Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Tin tức

Home / Tin tức
03Tháng Chín
2022

Hồng y Parolin: “Đức Gioan-Phaolô I là người của Công đồng”

03/09/2022
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Hồng y Parolin: “Đức Gioan-Phaolô I là người của Công đồng”

 

Ngày chúa nhật 4 tháng 9, Đức Gioan-Phaolô I, giáo hoàng chỉ tại chức 33 ngày, sẽ được Đức Phanxicô phong chân phước tại Rôma. Hồng y Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa thánh, kiêm chủ tịch Quỹ Vatican Gioan-Phaolô I, trong một phỏng vấn, ngài giải thích lý do vì sao “tầm quan trọng của Đức Gioan Phaolô I trong lịch sử Giáo hội tỷ lệ nghịch với thời gian ngài đứng đầu Giáo hội”.

Cha 23 tuổi vào ngày 26 tháng 8 năm 1978, ngày thượng phụ Venice được bầu làm giáo hoàng. Cha còn nhớ khoảnh khắc này không?

Hồng y Pietro Parolin: Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó. Khi đó tôi còn là phó tế năm cuối thần học tại chủng viện Vicenza, nhưng mùa hè năm đó tôi về Reggio Emilia để học khóa học tâm lý. Chiều thứ bảy 26 tháng 8, chúng tôi đến dự lễ truyền chức phó tế của một người bạn cũng ở Reggio Emilia. Khi chúng tôi rời nhà thờ, tôi nghe tin tân giáo hoàng đã được bầu.

Và ngay sau đó, chúng tôi biết tên ngài, đó là hồng y Thượng phụ Albino Luciani của Venice. Một đại bất ngờ vì kết quả nhanh của mật nghị. Ngài đắc cử trong thời gian rất ngắn, chưa đầy 24 giờ, trong khi báo chí tiên đoán mật nghị sẽ kéo dài, đau đớn và khó khăn. Sau này chúng tôi biết, ngài được bầu với một số phiếu đồng thuận cao. Dù ngài ở vùng này, thượng phụ giáo chủ Veneto nhưng tôi không biết rõ ngài. Tôi có đọc quyển sách Illustrissimi của ngài (ấn bản tiếng Pháp là Humblement vôtre, Sự khiêm tốn của bạn). Trên thực tế, tôi không có yếu tố nào để có thể lượng định về nhân cách của ngài. Chúng tôi vẫn còn là chủng sinh, vì vậy chúng tôi chưa dự vào các công việc của Vatican!


Đức Gioan-Phaolô I trong ngày nhậm chức 3 tháng 9-1978 tại Rôma

Như thế sau này cha mới biết ngài?

Đúng, sau này. Sau đó là câu chuyện của ngài và cái chết đột ngột của ngài, chỉ sau 33 ngày tại chức đã khơi dậy một số chú ý về ngài. Ngoài ra là cách ngài cho thấy về ngài trong 33 ngày này, phong cách độc đáo khi ngài bắt đầu triều giáo hoàng, đã làm cho thế giới đánh giá cao về ngài; và tất nhiên đã khơi dậy trong tôi mong muốn tìm hiểu sâu hơn về con người này.

Cha chia sẻ với Đức Gioan-Phaolô I cùng nguồn gốc Veneto. Chỗ đứng nào của đạo công giáo ở vùng này của nước Ý, nơi đã cho Giáo hội nhiều nhân cách và vị thánh vĩ đại?

Tôi nghĩ mọi thứ đã thay đổi đáng kể trong vài thập kỷ qua. Quá trình thế tục hóa đã ảnh hưởng đến toàn thể Giáo hội, toàn thế giới và đặc biệt là thế giới phương Tây, đã cảm thấy rất mạnh, rất lớn trong khu vực của chúng tôi.

Đây là vùng của một đạo công giáo sâu đậm, nơi đức tin không được phải như một thứ gì đó chồng chất lên cuộc sống, nhưng là một phần thiết thân của cuộc sống, nơi đức tin là biểu hiện cao hơn của chính cuộc sống. Và điều này được thể hiện trên tất cả qua việc giữ đạo, thực tế ở đây có một tỷ lệ rất cao dân chúng dự thánh lễ, dự các bí tích, các cử hành phụng vụ khác… Và trên tất cả là mức độ ơn gọi. Vào những năm 1960, trong chủng viện của tôi có đến 600 chủng sinh!

