2020
Tại Vatican, các biện pháp cách ly được kéo dài đến ngày 3 tháng 5
Tại Vatican, các biện pháp cách ly được kéo dài đến ngày 3 tháng 5
Ngày 14 tháng 4-2020, Tòa Thánh ra thông báo sẽ kéo dài các biện pháp cách ly đến ngày 3 tháng 5 năm 2020.
Quốc gia nhỏ nhất thế giới nằm gọn trong nước Ý quyết định tuân thủ theo các biện pháp của chính quyền Ý, và sẽ kéo dài các biện pháp cách ly đến ngày 3 tháng 5 năm 2020.
Theo thông tin mới nhất từ văn phòng báo chí Tòa Thánh, Vatican có tám nhân viên bị nhiễm vi-rút, trong số này hai nhân viên đã được chữa lành.
Tính đến ngày 14 tháng 4 năm 2020, Ý đã có gần 160.000 trường hợp chẩn đoán mắc bệnh Covid-19 và hơn 20.000 trường hợp tử vong. Tuy nhiên con số các trường hợp mới đang giảm trong mười ngày liên tiếp, cũng như số lượng bệnh nhân được chăm sóc đặc biệt cũng giảm.
Liên quan đến tình hình đại dịch, ngày 14 tháng 4 Đức Phanxicô cám ơn vì được an toàn nhưng ngài không nghĩ cho an toàn “riêng” của mình. Trong bài giảng thánh lễ sáng thứ ba 14-4 tại Nhà nguyện Thánh Marta, Đức Phanxicô kêu gọi “trung thành với Chúa dù đứng trước ngôi mộ, dù đứng trước sự sụp đổ của bao nhiêu là ảo tưởng.”
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
2020
Tảng đá lớn và cánh cửa bị khóa
Tảng đá lớn và cánh cửa bị khóa
Triết gia Soren Kierkegaard đã từng viết, bản văn Tin Mừng mà ông thấy rõ mình trong đó, là câu chuyện kể các môn đệ sau khi Chúa Giêsu chết, họ tự giam mình trong phòng vì sợ, rồi họ trải nghiệm Chúa Giêsu đi qua cánh cửa bị khóa để ban bình an cho họ. Kierkegaard muốn Chúa Giêsu làm như vậy với ông, đi qua các cánh cửa bị khóa của ông, sự cự lại của ông và để ông được hít thở sự bình yên trong Ngài.
Hình ảnh các cánh cửa bị khóa là một trong hai hình ảnh đặc biệt thú vị trong câu chuyện về ngày Phục sinh đầu tiên. Hình ảnh kia là hình ảnh tảng đá lớn đã chôn Chúa Giêsu. Các hình ảnh này nhắc chúng ta nhớ những gì thường tách chúng ta ra khỏi ơn sống lại. Đôi khi để ân sủng này đi tìm chúng ta, thì ai đó “phải lăn tảng đá” và đôi khi sự sống lại đến với chúng ta qua cánh cửa bị khóa.
Trước hết, về “tảng đá:
Các Tin mừng cho chúng ta biết rằng vào sáng sớm Phục sinh, ba phụ nữ đang trên đường đến mộ Chúa Giêsu, họ mang theo dầu thơm để ướp xác Ngài nhưng họ lo lắng không biết làm sao lăn tảng đá đã bít chặt mộ Ngài. Họ hỏi nhau: “Ai sẽ lăn hòn đá cho chúng ta?”
Và như chúng ta biết, hòn đá đã được lăn. Cách nào? Chúng ta không biết. Không có ai ở đó khi Chúa Giêsu sống lại. Không ai biết chính xác hòn đá đó đã lăn đi như thế nào. Nhưng điều mà Kinh thánh làm rõ là: Chúa Giêsu không tự sống lại. Chính Thiên Chúa đã làm cho Chúa Giêsu sống lại. Chúa Giêsu không lăn hòn đá, đó là điều chúng ta thường nghĩ như vậy. Tuy nhiên, và vì lý do chính đáng, cả Kinh Thánh và truyền thống kitô giáo đều khẳng định mạnh mẽ, Chúa Giêsu không tự mình sống lại từ cõi chết, Chúa Cha đã làm cho Chúa Giêsu sống lại. Điều này có vẻ như là điểm không cần thiết để nhấn mạnh; nhưng rốt cuộc, nó có gì khác biệt?
