Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Tin tức

Home / Tin tức
26Tháng Tư
2026

AD LIMINA 2026 – NGÀY V: VIẾNG MỘ THÁNH PHÊRÔ VÀ YẾT KIẾN ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV

26/04/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

AD LIMINA 2026 – NGÀY V: VIẾNG MỘ THÁNH PHÊRÔ VÀ YẾT KIẾN ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV

Ban Thư ký HĐGMVN
WHĐ (25/4/2026) – Hội đồng Giám mục Việt Nam tiếp tục ngày thứ năm của hành trình Ad Limina Apostolorum bằng những sự kiện cao điểm nhất: Viếng và dâng Thánh lễ tại mộ Thánh Phêrô Tông Đồ, cuộc yết kiến Đức Thánh cha Lêô XIV, cùng những cuộc gặp gỡ Bộ Truyền thông và Phủ Quốc vụ khanh Toà thánh – tất cả diễn ra trong bầu khí hiệp thông sâu xa với Đấng Kế vị Thánh Phêrô.
Thánh lễ tại mộ Thánh Phêrô Tông Đồ

Quý Đức Cha khởi đầu ngày mới bên Bí tích Thánh Thể, kín múc sức mạnh thiêng liêng cho những giờ phút trọng đại. Sau giờ điểm tâm, các ngài vào Vatican, kính viếng hầm mộ vị Tông đồ trưởng – Giáo hoàng tiên khởi của Hội thánh.

Việc viếng mộ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, cùng cuộc yết kiến Đức Giáo hoàng, là hai hoạt động cốt yếu của chuyến Ad Limina Apostolorum. Đây không chỉ là nghĩa vụ giáo luật, mà sâu xa hơn, là cử chỉ biểu lộ sự hiệp thông trong đức tin tông truyền và sứ vụ mục tử với Đấng Kế vị Thánh Phêrô.

Hiện diện trước phần mộ của Vị được Chúa Giêsu trao trách nhiệm: “Hãy làm cho anh em của con nên vững mạnh” (Lc 22,32), quý Đức Giám mục một lần nữa xác tín mạnh mẽ sứ mạng bảo vệ và truyền đạt đức tin tông truyền – nền tảng của sự hiệp nhất Hội thánh. Trong tư cách kế vị các Tông đồ, các Đức Giám mục được mời gọi xây dựng Giáo hội địa phương trên đá tảng đức tin ấy, trong sự hiệp thông với Đức Thánh Cha – dấu chỉ hữu hình của sự hợp nhất Giáo hội. Hình ảnh các trụ cột Giáo hội Việt Nam neo mình bên trái tim của Giáo hội hoàn vũ, bên phần mộ của Thánh Tông đồ Phêrô làm sáng lên dung mạo một Hội thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.

Gặp Đức Mẹ La Vang trong Vườn Vatican

Tiếp sau Thánh lễ, Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) cùng anh chị em đang tu học và sinh sống tại Rôma có giây phút thật đặc biệt: cùng quy tụ bên đài Đức Mẹ La Vang trong Vườn Vatican.

Đây là lần đầu tiên các Đức Giám mục Việt Nam được sum họp bên Mẹ ngay giữa lòng Giáo hội Hoàn vũ, dâng lời kinh xin Mẹ cầu bầu và che chở Giáo hội quê nhà.

Yết kiến Đức Thánh cha Lêô XIV

Lúc 10g30, các Đức Giám mục hân hoan bước vào Dinh Tông Toà để tiếp kiến Đức Thánh Cha. Vừa trở về sau chuyến tông du Phi châu, Đức Giáo hoàng niềm nở đón tiếp đoàn, ngài cho biết chính cuộc gặp gỡ với anh em giám mục đến từ Việt Nam đã tiếp thêm cho ngài sức mạnh, sự nâng đỡ và niềm vui.

Đức cha Chủ tịch HĐGMVN dâng lên Đức Thánh Cha tâm tình thảo kính của toàn thể Dân Chúa tại Việt Nam, đồng thời bày tỏ niềm ao ước được ngài ghé thăm quê hương. Đức Thánh Cha vui mừng đón nhận lời mời, dẫu vẫn còn một số bước cần hoàn tất để chuyến viếng thăm trở thành hiện thực.

Đức Giáo hoàng đặc biệt quan tâm đến công cuộc đào tạo linh mục và tu sĩ: Giáo hội Việt Nam có nhiều ơn gọi để phục vụ Dân Chúa, nhưng những ơn gọi ấy cần được huấn luyện đầy đủ để có thể trở nên những môn đệ đích thực, thánh thiện và nhiệt thành loan báo Tin mừng. Ngài cũng nêu lên những thách đố mà trí tuệ nhân tạo và các phương tiện truyền thông đang đặt ra: bên cạnh nhiều công dụng hữu ích, vẫn còn đó tình trạng thông tin sai lạc, giả dối và gây hấn – Giáo hội cần giúp các tín hữu phân định và sử dụng không gian mạng để quảng bá sự thật, tình thương và Tin mừng của Chúa.

Chào thăm Bộ Truyền thông

Buổi chiều, HĐGMVN đến chào thăm Bộ Truyền thông. Các vị hữu trách của Bộ đánh giá cao những nỗ lực truyền thông của Giáo hội Việt Nam, đồng thời ước mong các tín hữu được nên thánh ngang qua chính lãnh vực này. Trong một thế giới đầy tin giả, người làm truyền thông Công giáo trước hết phải là chứng nhân cho sự thật; và truyền thông Công giáo phải nhắm đến sứ vụ loan báo Tin mừng, chứ không dừng lại ở việc truyền tải thông tin. Lục địa kỹ thuật số, dù rộng lớn, vẫn chỉ là một phần nhỏ của thế giới: chính việc cùng sống, cùng tương quan và hiện diện cụ thể với nhau để chia sẻ đức tin mới là chứng tá đích thực.

Chào thăm Phủ Quốc vụ khanh Toà thánh

Chiều tối, đoàn đến chào thăm Phủ Quốc vụ khanh Toà thánh. Đức Hồng y Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Toà thánh, cùng Đức Tổng Giám mục Gallagher vui mừng tiếp đón quý Đức Giám mục Việt Nam. Sau lời chào của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN, Đức Hồng y ân cần thăm hỏi từng vị và chia sẻ niềm vui về sự phát triển của Giáo hội Việt Nam. Ngài cũng nhắc đến cuộc gặp gỡ gần đây với phái đoàn Chủ tịch Quốc hội Việt Nam, đồng thời lắng nghe quý Đức Giám mục chia sẻ về tình hình của các giáo phận.

