Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Giáo dục

Home / Giáo dục
28Tháng Mười
2021

Lạm dụng tình dục trong Giáo hội: vì sao tôi lại là linh mục ngày nay fr.aleteia.org, linh mục Pierre Alain Lejeune, 2021-10-09 Bị đè nặng trước bản báo cáo của Ủy ban Độc lập về các vụ Lạm dụng tình dục trong Giáo hội Pháp (Ciase) công bố ngày thứ ba 5 tháng 10, linh mục Pierre Alain Lejeune thuộc giáo phận Bordeaux, nước Pháp, với khuôn mặt xấu hổ và trái tim tan nát, đã viết lý do vì sao cha vẫn sẽ tiếp tục là một linh mục. Linh mục ngày nay Vào ngày thứ ba 5 tháng 10 u ám, tôi tiếp tục công việc của mình như con ngựa lao tâm lao lực cày bừa dưới cơn mưa lạnh giá. Tôi cố gắng tiếp tục không quay đầu lui quá nhiều, không làm mất nhịp của con ngựa, biết rằng mình không được ngừng giữa luống cày. Và chỉ có Chúa biết liệu tôi có muốn buông cày hay không, khi tôi bị bản báo cáo Ciase vừa được công bố sáng nay đè nặng. Chỉ có Chúa biết đã bao nhiêu lần tôi đã nghĩ đến việc bỏ hết công việc để đến nương náu ở nhà thờ bên cạnh, đóng cửa lại và khóc trước mặt Chúa vì quá đau khổ. Hôm nay tôi tiếp tục công việc, xấu hổ lên mặt, tâm hồn tan nát; tôi tiếp tục vì tôi không thể để ông cụ nằm một mình chờ xức dầu, cũng như không đành bỏ việc đi thăm tang quyến, bỏ việc chuẩn bị hôn lễ cho anh chị đang đính hôn. Tôi tiếp tục với tất cả những câu hỏi bủa vây trong đầu: Vì sao tôi còn muốn là linh mục? Vì sao tôi phục vụ cho một Giáo hội mà tôi không biết gì về bộ mặt gớm ghiếc đang lộ ra giữa ban ngày này? Hồi đó, tôi có trả lời tôi sẽ phục vụ nếu tôi biết những chuyện này không? Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn. Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn. Tôi quay lưng lại, cảm thấy xung quanh tôi là sự nghi ngờ về chiếc áo linh mục của tôi và về bậc sống tôi chọn: độc thân. Tôi phải nói, cuộc sống độc thân suốt 25 năm nay đã mang lại cho tôi nhiều niềm vui hơn là nỗi buồn. Hôm nay tôi cố gắng để gần với những người đang chờ một lời nói, một cử chỉ, tôi tiếp tục làm công việc của tôi trong tư cách là một linh mục. Và nếu đó chỉ là một nghề, thì ít nhất tôi cũng có thể nghỉ làm và tìm một nghề khác để kiếm sống. Nhưng đây là… tôi là linh mục vì tôi yêu Chúa Kitô và Giáo hội của Ngài. Và mình không bỏ người yêu chỉ vì sáng nay trời u ám, trông xấu xí với mình. Chúng ta không bỏ người yêu, dù bỗng dưng mình thấy cái xấu của họ văng tung tóe. Có lẽ nỗi đau này làm chúng ta gần với Chúa Giêsu Kitô hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm. Hôm nay tôi tiếp tục trả lời điện thoại và nhiều tin nhắn hàng ngày của những người tìm một chút ánh sáng trong đời sống bình thường của họ hoặc trong những thảm kịch sâu lắng họ phải đi qua; tôi tiếp tục tự hỏi vì sao tôi lại phải mang gánh nặng tội lỗi của người khác làm, nhục nhã vì những tội tôi không phạm. Chắc chắn nỗi đau này đưa chúng ta đến gần hơn một chút với nỗi đau của những nạn nhân bị lạm dụng tình dục, những người hơn bất kỳ ai khác, phải trả giá cho tội ác mà họ không phạm. Có thể nó làm cho chúng ta gần Chúa Giêsu Kitô, Chúa của chúng ta hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm. Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện với hết cả tấm lòng cho vô số nạn nhân của những linh mục săn mồi này, những người đã dùng thiên chức cao đẹp như tấm lưới thợ săn để bắt mồi tốt hơn. Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện cho tất cả những ai muốn rời khỏi con tàu Giáo hội. Lớn tiếng hay rụt rè. Tôi tiếp tục cự lại với ảo tưởng đạo đức giả pharisêu; ảo tưởng nghĩ rằng nếu mình tránh xa những kẻ tấn công, mình sẽ được xóa sạch khỏi tất cả sự dữ. Tôi tiếp tục cố gắng để không bỏ chiến trường. Nhưng chiến trường không chỉ có Giáo hội bị bôi bẩn vì lỗi của chiến binh nhà; chiến trường nằm trong trái tim mỗi chúng ta. Điều ác không chỉ ở người khác hay nơi những người khác; cái ác ở trong mỗi chúng ta, tất nhiên là ở dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng nó ở đó, rình rập như con thú hoang mà chúng ta phải thuần hóa nó. Tôi tiếp tục cố gắng để không buông bỏ trái tim bầm tím của tôi. Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu, để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này. Tu sĩ Christian de Chergé, ở Tibhrine, Algeria, bị ám sát năm 1995, đã viết vài tháng trước khi chết: “Tôi đã sống đủ lâu để tôi biết, tôi cũng là đồng phạm của cái ác mà không may dường như đang lan tràn trên thế giới”. Ngài, vị thánh! Ngài, người của hòa bình, nhận mình là đồng phạm với cái ác đang thúc giục các đao phủ của chính mình giết mình. Và ngài đã cầu nguyện cho họ… Có lẽ đó là sự thánh thiện: không nghĩ mình vô tội trước một điều xấu xa được người khác công nhận, dù là điều tồi tệ nhất; biết rằng cuộc chiến thực sự diễn ra ở ngay cánh cửa tâm hồn mình. Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này. Chúng ta cùng nhau cử hành mầu nhiệm Đấng Kitô chịu chết vì tội lỗi của chúng ta; Ngài vô tội, Ngài chết để cứu tên tội phạm. Và cùng nhau chúng ta kêu lên Chúa: “Xin cứu con khỏi mọi sự dữ!” Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi. Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi và tôi sẽ không bao giờ xứng đáng với sứ mệnh này; tôi tiếp tục trao Mình Thánh Chúa cho những người tôi gặp, Đấng, tôi không nắm giữ trong tay, nhưng một ngày, Ngài đã nắm bàn tay nghèo hèn của tôi để hiến cho thế giới. Hôm nay tôi tiếp tục là linh mục vì tình yêu với Đấng Kitô và những người Ngài yêu thương. Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

