Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Suy niệm hàng ngày

Home / Phụng vụ / Suy niệm hàng ngày
26Tháng Tám
2024

Chọn Nhóm Mười Hai

26/08/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

10.9 Thứ Ba Thứ Ba trong tuần thứ Hai Mươi-Ba Mùa Quanh Năm

1 Cr 6:1-11; Tv 149:1-2,3-4,5-6,9; Lc 6:12-19

Chọn Nhóm Mười Hai

Lịch sử ơn cứu rỗi đã khởi đầu và tiếp diễn bằng những cuộc tuyển chọn. Ở khởi đầu lịch sử này, từ trong đám dân du mục vô danh tại miền Lưỡng hà địa, Thiên Chúa đã chọn Abraham; trong những người con của ông, Ngài chỉ chọn Isaac; và trong những người con của Isaac, Ngài chỉ chọn Yacob làm người cha của mười hai chi tộc Israel. Ðể thực hiện cuộc giải phóng con cái Israel ra khỏi ách nô lệ Ai Cập, Ngài đã chọn Môsê làm thủ lãnh. Sau khi Israel đã được Ngài chọn làm dân riêng và qua đó thực thi chương trình cứu rỗi, Thiên Chúa cũng tiếp tục một đường hướng: Ngài chọn lựa một số người và trao cho họ một trách vụ đặc biệt: Ngài đã chọn Ðavít làm vua, thay thế cho Saul; Ngài đã chọn một số người làm ngôn sứ cho Ngài.

Tất cả những chọn lựa của Thiên Chúa đều bất ngờ, nghĩa là vượt lên trên những tiêu chuẩn chọn lựa thông thường của con người. Từ Abraham qua Môsê, đến các ngôn sứ và Ðavít, tất cả đều được chọn lựa không phải vì tài năng đức độ riêng của họ: Môsê chỉ là một người ăn nói ngọng nghịu; Ðavít là cậu bé kém cỏi nhất trong số anh em mình, Yêrêmia, Isaia đều nhận ra nỗi bất lực yếu hèn của mình khi được Thiên Chúa chọn làm ngôn sứ.

Tiếp tục đường lối của Thiên Chúa, Chúa Giêsu cũng đã chọn các môn đệ của Ngài theo những tiêu chuẩn bất ngờ nhất. Mười hai Tông đồ được Ngài chọn làm cộng sự viên thân tín nhất và đặt làm cột trụ Giáo Hội, không phải là bậc tài ba xuất sắc, cũng không phải là thành phần ưu tú thuộc giai cấp thượng lưu trong xã hội; trái lại họ chỉ là những dân chài quê mùa dốt nát miền Galilê; có người xuất thân từ hàng ngũ thu thuế tức là hạng người thường bị khinh bỉ.

Thánh Luca đã ghi lại một chi tiết rất ý nghĩa trong việc lựa chọn của Chúa Giêsu: Ngài đã cầu nguyện suốt đêm. Không ai biết rõ nội dung, nhưng sự liên kết với Thiên Chúa trong cầu nguyện và việc chọn lựa cho thấy tính cách nhưng không của ơn gọi: Thiên Chúa muốn gọi ai tùy Ngài và sự lựa chọn đúng không dựa vào tài đức của con người. Chúa Giêsu đã cầu nguyện, bởi vì Ngài biết rằng tự sức riêng, con người không thể làm được gì. Phêrô đã cảm nghiệm thế nào là sức riêng của con người khi ông chối Chúa ba lần; sự đào thoát của các môn đệ trong những giờ phút nguy ngập nhất của cuộc đời Chúa, và nhất là sự phản bội của Yuđa, là bằng chứng hùng hồn nhất của sức riêng con người. Bỏ mặc một mình, con người chỉ chìm sâu trong vũng lầy của yếu đuối và phản bội.

