2024
CHÚA GIÊ-SU – TẤM BÁNH HẰNG SỐNG
18.8 Thứ Năm trong tuần thứ Ba Mùa Phục Sinh
Cv 8:26-40; Tv 66:8-9,16-17,20; Ga 6:44-51
CHÚA GIÊ-SU – TẤM BÁNH HẰNG SỐNG
Khi đói thì chúng ta cần phải ăn, bởi vì nếu không ăn thì chúng ta sẽ chết. Khi đói, con người cũng không cần những thứ cao lương mĩ vị, mà chỉ cần tấm bánh cho no. So sánh mình là tấm bánh, Chúa Giê-su muốn nhấn mạnh đến điều chính yếu và quan trọng cho con người trong cuộc sống thường ngày. Không có Ngài, con người cũng sẽ đói và không thể sống tiếp.
Nhưng không giống như tấm bánh bình thường mà Chúa Giê-su là tấm bánh “trường sinh”, tấm bánh “hằng sống từ trời xuống”. Quả thật Ngài là Con Một Thiên Chúa, từ trời cao xuống trần gian, không chỉ có thể làm phép lạ hóa bánh để nhiều người được ăn no, nhưng Ngài tự hiến bản thân mình trở thành tấm bánh nuôi dưỡng con người qua muôn ngàn thế hệ: “bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây”.
Tin mừng hôm nay vẫn tiếp tục triển khai diễn từ của Đức Giêsu về bánh hằng sống. Bài Tin mừng hôm nay gồm hai phần: phần đầu, Đức Giêsu tiếp tục nói rõ hơn về nguồn gốc của Ngài; phần sau, Chúa khẳng định lại điều Ngài đã nói trước đó: “Ta là bánh từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ sống đời đời”.
Đức Giêsu tiếp tục nói rõ hơn về nguồn gốc của Ngài. Ngài bảo cho mọi người biết: Ngài bởi Chúa Cha mà đến, nên ai đến với Ngài và tin vào Ngài là nhận được ân huệ lớn nhất, ân huệ bao gồm mọi ân huệ mà Thiên Chúa ban cho loài người, đó là sự sống đời đời.
Chúa Cha không ngừng lôi kéo con người hướng thiện. Hướng về Chúa Kitô là Đấng Chúa Cha sai đến để đưa nhân loại về với Người. Nhưng tại sao con người không đáp lại tiếng Chúa mời gọi? Thưa vì giữa ân sủng và con người, Thiên Chúa để một khoảng trống: đó là tự do. Để ân sủng Thiên Chúa phát sinh hiệu quả, con người phải dùng tự do của mình mà “lắng nghe” và “đón nhận” Lời Chúa.
Sau khi nói cho mọi người biết rõ nguồn gốc của mình, Đức Giêsu mạc khải và khẳng định điều Ngài đã quả quyết trước đó: “Tôi là bánh từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời”. Người Do thái phản đối, nhưng Chúa Giêsu vẫn giữ nguyên lời quả quyết, rồi Chúa trở lại câu chuyện manna, để làm nổi bật hiệu lực của manna mới: “Tổ tiên các ngươi trong sa mạc đã ăn manna, và đã chết. Còn bánh bởi trời là bánh hằng sống, ai ăn bánh này sẽ không chết”.
Những lời dạy của Đức Giêsu nói lên sự thật quan trọng và là trung tâm của đức tin Kitô giáo: con người không những phải tin nhận, mà còn phải ăn thịt và uống máu của Chúa để có sự sống đời đời. Giáo hội đã trải qua bao nhiêu thử thách, chống đối, vẫn kiên trì trong niềm tin này: tin Lời Chúa và hằng ngày cử hành Thánh Thể để con người được thông phần vào sự sống thần linh của Thiên Chúa.
Trong Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu cũng mời gọi dân chúng tin vào mình. Chỉ khi tin vào Ngài thì những lời Ngài dạy, mọi việc Ngài làm mới thực sự có giá trị đối với họ. Vì “ai tin thì sẽ được sống đời đời”. Thật vậy, tin là điều kiện cần phải có để được lãnh nhận hiệu quả siêu nhiên. Nếu không tin, mọi chuyện trở nên vô bổ vì không có tương tác.
