2020
Một Tình Yêu Còn Bị Bội Phản
Thứ Ba Tuần Thánh Mùa Coronavirus
Một Tình Yêu Còn Bị Bội Phản
Thật khó tưởng tượng một người như Đức Giêsu lại có những giờ phút xao xuyến như khi Người đứng trước mồ Ladaro (Ga 11,33), lời báo về kẻ phản bội trong bữa tiệc ly ở đây và lúc cầu nguyện trong vườn dầu (x.Lc 22,44)
Đức Giêsu xao xuyến vì đã thấy viễn cảnh Giuđa sẽ nộp Người, Phêrô sẽ chối Thầy và các môn đệ khác sẽ bỏ trốn (x. Mt 26, 56)
Xao xuyến là sự chao đảo của tâm hồn, là sự rung động mãnh liệt của những cảm xúc trước một điều gì quan trọng sắp xảy ra. Sự điềm tĩnh của Đức Giêsu trước mọi biến cố, nghịch cảnh, mọi nỗi đau của con người không phải vì Người vô cảm. Trái lại, Người cũng có một trái tim như chúng ta, cũng bồi hồi, thổn thức và xót thương, cũng lo lắng, âu sầu và xao xuyến (x.Mt 26,37b)
Mang trong mình một trái tim loài người, Đức Giêsu dùng trái tim ấy để yêu thương các môn đệ, với Giuđa, bằng một tình yêu cao cả diệu vợi của Thiên Chúa. Tâm hồn Đức Giêsu xao xuyến vì không thể làm được gì hơn để thay đổi lòng dạ của Giuđa, giữ ông lại trong tình thương của Người, chứ không phải vì thái độ giận dữ, cay đắng bởi Giuđa phản bội.
Giuđa có tự do và với sự tự do ấy, Giuđa quyết định chọn phản bội thày giữa bữa ăn cuối cùng thắm tình đậm nghĩa. Công bố điều kinh khủng, có một người trong nhóm sẽ nộp mình làm Đức Giêsu cảm thấy tâm thần bị chấn động, xao xuyến, các môn đệ khác ngỡ ngàng và bối rối, nhưng Giuđa thì hiểu.
Dù khéo léo che đậy dã tâm trong vở kịch hoàn hảo, Giuđa không thể dấu được sự nhạy bén tinh tế trong ánh mắt yêu thương của Thầy. Nhưng ông đã phớt lờ sự ưu ái ấy.
Sự bi thảm chính là đây, khi Đức Giêsu không tìm cách cứu mình, mà chỉ muốn cứu Giuđa khỏi việc bội phản ông sắp làm. Người thấy ông bình thản ăn hết miếng bánh Người trao như cạn tình tuyệt nghĩa, và Satan nhập vào ông. Ông đi ra, lúc đó trời đã tối.
Đức Giêsu thấy Giuđa lao mình vào trong cảnh tối tăm của đất trời như hòa trộn vào mầu nhiệm sự dữ cùng sự hả hê đắc thắng của Satan. Đó là sự bi thảm nhất của cuộc đời Đức Giêsu, lúc giờ của sự tội, của thế gian, của Satan chụp xuống trên Người, nhưng lạ thay, lúc Giuđa đã đi ra và khổ nạn chắc chắn sẽ đến, Đức Giêsu lại thấy đó là Giờ mà Người được tôn vinh, và Chúa Cha cũng được tôn vinh nơi Người.
Vì thế, Đức Giêsu bước vào cuộc thương khó trong tư thế chủ động của một Người Con hoàn toàn vâng lời và phó mình trong tay Chúa Cha. Các môn đệ sẽ thấy con đường Thầy đi, thấy điểm cuối con đường ấy, nhưng nơi Người đến, bây giờ họ không thể đến được.
Phêrô khẳng khái muốn đi theo Thầy dù phải bỏ mạng, nhưng Đức Giêsu trong tình thương mến, cho ông biết về con người thật của ông: ý chí thì mạnh mẽ nhưng hành vi lại yếu hèn. Dù vậy, Người vẫn quý mến bản chất trung thực và lòng mến của ông đối với Người.
