Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
25Tháng Tư
2020

Đừng đi ngủ mà không có một lời cám ơn Chúa và người thân

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Ngay cả những ngày tồi tệ nhất thì cũng không bao giờ hoàn toàn là ảm đạm.

Dù bất cứ điều gì xảy ra trong cuộc sống, đừng bao giờ để cho một ngày trôi qua mà chẳng có một lời cảm ơn Chúa và những người thân yêu của bạn. Nhưng không phải bằng vài lời “cảm ơn” hời hợt — mà là một lời cảm ơn thực sự cho một cái gì đó cụ thể. Một lời cảm ơn từ tận đáy lòng.

Luôn có lý do để nói lời cảm ơn

 Tập cho trẻ em biết cám ơn Chúa là dạy cho chúng biết nhìn nhận tất cả những điều tốt đẹp trong ngày: cả những gì chúng đã nhận được và đã cho đi. Dĩ nhiên, chúng ta cũng cần phải dạy chúng bày tỏ lòng biết ơn, và cầu xin sự tha thứ vì những lầm lỗi của chúng, nhưng chúng ta không được quên khía cạnh khác của việc “xét mình”, trong đó có cả việc phải thừa nhận sự tích cực.

 Nói lời cảm ơn là một hành động của sự khiêm nhường. Nói lời cảm ơn là bày tỏ tấm lòng với tất cả tình yêu mà chúng ta đã nhận được suốt cả ngày. Tạ ơn Chúa là nhận ra rằng không có Ngài chúng ta không thể làm được gì. Đức Trinh Nữ Maria chưa bao giờ ngần ngại ca ngợi Thiên Chúa vì những điều kỳ diệu mà Chúa đã thực hiện trong và qua Mẹ: “Chúa đã làm cho tôi biết bao điều cao cả và danh Người là thánh!”

Chúng ta càng nói cảm ơn thì càng nhận thấy có nhiều lý do để làm điều đó. Hãy thử xem: Vào một đêm khi mà bạn thực sự cảm thấy nản lòng, bị đè nặng bởi nhiều vấn đề, khi bạn thực sự không cảm thấy thiết tha với việc thờ phượng Chúa, hãy cố gắng tìm một điều gì đó nhỏ bé để nói lời cảm ơn. Sau lần đầu tiên, lần khác sẽ xuất hiện, và tiếp tục với những lần sau đó nữa,… Điều này gần giống như lúc bạn bắt đầu ngắm những ngôi sao trong một đêm mà bầu trời tưởng chừng như đã bị che khuất một cách vô vọng bởi những đám mây. Nếu bạn quan sát kỹ lưỡng thì cuối cùng bạn sẽ phát hiện ra vệt sáng của một ngôi sao tí hon, rồi thêm một ngôi sao khác nữa, rồi ba, mười… và đột nhiên bạn nhận ra bầu trời dường như không đến nỗi quá tối.

Việc cầu nguyện cho những người thân cũng giống như gửi đến họ chút lời cám ơn

 Tạ ơn Chúa cho những người thân yêu của chúng ta, vì tất cả những điều tốt đẹp mà họ làm cho chúng ta, giải thoát chúng ta khỏi cay đắng và ganh ghét. Thật tuyệt vời vì những lời cầu nguyện của gia đình kể cả khoảnh khắc cầu nguyện mà trong đó mọi người đều tạ ơn Chúa cho nhau. Nếu điều đó quan trọng để một đứa trẻ học cách nhìn nhận tất cả những gì tốt đẹp trải qua trong ngày của chúng, thì điều không kém phần quan trọng là chúng cần phải nhận thấy được tất cả những gì tốt đẹp nơi anh chị và cha mẹ của chúng.

 Tại sao không tận dụng thời điểm như vậy để nói lời cảm ơn? Cảm ơn mẹ vì giúp con làm bài tập; cảm ơn bố vì bữa ăn; cảm ơn con đã chuẩn bị bàn ăn bữa tối; cảm ơn người bạn đời của tôi đã chăm sóc bọn trẻ khi tắm rửa.

Nói lời cảm ơn là hướng mắt tới sự Phục sinh

 Khi trẻ em hoặc người lớn phải đương đầu với đau khổ – của chính họ hoặc của người thân – nghĩ đến việc ngợi khen Thiên Chúa có thể khiến họ cảm thấy bị sốc. Họ không thể cảm ơn một cách thiện chí trừ khi họ hiểu rằng “lời cảm ơn” không phải để từ chối hay bám víu sự đau khổ. Giống như Chúa Kitô trên thập giá, đó là hành động của tạ ơn. Chúa Cha, qua Chúa Giêsu trên thập giá, đã muốn được trải nghiệm mọi nỗi thống khổ của nhân loại khi ở trong nanh vuốt xấu xa của sự dữ. Chúng ta không thể thực sự khen ngợi cho đến khi chúng ta học cách vượt qua thung lũng bóng đêm và khám phá ra rằng Thiên Chúa đã bước qua khỏi nó trước chúng ta.