Đức Hồng y bày tỏ niềm hy vọng tiến trình ngoại giao giữa Toà thánh và Nhà nước Việt Nam sẽ tiếp tục đạt được nhiều thành quả tốt đẹp, đồng thời ước mong trong tương lai gần sẽ được ghé thăm Giáo hội Việt Nam thân yêu.

Một ngày Ad Limina với những cuộc gặp gỡ quan trọng đã khép lại trong tâm tình tạ ơn, mở ra niềm hy vọng lớn lao cho Dân Chúa tại Việt Nam. Hãy cùng nhau cảm tạ Chúa, vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương (x. Tv 136,1).

Read More
26Tháng Tư
2026

CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM NÓI VỚI ĐỨC LÊÔ XIV RẰNG GIÁO HỘI CỦA HỌ LÀ MỘT GIA ĐÌNH

26/04/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM NÓI VỚI ĐỨC LÊÔ XIV RẰNG GIÁO HỘI CỦA HỌ LÀ MỘT GIA ĐÌNH

Chuyển ngữ: Tý Linh
Xuân Bích Việt Nam (25/4/2026) – Trong khuôn khổ chuyến thăm ad limina tới Vatican, các Giám mục Việt Nam đã gặp gỡ Đức Giáo hoàng Lêô, và Đức cha Đaminh Nguyễn Tuấn Anh mô tả cuộc gặp gỡ là huynh đệ và chân thành.

Trở lại Vatican sau chuyến Tông du 11 ngày tới bốn quốc gia châu Phi, lịch trình của Đức Giáo hoàng Lêô XIV tại Rôma lập tức được tiếp tục. Sáng hôm sau khi trở về từ Guinea Xích đạo, ngài đã tiếp kiến các Giám mục Việt Nam trong chuyến thăm ad limina của họ.

Chuyến thăm “ad limina Apostolorum”, do các Giám mục hiệp thông với Tòa thánh thực hiện, nhằm mục đích củng cố trách nhiệm của họ với tư cách là những người kế vị các Tông đồ và sự hiệp thông phẩm trật của họ với Người kế vị Thánh Phêrô. Tập trung vào việc cầu nguyện tại các lăng mộ của Thánh Phêrô và Thánh Phaolô, chuyến thăm này cũng là một thời điểm quan trọng trong sứ vụ của Đức Giáo Hoàng, trong đó ngài gặp gỡ các Giám mục để thảo luận về các vấn đề liên quan đến sứ mang Giáo hội của họ.

Sau buổi tiếp kiến của Đức Giáo hoàng, Đức cha Đaminh Nguyễn Tuấn Anh của Giáo phận Xuân Lộc đã mô tả cuộc gặp gỡ là thân ái, nói rằng ngay cả “sau một hành trình dài đến châu Phi, [Đức Giáo hoàng] vẫn dành thời gian sáng nay để gặp gỡ chúng tôi bằng tất cả tấm lòng.

Với hơn 7 triệu tín hữu Công giáo, Việt Nam là nơi có cộng đồng Công giáo lớn thứ năm ở châu Á. Đức cha Nguyễn Tuấn Anh cho biết Đức Giáo hoàng rất vui khi được nghe về Giáo hội địa phương ở đất nước, mà Đức Cha mô tả là có “đức tin mạnh mẽ”. Ngài nói thêm rằng trong thế giới ngày càng phát triển dựa trên công nghệ, Giáo hội Việt Nam đang nỗ lực giải đáp những vấn đề liên quan đến đức tin, trí tuệ nhân tạo và truyền thông đại chúng.

Do đó, Đức Cha nhấn mạnh sự cần thiết phải “hiệp nhất” để đối mặt với những thách thức hiện đại này.

Sau đây là bản ghi lại cuộc phỏng vấn đã được biên tập lại cho rõ ràng hơn.

Vatican News: Sáng nay, các Giám mục Việt Nam đã gặp Đức Giáo hoàng Lêô XIV trong khuôn khổ chuyến thăm ad limina của các ngài. Cuộc gặp gỡ đó diễn ra như thế nào?

Đức cha Nguyễn Tuấn Anh: Thứ nhất, sau một hành trình dài đến châu Phi, sáng nay ngài đã dành thời gian gặp gỡ chúng tôi bằng tất cả tấm lòng. Chúng tôi cảm nhận được điều đó, và ngài cũng đã nói như vậy. Mặc dù hơi mệt, ngài vẫn rất vui mừng và hạnh phúc khi được gặp chúng tôi và nghe về Giáo hội Việt Nam. Thứ hai, cách ngài giao tiếp với chúng tôi rất huynh đệ.

Ngài quả thật là Người kế vị Thánh Phêrô, và chúng tôi là những người kế vị các Tông đồ. Bầu không khí sáng nay thật ấm cúng, như một gia đình của Giáo hội. Tất cả chúng tôi đều có trách nhiệm góp phần tạo nên sự hiệp nhất và hiệp thông trong Giáo hội. Chúng tôi thực sự cảm thấy mình đang hiệp thông với Đức Giáo hoàng, Tòa thánh và Giáo hội hoàn vũ. Giáo hội Việt Nam là một gia đình, và trong văn hóa của chúng tôi, gia đình rất quan trọng.

Giáo hội cũng đã được chúc lành bởi ân sủng của Thiên Chúa và bởi máu của các vị tử đạo.

Vatican News: Hoàn cảnh Giáo hội Việt Nam hiện nay như thế nào?

Đức cha Nguyễn Tuấn Anh: Tôi nghĩ trong Giáo hội, chúng tôi luôn cần sự đóng góp và hiệp nhất của tất cả mọi người: các giám mục, linh mục, giáo dân và tu sĩ. Chúng tôi được đánh giá cao vì đức tin mạnh mẽ của chúng tôi. Nhưng chúng tôi cũng phải đối mặt với tất cả những thách thức như mọi người khác, đặc biệt là hiện nay với trí tuệ nhân tạo và truyền thông đại chúng. Vì vậy, chúng tôi cần hiệp nhất; chúng tôi cần thống nhất, và với ơn Chúa, chúng tôi có thể đối mặt với thách thức này trên con đường đức tin, trên con đường hy vọng.

