2020
Đi hành hương Lộ Đức thời Covid-19

lavie.fr, Laurent Ferrière, 2020-05-18
Sau hai tháng đóng cửa, sự kiện chưa từng có trong lịch sử đền thánh Lộ Đức, ngày thứ bảy 16 tháng 5 đền thờ đã được mở cửa một phần. Không có các chuyến hành hương tổ chức cho người bệnh, tất cả bị hủy cho đến cuối tháng 6, chỉ có rất ít chuyến còn duy trì trong tháng 7.
“Dù mang khẩu trang, mọi người đều tươi cười!” Đó là lời nhắc nhở của nhân viên đón tiếp nói với nhóm của mình chỉ vài phút sau khi hàng rào chắn được mở, vì tất cả đều nói với nhau, dù các biện pháp phòng ngừa chặt chẽ, nhưng việc mở lại đền thánh Lộ Đức là một niềm vui lớn. Bà Christine d’Orglandes, 78 tuổi, thiện nguyện viên tiếp đón ở Lộ Đức từ 30 năm nay cho biết: “Dù các điều kiện không lý tưởng, nhưng chúng tôi chấp nhận và làm việc trong tinh thần hài hước.” Giống như tất cả khách hành hương và các thiện nguyện viên, bà Christine ở trong vùng lân cận cách Lộ Đức 100 cây số. Bây giờ nhiệm vụ của bà là tháp tùng và nhắc khách hành hương theo đúng các biện pháp vệ sinh: mang khẩu trang, đi từng nhóm 10 người, đi theo tuyến đường đã đánh dấu, thời gian giới hạn 30 phút.
Lộ Đức: suối nguồn của lòng mộ đạo bình dân
Từ 2 giờ chiều đã có hàng chục người đứng chờ ở hàng rào chắn để đến nơi họ hằng mong ước mau nhất có thể.
Bà Malia, 60 tuổi, người Noumea, nhân viên của tòa thị chính sốt ruột chờ để vào cầu nguyện cho cháu của bà bị chết bất thình lình cách đây vài tuần và bà không thể đi dự tang lễ. Đối với bà Lộ Đức là nơi kết hiệp thiêng liêng với gia đình bà còn ở Noumea. Bà Bernadette, 70 tuổi là người ở vùng Lộ Đức, bà cho biết: “Sau thời gian cách ly buồn bã, tôi tự hứa sẽ đến đây sớm nhất có thể.” Đôi mắt xúc động, bà im lặng thật lâu: “Tôi nhớ hang đá Đức Mẹ, tôi thích đến gần hang đá và bây giờ tôi được thỏa lòng khi đến đây.” Bà đứng bên bờ phải của dòng sông Gave, nơi có thể lặng thinh cầu nguyện từ đàng xa.
Hạn chế về sức khỏe không ngăn việc đi hành hương: uống nước suối Đức Mẹ, lấy nước suối Đức Mẹ là đã quá quý với tôi. Ông Gabriele, 45 tuổi
Bây giờ khách hành hương không được sờ tay chạm đến hang đá nơi Đức Mẹ hiện ra với Thánh Bernadette. Trong bao nhiêu năm nay khách hành hương không phân biệt tuổi tác, bệnh tật, những bàn tay nhăn nheo, gân guốc, lành mạnh, biến dạng đã sờ vào hang đá đến mức làm… đá mòn!
Ở nhà thờ Thánh Bernadette, tòa giải tội được ngăn bằng tấm mica giữa cha giải tội và người xưng tội. Đâu đâu cũng phải kiên nhẫn vì phải sắp hàng theo vạch tròn chỉ dẫn dưới đất. Nhưng có thể thắp nến ở các nhà nguyện sau khi đã tẩy trùng tay bằng dung dịch cồn. Khách hành hương cũng không đến được hồ tắm Đức Mẹ, cũng không được đến gần các suối nước: nước vẫn chảy nhưng không ai được đụng đến vòi nước.
Ông Gabriele, 45 tuổi nói: “Hạn chế về sức khỏe không ngăn việc đi hành hương: uống nước suối Đức Mẹ, lấy nước suối Đức Mẹ là đã quá quý với tôi.” Ông Gabriele người Ý sống ở Lộ Đức với vợ và con gái 10 tuổi. Ông nói: “Hai tháng cách ly, chúng tôi lần chuỗi và xem lễ trên đài truyền hình, nhưng tôi sốt ruột mong được đến đây để tìm sự thinh lặng thiêng liêng.” Dưới ánh nắng mùa xuân dìu dịu, đến vào ngày đầu tiên vừa mở cửa, ông có lý, Lộ Đức mang một bầu khí yên tỉnh.