 Ngợi khen Kitô giáo là thực tại rất sâu xa. Nó không tự bằng lòng với chính diện mạo của nó nhưng nhạy cảm với thực tại vô hình của Nước Trời vốn dĩ đã hiện diện ở giữa chúng ta. Bạn hãy hình dung bạn đang sống giữa một mùa hè bị giam chặt trong một không gian kín mít. Quang cảnh này có thể khiến bạn nghĩ rằng đó là ban đêm. Nhưng nếu bạn thực sự chú ý đến tia sáng nhỏ bên dưới khe cửa, bạn có thể cảm nhận được ánh nắng rực rỡ từ bên ngoài. Điều đó cũng tương tự với “những lời cảm ơn” của bạn, nghĩa là khi hướng sự chú ý của bạn đến những tia sáng nhỏ bé kia, nó báo trước cho bạn về một Nguồn sáng vĩnh cửu.

Christine Ponsard/Aleteia

Nguyễn Sao Băng chuyển ngữ

Read More
25Tháng Tư
2020

Giải Mã Mầu Nhiệm

25/04/2020
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm Chúa nhật
0

Chúa Nhật 3 PS (A)  Giải Mã Mầu Nhiệm

          Không dễ để hiểu và chấp nhận sự chết và phục sinh của Đức Giêsu; không dễ để tin và dựa vào những chứng cứ xác thực để chứng minh về sự Hiện diện của Đấng Phục sinh đang sống và trở nên chứng nhân cho Người.

          Đức Giêsu, Đấng Kitô đã chết. Không gì có thể đảo ngược lại tình thế, vì chết là hết. Thấy hay không thấy xác Đức Giêsu trong mồ, hoặc đã bị lấy đi, điều đó không còn quan trọng, vì chẳng có chuyện người chết sống lại, mà sống lại để không – làm – gì, cũng thế mà thôi. Không còn gì quan trọng có thể níu họ ở lại, họ lê gót trở về trong nỗi thất vọng, cay đắng trên từng bước chân của mình.

          Bám víu lấy những kí ức để sống là phi lý khi những hoài bão đã vỡ tan. Những góc nhìn phiến diện, những lý do chủ quan đưa ra, đã gây nên một cuộc tranh luận gay gắt giữa hai môn đệ trên đường đi Emmau đến nỗi, họ không biết có sự hiện diện của một khách bộ hành cùng đi với họ. Mắt họ còn bị ngăn cản không biết đó là Đức Giêsu.

          Điều gì khiến mắt họ bị ngăn cản không nhận ra Đức Giêsu? Vì nhãn giới trần tục của họ bị ám bởi những khát vọng đầy mùi vị thế gian; vì trí lòng họ còn chứa đầy những logic của con người, chưa hiểu được lời các ngôn sứ trong Kinh thánh, chưa biết được kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, chưa được khai sáng bởi đức tin. Vì đức tin là ân ban, không phải thành tựu của khôn ngoan con người; mầu nhiệm là sự nhận lãnh, chứ chẳng bởi do kiểm nghiệm bằng các giác quan.

          Họ theo Chúa không phải vì Chúa, mà vì mục đích riêng; họ chỉ nuôi dưỡng những khát khao, chỉ thích nghe theo sự thôi thúc của những vọng tưởng, thế nên, tất cả tan tành trước cái chết của Đức Giêsu, Đấng mà họ coi như một ngôn sứ có quyền năng của Thiên Chúa. Sự thất vọng bao phủ họ như nấm mồ u ám.

          Nhưng Đức Giêsu đã đồng hành với họ, nhẫn nại lắng nghe tâm tư tình cảm, để họ trút ra những gì làm mắt họ bị ngăn cản, trí não họ như bùn đất và tâm hồn như bị đóng băng. Rồi Người mới bóc tách những suy nghĩ phàm trần của họ qua việc kiên trì giải thích Kinh thánh, giúp họ lần ra “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt Kinh thánh, là lời các ngôn sứ báo trước về ơn cứu độ của Thiên Chúa, về sự cứu chuộc của Đức Kitô qua cái chết và sự phục sinh của Người.

