2020
Hai phương thuốc để diệt trừ những lo lắng trong tâm hồn
Bài chia sẻ của Đức Thánh cha Phanxicô sáng Chúa nhật thứ V Phục sinh. Hôm nay ĐTC chỉ cho mọi người biết hai phương thuốc để diệt trừ những lo lắng trong tâm hồn.
Trong bài Tin mừng hôm nay (x Ga 14, 1-12), chúng ta nghe phần mở đầu của “diễn từ giã biệt” của Chúa Giêsu. Đó là những lời mà Chúa nói với các môn đệ vào cuối bữa tiệc ly, trước khi chịu khổ nạn. Trong giây phút đầy bi thương như vậy Chúa Giêsu bắt đầu nói: “Lòng anh em đừng xao xuyến” (c.1). Chúa cũng nói điều đó cho chúng ta, trong thảm cảnh của cuộc đời. Nhưng làm sao để lòng không xao xuyến? Tại sao tâm hồn bị xao xuyến.
Chúa Giêsu chỉ ra hai phương thuốc cho sự lo lắng. Trước hết là : “Các con hãy tin vào Thầy” (c.1). Lời khuyên đó có vẻ lý thuyết, trừu tượng một chút. Thế nhưng, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta một điều rất cụ thể. Ngài biết rằng, trong cuộc sống, sự lo lắng, mối bận tâm tồi tệ nhất nảy sinh từ cảm giác cô đơn không có điểm qui chiếu khi đối diện với những gì xảy ra. Nỗi đau này, khó khăn chồng chất khó khăn, ta không thể vượt qua một mình. Chúng ta cần sự trợ giúp của Chúa Giêsu, vì vậy Chúa muốn chúng ta hãy tin vào Người, tức là đừng dựa vào chính mình mà hãy dựa vào Chúa. Để thoát khỏi mối lo cần phải trải qua sự tin tưởng. Tín thác vào Chúa Giêsu là thực hiện “bước nhảy vọt”. Đó là điều giải thoát khỏi lắng lo. Chúa đã sống lại và Người hằng sống để luôn ở cạnh chúng ta. Cho nên chúng ta có thể nói với Chúa: “Lạy Chúa Giêsu, con tin rằng Chúa đã sống lại và đang ở bên con. Con tin rằng Chúa lắng nghe con. Con mang đến cho Chúa những điều gây phiền lòng và lo lắng cho con: Con tin vào Chúa và con tín thác vào Chúa”.
Phương thuốc thứ hai dành cho sự lo lắng được Chúa Giêsu diễn tả bằng những lời sau: “Nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở. […] Thầy đi để dọn chỗ cho các con” (c. 2). Đây là điều Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta: Người đã chuẩn bị cho chúng ta một chỗ trên Thiên đàng. Người đã mang nơi bản thân bản tính nhân loại của chúng ta, để đưa chúng ta vượt qua sự chết, đến một nơi mới, ở Thiên đàng, để Người ở đâu chúng ta cũng ở đó với Người. Điều chắc chắn là Người an ủi chúng ta: có một nơi dành riêng cho mỗi người. Có một chỗ dành cho tôi. Chúng ta không thể sống mà không có mục đích, không có điểm đến. Chúng ta được mong đợi, chúng ta thật quí giá. Thiên Chúa đã si mê chúng ta, chúng ta là con cái của Người. Và Người đã chuẩn bị một chỗ rất xứng đáng và rất đẹp cho chúng ta: Thiên đàng. Ở thế gian này chúng ta đang qua đi. Chúng ta được tạo ra cho Nước trời, cho cuộc sống vĩnh cửu, để sống mãi mãi.
Mãi mãi: đó là điều mà thậm chí chúng ta không thể tưởng tượng được bây giờ. Tuy nhiên nó đẹp hơn khi nghĩ rằng mãi mãi sẽ được trọn vẹn trong niềm vui, trong sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa và với người khác, không còn khóc than, không còn hận thù, không còn ngăn cách hay lo âu.
