2020
Xin Chúa chữa lành cho ta
04 20 Tm Thứ Sáu đầu tháng tuần 1 MV
Thánh Gioan Đa-mát, Lmtsht.
Is 29,17-24; Mt 9,27-31
XIN CHÚA CHỮA LÀNH CHO TA
Đôi mắt rất quan trọng trong cuộc đời của mỗi người.(tiếng Anh con mắt (eye) và tôi I đều đọc cùng một âm: ai) Vì vậy nó cũng được coi như một phần không thể thiếu của một con người! Con mắt xác định cho người ta biết quang cảnh và đồ vật chung quanh, biết hình dáng của những người thân yêu, nó xác định cho ta bước đi mà không bị vướng vấp, té ngã. Nó còn là “cửa sổ” của tâm hồn…Vì vậy mù mắt là một đại họa đối với con người.
Người mù hẳn là người bị đứng ngoài lề xã hội. Vào thời y khoa còn kém, người mù phải chịu cảnh tăm tối suốt đời.Nỗi đau của người mù cũng ảnh hưởng trên cả đất nước.Chính vì thế khi nói đến thời đại hạnh phúc của Đấng Mêsia, Isaia nhiều lần nhắc đến chuyện người mù được sáng mắt (Is 35, 5; 42, 7).Trong bài đọc 1 ta vừa nghe (Is 29, 18), ngôn sứ Isaia viết:“Mắt người mù sẽ thoát cảnh mù mịt tối tăm, và sẽ được nhìn thấy.”
Được nhìn thấy bằng đôi mắt nghĩa là được mở ra với thế giới bên ngoài.Tiếp xúc bằng mắt vẫn có cái gì vượt trội hơn tiếp xúc bằng tay hay tai.Khi chữa lành những người mù và những tật bệnh khác, Chúa Giêsu khai mở thời đại thiên sai (Mt 11, 2-6). Ngài cho thấy Nước Thiên Chúa nay đã đến.
Chúa Giêsu đến thế gian khai mở một kỷ nguyên mới. Ngài đã mang đến cho con người biết Chân lý và Sự Thật. Ngài đã dẫn đưa con người ra khỏi nơi tăm tối của tử thần và bước vào nguồn sáng của sự sống. Vậy chúng ta hãy đến với Ngài để con mắt chúng ta luôn được “ bảo quản” trong sáng mà bước đi trên con đường lữ thứ không bị vấp ngã.
Ta thấy Chúa Giêsu không muốn cho đám đông dân chúng biết phép lạ Ngài làm. Bởi đó khi hai người mù xin Ngài cứu giúp ở chỗ đông người thì Ngài không đáp lại gì cả. Khi về tới nhà, Ngài mới cứu chữa họ. Cứu chữa họ xong, Ngài “nghiêm giọng” bảo họ “đừng cho ai biết.” Lý do: Chúa Giêsu không muốn người ta tin theo Ngài chỉ vì phép lạ.
Khi hai anh mù gọi Chúa Giêsu là Con vua Đavít (c. 27),họ nhìn nhận Ngài là Đấng Mêsia, Đấng Thiên Sai. Bởi thế họ hy vọng Ngài sẽ cho họ quà tặng của thời thiên sai.“Xin thương xót chúng tôi” là xin đưa chúng tôi ra khỏi cảnh mù lòa.Đức Giêsu đã muốn chữa hai anh một cách kín đáo, tại nhà của Phêrô. Ngài không chữa cho họ ngay lập tức, nhưng lại hỏi họ một câu rất lạ: “Các anh có tin là tôi có thể làm được điều ấy không?” (c. 28). Chỉ khi họ tuyên xưng niềm tin vào quyền năng của Ngài, Chúa Giêsu mới mở mắt cho họ bằng một lời và một chạm nhẹ (c. 29). Niềm vui quá lớn khiến họ không giữ được lặng thinh (c. 31).
