2020
Hãy vững tin
3.8 Thứ Hai tuần XVIII Thường niên
Jr 28, 1-17; Mt 14, 13-21
Hoặc Mt 14, 22-36 (nếu Chúa nhật trước đó là năm A)
HÃY VỮNG TIN
Tin Mừng hôm nay thuật lại rằng: “Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả cây số, bị sóng đánh vì ngược gió”. Đang đi giữa biển thì cuồng phong nổi lên như muốn nhận chìm con thuyền nhỏ khiến các môn đệ vô cùng hoảng sợ, trong khi đó Đức Giêsu vẫn bình tĩnh cầu nguyện.
Sở dĩ các môn đệ sợ hãi vì các ông tin tưởng vào sức riêng mình. Vốn là những ngư dân rành nghề, các ông am hiểu biển cả, thuộc từng con sóng và chỗ nào nước sâu có nhiều cá. Vì thế dù có ra giữa biển khơi, các ông vẫn tự tin lướt sóng. Chúa Giêsu đã để sóng gió nổi lên như muốn thử thách đức tin yếu kém của các môn đệ. Thái độ hoài nghi đã làm con mắt các môn đệ trở nên mờ tối khiến các ông không còn nhận ra sự hiện diện của Chúa. Các ông chỉ còn nhìn thấy bóng ma của sự tối tăm và chết chóc.
Sau khi nghe các môn đệ cầu cứu, Chúa Giêsu đã đi trên mặt biển đến và trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Sau đó Chúa Giêsu truyền cho ông Phêrô đi trên mặt nước mà đến với Người. Nhưng Phêrô vẫn hoảng sợ đễn nỗi Đức Giêsu phải đưa tay ra nắm lấy ông.
Qua biến cố này, Chúa Giêsu đã biểu lộ cho các môn đệ thấy quyền năng và sức mạnh của Thiên Chúa khiến mọi thế lực trần gian phải khuất phục. Đồng thời Người cũng nhắc nhở các ông sao yếu lòng tin vì còn hoài nghi ngờ vực. Sau khi sóng yên biển lặng, mọi người trong thuyền đều phải bái phục Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!” Với tư cách là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu có sứ mạng quan trọng là đến trần gian để cứu chuộc loài người. Vì thế những bệnh nhân và những ai có lòng tin tưởng đều được Chúa Giêsu cứu chữa.
Chẳng bao giờ Chúa Giêsu bỏ rơi các môn đệ, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào Người vẫn hiện diện bên cạnh để giáo huấn và nâng đỡ đức tin cho các ông. Như người cha luôn nắm chặt bàn tay của đứa con gái nhỏ, Thiên Chúa không bao giờ từ chối lời cầu xin của chúng ta bởi chúng ta là đối tượng được Người yêu thương và cứu chuộc. Tình yêu Thiên Chúa có sức mạnh kỳ diệu, mạnh hơn sự chết, cao hơn những suy tưởng và sâu hơn những yếu đuối của loài người. Nói như thánh Gioan tông đồ “Tình yêu không biết đến sợ hãi, trái lại một tình yêu hoàn hảo loại trừ mọi sợ hãi” (1 Ga 4, 18). Chúa Giêsu đã yêu chúng ta bằng một tình yêu nhưng không, Ngài gánh lấy mọi tội lỗi và chịu chết để đem ơn cứu độ cho chúng ta. Nếu thực sự yêu mến và tin tưởng Thiên Chúa, chúng ta không bao giờ sợ hãi thất vọng.