Tý Linh chuyển ngữ từ vaticannews.va/en

Nguồn: xuanbichvietnam.net

Read More
25Tháng Tư
2026

ÔNG CỐ DIỆP, NGƯỜI Ở LẠI GIỮA DÂN MÌNH

25/04/2026
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

ÔNG CỐ DIỆP, NGƯỜI Ở LẠI GIỮA DÂN MÌNH

Nữ tu Maria Madeleine Nguyễn Thị Lan, OSP
WHĐ (25/4/2026) – Ở đời này, ai mà hổng ham sống sợ chết; ai mà hổng muốn tìm chỗ yên thân. Nhưng mà ông cố quyết tâm chọn ở lại. Cái lựa chọn đó, con thấy nó hổng phải kiểu anh hùng lẫm liệt gì đâu, mà nó giống hệt như tấm lòng của một người cha, người chú trong nhà, vì thương quá mà hổng nỡ bỏ mặc đám con cháu, bỏ mặc bà con mình lại phía sau trong lúc ngặt nghèo.

Ông cố Diệp ơi,

Hồi nhỏ, con hay thắc mắc về cái danh xưng “ông cố” mà bà con mình hay gọi các linh mục. Con có đứa bạn cũng ở miền Tây quê ông, nó nói ở miền Tây, người ta kỵ nhất là sự xa cách, nên ai mà mình thương, mình quý, mình coi như ruột thịt trong nhà thì mới dám gọi bằng cái tiếng “cố”.

Nên con cũng muốn gọi Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp là “ông cố”, giống như cái cách người dân Tắc Sậy vẫn gọi. Dù con chưa từng gặp ông, nhưng cái tên của ông thì nghe riết thành quen. Vì hồi nhỏ, mỗi lần theo người lớn đi lễ, con hay nghe người ta nhắc: “Cha Diệp đó nghen, linh lắm!” Lúc đó con đâu hiểu gì nhiều. Chỉ thấy người ta đứng trước bàn thờ, chắp tay, có người thì rưng rưng nước mắt. Con cũng đứng ké, nhìn theo, mà trong lòng thì cứ thắc mắc: sao người ta thương ông cố dữ vậy?

Hôm nay, tự dưng có duyên cầm được cuốn sách “Con Sóc Trên Tàu Dừa” lên đọc, con mới thấy mình ngộ ra được biết bao nhiêu chuyện. Cái tên cuốn sách nghe qua thì thấy nó lạ lẫm, ngộ ngộ sao đâu, nhưng mà tới chừng ngồi ngẫm lại một hồi, tự nhiên thấy cái bụng mình nó thương dữ dội hà. Nó thương cái kiểu mộc mạc, bình dân như màu xanh của lá dừa, như cái tính nết chịu thương chịu khó của dân mình hồi đó tới giờ vậy. Hệt như cái tánh nết ông cố dành cho bà con mình vậy đó. Lúc nào ông cũng giống như con sóc nhỏ tận tụy trên tàu dừa quê hương, cứ thoăn thoắt đi hết nhà này tới nhà kia, lo cho dân nghèo từng miếng ăn, dạy họ từng lời kinh. Ông cố chọn sống “ở giữa” cuộc đời. Ở giữa những phận người khổ cực lầm than, ở giữa những trăn trở, lo âu của một thời loạn lạc. Cái sự thánh thiện của ông cố, sau khi con đọc xong mấy trang viết ấy, con thấy nó hổng phải cái gì lóng lánh hay xa xôi tít tắp đâu. Ngược lại, nó thơm nồng mùi lúa mới, thơm mùi phù sa mặn đắng vốn đặc trưng của đất quê mình. Chính thái độ đứng “ở giữa” dân mình như vậy, nên người ta mới thương, mới nhớ ông cố hoài cho tới tận bây giờ.

Ở dưới quê con, người ta quý nhau cũng chỉ vì cái lẽ đó. Chẳng cần phải thưa gởi hay nói năng chi cho nhiều, chỉ cần cái lâm nguy, lúc gian nan nhứt mà vẫn còn thấy mặt nhau, chịu ở lại với nhau, vậy là đủ đầy rồi. Con nghe người ta kể lại, tới cái lúc dầu sôi lửa bỏng, nguy hiểm kề cận bên mình, vậy mà ông cố vẫn nhứt quyết không chịu rời đi. Con nghĩ bụng, chắc cái hồi đó ông cố cũng có biết bao nhiêu là lựa chọn chớ bộ. Ở đời này, ai mà hổng ham sống sợ chết; ai mà hổng muốn tìm chỗ yên thân. Nhưng mà ông cố quyết tâm chọn ở lại. Cái lựa chọn đó, con thấy nó hổng phải kiểu anh hùng lẫm liệt gì đâu, mà nó giống hệt như tấm lòng của một người cha, người chú trong nhà, vì thương quá mà hổng nỡ bỏ mặc đám con cháu, bỏ mặc bà con mình lại phía sau trong lúc ngặt nghèo. Cái lựa chọn ở lại đó, người ngoài nhìn vô thấy lạ, nhưng người miền Tây mình thì hiểu. Nó hệt như rễ dừa, cứ âm thầm bám sâu vô đất phèn mặn chát để giữ cho cây đứng vững trước giông bão. Ông cố không nỡ bỏ dân vì cái tình đã “dính” vô nhau rồi thì khó mà buông được. Ông chết để dân được sống, một cái chết nhẹ tênh như lá dừa rụng xuống dòng kênh, nhưng lại để lại cái nghĩa nặng tình thâm tới ngàn đời.

Ông ở lại, rồi ông mất.

Nghe đơn giản vậy thôi, mà cái “ở lại” đó, nó đi xa dữ lắm. Từ một xóm nhỏ, từ một vùng quê có cánh đồng, có con rạch, có tàu dừa… câu chuyện của ông đi xa hơn. Đi tới những nơi mà chắc hồi đó ông cũng không nghĩ tới. Rồi người ta tìm về. Người ta cầu nguyện. Người ta kể lại câu chuyện của ông cho người khác nghe. Không phải vì muốn làm cho lớn, mà vì cái gì đó trong lòng người ta không quên được.

