2021
BÁNH TRƯỜNG SINH
22.4 Thứ Năm Tuần III Phục Sinh
– Các bài đọc Lời Chúa: Cv 8,26-40; Ga 6,44-51.
BÁNH TRƯỜNG SINH
Sự sống là nhu cầu căn bản nhất của con người, đặc biệt trong thời đại hôm nay, người ta thường đưa ra đủ mọi phương cách để giữ gìn và kéo dài sự sống. Mỗi khi có một căn bệnh nan y xuất hiện thì cũng kèm theo ngay những phương thuốc có khả năng chữa lành. Nhưng rồi mỗi ngày con người càng nhận ra rõ hơn những bất lực của chính mình, mà ngay cả những phát minh khoa học tối tân nhất cũng phải đầu hàng trước nhiều cái chết được xem như bí nhiệm, đã gây nên cho con người biết bao sửng sốt, ngỡ ngàng, hoang mang và dao động liên tục. Bởi lẽ cuộc sống trần gian này chỉ là sự sống của thân xác mong manh, mau qua chóng tàn như hơi thở thoáng bay.
Vậy đâu là sự sống đích thực viên mãn mà con người hằng khát khao mong đợi? Đâu là bài thuốc bất tử có thể đáp ứng nhu cầu sự sống vĩnh cửu cho con người?
Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay đã trả lời cho chúng ta về chân lý đích thực của sự sống: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” (c.51ab). Lời xác quyết của Chúa Giêsu đã thực sự làm thỏa mãn cơn khát sự sống hằng ấp ủ từ sâu thẳm nội tâm con người qua bao thời đại. Nhưng làm cách nào chúng ta có thể đón nhận được sự sống đích thực do chính Chúa Giêsu mang đến?
Thiên Chúa đã yêu thương tạo dựng nên chúng ta để được tận hưởng sự sống vĩnh cửu trong vương quốc yêu thương của Ngài. Vì thế, Thiên Chúa Cha luôn không ngừng dẫn dắt con người đi vào trong quỹ đạo yêu thương bằng sự nhận biết về Ngài qua con người Đức Giêsu. Chúa Giêsu đã quả quyết: “Không ai có thể đến với Ta, nếu Cha, Đấng đã sai Ta không lôi kéo nó” (c.44).
Ta thấy Thiên Chúa luôn có nhiều cách thức để giúp chúng ta nhận biết tình yêu của Ngài. Đặc biệt qua trung gian Chúa Giêsu, Con Một yêu dấu của Ngài. Trong mỗi biến cố cuộc sống, với sự tĩnh lặng của lương tâm, hay nhờ những trung gian của Giáo hội, Thiên Chúa lôi kéo chúng ta đến nhận biết Chúa Giêsu và tin vào Ngài, vì chính Ngài cũng là Thiên Chúa yêu thương và quyền năng. Ngài đã đến giữa lòng nhân loại với kiếp sống con người. Ngài yêu thương hiến thân phục vụ và cuối cùng đã chịu đau khổ và chết vì tội lỗi nhân loại. Nhưng Thiên Chúa đã cho Ngài phục sinh vinh hiển, chính nhờ sự phục sinh của Ngài mà chúng ta hy vọng được trả lại sự sống vĩnh cửu mà Ađam đã đánh mất xưa kia. Thiên Chúa vẫn âm thầm hiện diện trong cuộc sống chúng ta để lôi kéo chúng ta đến với Chúa Giêsu lãnh nhận sự sống vĩnh cửu. Nhưng đấy lại là tự do của mỗi chúng ta! Chúng ta có quyền đón nhận hay từ chối?
Cuộc sống hôm nay có quá nhiều hấp dẫn, với những lời mời gọi đầy thu hút dẫn chúng ta đi vào một sự sống giả tạo, bấp bênh, không định hướng qua tiền bạc, danh vọng, thú vui, hưởng thụ. Chúng ta dễ bị cuốn hút vào vòng xoáy của muôn ngàn cạm bẫy giăng mắc tứ phương. Làm sao chúng ta có thể chân nhận ra sự sống đích thực cần phải vươn tới?