Đã bao lần trong đời sống chúng ta từ chối tình yêu Thiên Chúa đó là chúng ta từ chối cái “nắm tay” của Người. Chúng ta tự mãn nghĩ mình có đủ tài năng chèo chống con thuyền của cuộc đời mình bằng tiền của vật chất, bằng sức mạnh của thế gian để rồi bị trượt ngã thảm thương. Chúng ta tự quyết định con đường tương lai và vận mệnh đời mình mà không cần đến sự trợ giúp của Chúa. Chúng ta không phải là thiên thần để bước đi theo Chúa một cách thanh thoát. Chúng ta bước đi bằng đôi chân nặng nề của đam mê tội lỗi khiến đôi chân ấy cứ lún sâu xuống khiến chúng ta muốn ngã quỵ. Chúng ta không dám tin tưởng để cho Chúa dẫn dắt mà chỉ lo bám vào thế lực của con người, ngó ngác trông đợi mong bám vào một nhánh cây khô mục ruỗng. Chúng ta không nhìn lên phía trước để tiến bước mà cứ nhìn xuống vực sâu, nhìn vào dòng nước cuồn cuộn để rồi sợ hãi khốn khổ.
Nhân loại và Giáo Hội hôm nay cũng đang đối mặt với nhiều sóng gió của thế lực trần gian, nhiều tư tưởng sai lạc khiến niềm tin chao đảo. Người tín hữu đang phải gánh chịu những sự bất công, hận thù chia rẽ. Đời sống các gia đình đang gặp nhiều khủng hoảng khiến hạnh phúc gia đình rạn nứt. Ước gì chúng ta biết đặt trọn niềm tin cậy nơi Thiên Chúa và trung thành sống theo những giá trị của Tin Mừng.
2020
Thứ Hai Tuần XVIII – Mùa Thường Niên
Thứ Hai Tuần XVIII – Mùa Thường Niên
Ca nhập lễ
Tv 69,2.6
Lạy Chúa Trời, xin đến giúp con
muôn lạy Chúa, xin mau phù trợ !
Ngài là Đấng phù trợ,
là Đấng giải thoát con,
muôn lạy Chúa, xin đừng trì hoãn.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, chúng con tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn; xin Chúa hằng dủ thương nâng đỡ chúng con, cùng ban ơn đổi mới và gìn giữ mọi loài Chúa dựng nên cho chúng con được hưởng nhờ. Chúng con cầu xin …
Bài đọc I Jr 28, 1-17
Hỡi Anania, Chúa không hề sai anh,
thế mà anh đã làm cho dân này tin vào chuyện dối trá.
Bài trích sách tiên tri Jêrêmia
1 Năm ấy, tháng năm, năm thứ tư, vào đầu triều đại Sêđêcias, vua Giuđa,
tiên tri Anania, con của Azur, quê ở Gabaon,
nói với tôi trong nhà Chúa, trước mặt các tư tế và toàn dân rằng:
2 “Chúa các đạo binh, Thiên Chúa của Israel, phán thế này:
“Ta đã bẻ gãy ách của vua Babylon.
3 Còn hai năm nữa Ta sẽ cho mang trở về nơi này
tất cả các đồ dùng trong nhà Chúa, mà Nabukôđônôsor, vua Babylon,
đã lấy đi khỏi nơi này và chuyển về Babylon.
4 Cả Jêcôniam, con của Gioakim, vua Giuđa,
cùng tất cả những người Giuđa bị lưu đày sang Babylon,
Ta cũng sẽ đem về nơi này, Chúa phán như vậy.
Thật thế, Ta sẽ bẻ gãy ách của vua Babylon”.
5 Bấy giờ tiên tri Jêrêmia ngỏ lời với tiên tri Anania
trước mặt các tư tế và trước mặt toàn dân đang đứng trong nhà Chúa.
6 Tiên tri Jêrêmia nói: “Được. Ước gì Chúa làm như vậy!
Ước gì Chúa thực hiện những lời ông đã nói tiên tri:
là các đồ dùng sẽ được đưa trở về nhà Chúa
và mọi người sẽ từ Babylon trở về nơi này.
7 Tuy nhiên, ông hãy nghe những lời tôi nói vào tai ông
và tai toàn dân sau đây:
8 Có những tiên tri xuất hiện đã lâu trước ông và tôi,
họ đã nói tiên tri về nhiều miền đất và vương quốc rộng lớn,
là sẽ có chiến tranh, tai ương và ôn dịch.