Con cũng vậy. Dù sinh ra sau này, dù không sống trong thời của ông, nhưng mỗi lần nghe kể, con vẫn thấy có cái gì đó rất thật. Không phải chuyện xa vời, mà là chuyện của một con người sống trọn vẹn với những gì mình tin.

Nên khi đọc sách về cuộc đời ông cố, con thấy như mình đang được đi lại trên những con đường đất quê những năm tháng cũ. Cuốn sách không bắt con phải nhớ ngày, nhớ tháng, nó chỉ bắt con phải cảm nhận. Cảm cái hơi ấm của một bàn tay mục tử, cảm cái nghĩa khí của một người con Nam Bộ dám lấy mạng sống mình để giữ gìn sự sống cho bà con.

Ông cố à,

Bây giờ người ta đang nói nhiều về việc ông được tuyên phong Chân phước. Con nghe mà thấy vui cái bụng. Vui như chuyện của người thân trong nhà được vinh danh vậy đó. Nghĩ kỹ lại, con thấy hình như ông vẫn vậy. Vẫn là “ông cố Diệp” của bà con mình. Vẫn gần, vẫn đơn sơ. Chỉ có điều, từ cánh đồng, con rạch, tàu dừa… con đường của ông bây giờ đã chạm tới bàn thờ của Hội thánh. Nghe thì xa, mà sao thấy cũng gần. Con nghĩ, chắc ông cũng không có ý “đi xa” tới vậy đâu. Ông chỉ sống trọn phần của mình thôi. Mà có khi, chính vì sống trọn cái phần đời mình như vậy, nên con đường mới tự nhiên mở ra. Thực sự con đường đi từ tàu dừa tới bàn thờ Hội thánh, xét cho cùng đâu có xa xôi gì. Nó chỉ dài bằng đúng một trái tim biết yêu thương cho tới tận cùng, yêu tới mức không còn giữ lại gì cho riêng mình, phải vậy không ông cố?

Mà lạ lắm ông cố à, có những câu chuyện tưởng chừng đã trôi theo con nước, vậy mà vẫn có người nhặt lại, ngồi kể bằng một giọng rất nhẹ. Không làm lớn chuyện, không cố giải thích, chỉ như ngồi bên bờ rạch, nhìn con sóc chuyền qua mấy tàu dừa, rồi chậm rãi nói về một con người đã từng sống giữa xóm làng này.

Con nghĩ, chắc ông cũng không ngờ có ngày câu chuyện đời mình lại được kể theo cách này: hiền như gió, mà thấm sâu như nước. Thôi, con xin dừng ở đây nghen ông cố, chớ mà nấn ná nói thêm hồi nữa, có khi con lại lỡ miệng khui hết trơn mấy cái chuyện kín trong lòng ra thì kỳ lắm.

Để con ra ngó coi bữa nay mấy con sóc có còn nhảy nhót, đùa giỡn trên mấy tàu dừa trước ngõ mình không. Biết đâu chừng, thấy con người quen, tụi nó lại xúm xít kể con nghe thêm mấy chuyện hồi xửa hồi xưa về ông cố nữa thì sao.

Ông cố nhớ cầu nguyện cho tụi con nghen!

Sơ Maria Madeleine Nguyễn Thị Lan, Dòng Thánh Phaolô – Thiện Bản (OSP)

Read More
25Tháng Tư
2026

ĐỜI SỐNG NỘI TÂM TRONG ƠN GỌI

25/04/2026
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

ĐỜI SỐNG NỘI TÂM TRONG ƠN GỌI

avatarLm. GB. Ngô Hữu Tiến

WHĐ (24/4/2026) – Bài viết suy tư về đời sống nội tâm trong ơn gọi qua sáu điểm: 1) Đời sống nội tâm trong ơn gọi là gì?; 2) Ý nghĩa của đời sống nội tâm trong ơn gọi; 3) Tầm quan trọng của đời sống nội tâm trong ơn gọi; 4) Dấu hiệu của một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi; 5) Những nguy cơ khi thiếu vắng đời sống nội tâm trong ơn gọi; 6) Những phương thế nuôi dưỡng đời sống nội tâm trong ơn gọi.

Dẫn nhập

1. Đời sống nội tâm trong ơn gọi là gì?

2. Ý nghĩa của đời sống nội tâm trong ơn gọi

2.1. Đối với chủng sinh

2.2. Đối với linh mục

3. Tầm quan trọng của đời sống nội tâm trong ơn gọi

3.1. Giúp nghe được tiếng Chúa

3.2. Giúp ơn gọi trưởng thành bền vững

3.3. Giúp phục vụ Dân Chúa vì Chúa

4. Dấu hiệu của một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi

4.1. Sự bình an gắn liền với lòng tín thác vào Chúa

4.2. Sự kiên trì trong bóng tối

4.3. Vẻ đẹp thiêng liêng

5. Những nguy cơ khi thiếu vắng đời sống nội tâm trong ơn gọi

5.1. Sự hỗn loạn vô nghĩa

5.2. Trần tục hóa

5.3. Khả năng rời bỏ ơn gọi

6. Những phương thế nuôi dưỡng đời sống nội tâm trong ơn gọi

6.1. Cầu nguyện và thinh lặng

6.2. Đời sống bí tích và Lời Chúa

6.3. Đồng hành thiêng liêng

6.4. Tín thác vào Chúa

Kết luận

 

Dẫn nhập

Có thể nói, thế giới hôm nay là một thế giới động vì nó biến chuyển không ngừng, chuyển động vô cùng nhanh chóng với các gam màu thay đổi liên tục và các âm thanh ồn ào không ngơi, thậm chí còn đầy những “tiếng ồn đôi khi chói tai”[1] nữa. Sống trong một thế giới như vậy, con người sẽ dễ dàng mất khả năng dừng lại để lắng nghe. Điều này không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống đức tin của con người, mà còn tác động trực tiếp đến khả năng con người nhận ra ơn gọi của chính mình và sống ơn gọi đó. Do đó, hiện nay, có không ít người cảm thấy ơn gọi như là một bổn phận phải chu toàn, một gánh nặng phải mang vác, mà không nhìn ra được ơn gọi là một hành trình mang một vẻ đẹp và một ý nghĩa sâu xa.