Khi mời gọi dân chúng tin vào mình để được sống đời đời, Đức Giêsu dần dần khai mở và dẫn họ đến xác tín vào Bí tích Thánh Thể mà Ngài sẽ thiết lập sau này. Lời xác định “Tôi là bánh trường sinh” là lời mạc khải rất đặc biệt trong Tin mừng Gioan, vì đây là lời quả quyết cụ thể, chính xác và chắc chắn
Vì thế, ngày nay, nơi Bí tích Thánh Thể, chúng ta cần xác tín mạnh mẽ niềm tin vào sự hiện diện toàn vẹn của Đức Giêsu nơi hình bánh và hình rượu. Từ đó, chúng ta yêu mến, cung kính và đón nhận để chúng ta được sự sống đời đời.
Giờ đây, trong mỗi Thánh lễ, khi chúng ta rước Mình Thánh Chúa Giê-su Ki-tô, chúng ta được mời gọi ý thức về tầm quan trọng của lương thực thiêng liêng này. Đời sống tâm hồn của chúng ta sẽ ra sao nếu như không có của ăn thánh thiêng nuôi dưỡng. Đức Thánh Cha Phan-xi-cô, trong buổi đọc kinh Truyền tin của chúa nhật 8/8/2021, đã chia sẻ rằng: “không có Chúa, chúng ta sống một cách lây lất. Bởi vì, chỉ có Chúa mới nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, chỉ có Chúa mới tha thứ những điều xấu chúng ta đã phạm, mà tự sức mình chúng ta không thể vượt qua, chỉ có Chúa mới làm chúng ta cảm nhận được yêu thương ngay cả khi chúng ta thất vọng, chỉ có Chúa ban cho chúng ta sức mạnh để yêu thương và tha thứ trong khó khăn, chỉ có Chúa mới ban cho trái tim tìm kiếm sự bình an, chỉ có Chúa ban sự sống đời đời khi sự sống trên trái đất này kết thúc”.
Chúa Giêsu đã mạc khải cho người Do thái biết Ngài là Thiên Chúa, đến để ban ơn cứu chuộc cho họ cũng như mọi người, và Ngài ban chính thịt máu Ngài làm lương thực ban sự sống đời đời; nhưng họ nhất định không tin Ngài.
Đó là chuyện ngày xưa của người Do thái, còn chúng ta ngày nay, chúng ta có thái độ thế nào, chúng ta có tin mạnh mẽ, tin tuyệt đối vào Đức Giêsu hiện diện trong phép Thánh Thể không? Và chúng ta siêng năng tham dự Thánh lễ, dọn lòng sốt sắng để rước Chúa Giêsu Thánh Thể không? Xin Chúa ban cho chúng ta có lòng sùng kính và mến yêu phép Thánh Thể và tin thật đây là thần lương nuôi dưỡng để giúp chúng ta đến cuộc sống đời đời.
2024
BÁNH HẰNG SỐNG
17.4 Thứ Tư trong tuần thứ Ba Mùa Phục Sinh
Cv 8:1-8; Tv 66:1-3,4-5,6-7; Ga 6:35-40
BÁNH HẰNG SỐNG
Chúa Giêsu quả quyết lợi ích của Phép Thánh thể như sau: “Ta là bánh sự sống… Ai đến với Ta sẽ không hề đói và kẻ tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ” (c. 35). “Và ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại” (c. 39).
Chúng ta đã từng biết phép Thánh Thể mang lại những kết quả gì. Việc rước Chúa không tha trọng tội nhưng gìn giữ chúng ta khỏi tội trọng. Thánh Công Đồng Trentô gọi việc rước Chúa là “một liều thuốc gìn giữ chúng ta khỏi sa ngã phạm tội trọng” (13,12). Kinh Thánh gọi Chúa là “Bánh bởi Trời ban xuống để ai ăn không hề chết” (Gio 6,50). Đó là Mình Thánh Chúa gìn giữ linh hồn khỏi sa ngã phạm tội.
Mình Thánh Chúa còn được gọi là bánh các thiên thần nghĩa là việc rước lễ làm cho chúng ta nên tinh tuyền trong trắng như các thiên thần. Thánh Chysostôm nói: “các tín hữu khi ra khỏi bàn tiệc thánh giống như những sư tử dũng mãnh làm ma quỉ khiếp sợ ít dám tấn công họ. Cho nên việc rước Chúa làm suy giảm những dục vọng lăng loàn quấy phá.