Đức Giêsu đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha trước khi chọn các Tông đồ. Điều này chứng tỏ việc tuyển chọn các Tông đồ rât quan trọng, vì các ngài tiếp tục sứ mệnh của Đức Giêsu. Chúa gọi và chọn họ chứ họ không cho mình được chọn hoặc tự ứng cử, nghĩa là Chúa ở một vị thế cao hơn, Chúa là trung tâm chứ không phải họ được quyền lấy mình làm chuẩn; như thế điều kiện đầu tiên để trở thành Tông đồ là do Chúa chọn. Các môn đệ lại với Ngài, nghĩa là họ phải được tách ra khỏi đám đông và đến; như thế, điều kiện thứ hai là khi được gọi,  họ phải được tách riêng ra, nghĩa là phải có sự thay đổi đời sống nên tốt hơn.

Từ mười hai người dân chài thất học, Chúa Giêsu đã xây dựng Giáo Hội của Ngài. Nền tảng của một Giáo Hội không phải là sức riêng của con người, mà là sức mạnh của Ðấng đã hứa: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. Chính sự hiện diện sinh động và ơn thánh của Ngài mới có thể làm cho Giáo Hội ấy đứng vững đến độ sức mạnh của hỏa ngục không làm lay chuyển nổi. Thánh Phaolô, người đã từng là kẻ thù số một của Giáo Hội cũng đã bất thần được Chúa Giêsu chọn làm Tông đồ cho dân ngoại. Ngài luôn luôn cảm nhận được sức mạnh của ơn Chúa: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”, hoặc “Nếu phải vinh quang, thì tôi chỉ vinh quang về những yếu đuối của tôi mà thôi, vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh”.

Ðọc lại đoạn văn, chúng ta có thể lưu ý đến hai đặc điểm chính của cộng đoàn quanh Chúa Giêsu, tiêu biểu cho cộng đoàn Giáo Hội Chúa trong tương lai. Trước hết, có thể nói đây là một cộng đoàn phổ quát, vượt ra bên ngoài ranh giới của dân tộc Do Thái. Sự độc quyền nhờ ân sủng Chúa nơi một dân tộc đã chấm dứt. Mọi người, mọi dân Chúa đã mời gọi gia nhập vào cộng đoàn này.

Ðặc tính thứ hai là trật tự mới của cộng đoàn được thiết lập qui về Chúa là trung tâm và có mười hai tông đồ được Chúa Giêsu chọn riêng ra, được Người huấn luyện và trao cho sứ mạng, chăm sóc, hướng dẫn cộng đoàn mới.

Tông đồ Phêrô được nhắc đến trong đoạn văn là kẻ đứng đầu nhóm Mười Hai: “Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai các con”. Các tông đồ và cộng đoàn theo Chúa đã nghe lời Ngài nhiều hơn sau những biến cố vượt qua của Chúa, khi Giáo Hội được khai sinh. Chúa Giêsu đã chuẩn bị để nhóm Mười Hai tông đồ này trở thành nền tảng cho toàn thể Giáo Hội mới của Chúa. Hơn nữa, con số mười hai tông đồ là biểu hiện thứ nhất có ý nghĩa nhắc đến mười hai chi tộc của toàn dân Do Thái trong thời Cựu Ước. Dân mới của Chúa thời Tân Ước được mở rộng đón nhận toàn thể nhân loại không ai bị loại ra khỏi chương trình cứu rỗi của Chúa.

Khi chọn muời hai tông đồ, Người hướng về Đấng đã sai Người mà cầu nguyện xin ơn soi sáng và sức mạnh. Rồi xuống với các môn đệ và chọn mười hai người, ai sẽ chối Người và ai sẽ phản bội Người. Một đội quân biệt động! vô học thức, vô giáo dục, vô trường lớp, chẳng ai biết tiếng tăm họ. Họ thuộc loại phó thường dân, quá tầm thường, phần đông là dân chài. Chính trên đó Đức Giêsu xây Giáo Hội. Thật nghịch lý! một ông thầy sau khi đã dạy như điên về thập giá, sẽ chịu đóng đinh treo trên thập giá. Và các tông đồ cũng chẳng có vẻ gì nổi, họ tiếp tục cuộc mạo hiểm mâu thuẫn, vẫn kéo dài và sẽ kéo dài vô cùng.