Báo trước sự vấp ngã của Phêrô, Đức Giêsu không có ý làm tổn thương ông, nhưng cho thấy không những Người biết rõ về ông, mà còn biết rõ con người ông sẽ trở thành.
Chưa bao giờ người Kitô hữu có kinh nghiệm về sự bấp bênh của sự sống mình vào thời điểm đại dịch coronavirus này. Đây là thời điểm để chúng ta thấy những thứ an toàn giả tạo trước đây chúng ta đeo đuổi, tìm kiếm tan rã, ngay cả việc thờ phượng bàm víu vào hình thức, vụ luật và khoe khoang, cả sự ngoan cố cứng lòng chối từ thập giá bước theo Chúa Kitô.
Hôm nay, không có nhiều chọn lựa, mọi người đều “bình đẳng”, mọi sự đều “như nhau”, không thánh lễ, không các bí tích, chỉ còn kinh nguyện đượm thấm tình yêu mến chứng tỏ chúng ta là ai, tình yêu chúng ta dành cho ai? và Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn của Người là gì đối với mỗi người ?
Lm. Giuse Ngô Văn Kha, CSsR
2020
Đón nhận và chấp nhận trong đời tu
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Thật vậy, cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Bên cạnh những hạnh phúc, vẫn có những bất hạnh. Trong dòng đời vẫn có những nét mặt vui tươi nhưng không thiếu những giọt nước mắt của kẻ đau khổ và hối hận muộn màng. Trong cuộc sống, ngoài những đoạn đường đầy ắp tiếng cười của sự thành công, vẫn còn những tiếng gào thét ai oán, hận thù trong thất vọng tràn trề. Con người hình như có xu hướng dễ đón nhận những niềm vui hơn là đau khổ, dễ đón nhận hạnh phúc hơn là bất hạnh, dễ đón nhận những điều thuận ý hơn là trái ý. Trong thực tế, cách chung đón nhận thì dễ; còn chấp nhận thì khó hơn. Tuy nhiên, trong cuộc sống gia đình cũng như tu trì, luôn cần phải có cả hai: đón nhận và chấp nhận. Noi gương Đức Maria, người tu sĩ cách riêng cũng được mời gọi đón nhận và chấp nhận trong hành trình dâng hiến.
Đón nhận
Khi nói tới đón nhận là bao hàm việc đón nhận một điều gì đó từ bên ngoài vào trong. Nó mang nghĩa chủ động. Chẳng hạn, đón nhận một con người mới, một lối sống mới trong một địa điểm mới. Hôm nay hội dòng hân hoan đón mừng anh chị là thành viên chính thức của nhà dòng. Tôi cảm thấy vui mừng và hãnh diện vì được đón nhận để cùng chia sẻ đời sống tu trì dưới mái nhà một hội dòng nào đó. Đây là mức độ đón nhận căn bản nhất trong đời sống tu trì. Đón nhận có thể theo từng cấp độ, từng thời gian và từng trách nhiệm. Khi tôi được đón nhận như là một thành viên của gia đình hội dòng, tôi cũng phải sống làm sao cho tương xứng với vai trò và trách nhiệm của mình được đón nhận. Khi tôi được đón nhận với tư cách là một bề trên của một hội dòng, tu viện, hay cộng đoàn, thì tôi phải chu toàn trách vụ cao hơn là một thành viên trong cộng đoàn. Cho nên, việc đón nhận không chỉ bao hàm việc sống trong mái nhà nào đó của hội dòng nhưng còn phải chấp nhận những anh em mình sống chung trong một cộng đoàn và dám trao ban cả số phận mình nữa. Một trong đặc tính căn bản của đời sống cộng đoàn tu trì là đón nhận lẫn nhau. Nếu thiếu vắng chiều kích này, đời sống tu trì chỉ như là một “văn hóa ở trọ” trong một hội dòng.
