Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: GH Hoàn Vũ

Home / Tin tức / GH Hoàn Vũ
04Tháng Chín
2023

 Cơn khát nơi chúng ta và tình yêu làm dịu cơn khát

04/09/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

 Cơn khát nơi chúng ta và tình yêu làm dịu cơn khát

 

Vào buổi chiều Chúa Nhật 3/9, lúc 4 giờ giờ địa phương, Đức Thánh Cha đã dâng Thánh Lễ Chúa Nhật thứ XXII thường niên với các tín hữu Mông Cổ và tín hữu hành hương từ nhiều nước khác, trong đó có nhiều tín hữu Việt Nam. 

cq5dam thumbnail cropped 500 281 2
TÔNG DU MÔNG CỔ
BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC THÁNH CHA
Thánh lễ Chúa nhật 22 Thường Niên năm A
Steppe Arena, Ulaanbaatar, ngày 3 tháng 9 năm 2023
“Với những lời của Thánh Vịnh, chúng ta đã cầu nguyện: “Lạy Thiên Chúa,[…] Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước” (Tv 63:2). Lời kêu cầu tuyệt vời này đồng hành trên hành trình cuộc đời của chúng ta, giữa những sa mạc mà chúng ta được mời gọi băng qua. Và chính tại miền đất khô hạn này, Tin Mừng đã đến với chúng ta: chúng ta không đơn độc trên hành trình của mình; sự khô hạn của chúng ta không có khả năng làm cằn cỗi mãi mãi cuộc sống của chúng ta; tiếng kêu khát của chúng ta không cứ mãi bị làm ngơ. Thiên Chúa Cha đã sai Con của Người đến ban nước hằng sống để làm dịu tâm hồn chúng ta (x. Ga 4,10). Và Chúa Giêsu – như chúng ta vừa nghe Người trong Tin Mừng – chỉ cho chúng ta con đường làm dịu cơn khát của chúng ta: đó là con đường tình yêu, mà Người đã đi đến tận cùng, đến tận thập giá, và trên đó Người mời gọi chúng ta đi theo Người “liều mất mạng sống mình để có lại nó” mới (x. Mt 16:24-25).

Chúng ta hãy cùng nhau dừng lại ở hai khía cạnh này: cơn khát nơi chúng ta và tình yêu làm dịu cơn khát của chúng ta.

Trên hết, chúng ta được mời gọi nhận ra cơn khát nơi chúng ta. Tác giả Thánh vịnh kêu cầu Chúa giải thoát khỏi cơn khát vì sự sống của tác giả giống như sa mạc. Những lời của tác giả Thánh vịnh cộng hưởng cách đặc biệt ở một vùng đất như Mông Cổ: một lãnh thổ rộng lớn, giàu lịch sử và văn hóa, nhưng cũng được đánh dấu bởi sự hiu quạnh của thảo nguyên và khô hạn của sa mạc. Nhiều người trong số anh chị em đã quen với vẻ đẹp và sự mệt nhọc của việc bước đi, một hành động gợi lại một khía cạnh thiết yếu của linh đạo Kinh thánh, được thể hiện qua hình ảnh Abraham và, nói chung hơn, đặc trưng của dân Israel và của mọi môn đệ của Chúa: thật sự, tất cả chúng ta đều là những “kẻ du mục của Chúa”, những kẻ hành hương đi tìm hạnh phúc, những kẻ lữ hành khao khát tình yêu. Vì thế, sa mạc được tác giả Thánh vịnh nói đến gợi lên cuộc sống của chúng ta: chúng ta là mảnh đất khô hạn đó vốn đang khát dòng nước trong, một thứ nước làm dịu cơn khát ở tận cõi thâm sâu; chính con tim chúng ta mong muốn khám phá bí mật của niềm vui đích thực, bí mật có thể đồng hành và nâng đỡ chúng ta ngay cả giữa sự khô cằn hiện sinh. Đúng vậy, chúng ta mang trong mình một khao khát hạnh phúc không thể nguôi ngoai; chúng ta đang tìm kiếm ý nghĩa và phương hướng cho cuộc sống của mình, tìm kiếm động lực cho những hoạt động mà chúng ta thực hiện hàng ngày; và trên hết chúng ta khao khát tình yêu, bởi vì chỉ có tình yêu mới thực sự làm chúng ta thỏa mãn, làm cho chúng ta cảm thấy dễ chịu, mở ra cho chúng ta niềm tin, và cho phép chúng ta tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống. Anh chị em thân mến, đức tin Kitô giáo đáp lại cơn khát này; hãy suy xét nó cách nghiêm túc; đừng loại bỏ nó, đừng cố gắng xoa dịu nó bằng những hình thức giảm nhẹ hoặc thay thế. Bởi vì mầu nhiệm cao cả của chúng ta nằm ở niềm khao khát này: nó mở ra cho chúng ta một cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa hằng sống, Thiên Chúa Tình Yêu, Đấng đến gặp chúng ta để làm cho chúng ta thành con cái của Người và anh chị em của của nhau.