Nhưng làm thế nào để đến được Thiên đàng? Làm cách nào đây? Dưới đây là cụm từ quyết định của Chúa Giêsu. Hôm nay Chúa nói: “Thầy là đường” (c 6). Chúa Giêsu là đường lên Thiên đàng: phải có một mối tương quan với Chúa, là bắt chước Người trong tình yêu, dõi theo từng bước chân của Người. Tôi và bạn đều là người Kitô hữu, mỗi người chúng ta đều là Kitô hữu, chúng ta có thể tự hỏi “tôi theo con đường nào đây”? Có những con đường không đưa chúng ta về Trời: là con đường trần tục, con đường tự khẳng định mình, con đường quyền lực ích kỷ. Con đường đưa chúng ta về Trời là con đường của Chúa Giêsu, con đường yêu thương khiêm nhường, con đường cầu nguyện, hiền hòa, tin tưởng, phục vụ tha nhân. Đó không phải là con đường khoe khoang của tôi mà là con đường của Chúa Giêsu, diễn viên chính của cuộc đời tôi. Đó là mỗi ngày tiếp tục hỏi Chúa: “Lạy Chúa Giêsu, Chúa nghĩ gì về chọn lựa của con? Ngài sẽ làm gì trong hoàn cảnh này, với những con người này? Sẽ tốt hơn cho chúng ta khi kêu cầu Chúa Giêsu, Đấng là đường dẫn đến Thiên đàng.
Xin Đức Mẹ, Nữ Vương Thiên Đàng, giúp chúng ta bước theo Chúa Giêsu, Đấng đã mở cửa Nước Trời cho chúng ta.
Sau kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng
ĐTC nói : Hôm nay ở nhiều quốc gia, người ta kỷ niệm ngày của mẹ. Tôi muốn nhớ đến các bà mẹ với lòng biết ơn và cảm mến, phó dâng họ cho sự bảo vệ của Mẹ Maria, Mẹ trên trời của chúng ta. Tôi cũng nghĩ đến những người mẹ đã sang bên kia thế giới và đang đồng hành với chúng ta Trên trời. Chúng ta thinh lặng một chút để nhớ đến những người mẹ của chúng ta.
Chúc mọi người ngày Chúa nhật an lành. Xin đừng quên cầu nguyện cho tôi.
2020
Hành trình 30 năm tái sinh của Giáo hội Công giáo Campuchia
2020
Covid-19: Canh tân sứ vụ tại châu Phi dựa trên Lời Chúa
Tương lai nào cho sứ vụ ở châu Phi sau đại dịch? Chúng ta sẽ phải quay trở lại các hoạt động và các kế hoạch truyền giáo đã được thực hiện trước đại dịch; hoặc bắt đầu lại một hoạt động truyền giáo được canh tân theo mô hình dựa trên hậu quả của cuộc khủng hoảng sức khỏe này?
Đây là câu hỏi nền tảng được cha Donald Zagore, thần học gia của Hội Truyền giáo châu Phi đã đặt ra trong một cuộc trò chuyện với Hãng tin Fides, khi việc cách ly đang được lên kế hoạch ở nhiều nước châu Phi.
Cha Zagore cho biết: “Cuộc khủng hoảng sức khỏe đã cho thấy rõ sự yếu ớt và hạn chế cách tiếp cận truyền giáo và mục vụ của chúng ta. Cần phải suy nghĩ lại các hoạt động và mô hình truyền giáo dựa trên kinh nghiệm đau đớn của cuộc khủng hoảng sức khỏe và hậu quả của nó, để tái tạo và làm cho nó trở nên phong phú hơn”.
Cha tiếp tục: “Cho đến nay, chúng ta đã phát triển một cách tiếp cận truyền giáo quá tập trung vào các bí tích, gây bất lợi cho đường hướng mục vụ truyền giáo được xây dựng cụ thể trên Lời Chúa. Các Kitô hữu cảm thấy lạc lõng khi hệ thống mục vụ bí tích bị dừng do đại dịch. Vì thế, cần phải đào tạo các Kitô hữu khởi đi từ đời sống bí tích, nhưng trên hết thấm nhuần Lời Chúa”.
Cha nhấn mạnh: “Các hoạt động truyền giáo và mục vụ hàng ngày của chúng ta đã tập trung vào việc xây dựng và củng cố nguyên tắc của Giáo hội như một gia đình Kitô hữu lớn. Trước đây, các giáo xứ luôn đông người. Bây giờ, với cuộc khủng hoảng sức khỏe, rất ít người cố gắng duy trì một đức tin năng động bên ngoài các cuộc tụ họp lớn mà họ đã quen thuộc. Để tiếp tục hiện thực Giáo hội như một gia đình lớn của các Kitô hữu, chúng ta phải nỗ lực phát triển nguyên tắc các gia đình như một Giáo hội tại gia, giúp các tín hữu không chỉ giới hạn việc cầu nguyện nơi công cộng, trong Thánh lễ, mà còn có thể cầu nguyện trong gia đình, với chỉ ít người”.