          Mắt họ được sáng, không phải đôi mắt trần, mà là con mắt đức tin, đã khiến lòng họ bừng cháy, không phải là những khát vọng trần tục, mà là niềm hy vọng của cuộc sống mới. Niềm vui khám phá và sự an bình nội tâm mà vị khách lạ đem đến khiến họ háo hức, khẩn khoản nài xin Người ở lại với họ vì trời đã tối, hay nói khác đi, vì ánh sáng đức tin mà vị khách đồng hành đã thắp lên, đã rọi sáng vào tâm hồn tăm tối của họ, khiến họ muốn ở mãi với Người.

          Trong bữa ăn tối, Đức Giêsu chủ động cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho họ. Mắt họ được bừng mở và họ nhận ra Người. Cử chỉ ấy chỉ có nơi vị Thầy mới đây đã làm trong phòng Tiệc ly. Không thể nhầm được. Họ biết rằng, người ta không thể nhìn thấy Đức Giêsu Phục Sinh bằng cặp mắt nhân loại, mà chỉ nhận ra Người hiện diện với cặp mắt đức tin được Chúa ban tặng.

          Từ đây, với kinh nghiệm quý giá này, họ biết chắc Người luôn ở với họ, với nhân loại trong Kinh thánh, qua việc Bẻ Bánh trong cộng đoàn những người tin, chứ không còn qua hình dạng theo kiểu loài người nữa. Như thế, Bữa Tiệc Ly với tất cả ý nghĩa của nó, trở nên sống động trong tâm khảm của cộng đoàn của Đức Giêsu phục sinh, Đấng  đang sống, đang hiện diện và đang cử hành.

          Trở lại Giêrusalem, họ gặp các tông đồ để chia sẻ niềm vui, để làm chứng cho Đấng Phục Sinh hiện ra với họ, và chính họ cũng được các tông đồ củng cố chứng tá ấy, khi thuật lại việc Đấng Phục Sinh hiên ra cho ông Simon Phêrô.

          Như thế đức tin chính là ơn huệ của sự Phục sinh, và người ta chỉ có thể hiểu Kinh Thánh khởi đi từ cuộc Phục Sinh của Đức Giêsu, và cũng chỉ có thể hiểu về mầu nhiệm phục sinh nhờ Kinh thánh và cử hành lễ Bẻ Bánh.

Read More
25Tháng Tư
2020

Kinh hòa bình – MV Offcial

25/04/2020
Anmai
Thánh ca, Thư viện, Video
0
Read More
25Tháng Tư
2020

Truyền giáo ! Có khó lắm không ta ?

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

TRUYỀN GIÁO ! CÓ KHÓ LẮM KHÔNG TA ?

          Hôm nay, Hội Thánh mừng Lễ Thánh Máccô – thánh sử. Để suy niệm Lời Chúa thì cũng đọc, cũng suy tư và cũng mày mò xem thêm. Thú thật là cũng mày mò trên mạng, lướt phây để xem ai nào đó nói về Thánh Máccô hay nói về chủ đề của trang Tin Mừng lễ kính của vị Thánh Sử này chứ không phải là không. Dò hoài dò mãi thấy cũng căng, đơn giản là nói về lời căn dặn của Thầy Chí Thánh Giêsu : Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

          Thật sự, câu nói này, lời mời gọi này xem chừng quá quen và ai ai cũng biết nhưng để nói và sống lời này của Thầy Chí Thánh không hề đơn giản.

          Tiếp tục rảo trên mạng để xem coi người ta nói gì về truyền giáo. Có đó chứ, nhiều lắm chứ. Nào là định hướng, nào là băn khoăn, nào là suy tư về truyền giáo.

          Cũng thầm nghĩ, hay là mình trèo lên lấy xuống và đọc cho bà con nghe cho khỏe. Thế nhưng rồi, liệu rằng đọc xong thì mọi người có hiểu hay không hay để áp dụng thì phải làm sao ?

          Điều gì đến nó đến ! Phút thứ chín mươi mấy không biết sau nhiều lần “đá phút 90”. Sau câu xướng Halleluia thì “được” chủ tế chỉ quyển Tin Mừng. Và như bị vào thế buộc, công bố Tin Mừng thôi.

          May quá ! Lúc nghe bài đọc thì cũng là lúc mở ra để xem cùng với người đọc.

          Ồ ! Kim chỉ Nam cho bài chia sẻ đây rồi chứ đâu xa mà đi tìm ! Kim chỉ Nam của ngày hôm nay đó chính là trang thư của Thánh Phêrô tông đồ.