Mới nhìn qua, đón nhận xem ra dễ thực hiện nhưng trong thực tế thì không mấy dễ dàng. Thật vậy, trong thực tế bề dưới có khi không muốn chấp nhận quyền bính của bề trên. Bề trên cũng đôi lần không đón nhận hay tôn trọng ý kiến của bề dưới với nhiều lý do khác nhau. Thậm chí ngay cả trong những bề trên với nhau cũng không muốn chấp nhận nhau, muốn cắt đứt liên hệ với nhau để tự do hành động ý riêng của mình chứ không phải phục vụ cho công ích. Đây là một điều rất phương hại cho cộng đoàn và nhà dòng. Còn hơn thế nữa, khi mà những bề trên khó đón nhận nhau trong quan điểm, cách làm việc, có thể nói rằng bề dưới chịu thiệt thòi khá nhiều. Thật vậy, chính điều bất đồng này sẽ làm cho bề dưới mất đi nhiệt huyết trong việc đáp trả ơn gọi. Nếu thời gian này kéo dài, bề dưới có nguy cơ mất ơn gọi của mình. Ngoài ra, nếu chúng ta để ý một chút thì sẽ thấy trong cộng đoàn tu trì có những người này thân thiện với người kia hơn. Đây là điều thường tình của con người vì có nhiều lý do như: hợp tính tình, hợp sở thích, cùng đồng hương,…
Nhưng một thực tế mà không ai muốn là trong cộng đoàn tu trì vẫn có một vài người không bao giờ nói chuyện với nhau, thậm chí “không đội trời chung”. Họ như “mặt trời” và “mặt trăng” với nhau không bao giờ gặp nhau trong đối thoại, quan điểm. Họ vẫn sống chung trong một mái nhà linh đạo, trong cùng một cộng đoàn nhưng hình như lại không ý thức sự hiện diện của nhau. Điều tệ hại hơn là nếu gặp những anh chị em khác, họ thích bàn luận và dư luận về những người mà mình thực sự không sẵn sàng hoặc không thể đón nhận. Và như chúng ta biết, cũng chỉ vì “dư luận”, nên đôi khi cao hứng quá mà những người trong cuộc “luận dư” (luận quá dư) so với những gì đang xảy ra hoặc đang có. Hậu quả của điều này, như chúng ta biết, là gây mất tinh thần hiệp thông trong cộng đoàn và gây gương mù gương xấu cho những tu sĩ trẻ trong hội dòng.
Thật vậy, cuộc sống con người là một hành trình mà trong đó niềm vui và nỗi khổ luôn đan xen lẫn nhau. Cũng vậy, đời sống tu trì là một hành trình trên trần gian để đi tìm hạnh phúc cho đời này và đời sau. Trên đoạn đường này sẽ có những lúc thật khó khăn để đón nhận: đón nhận ý Chúa, đón nhận ý của bề trên, và đón nhận anh chị em mình trong một hội dòng, cộng đoàn. Trong những lúc này, chúng ta cần phải chấp nhận, chấp nhận sự thực, chấp nhận với những gì đã và đang đón nhận từ Chúa và hội dòng.
Chấp nhận
Chấp nhận xem ra mang nghĩa bị động. Điều này có nghĩa là: một khi trong đời tu tôi tạm không còn khả năng để đón nhận anh chị em mình trong cùng một cộng đoàn, hoặc những điều xảy ra không có lợi cho hội dòng, tôi tạm chấp nhận mọi chuyện như vậy. Tuy nhiên, chấp nhận ở đây không có nghĩa tiêu cực là chấp nhận mọi thứ như vậy rồi bỏ mặc phó thác mọi sự muốn làm sao thì làm. Nhưng chấp nhận là dám nhìn nhận thực tế vào chính mình, vào hoàn cảnh thực tế của hội dòng mà mình đã và đang đón nhận. Chấp nhận có thể khởi đi từ bên trong ra ngoài.