Hơn nữa, việc rước Chúa gia tăng đời sống ơn thánh (Ds 16,38). Cũng như mục đích của ăn, của uống là nuôi sống, thì việc rước Chúa là của ăn của linh hồn, là thứ của ăn đưa họ từ trần gian về vĩnh cửu. Việc rước Chúa còn bảo đảm chắc chắn được tha tội nhẹ và các hình phạt tạm thời hằng ngày chúng ta mắc phải. Hiệu quả này được Đức Piô X (Ds 3375/1981) và công đồng Trentô xác nhận (Ds 1638). Việc rước lễ còn kết hợp chúng ta với chính Chúa Kitô và với anh em (1C 10,16). Sau nữa việc rước Mình Chúa chuẩn bị cho thân xác một cuộc Phục sinh vinh hiển. Điều này được đức Kitô bảo đảm “và ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại” (c.40).
Phép Thánh thể, sự phục sinh và cuộc sống vĩnh cửu có tương quan với nhau. Xưa kia, tại vườn địa đàng, con người nhờ đặc ân mà có đời sống bất tử, bất tử ngay cả đối với thân xác, nhưng vì tội lỗi xâm nhập nên mất đặc ân đó và phải chết đời đời nữa. Nhưng Chúa Kitô đã tái lập lại ơn lộc ban đầu một cách dần dần, tịnh tiến, nghĩa là bây giờ nhờ rước lễ, chúng ta có đời sống ơn sủng, sau khi chết chúng ta được hạnh phúc trường cửu và ngày tận thế xác chúng ta sẽ được vĩnh cửu nước trời.
Một thánh phụ nói: “Khi rước lễ, Chúa Kitô đặt trong chúng ta mầm sống và vinh hiển. Đó là tàn lửa âm ỷ dưới lớp tro mà một ngày kia sẽ hủy diệt tất cả những gì là ô uế bởi tội lỗi. Nó chỉ còn chờ kèn chung thẩm để trong chớp nhoáng biến thân xác ta nên giống như thân xác vinh hiển của Chúa Kitô” (Irenê). Thánh Bernard nói: “Chúa Kitô chiến thắng sự chết nơi chúng ta, thân xác bất tử của Người biến chúng ta thành bất tử, tựa hồ mầm sống ở trong hạt giống làm cho hạt giống mọc lên, tựa hồ sức nóng ở trong nước làm cho nước sôi lên, tựa hồ như lửa rơi vào đống rơm làm bùng lên…” Thánh Ignatiô Ant. gọi rước lễ là “liều thuốc trừơng sinh” (R. 43).
Ở đời này, ai ai cũng muốn cho mình có công danh gì với núi sông. “Không công danh thời nát với cỏ cây”. Ai cũng muốn tên tuổi mình được tồn tại nơi hậu thế. Có những vị vua xưa đã từng bắt chư dân đi tìm một loại thảo tiên để được sống mãi. Nhưng rồi cũng chết và chết sớm nữa. Chúng ta hôm nay muốn được sống vĩnh cửu trong hạnh phúc, khỏi cần đi đâu xa, hãy đến với phép Thánh Thể mỗi ngày. “Và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại ngày sau hết” (c.40).
Lời của Chúa Giêsu tuyên bố trong Tin Mừng hôm nay: ”Ta là Bánh ban sự sống”. Sự sống mà Chúa Giêsu nói đến ở đây không chỉ hiểu là sự sống phần xác, nhưng là sự sống thiêng liêng, sự sống tâm linh.
Theo sự trình bầy của Thánh Gioan, sự sống này là mối giây liên lạc mới giữa người ăn Bánh Giêsu với Thiên Chúa Cha. Sự sống đó được biểu lộ với những tâm tình và hành động nó lên lòng cậy trông phó thác, sự vâng phục và tình yêu đối với Ngài như được Chúa Giêsu nêu gương trong cuộc sống, cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng trên Thập Giá.
Chính giáo huấn và mẫu gương sống đó của Chúa Giêsu, đã giúp cho chàng thanh niên người Maori trên kia, gạt bỏ đi được mối hận thù lớn lao, và hơn thế nữa, còn tha thứ cho kẻ đã giết chết cha mình, để thể hiện tình yêu của những người muốn làm môn đệ Chúa.