Suy niệm về việc Chúa Giêsu tuyển chọn mười hai Tông đồ của Ngài, chúng ta được mời gọi nhận ra thân phận yếu đuối bất toàn của chúng ta, đồng thời nói lên niềm tín thác của chúng ta vào tình yêu của Ngài. Chỉ có một sức mạnh duy nhất để chúng ta nương tựa vào, đó là sức mạnh của ơn Chúa. Với niềm xác tín đó, thì dù phải trải qua lao đao thử thách, chúng ta vẫn luôn hy vọng rằng tình yêu của Chúa sẽ mang lại những điều thiện hảo cho chúng ta.

 

Read More
26Tháng Tám
2024

Cốt Lõi Của Ðạo

26/08/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

9.9 Thứ Hai Thánh Phêrô Claver, Lm

1 Cr 5:1-8; Tv 5:5-6,7,12; Lc 6:6-11

Cốt Lõi Của Ðạo

Thánh Phêrô Claver sinh năm 1580 tại Verdu, nước Tây Ban Nha, trong một gia đình nghèo. Nhờ một ân nhân, ngài được đi học. Năm 16 tuổi, ngài học văn chương và triết lý tại Barcelona. Năm 22 tuổi, ngài gia nhập Dòng Tên tại Tarragona. Năm 24 tuổi, ngài được gởi đến học viện Montesion của Dòng tại thành phố Palma, trên đảo Mallorca ở Địa Trung Hải. Tại đây, học viên trẻ Phêrô Claver kết thân với tu huynh gác cổng là thánh Anphong Rodriguez. Vị tu huynh thánh thiện đã thấy được khao khát cháy bỏng muốn phục vụ Chúa Kitô và những người nghèo khổ nơi học viên này, nên đã khuyến khích anh đi truyền giáo ở Nam Mỹ.

Sau khi hoàn tất chương trình thần học tại Barcelona, ngài được bề trên cho phép đi Nam Mỹ. Năm 1610, ngài đến Cartagena, thường được gọi là chợ nô lệ, miền bắc nước Colombia, để sống và chết với người da đen bị bán làm nô lệ. Sau khi thụ phong linh mục, ngài làm Năm Ba, rồi khấn lần cuối với lời khấn phụ suốt đời làm nô lệ cho người da đen: “TÔI PHÊRÔ CLAVER, MÃI MÃI LÀ NÔ LỆ CỦA NHỮNG NGƯỜI ETHIÔPI”.

Thời ấy, người Châu âu da trắng thường đến Châu Phi dùng vũ lực bắt người da đen dồn xuống tàu đem qua Châu Mỹ bán cho các chủ đồn điền. Được tin một chiếc tàu nô lệ sắp đến, ngài chờ sẵn ở cảng. Tàu vừa cập bến, ngài xuống giúp đỡ những người đau yếu, bệnh tật, thiếu ăn, thiếu mặc… Tiếp đến, ngài ở bên cạnh họ khi họ bị dồn vào những khu tập trung và bị đem bán như súc vật. Rồi khi họ đã được ông chủ nào đó mua về làm nô lệ, ngài thăm viếng, bênh vực, an ủi khi họ bị đối xử bất công. Ngài kiên trì trong công việc bác ái này suốt 40 năm trời, cho đến khi ngài bệnh tật và qua đời ngày 8.9.1654. Ngài rửa tội cho khoảng 100 ngàn người, phần lớn trong số họ là người da đen. Ngài được gọi là Thiên sứ hòa bình của thành phố Cartagena.

Với lòng yêu mến và ao ước phục vụ Chúa Giêsu và con người, cha Phêrô Claver luôn tâm niệm bốn nguyên tắc: Nỗ lực tìm kiếm và nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong mọi sự, hoàn toàn tuân phục bề trên, làm mọi sự cho vinh danh Thiên Chúa hơn và nỗ lực bằng mọi giá để giúp cho các linh hồn được ơn cứu độ. Cha cũng luôn tự nhắc mình và các bạn của cha rằng: “Chúng ta phải nói với họ bằng đôi tay trước khi nói với họ bằng miệng lưỡi của chúng ta.”