Chấp nhận trước tiên là khởi đi từ chính mình. Chấp nhận chính mình. Có chuyện kể thế này: có người khi được chọn làm bề trên, khóc như mưa và quyết không chịu nhận. Nhưng khi mọi người trong hội dòng năn nỉ và phân tích thì đón nhận. Tuy nhiên, sau một nhiệm kỳ thì tới lúc không còn được anh chị em mình tín nhiệm nữa, thì vị bề trên ấy lại không chịu chấp nhận nghi thức ‘tiễn cựu nghinh tân”! Hoặc có người không còn làm bề trên nữa nhưng sống trong tư tưởng mình vẫn còn là bề trên. Dĩ nhiên, điều này không có nghĩa là vị này không có đức vâng lời nhưng hình như họ chưa sẵn sàng chấp nhận sự thực mình đã không còn là bề trên nữa. Hầu như trong một số lời nói, chia sẻ, bài viết vẫn còn mang tính giáo huấn của một người bề trên. Thực tế này không chỉ gây khó khăn cho vị bề trên đương nhiệm trong việc điều hành và quản trị hội dòng nhưng đôi khi gây phản chứng cho các anh chị em trẻ về tinh thần lời khấn vâng lời. Dĩ nhiên, đó chỉ là một vài trường hợp cá biệt trong số nhiều những tấm gương hy sinh và khiêm nhường của những bậc bề trên tiền nhân trong việc phục vụ anh em và công ích cho nhà dòng.
Kế tiếp, chấp nhận là biện biệt về mối tương quan giữa vai trò và trách nhiệm của mình với những anh chị em khác trong hội dòng cũng như nhìn nhận thực tế và thực trạng hội dòng mình đã và đang đón nhận. Vào những tháng năm mùa xuân của đời sống tu trì, người tu sĩ rất dễ dàng đón nhận và chấp nhận: dễ đón nhận thuận ý và chấp nhận trái ý. Tuy nhiên, khi thời gian qua đi với những “cuộc chạm trán nảy lửa” vì bất đồng quan điểm trong cách làm việc, trong cuộc sống, họ bắt đầu cảm thấy khó chấp nhận nhau. Khi mà đi tới đoạn đường gồ gề với những đố kỵ, ghen tương, toan tính của con người mà thiếu đi sự tác động của Thần Khí, người tu sĩ dễ loại bỏ nhau và thật khó chấp nhận nhau.
Khi mà thời điểm mùa xuân của đời tu nhường chỗ cho mùa thu của tuổi đời xế bóng, người tu sĩ cần đủ nghị lực để nhìn nhận và chấp nhận. Trong giai đoạn này, người tu sĩ thực sự cần đến sự từ bỏ tận căn để dám chấp nhận những thực tế mà mình đang có. Có như vậy, người tu sĩ, đặc biệt những tu sĩ lớn tuổi mới thanh thản và vui vẻ chấp nhận về hưu an dưỡng tuổi già. Những người đã từng làm bề trên nhưng nay không còn nữa sẽ vui vẻ chấp nhận và nhường “sân khấu” cho những đàn em của mình có cơ hội chia sẻ và gánh vác những công việc chung của hội dòng.
Trong cuộc sống ngoài đời hay tu trì không phải lúc nào cũng bằng phẳng lặng im nhưng không ít đôi lần chúng ta phải chạm trán với những đoạn đường lên đồi Gôn-gô-tha. Tuy nhiên, “Ví phỏng đời bằng phẳng cả…anh hùng hào kiệt có hơn ai,” phải có sóng gió mới biết ai là anh hùng đích thực. Nếu chỉ là những điều thuận ý ai mà chẳng đón nhận được nhưng cũng cần phải có những điều trái ý để giúp chúng ta có cơ hội xác quyết hơn với những gì mình đã chọn và từ bỏ. Đời tu cần cả hai: đón nhận và chấp nhận. Dám buông rơi để đón nhận và dám chấp nhận để đón nhận những gì mà chúng ta chưa thể buông rơi được.
Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa vì chúng con đã được kêu gọi và được đón nhận vào đời sống tu trì để đi theo Chúa cách mật thiết hơn. Chúng con được mời gọi đón nhận nhau, đón nhận ý Chúa qua những người có trách nhiệm. Xin Chúa ban cho chúng con sống sao cho xứng đáng với những gì mà chúng con đã được đón nhận. Ngoài ra, cũng xin Chúa ban cho chúng con đủ mọi nghị lực để dám chấp nhận nhau, chấp nhận chính mình, và chấp nhận thực tế của hội dòng nơi chúng con đang đón nhận để chúng con sẵn sàng từ bỏ và vui vẻ trong đời tận hiến.
Bertrand Nguyễn Thanh Hoài
2020
Nữ Đan Sĩ Livestream Giữa Tâm Dịch
Tin giáo hội Hoàn Cầu

Cứ vào 6 giờ chiều, nữ tu Sandra lại livestream kể chuyện cho các bé với một giọng nói dí dỏm và cử điệu vui tươi được minh họa bằng những nhân vật hoạt hình vui nhộn. Chị tếu táo với các bé rằng sở dĩ có những ngày cách ly nghiêm ngặt này là tại “cái con virus đội vương miện” mà ra. Các hình nộm chị sử dụng đã đem lại tiếng cười cho mọi người từ già đến trẻ. Đến 6 giờ chiều, các bé lại háo hức chờ nữ tu Sandra kể chuyện trong chương trình mang tựa đề “Những câu chuyện của sơ Sandra”. Chương trình này được dành riêng cho trẻ em, nhưng cũng dành cho cả người lớn để họ có được ít phút thư giãn mỗi ngày đang khi phải cấm túc trong bốn bức tường nhà mình.
Chị Sandra vốn là giáo viên tiểu học ở Padova và hiện là nữ đan sĩ của đan viện Santa Cristiana tại Santa Croce sull’Arno, Pisa, Italia.
Để tạo hiệu ứng cho những câu chuyện, chị đã sử dụng các nhân vật hoạt náo vui nhộn và bằng chính giọng nói của mình, chị lồng tiếng cho mỗi nhân vật.
https://www.youtube.com/watch?v=sf362PtHCS0
Nữ tu Sandra cho biết lý do của chương trình: Tuy là các nữ tu chiêm niệm, nhưng lúc này khi mọi người buộc phải ở nhà vì dịch coronavirus, các chị đã tìm cách để gần gũi hơn với dân chúng ở Santa Croce sull’Arno. Trước hết là bằng lời cầu nguyện, rồi cùng với cha xứ, các chị đã có sáng kiến làm các video clip dành cho thiếu nhi. Sơ Sandra còn chia sẻ rằng từ khi làm các video clip này, chị đã nhận được nhiều tin nhắn chia sẻ trên ứng dụng WhatsApp, nhiều người gửi lời cảm ơn vì nhờ những câu chuyện đơn sơ của chị, họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn và cảm nhận được sự gần gũi của các nữ đan sĩ dành cho họ.
Kết thúc buổi livestream, khi chào tạm biệt các khán giả tí hon của mình, chị Sandra lại gửi đến mọi người tiếng cười vui và hy vọng: “Mai gặp lại nhé! Cười lên mỗi ngày nhé, cười lên thì cái con virus kia sẽ bỏ chạy mất dép. Ciào, ciào!”
theo Avvenire

2020
Đức Tin Thời Covid-19

Việc đóng cửa các nhà thờ vì COVID-19 có lẽ là cơ hội để chúng ta có thể nhìn lại và “thờ phượng Chúa trong Thần Khí và sự thật” (Gioan 4,24).
