2020
Hơn thế nữa ….!

Bạn” – Với con từ này mang đến cảm giác thật ấm áp. Những người đi qua cuộc đời con đã để lại cho con một khái niệm về “bạn” rất ý nghĩa. Cũng như bao người, con đã từng có bạn thời thơ ấu, bạn học, bạn tâm giao và thậm chí là bạn đường… bạn nào cũng khiến cho cuộc đời con có thêm những gam màu thú vị.
Trong Giáo hội cũng đã có rất nhiều đôi bạn cùng nhau trở thành những vị thánh hiền đức. Trong đó, con nhớ đến Thánh Basiliô Cả và Thánh Grêgôriô Nazianzênô. Họ đã gắn bó với nhau từ thuở còn thơ ấu, cùng đi với nhau suốt thời niên thiếu, đồng hành với nhau trên bước đường tu trì và khi kết thúc hành trình dương thế, họ lại ở với nhau trên thiên quốc. Hai vị thánh này nhắc cho con về một tình bạn đẹp mà con đã và đang có. Vùng đất Trúc Lâm đã chứng kiến sự lớn lên của bộ ba chúng con. Ba người bạn cùng gắn bó với nhau suốt tuổi thơ. Trưởng thành tưởng rằng đường ai nấy đi, sự nghiệp ai người ấy xây dựng, gia đình ai người ấy vun đắp. Thế mà, ba chị em con lại vẫn đi với nhau trên con đường dâng hiến, cùng nhau tìm kiếm gia nghiệp là chính Chúa, với nhau xây dựng gia đình thiêng liêng tại Hội dòng Đa Minh Tam Hiệp. Những kỉ niệm, những mơ ước mà chúng con đã có, giờ chúng con lại tiếp tục cùng nhau hoàn thành.
Tình bạn mà con đang có thật đẹp nhưng con thấy tình bạn đó không thể sánh bằng tình bạn với Chúa Giê-su. Nhà văn Jess C. Scott từng nói: “Và con đã lựa chọn một gia đình thật hoàn hảo khi con có Chúa Giê-su là bạn. Chúa và con xây dựng gia đình trên nền móng là tình yêu. Tình yêu của Chúa thật khác với mọi thứ tình cảm trên đời. Con chỉ là người bạn bình thường với đầy những tính khí thất thường, thế mà “bạn” Giê-su vẫn kiên trì và vẫn dành những tình cảm tốt đẹp nhất cho con.
Những người bạn của con có thể làm vơi những nỗi buồn con gặp phải, nhưng hơn thế nữa bạn Giê-su lại có thể biến nỗi buồn của con thành nụ cười tươi mới.
Những người bạn của con có thể đồng cảm với những khó khăn mà con đương đầu, nhưng hơn thế nữa: Bạn Giê-su lại có thể tìm phương án tốt đẹp nhất để giải quyết cho con.
Những người bạn của con sẵn sàng cùng con đến những nơi tuyệt vời, nhưng hơn thế nữa: bạn Giê-su lại có thể nắm tay con dẫn qua những vùng tăm tối đau khổ của cuộc đời.
Những người bạn của con quan tâm lo lắng mỗi khi con đau ốm, bệnh tật nhưng hơn thế nữa: bạn Giê-su lại có thể cho con một bờ vai để dựa vào mỗi khi con yếu lòng và nạp thêm năng lượng tinh thần mỗi khi con kiệt sức.