Tại đây có tinh thần truyền giáo lớn trong các việc của đạo công giáo: và đó là đặc điểm của sự hiện diện Giáo hội trong khu vực, gắn kết mạnh mẽ với thực tế xã hội, nhất là trong thời kỳ nghèo đói. Giáo hội thực sự là một nhân tố thúc đẩy con người, được liên kết với hình ảnh của các linh mục, những người khởi xướng công việc đoàn kết vĩ đại, như các tổ chức hợp tác, nơi mọi người tụ họp, v.v.

Ngày nay, chắc chắn vẫn còn sự hiện diện của Giáo hội, nhưng không còn những đặc trù này nữa, ngay cả khi với những giá trị cố định như công việc thiện nguyện, phát sinh chính xác từ những giá trị mà Giáo hội đã khắc sâu và hiện diện trong vùng Veneto của chúng tôi.

Albino Luciani đã làm hầu hết sứ mệnh của ngài ở Veneto, ban đầu là linh mục tại giáo phận Belluno, sau đó là giám mục của Vittorio Veneto (1958-1969) và cuối cùng là thượng phụ Venice (1969-1978).  Ngài đã để lại những kỷ niệm gì ở quê hương của ngài?

Tôi nghĩ ngài để lại một ký ức sống động ở vùng Veneto. Ở Belluno, nơi ngài chịu chức và làm sứ mệnh chức thánh, vẫn còn các linh mục biết ngài khi ngài làm giáo sư ở chủng viện. Mọi người đều nhớ đến sự mạch lạc, sự sáng tỏ, sự tươi mới của ngài khi trình bày vấn đề, khi giảng dạy. Ngài có một năng khiếu đặc biệt khi trình bày một vấn đề, để được hiểu. Họ cũng đặc biệt nhớ ngài đặt tầm quan trọng vào công việc dạy giáo lý. Điều này luôn là đặc trưng của ngài. Cuối cùng họ cũng nhớ đến thời gian ngài làm cha tổng đạo diễn và sự kiên định khi ngài thực hiện chức năng của ngài. Và cũng có những người lớn tuổi rất “mê” ngài, họ xúc động khôn nguôi khi nhắc đến ngài.

Và khi ngài làm giám mục thì họ nhớ đến ngài như thế nào?

Ngài được bổ nhiệm về Vittorio Veneto trùng hợp với những bước đầu của Công đồng Vatican II, nên dần dần ngài cùng đi với công đồng. Ở Venice, tôi tin đây là giai đoạn khó khăn nhất của ngài, ngài có nhiều căng thẳng. Đó là những năm phản đối. Do đó, có những khó khăn trong việc thực hiện Công đồng trước những biểu hiện phản đối nảy sinh vào lúc này. Nhưng tôi nghĩ hình ảnh đẹp nhất của thượng phụ Venice là khi những người khiêm nhường nghĩ về ngài, họ đều thấy ngài rất gần gũi với mọi người.

Vì triều giáo hoàng của ngài rất ngắn, bị kẹt giữa hai “giáo hoàng khổng lồ” là Đức Phaolô VI và Đức Gioan-Phaolô II nên chúng ta thường ít biết về ngài. Chúng ta thường nói về “một giáo hoàng mỉm cười” và cái chết bất ngờ của ngài. Đâu là những bài học chính cha rút tỉa từ triều giáo hoàng của ngài?

Giảng dạy chính của ngài là về Công đồng. Ngài là người của Công đồng và đã tìm cách dịch chính xác giáo huấn của Công đồng vào đời sống mục vụ. Trên phương diện cá nhân, giảng dạy lớn lao của ngài là về sự đơn giản của Phúc âm. Một giản dị bắt nguồn mạnh mẽ từ đức tính khiêm tốn của ngài. Tôi nhớ lời Đức Bênêđíctô XVI nói về Đức Gioan-Phaolô I: “Lòng khiêm tốn có thể được xem là di chúc thiêng liêng của ngài.”

Khiêm tốn là đức tính cơ bản mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta,  làm cho chúng ta đẹp lòng Chúa và cũng tạo điều kiện thuận lợi cho mối quan hệ của chúng ta với người anh em, khiêm nhường không có nghĩa là thấp kém mà nhìn nhận rằng tất cả ân sủng chúng ta nhận được đều là do Chúa ban. Và cuối cùng, ngài có cách sống Phúc Âm một cách toàn vẹn, trực tiếp đi thẳng đến bản chất của Phúc Âm, không phân rẽ, không phân chia những gì ngài nghĩ, nói, dạy và thực hành.

