Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Suy niệm hàng ngày

Home / Phụng vụ / Suy niệm hàng ngày
27Tháng Tư
2022

Bánh Hằng Sống

27/04/2022
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

4/5 Thứ Tư trong tuần thứ Ba Mùa Phục Sinh

Cv 8:1-8; Tv 66:1-3,4-5,6-7; Ga 6:35-40

Bánh Hằng Sống

Chúa Giêsu đã ví Người là ‘Bánh’ – Bánh trường sinh – Bánh ban sự sống đời đời –  cho chúng ta thấy được tầm quan trọng của Ngài trong cuộc sống chúng ta. Cũng như sự sống thể lý con người cần cơm bánh, thì trong lãnh vực đời sống tâm linh chỉ Chúa Giê-su mới thỏa mãn được cơn đói khát của con người; và chính đời sống tâm linh là yếu tố chi phối toàn bộ đời sống con người – nếu đời sống tâm linh sung mãn thì cuộc sống con người mới thực sung mãn.

“Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” Trải qua hơn hai ngàn năm, Chúa Giêsu đã là lương thực nuôi dưỡng nhân loại qua Lời hằng sống của Người. Lời của người ảnh hưởng trực tiếp trên những kẻ tin yêu và lắng nghe, đồng thời dán tiếp ảnh hưởng đến tất cả mọi môi trường có chứng nhân của Lời hiện diện.

Lời của người là Lời tình yêu Thiên Chúa gửi đến cho nhân loại; là Lời có khả năng thỏa mãn cơn đói khát tình yêu của con người; một cơn đói khát quyết định sự sống còn của nhân loại. Chối bỏ Lời, con người ngày nay đắm chìm trong một nền văn hóa chết chóc, có xu hướng đề cao chủ nghĩa cá nhân, hưởng thụ ích kỷ, chạy theo vật chất, bành trướng cái tôi… là một lối sống làm sói mòn tâm linh và ý nghĩa thiêng liêng cao cả của cuộc sống con người. Chỉ khi nghe và thực hành Lời người – như ‘ăn’ và ‘tiêu hóa’ – thì cuộc sống thế giới mới trở nên phong phú, cuộc đời con người mới có hạnh phúc thật.

Đám đông dân chúng đi theo Chúa Giêsu là chỉ để được ăn uống no nê. Họ chỉ biết có của ăn cho thân xác. Như thánh Phaolô nói: “Đạo của họ là cái bụng”. Là Đấng toàn năng, Chúa Giêsu có thể vung chiếc đũa thần lên để thoả mãn tất cả tất cả mọi nhu cầu thể lý của con người. Bằng chứng là với 5 chiếc bánh và 2 con cá, Ngài có thể nuôi sống một đám đông trên 5000 người.

Nhưng Chúa Giêsu đã không đến trong trần gian để cung cấp một thức ăn chóng hư nát như thế. Ngài đến làm cho con người được sống và sống sung mãn, và sự sống sung mãn ấy chính là sự sống vĩnh cửu. Của ăn dư dật mà Ngài đã dâng lên từ 5 chiếc bánh và 2 con cá là dấu chỉ của bánh trường sinh mà Ngài sẽ ban cho con người trong phép Thánh Thể, chỉ có bánh này mới làm cho con người được thoả mãn trong nỗi khát vọng mà không một lương thực nào trên trần gian này có thể lấp đầy.

Tin vào Chúac Giêsucó nghĩa là đến với Ngài. Không chỉ dừng lại ở đó, mà         chúng ta còn được mời gọi đi xa hơn nữa để đón nhận, tức là thông dự vào sự sống thần linh của Ngài bằng việc đón nhận chính Ngài. Đây cũng chính là lời mời gọi của Chúa trong bài Tin mừng hôm nay: “Ai thấy người Con và tin vào người Con ấy thì được sống muôn đời, và Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6, 40)

“Chính tôi là bánh trường sinh.” Yêu ai thì khát khao muốn nên một với người mình yêu. Tình yêu làm phát sinh sáng kiến – Chúa Giêsu vì quá yêu thương con người nên đã tự nguyện trở nên bánh để ở với con người, nên máu thịt của con người, dưỡng nuôi tâm linh và ban cho họ sự sống bất diệt: “Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì có sự sống đời đời và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết. Vì thịt tôi thật là của ăn và máu tôi thật là của uống” (Ga 6, 54 – 55).