Khi đứng trước những khó khăn, những người bạn của con sẽ nói: “Cố lên!” nhưng hơn thế nữa: bạn Giê-su lại thì thầm: “Chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,27)
Người bạn Giê-su luôn âm thầm ở bên cuộc đời con, quan tâm và yêu thương con với một tình cảm chân thành. Đặc biệt, những gì có thể đem lại lợi ích cho con, bạn Giê-su luôn làm hơn thế nữa một chút, chỉ mong để con thấy rằng: tin tưởng vào người bạn Giê-su là một điều không bao giờ sai lầm. Người bạn mà con lựa chọn là Chúa, gia đình mà con lựa chọn cũng là Chúa; và con tin rằng không còn điều gì tuyệt vời và hoàn hảo hơn khi có được gia đình này. Con biết rằng để sống với một người hoàn hảo là Chúa thì chính bản thân con cũng phải hoàn thiện hơn. Đây không phải là chuyện dễ, nhưng có Chúa và với Chúa con tin rằng:
“Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống.
Trước Thánh Nhan ôi vui sướng tràn trề,
ở bên Ngài hoan lạc chẳng hề vơi” (Tv 16, 11).
Cêcilia Thanh Thi
2020
Gõ Cửa Tâm Hồn

Con sinh ra và lớn lên ở vùng đất Đồng Nai, là con thứ 2 trong gia đình có 5 anh chị em. Vừa tròn 8 tuổi, con đã có một giấc mơ được nhìn thấy Chúa. Con nhớ rõ: Trong một buổi chiều mát mẻ, trời âm u báo hiệu mây sắp đổ mưa, trên đường đi học giáo lý về, con ngước nhìn lên bầu trời, một bầu trời mây đen bao phủ và xuất hiện hình ảnh Chúa ở trên cao đang ngắm nhìn con, Ngài còn cười với con. Ánh mắt Ngài nhìn con trìu mến. Giấc mơ dần tan biến khi con tỉnh giấc. Đó cũng là một dấu chỉ về ơn gọi của con, có thể con không ao ước đi tu và cũng không nghĩ đến tu hay nhận ra ơn gọi của mình. Thời gian dần trôi qua, mới đó mà con đã được 14 tuổi, giấc mơ nhìn thấy Chúa cũng phai mờ trong ký ức của con.
Vào dịp nghỉ hè lớp 9, con đi Đức Mẹ La Vang cùng với mẹ và Dì của con. Từ nhà đến La Vang là một quãng đường dài, ngồi trên chiếc xe du lịch, con không nói chuyện hay cười đùa với ai vì con quá say xe đến nỗi chỉ muốn dừng lại quay trở về, nhưng xe chỉ dừng để nghỉ ngơi đôi chút rồi lại bắt đầu hành trình. Xe chạy liên tục trong khoảng ba ngày mới đến nơi. Xe vừa dừng, con nhanh chân bước xuống. Đứng từ xa nhìn thấy hình ảnh Mẹ La Vang trang hoàng lộng lẫy, rực màu xanh của những cây nấm rất cao và to cùng với nhiều bậc thang. Đôi chân con bước lên từng nấc thang để đến gần bên Mẹ. Lúc ấy, những mệt mỏi của con dường như biến mất, sự thích thú, phấn khởi ùa vào trong lòng con. Không hiểu sao con lại có cảm giác như vậy. Con ngắm nhìn Mẹ và thầm thĩ cầu nguyện, điều đầu tiên con xin Mẹ ban cho con trên đường trở về không bị say xe và cũng ngay lúc này con chợt nghĩ đến đi tu, rồi con nói tiếp với Mẹ: “Mẹ ơi nếu thật sự con được Chúa gọi vào đời sống tu trì, xin Mẹ nhận lời cầu nguyện của con, lời cầu nguyện mà đầu tiên con nói với Mẹ”. Con cảm thấy giống như con đang thử thách Mẹ mà chính con cũng không hiểu vì sao con lại nói thế. Có lẽ đây là điều Chúa muốn cho con nhận ra ơn gọi đi tu của con. Sau một đêm ở lại đó, sáng hôm sau, xe khởi hành về. Đúng là phép lạ đã xảy ra, thường thì con chỉ ngửi mùi xe là đã say rồi, thế mà suốt chặng đường dài về nhà con không còn say xe thậm chí cũng không mệt. Con nói chuyện, đùa giỡn như người chưa bao giờ bị say xe, một cảm giác khác hẳn so với lúc đi. Ngồi trên xe vừa ngắm cảnh con vừa nhớ đến những lời con nói với Mẹ. Từ đó ngày nào con cũng nghĩ đến đi tu và con quyết định học xong lớp 12 con sẽ đi tu. “Những gì không thể đối với loài người, thì đều có thể đối với Thiên Chúa” (Lc 18, 27). Chúa đã mở cửa tâm hồn con, cho con nhận ra đường Chúa muốn con đi. Con chưa nghĩ đến thì chính Chúa đã gieo vào lòng con, chưa chọn Chúa nhưng chính Chúa đã chọn con – “Trước khi tạo nên ngươi trong lòng mẹ, Ta đã biết ngươi rồi” (Gr 1,4).