Đức Gioan-Phaolô I là giáo hoàng người Ý cuối cùng. Chúng ta thường nhận xét về tầm quan trọng của việc quốc tế hóa Giáo hội hoàn vũ, nhưng hiếm khi nói về ảnh hưởng của việc này với Giáo hội Ý. Là người Ý, cha cảm nhận sự tiến hóa này như thế nào?

Tôi nghĩ những thay đổi này đã có thể tạo một số ngạc nhiên lúc đầu, một ngạc nhiên sau nhiều thế kỷ của các giáo hoàng Ý. Đó là bản chất của mọi chuyện, dần dần từng bước một, Giáo hội và Giáo triều Rôma mở cửa để quốc tế hóa. Đó là một trong những dấn thân cao cả của Đức Phaolô VI, và nó chỉ có ý nghĩa khi cuối cùng sẽ có một giáo hoàng không phải người Ý. Tôi tin trong khuôn khổ khái niệm phổ quát của Giáo hội, đây không phải là vấn đề. Chúng tôi rất vui vì chính Chúa Thánh Thần sẽ tìm khắp nơi trên thế giới để có người kế vị Thánh Phêrô!

Sau Đức Gioan-Phaolô I, cuộc bầu chọn Đức Gioan-Phaolô II  hẳn là điểm nổi bật bất chấp mọi thứ: lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ, một giám mục Rôma không phải là người Ý.

Đúng, nhưng, tạ ơn Chúa, tôi không muốn ca ngợi người Ý! Tôi nghĩ đó là một chút trong tinh thần Ý, cởi mở trước tính phổ quát này. Và có lẽ việc Chúa chọn Rôma là trung tâm Giáo hội của Ngài, nơi Ngài muốn có đạo công giáo và do đó là phổ quát, có một ý nghĩa… Chúng ta nghĩ đến việc Đức Bênêđíctô XVI từ nhiệm, đó là cú sốc. Nhưng đó là những điều đã trưởng thành, và chúng ta biết cuối cùng lịch sử được Thần Khí Thiên Chúa dẫn dắt. Trên thực tế và cả trên bình diện cá nhân cũng như bình diện chung, tôi không cảm thấy khó khăn gì khi chấp nhận những thay đổi này.

Ngược lại, ngày nay chúng ta có thể có ấn tượng, người Ý “thâu nhận” giáo hoàng, dù ngài đến từ đâu, và làm cho ngài thành người của họ…

Vâng, đúng vậy. Chúng ta đã thấy sự đón nhận dành cho Đức Gioan-Phaolô II, một nhân vật lần đầu tiên xuất hiện tại mật nghị năm 1978. Đó là một điều gì rất đẹp.

Triều giáo hoàng Gioan-Phaolô I đến sau thời kỳ có nhiều thay đổi lớn trong Giáo hội, cũng do căng thẳng, điều này khuyến khích các giáo hoàng kế tiếp làm việc cho sự hợp nhất. Trong bối cảnh này, cha nghĩ những phẩm chất nào của Đức Gioan-Phaolô I đã lôi cuốn các hồng y cử tri?

Tôi nghĩ nó rất rõ ràng. Các hồng y đã thấy ở ngài một mục tử rất gần giáo dân. Và điều này nhắc đến chủ đề về sự gần gũi mà Đức Phanxicô nói đến rất nhiều. Họ nhìn thấy một mục tử đến với giáo dân với điều cốt yếu của đức tin, nhưng cũng là người rất chú ý đến các động lực xã hội, đến những khó khăn của giáo dân.

Một số chuyên gia về Đức Gioan-Phaolô I so sánh ngài với Đức Phanxicô. Cha nghĩ có điều gì đó phù hợp giữa hai ngài không?

Mỗi giáo hoàng có những đặc điểm riêng của họ. Theo tôi, so sánh luôn có những nguy hiểm của nó, vì chúng ta biết mỗi giáo hoàng được Chúa Thánh Thần gọi qua việc bầu chọn của các hồng y và mỗi giáo hoàng đáp ứng các nhu cầu hiện tại của Giáo hội.