28/10/2021
Anmai
Giáo dục, Tài liệu giáo dục
0

Lạm dụng tình dục trong Giáo hội: vì sao tôi lại là linh mục ngày nay

 

Bị đè nặng trước bản báo cáo của Ủy ban Độc lập về các vụ Lạm dụng tình dục trong Giáo hội Pháp (Ciase) công bố ngày thứ ba 5 tháng 10, linh mục Pierre Alain Lejeune thuộc giáo phận Bordeaux, nước Pháp, với khuôn mặt xấu hổ và trái tim tan nát, đã viết lý do vì sao cha vẫn sẽ tiếp tục là một linh mục.

Linh mục ngày nay

Vào ngày thứ ba 5 tháng 10 u ám, tôi tiếp tục công việc của mình như con ngựa lao tâm lao lực cày bừa dưới cơn mưa lạnh giá. Tôi cố gắng tiếp tục không quay đầu lui quá nhiều, không làm mất nhịp của con ngựa, biết rằng mình không được ngừng giữa luống cày. Và chỉ có Chúa biết liệu tôi có muốn buông cày hay không, khi tôi bị bản báo cáo Ciase vừa được công bố sáng nay đè nặng. Chỉ có Chúa biết đã bao nhiêu lần tôi đã nghĩ đến việc bỏ hết công việc để đến nương náu ở nhà thờ bên cạnh, đóng cửa lại và khóc trước mặt Chúa vì quá đau khổ.

Hôm nay tôi tiếp tục công việc, xấu hổ lên mặt, tâm hồn tan nát; tôi tiếp tục vì tôi không thể để ông cụ nằm một mình chờ xức dầu, cũng như không đành bỏ việc đi thăm tang quyến, bỏ việc chuẩn bị hôn lễ cho anh chị đang đính hôn. Tôi tiếp tục với tất cả những câu hỏi bủa vây trong đầu: Vì sao tôi còn muốn là linh mục? Vì sao tôi phục vụ cho một Giáo hội mà tôi không biết gì về bộ mặt gớm ghiếc đang lộ ra giữa ban ngày này? Hồi đó, tôi có trả lời tôi sẽ phục vụ nếu tôi biết những chuyện này không?

Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn.

Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn. Tôi quay lưng lại, cảm thấy xung quanh tôi là sự nghi ngờ về chiếc áo linh mục của tôi và về bậc sống tôi chọn: độc thân. Tôi phải nói, cuộc sống độc thân suốt 25 năm nay đã mang lại cho tôi nhiều niềm vui hơn là nỗi buồn.