Sau khi tốt nghiệp Trung Học Phổ Thông, con được Dì Catarina Thanh Nghiêm giới thiệu có khóa Thanh tuyển vào tháng bảy của Dòng Đa Minh Tam Hiệp và con đã đến tham dự. Trong năm ngày học hỏi về Chúa, biết về Hội dòng qua những buổi gặp gỡ, chia sẻ của các Dì đã giúp con xác tín hơn ơn gọi dâng hiến. Bên cạnh đó, con thấy tràn đầy niềm vui trong những buổi sinh hoạt đầu giờ với các bạn, các chị Đệ tử. Ngày 22 tháng 8 năm 2013 con chính thức là một thành viên mới của Thỉnh viện. Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã 5 năm con ở gia đình Thỉnh viện, với 4 năm theo học Đại học chuyên ngành Mầm non, ở cơ sở II – Bình Phước – Thủ Đức. Năm thứ năm con về nhà Mẹ để hoàn tất các môn học Thỉnh viện. Sau đó, con được đi thực tập ở cộng đoàn Tu xá Thánh Annê Lê Thị Thành với công tác dạy học lớp lá. Khi mới nhận được bài sai, con cũng có một chút lo lắng nhưng con đã được Chúa an ủi: “Ơn của Thầy đã đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2Cr 12, 9). Lời của Chúa thêm niềm tin và sức mạnh cho hành trình theo chân Chúa của con.
Nhìn lại đời sống của con, con thấy ơn Chúa tuôn đổ nhiều trên con, mọi điều huyền nhiệm Chúa đã làm cho con trong từng ngày sống, con sẽ cố gắng mỗi ngày để đáp lại tình Chúa yêu con.
Con xin tri ân Hội Dòng, Quý Dì Giáo, các Dì. Con cũng xin tri ân đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Ba mẹ, anh chị và những người cách này hay cách khác đã thương dạy dỗ, đồng hành, nâng đỡ và hướng dẫn con trong ơn gọi. Nguyện xin Chúa ban nhiều ơn lành hồn xác trên tất cả mọi người.
Têrêsa Lâm Quế
2020
Phút ban đầu
Trong vòng xoay của cuộc đời, giữa bao lời mời bủa vây, lòng ta vẫn vương chút nhớ thương, vẫn có chút tiếc nuối. Nhớ những ngày xưa tháng cũ, tiếc những hoài niệm sâu xa một thời. Đời vẫn xoay vần như thế, giữa trăm sự nhớ thương, giữa triệu điều tiếc nuối, ta đắm đuối tìm về những phút ban đầu. Thứ lâu nay ta vẫn hòa nỗi nhớ niềm thương lẫn cái tiếc nuối ngậm ngùi. Nhớ những giây phút mê hồn ấy, tiếc những giây phút rạng ngời kia.