Bởi chính thế mà Chúa Giêsu đã thiết lập bí tích Thánh Thể để ở lại với con người, dưỡng nuôi và đồng hành với con người trên đường tiến về quê hương đích thật trên trời.

Ngày nay Chúa Giêsu vẫn tiếp tục hiến mình cho nhân loại qua thánh lễ mà Giáo hội cử hành mỗi ngày khắp nơi trên thế giới. Cảm nhận hồng ân cao cả Thiên Chúa tặng ban cho nhân loại, Giáo hội trung thành, hân hoan thiết đãi và mời gọi con cái mình đến dự bàn tiệc Lời Hằng sống và Thánh Thể Chúa Giêsu qua thánh lễ hằng ngày.

Vì thế Ki-tô hữu chúng ta cần ý thức và siêng năng tham dự thánh lễ với lòng vui mừng và biết ơn Chúa, biết ơn Giáo hội. Chúng ta cần tham dự hy lễ tạ ơn này cách sinh động với lòng thành, không câu nệ, không máy móc. Đừng làm người khờ dại chỉ đi dự tiệc cho có mặt mà không ăn tiệc (không chú tâm nghe Lời Chúa, không lãnh nhận Thánh Thể Chúa), chúng ta cần biết lắng nghe Lời hằng sống của Đức Ki-tô và đón rước mình Thánh của người làm của ăn nuôi dưỡng tâm hồn; để đời sống của Chúa Giêsu, tinh thần của Người thấm nhập vào trong con người và cuộc đời của mỗi người chúng ta, hầu chúng ta trở nên cánh tay nối dài của Người trong công cuộc dựng xây vương quốc nước trời nơi trần gian và được sống hạnh phúc muôn đời bên Chúa.

Chúa Giêsu không ngừng mời gọi con người mở rộng tâm hồn để đón nhận Ngài như Ngài nói với cậu bé Marcellino trong truyện trên. Bánh và rượu là ngôn ngữ cậu bé dùng để nói lên với Chúa Giêsu, cậu bé cũng muốn săn sóc Chúa. Bánh và Rượu Ngài ban trong Thánh Thể cũng là cách Ngài tỏ tình yêu, Ngài muốn nói với chúng ta “Ta yêu thương các con, Ta săn sóc các con”. Ngài chính là Bánh và Rượu nuôi sống chúng ta, Ngài muốn chúng ta mở rộng tâm hồn để đón nhận Ngài. Khi chúng ta mở rộng tâm hồn để đón nhận Chúa Giêsu Thánh Thể thì lúc đó con người mới mở rộng trái tim và bàn tay để đón nhận tha nhân.

Chúa Giêsu là Bánh Bởi Trời được ban xuống để lôi kéo con người lên với Chúa Cha. Người tín hữu Kitô tiếp nhận Thánh Thể để được lãnh nhận tình yêu Chúa và từ đó mới trào sang cho tha nhân, đưa mọi người về với Thiên Chúa. Chia sẻ bàn tiệc với Chúa Giêsu trong Thánh Thể, người tín hữu cũng chia sẻ cơm bánh cho tha nhân hằng ngày. Thật kỳ diệu thay, chính khi chia sẻ tình yêu cho tha nhân, họ lãnh nhận được sự sống trường sinh của Chúa Kitô tràn ngập tâm hồn.

 

Read More
27Tháng Tư
2022

Bánh Trường Sinh

27/04/2022
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

3/5      Thứ Ba    Thánh Philipphê và Giacôbê, Tông Đồ

Cv 7:518; Tv 31:3-4,6-7,8,17,21; Ga 6:30-35

BÁNH TRƯỜNG SINH

Philipphê là người xứ Bethsaida. Ông là một trong những người đầu tiên được Chúa Giêsu kêu gọi. Chính ông đã mách cho Nathanael Tin mừng lớn lao này: “Đấng mà sách luật Môsê và các ngôn sứ nói tới, chúng ta đã gặp. Đó là ông Giêsu, người Nazareth”. Thấy bạn mình còn hoài nghi, ông đã giục: “Cứ đến mà xem”. Nathanael sau khi đã gặp Chúa Giêsu và nghe Ngài nói thì đã tin.