Nhưng không phải ai cũng có may mắn đến được Lộ Đức vì tất cả các chuyến đi hành hương được dự trù trước của người bệnh, người lớn tuổi, người khuyết tật đã bị hủy cho đến cuối tháng 6 và rất ít chuyến còn duy trì đến tháng 7.
Một ngọn nến lớn được thắp trong hang đá để nhớ đến họ… Sự hiện diện của người bệnh và các thiện nguyện viên đẩy chiếc xe màu xanh là đặc nét của nơi hành hương duy nhất này. Không đến được Lộ Đức, virus đã làm thay đổi hình ảnh của đền thánh. Ông Gabriele tự hỏi: “Chúng tôi hiểu sự vắng mặt của người bệnh chỉ là vắng mất tạm thời vì Lộ Đức không còn là Lộ Đức nếu không có người bệnh. Có thể nào chúng ta có một cách nào khác để liên kết với họ, chẳng hạn gởi đến họ các bức hình như dấu hiệu chúng ta đang cầu nguyện cho họ không?”

Hơn 120.000 ý chỉ được gởi đến từ giữa tháng 3
Linh mục Anne-Guillaume Vernaeckt cho biết: “Người bệnh khi nào cũng ở trong lời cầu nguyện của chúng tôi, trong hai tháng đóng cửa, chúng tôi thay phiên nhau cầu nguyện ở hang đá.” Linh mục Vernaeckt thuộc cộng đoàn Thánh Martinô đã đăng 10 video hướng dẫn trên trang mạng của đền thánh để giúp khách hành hương trong thời gian này. Linh mục Olivier Ribadeau-Dumas, quản nhiệm đền thánh cho biết: “Vẫn còn các nhân viên đón tiếp được nhận ra dễ dàng qua đồng phục của họ. Sự hiện diện của họ nhắc chúng tôi nhớ đến người bệnh, hai hình ảnh không tách rời nhau. Họ làm việc suốt năm ở Lộ Đức, nhờ họ tinh thần Lộ Đức được tiếp tục sống bên ngoài các chuyến hành hương.”
Qua internet, những người hành hương ở xa có thể xin các linh mục ở đền thánh thắp nến, cầu nguyện theo ý chỉ của họ. Từ giữa tháng 3, Đền thánh Lộ Đức đã nhận hơn 120.000 ý chỉ. Linh mục Olivier Ribadeau-Dumas cho biết: “Đó là các ý chỉ của những người bệnh, những tiếng khóc từ quả tim” mà các biện pháp vệ sinh không cắt mối dây liên hệ của họ, cũng như không ngăn họ nói lên tấm lòng mộ đạo bình dân của mình. Cha nói tiếp: “Chắc chắn chúng tôi phải tìm cách nào để khi được phép, chúng tôi có thể tổ chức các thánh lễ có giáo dân hay đi rước Đức Mẹ, có thể rước tượng Đức Mẹ nhưng khách hành hương vẫn ở tại chỗ. Còn hồ tắm, chúng tôi có thể đề nghị làm một hành vi tượng trưng như đơn giản uống nước và lau mặt ở suối nước hay vòi nước.”
Cha quản nhiệm nhắc, đền thánh luôn mở cửa cho các chuyến thăm cá nhân và những ai dù khuyết tật nhưng không nhạy cảm với Covid-19: “Tôi hy vọng họ sẽ có mặt trong cuộc Hành hương Quốc gia. Chúng tôi làm tất cả theo quy định của nhà nước.” Cuộc hành hương này tổ chức vào ngày 15 tháng 8, là biểu tượng của Lộ Đức, năm ngoái có 27.000 tham dự, năm nay tối đa chỉ được 5.000 người tham dự.
Dù vậy cha quản nhiệm vẫn tin tưởng: “Chúng tôi sẽ tìm phương thức mới để Lộ Đức vẫn là Lộ Đức!”
Marta An Nguyễn dịch
2020
Thánh Giáo hoàng Gioan-Phaolô II đã cầu nguyện như thế nào?