Phút ban đầu của tình ta tình người. Ta vẫn muốn níu muốn giữ nhưng nó lại thuộc về khoảng không nào đó trong kí ức thuở trước. Thời gian đã tước nó khỏi bàn tay yếu đuối của ta trong vô vọng. Những giây phút đầu tiên thắm thiết đến nhường nào. Ngại ngùng trong những lời nói lúng túng ngập ngừng. Chần chừ trong cái nắm tay lần chạm môi. Âu yếm những thời khắc thiết tha đậm đà… Thật mau qua! Hòa trong buổi bình minh của ngày mới, tình còn vẹn nguyên vẻ ngây thơ trong trắng, hòa quyện đủ vị nồng nàn trong hương thiết tha. Ta cứ muốn siết mãi vòng tay ấy không rời, và bắt đầu mơ về một tương lai rực rỡ mà cứ ngỡ không xa. Ta la cà trong dòng cảm xúc cháy bỏng, thong dong theo nhịp rộn ràng của con tim, chìm đắm lạ kỳ trong sự vĩ đại của tình yêu đôi lứa. Nó chất chứa đủ sắc thắm tươi trọn vẹn hương nồng. Ta có đủ lý để tung hô có đủ lẽ để ca ngợi thứ tình yêu ngọt ngào ấy. Chúng còn gì đẹp hơn! Không chi sánh bằng!
Nhưng nó lại nhẹ nhàng vụt bay mà lòng ta chẳng hay chẳng muốn. Từ khi nào vậy? Thời gian đã cướp nó đi hay ta đánh rơi làm mất nó? Có phút giây ban đầu thì cũng có giây phút bây giờ và mai sau. Phũ phàng quá ư? Ta cố níu kéo từng chút, chút vị nồng, chút hương thanh mà cảnh tình lại dang dở. Nó chạy đi cho đời đúng là đời, nó vụt mất cho tình mới thật là tình chăng? Không còn nguyên cái nồng nàn, không còn đủ cái mặn mà ngày nào, nhưng tình ta được chứng tỏ, tình người được dịp vươn xa. Nó mất đi cho thử thách ùa đến, cho gian nan ập về. Mọi thứ tưởng như sụp đổ khi ta không còn những đắm say của phút ban đầu ấy, nhưng nó lại dẫn ta đến một chân trời mới. Nơi tình yêu có cơ hội cất tiếng qua dòng thời gian, qua gian nan thử thách.
Phút ban đầu trong tình Chúa nơi tình ta. Thuở ta còn non nớt chập chững chạy đến bên Người. Có lẽ khoảng lặng ấy vẫn thấp thoáng trong hồi ức đầy thổn thức của ta. Dường như mọi thứ khởi đầu thật êm thắm, mọi sự bắt đầu thật ấm êm. Quá dễ dàng mỗi lần cất lời ngợi khen tình yêu dịu ngọt ấy. Thuở đó, ta chợt nhận ra, lòng ta thổn thức, tim ta rung lên từng lời. Thật dễ dàng cho mọi thứ trong cuộc sống. Những dòng sữa ngọt ngào cứ tuôn chảy mãi trong con tim đầy ắp nụ cười tràn ngập niềm vui. Dường như không gì là không thể cho tình yêu ngày ấy. Vẫn còn đó những lời kinh nhẹ nhàng những lời ca tha thiết. Vẫn còn đó những an ủi không vơi niềm vui đầy tràn. Vẫn còn đó những quyết tâm lớn lao, những ước mơ vĩ đại. Nhưng giờ đây, một chút thôi, ta có thấy mình dại khi hứa có thấy mình khờ khi xin?
Đâu rồi những giây phút ấy! Ta chìm mình trong muôn mỗi khổ đau, “cau mày” mỗi khi hoạn nạn. Những giây phút ấy chẳng còn nữa thì tình sẽ hết Người cũng chẳng còn hay sao? Mọi thứ không còn dễ dàng gì nữa, mọi sự chẳng còn được như xưa. Còn đâu những lời kinh tâm tình, những lời nguyện ban sơ. Còn đâu những lời hứa câu thề thuở trước. Còn đâu những phút ê chề an ủi, những giây không xuể niềm vui. Khó khăn đến. Gian khổ tìm. Thứ thách kiếm. Khi những giây phút kia không còn, ta vẫn cứ bước tiếp theo những ngã rẽ riêng của mình.