Trong Sứ điệp Ơn gọi lần thứ 63 năm nay, Đức Thánh cha Lêô XIV đã nhấn mạnh đến một chiều kích trong ơn gọi tưởng chừng quen thuộc mà nhiều khi dễ bị lãng quên, đó là đời sống nội tâm trong ơn gọi. Ngài đã mời gọi toàn thể Giáo hội khám phá nội tâm về ơn gọi. Bởi vì, “mỗi ơn gọi là một hồng ân lớn lao cho Giáo hội và cho những ai đón nhận với niềm vui”[2].

Được gợi hứng từ Sứ điệp Ơn gọi lần thứ 63 của Đức Thánh cha Lêô và dựa trên chính Sứ điệp của ngài, bài viết này như một sự dừng lại để suy tư về đời sống nội tâm trong ơn gọi qua sáu điểm sau: 1) Đời sống nội tâm trong ơn gọi là gì?; 2) Ý nghĩa của đời sống nội tâm trong ơn gọi; 3) Tầm quan trọng của đời sống nội tâm trong ơn gọi; 4) Dấu hiệu của một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi; 5) Những nguy cơ khi thiếu vắng đời sống nội tâm trong ơn gọi; 6) Những phương thế nuôi dưỡng đời sống nội tâm trong ơn gọi.

1. Đời sống nội tâm trong ơn gọi là gì?

Có rất nhiều định nghĩa về đời sống nội tâm. Tuy nhiên, cần phải khẳng định rằng đời sống nội tâm trong ơn gọi không phải là sự thu mình, hoặc khép kín, hay một đời sống đạo đức mang tính cá nhân ích kỷ. Trái lại, đời sống nội tâm này là một hành trình đi vào chiều sâu của chính mình (cõi lòng mình), để khám phá một thực tại lớn lao hơn: hồng ân của Thiên Chúa đang hiện diện, hoạt động nơi tâm hồn. Bởi vì, Đức Thánh cha Lêô XIV đã nói trong Sứ điệp Ơn gọi 2026 như sau: “Suy tư về chiều kích nội tâm của ơn gọi, được hiểu như việc khám phá hồng ân nhưng không của Thiên Chúa nảy nở trong sâu thẳm trái tim mỗi người chúng ta.”[3]

Chính nơi trái tim hay cõi lòng, con người không chỉ gặp lại chính mình, mà còn gặp được Chân Lý là Thiên Chúa. Thánh Augustinô đã diễn tả điều này một cách đầy xác tín và mạnh mẽ qua một lời mời gọi như sau: “Noli foras ire, in te ipsum redi, in interiore homine habitat veritas – Đừng đi ra ngoài chính mình, hãy trở về với bản thân, Chân Lý cư ngụ trong con người nội tâm”.[4] Lời mời gọi của thánh nhân không dẫn đến một sự khép kín, nhưng mở ra cho một hành trình trở về nơi con người nhận ra Thiên Chúa trong sâu thẳm của chính mình.

Vì vậy, đời sống nội tâm trong ơn gọi là một cuộc gặp gỡ cá vị giữa con người (người được Chúa gọi) và Thiên Chúa. Cuộc gặp gỡ này vượt lên trên một tri thức thuần túy, vì “đây không phải là một tri thức trí tuệ trừu tượng hay một sự hiểu biết học thuật, nhưng là một cuộc gặp gỡ cá vị biến đổi cuộc đời.”[5]

2. Ý nghĩa của đời sống nội tâm trong ơn gọi

Đời sống nội tâm là “trụ cột” của mọi ơn gọi. Vì nhờ đời sống nội tâm, người được gọi mới có thể nhận ra mình được Chúa gọi, gắn bó với Chúa, được thanh luyện và được dẫn vào trong chính sự thật của bản thân mình. Đời sống nội tâm còn là một dấu chỉ chắc chắn của một ơn gọi chân thật. Vì cũng nhờ đời sống này, người được gọi mới có thể lớn lên trong tự do và trung tín với ơn gọi của mình.

2.1. Đối với chủng sinh

Đời sống nội tâm không chỉ được xem như một chiều kích thiêng liêng, nhưng là nền tảng hình thành nên căn tính người môn đệ nơi chủng sinh. Bởi vì, toàn bộ hành trình đào tạo linh mục là “hành trình đào tạo [duy nhất] của người môn đệ”[6]. Đây cũng là hành trình chủng sinh ở lại với Đức Kitô và được biến đổi trong tương quan mật thiết với Người[7]. Chính trong mối tương quan mật thiết này, chủng sinh không dừng lại ở việc trở nên “tốt” theo nghĩa luân lý mà còn được mời gọi trở nên “đẹp” theo nghĩa thiêng liêng, một vẻ đẹp như Florenskij nhận định là một vẻ đẹp phát xuất từ một đời sống được kết hợp với Thiên Chúa và được Người biến đổi từ bên trong[8]. Nhờ đó, chủng sinh trở nên trưởng thành và sự trưởng thành này cũng không diễn ra bên ngoài, nhưng lớn lên âm thầm trong nội tâm của chủng sinh, nơi họ học biết lắng nghe, phân định và dần trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô Mục tử.

2.2. Đối với linh mục

Đời sống nội tâm là nguồn mạch âm thầm nuôi dưỡng và thanh luyện sứ vụ linh mục từ bên trong. Thật vậy, linh mục không đơn thuần chỉ thi hành nhiệm vụ quản trị giáo xứ theo chức năng của mình, mà còn được thánh hiến để “nhân danh Đức Kitô chính thức thi hành tác vụ linh mục cho mọi người”[9]. Khi đời sống nội tâm được vun trồng, mọi hoạt động mục vụ của linh mục như giảng dạy, cử hành các bí tích cho cộng đoàn, phục vụ cộng đoàn… đều được thấm nhuần sức sống thần linh, bởi vì tất cả các hoạt động ấy phát xuất từ sự hiệp thông sống động với Đức Kitô. Trái lại, khi thiếu quan tâm đến đời sống nội tâm, sứ vụ của linh mục dễ bị giản lược thành những công việc thuần túy bên ngoài của con người, mất dần chiều sâu siêu nhiên và có nguy cơ trở thành một chức năng xã hội hơn là một thừa tác vụ.

Từ những điều trên, đời sống nội tâm không chỉ giúp linh mục trung thành với ơn gọi của mình, mà còn làm cho chính đời sống và sứ vụ của linh mục trở thành dấu chỉ sống động. Dấu chỉ sống động ấy chính là một sự tham dự vào sứ mạng của Đức Kitô và là việc “chiếu tỏa vẻ đẹp của Người”[10] giữa trần gian.