Chúa nhấn mạnh tới lòng tin: trước khi làm phép lạ, Ngài hỏi “Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?” Sau khi làm phép lạ, Ngài nói “Các anh tin thế nào thì được như vậy.”
Chúa Giêsu bảo họ đừng cho ai biết, “nhưng vừa ra khỏi đó, họ đã nói về Ngài trong khắp cả vùng”: xem ra họ không vâng lời Chúa Giêsu. Nhưng các nhà chú giải nghĩ rằng Mát Thêu viết câu này cho tín hữu trong Giáo Hội thời kỳ sau khi Chúa Giêsu sống lại. Trước khi Chúa Giêsu sống lại thì Ngài muốn giữ “bí mật Messia” kẻo người ta theo Ngài chỉ vì phép lạ. Nhưng sau khi Ngài đã sống lại rồi thì không cần giữ bí mật ấy nữa, trái lại càng phải “bật mí” để cho nhiều người biết Ngài
Mù quáng vẫn là cơn cám dỗ khủng khiếp nhất của con người. Mù quáng chính là không còn nhận thức và chấp nhận sự mù lòa của mình. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã lên án thái độ mù quáng của Biệt Phái, họ cuộn mình trong nấm mồ tăm tối của những thành kiến và mớ kiến thức hạn hẹp của con người để khước từ ánh sáng của Thiên Chúa.
Trong cuộc sống xô bồ nhiều lo toan này, lắm khi cái bóng của tiền bạc, thú vui, danh vọng quyền lực làm cho cặp mắt ta hoá mù không thấy được Chúa hiện diện nơi tha nhân nữa. Tôi có thao thức, khao khát được chữa lành bệnh mù này không? Giáo Hội luôn nhắc nhở chúng ta rằng chính Đức Tin là phương thế để ơn Chúa có thể chữa lành tật bệnh linh hồn cho tôi.
Trang Tin Mừng hôm nay mặc khải cho chúng ta biết về sứ vụ cứu thế của Đức Giêsu, Ngài đến để đem lại niềm vui và hạnh phúc cho những người đau khổ.
Ngang qua đó, Chúa Giêsu muốn mời gọi mỗi chúng ta cần có tấm lòng yêu thương như Ngài. Có khi chúng ta không có cái gì về vật chất để chia sẻ cho người nghèo, nhưng chúng ta có tình yêu ngang qua cử chỉ, ánh mắt, nụ cười….
Hình ảnh của những người mù vui mừng hân hoan vì được Chúa Giêsu chữa cho sáng mắt cũng là điểm gợi ý cho chúng ta rằng: Cần năng đến với Chúa để được Ngài mở con mắt đức tin cho mình. Khi con mắt đức tin được sáng, hẳn chúng ta sẽ được hạnh phúc vì nhận ra Chúa hiện diện trong cuộc đời và sống với nhau như anh chị em trong đại gia đình.
2020
Thi hành ý Chúa
03 19 Tr Thứ Năm đầu tháng tuần 1 MV
THÁNH PHANXICÔ XAVIER. Lễ kính
Is 26,1-6; Mt 7,21.24-27
THI HÀNH Ý CHÚA
Thánh Phanxicô Xaviê sinh năm 1506 tại Tây Ban Nha. Năm 1525 Ngài du học Paris, nước Pháp. Nhờ sự hướng dẫn của chân phước Phêrô Favre và thánh Ignatiô, Ngài đã gia nhập Dòng Tên với ba lời khấn khó nghèo, khiết tịnh và làm việc tông đồ. Năm 1537, được thụ phong linh mục ở Rôma. Năm 1541, Ngài đi truyền giáo vùng Á Đông theo lệnh của Đức Giáo Hoàng Phaolô III. Trong 10 năm truyền giáo tại Ấn Độ và Nhật Bản Ngài đã đi hàng trăm ngàn cây số và rửa tội được khoảng 100 ngàn người. Ngài qua đời năm 1552, tại đảo Xanxian, cửa ngỏ vào Trung Quốc. Năm 1622, Đức Thánh Cha Grêgôriô XV đã phong Ngài lên bậc hiển thánh. Năm 1904, được Đức Giáo Hoàng Piô X đặt làm bổn mạng các xứ truyền giáo.