Điều này làm một sự khác biệt rất lớn. Chúa Giêsu không tự mình sống lại từ cõi chết và chúng ta cũng không thể. Đó là mục đích. Để sức mạnh của sự sống lại thấm nhập vào chúng ta, một thứ gì đó từ bên ngoài chúng ta phải loại bỏ tảng đá khổng lồ bất động của sự cự lại của chúng ta. Đây không phải để phủ nhận chúng ta không có thiện chí và sức mạnh cá nhân; nhưng những điều này, dù quan trọng, không còn là điều kiện tiên quyết để nhận được ân sủng của sự sống lại, mà chính do sức mạnh của sự sống lại, luôn đến với chúng ta từ bên kia. Chúng ta không bao giờ tự mình lăn được tảng đá!
Ai có thể lăn tảng đá? Có lẽ đây là câu hỏi chúng ta đặc biệt quan tâm, nhưng chúng ta nên hỏi… Chúa Giêsu đã bị táng xác và bất lực không thể tự dậy, cũng vậy đối với chúng ta. Giống như các phụ nữ trong ngày Phục sinh đầu tiên, chúng ta cũng lo lắng hỏi: “Ai sẽ là người lăn tảng đá cho chúng ta?” Chúng ta không thể tự mở mộ cho mình.
Thứ hai, các cánh cửa của chúng ta đã bị khóa:
Thật thú vị khi thấy các tín hữu của ngày Phục sinh đầu tiên này trải nghiệm Chúa Kitô phục sinh trong cuộc sống của họ. Các Tin mừng cho chúng ta biết, họ bị hãi sợ và hoang mang bao trùm nên họ ở trong phòng khóa cửa lại, chỉ muốn tự bảo vệ mình, Chúa Kitô đi qua cánh cửa bị khóa của họ, cánh cửa của sợ hãi, của tự bảo vệ và truyền bình an cho họ. Họ họp nhau lại trong sợ hãi không phải là họ không có ý chí hay không có đức tin. Trong thâm tâm, họ thật lòng mong mình không sợ, nhưng thiện ý này không phải lúc nào cũng mở cánh cửa của họ. Chúa Kitô bước vào và ban bình an cho họ dù họ cự lại, dù nỗi sợ hãi và cánh cửa bị khóa của họ
Các điều này không thay đổi gì từ hai ngàn năm nay. Là cộng đồng kitô hay cá nhân, chúng ta vẫn đang loay hoay trong sợ hãi, lo lắng về bản thân, không tin tưởng, không được bình an, cánh cửa của chúng ta bị khóa, ngay cả khi trái tim chúng ta mong muốn hòa bình và tin tưởng. Có lẽ, giống như triết gia Kierkegaard, chúng ta muốn được đặc ân như đoạn Sách Thánh này, khi Chúa Kitô sống lại đi qua các cánh cửa bị khóa do con người cự lại và thổi bình an đến cho chúng ta.
Hơn nữa, năm nay, vào thời điểm đặc biệt khi coronavirus Covid 19, đã khóa các thành phố và cộng đồng chúng ta và chúng ta cách ly trong ngôi nhà riêng của mình, đối diện với các tâm trạng hụt hẫng, mất kiên nhẫn, sợ hãi, hoảng loạn và buồn chán. Và đây. Lúc này chúng ta cần một chút gì đó để sống phục sinh, một hòn đá cần phải được lăn đi để cuộc sống được hồi sinh, để có thể đi qua cánh cửa bị khóa của chúng ta và để mang bình an đến cho chúng ta.