Chúa Giêsu đang thì thầm bên tai chúng ta: “Ta là bánh trường sinh!” (c.48). Chính Chúa chứ không phải là những tấm bánh “manna” dưới muôn vàn hình thức tốt đẹp, nhưng chỉ đem lại sự chết muôn đời. Chúng ta có muốn đến với Ngài để ăn chính Ngài và để được sống đời đời không? Quả thật không đơn giản chút nào, vì nhiều khi chúng ta đã bị nhận chìm dưới vũng lầy của muôn ngàn “manna” trá hình. Lời Chúa hôm nay đang thức tỉnh chúng ta hãy đứng lên quay trở về bên Ngài để lãnh nhận sự sống, tình yêu và hạnh phúc “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” (c.51b).
Chúng ta đang sống trong mùa phục sinh, mùa hạnh phúc cứu độ, mùa của sự sống vĩnh hằng. Đức Giêsu đã sống lại để đưa chúng ta vào sự sống vĩnh cửu nơi Vương quốc của Chúa Cha. Nhưng điều kiện là chúng ta phải lãnh nhận mình máu Ngài từ hy lễ Thánh Thể hằng ngày. Chúng ta cần can đảm và dứt khoát từ bỏ những quyến rũ của nhiều tấm bánh “manna” trong cuộc sống hiện tại, để tâm hồn nhẹ nhàng thanh thoát tiến đến Bàn tiệc Thánh Thể lãnh nhận Bánh hằng sống. Chính Đấng phục sinh có sức biến đổi và cảm hóa chúng ta mỗi khi chúng ta lãnh nhận Mình Máu Ngài. Chính Ngài thông ban cho chúng ta sự sống thần linh ngay từ đời này bằng một cuộc sống an bình, yêu thương và tràn đầy hạnh phúc. Dẫu rằng cuộc đời còn lắm gian nan và thách đố, nhưng với tình yêu của Đấng phục sinh, chúng ta đủ sức mạnh để vượt thắng tất cả.
Giáo Hội luôn mời gọi chúng ta hãy trở nên chứng tá cho Tin mừng ngay trong mỗi hoàn cảnh của cuộc sống. Nếu con người hôm nay đang khát khao sự sống đích thực, thì điều tốt đẹp nhất chúng ta có thể trao tặng cho họ chính là sự sống chúng ta đã lãnh nhận từ Thánh Thể. Một cuộc sống yêu thương và phục vụ, một cuộc sống biết cho đi và quảng đại thứ tha là hoa quả của Bánh hằng sống mà chúng ta lãnh nhận mỗi ngày.
Ăn uống để sống là chuyện không có gì để bàn cãi. Nhưng ăn gì uống gì để sống đời đời mới phát sinh nhiều phản ứng trái chiều. Thật vậy, khi Chúa Giêsu nói “bánh hằng sống từ trời” là thịt máu Ngài, “ai ăn sẽ được sống muôn đời” thì không ít người, kể cả các môn đệ của Ngài, bị “’sốc” và bỏ đi vì những lời “chướng tai, không thể nghe nổi” đó. Mà chỉ có những ai được Chúa Cha “lôi kéo,” hay nói cách khác, biết “nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha” với lòng tin, mới có thể “ở lại” và tuyên xưng: “Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời” (Ga 6,68).
Ăn để sống, không phải sống để ăn đã trở thành chân lý trong văn hoá ứng xử của con người. Trong đời sống thiêng liêng việc “ăn và uống” Mình và Máu Thánh Chúa cũng là nhu cầu cần thiết để người tín hữu sống đời đời ngay khi ở đời này và còn đạt đến sự sống ở đời sau nữa.
Xin Đức Kitô phục sinh thánh hóa và đỡ nâng những giới hạn của chúng ta hôm nay, để sự sống thần linh Ngài mang đến cho nhân loại qua sự phục sinh vinh hiển, được tuôn chảy đến mọi tâm hồn đang khát mong sự sống vĩnh hằng.
2021
ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU QUA THÁNH THỂ
20.4 Thứ Ba Tuần III Phục Sinh
– Các bài đọc Lời Chúa: Cv 7,51-8,1a; Ga 6,30-35.
ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU QUA THÁNH THỂ
Lời Chúa ngày hôm qua cho thấy, đám đông dân chúng đã ngộ nhận trong hành trình theo Chúa, ngộ nhận về việc tìm kiếm Thiên Chúa và những công việc của Ngài. Hôm nay đám đông dân chúng lại rơi vào một ngộ nhận khác, ngộ nhận về quyền năng Thiên Chúa. Họ đòi Chúa Giêsu làm một dấu lạ để cho họ thấy và tin vào Ngài. Họ đã dẫn chứng cho Chúa Giêsu về manna thời cựu ước. Họ cho rằng đó là một dấu lạ Môsê đã làm, để chứng thực ông là Đấng được Thiên Chúa sai đến.
Con người ta thường hiếu kỳ, thích dấu lạ (c.30). Chẳng phải chỉ những người đương thời Chúa Giêsu mà người thời nay cũng thế, mỗi khi nghe ở đâu có sự lạ là người ta ùn ùn kéo đến; lắm khi phải vượt đường xa vạn dặm, tốn tiền, tốn của, người ta cũng vẫn sẵn sàng để được chứng kiến dấu lạ, mà thường khi họ lại chẳng thấy gì hết.
Do đó, việc hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng của Chúa Giêsu là sự lạ khá hấp dẫn đối với người Do-thái đương thời; bởi chẳng phải cũng vì cơm bánh mà người ta phải lao tâm khổ trí, vất vả nhọc nhằn đó sao.
Và ta thấy Họ liên tưởng đến tổ tiên họ đã được ăn manna – bánh từ trời rơi xuống; và sự kiện này xem ra còn kỳ diệu hơn cả phép lạ Chúa Giêsu đã làm. Họ chất vấn Chúa Giêsu: “Ông sẽ làm gì đây?” Theo người Do-thái thì một ngôn sứ đích thật phải làm được dấu lạ nào đó cho họ tin. Ở đây, họ muốn so sánh Chúa Giêsu với ông Mô-sê; Mô-sê đã cho tổ tiên họ manna, còn Chúa Giêsu, Ngài làm được gì? Câu hỏi dường như có ngầm ý khích Chúa Giêsu tỏ uy quyền của Ngài và làm cho họ những cái lời lớn hơn.
Chúa Giêsu cho người Do-thái biết không phải ông Môsê cho họ bánh bởi trời mà chính Thiên Chúa ban cho họ; Bánh manna thực sự chỉ là một tiên báo về Chúa Giêsu – bánh đích thực Thiên Chúa sẽ ban cho con người. Con người nhắm vào vật chất, nhưng Chúa Giêsu muốn đưa người ta lên cao hơn, đó là đời sống đức tin. Thánh Phao-lô thường khẳng định: “Nhờ tin mà anh em được cứu độ” (Ep 2,8).
Từ lương thực chóng hư, Chúa Giêsu hứa ban lương thực không bao giờ hư nát là chính mình Người (c.35). Tuy nhiên với đầu óc u mê, cặp mắt thiển cận, người ta chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không nhìn thấy cái lợi trăm vạn lần hơn, đó là được chính Thiên Chúa. Người ta chỉ quan tâm đến nhu cầu của thân xác hay chết mà ít quan tâm đến nhu cầu tinh thần, nhu cầu đem đến sự sống muôn đời cho con người.
Chúa Giêsu đã không ngại nhắc đám đông dân chúng về sự ngộ nhận này. Ngài cho họ thấy : Dấu lạ manna trong cựu ước chỉ là lương thực trần gian, nuôi sống thể xác con người ; còn dấu lạ Chúa Giêsu làm hôm nay, đó là lương thực thần linh, là chính Mình và Máu Thánh Ngài. Dấu lạ manna trong cựu ước, Môsê là nhân vật trung gian cầu khẩn quyền năng của Thiên Chúa ; còn dấu lạ Chúa Giêsu làm hôm nay, chính Ngài đã dùng bàn tay uy quyền của Ngài để thực hiện. Dấu lạ manna trong cựu ước không có giá trị đời đời “cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết” ; còn dấu lạ hôm nay là “bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian”.