Giờ đây chúng ta đi đến khía cạnh thứ hai: tình yêu làm dịu cơn khát của chúng ta. Đây là nội dung của đức tin Kitô giáo: Thiên Chúa, Đấng là tình yêu, nơi Chúa Giêsu Con của Người, đã trở nên gần gũi bạn, muốn chia sẻ cuộc sống của bạn, những vất vả, những ước mơ, cơn khát hạnh phúc của bạn. Đúng là đôi khi chúng ta cảm thấy mình như một vùng đất sa mạc, khô không giọt nước, nhưng cũng đúng là Thiên Chúa chăm sóc chúng ta và ban cho chúng ta dòng nước trong lành và làm dịu cơn khát, dòng nước chảy tuôn tràn nơi chúng ta, đổi mới chúng ta, giải phóng chúng ta khỏi nguy cơ cháy khát. Chúa Giêsu ban cho chúng ta nước này, như Thánh Augustinô khẳng định: “nếu chúng ta nhận ra mình bị khát, thì chúng ta cũng sẽ nhận ra mình được giải khát” (về Tv 62, 3). Thật vậy, nếu rất nhiều lần trong đời chúng ta trải qua sa mạc, cô đơn, mệt mỏi, cằn cỗi, chúng ta không được quên điều này: “Để chúng ta không ngất xỉu trong sa mạc này – thánh Augustinô nói thêm – Thiên Chúa rảy trên chúng ta sương Lời Người [ … ]. Thật vậy, Người làm chúng ta cảm thấy khát nhưng sau đó Người lại làm dịu nó đi. […] Thiên Chúa đã thương xót chúng ta và mở đường cho chúng ta trong sa mạc: Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Và Người đã ban cho chúng ta niềm an ủi trong sa mạc: những người rao giảng Lời Người. Người đã ban cho chúng ta nước trong sa mạc, đổ đầy Thánh Thần trên những người rao giảng để tạo nên nơi họ một nguồn nước dâng lên đến sự sống đời đời” (ibid., 3.8). Anh chị em thân mến, những lời này nhắc lại lịch sử của anh chị em: nơi sa mạc cuộc sống và nơi khó khăn của một cộng đoàn nhỏ bé, Chúa không để anh chị em thiếu nước Lời Người, nhất là qua những người rao giảng và những nhà truyền giáo, những người được Chúa Thánh Thần xức dầu, những người gieo vẻ đẹp. Và Lời Chúa luôn đưa chúng ta trở lại với những điều thiết yếu của đức tin: hãy để cho mình được Thiên Chúa yêu thương hầu cho cuộc sống của chúng ta trở thành một lễ vật yêu thương. Bởi vì chỉ có tình yêu mới thực sự làm dịu cơn khát của chúng ta.

Đó là điều Chúa Giêsu, trong bài Tin Mừng hôm nay, đã mạnh mẽ nói với tông đồ Phêrô. Ông không chấp nhận sự thật rằng Chúa Giêsu phải chịu đau khổ, bị các nhà lãnh đạo dân chúng vu cáo, chịu khổ hình rồi chết trên thập giá. Phêrô phản ứng, phản kháng, ông muốn thuyết phục Chúa Giêsu rằng Người sai, bởi vì theo ông – và chúng ta cũng đã nghĩ như vậy – rằng Đấng Messia không thể có kết cục thất bại, và Người tuyệt đối không thể bị đóng đinh vào thập giá, như một tội phạm bị Thiên Chúa bỏ rơi. Nhưng Chúa đã khiển trách Phêrô, vì lối suy nghĩ này là “theo kiểu thế gian” chứ không theo Thiên Chúa (x. Mt 16:21-23). Nếu chúng ta cho rằng thành công, quyền lực, của cải vật chất là đủ để thỏa mãn cơn khát trong cuộc sống thì đây là não trạng thế gian, không dẫn đến điều gì tốt đẹp, trái lại còn khiến chúng ta khô cằn hơn trước. Ngược lại, Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta con đường: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (Mt 16:24-25).
Anh chị em thân mến, con đường tốt nhất là: hãy ôm lấy Thánh giá của Chúa Kitô. Nơi tâm điểm Kitô giáo, có tin sốc và lạ thường này: khi bạn mất đi sự sống mình, khi bạn dâng hiến nó cách quảng đại, khi bạn mạo hiểm nó qua sự dấn thân trong tình yêu, khi bạn biến nó thành quà tặng miễn phí cho người khác, thì sự sống đó sẽ quay trở lại với bạn cách dồi dào, và nó mang lại cho bạn một niềm vui không mất, một sự bình an trong tâm hồn, một sức mạnh nội tâm nâng đỡ bạn.

Đây là sự thật mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta khám phá, mà Chúa Giêsu muốn mặc khải cho tất cả anh chị em, cho vùng đất Mông Cổ này: anh chị em không cần phải lớn lao, giàu có hay quyền lực mới có được hạnh phúc. Chỉ có tình yêu mới làm thoả cơn khát trái tim chúng ta, chỉ có tình yêu mới chữa lành vết thương của chúng ta, chỉ có tình yêu mới mang lại cho chúng ta niềm vui đích thực. Và đây là con đường Chúa Giêsu đã dạy và mở ra cho chúng ta.

