2020
ĐTC Phanxicô thành lập Ủy ban mới nghiên cứu về chức nữ phó tế
ĐTC Phanxicô thành lập Ủy ban mới nghiên cứu về chức nữ phó tế
Đức Thánh Cha Phanxicô đã thành lập một Ủy ban mời để nghiên cứu về chức nữ phó tế. Ủy ban này sẽ tiếp tục công việc nghiên cứu của nhóm trước đó về lịch sử của các nữ phó tế trong Tân Ước và trong các cộng đồng Kitô hữu sơ khai.
Hôm 08/04, Vatican cho biết Đức Hồng Y Giuseppe Petrocchi của Aquila sẽ là chủ tịch của Ủy ban mới và cha Denis Dupont-Fauville, một chức sắc của Bộ Giáo lý Đức tin, sẽ là Tổng Thư ký.
Trong số 10 thành viên được Đức Thánh Cha bổ nhiệm có 2 phó tế vĩnh viễn, 3 linh mục và 5 phụ nữ. Họ là các giáo sư và thần học gia đến từ một số nước châu Âu và Hoa Kỳ. Không có ai trong số các thành viên của Ủy ban mới này thuộc Ủy ban đã được Đức Thánh Cha thành lập hồi năm 2016.
Nghiên cứu về vấn đề nữ phó tế
Năm 2016 Đức Thánh Cha đã thành lập một Ủy ban gồm 12 thành viên để nghiên cứu các sự kiện lịch sử về những phụ nữ được gọi là nữ phó tế trong Tân Ước và về vai trò của các nữ phó tế trong Giáo hội sơ khai. Tháng 5 năm ngoái Đức Thánh Cha nói rằng Ủy ban này đã không đạt được bất kỳ sự đồng thuận nào để có thể sớm đưa ra một kế hoạch thực hiện, nhưng sẽ tiếp tục việc nghiên cứu của nó.
Việc thành lập Ủy ban mới này cũng xuất phát từ các cuộc thảo luận về chức phó tế nữ trong Thượng Hội đồng giám mục về miền Amazon hồi tháng 10/2019. Trong diễn văn kết thúc Thượng Hội đồng này Đức Thánh Cha nói rằng ngài sẽ mở lại Ủy ban năm 2016, có thể là thêm các thành viên mới, dựa trên yêu cầu của Thượng Hội đồng.
Vấn đề nữ phó tế đã được Giáo hội nghiên cứu trước đây, bao gồm tài liệu năm 2002 của Ủy ban Thần học Quốc tế. Trong tài liệu, Ủy ban Thần học kết luận rằng các nữ phó tế trong Giáo hội sơ khai không tương đương với các nam phó tế và cũng không có “chức năng phụng vụ” hay bí tích. Tài liệu cũng nói rằng ngay cả trong thế kỷ thứ IV, đời sống của các nữ phó tế rất giống với đời sống của các nữ tu. (CNA 08/04/2020) Hồng Thủy – Vatican
2020
Chứng tá đức tin của thuyền trưởng tàu “Diamond princess”
Thuyền trưởng tàu “Diamond princess-Công chúa Kim cương”: “Trong bối cảnh này, tôi đã cầu nguyện nhiều hơn, với ước mong có sức mạnh đi đến cùng. Đức tin là nguồn an ủi lớn cho tôi, đặc biệt mỗi khi đêm xuống, trở về phòng. Mệt mỏi sau một ngày dài, sau những khó khăn xảy ra trong ngày, tôi cố gắng tập trung cầu nguyện vì ý thức rằng đây là một sự trợ giúp vĩ đại nâng đỡ tôi”.
Trong đại dịch virus corona, toàn thế giới đều biết câu chuyện tàu “Diamond princess-Công chúa Kim cương”. Đó là một con tàu du lịch với 2700 hành khách và 1100 thành viên thủy thủ đoàn. Trên con tàu này hiện diện nhiều văn hóa và tôn giáo khác nhau và hơn 50 quốc tịch. Nó khởi hành vào ngày 20/01/2020 từ cảng Yokohama cho chuyến đi kéo dài hai tuần qua các quốc gia trên Biển Đông. Nhưng do virus corona đã xâm nhập con tàu nên nó phải đứng yên ngoài biển khơi nam Tokyo gần một tháng.