Như vậy, sự ngộ nhận của đám đông dân chúng là do họ dựa vào những giá trị bên ngoài. Còn quyền năng Thiên Chúa thì luôn luôn hướng về giá trị đời đời. Giả như Chúa có làm một phép lạ đáp ứng nhu cầu thể xác nào đó của con người, thì qua phép lạ đó Chúa cũng củng cố niềm tin để con người vững bước vào hành trình vĩnh cửu.
Chúa Giêsu lưu ý đám đông rằng : để quyền năng Thiên Chúa được thực hiện, đem lại sự sống đời đời, Ngài đòi hỏi con người phải thực hiện hai hành động cụ thể : “Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ !” Hành động trước tiên là ra khỏi mình để “đến với Chúa”. Hành động tiếp theo là phải “tin vào Ngài”. Vâng, dám vượt ra khỏi bản thân mình, để đến với Chúa, dám liều mình phó thác và tin vào Chúa thì mới thấy được quyền năng của Ngài. Nếu thực hiện được hai hành động này, thì khi đó con người sẽ không hề đói, chẳng hề khát và sẽ có sự sống đời đời.
Suy niệm Tin Mừng theo Thánh Gioan, chúng ta được mời gọi cảm nghiệm sâu sắc quyền năng Thiên Chúa, giúp cho chúng ta vượt ra khỏi ngộ nhận mà đám đông dân chúng đã gặp phải hôm nay. Đã có lần ở chương 4, Thánh Gioan miêu tả cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu và người phụ nữ Samari bên bờ giếng Giacop. Chúa Giêsu nói : “Ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ … đem lại sự sống đời đời.” (Ga 4,14). Và hôm nay, một lần nữa Thánh Gioan cho thấy lời tuyên bố của Chúa Giêsu : “Chính Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với Tôi, không hề phải đói ; ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ !” (Ga 6,30). Thiên Chúa – Đấng làm nên sự sống, Ngài cũng có đủ quyền năng để ban lương thực nuôi sống, lương thực trường sinh là chính Mình Máu Thánh của Ngài.
Chúa Giêsu chính là bánh hằng sống từ trời xuống, ai tin và đón nhận Ngài sẽ không hề phải đói khát bao giờ (c.35). Đến với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ có lương thực nuôi sống linh hồn; Ngài sẵn sàng ban cho chúng ta Lời của Ngài, như kim chỉ nam dẫn lối và thân thể Ngài như của ăn để chúng ta tiến bước về quê hương đích thật. Có Ngài cùng đồng hành trong cuộc sống chúng ta chẳng còn phải lo lạc lối hay đói khát tinh thần. Trong cuộc sống lắm khi những nỗi vất vả và lo toan làm chúng ta quên Chúa; nhưng Chúa Giêsu, Ngài đã nói: “Hỡi những ai vất vả gồng gánh nặng nề, hãy đến với ta, ta sẽ nâng đỡ và bổ sức cho các ngươi”. Con người đói khát thể lý đã bi thảm, nhưng con người đói khát tinh thần càng vạn lần bi thảm hơn. Hầu hết những đau khổ của con người từ vật chất đến tinh thần đều có nguyên nhân từ việc đói khát tinh thần mà ra. Thế giới ‘vắng bóng’ Thiên Chúa, thì trở thành tranh dành, hận thù, ích kỷ, huynh đệ tương tàn, con người không có Thiên Chúa, trống vắng tâm linh thì dầu cho có lắm của cải vật chất, địa vị, danh vọng… cũng không bao giờ thỏa mãn được. chính là bánh hằng sống từ trời xuống, ai tin và đón nhận Ngài sẽ không hề phải đói khát bao giờ (c.35).