Vậy chúng ta cũng hãy lắng nghe lời Chúa nói với Phêrô: “Hãy lui lại đàng sau Thầy” (Mt 16:23), nghĩa là: hãy trở thành môn đệ của Thầy, hãy bước đi trên con đường Thầy đi và đừng suy nghĩ theo kiểu thế gian nữa. Khi đó, với ân sủng của Chúa Kitô và Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ có thể bước đi trên con đường tình yêu. Thậm chí, yêu thương có nghĩa là từ bỏ chính mình, đấu tranh chống lại sự ích kỷ cá nhân và thế gian, chấp chận mạo hiểm để sống tình huynh đệ. Bởi vì nếu đúng là tất cả những điều này đều đòi hỏi phải trả giá bằng vất vả, hy sinh, và đôi khi phải leo lên thập giá, và càng đúng hơn khi chúng ta mất mạng sống vì Tin Mừng, thì Chúa lại ban cho chúng ta tràn đầy tình yêu và niềm vui một cách tràn đầy và mãi mãi.

Vào cuối Thánh Lễ, Đức Thánh Cha đã cảm ơn chính quyền và Giáo hội Mông Cổ, đặc biệt là những người đã chuẩn bị cho chuyến tông du được diễn ra tốt đẹp. Cuối cùng, Đức Thánh Cha nói: “Anh chị em ở trong trái tim tôi và anh chị em sẽ ở lại trong tim tôi mãi. Xin hãy nhớ đến tôi trong lời cầu nguyện và trong tâm tưởng của anh chị em.”

Kết thúc Thánh Lễ, Đức Thánh Cha trở lại Toà Sứ Thần để nghỉ đem, kết thúc ngày thứ 3 của chuyến tông du.

Nguồn tin: vaticannews.va/vi

Read More
04Tháng Chín
2023

Diễn văn của ĐTC trong buổi gặp các GM, LM, tu sĩ…

04/09/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Diễn văn của ĐTC trong buổi gặp các GM, LM, tu sĩ…

 

Trong buổi gặp gỡ các giám mục, linh mục, tu sĩ, và các nhân viên mục vụ tại Nhà thờ Chính toà hai Thánh Phêrô và Phaolô, trích lời Thánh vịnh 34 “Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy”, Đức Thánh Cha khẳng định chính vì cảm nghiệm được tình yêu Chúa mà các nhà truyền giáo đã cống hiến cuộc đời loan báo Tin Mừng. Ngài mời gọi mọi người tiếp tục dấn thân, hiệp thông với giám mục và Giáo hội, và tin rằng Đức Mẹ luôn đồng hành.

dien van dtc gap gm linh muc

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Cám ơn Đức cha vì những lời tốt đẹp. Cám ơn sơ Salvia, cha Peter Sanjaa và Rufina vì những chứng từ của anh chị em. Cám ơn tất cả anh chị em vì sự hiện diện và đức tin của anh chị em! Tôi rất vui được gặp anh chị em. Niềm vui Tin Mừng là lý do thôi thúc anh chị em, những người nam nữ thánh hiến trong đời sống tu trì và thừa tác vụ linh mục hiện diện nơi đây, và cùng với anh chị em giáo dân hiến mình cho Chúa và cho người khác. Tôi chúc tụng Chúa vì điều đó. Tôi dâng lời chúc tụng qua lời nguyện ngợi khen tuyệt vời, Thánh vịnh 34, truyền cảm hứng cho tôi chia sẻ một số suy nghĩ với anh chị em. Thánh vịnh mời gọi: “Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy” (c. 9).

Hãy nghiệm xem, hãy nếm thử và hãy nhìn xem, bởi vì niềm vui và sự tốt lành của Chúa không phải là điều gì chóng qua, nhưng ở lại bên trong, mang lại hương vị cho cuộc sống và làm cho chúng ta nhìn mọi thứ theo một cách mới; như Rufina đã nói với chúng ta qua chứng tá tốt đẹp. Vì thế, tôi muốn hưởng nếm hương vị đức tin ở mảnh đất này bằng cách trước hết gợi lên trong tâm trí hết mọi khuôn mặt, những câu chuyện và cuộc đời dành cho Tin Mừng. Dành cuộc đời mình cho Tin Mừng. Đó là một cách hay để xác định ơn gọi truyền giáo của các Kitô hữu, và đặc biệt ơn gọi đó đang được các Kitô hữu ở đây sống như thế nào.