Trong thời gian này, ông Gennaro Arma người Ý, thuyền trưởng đã phải đối diện với biết bao khó khăn cần giải quyết. Ông đã trải qua 25 kinh nghiệm đường biển nhưng đối với ông đây là biến cố chưa từng có. Thế nhưng điểm đặc biệt nơi ông đó chính là giải quyết vấn đề trong sự tin tưởng phó thác và cầu nguyện. Khi hoàn thành nhiệm vụ ông đã được tổng thống Sergio Mattarella nhìn nhận công trạng cũng như khen thưởng vì cách hành động mẫu mực của ông.
Những hành động đầu tiên
Ông Arma kể lại: “Theo những chỉ dẫn của chính quyền Nhật Bản, các hành khách phải được cách ly trong phòng. Chúng tôi đã phải thay đổi toàn bộ hệ thống phân phối các bữa ăn cho khách, giao các bữa ăn cho tất cả 1350 phòng trên tàu. Chúng tôi cũng phải tổ chức các ca giám sát, để kiểm soát trong các hành lang, đảm bảo mọi người đều ở trong phòng. Và cũng để bảo đảm cho hành khách trong một ngày được hưởng một giờ không khí trong lành, nghĩa là họ có thể đi bộ trên boong tàu, hít thở không khí trong lành”.
Tình liên đới
Có nhiều thái độ cử chỉ của hành khách đã làm cho ông Gennaro Arma xúc động. Đặc biệt lúc các boong tàu được phép mở cho khách. Gennaro Arma kể lại: “Các hành khách ở phòng có ban công tự động rời phòng và đi lên các boong tàu để tạo thuận tiện cho những người ở trong phòng không có ban công, không có cơ hội được nhìn thấy ánh sáng, có thể tận hưởng ánh sáng hoặc ít nhất được hít thở không khí trong lành. Đó là một cử chỉ hy sinh của một số người đối với những người khác”.
Trung thực
Theo thuyền trưởng, thông tin, giao tiếp với 2700 người là điều không dễ trong lúc hoảng loạn. Tất cả được đưa lên tàu cho một kỳ nghỉ và rồi bị ở một chỗ trong phòng, các bữa ăn được để ngoài cửa và chỉ được phép đi bộ một giờ trên các boong tàu. Nhưng ông Arma cho biết họ rất trung thực và minh bạch rõ ràng. Tất cả được thực hiện vì lợi ích của mọi người trên tàu.
Lòng biết ơn đối với thủy thủ đoàn
Các thủy thủ đã làm những điều vượt quá nhiệm vụ của họ. Thuyền trưởng Arma biết ơn tất cả các cộng tác viên của ông, và gọi họ là “các đấu sĩ của tôi”. Ông tự hào về họ. Đối với ông, họ như là một phần của gia đình. Ông nói: “Điều này có thể thấy được từ rất nhiều lời tích cực được viết và để bên ngoài cánh cửa phòng, để các thành viên của thủy thủ đoàn có thể đọc chúng. Trong số này tôi nhận được một lá thư viết cám ơn tôi và thủy thủ đoàn về tất cả những gì chúng tôi đang làm cho họ, để thời gian phải lưu lại trên tàu họ cảm nhận được sự thoải mái. Tôi ngạc nhiên vì thấy các thủy thủ đã thích ứng rất tốt hoàn cảnh khó khăn. Một hoàn cảnh mà phải đối phó không chỉ từng ngày mà từng giờ”.