Ngài được Đức Thánh Cha Lêô XIII tuyên thánh năm 1888 và được Hội Thánh biểu dương như một Phanxicô Xavier của người da đen. Ngài được đặt làm quan thầy các xứ truyền giáo cho người Châu Phi; ngài còn là quan thầy cho xứ Colombia.

Văn hào Nga Léon Tolstoi có kể câu truyện ngụ ngôn như sau: Một ông chủ nọ giao cho các gia nhân một công việc và bảo họ chỉ chu toàn công việc ấy mà thôi. Ông hứa sẽ thưởng công cho họ, nếu họ làm tốt công việc. Lúc mới bắt tay vào việc, ai cũng muốn làm vừa lòng ông chủ, cho nên để hết tâm trí vào công việc được giao. Thế nhưng, một thời gian sau đó, nhiều người cho rằng để làm vừa lòng ông chủ và để được phần thưởng bội hầu hơn, cần phải làm nhiều việc khác nữa. Họ nghĩ ra nhiều việc khác và dần dần chú tâm vào đó đến độ quên bẵng đi công việc được chủ giao cho lúc đầu. Bận bịu với những công việc mới, chẳng những họ không còn nhớ tới công việc đã được giao, mà cũng chẳng màng tới phần thưởng ông chủ đã hứa. Cuối cùng, tưởng mình đã có thể tự túc với công việc của mình, họ cũng gạt luôn ông chủ ra khỏi cuộc sống của họ. Léon Tolstoi đưa ra kết luận: Người ta thường thấy một thái độ như thế nơi các Kitô hữu; họ thay thế đạo của tình thương bằng vô số những nghi lễ trống rỗng vô hồn.

Nhiều người Do thái thời Chúa Giêsu, nhất là các thành phần lãnh đạo trong dân cũng có lối hành đạo tương tự. Thật ra, đạo của mạc khải Do thái giáo cốt yếu cũng là đạo của tình thương; thế nhưng trong thực tế, cái cốt lõi ấy thường bị quên lãng để nhường chỗ cho biết bao nghi thức trống rỗng vô hồn; người ta sẵn sàng loại trừ tha nhân và chối bỏ tình thương để tuân giữ những nghi thức và luật lệ vô hồn ấy.

Chúa Giêsu đã đến và đưa con người trở lại cái cốt lõi của đạo. Tin Mừng hôm nay ghi lại một nỗ lực của Chúa Giêsu nhằm nhắc nhở cho người Do thái về cái cốt lõi của đạo được thể hiện qua lề luật. Một trong những khoản quan trọng của lề luật chính là ngày Hưu lễ. Chúa Giêsu đã không đến để hủy bỏ, nhưng để kiện toàn lề luật, và kiện toàn lề luật chính là mặc cho tinh thần và ý nghĩa của yêu thương; không có tình thương, lề luật chỉ còn là một cái xác không hồn. Như vậy, kiện toàn luật giữ ngày Hưu lễ chính là biến ngày đó thành ngày tôn vinh Thiên Chúa, và không gì đúng đắn và xứng hợp hơn để tôn vinh Thiên Chúa trong ngày Hưu lễ cho bằng thể hiện tình thương đối với tha nhân. Chính trong ý nghĩa ấy mà Chúa Giêsu đã chữa lành một người có bàn tay khô bại trong ngày Hưu lễ. Lề luật là một thể hiện ý muốn của Thiên Chúa, và ý muốn của Chúa không gì khác hơn là con người được sống, và sống dồi dào, sung mãn chính là sống yêu thương. Như vậy chu toàn lề luật trước tiên là sống yêu thương.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách sống đạo của chúng ta. Ðọc kinh, dự lễ, tham gia sinh hoạt giáo xứ mà không sống yêu thương, điều đó có thật sự là sống đạo chưa? Sống đạo đích thực là sống yêu thương: một lời kinh đích thực phải phát xuất từ cõi lòng rộng mở yêu thương; một của lễ đẹp lòng Chúa phải là một nghĩa cử yêu thương dành cho tha nhân. Xin Chúa giúp chúng ta mỗi ngày thêm thấm nhuần cái cốt lõi của đạo là yêu thương.