Tôi bắt đầu bằng việc tưởng nhớ đến Đức cha Wenceslao Selga Padilla, Phủ doãn Tông tòa đầu tiên, người tiên phong trong lịch sử đương đại của Giáo hội ở Mông Cổ và là người đã xây dựng Nhà thờ Chính Tòa này. Tuy nhiên, ở vùng đất này, đức tin không chỉ có từ những năm 90 của thế kỷ trước, nhưng đã có nguồn gốc rất xa xưa. Những kinh nghiệm của thiên niên kỷ thứ nhất, được đánh dấu bằng phong trào loan báo Tin Mừng theo truyền thống Syriac lan rộng dọc theo con đường tơ lụa, được theo sau bởi một sự dấn thân truyền giáo đáng kể. Làm sao chúng ta có thể quên được các sứ mạng ngoại giao của thế kỷ XIII, cũng như việc chăm sóc tông toà được thể hiện bởi việc bổ nhiệm Đức cha Giovanni da Montecorvino làm Giám mục đầu tiên của Khān Bālīq vào khoảng năm 1310, và do đó ngài chịu trách nhiệm coi sóc toàn bộ khu vực rộng lớn này trên thế giới dưới triều đại Nguyên Mông? Chính ngài là người đã cung cấp bản dịch tiếng Mông Cổ đầu tiên của sách Thánh Vịnh và Tân Ước. Câu chuyện vĩ đại về niềm say mê Tin Mừng này đã được hồi sinh một cách đặc biệt vào năm 1992 với sự xuất hiện của các nhà truyền giáo đầu tiên của Hội dòng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria, cùng với sự tham gia của các hội dòng khác, các giáo sĩ và giáo dân tình nguyện. Trong số đó tôi muốn nhắc đến cha Stephano Kim Seong-hyeon năng động và nhiệt thành. Và chúng ta hãy nhớ đến nhiều tôi tớ trung thành của Tin Mừng ở Mông Cổ hiện đang ở đây với chúng ta và là những người, sau khi cống hiến cả cuộc đời cho Chúa Kitô, đã thấy và nếm trải những điều kỳ diệu mà lòng nhân lành của Chúa tiếp tục hành động nơi anh chị em và qua anh chị em.

Nhưng tại sao lại dành cuộc đời cho Tin Mừng? Như Rufina đã nói, đời sống Kitô hữu không ngừng đặt ra những câu hỏi, như các trẻ em luôn đòi hỏi những điều mới mẻ. Và đời sống Kitô hữu đến gần Chúa và luôn đặt câu hỏi, để hiểu Chúa và  sứ điệp của Người hơn. Hãy cống hiến cuộc đời cho Tin Mừng (Tv 34). Thiên Chúa, Đấng đã tỏ mình ra, có thể chạm đến, gặp gỡ trong Chúa Giêsu. Vâng, Chúa Giêsu là Tin Mừng dành cho mọi dân tộc, lời loan báo mà Giáo hội không ngừng công bố, thể hiện trong cuộc sống và nói thỏ thẻ vào tâm hồn mọi người và mọi văn hóa. Trải nghiệm tình yêu Thiên Chúa nơi Chúa Kitô là ánh sáng thuần khiết biến đổi khuôn mặt và làm cho nó sáng ngời. Anh chị em thân mến, đời sống Kitô hữu nảy sinh từ việc chiêm ngưỡng dung nhan này, đó là vấn đề tình yêu, gặp gỡ hàng ngày với Chúa trong Lời và trong Bánh sự sống, và trong khuôn mặt người khác, nơi những người nghèo khổ, nơi họ Chúa Giêsu hiện diện.

Trong 31 năm hiện diện ở Mông Cổ này, anh chị em, linh mục, tu sĩ nam nữ và các nhân viên mục vụ rất thân mến, anh chị em đã thực hiện nhiều sáng kiến ​​bác ái đa dạng, thu hút phần lớn năng lượng của anh chị em và phản ánh khuôn mặt thương xót của Chúa Kitô, Người Samari nhân hậu. Theo một cách nào đó, đây là tấm danh thiếp của anh chị em, làm cho anh chị em được tôn trọng và quý mến vì những lợi ích đã mang lại cho nhiều người trong nhiều lĩnh vực khác nhau: từ hỗ trợ xã hội đến giáo dục, chăm sóc sức khỏe và quảng bá văn hóa. Tôi khuyến khích anh chị em tiếp tục con đường hiệu quả và thiện ích này cho người dân Mông Cổ thân yêu.

Đồng thời, tôi mời gọi anh chị em nếm thử và nhìn xem Thiên Chúa, hãy luôn quay trở lại với cái nhìn nguyên thủy mà từ đó mọi sự đã được sinh ra. Thực vậy, nếu không, sức mạnh của chúng ta sẽ thất bại và dấn thân mục vụ có nguy cơ trở thành việc cung cấp các dịch vụ vô ích, một danh sách các nhiệm vụ nhưng cuối cùng chỉ mang lại sự mệt mỏi và thất vọng. Thay vào đó, bằng cách tiếp xúc với khuôn mặt Chúa Kitô, tìm hiểu Người trong Kinh Thánh và chiêm ngưỡng Người trong sự thinh lặng tôn thờ trước Nhà tạm, anh chị em sẽ nhận ra Người trên khuôn mặt của những người mình phục vụ và anh chị em sẽ cảm thấy được đánh động bởi một niềm vui sâu sắc, niềm vui đó để lại bình an trong tâm hồn ngay cả trong lúc khó khăn. Điều chúng ta cần, không phải những người bận bịu và phân tâm để lo cho các dự án, đôi khi có nguy cơ tỏ ra chán nản bực bội vì một cuộc sống chắc chắn không hề dễ dàng. Kitô hữu là người có khả năng tôn thờ, tôn thờ trong thinh lặng. Và sau đó, từ sự thờ phượng này đưa đến hoạt động. Nhưng đừng quên việc tôn thờ. Chúng ta đã phần nào đánh mất cảm thức tôn thờ trong thế kỷ thực dụng này. Đừng quên tôn thờ. Chúng ta cần trở về nguồn, về với dung nhan Chúa Giêsu, về với sự hiện diện của Người để được hưởng nếm: Người là kho báu của chúng ta (Mt 13,44), viên ngọc quý đáng phải tiêu tốn mọi thứ để có được (Mt 13,45). Những anh chị em Mông Cổ, những người có ý thức rõ ràng về sự thánh liêng và, – như là sự điển hình của lục địa châu Á – một lịch sử tôn giáo rộng lớn và nề nếp, đang chờ đợi chứng từ này của anh chị em và họ biết cách nhận ra tính chân thực của những chứng từ này. Đó là một chứng tá mà anh chị em phải đưa ra, bởi vì Tin Mừng không phát triển qua việc chiêu dụ, Tin Mừng phát triển qua chứng tá.