Thật là bi thảm khi xem thường Virus Corona và dịch bệnh mà nó gây ra; vì nó đã khiến cả thế giới bị đảo lộn. Thực tế là con virus bé nhỏ này đã và đang phá hủy hoàn toàn cuộc sống của chúng ta. Có lẽ, hơn một trăm năm qua, kể từ sau đại dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918 đã cướp đi sinh mạng của nhiều người hơn cả trong Đại Chiến đây là thời điểm mà làm cho rất nhiều quốc gia và nhiều dân tộc trên thế giới đang rơi vào tình trạng hoảng loạn và chịu thương tổn nặng nề.
Làm thế nào mà con virus này đã ảnh hưởng đến đời sống đức tin tôn giáo của chúng ta đến thế? Đó là vì loại virus này lây lan chủ yếu qua việc tiếp xúc giữa các cá nhân, nên các cơ quan chính phủ đã cấm tất cả các nhóm tụ tập với nhau – và vì vậy tất cả các hệ thống giao thông công cộng và khu vực giải trí chung cũng đã bị đóng cửa.
Các thành viên của hầu hết các tôn giáo đều tụ tập lại để cầu nguyện và thờ phượng. Một lần nữa chỉ thị của chính phủ đã buộc các tín hữu tôn giáo của tất cả các tín ngưỡng phải giữ một khoảng cách cách ly xã hội với nhau. Lần đầu tiên trong ký ức của những người còn đang sống đương thời, Thánh lễ Chúa Nhật và các hoạt động mục vụ đã bị cấm trên toàn thế giới.
Thay vào đó, truyền hình, phát thanh và Internet đã nhanh chóng vào cuộc để cung cấp dịch vụ trực tuyến cho những người bị buộc phải ở nhà. Tất nhiên, hai việc này không giống nhau. Mặc dù hầu hết chúng ta đều biết rằng tình trạng này sẽ không kéo dài mãi mãi, nhưng chúng ta vẫn cảm thấy thật buồn.
COVID-19 thử thách đức tin của chúng ta như thế nào?
Nó đã buộc chúng ta phải làm cho đức tin của chúng ta trở nên cá vị hơn, để suy đi nghĩ lại về cách mà chúng ta tin. Đối với nhiều người trong chúng ta, vốn dĩ là những thụ tạo sống theo thói quen, thì đức tin là một hoạt động cơ học máy móc, nó được thực hiện bằng việc chúng ta thường xuyên tham dự Thánh Lễ Chúa nhật chung với bạn bè hay gia đình. Việc thực hành đức tin như thế có tính chất xoa dịu chứ không có gì thách đố. Đây là lần đầu tiên – kể từ thời đàn áp chính trị, là lúc chúng ta không thể làm ngơ với đức tin của mình. Nói một cách khác, chúng ta được mời gọi để chuyển từ chủ nghĩa duy tín – niềm tin mù quáng, sang một niềm tin có tính phân định.
Và chúng ta nên phân định những gì? Tất cả chúng ta đều yêu thích nền văn hóa công nghệ vì chúng đã đem đến những lợi ích và tiện nghi của cuộc sống hiện đại như xe hơi, tủ lạnh, du lịch bằng máy bay, máy tính và Internet. Chúng ta không thể tưởng tượng về một cuộc sống mà không có những điều ấy. Nhưng hiếm khi chúng ta nghĩ nền văn hóa duy công nghệ này đã và đang làm nghèo cũng như ô nhiễm trái đất, tạo nên khoảng cách giữa chúng ta với thiên nhiên.
Sự nóng dần lên của trái đất, mưa axit và sự khắc nghiệt của thời tiết đã nhiều lần cảnh báo về một thực tế rằng: tất cả là không ổn trong thế giới công nghệ của chúng ta. COVID-19 để lại cho ngôi nhà trái đất của chúng ta một sự tàn phá quá rõ. Trong nỗi thất vọng đến tê liệt, ta nhận ra rằng chỉ những triệu chứng đơn giản như ho hay hắt hơi cũng tiềm ẩn khả năng lây nhiễm chết người.