Read More
28Tháng Bảy
2024

CHÀNG RỂ BỊ ĐEM ĐI

28/07/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

6.9 Thứ Sáu Thứ Sáu trong tuần thứ Hai Mươi-Hai Mùa Quanh Năm

1 Cr 4:1-5; Tv 37:3-4,5-6,27-28,39-40; Lc 5:33-39

CHÀNG RỂ BỊ ĐEM ĐI

Ăn chay là một thực hành bề ngoài nên người ta có thể nhận xét, thậm chí tranh luận. Có lần Chúa Giêsu đã khiển trách kiểu ăn chay nhằm phô trương đạo đức.

Một trong những hiệu quả khiến người ta thực hành ăn chay là rèn luyện khả năng làm chủ của ý chí, vì vậy không chỉ có đạo sư mà triết gia cũng ăn chay.

Ngày nay việc ăn chay hoặc ăn kiêng trở nên phổ biến nhằm tập luyện cho cơ thể khỏe, đẹp; có khi do nghề nghiệp bắt buộc; cũng có khi vì bệnh tật phải hạn chế. Tất cả những trường hợp này đều đòi hỏi khổ luyện và kiên trì mới có hiệu quả. Nếu đem việc ăn chay một vài ngày của nhà đạo chúng ta so sánh thì chẳng khó nhọc gì. Điều khác biệt chắc chắn không phải ở hình thức mà ở mục đích.

Các môn đệ Gioan ăn chay để chờ đón Đấng Messia, và như vậy thì các môn đệ Chúa Giêsu không có lý do ăn chay khi Chúa Giêsu chính là Đấng Messia đang ở với họ.

Thế nhưng, ngay lúc này đây, Chúa Giêsu báo trước về cái chết của Ngài, thế thì việc ăn chay sẽ không bị hủy bỏ. Thật vậy, Chúa Giêsu đã đến trong trần gian, nhưng theo một kế hoạch vô cùng nhiệm mầu Ngài sẽ bị đem đi, lúc đó chúng ta sẽ thiếu vắng sự hiện diện của Ngài.

Sự thiếu vắng đó rất buồn bởi lẽ chúng ta đã hưởng nếm sự khác biệt của một cuộc sống có Chúa Giêsu, một cuộc sống hân hoan như tiệc cưới vì có chàng rể, có gặp gỡ, có tình yêu, có hạnh phúc hứa hẹn ngày mai tươi sáng.

Nỗi buồn vắng Chúa Giêsu không phải là một nỗi buồn mơ hồ mộng ước, nhưng là nỗi buồn của một niềm hạnh phúc đã từng nếm trải, bổng dưng tuột khỏi tầm tay, luyến tiếc nhớ thương vô cùng.

Kỷ luật hay cách sống của Chúa Giêsu đề ra cho các môn đệ Ngài khiến nhiều người khó chịu. Ngài và các môn đệ sống theo một lề lối hoàn toàn khác với những tuân giữ của những người Biệt phái và ngay cả với Gioan Tẩy giả: trong khi Gioan Tẩy giả và các người Biệt phái tuân giữ một số ngày chay tịnh trong tuần, thì các môn đệ Chúa Giêsu xem chừng không biết thế nào là chay tịnh.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng hai dụ ngôn để biện minh cho thái độ ấy. Trước hết, Ngài nói đến sự hiện diện của Tân Lang: bao lâu Tân Lang còn đó, thì việc chay tịnh được miễn chuẩn. Trong Cựu Ước, việc giữ chay gắn liền với việc mong đợi Ðấng Cứu Thế. Chay tịnh là thể hiện của lòng mong đợi. Gioan Tẩy giả đã lấy chay tịnh làm qui luật cơ bản cho cuộc sống của ông và của các môn đệ. Như vậy khi miễn chước cho các môn đệ của Ngài khỏi chay tịnh, Chúa Giêsu muốn cho mọi người thấy rằng Ngài chính là Ðấng Cứu Thế, họ không còn phải mong đợi gì nữa; thời cứu thế đã đến, con người không còn phải chay tịnh, trái lại, họ phải vui mừng hoan hỉ.