Nhà truyền giáo nói thêm: “Ngoài ra, ở châu Phi yếu tố kinh tế làm cho tình hình trở nên trầm trọng hơn. Nhiều giáo xứ phụ thuộc vào viện trợ. Bởi vậy, cần phải làm việc để suy nghĩ lại một cách nghiêm túc, để tạo ra các giáo xứ có khả năng tự hỗ trợ. Chăm sóc các giáo xứ chắc chắn là một nghĩa vụ của người tín hữu nhưng nó không được trở thành gánh nặng cho họ, đặc biệt là ở một lục địa như châu Phi, nơi tính bấp bênh trong nhiều lĩnh vực, y tế, chính trị, quân sự, làm cho dân chúng thêm nghèo khổ” (Fides 9/5/2020)
Ngọc Yến – Vatican News
2020
Ổ gà ngày xưa …
Mừng tuổi 80 của Mẹ
Nhớ 10 năm linh mục của con
“Fête de Mères” trên đất Pháp, nhắc con nhớ về Mẹ thật nhiều. Quá nửa đời người mà con cứ như thằng bé, mỗi lần nghĩ về Mẹ là nước mắt cứ chực rưng rưng. Lần đầu tiên trong đời, con phải xa Mẹ lâu đến thế; chưa đầy một năm mà con ngỡ đã từ lâu lắm. Vả lại, tuổi già như trái chín cây? của Mẹ đã làm con nơm nớp lo lắng đủ điều. Mẹ vẫn bình an chứ Mẹ ? Nhưng chắc rằng Mẹ đã khóc con đến cạn khô nước mắt … Biết Mẹ trông tin con lắm, Mẹ hãy nghe con kể chuyện.
Chiều nay trên đường đến nhà một bà giáo tây để học đàm thoại tiếng pháp, con ghé vào một tiệm bán hoa ven đường. Người ta đông lắm. Trong những ngày này, ai ai cũng hướng lòng về Mẹ mình. Con cũng thế, để nhớ về Mẹ ở xa, con tìm mua một ít hoa để tặng bà giáo mừng ngày lễ Các Bà Mẹ. Bên này mhiều hoa lắm, loại nào cũng đẹp cũng xinh, khiễn con cứ mãi tần ngần. Cô chủ tiệm ơi, tôi là người ngoại quốc mới đến Paris, tôi muốn mua một ít hoa để tặng bà giáo dạy tiếng pháp nhân ngày lễ Các Bà Mẹ, xin cô vui lòng cho tôi một lời khuyên?. Cô gái bán hàng đảo mắt quanh một vòng rồi tủm tỉm nhìn con trả lời : Tuỳ túi tiền, ông có thể mua bất cứ loại hoa nào và màu gì, trừ màu đỏ, màu dành cho tình nhân?.
Vẫn biết đó là một bài học hay về văn hoá xứ người, nhưng chẳng hiểu làm sao, sau một hồi lần lựa, cuối cùng con đã chọn mua một chậu trường sinh đầy hoa màu đỏ thắm. Dường như con bị chi phối bởi một động lực huyền bí nào đây, chứ bình thường, con trai Mẹ đâu dám liều đến thế. Phải chăng trong thâm tâm con muốn nói với Mẹ rằng : Mẹ ơi, con yêu Mẹ lắm và thầm mong cho Mẹ ‘trường sinh bất tử’. Không biết bà giáo nghĩ gì trong lòng, chứ bề ngoài đã đón nhận món quà với ánh mắt cảm động và lóng lánh niềm vui. Mẹ ơi, con tin rằng vào chính giờ phút ấy bên nhà, Mẹ cũng đang cảm thấy phơi phới nhẹ lòng.
Suốt hai giờ đàm thoại hôm nay, tự dưng được xoay quanh chủ đề về Mẹ. Con đã lắng nghe tâm sự của một bà mẹ tây bốn con ngoài lục tuần, và cũng đã nói với bà rất nhiều về Mẹ, đặc biệt là những ảnh hưởng của Mẹ trong việc chọn lựa lý tưởng cuộc đời. Mẹ ơi, với tiếng pháp, con chưa đủ ngôn từ, dù tâm tư đầy ap. Bây giờ con viết lại cho Mẹ bằng thứ tiếng Mẹ đã dạy con, để thêm một lần nữa, con muốn nói vói Mẹ rằng : Mẹ ơi, một đời con mang ơn Mẹ.