Hôm nay tôi cố gắng để gần với những người đang chờ một lời nói, một cử chỉ, tôi tiếp tục làm công việc của tôi trong tư cách là một linh mục. Và nếu đó chỉ là một nghề, thì ít nhất tôi cũng có thể nghỉ làm và tìm một nghề khác để kiếm sống. Nhưng đây là… tôi là linh mục vì tôi yêu Chúa Kitô và Giáo hội của Ngài. Và mình không bỏ người yêu chỉ vì sáng nay trời u ám, trông xấu xí với mình. Chúng ta không bỏ người yêu, dù bỗng dưng mình thấy cái xấu của họ văng tung tóe.

Có lẽ nỗi đau này làm chúng ta gần với Chúa Giêsu Kitô hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm.

Hôm nay tôi tiếp tục trả lời điện thoại và nhiều tin nhắn hàng ngày của những người tìm một chút ánh sáng trong đời sống bình thường của họ hoặc trong những thảm kịch sâu lắng họ phải đi qua; tôi tiếp tục tự hỏi vì sao tôi lại phải mang gánh nặng tội lỗi của người khác làm, nhục nhã vì những tội tôi không phạm. Chắc chắn nỗi đau này đưa chúng ta đến gần hơn một chút với nỗi đau của những nạn nhân bị lạm dụng tình dục, những người hơn bất kỳ ai khác, phải trả giá cho tội ác mà họ không phạm. Có thể nó làm cho chúng ta gần Chúa Giêsu Kitô, Chúa của chúng ta hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm.

Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện với hết cả tấm lòng cho vô số nạn nhân của những linh mục săn mồi này, những người đã dùng thiên chức cao đẹp như tấm lưới thợ săn để bắt mồi tốt hơn. Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện cho tất cả những ai muốn rời khỏi con tàu Giáo hội. Lớn tiếng hay rụt rè. Tôi tiếp tục cự lại với ảo tưởng đạo đức giả pharisêu; ảo tưởng nghĩ rằng nếu mình tránh xa những kẻ tấn công, mình sẽ được xóa sạch khỏi tất cả sự dữ. Tôi tiếp tục cố gắng để không bỏ chiến trường. Nhưng chiến trường không chỉ có Giáo hội bị bôi bẩn vì lỗi của chiến binh nhà; chiến trường nằm trong trái tim mỗi chúng ta. Điều ác không chỉ ở người khác hay nơi những người khác; cái ác ở trong mỗi chúng ta, tất nhiên là ở dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng nó ở đó, rình rập như con thú hoang mà chúng ta phải thuần hóa nó. Tôi tiếp tục cố gắng để không buông bỏ trái tim bầm tím của tôi.

Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu, để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này.

Tu sĩ Christian de Chergé, ở Tibhrine, Algeria, bị ám sát năm 1995, đã viết vài tháng trước khi chết: “Tôi đã sống đủ lâu để tôi biết, tôi cũng là đồng phạm của cái ác mà không may dường như đang lan tràn trên thế giới”. Ngài, vị thánh! Ngài, người của hòa bình, nhận mình là đồng phạm với cái ác đang thúc giục các đao phủ của chính mình giết mình. Và ngài đã cầu nguyện cho họ… Có lẽ đó là sự thánh thiện: không nghĩ mình vô tội trước một điều xấu xa được người khác công nhận, dù là điều tồi tệ nhất; biết rằng cuộc chiến thực sự diễn ra ở ngay cánh cửa tâm hồn mình.

Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này. Chúng ta cùng nhau cử hành mầu nhiệm Đấng Kitô chịu chết vì tội lỗi của chúng ta; Ngài vô tội, Ngài chết để cứu tên tội phạm. Và cùng nhau chúng ta kêu lên Chúa: “Xin cứu con khỏi mọi sự dữ!”

Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi.

Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi và tôi sẽ không bao giờ xứng đáng với sứ mệnh này; tôi tiếp tục trao Mình Thánh Chúa cho những người tôi gặp, Đấng, tôi không nắm giữ trong tay, nhưng một ngày, Ngài đã nắm bàn tay nghèo hèn của tôi để hiến cho thế giới. Hôm nay tôi tiếp tục là linh mục vì tình yêu với Đấng Kitô và những người Ngài yêu thương.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More
28Tháng Mười
2021

Được phép buồn

28/10/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Được phép buồn

 

Hãy để cho người rao giảng nói, bạn được phép buồn!

Trong quyển sách Khi người pha rượu vặn nhỏ đèn (When the Bartender Dims the Lights), Ron Evans đã viết:

“Tôi tình cờ gặp được câu này trong suy tư của một mục sư: Vào một sáng chúa nhật, nhiều người ngồi trước mặt bạn là những người đầy tổn thương, và bạn phải cho họ được quyền buồn. Trong một thế giới bị ám ảnh bởi hạnh phúc, khi mà sự tuyệt vời là tất cả, hãy để người rao giảng nói: bạn được phép buồn. Trong một thế giới mà tuổi già trở thành những năm tháng vàng son, nơi mọi vấn đề đều có thể được khắc phục và mọi bệnh tật đều được chữa lành, hãy nghe lời người rao giảng: bạn được phép buồn. Trong một thế giới quá bận tâm về tuổi thọ, nơi mà cái chết là từ cấm kỵ, bạn hãy nghe người rao giảng nói: bạn được phép buồn. Và hãy để người rao giảng nói: bạn được phép sống trong ký ức của người đơn độc”.