Thủy thủ đoàn
Được an ủi trong đức tin
Ông nói tiếp: “Trong bối cảnh này, tôi đã cầu nguyện nhiều hơn, với ước mong có sức mạnh đi đến cùng. Tôi cảm thấy hình như mình đã bị nhiễm bệnh. Tôi đã thực hiện xét nghiệm với lòng phó thác và thanh thản và tôi đã nhận được kết quả âm tính với virus. Tôi cũng đã cầu nguyện nhiều cho những người phải rời tàu lên đất liền để đến bệnh viện chữa trị, và không may, một số người đã ra đi vĩnh viễn. Đức tin là nguồn an ủi lớn cho tôi, đặc biệt mỗi khi đêm xuống, trở về phòng. Mệt mỏi sau một ngày dài, sau những khó khăn xảy ra trong ngày, tôi cố gắng tập trung cầu nguyện vì ý thức rằng đây là một sự trợ giúp vĩ đại nâng đỡ tôi”.
Trở về Ý
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Arma cùng với thủy thủ đoàn trở về Ý. Vị chỉ huy thừa nhận: “Chuyến bay trở về Ý rất dài nhưng chuyến đi từ Roma đến Sant’Angello bằng xe còn dài hơn. Tôi và các chàng trai Ý trở về với đầy cảm xúc vì cuối cùng chúng tôi lại có thể ôm người thân trong vòng tay. Khoảnh khắc chúng tôi lên máy bay đặc biệt quan trọng bởi vì tất cả chúng tôi đều mong chờ giây phút này”.
Virus corona, tạm dừng để suy tư về những điều cần ưu tiên
Khi được hỏi về bài học rút ra từ chuyến đi đặc biệt này cũng như tình trạng nguy cấp hiện nay, ông nói: “Tôi rất tin tưởng vào thiên nhiên, nhưng sau khi sống trải nghiệm này trên tàu ‘Công chúa Kim cương’ và với những gì tôi đang chứng kiến bây giờ, tại Ý đất nước chúng tôi, tôi tin chắc rằng chúng ta phải hiệp nhất, với tinh thần hy sinh, như chúng tôi đã thực hiện trên tàu. Tại Ý, chúng ta đang chứng minh rằng ngay cả một chướng ngại lớn như virus corona, kẻ thù vô hình chúng ta có thể vượt qua. Sau này, sẽ có những khó khăn, điều này là rõ ràng, nhưng tinh thần hy sinh được thể hiện trong những ngày này cũng phải được thực hiện trong tương lai. Và tôi tin rằng chúng ta sẽ trở nên những người tốt hơn. Theo tôi, đây là cơ hội duy nhất đã được trao cho chúng ta để suy tư, chia sẻ với những người sống gần bên chúng ta. Tất cả chúng ta đều có nhiều thời gian để có thể chăm sóc chính mình và gia đình. Chúng ta đang học cách đánh giá cao nhiều điều mà chúng ta đã trải qua, trong đó có nhiều điều bé nhỏ”.
Ông Gennaro Arma và chiếc áo con trai 10 tuổi thiết kế cho ông
Khi được tổng thống Ý vinh danh và nhìn nhận công trạng, thuyền trưởng Arma rất xúc động vì không nghĩ mình sẽ được vinh dự này. Ông nói ông không phải là một anh hùng, ngược lại ông nói chỉ làm công việc bổn phận. Giờ đây ông được ở với gia đình, cảm nhận hạnh phúc ở với gia đình. Ông nói: “Tôi sẽ trở lại con tàu ngay lập tức khi nào có thể. Du hành trên tàu là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất đối với tôi”. Ngọc Yến – Vatican
2020
Máu sạch
(Câu chuyện suy niệm Thứ Sáu Tuần Thánh)
Câu chuyện suy niệm “máu sạch” được trích trong quyển sách Rediscover Catholicism của tác giả Matthew Kelly, xuất bản năm 2002. Sau đây là bản dịch của câu chuyện.