9 Nhưng tiên tri nào báo trước sẽ có hòa bình,
thì chỉ khi nào ứng nghiệm lời người ấy nói,
mới là tiên tri được Chúa thực sự sai đến”.
10 Bấy giờ tiên tri Anania giật cái ách khỏi cổ tiên tri Jêrêmia mà bẻ đi.
11 Rồi Anania nói trước mặt toàn dân rằng: “Chúa phán thế này:
Giống như thế, hai năm nữa
Ta sẽ bẻ gãy ách của Nabukôđônôsor, vua Babylon,
nơi cổ mọi dân tộc”.
Sau đó tiên tri Jêrêmia bỏ đi.
12 Nhưng sau khi tiên tri Anania bẻ gãy cái ách nơi cổ tiên tri Jêrêmia,
có lời Chúa phán cùng Jêrêmia rằng:
13 “Hãy đi nói với Anania: “Chúa phán thế này:
Ngươi đã bẻ gãy ách bằng gỗ, thì hãy đặt ách sắt thế vào.
14 Vì Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Israel, phán:
Ta hãy đặt ách bằng sắt vào cổ mọi dân tộc,
để chúng làm tôi Nabukôđônôsor, vua Babylon.
Chúng sẽ làm tôi vua ấy, và cả đến thú vật ngoài đồng,
Ta cũng trao cho vua ấy”.
15 Vậy tiên tri Jêrêmia nói với tiên tri Anania:
“Hỡi Anania, hãy nghe đây! Chúa không hề sai ông,
thế mà ông đã làm cho dân này tin vào chuyện dối trá.
16 Vì vậy Chúa phán: Này, Ta sẽ làm ngươi biến đi khỏi mặt đất,
năm nay ngươi sẽ chết, vì ngươi đã xúi người ta chống lại Chúa”.
17 Và tiên tri Anania đã chết trong tháng bảy năm ấy.
Đó là Lời Chúa.
Thánh vịnh đáp ca Tv 118, 29. 43. 79. 80. 95. 102 (Đ. 68b)
Đ. Lạy Chúa, xin dạy con huấn lệnh của Chúa.
29 Xin kéo con xa đường gian dối,
và khấng ban cho con luật pháp của Ngài. Đ.
43 Xin đừng bao giờ cất khỏi miệng con lời chân lý,
con hết lòng trông cậy vào phán quyết của Ngài. Đ.
79 Người kính sợ Chúa và kẻ nhận biết lời Chúa dạy,
ước gì họ quay về với con. Đ.
80 Nguyện cho lòng con nên tinh tuyền
theo huấn lệnh của Chúa,
để con khỏi hổ ngươi. Đ.
95 Những kẻ tội lỗi rình rập toan hủy diệt con,
nhưng con vẫn chú tâm suy gẫm lời Chúa dạy. Đ.
102 Con không rời xa những phán quyết của Chúa,
vì chính Ngài đã ban cho con lề luật. Đ.
Alleluia Mt 4, 4b
Alleluia, alleluia. Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. Alleluia.
Tin Mừng Mt 14, 13-21
Mọi người đều ăn no.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu
13 Khi ấy, Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết,
Người bỏ nơi đó, xuống thuyền đi đến chỗ hoang vắng riêng biệt.
Nghe biết điều ấy, dân chúng từ các thành đi bộ theo Người.
14 Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo,
thì chạnh lòng thương và chữa lành những người bệnh tật trong họ.
15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người:
“Đây là nơi hoang vắng, mà đã quá muộn; xin Thầy giải tán dân chúng,
để họ vào các làng mà mua thức ăn”.
16 Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông:
“Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”.
17 Các ông thưa: “Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá”.
18 Người bảo: “Hãy đem lại đây cho Thầy”.
19 Rồi Người truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ,
cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá,
ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ,
và các môn đệ phân phát cho dân chúng.
20 Mọi người đều ăn no;
và người ta thu lại được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn.
21 Số người ăn là năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ em.
Đó là Lời Chúa.