Khi sai các môn đệ vào thế giới, Chúa Giêsu đã không sai họ đi truyền bá tư tưởng chính trị, nhưng làm chứng bằng cuộc sống của họ cho sự mới mẻ của mối tương quan với Chúa Cha, Đấng đã trở thành “Cha của chúng ta” (Ga 20,17), là nguồn của tình huynh đệ cụ thể với mọi người. Giáo hội ra đời từ lệnh truyền này là một Giáo hội nghèo, chỉ dựa vào đức tin đích thực, vào quyền năng loại trừ vũ khí của Đấng Phục Sinh, có khả năng xoa dịu nỗi đau khổ của nhân loại bị tổn thương. Đây là lý do vì sao các chính phủ và các tổ chức thế tục không có gì phải lo sợ trước hoạt động loan báo Tin Mừng của Giáo hội, bởi vì Giáo hội không có một chương trình nghị sự chính trị nào để theo đuổi, nhưng chỉ biết đến sức mạnh khiêm tốn của ân sủng Thiên Chúa và Lời của lòng thương xót và sự thật, có khả năng thúc đẩy điều tốt đẹp cho mọi người.

Để hoàn thành sứ vụ này, Chúa Kitô đã ban cho Giáo hội của Người một cơ cấu gợi lại sự hòa hợp tồn tại giữa các chi thể khác nhau của thân thể con người: Người là Đầu, tức là Đấng tiếp tục hướng dẫn Giáo hội, tuôn đổ vào Thân thể, tức là trong chúng ta, cùng một Thánh Thần của Người, hoạt động trước hết trong những dấu hiệu của sự sống mới là các Bí tích. Để bảo đảm tính chân thực và hiệu quả của Giáo hội, Người đã thiết lập chức tư tế, được đánh dấu bằng sự kết hợp mật thiết với Người, vị Mục Tử nhân lành, Đấng đã hy sinh mạng sống vì đoàn chiên. Cả cha Phêrô nữa, cha cũng đã được kêu gọi thực hiện sứ vụ này, cám ơn cha đã chia sẻ kinh nghiệm này. Như vậy, dân thánh Chúa ở Mông Cổ cũng được hưởng đầy đủ các ân sủng thiêng liêng. Và trong quan điểm này, tôi mời gọi anh chị em hãy nhìn nơi vị Giám mục không phải là một người quản lý, nhưng là hình ảnh sống động của Chúa Kitô Mục Tử Nhân Lành, Đấng quy tụ và hướng dẫn dân Người; một người môn đệ tràn đầy đặc sủng tông đồ để xây dựng tình huynh đệ của anh chị em trong Chúa Kitô và luôn đâm rễ sâu hơn nữa vào quốc gia có bản sắc văn hóa cao quý này. Do đó, việc Giám mục của anh chị em là Hồng Y có nghĩa là một biểu hiện sâu sắc hơn của sự gần gũi: tất cả anh chị em, chỉ xa cách về mặt thể lý, nhưng rất gần gũi với trái tim của Thánh Phêrô và toàn thể Giáo hội Công giáo gần gũi với anh chị em, với cộng đoàn anh chị em, vốn là Công giáo thực sự, nghĩa là phổ quát và thu hút sự đồng cảm của tất cả anh chị em rải rác khắp thế giới hướng về Mông Cổ, trong sự hiệp thông lớn lao của Giáo hội.

Tôi nhấn mạnh cụm từ này: hiệp thông. Giáo hội không được hiểu dựa trên một tiêu chuẩn thuần túy chức năng. Giáo hội là sự hiệp thông. Cụm từ “hiệp thông” giải thích cho chúng ta rõ ràng Giáo hội là gì. Trong thân mình Giáo hội này Giám mục không phải là người điều khiển các thành phần khác nhau, thậm chí có thể dựa trên nguyên tắc đa số, nhưng dựa trên một nguyên tắc thiêng liêng, qua đó chính Chúa Giêsu hiện diện nơi con người của Giám Mục, bảo đảm sự hiệp thông trong Nhiệm Thể của Người. Nói cách khác, sự hiệp nhất trong Giáo hội không phải là vấn đề trật tự và tôn trọng, cũng không phải là một chiến lược tốt để “làm việc nhóm”; đó là vấn đề đức tin và tình yêu đối với Chúa, là lòng trung thành với Người. Do đó, điều quan trọng là tất cả các thành phần trong Giáo hội phải hiệp nhất xung quanh Giám mục, người đại diện Chúa Kitô hằng sống ở giữa dân Người, bằng cách xây dựng sự hiệp thông vốn đã được loan báo và giúp ích rất nhiều cho việc hội nhập đức tin.