Tuy nhiên, tôi nghĩ có những điểm tương đồng. Bà Stefania Falasca nói, trước khi bầu Đức Phanxicô, bà đến thăm ngài khi bà làm luận án về Illustrissimi. Hồng y Bergoglio đã cho bà thấy ngài rất quen thuộc với các tác phẩm của hồng y Luciani. Hai giáo hoàng có nhiều điểm tương tự nhau. Đức Phanxicô cũng như Đức Gioan-Phaolô I, ngài rất chú tâm đến sự đơn giản. Họ có kỹ năng giao tiếp tuyệt vời. Giáo hoàng Luciani là người giao tiếp xuất sắc. Họ chia sẻ mong muốn tiếp nối di sản của Công đồng Vatican II, và tôi thấy điểm này là điểm tương đồng cơ bản của họ.

Trong thông điệp Urbi et Orbi, Cho thành phố Rôma và cho Thế giới, ngày 27 tháng 8 năm 1978, Đức Gioan-Phaolô I mô tả sáu điều ngài mong ước cho Giáo hội: tiếp tục Công đồng Vatican II, duy trì kỷ luật trong Giáo hội, truyền giáo, đại kết, đối thoại liên tôn và hòa bình. Với bài phát biểu này, ngài đã đưa ra bài học nào cho những giáo hoàng kế nhiệm ngài?

Đúng, đó là đường hướng mà tất cả các giáo hoàng đã đi theo. Điểm này đặc biệt quan trọng với Albino Luciani, vì ngài là người kế vị ngay lập tức của Đức Phaolô VI, người đã đóng cửa Công đồng và bắt đầu giai đoạn thực hiện. Một giai đoạn mà ngài cho là dễ dàng hơn nhưng hóa ra lại phức tạp hơn. Việc chọn tên Gioan-Phaolô, tên của hai giáo hoàng Công đồng, là rất quan trọng. Đức Gioan XXIII phong ngài làm giám mục và Đức Phaolô VI phong ngài làm hồng y, nhưng việc chọn tên này trên hết có liên quan đến việc theo đuổi Công đồng. Và ngài đã đưa ra định hướng này cho người kế nhiệm, và tôi tin cả Đức Gioan-Phaolô II và Đức Phanxicô đều đã tiếp thu sáu điểm của chương trình này để tích hợp một cách sâu sắc và thúc đẩy các lựa chọn của Công đồng.

Cái chết đột ngột của Đức Gioan-Phaolô I nhắc nhở chúng ta  quyền lãnh đạo thứ bậc của Giáo hội không được giao cho những siêu nhân mà cho các nhà lãnh đạo biết thế nào là mong manh.

Điều này cho chúng ta biết chính Chúa là người hướng dẫn Giáo hội của Ngài. Một con đường đôi khi thật bí ẩn, khó hiểu với chúng ta! Tôi nhớ đến sự ngạc nhiên. Tại chủng viện, sau thánh lễ buổi sáng. Chúng tôi được thông báo giáo hoàng đã qua đời. Chúng tôi kêu lên: “Nhưng tại sao ngài lại chết? Ngài đã chết cách đây một tháng!” Nhưng điều không may này thực sự đã xảy ra. Dĩ nhiên điều này cho thấy, giáo hoàng cũng là con người, ngài có tất cả các giới hạn của con người như chúng ta, kể cả giới hạn của sức khỏe. Như thế cũng có nghĩa, dù chỉ tại chức trong một thời gian ngắn, ngài cũng có thể để lại những dấu vết không thể xóa nhòa. Chúng ta có thể nói tầm quan trọng của Đức Gioan-Phaolô I trong lịch sử tỷ lệ nghịch với thời gian ngài đứng đầu Giáo hội. Ngay cả khi có ít thời gian, chúng ta có thể làm được rất nhiều, hãy là những người của Tin Mừng, những người tìm cách sống theo chiều sâu chức vụ của mình.

Video Đức Gioan-Phaolô I chào đón hồng y Karol Wojtyla, người sẽ kế vị ngài vài tuần sau với tên Gioan-Phaolô II. Ngày chúa nhật 4 tháng 9, Đức Phanxicô phong chân phước cho “giáo hoàng mỉm cười” tại Rôma.

Marta An Nguyễn dịch

Read More
31Tháng Tám
2022

Tại sao Thánh lễ của Cha Thánh Piô đã từng kéo dài trong 3 giờ?

31/08/2022
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Tại sao Thánh lễ của Cha Thánh Piô đã từng kéo dài trong 3 giờ?

 

Cha Thánh Piô (St. Padre Pio) đã từng cử hành Thánh lễ với cảm xúc dạt dào khi cẩn thận thực hiện mọi khía cạnh của Thánh lễ.