Philipphê đã xuất hiện nhiều lần trong Phúc âm: Lúc Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều; làm trung gian cho những người ngoại giáo muốn gặp Chúa Giêsu. Philipphê cũng là người đã xin Chúa Giêsu: “Lạy Ngài, xin chỉ cho chúng con thấy Cha, thế là đủ cho chúng con”. Người ta nghĩ rằng ông đã đem Tin mừng đến cho người Scythen sau ngày lễ Ngũ tuần và chết rất thọ ở Hiérapolis, tại Phrygie.

Còn thánh Giacôbê mà chúng ta mừng kính hôm nay là Giacôbê hậu, con ông Alphê. Gọi là Giacôbê hậu để phân biệt với Giacôbê tiền, là con của ông Dêbêđê. Phân biệt này không mang ý nghĩa gì khác ngoài việc tránh sự nhầm lẫn. Khoa Thánh Kinh còn nghi ngờ không biết có phải Giacôbê hậu này có phải là “anh em của Đức Giêsu” và là tác giả của lá thư Giacôbê hay không? Nhưng Phụng vụ Rôma lại có sự đồng hoá và xác nhận.

Trước khi các Tông đồ tản mác mỗi người một nơi, thì họ chỉ định thánh Giacôbê làm Giám mục Giêrusalem. Ngài là linh hồn của cộng đoàn Giêrusalem. Vì ngài đã làm cho nhiều người trở lại với Chúa Giêsu nên bị bản án ném đá. Ngài đã chịu tử đạo đang khi quỳ gối cầu nguyện cho tên lý hình đang kết thúc đời Ngài bằng một thanh sắt giáng xuống trên người, trong thời điểm mừng lễ Vượt Qua.

“Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực”. Đó là câu trả lời của Chúa Giêsu, khi dân chúng đang nhớ đến và hỏi Ngài về man-na, một thứ lương thực nuôi thân xác mà cha ông họ đã được Thiên Chúa ban.

Trước những dấu lạ mà Chúa Giêsu đã làm trong dân chúng, có hai thái độ đón nhận: một số thì tin theo với niềm xác tín “Ông này là Đấng Mê-si-a”, nhưng còn số đông còn lại thì dè chừng, họ luôn đòi một dấu chỉ rõ ràng, khả giác để thuyết phục lý trí và tâm hồn họ. Họ chính là những người chúng ta bắt gặp trong bài tin mừng hôm nay.

Trước những lời giảng báo bạo của Chúa Giêsu, kèm với phép lạ hóa bánh ra nhiều, dân chúng đã lũ luọt đi theo Ngài. Họ theo ngài vì tính hiếu kỳ, về phép lạ điềm thiêng mà Ngài đã làm trước mắt họ. Thế nhưng,  nhiêu đó vẫn chưa đủ với họ, họ đòi hỏi ở Chúa Giêsu một điều gì đó cụ thể hơn nữa, để họ có thể minh nhiên xác tín Chúa Giêsu chính là Đấng phải đến thế gian.

Với phép lạ hóa bánh ra nhiều, họ nhớ tới thứ bánh man-na ngày xưa cha ông họ đã được hưởng dùng mà không phải vất vả làm ra. Họ cũng khát khao được thứ bánh như thế, điều này Chúa Giê-su đã nói vơi họ “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê” (c. 26). Họ muốn Chúa Giêsu cũng làm cho họ như Thiên Chúa đã làm cho cha ông họ, nói theo rõ hơn, họ tìm đến với Chúa Giêsu là vì “cái bụng đói” chứ không hoàn toàn vì Ngài là Đấng Mê-si-a. Chúng ta ngày nay cũng vậy, ta hay đến với Chúa để xin Ngài thỏa mãn cho ta những nhu cầu vật chất, nhưng lại quên mất ân sủng mà Thiên Chúa luôn ban cho mỗi người.