3. Tầm quan trọng của đời sống nội tâm trong ơn gọi

Đời sống nội tâm rất quan trọng vì không những giúp người được Chúa gọi nghe được tiếng Chúa, nâng đỡ ơn gọi của họ, mà còn định hướng toàn bộ đời sống và sứ vụ của họ. Chính trong đời sống nội tâm, ơn gọi được thanh luyện, được củng cố và trổ sinh hoa trái cho Giáo hội.

3.1. Giúp nghe được tiếng Chúa

Thiên Chúa thường đến với con người và mời gọi họ một cách rất âm thầm, nhẹ nhàng, kín đáo và riêng tư, chứ không hề áp đặt. Vì thế, chỉ những ai biết dừng lại và đi vào chiều sâu nội tâm của mình, thì mới có thể nhận ra lời mời gọi của Thiên Chúa. Trong Sứ điệp Ơn gọi 2026, Đức Thánh cha Lêô XIV đã nhấn mạnh: cần “phải tạo ra những khoảng lặng nội tâm để cảm nhận điều Chúa ấp ủ cho hạnh phúc của chúng ta.”[11] Những khoảng lặng nội tâm này là sự dừng lại, cầu nguyện và lắng nghe tiếng Chúa… Chính trong những khoảng lặng ấy, con người nghe được tiếng Chúa. Và không chỉ thế, họ còn học biết cách phân định để nhận ra đâu là tiếng gọi đích thực của Chúa giữa những xao động của cảm xúc và áp lực của hoàn cảnh sống đương thời. Không có đời sống nội tâm, ơn gọi của một người sẽ trở nên mơ hồ và có nguy cơ bị hiểu lầm như là một chọn lựa thuần túy theo kiểu thế gian.

Như vậy, đời sống nội tâm rất quan trọng vì giúp con người nghe được tiếng Chúa một cách chính xác.

3.2. Giúp ơn gọi trưởng thành bền vững

Đức Thánh cha Lêô XIV, trong Sứ điệp Ơn gọi năm nay đã nói rất rõ về đặc tính của ơn gọi như sau: “Ơn gọi không phải là một điểm đến tĩnh tại, nhưng là một tiến trình năng động của sự trưởng thành, được nuôi dưỡng nhờ sự gắn kết thân mật với Chúa: ở lại với Chúa Giêsu, để Chúa Thánh Thần hoạt động trong tâm hồn và trong các hoàn cảnh của cuộc sống, và đọc lại mọi sự dưới ánh sáng của hồng ân đã lãnh nhận, chính là lớn lên trong ơn gọi.”[12] Như vậy, ơn gọi không phải là một biến cố nhất thời, cố định; nhưng là một hành trình kéo dài suốt đời – “một tiến trình năng động”, đòi hỏi một sự trung tín và lớn lên từng ngày. Trong hành trình này, người được Chúa gọi sẽ không tránh khỏi những giai đoạn khô khan hoặc những thử thách, hay những lần được “cắt tỉa” cần thiết để thanh luyện. Chính sự gắn bó nội tâm mật thiết với Chúa Giêsu sẽ giúp họ đứng vững, giống như cành nho chỉ có thể sinh hoa trái khi gắn liền với cây nho.[13]

Tất cả những điều trên cho thấy đời sống nội tâm là một yếu tố vô cùng quan trọng giúp ơn gọi trưởng thành một cách bền vững theo thời gian. Khi đời sống nội tâm được nuôi dưỡng cẩn thận, người được Chúa gọi sẽ biết nhìn mọi biến cố đời sống dưới ánh sáng đức tin, không coi chúng là những điều ngẫu nhiên vô nghĩa, nhưng như những cơ hội để trưởng thành trong tình yêu và tín thác vào Thiên Chúa.

3.3. Giúp phục vụ Dân Chúa vì Chúa

Đời sống nội tâm trong ơn gọi là nền tảng quan trọng giúp người được Chúa gọi, cách riêng là các linh mục phục vụ Dân Chúa vì chính Chúa. Thật vậy, mọi hoạt hoạt động mục vụ, dù đa dạng và phong phú đến đâu chăng nữa, nếu không bắt nguồn từ sự hiệp thông với Thiên Chúa, thì sẽ rơi vào tình trạng duy hoạt động hoặc duy hiệu năng. Vì thế, Đức Thánh cha Lêô XIV, mời gọi phải canh tân sứ vụ truyền giáo “dựa trên cơ sở của việc chăm sóc đời sống nội tâm”[14]. Khi đời sống nội tâm được chăm sóc, người được Chúa gọi, cách riêng là các linh mục, không những làm việc cho Chúa, mà còn làm việc vì Chúa, với Chúa và trong Chúa. Khi ấy, sứ vụ của họ sẽ không còn là gánh nặng, mà là một sự tham dự vào chính tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.

4. Dấu hiệu của một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi

Nhận ra một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi không bao giờ là một điều dễ dàng, bởi vì đời sống nội tâm thường không biểu hiện ra bên ngoài một cách rõ rệt. Một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi chỉ bộc lộ qua những dấu chỉ âm thầm và sâu sắc trong chính cách sống của người được Chúa gọi và cách họ đáp lại tiếng Chúa mỗi ngày. Tuy nhiên, một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi vẫn có thể được nhận ra qua những dấu hiệu sau:

4.1. Sự bình an gắn liền với lòng tín thác vào Chúa

Người có đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi không phải là người không gặp xáo trộn hay xao động trong đời sống, nhưng là người vẫn có được sự bình an sâu xa trong chính những xáo trộn hay xao động đó. Sự bình an gắn liền với lòng tín thác vào Chúa ấy phát xuất từ khả năng thưa tiếng “xin vâng” như Thánh Giuse, “ngay cả khi mọi việc xem ra đi ngược lại với những gì dự tính”[15]. Đây chính là một hành vi đức tin trưởng thành, chứ không phải là một sự cam chịu thụ động. Bởi vì, người được Chúa gọi dám phó thác toàn bộ cuộc đời mình cho Thiên Chúa và tin rằng chương trình của Thiên Chúa luôn vượt trên những dự tính riêng tư của bản thân mình.