Hoặc Mt 14, 22-36 (nếu Chúa nhật trước đó là năm A)
Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Thầy.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu
22 Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ
xuống thuyền qua bờ bên kia trước,
trong lúc Người giải tán dân chúng.
23 Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình.
Chiều đến, Người vẫn ở đó một mình.
24 Còn thuyền thì đã ra xa bờ nhiều dặm, bị sóng đánh lắc lư vì ngược gió.
25 Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông.
26 Thấy Người đi trên mặt biển, các môn đệ hoảng sợ thốt lên: “Ma kìa”
và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng.
27 Lập tức Chúa Giêsu nói với các ông:
“Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ!”.
28 Ông Phêrô nói với Người: “Thưa Thầy, nếu quả là Thầy,
xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Thầy”.
29 Người phán: “Hãy đến”. Ông Phêrô xuống khỏi thuyền
bước đi trên mặt nước mà đến với Chúa Giêsu.
30 Nhưng khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và bắt đầu chìm nên ông kêu lên: “Thưa Thầy, xin cứu con”.
31 Lập tức Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói:
“Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?”.
32 Khi họ đã lên thuyền thì gió liền yên lặng.
33 Những người ở trong thuyền đến bái lạy Người và nói:
“Quả thật, Thầy là Con Thiên Chúa”.
34 Khi đã qua bờ bên kia, họ đến đất Ghênnêsaret.
35 Nhận ra Chúa Giêsu, những người ở đó đi loan tin khắp vùng ấy
và đem đến cho Người tất cả những kẻ ốm đau.
36 Họ nài xin Người cho họ chạm vào tua áo của Người;
và ai đã chạm đến đều được chữa lành.
Đó là Lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin thánh hóa và chấp nhận của lễ này là biểu hiện lễ tế thiêng liêng của Giáo Hội; xin Chúa cũng thương tình biến đổi chúng con thành của lễ muôn đời đẹp lòng Chúa. Chúng con cầu xin …
Lời Tiền Tụng
Lạy Chúa là Cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi mọi lúc, nhờ Ðức Ki-tô, Chúa chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Vì chính Người, khi sinh ra đã đổi mới con người cũ, khi chịu khổ hình, đã tẩy xoá tội lỗi chúng con, khi từ cõi chết sống lại, đã khai lối vào chốn trường sinh, và khi lên cùng Chúa là Cha, Người đã mở cửa Nước Trời.
Vì thế, cùng với toàn thể Thiên thần và các thánh, chúng con hát bài ca chúc tụng Chúa và không ngừng tung hô rằng:
Thánh! Thánh! Thánh! …
Ca hiệp lễ
Kn 16,20
Lạy Chúa,
Chúa đã ban cho chúng con bánh bởi trời,
bánh có đủ mọi mùi thơm ngon
và mọi hương vị ngọt ngào.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, chúa không ngừng ban ơn phù trợ và lấy bánh bởi trời bồi dưỡng chúng con; xin tiếp tục chở che nâng đỡ để chúng con xứng đáng hưởng nhờ ơn cứu chuộc muôn đời. Chúng con cầu xin …
2020
Anh em hãy cho họ ăn
2.8 CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN NĂM A
Is 55, 1-3; Rm 8, 35. 37-39; Mt 14, 13-21
ANH EM HÃY CHO HỌ ĂN
Trình thuật Chúa hóa bánh ra nhiều được lặp lại trong Tiệc Thánh Thể: “Chúa Giêsu cầm lấy bánh, ngước mắt lên trời, tạ ơn, bẻ ra, trao cho các môn đệ”. Chúa vẫn tái diễn phép lạ ấy hằng ngày để nuôi dưỡng chúng ta và cả thế giới. Tại sao từ bàn Tiệc Thánh này chúng ta lại không biết chia sẻ với người nghèo đói? Thế giới hôm nay còn có những kẻ đói, còn có những dân tộc đói, vì có những cái bánh được giữ riêng cho cá nhân và không hề được bẻ ra chia sẻ. Hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta, khi đã lãnh nhận Bánh của chúa thì cũng biết cạnh lòng thương và chia sẻ cơm bánh cho người nghèo đói, để Chúa có thể nuôi sống tất cả anh chị em chúng ta trên thế giới.