Bạn hãy tưởng tượng: Bạn đang lái xe về nhà vào thứ Hai tuần tới sau một ngày dài làm việc. Bạn bật radio lên và bạn nghe một bản báo cáo ngắn gọn về một ngôi làng nhỏ ở Ấn Độ – nơi một số người đột nhiên qua đời cách kỳ lạ do một bệnh hô hấp chưa từng thấy trước đây. Đó không phải là cúm, nhưng bốn người đã chết, vì vậy Trung tâm kiểm soát dịch bệnh đang cử một số bác sĩ đến Ấn Độ để điều tra.
Bạn không nghĩ quá nhiều về điều đó – người chết mỗi ngày mà – nhưng vào Chúa nhật tuần sau, trên đường đi từ nhà thờ về, bạn nghe một báo cáo khác trên radio, số người chết do dịch bệnh không còn là bốn người, mà là ba mươi ngàn người ở một ngôi làng của Ấn Độ. Toàn bộ ngôi làng đã bị xóa sổ và các chuyên gia xác nhận bệnh hô hấp này là một chủng loại chưa từng thấy trước đây.
Vào thời điểm bạn thức dậy vào sáng thứ Hai tuần tiếp theo, tin tức về dịch bệnh đã trở thành tin quan trọng. Bệnh dịch đang lan rộng. Không chỉ Ấn Độ bị ảnh hưởng, bây giờ nó đã lan sang Pakistan, Afghanistan, Iran, Iraq và bắc Phi,… Người ta bắt đầu bàn tán về câu chuyện này ở mọi nơi. Các phương tiện truyền thông hiện đã đặt tên nó là “bệnh cúm bí ẩn”. Tổng thống đã tuyên bố rằng ông và gia đình đang cầu nguyện cho các nạn nhân và gia đình của họ, và hy vọng tình hình sẽ được giải quyết nhanh chóng. Nhưng mọi người đang tự hỏi làm thế nào chúng ta sẽ chữa nó.
Khi đó, Tổng thống Pháp đưa ra một thông báo gây chấn động châu Âu: Ông đóng cửa biên giới Pháp. Không ai có thể vào nước này, và đó là lý do tại sao đêm đó trước khi đi ngủ, bạn xem một chút tin tức trên Kênh CNN. Bạn há hốc miệng khi nghe những lời của một người phụ nữ đang khóc được dịch sang tiếng Anh từ một chương trình tin tức của Pháp: Có một người đàn ông nằm trong bệnh viện ở Paris đã chết vì bệnh cúm bí ẩn. Nó đã đến Châu Âu.
Cơn hốt hoảng bùng nổ! Những điều mà người ta có thể nói cho bạn biết là sau khi nhiễm bệnh, bạn chỉ nhận biết nó sau một tuần, sau đó bạn có bốn ngày chiến đấu với các triệu chứng lạ thường của bệnh, và rồi bạn chết.
Người Anh đóng cửa biên giới, nhưng đã quá muộn. Bệnh bùng phát ở Southampton, Liverpool và London vào sáng thứ Ba. Tổng thống Hoa Kỳ đưa ra thông báo sau: “Do rủi ro an ninh quốc gia, tất cả các chuyến bay đến và đi từ Hoa Kỳ đã bị hủy. Tôi xin lỗi những người ở nước ngoài, họ không thể về nhà cho đến khi chúng tôi tìm ra cách chữa trị căn bệnh khủng khiếp này.”
Trong vòng bốn ngày, nước Mỹ rơi vào một nỗi sợ hãi không thể tin được. Mọi người đang tự hỏi, nếu nó đến đất nước này thì sao? Sau đó vào tối thứ Ba, bạn đang ở nhà thờ để học Kinh Thánh, thì ai đó chạy vào từ bãi đậu xe và hét lên, “Bật radio!”. Và trong khi mọi người nghe một chiếc radio nhỏ, thông báo được đưa ra: Hai người phụ nữ đang nằm trong bệnh viện ở thành phố New York sắp chết vì bệnh cúm bí ẩn. Nó đã đến Mỹ.