4.2. Sự kiên trì trong bóng tối

Đời sống ơn gọi không phải lúc nào cũng tràn ngập ánh sáng hay cảm xúc sốt sắng. Nhưng, đời sống ơn gọi luôn có những giai đoạn khó khăn, khô khan, nguội lạnh, thậm chí còn có cảm giác bị bỏ rơi nữa. Những giai đoạn này được xem như “bóng tối” trong ơn gọi. Tuy nhiên, người có đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi không dễ dàng nhượng bộ “bóng tối” này. Họ vẫn kiên trì và trung thành bước đi. Bởi lẽ, họ xác tín rằng Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn không bỏ rơi, mà vẫn đang âm thầm dẫn dắt họ trong ánh sáng của Người, như lời Đức Thánh Cha Lêô XIV, trong Sứ điệp Ơn gọi năm nay: “Người không bỏ rơi chúng ta trong những giờ phút đen tối nhất, nhưng đến để xua tan mọi bóng tối bằng ánh sáng của Người. Và chính nhờ ánh sáng và sức mạnh của Thánh Thần Người, ngay cả qua những thử thách và khủng hoảng, chúng ta có thể thấy ơn gọi của mình trưởng thành…”[16]

4.3. Vẻ đẹp thiêng liêng

Một đời sống nội tâm lành mạnh trong ơn gọi luôn có một vẻ đẹp và vẻ đẹp này là vẻ đẹp thiêng liêng. Đây không phải là vẻ đẹp bên ngoài theo kiểu trang phục hay trang sức, nhưng là một sự phản chiếu vẻ đẹp của chính Chúa qua đời sống của người được Chúa gọi. Đức Thánh cha Lêô XIV đã nhấn mạnh rằng khi trở nên môn đệ của Đức Kitô, “chính chúng ta cũng trở nên ‘đẹp’: vẻ đẹp của Người biến đổi chúng ta.”[17] Vẻ đẹp ấy được thể hiện qua “sự trung tín và niềm tín thác”[18], lòng nhân hậu, sự hiền lành và một tình yêu âm thầm nhưng bền bỉ. Chính vẻ đẹp này làm cho đời sống của người được Chúa gọi có sức thu hút người khác. Sức thu hút này không phải là tài năng hay thành công mà là sự hiện diện của Thiên Chúa nơi bản thân người được Chúa gọi.

5. Những nguy cơ khi thiếu vắng đời sống nội tâm trong ơn gọi

Khi đời sống nội tâm không đủ hay suy yếu, những nguy cơ trong ơn gọi sẽ không xuất hiện một cách tràn lan hay dồn dập. Chúng sẽ xuất hiện một cách âm thầm nhưng len lỏi trong khắp hành trình ơn gọi và dần dần làm biến dạng toàn bộ đời sống ơn gọi của người được Chúa gọi. Theo Sứ điệp Ơn gọi năm nay, những nguy cơ này là sự hỗn loạn vô nghĩa, trần tục hóa và khả năng rời bỏ ơn gọi.

5.1. Sự hỗn loạn vô nghĩa

Khi các biến cố trong đời sống của người được Chúa gọi không được đọc dưới ánh sáng đức tin, nhưng bị xem là ngẫu nhiên rời rạc, thì người được Chúa gọi dễ rơi vào sự hỗn loạn vô nghĩa.[19] Đây cũng là trạng thái người được Chúa gọi không còn đặt mình trong tương quan với Thiên Chúa. Vì thế, họ đánh mất khả năng nhận ra ý nghĩa sâu xa của lịch sử đời mình và từ đó mất dần định hướng sống đời ơn gọi.

5.2. Trần tục hóa

Khi đời sống nội tâm không còn được nuôi dưỡng hay suy yếu, người được Chúa gọi có thể vẫn còn giữ những hình thức bên ngoài của đời sống ơn gọi, nhưng lại mất đi chiều sâu thiêng liêng bên trong tâm hồn. Và khi ấy, họ sẽ không còn phản chiếu vẻ đẹp của Thiên Chúa nữa, mà bị cuốn vào những tiêu chuẩn tầm thường của thế gian. Vì thế, họ trở nên những con người “thô tục và trần tục”[20], khiến cho ơn gọi của họ cũng bị trần tục hóa.

5.3. Khả năng rời bỏ ơn gọi

Có thể nói, ơn gọi cũng giống như cành nho, chỉ có thể sống khi gắn liền với cây nho là Đức Kitô. Và đời sống nội tâm trong ơn gọi chính là sự gắn liền ấy.[21] Khi thiếu đời sống nội tâm, nghĩa là thiếu sự gắn kết hằng ngày với Đức Kitô qua đời sống cầu nguyện, các bí tích và tương quan cá vị với Người, thì “cành nho ơn gọi’ sẽ trở nên yếu ớt và khô héo trước những khó khăn – thử thách thường xuyên xảy ra trên hành trình ơn gọi như: thất vọng, cô đơn, hiểu lầm, bất an, sợ hãi, khủng hoảng… Điều này khiến cho người được Chúa gọi có nguy cơ không thể chịu đựng nổi, dẫn tới khả năng họ sẽ rời bỏ ơn gọi của mình. Thật vậy, có một số người đã rời bỏ ơn gọi linh mục/ tu sĩ, không phải vì họ mắc phải những lỗi lầm lớn lao mà vì họ thiếu vắng đời sống nội tâm qua việc không gắn bó mật thiết với Đức Kitô mỗi ngày.

Cả ba nguy cơ trên đều cho thấy có một điểm chung nổi bật. Đó là, khi thiếu vắng đời sống nội tâm trong ơn gọi, ơn gọi bị tách khỏi nguồn sống của nó. Và khi ấy, ơn gọi cũng không còn vẻ đẹp nữa.

6. Những phương thế nuôi dưỡng đời sống nội tâm trong ơn gọi

6.1. Cầu nguyện và thinh lặng

Cầu nguyện và thinh lặng là điều không thể thiếu trong việc nuôi dưỡng đời sống nội tâm trong ơn gọi.[22] Thật vậy, giữa một thế giới đầy ồn ào và náo động như hiện nay, hơn bao giờ hết, người được Chúa gọi phải biết cầu nguyện và thinh lặng. Bởi vì khi ấy, họ mới có thể thực sự bước vào mối tương quan cá vị với Thiên Chúa. Cầu nguyện là đặt mình trước Thiên Chúa, để được Người chạm đến và hướng dẫn. Còn thinh lặng không chỉ là không ồn ào hay không náo động, mà là một thái độ sẵn sàng để Chúa nói thay vì chỉ nói với Chúa. Chính trong thinh lặng và cầu nguyện như thế, đời sống nội tâm của người được Chúa gọi sẽ lớn lên và phát triển một cách tự nhiên.