Vào cuối ngày, hai hình ảnh, “tảng đá phải được lăn” và “các cánh cửa của nỗi sợ chúng ta” hàm chứa trong chính nó sự thật an ủi nhất của mọi tôn giáo bởi vì chúng tiết lộ điều này về ân sủng của Chúa: Khi chúng ta không thể giúp chính mình, chúng ta vẫn có thể được giúp đỡ và khi chúng ta bất lực để vươn ra, ân sủng vẫn có thể đi qua các bức tường cự lại của chúng ta và mang bình an đến cho chúng ta. Chúng ta cần phải bám lấy điều này mỗi khi chúng ta bị đổ vỡ không thể cứu vãn được trong cuộc sống chúng ta, khi chúng ta cảm thấy bất lực trong các vết thương và nỗi sợ hãi, khi chúng ta cảm thấy bị tổn thương về mặt tinh thần và khi chúng ta đau buồn vì người thân yêu bị nghiện ngập hoặc tự tử. Chúa Kitô phục sinh có thể đi qua các cánh cửa bị khóa và đẩy đi bất cứ hòn đá nào chôn chúng ta, nhốt chúng ta, dù vô vọng đối với chúng ta như thế nào.
Nguyễn Tùng Lâm dịch
2020
Báo cáo của Hội Đồng Giám Mục Ý: 110 linh mục bị thiệt mạng vì coronavirus
Báo cáo của Hội Đồng Giám Mục Ý: 110 linh mục bị thiệt mạng vì coronavirus
Tính đến chiều thứ Ba 14 tháng Tư, 110 linh mục Ý đã thiệt mạng vì coronavirus. Báo cáo của tờ Avvnire, cơ quan thông tấn của Hội Đồng Giám Mục Ý nhấn mạnh rằng virus quái ác này không chỉ cướp đi sinh mạng của các linh mục cao niên, cả các linh mục trẻ cũng thiệt mạng.
Trong các trường hợp thiệt mạng mới nhất, Avvnire cho biết:
“Tổng giáo phận Milan vừa vĩnh biệt một linh mục tuyên úy của một viện dưỡng lão, và một linh mục dòng Xitô chết ở Senigallia.
Trước đó, Cha Enrico Bernuzzi, 46 tuổi, thuộc giáo phận Tortona, đã chết vào rạng sáng ngày Thứ Hai Phục Sinh. Ngài được thụ phong linh mục từ năm 2006, và đã thực thi sứ vụ của mình tại các giáo xứ trong vùng Voghera, và phụ trách việc quảng bá ơn gọi cho giáo phận Tortona. Ngài và hai linh mục khác được ủy thác chăm sóc mục vụ trong vùng Voghera bao gồm Duomo và ba giáo xứ khác là Pombio, San Rocco và Resurrezione. Cho đến nay linh mục trẻ nhất bị thiệt mạng vì coronavirus là Cha Alessandro Brignone, linh mục của giáo phận Salerno-Campagna-Acerno qua đời vào ngày 19 tháng Ba, ở tuổi 45.”
Lược qua danh sách các linh mục bị thiệt mạng, Avvenire xác định có năm phẩm chất chung của các ngài là.
Bình dân: Các linh mục bị thiệt mạng đã sống rất hoà đồng và gần gũi đàn chiên
Truyền thống: Trong các cộng đồng dù lớn dù nhỏ, các vị này là “những người gìn giữ ký ức chung, tham gia vào việc truyền bá các chứng tá và các giá trị từ thế hệ này sang thế hệ tiếp theo.”
Trung thành với ơn gọi: Nhiều vị trong số các linh mục này đã phục vụ cộng đồng của mình từ bốn mươi năm trở lên.
Khiêm tốn: Nhiều vị trong số 110 linh mục đã qua đời chỉ được biết đến trong phạm vi các giáo xứ và cộng đồng địa phương của mình, chỉ một số ít các vị có danh tiếng ở cấp khu vực hoặc quốc gia.
Không thể thiếu đối với cộng đồng: “Hết lần này đến lần khác,” Avvenire viết, “người ta nghe thấy sau cái chết của một linh mục những mô tả về một sự mất mát quá lớn đối với cộng đồng, một người luôn gần gũi, sẵn sàng với đàn chiên.”