Chúa Giê-su cho chúng ta biết, ý của Thiên Chúa Cha, là không muốn để mất đi một con người nào. Và để thực hiện ý muốn ấy, Cha đã sai Con của Người đến, để ai tin vào Người Con, thì không phải bị hư mất, nhưng được sống đời đời. Ôi! Lòng Chúa Xót Thương thật bao la vĩ đại. Đúng là “Lòng yêu thương của Chúa tồn tại đến muôn đời”. Nhớ, có bài hát rằng: “Không có ai yêu con bằng Chúa. Không có ai tác sinh đời con. Chỉ có Ngài chỉ có mình Ngài. Vì yêu thương dẫn con vào thế giới. Không có ai hiến trọn một đời. Không có ai yêu trọn một người.
Vì con người, tình yêu hay dừng lại. Chỉ có Chúa, tình yêu không phút ngơi”. Vâng, con người thiếu lòng thuỷ chung với Chúa và với nhau. Còn Thiên Chúa thì tín trung chung thuỷ đến muôn đời. Ước gì mỗi người luôn nhớ Lời Chúa Giê-su hôm nay: “Vậy ý của Cha, Ðấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại”. Ước gì mỗi nhà luôn nhắc nhớ nhau: Chúa trân trọng quý chuộng và yêu thương mỗi chúng ta, và Người không muốn ai phải hư mất đi ngàn đời. Vì thế, đừng bỏ Chúa mà đi xa xôi nữa! Đừng phụ ân tình Chúa nữa!
Đừng tìm kiếm sự sống phù phàm, hạnh phúc hư ảo ở trần gian này nữa! Nhưng hãy “tin cậy mến” Thiên Chúa, trong Chúa Giê-su, trên hết mọi sự. Những người làm cha mẹ trong gia đình cũng hãy mặc lấy lòng thương của Chúa, mà cầu nguyện và vui mừng đón nhận con cái hư đốn trở về. Giáo Hội là Mẹ thánh thiện luôn bước xuống, tìm kiếm, gặp gỡ, thấu hiểu, mở rộng vòng tay và trái tim xót thương mà đón nhận con cái chưa thánh thiện trở về!
Chúa Giêsu không những đến để khơi dậy những câu hỏi ngàn đời của cuộc sống: “Phần các con, các con bảo Ta là ai?” Câu hỏi Ngài đã từng đặt ra cho các môn đệ của Ngài cách đây hai ngàn năm. Ngày nay, Ngài cũng không ngừng đặt ra cho mỗi người. Ngài không những tra vấn con người của mọi thời đại, Ngài là giải đáp cho mọi thắc mắc của con người. Ngài là Ðấng đang hiện diện trong từng biến cố của cuộc sống chúng ta. Ngài đang đồng hành với chúng ta.
2024
TẤM BÁNH BẺ RA
16.4 Thứ Ba trong tuần thứ Ba Mùa Phục Sinh
Cv 7:518; Tv 31:3-4,6-7,8,17,21; Ga 6:30-35
TẤM BÁNH BẺ RA
Tin Mừng hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng về cùng đích của cuộc sống chúng ta là chính Chúa. Chỉ có Chúa mới có thể thỏa mãn được khát vọng thâm sâu của con người. Ðám đông những người Do Thái được Chúa Giêsu cho ăn no nê ngày hôm trước, ngày hôm sau đã tìm đến Ngài. Chúa Giêsu biết rõ họ đi tìm Ngài không phải vì đã thấy được ý nghĩa của phép lạ hoặc lắng nghe lời giáo huấn của Ngài, mà chỉ vì của ăn nuôi thân xác.
Ngài kêu gọi họ hãy tìm kiếm những giá trị vĩnh cửu mà Ngài đã muốn thể hiện qua phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều. Quả thật, qua phép lạ ấy, Chúa Giêsu báo trước bánh trường sinh là Ngài. Ngài chính là tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho mọi người, ai tin nhận Ngài, đón nhận sự sống của Ngài, người đó sẽ được trường sinh, người đó sẽ tham dự vào chính sự sống của Ngài, nghĩa là cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra để san sẻ và trao ban cho người khác. Chỉ có một cuộc sống như thế mới thực sự đáng sống, vì nó mang lại ý nghĩa đích thực cho cuộc sống con người.