Chính thái độ này của dân chúng, Chúa Giêsu lại lần nữa phải xác quyết với họ: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” Ông Môsê chỉ là thừa lệnh của Thiên Chúa, là lợi khí mà Thiên Chúa đã dùng để nói và làm cho dân chúng. Chính Thiên Chúa mới là ân sủng thật, mới là bánh thật cho con người. Manna chỉ là một cách cụ thể để diễn tả ân sủng thâm sâu qua nó, chứ bản thân man-na không phải là ân sủng, nó chỉ là vật chất mà ân sủng, tình yêu của Thiên Chúa mang lại.

Quả vậy, những hình ảnh trong Tin Mừng Gioan luôn mang hai ý nghĩa: nghe tới “đói” phần xác thịt thì phải nghĩ tới cơn đói tinh thần, thấy thức ăn vật chất thì hãy nghĩ tới thức ăn tinh thần. Bánh hóa nhiều, chỉ là cách mà qua đó Chúa Giêsu muốn nói về một thứ thần lương khác chính là “Bánh sự sông”, chính là thân thể của chính Ngài. “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ”.

Dân chúng chỉ có thể đón nhận thần lương ấy khi và chỉ khi bản thân họ có một niềm xác tín, phép lạ chẳng thể xáy ra, nếu người “đói khát” ấy không có một lòng tin mạnh mẽ vào thiên chúa. Ngày nay chúng ta cũng vậy, thường hay để ý đến những sự kiện, những dấu chỉ là thường mà ân sủng Chúa mang lại như được khỏi bệnh, được tai qua nạn khỏi các tỏ tường mà ít khi nhớ đến chiều kích thánh thiêng bên trong ngang qua những dấu chỉ lạ thường ấy. Thay vì ta tín thác hơn nơi Chúa, qua các dấu lạ từ anh chị em được Thiên Chúa ban, thì chính ta lại bị mê hoặc bởi những dấu chỉ bề ngoài ấy và tôn sùng “người” được Thiên Chúa sử dụng để thông ban ân sủng.

Mỗi khi ăn, ta làm điều mà không nhà khoa học nào có thể làm: ta đưa vào trong mình một vật chất để giúp ta có sự sống. Thức ăn trở nên thành phần của cơ thể ta. Biết thế nên Chúa Giêsu quyết định ẩn mình trong tấm bánh và trở nên lương thực cho linh hồn, bởi linh hồn ta cần được nuôi dưỡng bằng thần lương như thế, chứ không phải là thứ thực phẩm như thể xác. Chúa Giêsu đã khẳng định với chúng ta: “Chính tôi là bánh trường sinh, ai đến với tôi, không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ”. Chúng ta hãy tin như vậy, vì chỉ khi tin sự nhiệm mầu mới nên hữu ích cho chính mình.

Nhìn lại đời sống đạo của mình, chúng ta cũng cần đặt lại câu hỏi cho mình: Tôi đang theo Chúa vì động cơ gì? Tôi đang tìm kiếm Chúa hay vun vén cho chính tôi? Thứ lương thực nào tôi đang khao khát? Có phải chúng ta ước mong hạnh phúc đích thực nhưng lại mải mê chạy theo những ảo ảnh phù phiếm của thế gian. Chúng ta đang lữ hành tiến về Nước Trời nhưng ham thích dừng lại sa đà vào những thoả mãn chóng qua dọc đường.

Và rồi chúng ta thấy rằng chúng ta được mời gọi tỉnh thức nhưng đang ngủ say trong cơn mê mộng mị của danh vọng, tiền tài, địa vị. Chúng ta dành hết thời giờ sức lực để xây đắp hạnh phúc đời này nhưng chẳng mấy quan tâm đến đời sống vĩnh cửu mai sau.

Read More
27Tháng Tư
2022

Đến và tin

27/04/2022
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

2/5      Thứ Hai Thánh Anathasiô, Gmtsht

Cv 6:8-15; Tv 119:23-24,26-27,29-30; Ga 6:22-29

Đến và tin

Thánh Athanius bảo vệ Tin Mừng chống lại bất đồng ý kiến ​​và dị giáo, và diễn giải tình yêu của Chúa Kitô – Đấng đã cứu độ chúng ta, không vì bất cứ điều gì chúng ta đã làm, nhưng vì lòng xót thương của Người.