Những giây phút ấy thật tuyệt vời, thật đắm say. Nhưng ta vẫn cứ phải mất nó để rồi nhớ thương đề rồi nuối tiếc. Dường như những giây phút ấy vẫn thấp thoáng đâu đây. Nó dẫn ta bước vào tình người, và cả tình Chúa. Nó cho ta đắm chìm trong khung trời với bao lời mời gọi với bao điều nên thơ. Nó đã qua. Nó không còn nữa. Nhưng những gì còn lại cũng đủ cho ta hiểu cái đẹp của tình ta cái tuyệt nơi tình người trong tình Chúa. Những thứ còn lại cho ta bước, cho ta vượt những đắng cay gian khổ phía trước. Có lẽ phút ban đầu ấy sẽ tìm gặp ta trong một không gian bất ngờ trong một thời điểm ngạc nhiên nào đó trong đời. Ta sẽ luôn biết trân quý phút ban đầu ấy.
Lyeur Nguyễn
2020
Lãnh đạo như Giêsu – dẫn nhập
LÃNH ĐẠO NHƯ GIÊ-SU
Dẫn nhập
Nếu bạn quan sát những gì đang diễn ra khắp nơi trên thế giới và ngay chính nơi mình sống và làm việc, thì bạn nhận ra rằng thế giới đang đối diện với sự khủng hoảng về lãnh đạo và thế giới đang rất cần một mẫu gương lãnh đạo khác, một mẫu gương chuẩn mực đúng đắn về vai trò lãnh đạo toàn diện và chính trực.
Có một người đã thi hành và dạy bảo hoàn hảo về nghệ thuật lãnh đạo hiệu quả. Con người đó là Đức Giê-su Nazareth, Ngài đại diện cho một tấm lòng và những phương pháp của một nhà lãnh đạo phục vụ vô cùng tận tụy và tài năng.
Trong vòng ba năm đi rao giảng Tin Mừng, Ngài đã chỉ ra một hình thức lãnh đạo phục vụ mới mẻ, tạo nên những kết quả phi thường cho những người vốn rất tầm thường, qua đó làm thay đổi cả dòng lịch sử. Việc học lãnh đạo như Chúa Giêsu sẽ giúp bạn giải quyết vấn đề cốt lõi trong lãnh đạo là Cái Tôi khởi đi từ Con Tim, đến Tư Duy và Hành Động. Làm thế nào để có được Con Tim như Chúa Giêsu, có được lối suy nghĩ và hành động của Chúa để có thể lãnh đạo như Ngài? Trong ý hướng này, Lãnh Đạo Như Giêsu không đơn thuần là một khóa huấn luyện nhưng là một hành trình biến đổi bắt đầu bằng lãnh đạo bản thân rồi mới đến lãnh đạo người khác.
Mong rằng chúng ta hãy giúp nhau phát huy vai trò lãnh đạo phục vụ như một đáp trả tự nhiên, tự phát của mình đối với bất cứ vai trò nào mà bạn được giao – để cho dù bạn là ngườI đang tự đưa ra quyết định cho mình hoặc đang thực hiện quyết định của người khác, dù bạn đang đề ra các chỉ thị hoặc đang tuân thủ các chỉ thị của người khác, dù bạn là người đầu tiên đề ra một cách nhìn mới hoặc ủng hộ cách nhìn của người khác, bạn đều làm như thế để mà phục vụ…và trong khi làm như thế, bạn sẽ tạo nên những thành quả tốt đẹp qua việc bộc lộ những gì tốt đẹp nhất nơi chính bạn và nơi người khác. Cầu chúc bạn thành công trong nỗ lực này.