Trong vài giờ bệnh dịch đã bao trùm cả nước. Mọi người đang làm việc suốt ngày đêm, cố gắng tìm thuốc giải độc, nhưng không có gì hiệu quả. Bệnh bùng phát ở California, Oregon, Arizona, Florida, Massachusetts. Như thể nó đang tràn vào qua các ngã đường biên giới.
Rồi đột nhiên tin tức xuất hiện: Bí ẩn của dịch bệnh đã được giải mã. Một phương pháp chữa bệnh dịch đã được tìm thấy. Một loại vắc-xin có thể được tạo ra để cứu mọi người. Nhưng vắc-xin đó cần máu của một người chưa từng bị bệnh, máu của một người tinh sạch. Vì vậy, bạn và tôi cùng mọi người được yêu cầu đi làm một điều duy nhất, đó là đến bệnh viện gần nhất và xét nghiệm máu. Khi nghe thấy tiếng còi báo động trong khu phố của mình, mọi người sẽ đến bệnh viện một cách nhanh chóng, lặng lẽ và an toàn.
Chắc chắn, đến lúc bạn và gia đình đến bệnh viện thì đã vào tối muộn hôm thứ Sáu. Có rất nhiều người và các bác sĩ, y tá liên tục lấy máu và dán nhãn lên đó. Cuối cùng, đến lượt bạn. Bạn đi trước, sau đó vợ và con bạn theo sau. Sau khi một bác sĩ lấy máu của bạn, họ nói với bạn: “Vui lòng đợi ở bãi đậu xe để được gọi tên nhận kết quả”. Bạn đứng với gia đình cùng hàng xóm xung quanh trong sự sợ hãi, trông ngóng, và tự hỏi thầm: “Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Đây có phải là ngày tận thế? Làm thế nào điều này có thể xảy ra được?”
Không ai được gọi tên, các bác vẫn cứ lấy máu từng người. Nhưng rồi đột nhiên một thanh niên chạy ra khỏi bệnh viện, la hét. Anh ta hét một cái tên của ai đó và vẫy vẫy một tập hồ sơ. Bạn không nghe thấy anh ấy nói lúc đầu. Có người hỏi “Anh ấy nói gì?”. Chàng trai hét lên tên đó một lần nữa trong lúc anh ta và một đội ngũ nhân viên y tế chạy về phía bạn, nhưng một lần nữa bạn không thể nghe anh ta nói. Nhưng sau đó, con trai của bạn kéo mạnh áo khoác của bạn và nói: “Cha ơi, đó là con. Họ đang gọi tên con”. Trước khi bạn biết điều đó, họ đã tóm lấy cậu bé. Bạn vừa nói vừa chạy theo họ: “Đợi một chút. Chờ đã! Đó là con trai tôi”.
Họ trả lời: “Không sao đâu, chúng tôi nghĩ rằng cậu bé có nhóm máu phù hợp. Chúng tôi chỉ cần kiểm tra thêm một lần nữa để chắc chắn rằng nó không mắc bệnh”.
Năm phút sau có kết quả, các bác sĩ và y tá mừng phát khóc và ôm chầm lấy nhau; một số thậm chí còn cười lớn tiếng. Đây là lần đầu tiên bạn thấy một người cười trong suốt một tuần qua. Một bác sĩ già đến gặp bạn và vợ của bạn và nói: “Cảm ơn. Máu của con trai bạn rất hoàn hảo. Nó sạch sẽ, tinh khiết, nó không mắc bệnh và chúng tôi có thể sử dụng nó để tạo ra vắc-xin”.
Khi tin tức bắt đầu lan truyền khắp bãi đậu xe, mọi người la hét, cười có, khóc có, có người dâng lời cầu nguyện để tạ ơn. Trong khi đó, vị bác sĩ kéo vợ chồng bạn ra mà nói: “Tôi cần nói chuyện với bạn. Vì cậu bé là trẻ vị thành niên, nên chúng tôi… chúng tôi cần bạn ký một mẫu đơn đồng ý”.