fr.aleteia.org, Marzena Devoud, 2020-05-18
Tất cả những ai đã dự thánh lễ Thánh Giáo hoàng Gioan-Phaolô II dâng buổi sáng hoặc dự buổi cầu nguyện của ngài ở nhà nguyện đều nhận thấy: ngài là một khối cầu nguyện. Và những ai biết ngài đều công nhận điều này. Chúng ta sẽ không hiểu hết tầm vóc của con người ngoại hạng này nếu chúng ta không thấy ngài cầu nguyện. Nhưng ngài đã cầu nguyện như thế nào?
Đức Gioan-Phaolô II có thể cầu nguyện bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Một mình trong nhà nguyện, khi đi bộ trong rừng, khi leo núi, khi cùng với hàng triệu người trong những chuyến đi khắp thế giới… Cầu nguyện là trọng tâm đời sống của ngài, và tất cả kết quả hành động của ngài là ở đó. Khả năng tập trung cầu nguyện của ngài thật ấn tượng khi ngài cử hành thánh lễ buổi sáng ở nhà nguyện mùa hè Castel Gandolfo với một nhóm nhỏ. Trong quyển sách Đức Gioan-Phaolô II, Phêrô của thiên niên kỷ mới (Jean-Paul II, Pierre au tournant du nouveau millénaire) của hồng y Philippe Barbarin, ngài mô tả kinh nghiệm nổi bật này:
Một buổi sáng đầu hè ngày 19 tháng 8 năm 1983, tôi cùng với các bạn trẻ “nhóm Thánh Lu-i” vào nhà nguyện biệt thự nghỉ hè Castel Gandolfo. Tối hôm trước, Đức ông Dziwisz, thư ký riêng của ngài điện thoại giờ chót trả lời cho lời xin của tôi từ mấy tháng trước: “Ngày mai cha có thể đến dự thánh lễ buổi sáng. Đúng 7 giờ sáng cha có mặt ở cửa.” Khi tôi đến, tôi đã thấy ngài quỳ trước Thánh Thể. Phải nói là tôi chỉ thấy lưng hơi gù gù của ngài, biểu tượng của một người gánh hết sức nặng của thế giới trên vai mình. Dường như ngài làm một với Đấng ở đó, Đấng ngài thờ lạy trước mặt. Tôi không biết ngài nghĩ gì nhưng tôi hình dung: ngài đối thoại, lắng nghe, đặt câu hỏi, trao đổi, cầu xin, tin tưởng, van nài… Điều đánh động tôi nhất là tôi có cảm giác ngài ở đó như một khối, hay đúng hơn là với Chúa Giêsu hiện diện trước mặt ngài trên bàn thờ này. Cả hai tạo thành một khối: một tảng đá, tảng đá góc tường. Thật khó để giải thích. Một giám mục biết rõ về ngài đã viết: “Trước Thánh Thể, tôi khi nào cũng thầy ngài quỳ gối.”
Đức Gioan-Phaolô II cầu nguyện như thế nào?
Vài ngày sau khi được bầu chọn, Đức Gioan-Phaolô II ra khỏi Vatican và đến đền thánh Đức Mẹ ở Mentorella, gần Rôma để nói về cầu nguyện: “Cầu nguyện là biểu hiện đầu tiên của sự thật nội tâm con người, điều kiện đầu tiên để có tự do đích thực của tâm trí. Cầu nguyện mang lại ý nghĩa cho tất cả cuộc sống, mọi lúc, trong mọi hoàn cảnh.” Một vài năm sau trong lần ngài đến thành phố Lyon năm 1986, các người trẻ tụ họp ở sân vận động Gerland đã trực tiếp đặt câu hỏi “Giáo hoàng cầu nguyện như thế nào?” cho ngài. Đức Gioan-Phaolô II trả lời, cầu nguyện là “một cuộc trò chuyện với Chúa”:
“Khi trò chuyện với ai, chúng ta không phải chỉ nói mà còn lắng nghe. Như thế cầu nguyện cũng là lắng nghe. Là lắng nghe tiếng nói bên trong của ân sủng. Nghe lời kêu gọi. Và để trả lời câu hỏi của các con, giáo hoàng cầu nguyện như thế nào, cha xin trả lời: như một tín hữu kitô. Ngài nói và ngài lắng nghe. Đôi khi ngài cầu nguyện không lời, khi đó ngài còn lắng nghe hơn. Điều quan trọng chính xác là “nghe.” Và ngài cũng cũng tìm cách hợp nhất lời cầu nguyện với nghĩa vụ, hoạt động, công việc và kết hợp công việc của mình với cầu nguyện. Bằng cách này, ngày qua ngày, ngài tìm cách hoàn thành công việc của mình, sứ vụ của mình, đến với ngài từ ý Chúa và từ truyền thống sống động của Giáo hội.”