Hôm thứ Bảy Tuần Thánh, Thủ tướng Ý Giuseppe Conte đã bày tỏ lòng biết ơn Giáo Hội Công Giáo tại Ý, “trong những tuần lễ cực kỳ khó khăn này, đã đồng hành với những đau khổ của người dân qua sự hiện diện cụ thể trên khắp đất nước, góp phần hỗ trợ những người yếu nhất trong chúng ta và các gia đình nghèo đói.”
Hôm Thứ Năm Tuần Thánh, Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng bày tỏ lòng biết ơn đối với các linh mục. Đức Thánh Cha mô tả các ngài là “những vị thánh bên cạnh”, những linh mục đã hy sinh bằng cách phục vụ.
2020
ĐTC Phanxicô: Giải pháp công nghệ không đủ để vượt qua cuộc khủng hoảng
Nhân dịp Lễ Phục Sinh, Đức Thánh Cha viết thư chúc mừng Phục Sinh các Phong trào Bình dân và mời gọi các chỉnh phủ hiểu rằng các mô hình công nghệ không đủ để vượt qua cuộc khủng hoảng.
Trong thư, Đức Thánh Cha bày tỏ sự ủng hộ và ca ngợi công việc dành cho các vùng ngoại ô thành phố của các Phong trào Bình dân. Đây là một công việc giúp phát triển kinh tế cho những người bị gạt ra bên lề xã hội đặc biệt trong giai đoạn khủng hoảng này. Đức Thánh Cha viết: “Nếu cuộc chiến chống Covid-19 là một cuộc chiến, thì anh chị em thực sự là một đội quân vô hình, đang chiến đấu trong những chiến hào nguy hiểm nhất”.
So sánh sự dấn thân của các Phong trào Bình dân với các tổ chức khác, Đức Thánh Cha phản đối các giải pháp thị trường, không đi đến các vùng ngoại biên, nơi mà các Phong trào Bình dân đang hoạt động mặc dù họ không có các nguồn lực để thay thế thị trường. Các thành viên của các Phong trào này thuộc về một thế giới không bao giờ xuất hiện trên truyền thông, họ là những người làm việc âm thầm từ trong căn tin đến các nông dân tiếp tục canh tác đất đai để sản xuất lương thực nhưng không phá hủy thiên nhiên.
Đức Thánh Cha hy vọng các chính phủ hiểu rằng các mô hình công nghệ không đủ để ứng phó với cuộc khủng hoảng này hoặc với những vấn đề lớn khác của nhân loại. Bởi vì, hơn bao giờ hết, trong lúc này, con người, các cộng đoàn và các dân tộc phải là trung tâm, phải hiệp nhất để được chữa lành, để được chăm sóc và để được chia sẻ.
Tiếp đến, Đức Thánh Cha đề cập đến việc các Phong trào Bình dân bị loại trừ ra khỏi các lợi ích của toàn cầu hóa. Nhiều người trong số họ không được luật pháp bảo vệ, công việc trở nên bấp bênh không có mức lương ổn định để có thể trụ vững tại thời điểm này. Vì thế, Đức Thánh Cha kêu gọi cho những người này có được thù lao cơ bản, một hình thức nhìn nhận và trao cho họ phẩm giá vì những nhiệm vụ cao quý và không thể thay thế mà họ đang thực hiện. Một mức lương có thể đảm bảo và thực hiện khẩu hiệu mang tính nhân văn và Kitô: không có công nhân nào mà không có các quyền.
Đức Thánh Cha còn bày tỏ niềm hy vọng về cuộc khủng hoảng hiện nay có thể làm thức tỉnh lương tâm đang ngủ của con người để tạo ra một sự hoán cải cho con người và sinh thái, đặt dấu chấm hết cho việc tôn thờ tiền của và đặt nhân phẩm con người vào trung tâm cuộc sống. “Nền văn minh cuồng nhiệt và cá nhân này cần một sự thay đổi”. (Acistampa 13/4/2020)
Ngọc Yến – Vatican