Các nhà Truyền giáo thân mến, hãy nếm thử và nhìn xem món quà là chính anh chị em, vẻ đẹp của việc hiến thân hoàn toàn cho Chúa Kitô, Đấng đã kêu gọi anh chị em làm chứng cho tình yêu Người ngay tại Mông Cổ này. Hãy tiếp tục làm như vậy bằng cách vun trồng sự hiệp thông. Hãy thực hiện nó trong sự đơn sơ của một cuộc sống thanh đạm, noi gương Chúa, Đấng đã vào Giêrusalem trên lưng lừa và thậm chí còn bị lột trần trên Thánh giá. Hãy luôn gần gũi với mọi người, đó là thái độ của Thiên Chúa: Thiên Chúa gần gũi, nhân hậu và dịu dàng. Anh chị em hãy sống như vậy với mọi người, quan tâm đến họ, học ngôn ngữ của họ, tôn trọng và yêu mến nền văn hóa của họ, không để mình bị cám dỗ bởi sự an toàn trần thế, nhưng kiên vững với Tin Mừng qua một gương mẫu chính trực về đời sống thiêng liêng và luân lý. Và đó là sự đơn sơ và gần gũi, không mệt mỏi mang đến cho Chúa Giêsu những khuôn mặt và những câu chuyện mà anh chị em gặp, những vấn đề và mối quan tâm, khi dành thời gian cầu nguyện hàng ngày để giúp anh chị em đứng vững trong công việc phục vụ và kín múc từ “Thiên Chúa của mọi niềm an ủi” ( 2Cr 1, 3), niềm hy vọng mang lấy những người khổ đau vào trong trái tim mình.

Thật vậy, gần gũi với Chúa, một niềm xác tín được củng cố trong chúng ta, như Thánh vịnh 34 luôn tỏ cho chúng ta: “Ai kính sợ Ngài chẳng thiếu thốn chi. […] Ai tìm kiếm Chúa chẳng thiếu thốn gì” (c. 10-11). Tất nhiên, những sự mất cân bằng và mâu thuẫn trong cuộc sống cũng liên hệ đến các tín hữu, và những người rao giảng Tin Mừng không thoát khỏi gánh nặng bất an vốn thuộc về thân phận con người. Tác giả Thánh Vịnh không ngại nói về sự ác và những kẻ làm điều ác, nhưng nhắc nhớ rằng, trước tiếng kêu của những người khiêm nhường, Thiên Chúa “giải thoát họ khỏi mọi cơn nguy khốn”, bởi vì “Người ở gần những tấm lòng tan vỡ” và “cứu những tâm hồn thất vọng ê chề” (c. 18-19). Vì lý do này, Giáo hội thể hiện mình trước thế giới như một tiếng nói liên đới với tất cả những người nghèo khổ và thiếu thốn, không im lặng trước những bất công và với sự hiền lành, dấn thân thăng tiến phẩm giá của mỗi người.

Anh chị em rất thân mến, trong hành trình môn đệ truyền giáo này, anh chị em có một sự hỗ trợ vững chắc: Mẹ Thiên quốc của chúng ta – và tối rất thích khám phá điều này – mong muốn mang đến cho anh chị em một dấu hiệu hữu hình về sự diện diện kín đáo và ân cần của Mẹ, bằng cách để ảnh tượng của mình được tìm thấy ở một bãi rác. Trong đống rác, bức tượng Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội xinh đẹp xuất hiện. Mẹ không tì vết, không tội lỗi muốn đến gần chúng ta đến mức đi xuống tận cặn bã của xã hội, để từ đống rác rưởi bẩn thỉu mà sự thanh khiết của Mẹ Thiên Chúa thánh thiện có thể tỏa sáng. Tôi cũng được biết về truyền thống thú vị của người Mông Cổ về suun dalai ijii, người mẹ có trái tim rộng lớn như đại dương sữa. Nếu trong chuyện kể Lịch sử huyền bí của người Mông Cổ, việc mang thai của nữ hoàng huyền thoại Alungoo là ánh sáng xuyên qua từ lỗ trên của ger, thì anh chị em có thể chiêm ngưỡng nơi Đức Trinh Nữ Maria ánh sáng từ mẫu từ trên cao đồng hành mỗi ngày với những bước đi của Giáo hội anh chị em.