***
Tôi có phải là một nhà lãnh đạo?
Lãnh đạo là một quá trình ảnh hưởng. Bất cứ khi nào bạn mưu cầu ảnh hưởng đến suy nghĩ, hành vi hay sự phát triển của người khác thì bạn đang đảm nhận vai trò lãnh đạo.
Lãnh đạo có thể được hiểu một cách thân mật là sự dìu dắt, khích lệ đối với người mình yêu mến, hoặc có thể được hiểu một cách hình thức là sự chỉ đạo được truyền đạt rộng khắp trong một tổ chức.
Khi bạn nghĩ đến hình ảnh mà bạn ảnh hưởng đến hành vi của người khác bằng cách này hay cách khác, bạn có thể thấy rằng dù bạn đi đâu thì bạn vẫn là nhà lãnh đạo, chứ không chỉ nói đến vai trò lãnh đạo nơi công sở. Dù bạn là phụ huynh, vợ chồng, thành viên gia đình, bạn bè hay công dân – hoặc bạn có một chức danh và vị trí lãnh đạo như chủ tịch, linh mục, huấn luyện viên, nhà giáo, nhà quản lý – bạn là một nhà lãnh đạo.
Hầu hết những gương lãnh đạo định vị cuộc sống của chúng ta không phải là những nhà lãnh đạo có chức vị trong một tổ chức, mà là những nhà lãnh đạo trong tương quan cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Hãy đọc Thư thứ nhất gởi ông Ti-mô-thê (3:1-7):
Ðây là lời đáng tin cậy: ai mong được làm giám quản, người ấy ước muốn một nhiệm vụ cao đẹp. Vậy giám quản phải là người không ai chê trách được, chỉ có một đời vợ, tiết độ, chừng mực, nhã nhặn, hiếu khách, có khả năng giảng dạy; người ấy không được nghiện rượu, không được hiếu chiến, nhưng phải hiền hòa, không hay gây sự, không ham tiền, biết điều khiển tốt gia đình mình, biết dạy con cái phục tùng cách rất nghiêm chỉnh, vì ai không biết điều khiển gia đình mình, thì làm sao có thể lo cho Hội Thánh của Thiên Chúa được? Người ấy không được là tân tòng, kẻo lên mặt kiêu căng mà bị kết án như ma quỷ. Người ấy còn phải được người ngoài chứng nhận là tốt, kẻo bị sỉ nhục và sa vào cạm bẫy ma quỷ.
Một người đã minh họa tấm gương lãnh đạo trong cuộc đời Chúa Giê-su là mẹ Người, Đức Maria. Trong vai trò người mẹ của mình, Mẹ Maria được mời gọi để có sự ảnh hưởng trên cuộc sống và tinh thần của người con của mình. Tình mẫu tử – giữa một tâm hồn đã được kiểm chứng và tinh thần xin vâng với một con người cần được nuôi dưỡng, giữa một giáo viên tinh thần với một học viên – là một phần trong kế hoạch của Chúa để chuẩn bị cho thời kỳ lãnh đạo của Chúa Giê-su.
Suy ngẫm:
Hãy dành ít thời gian thinh lặng, nghĩ về những người có ảnh hưởng lớn đến suy nghĩ, hành vi và đời sống của bạn. Khi bạn nhớ đến tên, gương mặt của những người đó, bạn sẽ nhận ra rằng sự lãnh đạo, chức danh, vị trí, thẩm quyền chỉ là một phần trong phạm trù lãnh đạo.
Bây giờ hãy nghĩ đến những mối tương quan mà nơi đó bạn có cơ hội ảnh hưởng đến suy nghĩ, hành vi của những người khác, và nhớ lại những tình huống mà bạn thường phải đối diện với sự lựa chọn: “Tôi đến để phục vụ hay để được phục vụ?”
***