Ta thấy Chúa Giêsu làm phép lạ cho bánh hoá nhiều từ 5 chiếc bánh và 2 con cá. Theo thánh Gioan, thì số thực phẩm ít ỏi này là của một em bé. Em bé này đã trao cho Chúa tất cả và rồi hàng ngàn người đã được ăn uống no nê. Giá như em bé này đã không trao cho Chúa, thì có lẽ đám đông đã không được nuôi ăn giữa nơi hoang vắng khi trời đã về chiều. Từ hành động của em bé, chúng ta đi tới một kết luận, đó là hãy cộng tác với Chúa để xoa dịu nỗi đớn đau của người khác, cũng như để đem lại cho họ niềm vui mừng và hy vọng.
Khi chúng ta cảm thấy đói và khát, chúng ta sẽ không chỉ nghĩ đến bữa ăn kế tiếp mà cả lần rước lễ kế tiếp nữa. Khi chúng ta vui hưởng một bữa tối với gia đình hoặc với bạn bè chúng ta sẽ cho phép những ngày lễ hội hướng tâm trí chúng ta đến việc cử hành hy tế Thánh Thể. Khi chúng ta mua một miếng bánh hay một chai rượu vang, chúng ta sẽ nhớ đến Chúa Giêsu đã lấy những yếu tố bánh và rượu thế nào để biến đổi chúng ta thành Thịt và Máu Người trong thánh lễ. Khi chúng ta đọc thấy những món ăn thường ngày, chúng ta sẽ nhận ra rằng Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta một của ăn nuôi dưỡng hoàn hảo cho đời sống thiêng liêng chúng ta trong bí tích Thánh Thể.
Thánh Thể giá trị như thế đối với chúng ta vì đó là của ăn vô giá. Nói cách khác, giá trị của Thánh Thể chúng ta không thể đo lường được. Tiếp đây, chúng ta sẽ nghe lời mời gọi của tiên tri Isaia: “Các bạn là những người không tiền, hãy đến, hãy lấy bánh mà ăn”. Đây là một lời mời gọi dân chúng ta đang từ cuộc lưu đày trở về để dự phần vào tình yêu Thiên Chúa. Thông thường trong Cựu Ước hay dùng hình ảnh ăn hay uống với nhau, như là một dấu hiệu Giao ước của Thiên Chúa, giao ước tình yêu của Người.
Tin Mừng không nói Đức Giêsu đã làm phép lạ để có một đống bánh và cá thật to, rồi các môn đệ cứ đến lấy mà phân phát. Tin Mừng chỉ nói Ngài bẻ bánh trao cho họ, rồi chắc họ phải bẻ ra để chia cho đám đông, và có lẽ những người trong đám đông cũng đã bẻ tấm bánh của mình để chia cho người khác. Chẳng mấy chốc, ai cũng có bánh ăn.
Như thế, những tấm bánh từ tay Đức Giêsu đã được bẻ ra, trao đi và hoá nhiều. Đó là cốt lõi của phép lạ.
Có thể các môn đệ và dân chúng đã góp phần của họ: bẻ ra, trao đi và hoá nhiều.
Đây là phép lạ quan trọng vì có đông người chứng kiến, vì được cả bốn sách Tin Mừng kể lại, và vì Chúa muốn nó được kéo dài đến tận thế: bẻ ra, trao đi và hoá nhiều.