Thánh Athanasiô được chào đời ở Alexandria, Ai Cập, khoảng đầu thế kỷ thứ ba và lớn lên trong một thời đại khi giáo hội (ở đó) bị đe dọa nghiêm trọng bởi những rối loạn về chính trị và luận chiến về tôn giáo. Giữa những tranh chấp học thuyết gay cấn giữa các giám mục, và sự kình địch cũng như mưu đồ giữa các cận thần, Athanasiô đã đứng độc lập như một người có đức tin sâu sắc và dấn thân say mê cho Chúa Kitô.

Tin Mừng chúng ta vừa nghe kết thúc Chương 6 của Phúc Âm Gioan, đó cũng là phần kết diễn từ của Chúa Giêsu về Bánh trường sinh. Sau lời khẳng định của Chúa Giêsu về Bánh hằng sống, rằng: chính Người là Bánh từ trời ban xuống, và phải ăn thịt và uống máu Người thì mới được sống đời đời; thì hôm nay, Gioan sẽ tường thuật phản ứng của các môn đệ (nhóm Bảy Mươi Hai) và phản ứng của các tông đồ (nhóm Mười Hai) mà Phêrô là người đại diện, đó là những đồ đệ thân tín của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy xem họ phản ứng thế nào trước mặc khải của Chúa Giêsu về Bánh trường sinh, và xem chúng ta đứng ở vị trí nào?

Trước hết, chúng ta hãy xem phản ứng của các môn đệ. Tác giả Gioan mở đầu đoạn Tin Mừng rằng, khi nghe Chúa Giêsu nói Người là Bánh hằng sống từ trời xuống, ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời, thì chẳng những người Do thái nghe không lọt tai, mà bấy giờ các môn đệ cũng không thể chấp nhận được, liền phản ứng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi!”. Họ đã hiểu điều Người nói theo nghĩa mặt chữ, nghĩa vật chất phàm tục, mà không chịu hiểu theo nghĩa tâm linh được Thần Khí soi dẫn.

Thế là “nhiều môn đệ rút lui, không còn đi theo Người nữa”. Chúng ta thấy, Chúa Giêsu đã chấp nhận để cho các môn đệ bỏ đi mà không có bất kỳ sự níu kéo nào, hay sự năn nỉ nào. Quả đúng với lời Chúa Giêsu đã nói trước đó: “không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho”. Rõ ràng, ơn đức tin là một ơn ban chứ không phải do nỗ lực từ phía con người mà có được.

Tiếp đến là phản ứng của các tông đồ (nhóm Mười Hai). Sau khi một số môn đệ rút lui, Chúa Giêsu hỏi nhóm Mười Hai: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?”. Ông Simon Phêrô liền đáp: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Ðấng Thánh của Thiên Chúa”. Như vậy, các môn đệ rút lui vì họ không thể theo một người nói những lời không theo lề lối suy nghĩ của con người. Họ bỏ lỡ cơ hội học hỏi suy nghĩ cao siêu của Thiên Chúa. Trong khi đó, chưa chắc Phêrô và các tông đồ đã hiểu được mầu nhiệm Thánh Thể là lấy thịt Chúa cho nhân loại ăn, nhưng ít nhất Phêrô tin vào uy tín của Thầy không thể nói điều sai lạc vì Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa. Đồng thời, lời tuyên xưng của Phêrô và sự trung thành của các tông đồ là điểm sáng về niềm tin và lòng trung tín cho chúng ta, nhất là ngày hôm nay không thiếu những người đã lìa bỏ Giáo Hội.
Khi Chúa làm dấu lạ hóa bánh ra nhiều cho người ta được ăn no nê, dân chúng hả         hê đi theo Chúa nườm nượp. Nhưng hôm nay, Chúa bày tỏ tình thương xót của Người khi hứa ban của ăn thần thiêng là chính mình Người đem lại sự sống vĩnh cửu cho nhân loại, thì nhiều người trong đám đông bắt đầu tìm cách rút lui; trong số đó, có cả một số môn đệ của Chúa. Họ không mấy quan tâm đến sự sống vĩnh cửu xa xăm nào đó, mà họ chỉ muốn biết đến đời sống vật chất ở đời này. Đối với họ, thế là đủ rồi!