          Sau khi công bố Tin Mừng, dĩ nhiên là mời cộng đoàn cùng lắng nghe tâm tư của Thánh Phêrô. Thánh Phêrô căn dặn như thế này :

          “Anh em thân mến, anh em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường. Vậy anh em hãy tự khiêm tự hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người cất nhắc anh em khi đến thời Người đã định”

          Chuẩn không cần chỉnh nhé ! Phải chăng ngày hôm nay hơn bao giờ hết người Kitô hữu được mời gọi sống bài học khiêm nhường cách triệt để hơn ? Chính vì kiêu ngạo mà tội lỗi đã tràn ngập thế gian qua con người của ông bà nguyên tổ cơ mà !

          Với lời mời này : Anh em hãy khiêm hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa thì quá đúng với thực trạng ngày hôm nay. Ngày hôm nay, con người cao ngạo để rồi gặp phải sự dữ, sự ác nơi con Coronavirus và đến nay bao nhiêu người phải chết vì nó ? Lên cung trăng, bom nguyên tử, vũ khí hủy diệt hàng loạt nhưng lại quá mệt mỏi với con virus này.

          Tiếp đến, ta hãy lắng tâm hồn để nghe lời của Thánh Phêrô : “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé. Anh em hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự, vì biết rằng toàn thể anh em trên trần gian đều trải qua cùng một loại thống khổ như thế”. Bồi thêm tí nữa cho vui : “Phần anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu”

          Và có lẽ lời mời gọi chân tình ở câu 14 trong thư hôm nay :  “Anh em hãy hôn chào nhau trong tình yêu thương”.

          Và, xin cho hỏi mọi người rằng đây có phải là cung cách sống của một người truyền giáo hay không ?

          Nực cười khi có người nghĩ rằng việc truyền giáo là việc của mấy ông cha, của mấy bà sơ, phần tôi tôi không phải truyền giáo. Thế nhưng rồi, nên nghĩ lại một chút vì lẽ mỗi Kitô hữu khi lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy để mang trong mình 3 sứ mạng : tư tế, ngôn sứ và vương đế.

          Sống đời ngôn sứ của mình phải chăng là khiêm nhường, là hôn chào nhau trong tình yêu thương ?

          Không phải là sau Thánh Lễ, ta đường gặp ai cũng hôn chào nhau nhất là ngày hôm nay hôn chào nhau không còn là yêu thương nữa mà là nguy hiểm chết người.

          Lời mời gọi truyền giáo của Chúa Giêsu còn vang vọng và hôm nay, với lời của Thánh Phêrô mời gọi, mỗi người chúng ta hãy cân chỉnh đời sống của mình ngay trong gia đình, cộng đoàn, họ đạo, giáo xứ của chúng ta. Khi và chỉ hi chúng ta khiêm hạ thật sự, kèm theo đó là “hôn chào nhau trong yêu thương” thì khi đó ta sống lời mời gọi truyền giáo.

          Cũng chả cần phải nghiên cứu đường hướng hay định hướng cho đau đầu nhức óc và bở hơi tai. Chỉ cần sống yêu thương người ngay bên cạnh mình, trong gia đình mình, những người bị loại trừ, những người bị chà đạp, những người tất bạt đó là truyền giáo rồi.

          Xin Chúa cho chúng ta ý thức rằng truyền giáo không chỉ là chia cơm sẻ bánh, là lên đường nói về Chúa. Chuyện đó dĩ nhiên thật cần và rất tốt cũng chả sai. Nhưng, chuyện quan trọng nhất mà Chúa mời gọi có lẽ là chúng ta sống yêu thương. Lời mời gọi của Chúa vẫn còn đó bên tai của mỗi người chúng ta : “Cứ dấu này người ta nhận ra anh em là môn đệ của Thầy đó là ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU”

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.891
  • Page 1.892
  • Page 1.893
  • …
  • Page 2.056
  • Next page
Bài viết mới nhất
ĐỨC THÁNH CHA: CÁC CỘNG ĐOÀN GIÁO HỘI PHẢI LÀ NHỮNG NƠI AN TOÀN CHO MỌI NGƯỜI
22/06/2026
CÔNG NGHỊ HỒNG Y BÀN VỀ THẾ GIỚI, THÔNG ĐIỆP VÀ THƯỢNG HỘI ĐỒNG
12/06/2026
GIỚI THIỆU SỔ TAY HÀNH HƯƠNG “CON ĐƯỜNG TRÁI TIM - HÀNH HƯƠNG VÀO TRÁI TIM SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG”
12/06/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.