Việc cử hành Thánh lễ của Cha Thánh Piô đã trở thành huyền thoại, vì nhiều người cho rằng Thánh lễ của ngài có thể kéo dài đến ba giờ.

Tại sao Thánh lễ của ngài lại kéo dài như vậy?

Đối với Cha Thánh Piô, việc cử hành Thánh lễ có liên hệ đến toàn bộ con người của ngài. Đó là tột đỉnh trong ngày sống và là nguồn sức mạnh của ngài.

Cha Thánh Piô thường bắt đầu một ngày của mình lúc 3:30 sáng, lúc ngài thức dậy để chuẩn bị cho Thánh lễ, dù mãi đến 5:30 Thánh lễ mới bắt đầu. Ngài dành thời gian này để suy niệm và cầu nguyện, chuẩn bị tâm hồn cho Thánh lễ.

Khi đến lúc cử hành Thánh lễ, Cha Thánh Piô sẽ trở nên rất xúc động, với đầy đủ ý thức về những gì ngài đang cử hành.

Theo cuốn Câu chuyện chân thật về Cha Thánh Piô (Padre Pio: The True Story), Cha Thánh Piô đã có thể bước vào cuộc Khổ nạn của Chúa Kitô mỗi khi cử hành Thánh lễ.

Ngoài bất kỳ công phúc nào về phần mình, Cha Thánh Piô tin rằng ngài đã được phép trực tiếp tái hiện cuộc Khổ nạn của Chúa Giêsu. “Tất cả những gì Chúa Giêsu đã phải chịu trong cuộc Khổ nạn của Người, thì tôi cũng phải chịu một cách tương xứng trong chừng mực của một con người. Và điều này ngược lại với sự bất xứng của tôi, và tất cả chỉ là nhờ vào lòng nhân lành của Người.”

Với ý nghĩ này, không có gì ngạc nhiên khi Cha Thánh Piô lại rất xúc động trong suốt Thánh lễ, người ta có thể thấy được ngài thường khóc trong Thánh lễ, như một người đã mô tả về kinh nghiệm của mình từ việc quan sát ngài.

Tại bàn thờ, Cha Thánh Piô đã được biến đổi. Khuôn mặt ngài trở nên nhạt đi, rạng rỡ, và đôi khi ướt đẫm nước mắt. Có một sự hăng say mãnh liệt; có những cơn co thắt đau đớn nơi thể xác… Mọi điều về ngài cho chúng ta biết ngài đang sống cuộc Khổ nạn của Chúa Kitô cách mãnh liệt như thế nào. Người ta có ấn tượng rằng không gian và thời gian giữa bàn thờ và đồi Canvê xưa đã bị xoá bỏ.

Hơn nữa, một lý do khác đằng sau độ dài Thánh lễ của Cha Thánh Piô là sự chăm chút đến từng chi tiết dành cho mỗi dòng chữ đỏ (rubric).

Cha Giovanni xứ Baggio nhận xét: “Dường như ngài đang suy niệm về từng lời nói, và mọi diễn tiến của nghi thức đều được chính ngài chuyển tải. Ngài đọc bằng cảm xúc với một âm giọng trầm ấm và thong thả, không vội vàng và phát âm rõ ràng từng câu chữ.”

Đối với Cha Thánh Piô, phần truyền phép là cao điểm của Thánh lễ, và “Cha Clement Naef lưu ý rằng dường như Cha Thánh Piô đã dành mười đến mười lăm phút để tôn thờ bánh và rượu đã được thánh hiến.”

Sau này, Cha Thánh Piô không thể cử hành Thánh lễ kéo dài như vậy nữa, và Thánh lễ của ngài chỉ kéo dài khoảng một giờ.

Cha Thánh Piô nhắc nhở chúng ta rằng Thánh lễ còn hơn cả những gì mắt thường có thể nhìn thấy và Thánh lễ còn có ý đưa chúng ta đến đồi Canvê xưa, nơi chúng ta gặp gỡ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.