Bắt đầu từ đâu đây Mẹ ơi ?! Nếu con có thể kể về những tháng ngày trong bụng Mẹ hoặc thời thơ ấu hạnh phúc trên gối Mẹ thuở nào, thì quả là con không nói về những kinh nghiệm của chính mình, nhưng về một cậu bé nào khác đấy. Thế nhưng con như có linh cảm rằng mình đã nghiệm được phan nào tình ý của Mẹ ngay từ cái thuở bang sơ ấy.
Biết bao lần trong đời con đã tự hỏi : việc ngam nhìn một bà mẹ ột ệt với bào thai hay một chú bé đang say sưa ôm đôi bầu sửa, phải chăng là một điều bất xứng !? Nhưng thú thật, con đã chẳng vượt qua được “cơn cám dỗ” này. Con muốn hình dung lại tuổi thơ của mình và thậm chí còn ước mơ trở về cái thời bé bỏng ngày xưa.
Mẹ ơi, vì hình ảnh sống động ấy đã nung nấu trong trái tim con một tình yêu tha thiết dành cho Mẹ. Cánh chim bay nhảy khap bốn phương trời hôm nay đã từng yếu đuối mong manh như thế trong cung lòng vòng tay của Mẹ. Người Việt mình thường ví von : “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”
Thật vậy, con nào có thể chứa đâu cho hết, nói mấy cho vừa. Con chỉ muốn nhắc lại nơi đây một vài kỷ niệm khó quên để biết rằng Mẹ luôn có mặt bên con trong đời, bằng sự tận tâm chăm sóc hay tin tưởng nguyện cầu, góp phần quan trọng hình thành và nuôi dưỡng nơi con lý tưởng linh mục. Con lên tám tuổi, trước ngày rước lễ lần đầu, Mẹ đã bị Cha Sở quở trách giữa nhà thờ vì có thằng con trai đọc kinh quá lớn tiếng, lấn át hết mọi người, thậm chí đọc cả phần dành riêng cho linh mục.
Sở dĩ như thế là vì con đã thuộc lòng hầu hết những bài kinh dài vắn từ thuở còn đưa võng nằm nôi, Mẹ đọc ngan nga đưa con vào giấc ngủ. Mẹ chẳng bao giờ quên nhắc con phải đọc một câu kinh nào đó trước mỗi món quà, khi ăn cơm và lúc đi ngủ. Mẹ cũng đã mất nhiều thời giờ giúp con chuẩn bị và sốt sắng tham dự những thánh lễ “dỏm” con dâng bằng chăn màn, khoai khô và nước chè đậm. Mẹ tập cho con trang trí bàn thờ và không quên ngắt những cánh hoa dại cài lên áo con, sau lưng và trước ngực.
Mẹ đã chẳng bật cười khi khi há miệng chắp tay đón nhận lát khoai khô mà con vừa trao, vừa dám tuyên bố với Mẹ rằng : “Đây là Mình Thánh Chúa?. Mẹ còn quì gối cúi đầu làm dấu thánh giá khi con “ban phép lành” cuối lễ … Nhiều lần “làm lễ” quá cẩu thả, con bị Mẹ phạt, bắt làm lại từ đầu. Hôm nào đi vắng suốt ngaỳ, khi trở về, Mẹ thường hỏi : hôm nay ở nhà, con đà dâng lễ chưa …
Có phạm thánh không Mẹ ơi, sao con thấy dễ thương quá !
Lơn hơn một chút, khi con được phân công giúp lễ, dù mấy bận bịu, không bao giờ Mẹ vắng mặt ở nhà thờ. Chính tay Mẹ đã chuẩn bị y phục và chải đầu rẽ ngôi cho con, đưa con đến tận cửa phòng thánh, rồi vội vàng tìm chỗ nơi đầu hàng ghế giữa lòng nhà thờ để dễ bề quan sát. Những lúc ấy, nhìn bàn thờ thì ít, Mẹ nhìn con nhiều hơn, Mẹ con mình hiểu nhau qua ánh mắt, phải thế không ?
Còn nữa, con còn nhớ những đồng bạc giấy mới tinh Mẹ đã gom góp suốt tuần và trang trọng trao vào tay con mỗi lần đi tham dự thánh lễ thiếu nhi ngày Chúa Nhật. Mẹ đã tập cho con ý thức và niềm vui chung góp, đến độ có lần con đã không chịu đi dự thánh lễ vì Mẹ đi vắng chẳng ai cho tiền mới tinh như của Mẹ. Mãi đến hôm nay, mỗi lần cầm trên tay tiền giấy mới, con còn nhớ lại khung cảnh ngaỳ xưa; tiếc lắm, chẳng dám tiêu, cứ muốn để dành cho việc chung góp.