Nghệ thuật cầu nguyện, dấu chỉ của thời đại
Trong tông thư Vào đầu thiên niên kỷ mới cũng tựa như chúc thư của ngài, Đức Gioan-Phaolô II xem “kitô giáo được phân biệt trên hết trong nghệ thuật cầu nguyện” (số 32). Ngài nhận thấy trên thế giới có một “đòi hỏi tâm linh lan mạnh, chính xác thể hiện trong nhu cầu làm mới lại cầu nguyện” (số 33). Đức Gioan-Phaolô II đã thấy đây là dấu chỉ của thời đại. Tất cả đã được nói lên.
Marta An Nguyễn dịch
2020
Thánh lễ xe hơi ở Châlons: “Cuối cùng tôi rước lễ được!”
Thánh lễ xe hơi ở Châlons: “Cuối cùng tôi rước lễ được!”
Đức Giám mục François Touvet cho giáo dân rước lễ!
Thánh lễ đầu tiên ở bãi đậu xe Châlons-en-Champagne, Pháp ngày chúa nhật 17 tháng5. Đức Giám mục Touvet đã cử hành thánh lễ trước hàng trăm xe hơi và người trong xe.
Trong bãi đậu xe rộng lớn của trung tâm thương mại Châlons-en-Champagne, gần 400 chiếc xe đậu thẳng tắp. Trung tâm thương mại đóng cửa. Sáng nay Giáo hội dời ra vùng ngoại vi. Chính xác theo nghĩa đen. Để giải tỏa bớt việc cách ly, và để đáp ứng mong muốn được rước lễ, giáo phận đã mời giáo dân ở trong khu vực lân cận 100 cây số Châlons đi xe đến dự một thánh lễ chưa từng có.
Bộ áo không làm nên thầy tu. Chắc chắn rồi. Nhưng nhìn xe hơi đủ loại, tín hữu kitô trong sự phong phú của mình đã đáp lời kêu gọi của Đức Giám mục Touvet. Bà Colette, người đã về hưu, bà kéo kiếng chiếc xe Toyota Yaris xuống nói chuyện: “Tôi đi 50 cây số để đến đây. Tôi đi cùng với một bà bạn, nhưng vì bà không cách ly cùng một nhà với tôi nên bà đi xe riêng cho đúng luật”. Cách đó là xe của ông bà Xavier, Cécile, và Floriane con gái tuổi vị thành niên của họ. Bên cửa chiếc xe Alfa Roméo, họ cho biết rất vui được dự thánh lễ đặc biệt này: “Đối với gia đình chúng tôi, đây là ngày rất quan trọng để có thể được rước lễ thật sự sau bao nhiêu ngày cách ly. Với thánh lễ trên internet chúng tôi cảm thấy thiếu một cái gì. Mặc dù hơi là lạ, nhưng chúng tôi thấy quan trọng là phải đến đây hôm nay. Chúng tôi may mắn ở trong giáo phận này.”
Với ông bà Marie-France và Robert cũng vậy, họ đến trên chiếc xe Peugeot 108 từ giáo xứ Epernay cách Châlons 50 cây số: “Chúng tôi thấy rất tốt cho tinh thần tín hữu được họp nhau ở đây để dự thánh lễ. Quá đẹp!”
“Thật xúc động. Tôi cảm thấy như hồi sinh”
Để tham dự thánh lễ xe hơi phải theo các thủ tục nghiêm ngặt của nhà nước. Mỗi xe không được quá 4 người, không đi quá giang, không ra khỏi xe, muốn rước lễ thì bấm đèn nháy. Giáo dân nghe thánh lễ từ máy phát thanh của họ gắn với mạng của Đài phát thanh công giáo Pháp (RCF) ở Champagne. Bà Véronique đi với bốn đứa con cho biết: “Hình thức thì không lý tưởng vì tôi chưa quen mấy với cách cầm lòng cầm trí cầu nguyện trong xe, chẳng hạn không được đứng và theo nghi thức phụng vụ bình thường.” Nhưng cô con gái Humbeline ngồi ở băng sau lên tiếng: “Nhưng phải đi đến đây chứ, cũng phải cho xã hội thấy Giáo hội sống và tìm phương tiện để loan báo Tin Mừng dù bị dịch bệnh!”