Đến với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ có lương thực nuôi sống linh hồn; Ngài sẵn sàng ban cho chúng ta Lời của Ngài, như kim chỉ nam dẫn lối và thân thể Ngài như của ăn để chúng ta tiến bước về quê hương đích thật. Có Ngài cùng đồng hành trong cuộc sống chúng ta chẳng còn phải lo lạc lối hay đói khát tinh thần. Trong cuộc sống lắm khi những nỗi vất vả và lo toan làm chúng ta quên Chúa; nhưng Chúa Giêsu, Ngài đã nói: “Hỡi những ai vất vả gồng gánh nặng nề, hãy đến với ta, ta sẽ nâng đỡ và bổ sức cho các ngươi”.
Con người đói khát thể lý đã bi thảm, nhưng con người đói khát tinh thần càng vạn lần bi thảm hơn. Hầu hết những đau khổ của con người từ vật chất đến tinh thần đều có nguyên nhân từ việc đói khát tinh thần mà ra. Thế giới ‘vắng bóng’ Thiên Chúa, thì trở thành tranh dành, hận thù, ích kỷ, huynh đệ tương tàn, con người không có Thiên Chúa, trống vắng tâm linh thì dầu cho có lắm của cải vật chất, địa vị, danh vọng… cũng không bao giờ thỏa mãn được.
Và cuối cùng ta thấy Tin Mừng hôm qua và ngày hôm nay giúp cho chúng ta ý thức hơn, về hành trình theo Chúa. Trước tiên phải xác định rõ mục đích tìm kiếm Thiên Chúa, xác định rõ điều Chúa muốn và tin vào bàn tay quyền năng của Ngài.
2021
TÌM NƯỚC THIÊN CHÚA
19.4 Thứ Hai Tuần III Phục Sinh
– Các bài đọc Lời Chúa: Cv 6,8-15; Ga 6,22-29.
TÌM NƯỚC THIÊN CHÚA
Con người luôn khao khát tìm kiếm và giải thoát cho mình khỏi đói khát, để được ấm no, hạnh phúc. Người ta luôn tìm mọi cách để thỏa mãn nhu cầu cho riêng mình. Tin Mừng Gioan hôm nay phác họa cho chúng ta rõ điều đó: Người Dothái đến với Chúa Giêsu không phải để nghe giáo huấn hay tin nhận Người, nhưng là vì tò mò, tìm hiểu những phép lạ Chúa làm, được Người cho ăn uống no nê chỉ để thỏa mãn cho bản thân.
Chúa Giêsu xuống trần gian đồng cảm với nỗi đau khổ của con người đang sống trong một thế giới đầy tội lỗi. Người chấp nhận gánh lấy đau khổ, cái chết và phục sinh, để giải thoát khỏi cơn đói khát không chỉ là cơm bánh, mà còn giải thoát con người khỏi đói khát về niềm tin và tinh thần, để chuẩn bị cho cuộc sau đời sau. Do đó, Chúa muốn ban cho con người thứ lương thực trường tồn là ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu nơi Nước Trời.
Người Do Thái thời Chúa Giêsu lũ lượt kéo đến tìm kiếm Ngài. Đó là tín hiệu đáng mừng, nói lên lòng khao khát của họ đối với Chúa Giêsu. Tuy nhiên, sự việc đó chưa hẳn là xuất phát bởi một lòng tin, niềm khao khát vì lòng yêu mến và đầy tràn hy vọng. Bởi vì, qua lời đáp của Chúa Giêsu, chúng ta cò thể hiểu được ‘ý định” của đám đông dân chúng Do Thái.
“Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê”.
Họ tìm Chúa vì nhu cầu vật chất hơn là vì dấu lạ để tin. Họ tìm gặp Chúa để xin Ngài thỏa mãn cho họ được ăn bánh no nê. Họ đi tìm kiếm không phải vì đã nhận ra ý nghĩa của phép lạ bánh hóa nhiều. Họ đã chứng kiến làm phép lạ bánh hóa nhiều, nay, họ lại muốn Ngài hãy tiếp tục làm nhiều phép lạ hơn nữa cho họ về phương tiện của cải vật chất, hơn là để tin vào Ngài là Đấng thiên sai, từ trời xuống trần gian ban phát cho con người sự sống thật, sự sống vĩnh cửu.