Dụ ngôn thứ hai Chúa Giêsu đưa ra để giải thích tại sao các môn đệ Ngài không phải giữ chay, đó là hình ảnh chiếc áo mới và rượu mới: Không nên lấy áo cũ mà vá vào áo mới, không nên đổ rượu mới vào bầu da cũ. Dĩ nhiên, ở đây Chúa Giêsu không có ý bảo rằng cái mới thì đương nhiên tốt hơn cái cũ; Ngài không có ý so sánh cho bằng đưa ra một sự bất tương hợp. Bài học thật rõ ràng: không nên có thái độ nước đôi hoặc thỏa hiệp, mà phải dứt khoát tận căn. Bài học này được Chúa Giêsu lặp lại nhiều lần khi nêu ra những điều kiện để vào Nước Trời: “Hãy bán tất cả, bố thí cho người nghèo, rồi đến theo Ta”, “Ai cầm cày mà còn ngó lại sau, thì không xứng với Nước Thiên Chúa”, “Ai yêu cha mẹ hơn Ta thì không xứng đáng làm môn đệ Ta”. Tựu trung, vì Ngài, con người phải chấp nhận hy sinh tất cả, ngay cả mạng sống mình.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta duyệt xét lại niềm tin cơ bản trong cuộc sống hàng ngày. Thỏa hiệp vốn là cơn cám dỗ triền miên trong cuộc sống đạo của chúng ta: Muốn làm môn đệ Chúa Kitô, nhưng lại đeo đuổi những gì nghịch với Tin Mừng; đi theo Chúa Kitô, nhưng lại không muốn sống theo giáo huấn của Ngài; muốn là thành phần của Giáo Hội, nhưng lại chống báng Giáo Hội. Thỏa hiệp để được cả đạo lẫn đời như thế cũng chỉ là đánh mất bản thân mà thôi. Lời sách Khải huyền đáng được chúng ta suy nghĩ: Thà ngươi nguội lạnh hay nóng hẳn đi; nhưng vì ngươi hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta mửa ngươi ra khỏi miệng.

 

Read More
28Tháng Bảy
2024

Vâng lời để phục vụ

28/07/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

5.9 Thứ Năm Thứ Năm trong tuần thứ Hai Mươi-Hai Mùa Quanh Năm

1 Cr 3:18-23; Tv 24:1-2,3-4,5-6; Lc 5:1-11

Vâng lời để phục vụ

Khi đọc bài Tin Mừng hôm nay, trước việc ông Simon Phêrô dù đang giặt lưới sau một đêm vất vả, nhưng vẫn sẵn lòng cho Chúa mượn thuyền và chèo thuyền đưa Chúa ra chỗ thích hợp để giảng dạy. Tôi không khỏi giật mình tự kiểm lại mình. Quả thật đã nhiều lần tôi bỏ qua, chẳng lưu tâm đến những nhu cầu rất đơn giản hằng ngày của những người thân nhất trong gia đình tôi : một bữa ăn sáng, một chuyến xe đưa đón đi thăm người thân, v.v…

Trong sinh hoạt thường ngày, tôi đã gặp biết bao ánh mắt nhìn tôi trông đợi sự lưu ý, sự giúp đỡ, ánh mắt của chị bán vé số, của ông lão mù ngồi ở đầu đường, của chị gánh thùng đậu hũ đi bán rồi quá mệt nhọc bỏ gánh xuống, ngả ra cái ghế đá bên đường mà ngủ … Nhưng tôi vẫn bình thản đi ngang qua, coi như không có ai và chẳng có gì. Nghĩ lại thật kinh khủng, làm sao mình, một Kitô hữu lại có thể không thấy sự hiện diện của một con người, một Đền Thờ Chúa Ba Ngôi sống động ngay trước mắt ? Tôi vẫn lắng nghe Lời Chúa nhưng vẫn chỉ là nghe, còn việc vâng lời Chúa để yêu thương và phục vụ thì chưa thấy đâu. Tôi vẫn ngủ mê khi đang thức nên không thấy Chúa Giêsu nơi họ !