Ai trong chúng ta cũng ấp ủ cho mình những ước mơ. Người ước mơ có công danh sự nghiệp. Có người ước mơ được sống sung sướng, giàu sang hạnh phúc. Trên hết mọi ước mơ, đối với người kitô hữu, ước mơ lớn nhất đó là được hưởng hạnh phúc Nước Trời.
Để đạt được ước mơ ấy, Đức Giêsu khuyên chúng ta phải thực hành những lời Người dạy. “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa ! Lạy Chúa !’ là sẽ được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (c.21).
Khi nói điều này, Đức Giêsu đã nhắc lại lời sấm trong sách ngôn sứ Isaia trách dân chúng chỉ thờ kính Thiên Chúa trên lý thuyết mà thiếu thực hành “Dân này chỉ đến gần Ta bằng miệng, tôn vinh Ta bằng môi, còn lòng chúng thì xa Ta; chúng chỉ kính sợ Ta theo lệnh của người phàm, nhưng đó chỉ là sáo ngữ” (Is 29,13). Thực hành những lời Đức Giêsu dạy là yếu tố căn bản để chúng ta trở thành môn đệ chân chính và đạt được hạnh phúc trong Nước Trời.
Đức Giêsu đưa ra nguyên tắc để đo lường sự hoàn thiện của người môn đệ, đó là họ phải sống đúng ý muốn của Thiên Chúa. Sự hoàn thiện ở đây đó là người môn đệ thuộc về Nước Trời bằng cách thi hành ý muốn của Chúa Cha, lắng nghe và thực hành lời của Chúa Giêsu. Những người đã nghe bài giảng trên núi, bây giờ họ bước xuống, với những lời đã đón nhận, họ phải sống lời ấy.
Không phải cứ thưa “Lạy Chúa! lạy Chúa!” thì cũng đồng nghĩa là người đó thi hành ý muốn của Thiên Chúa. Nhưng bất cứ ai, thưa “Lạy Chúa! lạy Chúa!” và thi hành ý muốn của Chúa Cha thì Chúa Giêsu nói rằng họ sẽ được vào Nước Trời. Bởi vì ngay khi họ thi hành ý muốn của Thiên Chúa thì điều đó đồng nghĩa với việc họ quy thuận Thiên Chúa, vâng lời Ngài.
Khi yêu cầu người môn đệ “thi hành ý muốn của Thiên Chúa”, Đức Giêsu đòi hỏi phải sống, phải làm, phải thực hiện trong đời sống, chứ không chỉ hiểu, chỉ biết, chỉ nói suông ngoài môi miệng. Người tuyên xưng Thiên Chúa trên môi trên miệng, hình thức, giả tạo, cho dù họ có cố chứng tỏ điều ấy, cho mọi người biết cách sống của họ như thế, thì điều này không có nghĩa họ được vào Nước trời. Thiên Chúa thấu suốt lòng dạ con người. Chúa Giêsu dạy người môn đệ của mình một khi tuyên xưng Thiên Chúa thì cũng phải sống những gì Thiên Chúa muốn. Làm theo ý muốn của Chúa Cha, Nước trời thuộc về những người này. Vậy câu hỏi làm theo ý muốn của Chúa Cha ở đây là gì?
Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh rất dễ hiểu để minh họa cho chúng ta là: nếu chúng ta chỉ nghe lời Chúa mà không đem ra thực hành thì cũng giống như việc xây nhà trên cát, dễ đổ vỡ khi gặp thử thách. Còn người nghe và biết thi hành lời Chúa thì giống như xây nhà trên đá, vững chắc không sụp đổ khi gặp thử thách. Người Việt Nam có câu “Học phải đi đôi với hành”. Vậy mỗi người chúng ta hãy xét lại, xem mình có đem lời Chúa ra thực hành trong cuộc sống hằng ngày không? Để mình có thể chỉnh đốn lại đời sống theo đúng và đẹp lòng Chúa hơn.
Làm theo ý muốn của Chúa Cha, Đấng ngự trên trời đó chính là lắng nghe và thực thi lời giảng dạy của Chúa Giêsu, con Thiên Chúa. Những lời mà Đức Giêsu vừa công bố trên núi như Môisê mới.
Thực hành lời Chúa không phải là điều dễ, đòi hỏi chúng ta phải thay đổi cuộc sống, phải từ bỏ chính mình, có khi phải chịu nhiều hy sinh, mất mát. Cuộc sống xã hội đang từng ngày thayđổi, vì thế Giáo Hội luôn trăn trở để tìm ra cách thế hữu hiệu nhất để loan báo Tin Mừng sao cho đời sống đạo có chiều sâu vững vàng và phải bén rễ vào Đức Kitô, nếu không chúng ta sẽ bị đánh bật bởi những cái mới, trào lưu sống “hời hợt, ào ào, vội vã” mà đánh mất căn tính của mình.Vì thế chúng ta luôn được mời gọi tuyên xưng niềm tin vào Thiên Chúa. Đồng thời mỗi ngày chúng ta cũng phải hun đúc niềm tin ấy bằng lòng yêu mến, nỗ lực cộng tác với ơn thánh hầu sống trọn những lời Chúa dạy.
Mùa Vọng chính là mùa cho tôi thực hành Lời Chúa dạy. Âm thầm nhưng kiên cường. Như người thợ xây hì hục đào móng, âm thầm xây gạch. Như người nông phu thức khuya dậy sớm, âm thầm gieo hạt, âm thầm cày xới. Để tôi thực sự được gặp Chúa. Được biết đến niềm vui hoàn thành ngôi nhà đẹp đẽ, vững chắc. Được như người nông phu tưng bừng rộn rã trong mùa gặt trĩu nặng kết quả.
2020
Thiên Chúa yêu thương
02 18 Tm Thứ Tư tuần 1 MV
Is 25,6-10; Mt 15,29-37
THIÊN CHÚA YÊU THƯƠNG
Tin Mừng hôm nay, có một học giả Kinh Thánh đã viết: “mỗi giai đoạn trong cuộc đời rao giảng của Chúa Giêsu được đánh dấu bằng một bữa ăn khoản đãi dân Ngài”:
Quả vậy, trước hết là phép lạ hoá 5 chiếc bánh và hai con cá ra nhiều cho 5000 người ăn no nê, đa phần là dân ở Caphanaum, mà còn dư 12 thúng bánh đầy. Phép lạ này được coi như biến cố chấm dứt sứ vụ của Ngài tại Galilêa. Vì từ đây Ngài không còn giảng dạy tại các hội đường cũng như làm những phép lạ, chữa bệnh tật tại đó nữa.
Thứ đến, Chúa hoá 7 chiếc bánh và 2 con cá nhỏ ra nhiều nuôi sống 4000 người và dư 7 thúng bánh đầy, đánh dấu trong một giai đoạn ngắn giảng dạy tại các vùng dân ngoại biên giới Palestina, miền Tirô và Siđôn và miền thập tỉnh. Phép lạ lần này do chính Chúa động lòng thương xót trước một đoàn lũ dân chúng theo Ngài đã ba ngày không có gì ăn.
Sau cùng là bữa tiệc ly tại Giêrusalem, nơi đây đã kết thúc cuộc đời rao giảng của Ngài ở trần gian. Đây là một phép lạ vĩ đại để cho mọi người đủ sức mạnh mà tiến bước trên con đường lữ hành trần gian về quê trời, mà không bị đói lả dọc đường.