Với năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu đã có thể nuôi nấng một đám đông trên năm ngàn người. Quả thật, Ngài chỉ cần nói một lời, múa cây đũa thần cũng đủ để nuôi sống cả nhân loại, nhưng Chúa Giêsu đã không đến như một phù thủy, Ngài cũng chẳng đến để mang lại bất cứ một giải pháp kinh tế nào, Ngài đến là để trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao ban. Ai thực sự ăn tấm bánh ấy cũng có thể trở thành một tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho người khác.
Nhân loại thiếu ăn không phải vì thiếu cơm bánh mà chỉ vì thiếu lòng quảng đại khi những bàn tay được mở ra để trao ban và san sẻ với người khác mà thôi. Cái đói khủng khiếp của nhân loại hẳn không là đói cơm bánh mà chính là đói tình thương và lòng quảng đại của con người.
Những người Do thái trong Tin mừng hôm nay là đại biểu của vô số những người không muốn nhìn lên khỏi đáy giếng tăm tối của họ. Dù chứng kiến nhiều phép lạ của Chúa, nhất là đã được Ngài cho ăn no thỏa, nhưng cái nhìn của họ không vượt rên khỏi bao tử của họ. Khi Chúa Giêsu cho họ ăn bánh no nê và mời gọi họ đến thứ bánh không hư nát, họ đã chối từ Ngài, đôi mắt họ chỉ dán chặt vào thứ cơm bánh chống qua, họ chỉ hướng đến cái trước mắt.
Đức tin là một ân ban nhưng không của Thiên Chúa cho con người. Đức tin ấy chính là ánh sáng chiếu dọi vào đáy giếng tăm tối mà con người đã rơi xuống. Đức tin ấy là sức mạnh lôi kéo con người khỏi cái tăm tôi ấy. Đức tin ấy cũng chính là cái nhìn về chân trời đầy ánh sáng Thiên Chúa ban cho con người.
Chúa Giêsu dùng hình ảnh Manna để nhắc nhở tới phép Thánh thể. Manna là một loại bánh là lương thực cho dân Do thái lúc còn lưu lạc nơi hoang địa (Ga 5,12). Suốt 40 năm trường nơi sa mạc, cuộc sống đầy nguy hiểm bấp bênh, thiếu thốn nước nôi cơm bánh. Cho nên nhiều lần dân chúng đã nghi ngờ than trách: “Liệu Giavê có còn ở giữa chúng ta nữa không ?” (Xac 17,7).
Thiên Chúa thử thách họ nhưng đồng thời Ngài vẫn luôn luôn lo cho họ được sống (Xac 16,4.28) bằng một thứ bánh là Manna để biểu lộ sự hiện diện và sự quan phòng của Ngài. khi ban Mana Thiên Chúa cũng nhằm thử thách đức tin của họ vào Đấng ban phát lương thực đó. Mỗi sáng, Chúa ban cho một lớp sương mù bao phủ nơi người Do thái đóng trại và lúc sương tan đi để lại những mụn bánh nho nhỏ như hạt sương. Dân chúng ra lượm ăn, nó giống như hột ngò màu trắng có mùi vị mật ong. Người Do thái không hiểu bánh gì nên hỏi nhau bằng chữ Manna nghĩa là bánh gì vậy. Và từ đó bánh này mang tên là manna.
Sách Xuất hành chương 16 có ghi rằng bánh Manna phủ đầy mỗi buổi sáng. Nhưng khi mặt trời mọc lên thì bánh tan đi. Nếu ai bất tuân nhặt nhiều hơn phần của mình để dành thì ngày hôm sau bánh đó bị dòi bọ hôi thối không thể ăn được. Nhưng vào ngày thứ sáu họ được lấy hai phần ăn mà không bị hư hỏng để dành cho ngày thứ bảy.
Ngày nay, dân Do thái vẫn còn ca ngợi ân huệ manna. Họ gọi đó là lúa mì và bánh bởi trời, bánh của kẻ cùng, bánh của các thiên thần trên trời (Tv 78,23; Tv 105 9,15). Sách Khải huyền cũng đề cập đến bánh Manna được hứa ban cho kẻ chiến thắng (Kh 2,17.Ga 5,4).