Mẹ ơi ! những việc thật nhỏ đó, Mẹ đã làm với tất cả tâm tình, niềm tin và hoài bão. Mẹ đã đầu tư cho con trai Mẹ những trương mục thiêng liêng vô giá. Mẹ đã khắc ghi vào tâm can đứa trẻ những hình ảnh và âm thanh đầu tiên rất linh nghiệm đến suốt đời không thể xoá nhoà. Con đã vào tiểu chủng viện ở tuổi mười hai, lên đại chủng viện khi quê hương tàn cơn chinh chiến.
Và không biết là may mắn hay rủi ro, khi mãn đại chủng viện, con bước vào đời bằng bảy năm đợi chờ trong mái ấm gia đình, được chia xẻ tận cùng với Mẹ Cha nếp sống nông dân thấm mồ hôi nước mắt, nhưng cũng đầy những kỷ niệm và bài học quí giá cho cuộc đời. Suốt những năm tháng dài nhọc nhằn đó, hình ảnh người phụ nữ đẹp nhất trong con vẫn là Mẹ. Sợ con ngã lòng thất vọng, Mẹ luôn tan tuỵ với con như một đứa trẻ, cho dù con đã quá tuổi trưởng thành. Mẹ đã dành cho con rất nhiều ưu tiên trong những phương tiện nhỏ hẹp của gia đình lúc ấy.
Con còn nhớ mỗi lần vào bàn ăn, Mẹ luôn ưu ái bới cho con những bát cơm trắng. Thấy con ngần ngại chối từ, Mẹ cắt nghĩa rằng an cơm độn khoai sắn sẽ quên hết những gì đã học. Mẹ ơi, có thật thế không ? Sao nhiều bài học con đã trót quên, còn tình Mẹ ngày thêm sâu đậm. Giữa bao điều con không thể quên là câu chuyện về ba ổ gà mái.
Năm ấy trong nhà chỉ còn có Cha Mẹ và con, Mẹ dọn bữa cơm tối ngoài sân khi nắng chiều vừa tắt. Nhìn ba con gà mái tơ đang tranh nhau những hạt cơm rơi rớt, nghĩ rằng để Cha Mẹ vui, con đã cao hứng đề nghị: “Con trắng thuộc về Cha, con nổ là của Mẹ, phần con cô màu vàng. Con sẽ làm ba cái ổ rơm trên giàn chuồng heo, gà ai đẻ nhiều trứng nhất, người ấy thắng cuộc”.
Ngược lai, như để chiều ý con, cả Cha lẫn mẹ đều vui vẻ hưởng ứng cái trò trẻ con ấy. Chỉ mấy hôm sau, cả ba con gà đều đồng loạt nhảy ổ và bắt đầu cho trứng. Gà mái tơ làm công việc ấy rất thất thường, khiến cho cuộc chơi càng thêm hấp dẫn. Con lanh nhiệm vụ kiểm trứng mỗi chiều và thông báo kết quả cho cả nhà vào giờ cơm tối. Tuần lễ đầu, ba ổ trứng luôn sít soát bằng nhau: một, hai rồi ba trứng. Cả ba con mái bắt đầu được nuôi ăn kỹ hơn; trong giờ cơm, gà của ai quấn quít bên chân người ấy. Dường như lũ gà cũng cảm hứng cuộc chơi, nên khi chỉ một con đẻ, cả ba con đều “cục tác…” .
Sang tuần lễ sau, ổ gà vàng của con đã vượt lên dẫn đầu, dần dần bỏ xa, rồi gấp đôi hai ổ gà của Cha và Mẹ. Con rất thích thú về ổ gà của mình và hay đùa rằng mình có tay nuôi gà lấy trứng, không sợ thất nghiệp. Dù thua, Mẹ chảng thèm “ganh tỵ” với con tí nào, lai hay tìm dịp biện luận: “Điều ấy chứng tỏ tương lai của con còn sáng sủa lắm, chứ không hoàn toàn tối tăm đâu, đừng nản lòng !?
Cho đến một ngày, con bất ngờ khám phá ra sự may mắn của mình. Tưởng con đã đi nghỉ trưa như thường lệ, Mẹ trèo lên chỗ để ba ổ gà. Chợt nhìn thấy, con dừng lại, nép mình sau cánh cửa để quan sát. Mẹ nhẹ nhàng lấy một quả trứng nơi ổ gà của Mẹ, cẩn thận đặt vào ổ gà của con, rồi vội vàng bước xuống với một nụ cười mãn nguyện.