Con người hôm nay đang sống trong thế giới tục hóa, thế giới thực dụng, thế giới hưởng thụ vật chất, của cải tiền bạc, nên cũng rơi vào tình trạng xa dần tôn giáo. Con người hôm nay chạy theo những nhu cầu về vật chất hơn là tìm kiếm chân lý, lẽ sống của cuộc đời. Bởi thế, cuộc sống của chúng ta có rất nhiều mối lo toan: lo cho bản thân, gia đình:; lo học hành, lo cho những nhu cầu giải trí, sống hưởng thụ, chạy theo những đam mê trần tục.
Cuộc sống của chúng ta chỉ loay hoay sao cho có của ăn, áo mạc, tiền bạc dư dật hơn là đi tìm kiếm Chúa. Chúng ta mất bao nhiêu thời giờ, bao nhiêu công sức để lo cuộc sống vật chất đời này. Nhưng thử hỏi chúng ta đã dành bao nhiêu thời giờ cho cuộc sống vĩnh cửu? Chúng ta đã dành thời gian đi tham dự Thánh lễ, rước lễ, gặp gỡ Chúa qua Lời Chúa dạy, và sốt sắng cầu nguyện với tất lòng tin yêu mến Chúa? Ngay trong gia đình, chúng ta có cầu nguyện chung với nhau, đọc và lắng nghe Lời Chúa để cho Lời Chúa hướng dẫn soi sáng đời sống của chúng ta hay không?
Chúa Giêsu hiểu tính cách và thái độ của những người Do Thái đương thời chỉ biết hướng chiều về của cải vật chất mà không nhận ra Chúa và tin vào Ngài.
Chúa Giêsu đã dạy cho họ thay đổi cái nhìn và lối sống của họ: “các ngươi hãy ra công làm việc…Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm là tin vào Đấng Người đã sai đến”. Nghĩa là phải tin vào Ngài là Đấng Cứu Thế, từ Chúa Cha sai đến trần gian.
Chúa đến để cho chúng ta được sống và sống dồi dào. Chỉ có Chúa là đường, là sự thật, và là sự sống của chúng ta. Chỉ có Chúa là Đấng cứu độ duy nhất, mang lại cho chúng ta sự sống đời đời.
Chúng ta đừng vì lương thực hư nát, đừng vì những của cải phù hoa chóng qua – nay còn mai mất, nhưng hãy tìm kiếm Thiên Chúa và tin vào “Ðấng được sai đến” là Chúa Giêsu. Chỉ có Ngài Ngài mới mang lại ý nghĩa và giá trị cho cuộc sống của chúng ta. Chỉ có Ngài mới làm cho chúng ta thỏa mãn niềm khát vọng hạnh phúc thật, hạnh phúc vĩnh cửu mà thôi.
Hôm nay, chúng ta phải xác tín niềm tin của chúng ta vào Chúa, qua đời sống đạo của chúng ta.
Niềm tin của chúng ta hôm nay thể hiện qua việc sống bí tích Thánh Tẩy, đó là sống xứng đáng làm con cái của Chúa, năng lãnh nhận bí tích hòa giải và chân thành sám hối để được ơn tha thứ của Chúa.
Niềm tin của chúng ta thể hiện qua việc thờ phượng, sống đức tin, cậy, mến Chúa, lắng nghe và sống các lời Chúa dạy, năng lãnh nhận bí tích Thánh Thể là nguồn sự sống đời đời của chúng ta, và trong cuộc sống luôn sống theo lời Chúa dạy, là khiêm nhường, yêu thương, và phục vụ mọi người.
Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta: hãy sống những điều Chúa Giêsu đã dạy bằng một cuộc đời công chính và tích cực xây dựng một cuộc sống công bằng bác ái, hiệp nhất và yêu thương, tận tình phục vụ và sẵn sàng chia sẻ với mọi người. Đồng thời chấp nhận từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày để theo Chúa.
Tin Mừng ngày hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy tìm kiếm cho mình một thứ lương thực ban lại sự sống và hạnh phúc đời đời. Ngài chỉ cho chúng ta một loại lương thực không bao giờ hư mất và rất quan trọng trong đời sống của chúng ta, đó chính là Lời Chúa. Đây mới là điều đích thực đem lại cho chúng ta niềm hạnh phúc trường tồn luôn mãi.