Manna là bằng chứng cho thấy rằng Thiên Chúa đang ở với Môsê. Việc Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều phải mang ý nghĩa rằng Ngài chính là bánh mà Thiên Chúa gởi đến, bổ dưỡng hon mọi lương thực trần gian. bởi lẽ khi tin vào Ngài, ta hiệp thông vào chương trình Thiên Chúa. Thay vì lãnh nhận Thánh Thể như một thức ăn thần kỳ, Kitô hữu phải nhìn ra Chúa Giêsu là ân huệ của một tình thân đang tìm cách gặp gỡ, là một giải pháp để thỏa mãn cơn đói về chân lý và sự sống, là một phương tiện cho mình được hiệp thông vào chương trình Thiên Chúa.
Qua bài Tin mừng hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta hướng về cùng đích của cuộc sống là chính Chúa, chỉ có Ngài mới có thể đáp ứng được khát vọng thâm sâu của con người. Đám đông những người Do Thái được Chúa cho ăn no nê ngày hôm trước, hôm sau lại tìm đến với Ngài. Chúa Giêsu biết rõ họ đi tìm Ngài không phải vì đã thấy được ý nghĩa của phép lạ, hoặc để nghe được giáo huấn của Ngài, nhưng chỉ vì của ăn nuôi thân xác. Ngài kêu gọi họ tìm kiếm của ăn vĩnh cửu qua phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều.
Thật thế, qua phép lạ ấy, Chúa Giêsu báo trước bánh trường sinh là chính Ngài. Ngài là tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho mọi người. Ai tin nhận Ngài, đón nhận sức sống của Ngài, người đó cũng sẽ được sự sống trường sinh. Người đó sẽ tham dự vào chính sự sống của Ngài, nghĩa là cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao ban cho người khác. Chỉ có một cuộc sống như thế mới thực đáng sống, vì nó mang lại ý nghĩa đích thực cho cuộc sống con người.
Với năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu đã có thể nuôi sống một đám đông trên năm ngàn người. Quả thật, Ngài chỉ cần nói một lời cũng đủ nuôi sống cả nhân loại, nhưng Chúa Giêsu đã không đến như một phù thủy, Ngài cũng chẳng đến để mang lại bất cứ giải pháp kình tế nào. Ngài đến là để trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao ban. Ai thực sự ăn tấm bánh ấy, người đó cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho người khác. Nhân loại thiếu ăn không phải vì thiếu cơm bánh, mà chỉ vì thiếu những tấm lòng quảng đại, thiếu những bàn tay được mở ra và san sẻ cho người khác.
Ước gì được nuôi sống bằng tấm bánh được bẻ ra là Chúa Giêsu, chúng ta cũng trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao cho người khác.
2024
ĐỪNG VÌ CỦA ĂN HAY HƯ NÁT
15.4 Thứ Hai trong tuần thứ Ba Mùa Phục Sinh
Cv 6:8-15; Tv 119:23-24,26-27,29-30; Ga 6:22-29
ĐỪNG VÌ CỦA ĂN HAY HƯ NÁT
Tin Mừng hôm nay là phần mở đầu của bài diễn từ về Bánh Hằng Sống. Sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho mọi người ăn no, Chúa Giêsu đi Ca-phác-na-um, dân chúng lại ùa đến với Người, và Người đã chỉ dạy họ làm việc để có của ăn cho sự sống đời đời. Việc làm này rất quan trọng, đó là tin vào Người – Đấng mà Chúa Cha sai đến. Với niềm tin này, chính Chúa Giêsu sẽ ban Mình Người như nguồn mạch và lương thực cho sự sống đời đời: “Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực hay hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh.”
“Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh.”
Lao động, làm việc để tìm kiếm cơm bánh, nuôi dưỡng thân xác là mục tiêu cơ bản nhất của con người. Nhưng con người không chỉ có nhu cầu ăn uống mà còn có nhu cầu tinh thần và tâm linh nữa.
Qua bài Tin Mừng, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta phải vượt lên những cái tầm thường của cuộc sống mau qua mà vươn lên tới những giá trị vĩnh cửu. Muốn vươn tới giá trị sự sống vĩnh cửu, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy “đến” và “tin” vào Ngài.
Đám đông dân chúng đã được Chúa cho ăn no nê hôm trước có vẻ đã đi lạc hướng, họ đi tìm Chúa không phải vì nhận ra ý nghĩa của việc hóa bánh ra nhiều, không phải vì lời giảng dạy và giáo huấn của Ngài mang lại giá trị cho cuộc đời họ. Họ đi tìm Chúa, đến với Chúa vì bị lôi kéo bởi những cái hời hợt, chóng qua, thỏa mãn nhu cầu trước mắt là có cá, bánh để “ăn cho no”. Chính cái nhất thời này mà khi không được thỏa mãn nhu cầu, đám đông ấy đã thay đổi thái độ, khước từ Chúa để Ngài phải chịu khổ nạn. Đây cũng chính là nguy cơ mà người Kitô hữu dễ rơi vào khi chúng ta cầu xin Chúa điều gì mà chưa được đáp ứng ngay.
Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông hơn năm ngàn người ăn, điều này cho thấy Ngài quan tâm đến nhu cầu của thân xác con người. Nhưng Ngài không dừng lại ở việc thỏa mãn nhu cầu cơ bản là “đói cho ăn, khát cho uống”. Cơm bánh chỉ là thứ lương thực mau qua dành cho thân xác, chứ không phải là thứ lương thực đem lại sự sống đời đời. Do đó, Ngài muốn ban cho con người thứ lương thực thường tồn, đem lại sự sống vĩnh cửu.
Để kiếm được của ăn nuôi dưỡng thân xác, con người phải ra công làm việc vất vả, lao nhọc mới có cái ăn. Nhưng để có “lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh”, nuôi dưỡng tinh thần và tâm linh, con người cần làm hai việc: đến với Chúa Giêsu và tin vào Ngài.
Chúa Giêsu đã chỉ cho đám đông những gì phải làm: “Hãy ra công làm việc… để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh”. Lương thực thường tồn đó chính là “thứ lương thực Con Người sẽ ban, vì Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha ghi dấu xác nhận”. Chúa Giêsu bắt đầu khai mở cho họ về một sự thật: chính Ngài là lương thực đem lại sự sống vĩnh cửu.
Và rồi họ lại hỏi Chúa Giêsu: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” Chúa Giêsu chỉ đợi đến lúc này và điểm nút đã được tháo cởi: “hãy tin vào Đấng Người đã sai đến.” Đây chính là điểm then chốt của Tin Mừng và cũng là nguyên nhân của thập giá. Dân chúng không tin, không chấp nhận Chúa Giêsu, không đón nhận giáo lý của Ngài, và đã gán ghép cho Ngài tội danh là phạm thượng. Chúa Giêsu càng chứng minh qua phép lạ, qua lời nói, qua cử chỉ hành động tình thương, thì họ lại càng ghen ghét, căm phẫn và oán hận, đến độ giết chết Ngài, để khử trừ “một kẻ gây rối” đời sống đạo đức của họ.
Một khi còn sống trong thân xác này, con người bất kể thời đại nào cũng không tránh khỏi những lo lắng về cơm áo gạo tiền, hay danh lợi thú. Con người cứ mải tìm kiếm những điều đó dù ở bất cứ đâu, và bằng bất cứ giá nào. Ngay cả việc tìm đến với Chúa cũng có thể vì những lý do thực dụng này kìm hãm lại. Hãy tự vấn bản thân xem chúng ta tìm kiếm Chúa với mục đích gì? Vì lương thực chóng qua hay thường tồn, cho thể xác hay linh hồn, cho sự sống chóng qua đời này hay sự sống bất diệt mai sau?
Thời đại hôm nay xuất hiện rất nhiều đám đông đi theo tiếng gọi tiền bạc, vật chất, thực dụng no nê thể xác mà sẵn sàng bỏ quên Thiên Chúa, đi theo những nhóm tà thần, lạc giáo để được ăn no nê mà quay lưng với giáo hội, tuyên truyền lừa dối lợi dụng Lòng Thương Xót Chúa mà lừa gạt tiền bạc của nhiều người để ăn no nê. Có những nhóm người thực dụng chỉ chăm lo đến công ăn việc làm mê tín mà kiếm tiền nuôi cái thân xác cho được ăn no nê thoả mãn xác thịt, nhưng khi một tuần đến nhà thờ dự lễ một lúc cũng chiếu lệ cho xong, thậm chí còn ngồi ngoài nói chuyện ồn ào gây chia trí người khác.
Đó là những loại người đi tìm Chúa để được ăn no nê phàm tục. Chúa đã cảnh báo những loại người sinh bởi phàm tục thì trở về với bụi đất, nhưng anh em hãy kiếm tìm những gì thuộc thượng giới (Ga 3, 31), nơi Thiên Chúa đang ngự trị là nơi không hề hư mất.