Thì ra Mẹ đã làm như thế Mẹ ơi ! Con bắt quả tang sự “gian lận” của Mẹ rồi ! Con chạy cắm đầu vào phòng và trên giường nằm khóc tức tưởi, mặc cho hạnh phúc, cảm xúc dâng trào. Để niềm vui của Mẹ được trọn vẹn, vào cuối cuộc chơi, con đã im lặng nhận lấy phần thắng mà nghe sống mũi cay xè, cất giấu tận đáy lòng hình ảnh cảm động mình đã nhìn thấy. Cha về nhì với vẻ mặt không quen nói dối vì đã đồng tình để ổ gà của mình chịu chung số phận.
Mẹ ơi, Mẹ luôn có đủ hy sinh để yêu thương, có đầy sáng kiến để chăm sóc. Mẹ quả cảm nhẫn nại đến chừng nào! Mẹ đã truyền cho con sự sống, hướng dẫn con bao ý tứ tâm tình. Và trong những ngày tháng khó khăn đen tối nhất của cuộc đời, tình mẫu tử thiêng liêng dịu dàng đó đã dấy lên trong con sức mạnh chiến đấu, niềm tin chiến thắng. Ba ổ trứng đã biến thành ba bầy gà con xinh xắn, xúm xít chút chít quanh sân nhà. Cuối cùng, lũ cháu đàn con của chúng đã “hy sinh”góp phần làm tăng thêm niềm vui cho mọi người quanh mâm bàn ngày con trở về “vinh qui bái tổ”, hai hôm sau khi chịu chức linh mục. Ngày lễ tạ ơn tại quê nhà, trời đã vào đông mà vẫn đầy nắng ấm. Con xúng xính trong chiếc áo lễ mới màu vàng có thêu mấy chiếc hoa hồng đỏ thắm đầy gai, cũng sau lưng và trước ngực.
Khi con đến cho Mẹ chịu lễ, cầm Mình Thánh Chúa trong tay, không ai nói với ai mà cả hai cùng nức nở, vì hồi tưởng lại những lát khoai ngô ngày nào… Cũng chính hôm ấy, giữa hằng ngan tín hữu đưa tay làm dấu khi con ban phép lành đầu tay cuối lễ, con biết chắc chắn Mẹ là người hạnh phúc nhất, vì đã từng giúp con nuôi nấng ấp ủ giấc mơ thánh thiện này từ khi con còn tấm bé, bằng cả đời hy sinh cầu nguyện.
Xa quê hương, xa gia đình, nhân ngày “Fête de Mères”, con viết đôi điều về Mẹ. E rằng con quá đơn sơ dông dài khi nhắc lại những cảm nhận rất mộc mạc riêng tư ấy. Tự đáy lòng, con muốn góp một cung, chung một nhịp cho bản trường ca bất tận tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng, mà mỗi một người con luôn cảm thấy réo rắt rung lên tận đáy tâm hồn, dù Mẹ đang còn hay đã mất.
Hơn nữa, vào những tháng này hằng năm, khi niên học chấm dứt, cũng là ngày mùa của Giáo hội. Những cuộc lễ phong chức và kỷ niệm thụ phong linh mục đây đó diễn ra, cũng đầy niềm vui và nước mắt. Mỗi tân chức không thể quên công khai nói lên lòng biết ơn của mình đối với gia đình, vì ơn gọi Chúa trao hầu như cũng đã tượng hình từ chính mái ấm mẹ cha, như hạt giống nẩy mầm từ lòng đất. Cám ơn Cha Mẹ, cám ơn Cha Mẹ ngàn lần !
Mới đó mà con sắp mười năm linh mục, còn Mẹ bước vào tuổi tám mươi. Tuổi già mong manh, thánh thiện của Mẹ vẫn là sự đỡ nâng cần thiết cho bước chân con trên đường sứ vụ xa gần. Nhớ lắm Mẹ ơi ! Con mong ngày về để gặp lại Mẹ, để kể Mẹ nghe về những năm tháng dài miệt mài nơi đất khách, để được Mẹ nấu đãi cho niêu cơm gạo mùa nóng hổi thơm phức và chả cá kho dưa cải mặn mà… Con phải dừng đây thôi Mẹ ơi !
Paris 20.6.1999
Giuse Châu Ngọc Tri