Với cái nhìn phân tích, phép lạ lần này không trực tiếp chuẩn bị một chân lý cao siêu nào mà chỉ xuất phát từ động lực chính, đó chính là lòng thương xót của Thiên Chúa chúng ta đối với dân chúng. Tuy nhiên chúng ta có thể coi đó là hình bóng ám chỉ phép Thánh Thể sau này. Con số 4000 người ăn no nê và dư 7 thúng đầy nhắc nhở chúng ta biết: một khi Thiên Chúa ban ơn bao giờ cũng dư dật quá lòng mong tưởng. Con số 7 đó cũng là ám chỉ lòng tốt vô biên không đo lường nổi của Thiên Chúa.
Chiêm ngắm hành động của Đức Giê-su trong Tin mừng hôm nay, Ki-tô hữu được mời gọi mở lòng mình ra với mọi người trong dấn thân và phục vụ. Phép lạ sẽ được nhân lên khi con người biết cho đi bằng một tình yêu vị tha không tính toán. Có biết bao con người đã tự nguyện phục vụ những người khuyết tật, người phong hủi, chăm sóc trẻ mồ côi, người già neo đơn hoặc tham gia những hoạt động thăng tiến con người.
Họ có thể là Ki-tô hữu hay ngoài Ki-tô giáo, nhưng họ là những người có lòng nhân, có tình thương, lòng trắc ẩn và phản ánh rõ nét hình ảnh Thiên Chúa trong cuộc sống. Không cần là người tài giỏi, giàu có, quyền thế…, nhưng với tất cả khả năng Chúa ban, có thể là rất giới hạn (như bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ), họ đã làm nên những phép lạ xoa dịu những nỗi đau của nhân sinh, đem lại nụ cười, niềm vui và hạnh phúc cho cuộc sống những mảng đời bất hạnh.
Chúa nuôi sống cả mấy nghìn người như thế, đã nói lên Chúa Giêsu đã thông cảm và gần gũi con người. Ngài lo cả đến của ăn thể chất nữa. Đó là ý nghĩa của Thiên Chúa quan phòng đặc biệt trên mỗi người và trên tất cả.
Phép lạ này được đặt vào mùa Vọng cũng nhắc nhở mùa Vọng là mùa Thiên Chúa thương xót dân Người một cách đặc biệt, và phúc cho những ai có lòng xót thương. Thế giới chung quanh ta ngày nay có rất nhiều tiến bộ, với những phát minh khoa học kỹ thuật tiên tiến. Thống kê của cơ quan lương thực Liên Hiệp Quốc cho biết mỗi ngày có khoảng 400.000.000 người phải đi ngủ với bụng đói, không có gì để ăn và 15.000 người phải chết đói hằng ngày. Những người này cần được thương xót tinh thần, vật chất, cần có cơm ăn, áo mặc, cần có nơi trú ngụ, cần tình thương, cần nâng đỡ ủi an.
Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng ta giống hình ảnh của Người – Đấng tình yêu và đầy lòng thương xót. Mỗi người chúng ta là một kiệt tác của Thiên Chúa với những đặc nét rất riêng để chúng ta sống tình yêu trong tương quan liên đới với tha nhân. Tình yêu Thiên Chúa biểu hiện rất cụ thể qua con yêu dấu của Người – Đức Giê-su Ki-tô. Chiêm ngắm Chúa Giê-su và làm theo Lời Người dạy với hết khả năng tinh thần cũng như vật chất của mình (dẫu có nhỏ bé và giới hạn), Chúa sẽ dùng chúng ta để thực hiện những điều lạ lùng trong cuộc sống.
Như gia đình cậu bé Tani trong câu chuyện trên, thế giới này còn biết bao những kẻ đói nghèo, túng thiếu, không đủ điều kiện sống đang mời gọi tấm lòng quảng đại của chúng ta. Thế giới còn nghèo chỉ vì lòng người nghèo tình thương. Chúng ta hãy xin Chúa giúp chúng ta trở thành cánh tay nối dài đem yêu thương của Ngài đến cho cuộc sống.
