng nghìn năm Thánh Kịnh đã dạy: “Đừng tin tưởng nơi người trần thế, nơi người phàm chẳng cứu nổi ai, họ tắt hơi là trở về cát bụi, dự định bao điều ngày ấy tiêu tan” (Tv 145).
Tin mừng hôm nay cho thấy Thiên Chúa quan phòng mỗi người con cái Thiên Chúa. Đức Giêsu đưa ra một bằng chứng cụ thể, để nâng đỡ đức tin của chúng ta vào sự quan phòng của Thiên Chúa đối với thụ tạo thượng đẳng của Người: một con chim sẻ hay cả từng sợi tóc trên đầu Chúa cũng thấu biết, huống chi vận mạng con người, vì con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa và được Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc bằng chính giá máu của Người. Chúa Giêsu không chủ trương cho chúng ta lười biếng hay ỷ lại, mà muốn chúng ta đừng quá tin cậy vào sức mình, nhưng cần đến sự tin tưởng phó thác với sự quan phòng của Thiên Chúa.
Tin vào Chúa quan phòng. Một con chim sẻ mà cũng được Chúa chăm sóc kỹ càng (x. Lc 12,6-7), huống chi là con người được tạo dựng giống hình ảnh Chúa và được Chúa Giêsu cứu chuộc bằng chính giá máu của Người. Thế nhưng, Chúa Giêsu không chủ trương cho chúng ta lười biếng hay thụ động, nhưng là muốn chúng ta đừng quá cậy vào sức mình, mà hãy có niềm tín thác vào sự quan phòng của Chúa.
Xin Chúa giúp chúng ta trở thành những chứng nhân của Chúa và can đảm vâng theo ơn Chúa Thánh Thần soi sáng, để sống đức tin và niềm hy vọng trong mọi hoàn cảnh cuộc đời.