Tác giả: Philip Kosloski 

Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

Read More
31Tháng Tám
2022

Thánh lễ Mừng Kỷ niệm 42 năm Linh Mục của Đức Cha Phêrô và 8 năm nhận Giáo phận

31/08/2022
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

GP.MỸ THO: Thánh lễ Mừng Kỷ niệm 42 năm Linh Mục của Đức Cha Phêrô và 8 năm nhận Giáo phận

 

Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa nhân dịp mừng Kỷ niệm 42 năm ngày thụ phong Linh mục của Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm – Giám mục Giáo phận Mỹ Tho và 8 năm ngài nhận Giáo phận Mỹ Tho trong cương vị Giám mục Giáo phận, ngày 30.08.2022, đoàn con cái trong Giáo phận Mỹ Tho cùng quy tụ nhau trong ngôi thánh đường nhà thờ Chánh Tòa để tạ ơn Chúa cùng với Đức Cha.

Thánh lễ được cử hành vào lúc 17g45, do Đức Cha chủ sự. Đồng tế với ngài có Cha Tổng Đại diện (TĐD) Phaolô và 17 cha trong Giáo phận. Tham dự thánh lễ có sự hiện diện của quý tu sĩ nam nữ và cộng đoàn giáo dân.

Trước khi bắt đầu thánh lễ, cha TĐD thay mặt cho quý cha và cộng đoàn có chút tâm tình chúc mừng Đức Cha dịp mừng Kỷ niệm 42 năm ngày thụ phong Linh mục và 8 năm nhận sứ vụ Giám mục Giáo phận Mỹ Tho: “Xin Chúa ban cho Đức Cha thật nhiều sức khỏe, sự bình an và tràn đầy Hồng ân của Chúa để Đức Cha luôn chu toàn những sứ vụ mà Chúa ủy thác cho Đức Cha… đồng thời chúng con là những anh em Linh mục, quý cha cố, quý tu sĩ chủng sinh cùng toàn thể anh chị em giáo dân sẽ vâng phục, cộng tác với Đức Cha để làm cho Giáo phận ngày càng phát triển hơn theo tinh thần của Giáo Hội Hiệp hành”. Cùng dâng lên Đức Cha bó hoa thay cho tấm lòng con thảo của đoàn con cái trong Giáo phận.

Đáp từ, Đức Cha cám ơn những tâm tình mà cha TĐD đã đại diện quý cha và cộng đoàn dành cho Đức Cha, ngài cũng chia sẻ, nay cũng là kỷ niệm 8 năm ngài nhận Giáo phận, ngài mời gọi cộng đoàn cùng cầu nguyện cho Linh mục đoàn, cho Giáo phận ngày càng trở thành cộng đoàn như lòng Chúa mong ước.

Trong bài giảng, Đức Cha nói đến hai chi tiết cần để ý trong bài Tin mừng: Thần ô uế ám: những thứ ô uế, tội lỗi đó chính là ma quỷ và Đấng Thánh của Thiên Chúa: những gì thuộc về Chúa thì đều là sạch, không có tội lỗi và không để thần ô uế ám được mình. Qua đó, ngài liên hệ hôm nay Lời Chúa muốn nhắc nhở mỗi người chúng ta phải làm sao để Giáo phận Mỹ Tho thật sự trở thành cộng đoàn thuộc về Chúa? Và bằng cách: Cầu nguyện: chỉ có Chúa Giêsu là Đấng duy nhất có quyền uy trục xuất thần ô uế, chỉ có Chúa Giêsu thật sự làm cho chúng ta nên Thánh; Lắng nghe Lời Chúa: lời của Chúa có uy quyền. Nhìn lại 8 năm qua, Đức Cha mời gọi cộng đoàn cùng tạ ơn Chúa về những ơn lành Chúa đã ban cho Giáo phận chúng ta, mà ơn lớn nhất đó là sự hiệp nhất, bình an trong Giáo phận và mời gọi tiếp tục cộng tác để Giáo phận ngày càng phát triển cả chiều sâu lẫn chiều rộng và chúng ta thật sự trở thành cộng đoàn thuộc về Chúa. Thánh lễ tiếp tục với lời nguyện tín hữu và phần phụng vụ Thánh Thể. Sau lời nguyện Hiệp lễ, Đức Cha cám ơn cha TĐD, quý cha, quý tu sĩ nam nữ, cộng đoàn đã hiệp dâng thánh lễ và cầu nguyện cho ngài.

Thánh lễ kết thúc vào lúc 18g45.