Khi ta hiểu được tấm lòng đầy yêu thương của Chúa đối với ta cũng như sự trắc ẩn, thổn thức của Ngài trước nỗi đau nỗi khổ của ta, thì chắc chắn tất cả những việc đạo đức, thiêng liêng ta làm bấy nay trở thành cách thế diễn tả tình yêu của ta đáp lại tình thương của Ngài, chứ những điều đó không còn là các luật lệ, quy tắc nặng nề và có tính chất ép buộc mà ta miễn cưỡng làm cho xong.
Xin Chúa giúp mỗi người trở nên giống Chúa một ngày một hơn nhờ việc tham dự vào tiệc Thánh Thể của Chúa, cũng như qua việc chia sẻ sự sống của Chúa. Xin Chúa giúp mỗi người được lớn lên, được trưởng thành trong đức bác ai, sẵn sàng đóng góp phần của mình để phục vụ anh chị em. Đó là chúng ta thực sự sống trong mùa Vọng.
2020
Trở về bên Chúa
01 17 Tm Thứ Ba tuần 1 MV.
Is 11,1-10; Lc 10,21-24
TRỞ VỀ BÊN CHÚA
Bắt đầu bước vào Mùa Vọng, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng Thiên Chúa yêu thương và làm những điều thật kỳ diệu nơi loài người. Nhưng, chỉ những ai có một tâm hồn khiêm nhường, tâm hồn khao khát, mong chờ Đấng Cứu Thế đến, mới nhận ra được, mới đón nhận được điều tốt lành của Thiên Chúa mà thôi.
Mầu Nhiệm Nước Trời được Mặc Khải chung cho cả nhân loại, nhưng thấu hiểu và đón nhận được hay không còn tuỳ thái độ của mỗi người. Người được Chúa gọi là Khôn Ngoan, Thông Thái, do dư chút Tự Hào, luôn thấy mình là trung tâm của vũ trụ. Họ như đứng ngoài, nhìn vào 1 hang động, kiêu hãnh vì thế giới mình thuộc về to rộng hơn hang động chật hẹp, mà không biết đến cả một 1 vũ trụ bao la trên đầu mình, nên chẳng thể lãnh hội Mặc Khải. Còn người Chúa gọi là đơn sơ bé mọn, biết mình chẳng là gì quá lớn so với Tạo Hoá và tạo vật khác, với thái độ Khiêm Tốn, họ mở trí mở lòng mình, nhờ vậy họ thấu hiểu kho tàng khôn ngoan của nhân loại và đón nhận được mặc khải màu nhiệm cao siêu của Nước Trời.
Đức tin thiết yếu là một ân ban nhưng không của Chúa. Điều đó có nghĩa là người ta không thể đạt đến đức tin bằng sự lý luận uyên bác của mình; và điều đó cũng có nghĩa là không phải kẻ thông thái đương nhiên là những người có đức tin hoặc đức tin sâu sắc hơn những người quê mùa dốt nát.
Lời tán tụng của Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay xác quyết tính cách nhưng không của đức tin. Chúa Giêsu cảm tạ Chúa Cha vì đã giấu không cho những hạng khôn ngoan thông thái biết những điều đó, tức là ơn đức tin, mà Ngài lại mạc khải cho những kẻ bé mọn, khiêm nhu.
Nói đến hạng khôn ngoan thông thái hẳn Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến những Biệt phái và Luật sĩ, những người có học cao hiểu rộng. Chính cái mớ kiến thức về luật pháp và đạo giáo ấy khiến họ cho mình là người nắm giữ chân lý, là người đạo đức và có đức tin sâu sắc hơn người khác. Chúa Giêsu đã không ngừng lên án thái độ huênh hoang tự đắc ấy.