Chúa Giêsu không đi quyên góp bánh để phát cho người nghèo. Ngài cũng không khiến bánh tự nhiên từ trời xuống cho họ ăn, nhưng Ngài đã chia sẻ mấy cái bánh mà môn đệ có sẵn trong tay cho tất cả mọi người. Đó là một thách đố: dám nuôi bằng ấy ngàn người với năm chiếc bánh của người nghèo. Năm cái bánh đã được nhân lên bằng tình thương của Chúa Giêsu cộng với niềm tin và lòng vâng phục của các môn đệ. Bài học mọi người. Đó là một thách đố: dám nuôi bằng ấy ngàn người với năm chiếc bánh của người nghèo. Năm cái bánh đã được nhân lên bằng tình thương của Chúa Giêsu cộng với niềm tin và lòng vâng phục của các môn đệ. Bài học của phép lạ hóa bánh ra nhiều là ở chỗ đó: Chúa dạy chúng ta là hãy vâng lời Ngài mà thực hiện điều răn yêu thương. Yêu thương là chia sẻ.
Khi chúng ta chia sẻ chính là làm cho tình yêu được nhân lên. Tấm bánh đáng lẽ chỉ nuôi được một vài người, đã có thể nuôi cả ngàn người. Tình yêu có thể làm được chuyện mà đống tiền, đống của không làm được. Người ta thường nghĩ phải có nhiều, có dư thì mới cho. Tình yêu không đợi phải có đủ, có dư mới cho, nhưng còn sẵn sàng cho cả cái chính mình đang thiếu, và thậm chí, cả khi không có gì, vẫn có thể cho, đó là chính mình: công sức, tài năng, thời giờ… bởi vì tình yêu cao cả nhất, trọn vẹn nhất, là dâng hiến chính mình cho người mình yêu (Ga 15,13) và đó là tình yêu của Chúa Giêsu. Chính tình yêu này mới khiến Ngài chạnh lòng thương trước cảnh đói khổ, bệnh tật của dân nghèo và ra tay cứu giúp.
Với niềm tin tưởng và phó thác vào Chúa, dù chỉ là một cá nhân, nhưng hành động của chúng ta vẫn có một tầm mức quan trọng và đáng kể, nếu chúng ta biết chia sẻ những gì mình có với Chúa, thì Ngài sẽ làm phần còn lại, là biến cái ít ỏi, nhỏ nhoi ấy trở thành hữu ích, đem lại hoa trái vượt quá điều chúng ta mong ước. Chúng ta hãy dâng cho Chúa mọi khả năng, vật chất cũng như tinh thần để tuỳ Ngài sử dụng. Và rồi Ngài có thể dùng chúng để làm những phép lạ.
2020
Chúa Nhật Tuần XVIII – Mùa Thường Niên
Chúa Nhật Tuần XVIII – Mùa Thường Niên
Ca nhập lễ
Tv 69,2.6
Lạy Chúa Trời, xin đến giúp con
muôn lạy Chúa, xin mau phù trợ !
Ngài là Đấng phù trợ,
là Đấng giải thoát con,
muôn lạy Chúa, xin đừng trì hoãn.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, chúng con tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn; xin Chúa hằng dủ thương nâng đỡ chúng con, cùng ban ơn đổi mới và gìn giữ mọi loài Chúa dựng nên cho chúng con được hưởng nhờ. Chúng con cầu xin …
Bài đọc I Is 55, 1-3
Hãy mau đến mà ăn.
Bài trích sách tiên tri Isaia
1 Chúa phán: “Hỡi tất cả những ai đang khát, hãy đến uống nước;
hỡi kẻ không có tiền, hãy đến mau, nhận lúa về mà ăn;
hãy đến nhận rượu và sữa không phải trả tiền hoặc đổi chác gì.
2 Tại sao phí tiền vào thứ không phải bánh ăn,
và tốn công sức vào thứ không làm no thỏa?
Hỡi những kẻ đang nghe Ta, hãy nghe và hãy dùng thức ăn tốt lành,
để lòng các ngươi được hân hoan vui sướng.
3 Hãy lắng tai và đến cùng Ta; hãy nghe, để các ngươi sẽ được sống;
Ta sẽ ký kết với các ngươi một giao ước vĩnh cửu,
sẽ luôn mãi thực thi lòng thương xót đối với Đavid”.
Đó là Lời Chúa.
Thánh vịnh đáp ca Tv 144, 8-9. 15-16. 17-18 (Đ. x. 16)
Đ. Lạy Chúa, Chúa mở tay ra và chúng con được no đầy.