Bài viết: Mary FX. Thúy Nga

Ảnh: Phêrô Thành Hưng

Read More
31Tháng Tám
2022

Đức Phanxicô mở ra một con đường sống cho những người ly dị tái hôn

31/08/2022
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Đức Phanxicô mở ra một con đường sống cho những người ly dị tái hôn

 

http://phanxico.vn/wp-content/uploads/2022/06/duc-phanxico-mo-ra-mot-con-duong-song-cho-nhung-nguoi-ly-di-tai-hon-700x467.jpg

Đức Phanxicô bày tỏ mong muốn đồng hành với những người ly dị tái hôn một cách mạnh mẽ hơn. Linh mục Dòng Tên Patrick Langue, huấn luyện viên, người tháp tùng giải thích cho trang Aleteia những thách thức của việc tháp tùng này.

Ngày 15 tháng 6, bộ Giáo dân, Gia đình và Đời sống ban hành hướng dẫn mục vụ đồng hành cho các cặp vợ chồng trẻ, nhân dịp này Đức Phanxicô bảy tỏ mong muốn có một tài liệu khác được soạn thảo “càng nhanh càng tốt” cung cấp các phương pháp mục vụ cụ thể để đồng hành với những người ly dị tái hôn. Ngài tuyên bố, Giáo hội muốn gần gũi với những cặp vợ chồng này “để họ không cảm thấy bị bỏ rơi và có thể tìm thấy nơi cộng đồng, họ có thể tìm được tình anh em, hợp tác và giúp đỡ họ trong phân định”.

http://phanxico.vn/wp-content/uploads/2022/06/31qegwppsil-_sx376_bo1204203200_.jpgMột mối quan tâm không phải gần đây, vì ngài đã phát triển ở chương VIII trong tông huấn Niềm vui của Tình yêu, Amoris Laetitia. Vấn đề đến với các bí tích, điều mà ngài không xem là một quy tắc chung, nhưng là kết quả của phân định theo từng trường hợp cụ thể, vẫn là một trở ngại với nhiều tín hữu. Sự phân biệt theo từng trường hợp này là gồm những gì? Đâu là các thách thức? Linh mục Dòng Tên Patrick Langue giáo phận Versailles, Paris trong nhiều năm ngài đã tháp tùng với những người ly dị tái hôn, ngài đào tạo các tháp tùng viên trên khắp nước Pháp. Tác giả của quyển sách Những người ly dị tái hôn: từ loại trừ đến hội nhập (Divorcés remariés: de l’exclusion à l’intégration, nxb. Fidélité) làm sáng tỏ “hành trình đồng hành và phân định” trong mục đích hướng dẫn những tín hữu này “nhận thức được vị trí của họ trước mặt Thiên Chúa” (Amoris Laetitia).

Aleteia: Một trong những mong muốn của giáo hoàng là đồng hành với người đã ly hôn tái hôn. Ngài đề cập đến vấn đề này trong tông huấn Amoris Laetitia sáu năm trước, và gần đây nhân dịp phát hành cẩm nang dành cho các cặp vợ chồng trẻ. Cha có nghĩ có một sự thiếu hỗ trợ mục vụ cho những người ly hôn tái hôn không?

Cha Patrick Langue: Chắc chắn là thiếu tháp tùng, vì ở Pháp, và chắc chắn cũng ở các nước khác, tòa giám mục hơi ngạc nhiên trong việc thực hiện tông huấn Amoris Laetitia, lý do đơn giản là có rất ít hoặc không có tháp tùng viên được đào tạo. Vì thiếu người tháp tùng được đào tạo nên việc kêu gọi người ly dị tái hôn được thực hiện rất ít! Do đó, bước đầu tiên là đào tạo tháp tùng viên. Công việc này đòi hỏi họ phải được đào tạo thêm so với cách tháp tùng cổ điển: tháp tùng viên phải học cách lắng nghe, giúp những người ly dị tái hôn đọc lại câu chuyện đời họ. Công việc này không tùy cơ ứng biến! Với kinh nghiệm, tôi nhận ra, chúng ta hiếm khi có thái độ đúng đắn ngay từ đầu: hoặc chúng ta quá lỏng lẻo và điều này không có lợi cho những người có một con đường thiêng liêng để theo, hoặc chúng ta quá cứng nhắc và do đó miễn cưỡng nghe câu chuyện cá nhân của họ. Ngoài ra, đây là tháp tùng trong một thời gian khá dài, đôi khi nhiều năm, để hiểu những gì đã xảy ra trong cuộc sống của họ và cho họ thời gian để đi theo con đường thiêng liêng.