Vì thế, khi ngước mắt nhìn lên Đức Maria, anh chị em có thể tìm được sự bình yên, khi thấy rằng sự nhỏ bé không phải là một vấn đề mà là một tài nguyên. Đúng vậy, Thiên Chúa yêu thích sự nhỏ bé và ưu thích thực hiện những điều vĩ đại qua sự nhỏ bé, như Đức Maria đã làm chứng (Lc 1, 48-49). Anh chị em thân mến, đừng lo lắng về những con số nhỏ bé, những thành công muộn màng, những điều to lớn không xuất hiện. Đây không phải là đường lối của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nhìn lên Đức Maria, Đấng cao cả hơn cả trời trong sự bé nhỏ của mình, vì Mẹ đã đón nhận nơi mình Đấng mà các tầng trời không thể chứa được (1V 8,27). Chúng ta hãy phó mình cho Mẹ, cầu xin Mẹ một lòng nhiệt thành mới, một tình yêu nồng nàn không bao giờ mệt mỏi làm chứng cho Tin Mừng với niềm vui. Hãy tiếp tục, can đảm, không mệt mỏi tiến bước. Cám ơn vì chứng tá của anh chị em. Thiên Chúa, Đấng đã chọn và tin tưởng anh chị em; tôi ở với anh chị em và với tất cả tâm hồn tôi nói với anh chị em: cám ơn vì chứng tá của anh chị em, cám ơn vì cuộc đời anh chị em đã dành cho Tin Mừng. Hãy tiếp tục như thế, kiên trì cầu nguyện và sáng tạo trong bác ái, kiên trì hiệp thông, vui tươi và hiền lành trong mọi sự và với mọi người. Tôi chúc lành và nhớ đến anh chị em. Và xin anh chị em đừng quên cầu nguyện cho tôi. Cám ơn anh chị em!

Nguồn tin: vaticannews.va/vi

Read More
02Tháng Chín
2023

Không khí đón tiếp Đức Thánh Cha tại Phủ Doãn Tông Toà Ulaanbaatar

02/09/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0
Không khí đón tiếp Đức Thánh Cha tại Phủ Doãn Tông Toà Ulaanbaatar lúc 11 giờ 30 (giờ địa phương) ngày 01.09.2023.


Truyền thông Hội đồng Giám mục Việt Nam
Read More
02Tháng Chín
2023

Mông Cổ, giữa Tín ngưỡng Tổ Tiên và mảnh đất Truyền giáo Công Giáo

02/09/2023
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0
Giống như những con đường tơ lụa xuyên suốt đất nước, Mông Cổ cũng là nơi giao thoa của các tôn giáo và tín ngưỡng vốn đã hình thành nên bản sắc đất nước qua nhiều thế kỷ. Tuy nhiên, chỉ là một thiểu số nhỏ bé, người Công giáo vẫn sống hòa hợp với phần còn lại của xã hội. Cận cảnh khung cảnh tôn giáo mà Đức Phanxicô đến gặp.

Được đánh dấu bởi chủ nghĩa vô thần của nước Cộng hòa Nhân dân, vốn đã trở thành vệ tinh của Liên Xô vào năm 1924 và cho đến đầu những năm 1990 cũng như khi giành được độc lập, đất nước này trước hết kín múc tính tôn giáo từ di sản Phật giáo của mình. Phật giáo Mông Cổ thuộc trường phái Gelupa, đại diện cao nhất của trường phái này là Đức Đạt Lai Lạt Ma. Dựa trên di sản này, thậm chí còn có một nỗ lực nhằm kết hợp chủ nghĩa cộng sản với Phật giáo địa phương, nỗ lực này đã kết thúc trong thất bại và dẫn đến các cuộc thanh trừng và phá hủy các tu viện đáng kể. Ngay trước khi kỷ nguyên cộng sản ra đời, đất nước này thậm chí còn có thời gian ngắn là một nước thần quyền Phật giáo. Một dấu hiệu cho thấy sự lo sợ về sự quay trở lại của tôn giáo, Cộng hòa Nhân dân Mông Cổ đã phải ngăn chặn sự hóa sinh của Đức Phật bằng một sắc lệnh.

Truyền thống Phật giáo

Tuy nhiên, Phật giáo sẽ vẫn còn ngấm ngầm trong những thập niên tiếp theo. Nhà nhân chủng học Grégory Delaplace, một chuyên gia về các vấn đề tôn giáo ở Mông Cổ, giải thích: “Mọi người lúc này hay lúc khác đều nhờ đến các tăng sĩ đang sống bí mật”. Từ những năm 1990, mảnh đất ươm mầm này đã tạo điều kiện cho sự hồi sinh ngoạn mục của Phật giáo trong nước. Các tu viện bị phá hủy trong các cuộc thanh trừng lấy cảm hứng từ chủ nghĩa Stalin vào những năm 1930 đã dần được xây dựng lại vào những năm 2000.

Truyền thống Phật giáo này quy định những mặt quan trọng trong đời sống xã hội Mông Cổ, với việc các tăng sĩ thường được mời đến dự đám tang, hỏi ý kiến ​​về những thời điểm quan trọng trong cuộc sống hoặc để quan sát các vì sao cho Năm Mới.