Ngay từ đầu thánh lễ, Đức Giám mục Touvet nhấn mạnh: “Thánh lễ này không phải là một buổi trình diễn!” Giám mục ở trên bục trước hàng trăm chiếc xe: “Thánh lễ này không phải làm để cứu tình thế nhưng là cách biểu lộ đức tin, tình đoàn kết và quyền công dân.” Bên cạnh ngài có khoảng hai mươi linh mục trong địa phận đến dự. Trước thánh lễ, linh mục Mathieu cho biết cha sốt ruột mong chóng được làm lễ lại cho giáo dân: “Tôi đi từ Montmirail đến đây, tôi rất háo hức, giống như tôi tìm lại gia đình mình!
Đúng, thật là cảm động. Tôi rất xúc động, và rồi chúng tôi sống giây phút này với cộng đồng. Kiếng xe được kéo xuống, mọi người nói chuyện, chào nhau và cười với nhau. Chúng tôi như được thêm sinh lực!”
Niềm vui được thể hiện qua lời bài hát nhập lễ. Trên bục, một cô hát theo tiếng đệm của đàn dương cầm. Ở bãi đậu xe Capitole, sự cách biệt nhỏ giữa âm thanh trên bục giảng và âm thanh của máy phát thanh trong xe tạo hiệu ứng vang vang. Khi di chuyển giữa dòng xe, chúng ta như thấy giáo hội nhỏ hòa trong giáo hội lớn. Một bà mẹ gia đình quá vui thò đầu ra khỏi trần xe cho biết: “Tôi quá xúc động. Tôi cảm thấy mình được sống lại.” Bà Claire ở giáo phận Châlons tâm tình: “Sáng nay khi chúng tôi rời Reims để đến đây, trên đường đi tôi quá vui như thử tôi đi dự một buổi tiệc. Cuối cùng tôi được rước lễ. Tôi là người khát khao Mình Thánh Chúa. Tôi như sống Mùa Chay khi bị cách ly. Thật không tả được. Đời sống của Giáo hội được hồi sinh!”
Nhà thờ chính tòa lớn nhất nước Pháp
Còn theo Đức Giám mục Touvet, việc dâng thánh lễ với công chúng là dấu hiệu Giáo hội truyền giáo được gọi trong giai đoạn này, ngài giảng: “Đức tin kitô là luôn là trải nghiệm trong thời dỡ bỏ cách ly này, là mầu nhiệm cứu rỗi, là giai đoạn từ cõi chết qua sự sống.”
Bãi đậu xe Capitole trở thành nhà thờ chính tòa lớn nhất nước Pháp, Chúa đã hành động trong thánh lễ này, Đức Giám mục Touvet nói: “Chúa Thánh Thần không bao giờ bị cách ly.” Vào cuối lễ, khi tiếng còi xe bấm rền trời chào hàng rước linh mục, bà Myriam nói: “Tôi có thể xác nhận điều này! Từ mười năm nay tôi không đi lễ, tôi là người ly dị tái hôn. Từ đầu thời gian cách ly, tôi cảm thấy mình được kêu gọi để hướng đời tôi về với Chúa, để có một mối quan hệ sâu đậm với Ngài.” Còn ông Bernard từ kiếng xe, ông cho biết, hôm nay ông có cảm tưởng như sống lại ngày rước lễ lần đầu: “Thật xúc động, nhất là chúng tôi sống giây phút này với cộng đoàn. Kiếng xe được kéo xuống, mọi người nói chuyện, chào nhau, cười với nhau. Chúng tôi như được thêm sinh lực!”
Trên chiếc xe Range Rover đen đồ sộ của mình, ông François-Xavier cho biết ông không phải là người đi lễ thường xuyên, nhưng hôm nay ông đến vì một lý do đặc biệt: “Tôi bị nhiễm Covid19. Vợ tôi và anh rể tôi cũng bị. Nhưng không may, anh rể tôi đã qua đời. Hôm nay tôi ở đây để cám ơn Chúa đã cho tôi tìm lại được sức khỏe. Tôi thích giám mục nói về chủ đề hoán cải. Sau tất cả những gì chúng ta đã sống, tôi nghĩ tôi sẽ có một bước khởi đầu lại.”