Việc đến với các bí tích là một vấn đề tế nhị. Một mặt, Giáo lý Giáo hội công giáo cho rằng những người ly dị tái hôn ở trong tình trạng ngoại tình và do đó không thể đến với các bí tích, mặt khác, Đức Phanxicô đề cập đến “một số trường hợp nhất định” họ có thể tham dự vào đời sống bí tích. Là người tháp tùng, cha làm như thế nào để phân định?

Giáo luật có một phán xét bên ngoài mà không tính đến câu chuyện của từng người. Chính sự bế tắc này mà Đức Phanxicô đã đáp ứng với mức độ thông minh thiêng liêng cao cả. Giáo luật đóng cứng trong cùng một trạng huống, nạn nhân và thủ phạm, những người bị ly dị và những người chủ động. Theo giáo luật, họ bị đặt trên cùng một tầm mức, một phụ nữ bị chồng bay bướm bỏ rơi, để mặc bà lo cho bốn đứa con hoặc một phụ nữ quyến rũ một ông khác và bỏ con mình. Có điều gì đó không công bằng. Điều này không có nghĩa là không nên có giáo luật, nhưng phải có sự đón nhận của mọi người, không phải để phán xét mà để hiểu câu chuyện đời của họ. Chúa phán: “Anh em đừng xét đoán thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán” (Lc 6: 37). Đây không phải rơi vào tình trạng lỏng lẻo. Nhưng nó giúp phân định, trong từng trường hợp, vì mỗi người có một câu chuyện riêng của mình. Đó là mời người ly dị tái hôn lắng nghe Chúa Thánh Thần, nghe Lời Chúa, đọc lại câu chuyện đời mình, nhận ra tội lỗi và ân sủng trong đó, để khám phá xem mình có ở trong tình bằng hữu với Chúa hay không. Nhiều người đau khổ vì ở trong tình trạng phức tạp sau khi ly hôn và không thể quên nó được. Theo nghĩa này, Đức Phanxicô đã mở ra một con đường sống.

Làm thế nào để cha giúp họ tiến về phía trước trên hành trình thiêng liêng này? Và đâu là thách thức?

Dần dần trong các cuộc họp, thường là hàng tháng, tôi chứng kiến tiến trình của một phụ nữ ly hôn tái hôn và bà đã biến qua hành động: xin người chồng cũ tha thứ, thú nhận phần trách nhiệm của mình, bà được tha thứ, một lời của sự thật được nói với con cái, một đối thoại bình an giữa những người vợ/chồng cũ… Tôi cũng nhận thấy lời cầu nguyện cá nhân của họ ngày càng sốt sắng, một cam kết sống trong tinh thần bác ái rõ rệt hơn. Những người này nhận được ơn sủng lớn lao: một số cảm nhận được lòng thương xót của Chúa trong lời cầu nguyện, một số khác bắt đầu tiến trình tha thứ… Bằng chứng có Chúa ở đó và trong tình bằng hữu với họ!

Khi một ai sống trong tình bằng hữu sâu đậm với Chúa, thì có dấu hiệu của hoán cải ở đó.

Người tháp tùng ghi nhận tất cả các giai đoạn này và nhận ra ơn Chúa. Nhiều người trong số này có một tình yêu cho Chúa, trong khi có một số lớn tín hữu không có! Khi một ai sống trong tình bằng hữu sâu đậm với Chúa, có một đời sống cầu nguyện, bác ái thì ở đó có dấu hiệu của hoán cải. Lúc đó có thể hòa giải họ trong bí tích, để họ tìm thấy, “trong kín đáo” như Đức Phanxicô nói, chỗ đứng của mình trong Giáo hội và đến với bí tích. Sau đó, chúng ta sẽ nhận ra, thực sự ý Chúa là nuôi những ai đang đói và khát. Và sự tha thứ của Chúa sẽ cho phép bánh hằng sống sẽ được nhận trong kín đáo.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 214
  • Page 215
  • Page 216
  • …
  • Page 716
  • Next page
Bài viết mới nhất
[TÔNG DU GUINEA XÍCH ĐẠO] ĐỨC THÁNH CHA CHÀO TỪ BIỆT CHÂU PHI
26/04/2026
AD LIMINA 2026 - NGÀY V: VIẾNG MỘ THÁNH PHÊRÔ VÀ YẾT KIẾN ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
26/04/2026
CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM NÓI VỚI ĐỨC LÊÔ XIV RẰNG GIÁO HỘI CỦA HỌ LÀ MỘT GIA ĐÌNH
26/04/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.