Một lá cờ Vatican bên ngoài Phủ doãn Tông tòa, nơi Đức Phanxicô sẽ lưu trú tại Oulan-Bator.
Sự xuất hiện của các nhà truyền giáo Công giáo

Năm 1992, Mông Cổ được hưởng quyền tự do với tư cách là một quốc gia độc lập và thông qua hiến pháp mới đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng. Vatican đã gửi ba linh mục đầu tiên đến đất nước này, các thành viên của Tu hội Trái Tim Vô Nhiễm Đức Maria (CICM), một dòng được thành lập vào thế kỷ 19 bởi Théophile Verbist người Bỉ, người qua đời năm 1868 tại khu vực ngày nay là Nội Mông, nằm trên lãnh thổ Trung Quốc. Năm 1993, quốc gia Trung Á này và Tòa Thánh chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao. Chuyến viếng thăm của Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đánh dấu kỷ niệm này.

Nhà thờ Mông Cổ đầu tiên được thánh hiến vào năm 1996, ngày nay là nhà thờ chánh tòa Thánh Phêrô và Phaolô ở Oulan-Bator, nơi Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ gặp gỡ các nhà chức trách Công giáo và các tu sĩ hiện diện trong nước.

Ngày nay chỉ có 1.500 người, cộng đồng Công giáo nhỏ bé bao gồm một giám mục, 25 linh mục (trong đó có hai người Mông Cổ) và 33 nữ tu. Giáo hội địa phương này thể hiện trước hết qua công việc bác ái của mình. Việc loan báo Tin Mừng được thực hiện thông qua các công việc, với khả năng hội nhập văn hóa rất lớn. Grégory Delaplace giải thích: “Các nhà truyền giáo Công giáo ít chiêu dụ tín đồ hơn những người Tin Lành, và không dựa vào một truyền thống, vào sự hiện diện của người di cư địa phương như Chính Thống giáo, họ chủ yếu phục vụ người dân ở các khu dân cư bị ảnh hưởng đặc biệt bởi nghèo đói và không yêu cầu người dân phải thực hiện một sự thay đổi triệt để trong cuộc sống như từ bỏ rượu và thuốc lá“.

Một nhà thờ Công giáo ở Arvaikheer, miền trung Mông Cổ
Nơi giao thoa liên tôn

Với 53% theo đạo Phật, nhưng cũng bao gồm các nhóm thiểu số Hồi giáo và các Giáo hội Kitô khác, Mông Cổ ngày nay là một phòng thí nghiệm về đối thoại liên tôn mà Đức Thánh Cha đến gặp. Trong buổi đọc Kinh Truyền Tin ngày 27 /8/2023, Đức Thánh Cha Phanxicô cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của cuộc gặp gỡ này.

Phủ doãn Tông Tòa Oulan-Bator, Đức Hồng Y Giorgio Marengo, người đã đến đất nước này 20 năm trước, hài lòng với chất lượng của cuộc đối thoại này. Ban đầu khá hiếm, giờ đây các cuộc gặp gỡ liên tôn diễn ra hai tháng một lần. Ngài nói : “Giáo hội thấy cần thiết, trong tình thế tuyệt đối cần có mối quan hệ với các tín hữu thuộc các truyền thống tôn giáo khác.”

Sự trở lại của đạo Saman

Trong bối cảnh tôn giáo ở Đông Á, một yếu tố khác cuối cùng cũng rất cần thiết ở Mông Cổ, đó là đạo Saman. Nhà nhân chủng học nói tiếp: “Người dân rất nhiệt tình với ý tưởng kết nối lại với những truyền thống được coi là đã mất nhưng cần thiết cho sự thịnh vượng của Mông Cổ”. Đạo Saman ngày nay dường như là trung tâm của các vấn đề ở Mông Cổ, một đất nước đang mở cửa với thế giới nhưng lại lo lắng về việc mất đi cội nguồn của mình.

Grégory Delaplace giải thích: “Đối với nhiều người Mông Cổ, cần phải quay trở lại với đạo Saman và với sự gần gũi với cảnh quan, với các yếu tố, thiên nhiên để có thể lấy lại vị trí của họ như một người chinh phục trong lĩnh vực địa chính trị đương đại. Theo họ, Phật giáo là một tôn giáo áp bức, không phải là tôn giáo của Mông Cổ, của Thành Cát Tư Hãn, đó không phải là tôn giáo đã cho phép chinh phục một nửa hành tinh”.

Mông Cổ vẫn là vùng đất tự hào về cội nguồn của mình, vốn thừa kế đế chế của các Khả Hãn, nhưng qua nhiều thế kỷ đã tìm cách kết hợp các truyền thống tôn giáo khác nhau. Học giả Marie Favreau viết trong cuốn sách La Horde, comment les Mongols ont changé le monde (Perrin, 2023): “Chính những người theo Hồi giáo, Kitô giáo và Phật giáo vẫn tiếp tục cử hành các nghi lễ của thảo nguyên để tôn vinh tổ tiên, Thành Cát Tư Hãn và con cháu của ông”.


Olivier Bonnel
Chuyển ngữ: Tý Linh
Theo nhật báo Vatican News (31.08.2023)
Nguồn: xuanbichvietnam.net (31.08.2023)
Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 43
  • Page 44
  • Page 45
  • …
  • Page 630
  • Next page
Bài viết mới nhất
TÂM SỰ NGƯỜI LINH MỤC.
23/07/2026
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Hoa trái thiêng liêng hậu tuần Cửu nhật
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.