Nếu chúng ta có mặt hôm đó, thì phản ứng của chúng ta sẽ thế nào? Đây là câu hỏi mà chúng ta phải chân thành trả lời trước mặt Chúa. Bởi vì, nhiều khi ta đến với Chúa cốt chỉ để xin những sự dưới đất mà chẳng mặn mà với những thực tại trên trời cao. Rồi khi xin mãi những sự dưới đất như tiền tài, danh vọng, địa vị, chức tước và những sự giàu sang phú quý mà chẳng thấy Chúa ban, ta đâm ra chán nản, chẳng thiết tha đến với Chúa nữa. Thậm chí, vì xin mãi những sự dưới đất không được, ta liền nghi ngờ không biết Chúa có thật hay không và cuối cùng ta nghe theo lời người khác cúng vái tứ phương, thờ hết thần này đến thần nọ để mong có được sự an ủi về đời sống gắn liền với tiền tài, vật chất thế gian này. Chẳng lẽ đời sống đức tin của ta, giống như đám đông dân chúng xưa kia, chỉ gói gọn trong mấy chuyện vật chất thế gian hay sao? Chẳng lẽ chỉ vì không được an ủi về đàng vật chất mà ta nghi ngờ tình thương của Chúa và quyết tâm bỏ Chúa hay sao?
Diễn từ của Chúa Giêsu về Bánh trường sinh cuối cùng lại đi đến một kết thúc buồn, đó là đám đông dân chúng và nhiều môn đệ rút lui vì không thể tiếp nhận mặc khải của Người. Nhưng điểm sáng mà Tin Mừng hôm nay nhắm tới là Phêrô đã đại diện cho nhóm Mười Hai trả lời rằng: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời”.

“Chẳng lẽ anh em cũng muốn bỏ đi sao?” Đức Giêsu buồn rầu hỏi nhóm Mười Hai như thế. Simon đại diện anh em đã xin được tiếp tục ở với Thầy, đi với Thầy. “Bỏ Thầy chúng con biết đi với ai ?” Lời của Thầy tuy khó nghe, nhưng con tin đó là lời ban sự sống đời đời (c. 68). Lời của Thầy tuy chướng tai, nhưng lại là thần khí và là sự sống (c. 63). Simon tin Thầy Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa (c. 69). Đấng Thánh là Đấng từ trời xuốngvà cũng là Đấng sẽ lên trời nơi đã ở trước kia (c. 62).

Có thể điều làm con người hôm nay bỏ đạo, bỏ Chúa Giêsu, lại không phải là những lời khó nghe của Ngài, mà là đời sống của các Kitô hữu, những người không dám sống các lời ấy. Nhiều người thấy chướng khi nhìn vào cuộc sống của họ. Xin Chúa Cha ban cho chúng ta ơn đến với Giêsu, và kiên trì ở lại với Ngài.

Còn chúng ta hôm nay, liệu chúng ta có dám ở lại với Chúa khi những người chung quanh không còn tin Chúa? Chúng ta có dám gắn bó với Chúa khi phần đông nhân loại đang chạy theo sức hút của tiền bạc, vật chất? Chúng ta cùng thinh lặng giây lát, nhìn nhận con người yếu đuối đã bao phen chúng ta rút lui trước lời mời gọi yêu thương của Chúa.

Read More
21Tháng Tư
2022

BÌNH AN TRÊN SÓNG NƯỚC

21/04/2022
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

30.4 Thứ Bảy trong tuần thứ Hai Mùa Phục Sinh

Cv 6:1-7; Tv 33:1-2,4-5,18-19; Ga 6:16-21

BÌNH AN TRÊN SÓNG NƯỚC

Tin Mừng thánh Gioan thuật lại rằng, tại vùng Biển Hồ Gialilê, sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, dân chúng khen ngợi tung hô Đức Giêsu, nhưng Người đã lánh lên núi cầu nguyện, Cùng lúc ấy, các môn đệ xuống thuyền để đi về phía Caphácnaum bên kia Biển Hồ. Lúc đó, trời đã về chiều và bóng tối sắp bao trùm mà Đức Giêsu vẫn chưa xuống thuyền. Bất chợt gió nổi lên khiến biển động mạnh. Các môn đệ lo lắng chèo chống thì thấy một bóng lớn xuất hiện, các ông hoảng hốt la lên. Đức Giêsu đi trên mặt biển đến và trấn an các ông.