Bác sĩ đưa mẫu đơn ra và bạn nhanh chóng sửa soạn ký tên, nhưng đột nhiên bạn dừng lại vì thấy điều gì đó không ổn. Ô trống ghi lượng máu để lấy vẫn còn để trống”
Và bạn hỏi: “Các ông cần bao nhiêu máu của con tôi?”. Nụ cười của vị bác sĩ già từ từ tan biến. Một cách lúng túng, vị bác sĩ trả lời: “Chúng tôi không biết người có máu sạch lại là một đứa trẻ. Chúng tôi không chuẩn bị cho trường hợp này”.
Bạn hỏi vị bác sĩ một lần nữa: “Các ông cần bao nhiêu máu?”. Vị bác sĩ già nhìn đi chỗ khác và nói một cách tiếc nuối: “Chúng tôi sẽ cần tất cả lượng máu của cậu bé!”.
“Nhưng, tôi không hiểu. Ý ông là gì? Ông cần tất cả máu của nó sao? Nó là con trai duy nhất của tôi!”.
Vị bác sĩ nắm vào vai bạn, kéo bạn lại gần, nhìn thẳng vào mắt bạn và nói, “Chúng tôi đang nói về vấn đề tồn vong của cả thế giới. Anh có hiểu không? Cả thế giới. Xin vui lòng, ký vào mẫu đơn. Chúng tôi cần gấp lắm!”
Bạn nài nỉ: “Nhưng sao các ông không cho ai đó truyền máu cho con tôi?”.
“Nếu chúng tôi có máu sạch, chúng tôi sẽ làm, nhưng chúng tôi không thể có. Xin làm ơn ký vào mẫu này?”.
Trong sự im lặng tê buốt, bạn ký vào mẫu đơn vì bạn biết đó là điều duy nhất bạn phải làm. Sau đó, bác sĩ nói với bạn: “Anh có muốn gặp mặt con trai lần cuối, trước khi chúng tôi bắt đầu lấy máu không?”.
Bạn đi vào phòng bệnh viện nơi con trai bạn đang ngồi trên bàn và nó nói: “Cha ơi? Mẹ ơi? Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Bạn có thể nói với con trai bạn rằng bạn yêu nó không? Và khi các bác sĩ và y tá quay lại và nói với bạn: “Tôi xin lỗi, chúng tôi phải bắt đầu ngay bây giờ; mọi người trên khắp thế giới đang chết dần”, bạn có thể đi ra ngoài không? Bạn có thể đi ra ngoài trong khi con trai bạn đang khóc với bạn: “Cha? Mẹ? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cha mẹ đang đi đâu vậy? Tại sao cha mẹ lại bỏ đi? Tại sao cha mẹ lại bỏ rơi con?”
Tuần sau, họ tổ chức một buổi lễ để tôn vinh con trai của bạn vì sự đóng góp phi thường của cậu bé cho nhân loại, nhưng trong buổi lễ, một số người ngủ gục, những người khác thậm chí không thèm đến vì họ có những điều tốt hơn để làm, và một số người có nụ cười tự phụ và giả vờ quan tâm, trong khi những người khác ngồi xung quanh và nói: “Điều này thật nhàm chán!”. Chẳng lẽ, bạn không muốn đứng thẳng dậy và nói: “Xin lỗi! Tôi không chắc bạn có biết hay không, nhưng cuộc sống tuyệt vời mà bạn có, con trai tôi đã chết để bạn có thể có được cuộc sống đó. Con trai tôi đã chết để bạn được sống. Cậu bé đã chết vì bạn. Điều đó có ý nghĩa gì với bạn không? “.
Có lẽ đó cũng là những gì Thiên Chúa Cha muốn nói với mỗi người chúng ta.
“Lạy Thiên Chúa là Cha Yêu Thương, nhìn điều đó từ góc nhìn của Cha, chúng con thấy lòng mình đau xót. Có lẽ bây giờ chúng con có thể bắt đầu hiểu được tình yêu tuyệt vời mà Cha dành cho chúng con.” Matthew Kelly
Văn Việt chuyển ngữ từ catholiceducation.org