Vào cuối lễ, đoàn xe chầm chậm ra về dưới sự hướng dẫn của hàng chục thiện nguyện viên. Đức Giám mục Touvet chào giáo dân, ngài vui cười: “Đúng là ra về hơi đặc biệt, hơi kẹt một chút vì có quyên oi ở cuối bãi đậu xe… ”.
Đức Giám mục cho biết: “Ước mong được rước lễ quá lớn. Tôi thật cảm động khi nghe chữ “Amen” của tín hữu khi họ nhận Mình Thánh Chúa qua cửa sổ xe. Còn về phần linh mục chúng tôi, chúng tôi trở về thiên chức mục tử của mình.”
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
2020
Lễ nhớ thánh Faustina được cử hành vào ngày 05/10
Ngày 18/05/2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã ra sắc lệnh, quyết định đưa lễ nhớ thánh nữ Faustina Kowalska vào lịch phụng vụ chung của Giáo hội và lễ nhớ không buộc này được cử hành vào ngày 05/10 hàng năm.
Lễ nhớ (không buộc) vào ngày 05/10
Sắc lệnh được ký bởi Đức Hồng y Robert Sarah, Tổng trưởng Bộ Kỷ luật và Bí tích, và Đức tổng giám mục Arthur Roche, Tổng Thư ký của Bộ, xác định: “Chấp nhận lời thỉnh cầu và mong ước của các vị mục tử, các tu sĩ nam nữ, cũng như các hiệp hội giáo dân và xét đến sự ảnh hưởng do việc thực hành tu đức của thánh Faustina tại nhiều nơi trên thế giới, Đức Thánh Cha Phanxicô đã truyền ghi tên thánh Maria Faustina (Helena) Kowalska, trinh nữ, vào trong lịch phụng vụ chung của Giáo hội Roma và lễ nhớ tùy chọn kính ngài sẽ được cử hành vào ngày 05/10.”
Văn bản phụng vụ kính nhớ thánh Faustina
Bộ Phụng tự cũng xác định: “Lễ nhớ mới này sẽ được đưa vào tất cả các Lịch và sách phụng vụ để cử hành Thánh lễ và các giờ kinh phụng vụ; các bản văn phụng vụ kèm theo sắc lệnh này phải được dịch và chấp thuận, và sau khi Bộ Phụng tự phê chuẩn, sẽ được các Hội đồng giám mục xuất bản.”
Nguồn cảm hứng cho phong trào Lòng Chúa thương xót
Thánh Faustina sinh năm 1905 tại làng Głogowiec, gần Łódź, nước Ba Lan, và qua đời năm 1938, tại Cracovia. Trong cuộc đời ngắn ngủi trong dòng các Nữ tu Đức Mẹ Từ bi, thánh nữ đã quảng đại sống theo ơn gọi nhận được từ Chúa và phát triển một đời sống thiêng liêng sâu sắc. Trong Nhật ký tâm hồn của mình, chính thánh Faustina thuật lại những điều Chúa đã thực hiện nơi thánh nữ vì ơn ích của tất cả mọi người: lắng nghe Chúa, Đấng là Tình yêu và Thương xót, thánh Faustina hiểu rằng sự khốn khổ của con người không thể sánh với lòng thương xót không ngừng tuôn tràn từ trái tim của Chúa Kitô. Do đó, thánh nữ đã trở thành nguồn cảm hứng cho một phong trào loan báo và cầu khẩn Lòng Chúa thương xót trên toàn thế giới.
Được Đức Gioan Phaolô II tuyên thánh vào năm 2000, tên của thánh Faustina nhanh chóng được biết đến trên khắp thế giới, và qua đó cổ võ việc cầu khẩn Lòng Chúa thương xót trong mọi thành phần Dân Chúa, và chứng tá đáng tin cậy của nó trong việc hướng dẫn đời sống các tín hữu. Đây chính là lý do Đức Thánh Cha quyết định đưa lễ kính nhớ thánh Faustina vào lịch phụng vụ chung của Giáo hội. (CSR_3702_2020)
Hồng Thủy – Vatican News