6.2. Đời sống bí tích và Lời Chúa

Nếu cầu nguyện và thinh lặng là điều không thể thiếu trong việc nuôi dưỡng đời sống nội tâm trong ơn gọi, thì đời sống bí tích và Lời Chúa lại chính là nguồn mạch không thể thay thế. Nói cách khác, nếu cầu nguyện và thinh lặng là hơi thở, thì các bí tích và Lời Chúa là lương thực dưỡng nuôi đời sống nội tâm trong ơn gọi.[23] Quả thật, người được Chúa gọi không thể nào có được đời sống nội tâm nếu không kín múc từ chính các Bí tích và Lời Chúa. Việc viếng Thánh Thể, chầu Thánh Thể, tham dự Thánh lễ mỗi ngày, đọc Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa và cầu nguyện với Lời Chúa mỗi ngày không chỉ là bổn phận, nhưng còn là nơi người được Chúa gọi gặp gỡ Đức Kitô cách sống động, Đấng nuôi dưỡng và biến đổi tâm hồn họ.

6.3. Đồng hành thiêng liêng

Không ai có thể tự mình phân định một cách chính xác và trọn vẹn đời sống nội tâm của mình trong ơn gọi. Vì thế, người được Chúa gọi cần có một sự đồng hành thiêng liêng. Điều này có nghĩa là họ cần có một người hướng dẫn khôn ngoan và vững vàng, để giúp họ “phân định và kiểm chứng” đời sống nội tâm “dưới ánh sáng của Thánh Thần”.[24] Nhờ đó, ơn gọi của họ có thể được thực hiện trọn vẹn trong vẻ đẹp của nó. Sự đồng hành này giúp cho người được Chúa gọi được soi sáng và trưởng thành hơn, chứ không làm mất đi sự tự do của chính họ. Dưới sự hướng dẫn của nhà đồng hành thiêng liêng, người được Chúa gọi học biết đọc lại đời mình, nhận ra những chuyển động sâu kín của ân sủng Chúa trong tâm hồn mình và tránh được những lầm lạc một cách chủ quan.

6.4. Tín thác vào Chúa

Đời sống nội tâm trong ơn gọi chỉ thực sự bén rễ sâu khi người được Chúa gọi tín thác vào Chúa trong mọi hoàn cảnh. Sự tín thác này là thái độ căn bản của người được Chúa gọi: họ phải dám tín thác như Thánh Giuse, ngay cả khi “mọi việc xem ra đi ngược lại với những gì dự tính”.[25] Sự tín thác này không loại trừ nỗ lực của người được Chúa gọi, nhưng đặt nỗ lực ấy trong niềm tin tưởng rằng Thiên Chúa đang dẫn dắt lịch sử cuộc đời mình. Nhờ đó, người được Chúa gọi có thể bước đi trong bình an và không bị chi phối bởi sợ hãi trước tương lai.

Kết luận

Đời sống nội tâm trong ơn gọi rất quan trọng vì đời sống nội tâm này không chỉ là một chiều kích thiêng liêng trong ơn gọi, nhưng chính là con đường có thể dẫn đưa người được Chúa gọi đến hạnh phúc đích thực. Bởi lẽ, hạnh phúc của người được Chúa gọi không hệ tại ở sự thành công hay sự công nhận bề ngoài, nhưng ở việc sống trong tương quan sống động với Thiên Chúa, Đấng đã kêu gọi họ. Chính nhờ đời sống nội tâm của mình, người được Chúa gọi khám phá ra rằng ơn gọi không phải là một gánh nặng, mà là một hồng ân, một con đường của vẻ đẹp và niềm vui. Khi đời sống nội tâm trong ơn gọi được nuôi dưỡng và chăm sóc cách cẩn thận, người được Chúa gọi không còn sống vì mình, nhưng sống trong sự hiệp thông với Đức Kitô, như lời Thánh Phaolô Tông đồ đã xác quyết: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Vì vậy, điều quan trọng đối với người được Chúa gọi không phải là làm hết việc này đến việc khác, mà là vun trồng mối tương quan cá vị với Thiên Chúa, đây cũng chính là vun trồng đời sống nội tâm trong ơn gọi.


[1] Đức Thánh cha Lêô XIV, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi năm 2026, đoạn 6, truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2026, https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-cau-nguyen-cho-on-goi-lan-thu-63-nam-2026–kham-pha-noi-tam-ve-mon-qua-cua-thien-chua. Trong bài viết này xin viết tắt là Sứ điệp Ơn gọi 2026.

[2] Sứ điệp Ơn gọi, đoạn 8.

[3] Sứ điệp Ơn gọi, đoạn 1.

[4] Thánh Augustinô, De vera religione, XXXIX, 72, trích trong Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 7.

[5] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 6.

[6] Bộ Giáo sĩ, Đào tạo linh mục. Hồng ân ơn gọi linh mục (Ratio fundamentalis institutionis, sacerdotalis) (8/12/2016), Hà Nội: Nhà xuất bản Tôn Giáo, 2017, Dẫn nhập số 3. Trong bài này xin được viết tắt là Ratio 2016.

[7] x. Ratio 2016, số 61.

[8] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 2.

[9] Công đồng Vaticanô II, Sắc lệnh về chức vụ và đời sống linh mục, số 2, 1965.

[10] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 2.

[11] ứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 6.

[12] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 12.

[13] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 13.

[14] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 4.

[15] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 10.

[16] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 11.

[17] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 2.

[18] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 11.

[19] Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 14.

[20] x. P. Florenskij, Cột trụ và nền tảng của Chân lý, Roma 1974, 140-141), trích trong Sứ điệp Ơn gọi 2026.

[21] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 13.

[22] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 2-4.

[23] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 6-8.

[24] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 13.

[25] x. Sứ điệp Ơn gọi 2026, đoạn 10.

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 11
  • Page 12
  • Page 13
  • …
  • Page 727
  • Next page
Bài viết mới nhất
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Hoa trái thiêng liêng hậu tuần Cửu nhật
11/07/2026
Chứng tá về căn tính môn đệ Đức Kitô nơi cha Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.