Cuộc mời gọi bốn môn đệ này kéo theo cả một chuyện mầu nhiệm, kỳ diệu trong ý định của Chúa. Để rồi đi đến kết quả quá mỹ mãn trọn vẹn : “ Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người”.

Với ý định tuyển chọn đó hôm nay Chúa ra “ bờ hồ Ghennexaret”, Người đã nhằm và “ xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon”. Thật đúng đối tượng mà Chúa đang cần để trọng dụng. Chúa Giêsu đã dùng chính chiếc thuyền ấy “từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông”, như nói với Phêrô rằng: Từ nay ông và thuyền của ông sẽ bước sang một trang sử mới: sẽ phải bỏ cái nghề bắt cá này, sẽ phải đổi nghề!

Chúa Giêsu tiếp tục dạy dỗ, chinh phục các ông: “Giảng xong, Người bảo ông Simon: Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá”. Dù suốt đêm các ông đã thả lưới mà không được gì. Phê rô đã thưa và định chối từ không thả lưới, nhưng rồi ông đã: “Vâng lời Thầy tôi sẽ thả lưới”. Kết quả “Bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm”. Đây là một mẻ cá có tiếng trong Tin Mừng và gọi là “ Mẻ cá lạ”.  “Lạ” vì do Chúa đã làm để các ông thấy nhãn tiền quyền năng của Chúa mà khắc ghi nơi tâm hồn ngay từ hôm nay mà đi theo. Mẻ cá đã làm biến đổi con người Phêrô và “tất cả những người có mặt”, đã nhận ra khả năng con người họ với quyền năng của Chúa là một trời một vực mà thốt lên: “Lạy Chúa xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi”.

Bốn môn đệ hôm nay đã bước theo Chúa một cách mãn nguyện. Sau này Phêrô, Gioan, Giacôbê đã được đi sát bên Chúa trong nhiều biến cố. Ba ông đã được Chúa cho thấy Người biến hình trên núi Tabo như được Chúa cho hưởng nếm trước Thiên Đàng. Lại được theo Chúa vào vườn cây dầu chứng kiến giờ hấp hối của Chúa mà tôi luyện con người các ông. Gioan được thay mặt các môn đệ và cả nhân loại nhận Đức Mẹ dưới chân thập giá Chúa trao về phụng dưỡng. Phêrô làm tông đồ trưởng. AnRê anh ông đã chịu khổ hình thập giá chữ x nổi tiếng trong Giáo Hội gọi là thập giá thánh Anrê…

Chúa Giêsu nói ông Simon Phêrô ra chỗ nước sâu thả lưới bắt cá. Chài lưới đánh cá là nghề của Simon Phêrô, ông đã uổng công vất vả cả đêm mà chẳng được gì. Ông cũng biết rằng thả lưới ban ngày trời sáng thì khó lòng mà bắt được cá. Nhưng ông Simon Phêrô vâng lời Chúa ra chỗ nước sâu mà thả lưới. Kết quả là ông đã thu được “rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới”.

Tôi là người yếu đuối và nhiều tôi lỗi, vẫn cố gắng làm những việc tốt, dù còn quá ít. Tôi nhớ Đức Thánh Cha Phaxicô có nói: “Để theo Chúa Giêsu, những việc làm tốt thôi chưa đủ, còn cần lắng nghe lời mời gọi của Người mỗi ngày. Chỉ có Người, Đấng biết và yêu chúng ta tận thẳm sâu, giúp chúng ta bước ra biển đời. Do đó chúng ta cần lắng nghe Lời Chúa giữa hàng ngàn tiếng nói mỗi ngày, chỉ có Lời Chúa không nói với chúng ta những sự kiện nhưng về sự sống”. (bài giảng của ĐTC Phaxicô trong lễ Chúa Nhật Lời Chúa lần thứ I ngày 26-1-2020).