Thức tỉnh thế giới
Vì vậy, thách thức đối với đức tin của chúng ta nằm ở những phương cách chúng ta thường không nghĩ tới, chẳng hạn như việc sống một cuộc sống hòa hợp hơn với thiên nhiên, cụ thể như về chế độ ăn uống, công việc và giải trí. Thế giới ngày hôm nay ngập tràn với lòng tham và bạo lực. Liệu chúng ta có thể sống đơn giản hơn để người khác có thể sống đơn giản được không? Điều này sẽ thay đổi cách chúng ta nhìn trái đất và thế giới của chúng ta.
Bởi vì, tất cả các đại dịch đều chỉ ra mối quan hệ căng thẳng giữa con người và môi trường xung quanh, một mối quan hệ không còn hòa hợp. Mọi dịch bệnh, dù là bệnh dịch hạch, dịch tả, AIDS hoặc coronavirus, trở nên dấu chỉ cho chúng ta biết rằng: loài người đã phá vỡ giao ước ban đầu với thiên nhiên và thiên nhiên đòi quả báo. Thế giới của chúng ta còn bị nhiễm virus của lòng tham, tham vọng và bạo lực trong bao lâu nữa đây?
Vậy COVID-19 có phải là một hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta, và nói với chúng ta rằng lối sống của chúng ta không còn bền vững và chúng ta cần phải thay đổi một cách quyết liệt? Có lẽ là như vậy.
Thức tỉnh Giáo hội
Diệu kỳ thay, COVID-19 cũng là một lời cảnh tỉnh khác cho Giáo hội. Cuộc đánh thức đầu tiên đã đến vào đầu thập niên 1960 với Công đồng Vatican II. Bằng cách hủy bỏ các nghi lễ phụng vụ trong nhà thờ, người Công giáo buộc phải đặt câu hỏi về cách họ cầu nguyện, thờ phượng và tuyên xưng đức tin. Nói cách khác, họ được mời gọi rời bỏ chủ nghĩa duy tín sang một niềm tin phân định.
Vậy họ nên phân định những gì? Niềm tin của họ hôm nay nhất thiết phải trở nên liên tôn, nơi mà người Công Giáo tiếp cận với các tôn giáo khác trong việc thờ phượng và hoạt động phụng tự; cũng như trong việc đối thoại với các tôn giáo bạn trong mối thân tình trân trọng và hòa bình. Do vậy, chúng ta cần một tinh thần lãnh đạo mới trong Giáo Hội – một tinh thần lãnh đạo phổ quát.
Có một nhu cầu cấp thiết để đáp ứng với những khát vọng của các nền văn hóa châu Á, châu Phi và châu Mỹ Latinh, cũng như những khát vọng cho nữ giới và giới trẻ được thực thi năng quyền phục vụ và ngôn sứ. Đây là những mong muốn chưa được kiện toàn. Nhưng những bầu da cũ của mô hình lãnh đạo là người da trắng và là nam giới thì cũng chỉ là những sợi chỉ và được chắp vá để chứa đựng những loại rượu mới.
Và đúng vậy, có lẽ lý do duy nhất tại sao COVID-19 làm cho chúng ta đóng cửa các nhà thờ là để chúng ta có thể nhìn xung quanh và “thờ phượng Chúa trong Thần Khí và sự thật” (Gioan 4,24).
Một lần nữa, dịp gần đây Đức Giáo hoàng Phanxicô đã ngỏ lời cuối cùng khi Ngài nói về những người bị nhiễm Virus Corona: “Xin Chúa giúp cho các bạn khám phá ra những phương cách mới, những cách thể hiện mới về tình yêu cũng như cách sống mà bạn đang sống trong bối cảnh mới này. Cuối cùng, đây là một cơ hội đẹp tuyệt vời và đầy sáng tạo để khám phá lại chính chúng ta.”
Tác giả: Fr. Myron Pereira SJ, một nhà tư vấn truyền thông có trụ sở tại Mumbai.
Nguồn: [https://international.la-croix.com/]
Chuyển ngữ: Nt. Maria Nguyễn Thị Ánh Hồng