Người môn đệ của Chúa phải luôn ở trong tư thế sẵn sàng từ bỏ nơi của phép lạ hoá bánh ra nhiều, nơi của sự thành công, nơi của những cơ sở đã được gầy dựng, nơi của một chỗ đứng đã được bảo đảm, để đến một nơi xa lạ, một nơi khởi sự làm quen với những bất trắc và những khó khăn có thể gặp phải. Cũng như trên đỉnh Taborê, giữa lúc Phêrô đang tính chuyện dựng lều thì Ngài lại giục các ông phải xuống núi và tiếp tục con đường lên Giêrusalem, là nơi bản án tử hình của Ngài đang được chuẩn bị.

Thánh Gioan mô tả chi tiết chính xác về thời gian, không gian, địa điểm và cách thế Đức Giêsu xuất hiện. Đó là lúc chiều, trời tối, biển động, gió mạnh. Các môn đệ chèo được chừng năm hoặc sáu cây số. Một chi tiết đặc biệt quan trọng, các môn đệ muốn rước Đức Giêsu lên thuyền vì tưởng còn xa bờ. Nhưng ngay lúc ấy thuyền đã tới bờ đúng như ý muốn của các ông.

Hình ảnh biển được ví như nơi có nhiều nguy hiểm và sự dữ. Ở vào thời điểm chiều tà tranh tối tranh sáng, khi đi trên biển, con mắt người chúng dễ nhầm lẫn, khó phân biệt đâu là thật hay giả. Thêm một chi tiết nữa là gió thổi mạnh, biển động, có lẽ con thuyền cũng chao đảo bập bềnh càng khiến điểm nhìn của các môn đệ thiếu chính xác. Đức Giêsu biết chắc các môn đệ đang sợ hãi nên trấn an ngay “Thầy đây mà, đừng sợ”. Khi Đức Giêsu lên thuyền thì mọi chuyện đều ổn và các ông thấy thuyền đã tới bờ. Thời Cựu Ước, ông Môsê đã đưa dân Do Thái xuất hành vượt qua Biển Đỏ bình an. Thời Tân Ước, Đức Giêsu đi trên biển đưa các môn đệ vượt qua cuộc xuất hành mới để đạt đến sự viên mãn trong Thiên Chúa.

Trong cuộc đời, có những lúc đứng bên bờ vực nguy hiểm, chúng ta mới cảm nhận tình thương yêu và sự quan phòng của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Trong đời sống thiêng liêng, chúng ta cũng sẽ trải qua những phút giây kinh hoàng. Để giữ gìn con người khỏi mọi nguy hiểm của sự ác, Thiên Chúa đã ân cần nắm lấy cánh tay của chúng ta. Thiên Chúa hằng chữa lành chúng ta bằng những ơn thánh khơi nguồn từ các bí tích. Trong lòng Hội Thánh, chúng ta không bao giờ bị bỏ rơi, không bao giờ phải chiến đấu một mình. Hội Thánh luôn mở rộng cánh cửa đón chúng ta vào hiệp thông với Thiên Chúa Ba Ngôi. Thánh giáo phụ Irênê đã xác tín về sự hiệp nhất toàn vẹn của Hội Thánh nhờ sức sống của Ba Ngôi Thiên Chúa: “Ở đâu có Hội Thánh thì ở đó có Thánh Thần của Thiên Chúa; ở đâu có Thánh Thần của Thiên Chúa thì ở đó có Hội Thánh và mọi thứ ân sủng”. Đức Giêsu luôn hiện diện trong Hội Thánh, vì thế ở đâu có Hội Thánh ở đó có Đức Giêsu. Và những ai sống xa lìa Hội Thánh sẽ không có được sức sống của Đức Giêsu.