Tôi vẫn sống là một giáo dân siêng năng dự lễ, đọc nhiều sách học hỏi Lời Chúa. Nhưng tôi vẫn quanh quẩn ở trong nhà với lý luận chị Thánh Têrêsa Hài Đồng cũng chỉ ở trong dòng tu kín … Nhưng Chúa vẫn mời gọi tôi ra chỗ sâu để thả lưới, phải tin tưởng và phó thác vào Chúa, để Chúa can thiệp vào đời sống như Simon Phêrô : “vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới”. Chúa muốn tôi phải ra biển đời để sống cùng xã hội và đem Tình Yêu  của Chúa phục vụ mọi người.

Câu chuyện thánh Phanxicô về Lời Chúa và những người bất hạnh đã biến đổi Thánh Phanxicô :

Chàng thanh niên quý tộc Phanxicô, từ một cậu ấm của một thương gia giàu có ở Assisi, trung tâm của nước Ý, sống xa hoa phóng đãng, đến chàng thanh niên mơ mộng thành một hiệp sĩ anh hùng, dù chiến bại, bị giam cầm, bệnh tật không làm chàng nản chí. Nhưng một hôm trong cơn mê sảng vì bị sốt, Phanxicô nghe tiếng Chúa chất vấn vì đã từ bỏ những kẻ khó nghèo và Thiên Chúa của họ. Biến cố này đã thay đổi cuộc đời Phanxicô, anh bắt đầu sống khổ tu để cầu nguyện tìm hiểu ý Chúa. Ngài đã được Thiên Chúa đánh thức tình yêu sự nghèo khó trong ngài, Ngài từ bỏ khổ tu để về sống đời thường với sự nghèo khó. Nhưng Ngài chỉ hoàn thành sự tìm kiếm khi vượt qua thử thách cuối cùng sau đây.

Một hôm trên đường đi Thánh Phanxicô Assisi bắt gặp một người bị phong hủi. Phanxicô đã khựng lại khi thấy cảnh tượng khủng khiếp và bỏ đi theo bản năng. Nhưng ngài đã dừng lại. Ngài cảm thấy đã đến lúc phải đối mặt với sự tự phụ và sự vô cảm trong con người mình.

Phanxicô đã quay lại và không ngần ngại ôm người đó. Ngài hôn vào tay và trao vài đồng cho người này. Với một cử chỉ tình yêu nhỏ nhoi này, Phanxicô cảm thấy những phản ứng ác cảm tự nhiên biến mất. Thay vào đó, ngài lấp đầy nó bằng lòng trắc ẩn đến nỗi ngày hôm sau ngài đã trao tặng tất cả tiền bạc cho những người phong cùi ở bệnh viện địa phương và cầu xin sự tha thứ vì đã thường xuyên khinh thường họ. Từ đó Phanxicô bắt đầu chăm sóc bệnh nhân. Tiếp tục cầu nguyện xin Chúa chỉ dẫn đường đi. Chúa đã không phụ lòng trông cậy của Phanxicô và Ngài đã hướng dẫn để Phanxicô tiến bước trên con đường nên một vị thánh vĩ đại của những người nghèo khó và của Hội Thánh.

Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta luôn hướng lòng cậy trông vào Chúa, lắng lòng cảm nhận sức lôi cuốn khi đọc Lời Chúa, không để những ý tưởng tự đề cao cá nhân mà làm mất cơ hội phụng sự Chúa và tha nhân.

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 18
  • Page 19
  • Page 20
  • …
  • Page 343
  • Next page
Bài viết mới nhất
"Magnifica Humanitas", thông điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ được công bố ngày 25/5/2026
20/05/2026
Kẻ đi tìm – 34 đề tài suy niệm và cầu nguyện
20/05/2026
Tám chặng đường đi tới hạnh phúc – Các mối phúc Tin Mừng
20/05/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.