2021
PHÉP LẠ MỖI NGÀY
16.4 1Thứ Sáu Tuần II Phục Sinh
– Các bài đọc Lời Chúa: Cv 5,34-42; Ga 6,1-15.
PHÉP LẠ MỖI NGÀY
Dân Chúa đứng trước sự đói khát về nhu cầu thân xác, Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn ?”. Các ông thưa lại rằng: “Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người”.
Với sự lo toan của con người, các con không thể lo cho cả ngàn người, đó là sự phản ứng bất lực nơi con người trước những nhu cầu to lớn (lương thực cho năm ngàn người). Người bảo các ông: “Cứ bảo người ta ngồi xuống”, có nghĩa là sửa soạn ăn, ngả lưng là tư thế để ăn, như là tư thế sẵn sàng để lãnh nhận hồng ân. “Cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn”. Bánh trao ban dư đầy thu được mười hai thúng đầy, ý muốn chỉ tới bữa tiệc sau này trên nước Trời.
Hành động trung tâm của nước Trời và mọi người đều ăn no. Sự dư dật là một dấu chỉ được báo cho thời kỳ của Đấng Mêssia trong Kinh Thánh (x. Đnl 6,11; Tv 132,15; Is 65,10).
Tin Mừng hôm nay hẳn đã quá quen thuộc với các Kitô hữu như tôi, bạn và anh chị. Sự quen thuộc này có nguy cơ khiến ta khó mà đọc ra sứ điệp Chúa Phục Sinh muốn nhắn gửi cho mỗi người. Vậy, cùng nhau ta vượt qua cơn cám dỗ biết rồi để ở lại với Chúa Giêsu trong ít phút ngắn ngủi này.
Ta thấy khi “nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình”, Ngài liền hỏi môn đệ: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” Thật ra, Ngài có thể để mặc họ trở về nhà với cái bụng lép xẹp, và chắc chắn chẳng ai lên tiếng trách móc Ngài. Nhưng Ngài không làm thế. Tình thương và sự nhạy cảm đối với đau khổ và hạnh phúc của con người đã thúc đẩy Ngài đáp ứng nhu cầu của họ. Đã khiến Ngài luôn sẵn sàng “mở rộng bàn tay và thi ân” cho chúng ta, điều quan trọng là chúng ta có sẵn sàng “mở rộng bàn tay, cõi lòng của mình” để đón Ngài vào cuộc đời của chúng ta hay không mà thôi.
Trước hết, về ý nghĩa của trình thuật trong mạch sống phụng vụ. Chắc hẳn Hội Thánh cho con cái mình đón nhận trình thuật này trong tuần II Phục Sinh là để tiếp tục loan đi lời gọi mời những ai tin và đón nhận Chúa Giêsu Kitô, rằng: nếu bạn đã tin nhận Ngài là Chúa, Đấng đã thực sự chết như một con người và thực sự sống lại bởi quyền năng Thiên Chúa, và Ngài vẫn đang sống, vẫn ở đây, thật gần bạn, thì bạn hãy đón nhận lấy chính Thánh Thể Ngài, đặc biệt qua Thánh Lễ được cử hành mỗi ngày, để trong bạn có sự sống của Ngài, trong Ngài có sự sống của bạn. Bởi chính Ngài chứ không ai khác, là tấm bánh mà cuộc đời này cần biết bao. Và Hội Thánh cũng biết con người thời nay, hơn bao giờ hết cần thứ bánh đem lại cho họ sự sống đời đời mà duy chỉ Chúa Giêsu mới đáp ứng nổi.
Kế đến, ta thấy Chúa Giêsu trong trình thuật hóa bánh của thánh sử Gioan có nét riêng biệt so với các thánh sử khác. Thật vậy, bản văn cho biết Chúa Giêsu đóng vai trò chủ động, Ngài đi bước trước. Ngài nhìn thấy nơi đông đảo dân chúng đến với mình một nhu cầu được ăn. Ngài nhìn thấy cái đói của dân chúng. Ngài đáp ứng nhu cầu này trong sự hoang mang bất lực ban đầu của các môn đệ, rồi sau đó là sự hả hê mừng rỡ bởi ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý, ăn đến no nê của đám đông mà nguyên số đàn ông đã khoảng năm ngàn.