Hội Thánh được ví như một con thuyền đang phải đối diện với nhiều cơn sóng dữ. Những tư tưởng bài thiêng tục hóa, những trào lưu sống vô luân, vô thần, vô tâm …như những bóng tối đang bủa vây Hội Thánh. Thế nhưng Hội Thánh vẫn luôn đứng vững vì có sự hiện diện của Chúa. Với tất cả lòng yêu mến Hội Thánh, cảm thấy rất rõ những vấn nạn của thời đại gây ảnh hưởng đến sức sống và sự thánh thiện của Hội Thánh, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ nỗi ưu tư: “Tôi thấy rõ ngày nay Hội Thánh cần có khả năng chữa lành các vết thương và sưởi ấm tâm hồn các tín hữu. Hội Thánh cần sự gần gũi cận kề”. Ngài đã nhìn thấy “Hội Thánh như một bệnh viện dã chiến sau một trận động đất”. Giống như Đức Giêsu, Hội Thánh mang lấy những vết thương đau của nhân loại để băng bó chữa lành.

Công cuộc rao giảng Tin Mừng của các môn đệ không phải là không có những bất trắc, những xáo trộn và những hiểm nguy, như xưa trên mặt biển, các ông đã gặp phải phong ba bão táp. Nhưng nếu chỉ nhìn vào những bất trắc, thì người ta dễ thất vọng và thối lui. Thế nhưng Chúa Giêsu vẫn có đó trong đêm tối của phong ba bão táp. Ngài có đó để nói với chúng ta rằng: Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ.

Vấn đề là trong những lúc bất trắc xảy đến, chúng ta phải biết nhận ra sự hiện diện của Ngài để can đảm và vững tâm bước tới. Giữa những âm thanh của biển gầm sóng vỗ, chúng ta phải biết nhận ra tiếng nói của Ngài. Và như thế niềm tin của chúng ta phải là một niềm tin, không xuất phát từ lý luận, từ sách vở, nhưng xuất phát từ việc nhận biết Chúa và tiếng gọi yêu thương của Ngài giữa những sự kiện xảy đến trong cuộc sống của chúng ta.

Như người Samaritanô nhân hậu, Hội Thánh luôn tìm kiếm những nạn nhân bị bỏ rơi bên vệ đường, vực họ dậy, rửa sạch vết thương và đưa về nơi an bình. Với sứ mạng đại diện Chúa Kitô, các vị mục tử cần phải ra đi kiên nhẫn tìm kiếm những con chiên lạc để không một con nào phải hư mất. Đây chính là Tin Mừng đích thực của Chúa Giêsu, một Tin Mừng rao giảng trong mọi hoàn cảnh, đi vào mầu nhiệm của con người với tất cả niềm vui và nỗi buồn, với mọi nỗi lo âu trắc trở.

Đứng trước biển đời nhiều sóng gió thì Chúa Giêsu mãi là bến bờ bình an để mỗi người chúng ta hướng về. Một khi đã có Chúa hiện diện, thì dù trời tối hay sáng, chúng ta vẫn có được niềm vui và bình an đích thực. Con thuyền của đời ta bé nhỏ trước biển đời mênh mông. Chúng ta sẽ không sợ hãi, không cô đơn nếu nhận ra sự hiện diện của Chúa. Mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn hãy đón rước Chúa Giêsu vào, để Người đem đến sự bình an đích thực cho chúng ta.

 

 

 

 

 

 

 

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 187
  • Page 188
  • Page 189
  • …
  • Page 343
  • Next page
Bài viết mới nhất
CÔNG NGHỊ HỒNG Y BÀN VỀ THẾ GIỚI, THÔNG ĐIỆP VÀ THƯỢNG HỘI ĐỒNG
12/06/2026
GIỚI THIỆU SỔ TAY HÀNH HƯƠNG “CON ĐƯỜNG TRÁI TIM - HÀNH HƯƠNG VÀO TRÁI TIM SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG”
12/06/2026
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG CHÚA KITÔ - SỨ ĐIỆP THIÊNG LIÊNG CỦA THƯ RÔMA
12/06/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.