8 Chúa là Đấng từ bi nhân ái,
luôn nhẫn nhịn và giàu lòng xót thương.
9 Chúa hiền dịu với hết mọi người,
và nhân ái với hết mọi loài Ngài tác tạo nên. Đ.
15 Muôn loài để mắt trông đợi Chúa,
và Ngài thương đúng bữa cho ăn.
16 Chúa mở tay ra,
và ban cho mọi sinh vật được no đầy. Đ.
17 Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa,
và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm.
18 Chúa ở gần những ai kêu cầu Chúa,
những kẻ thành tâm cầu khẩn Ngài. Đ.
Bài đọc II Rm 8, 35. 37-39
Không có thụ tạo nào có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa,
trong Đức Kitô.
Bài trích thư thánh Phaolô tông đồ gởi tín hữu Rôma
Anh em thân mến,
35 Ai sẽ tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô?
Có phải là gian truân, buồn sầu, đói khát, trần truồng,
nguy hiểm, bắt bớ, gươm giáo chăng?
37 Nhưng trong tất cả những điều ấy,
chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu thương chúng ta.
38 Vì thế, tôi chắc chắn rằng dù sự chết hay sự sống,
dù thiên thần hay quyền thần, dù hiện tại hay tương lai hoặc sức mạnh,
39 dù chiều cao hay chiều sâu hay bất cứ thụ tạo nào khác,
cũng không thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa,
trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.
Đó là Lời Chúa.
Alleluia Mt 4, 4b
Alleluia, alleluia. Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. Alleluia.
Tin Mừng Mt 14, 13-21
Mọi người đều ăn no.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu
13 Khi ấy, Chúa Giêsu nghe tin ông Gioan Tẩy Giả đã chết,
Người bỏ nơi đó, xuống thuyền đi đến chỗ hoang vắng riêng biệt.
Nghe biết điều ấy, dân chúng từ các thành đi bộ theo Người.
14 Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo,
thì chạnh lòng thương và chữa lành những người bệnh tật trong họ.
15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người:
“Đây là nơi hoang vắng, mà đã quá muộn;
xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mà mua thức ăn”.
16 Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông:
“Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”.
17 Các ông thưa:
“Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá”.
18 Người bảo: “Hãy đem lại đây cho Thầy”.
19 Rồi Người truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ,
cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời,
dâng lời chúc tụng bẻ ra, trao cho các môn đệ,
và các môn đệ phân phát cho dân chúng.
20 Mọi người đều ăn no;
và người ta thu lại được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn.
21 Số người ăn là năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ em.
Đó là Lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin thánh hóa và chấp nhận của lễ này là biểu hiện lễ tế thiêng liêng của Giáo Hội; xin Chúa cũng thương tình biến đổi chúng con thành của lễ muôn đời đẹp lòng Chúa. Chúng con cầu xin …
Lời Tiền Tụng
Lạy Chúa là Cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi mọi lúc, nhờ Ðức Ki-tô, Chúa chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Vì chính Người, khi sinh ra đã đổi mới con người cũ, khi chịu khổ hình, đã tẩy xoá tội lỗi chúng con, khi từ cõi chết sống lại, đã khai lối vào chốn trường sinh, và khi lên cùng Chúa là Cha, Người đã mở cửa Nước Trời.
Vì thế, cùng với toàn thể Thiên thần và các thánh, chúng con hát bài ca chúc tụng Chúa và không ngừng tung hô rằng:
Thánh! Thánh! Thánh! …
Ca hiệp lễ
Kn 16,20
Lạy Chúa,
Chúa đã ban cho chúng con bánh bởi trời,
bánh có đủ mọi mùi thơm ngon
và mọi hương vị ngọt ngào.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, chúa không ngừng ban ơn phù trợ và lấy bánh bởi trời bồi dưỡng chúng con; xin tiếp tục chở che nâng đỡ để chúng con xứng đáng hưởng nhờ ơn cứu chuộc muôn đời. Chúng con cầu xin …