Phép lạ cả thể ấy được thánh Gioan nhìn và gửi cho hậu thế một thông điệp rõ ràng: đây là dấu lạ. Nghĩa là tôi, bạn và anh chị hôm nay đọc trình thuật này, sẽ được mời gọi xác tín rằng: Chúa Giêsu chính là bánh hằng sống, Ngài nuôi dân bằng thứ lương thực mà con người không thể tìm đâu ngoài Ngài. Với bí tích truyền chức thánh và mệnh lệnh hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy, Chúa Giêsu vẫn hóa bánh hằng ngày trong từng thánh lễ. Ngài vẫn sẵn sàng, chờ đợi và mong mỏi được ăn lấy, để nuôi sống và thánh hóa từng phận đời, để cuộc đời này hóa thiên đường, hóa vĩnh cửu, hóa thánh thiêng, hóa bất tử.
Trong thân phận là người và là Kitô hữu, chúng ta đã từng được ăn thứ bánh ấy, được động chạm vào Chúa Giêsu, được Ngài đi vào cơ thể qua đường thực quản, được Ngài thấm nhập vào từng mạch máu, đường gân, thớ thịt, … Nhưng liệu ta có cảm nhận được sự thánh thiêng, sự vĩnh cửu và sức sống dâng trào của Thánh Thể ? hay mỗi lần rước lễ chỉ là mỗi lần làm theo nghi thức ? Hoặc giả, ta cũng cảm thấy sốt mến trong những phút Chúa vừa vào lòng, rồi thì sau đó chẳng còn gì, chẳng cảm nhận được gì, chẳng được biến đổi hay thánh hóa gì cả ?
Hơn nữa, Thánh Thể mời gọi sẻ chia, mời gọi phục vụ, mời gọi biến đời mình thành bánh, mời gọi bẻ bánh đời mình cho anh chị em,…. Liệu những gọi mời ấy có chạm vào tai, vào tim, vào tay của ta ? Tin Mừng không chỉ được rao loan bằng lời nói nơi môi miệng, mà còn bằng hành động, bằng lối sống, bằng sự dấn thân liên lỉ như thể ta đang cùng Chúa Giêsu trở thành bánh cho đời.
Bí tích Thánh Thể chính là một phép lạ mà Chúa Giêsu đang thực hiện mỗi ngày để từng người chúng ta có được nguồn lương thực. Thế nhưng, vẫn còn rất nhiều người ở giữa chúng ta đi tham dự Thánh lễ nhưng lại chẳng cần hiệp lễ. Như vậy, chúng ta có khác gì một người đi tham dự một bữa tiệc, nhưng đến nơi, chẳng chịu ăn, cứ ngồi nhìn người khác ăn, thì điều chắc chắn là sau đó, phải mang bụng đói trở về nhà. Và nhiều lần “nhịn đói” như thế, sẽ trở thành “suy dinh dưỡng”, và hậu quả tất yếu đối với những người “suy dinh dưỡng” là họ sẽ không đủ sức để làm bất cứ việc lành nào, và rất dễ mắc bệnh, tức là phạm tội khi bị các “vi trùng” là các cơn cám dỗ của ma quỷ tấn công.
Ước gì khi tham dự Thánh lễ, tất cả chúng ta đều mở rộng tâm hồn mình để sẵn sàng đón Chúa vào lòng. Để một khi được liên kết cùng Chúa, chúng ta cũng biết mặc lấy tâm tình của Ngài, là tiếp tục lo lắng và chia sẻ cho anh em đồng loại. Và như vậy trong Chúa, chúng ta vượt qua được khó khăn và trở ngại trong cuộc sống. Và chúng ta tất cả đều được no thoả không chỉ bánh phần xác mà còn là lương thực nuôi sống linh hồn.