Chọn những người đơn sơ, thất học làm môn đệ, Chúa Giêsu còn kết thân với những kẻ bị đẩy ra bên lề xã hội, Ngài muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng trong nước Ngài không có sự phân biệt đối xử, không nhất thiết là người thông thái mới có thể trở thành môn đệ của Ngài. Để thuộc về nước Ngài, để trở nên môn đệ Ngài, điều kiện thiết yếu là trở nên bé mọn, khiêm tốn, trút bỏ lối suy nghĩ hẹp hòi của mình.
Quả thực, người có đức tin không còn nhìn, suy nghĩ, lý luận bằng cái nhìn ích kỷ, hẹp hòi của mình, mà bằng cái nhìn của Thiên Chúa, nhờ đó họ tìm được ánh sáng và hy vọng ngay trong cuộc sống tăm tối, cảm nhận được sức mạnh trong những mất mát, thua thiệt, nhận ra được lẽ khôn ngoan ngay trong những gì mà thế gian cho là điên dại.
Người có đức tin sẽ sống và yêu thương bằng chính tình yêu của Thiên Chúa, yêu đến độ tha thứ cho kẻ thù của mình, yêu đến độ hy sinh chính mạng sống mình.
Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu bày tỏ tình yêu, sự quan tâm và cứu giúp những người bé nhỏ, khiêm nhường, nghèo nàn. Ngài chỉ mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những tâm hồn đơn sơ khiêm hạ.
“Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì đã giấu không cho những người thông thái khôn ngoan biết những điều này, nhưng đã tỏ cho những kẻ đơn sơ.”
Còn những kẻ cậy mình là khôn ngoan, những kẻ cho mình là giàu có, có cuộc sống sung sướng chỉ lo hưởng thụ, áp bức cách bất công với những người nghèo, người đau khổ…thì sẽ không được đón nhận những mầu nhiệm của Nước Trời.
Hẳn chúng ta còn nhớ Năm Mục vụ Gia đình 2019 có chủ đề là : “Đồng hành với những gia đình gặp khó khăn” mời gọi chúng ta biết quan tâm và giúp những gia đình đang có hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt các gia đình trẻ gặp khó khăn về đời sống hôn nhân của họ.
Trong cuộc sống, gia đình chúng ta luôn nhận ra tình thương của Thiên Chúa qua Giáo Hội đang đồng hành với mình, để trong mọi hoàn cảnh khó khăn, các gia đình hãy luôn tuyệt đối phó thác vào tình thương của Chúa.
Chúa muốn chúng ta sống cách chân thành, yêu mến hàng xóm láng giềng. Khi sống chan hòa yêu thương với mọi người, mỗi người chúng ta trở thành dấu chứng tình yêu và huyền nhiệm của Thiên Chúa.
Chúng ta quan tâm nhiều hơn đến các gia đình, những người đang sống nghèo khổ, khó khăn. Chúng ta còn có trách nhiệm giúp đỡ, chia sẻ cả tinh thần lẫn vật chất để họ bớt đau khổ và bớt thiếu thốn nữa.
Riêng bản thân mỗi người chúng ta, Chúa muốn giúp chúng ta trở về với chính bản thân của mình nhiều hơn, đặc biệt, sống khiêm nhường, nhỏ bé. Đó là đức tính, lại còn là nhân đức trổi vượt mà Chúa luôn nhấn mạnh tới trong Tin Mừng.
Trong tâm tình mùa Vọng, người tín hữu Công Giáo, chúng ta cùng cầu nguyện cho thế giới, nhân loại và bản thân mình, bớt sự tự hào, tự mãn vì những thành tựu và hiểu biết giới hạn của chính mình, nhưng thêm khiêm tốn, đơn sơ để thấu đạt những Màu Nhiệm Cứu Độ Chúa Giesu Măc Khải: cứu cánh của con người.