Ngày nay, cả nền văn hóa lẫn các giáo hội của chúng ta đều không cho chúng ta đủ quyền để buồn. Nhiều lúc, khi một người thân thương qua đời hoặc khi một thảm kịch xảy đến, chúng ta được phép buồn, được phép trầm lắng, rơi lệ, thay vì vui vẻ yêu đời. Nhưng có quá nhiều dịp và hoàn cảnh trong cuộc đời chúng ta mà linh hồn chúng ta hoàn toàn được phép buồn, thế nhưng nền văn hóa, giáo hội và cái tôi của chúng ta lại không để cho chúng ta được phép cảm nhận cảm xúc thật sự của mình – của nỗi buồn. Khi trường hợp đó xảy ra, và thường là như thế, chúng ta có thể phủ nhận cảm xúc của mình và chuyển sang vui vẻ yêu đời, hoặc chúng ta có thể nhường chỗ cho nỗi buồn, nhưng với cái giá phải trả là thấy có gì đó không ổn, chúng ta không nên cảm nhận theo cách này. Cả hai cách đều không tốt.

Nỗi buồn là một phần không thể tránh khỏi trong cuộc sống, và tự nó không phải là một điều tiêu cực. Trong nỗi buồn, có tiếng khóc mà chúng ta thường bịt tai không nghe. Trong nỗi buồn, tâm hồn chúng ta có cơ hội để nói và tiếng nói của nó nói với chúng ta rằng, nỗi thất vọng, mất mát, cái chết, sự bất xứng, sai lầm về đạo đức, hoặc một hoàn cảnh cụ thể nào đó của cuộc đời chúng ta là những thứ rất thật, cay đắng và không thể nào thay đổi được. Chúng ta có một cách là chấp nhận, kèm theo cái giá là nỗi buồn. Khi tiếng nói đó không được lắng nghe,  thì sự lành mạnh và tỉnh táo của chúng ta bị kìm kẹp.

Ví dụ như, trong quyển sách đầy thách thức, “Tự tử và Linh hồn” (Suicide and the Soul), tác giả James Hillman đã nói, đôi lúc trong chuyện tự tử, tâm hồn đó quá chán nản và tổn thương đến nỗi giết luôn thể xác. Vì nhiều lý do quá phức tạp và khó để nhiều người biết được, tâm hồn đó không thể làm cho người khác lắng nghe mình và không bao giờ được phép cảm nhận cái nó thật sự đang cảm nhận. Và đến mức cực độ, chuyện này có thể giết chết thân xác.

Chúng ta thấy chuyện này trong một hiện tượng ít cực độ hơn, là chứng tình trạng biếng ăn của các cô gái trẻ. Có một áp lực không thể cưỡng lại từ nền văn hóa (thường đi đôi với sự bắt nạt có thật trên mạng xã hội) thúc đẩy chúng ta phải có cơ thể hoàn hảo. Đáng buồn là, đâu dễ để có cơ thể hoàn hảo. Do đó, các cô gái này cần được phép chấp nhận những giới hạn của cơ thể mình và chấp nhận với nỗi buồn đi kèm với chuyện này. Đáng buồn là, chuyện chẳng như thế, hoặc ít nhất là gần như không thể như thế, cho nên thay vì chấp nhận nỗi buồn vì không có cơ thể như mong muốn, các cô gái trẻ này lại bị thúc ép phải cố gắng làm cho bằng được với bất kỳ giá nào. Chúng ta đã thấy những tác hại đáng buồn của nó.

Các nhà tâm lý trị liệu, những người làm việc với khách hàng về giấc mơ, họ nói khi chúng ta gặp ác mộng, thường là vì linh hồn đang giận dữ với chúng ta. Vì ban ngày linh hồn không được chúng ta lắng nghe, nên khi đêm đến, lúc chúng ta không thể nào kìm nén được nữa, linh hồn bắt chúng ta phải lắng nghe nó.

Có nhiều lý do chính đáng để buồn. Một số người trong chúng ta sinh ra đã có “tâm hồn già nua”, những nhà thơ quá nhạy cảm với những tình tiết cảm động trong cuộc sống. Có người có sức khỏe thể chất kém, có người lại có sức khỏe tâm thần kém. Có người chưa hề được yêu thương và tôn trọng đủ, có người đã tan nát tâm hồn vì bị phụ bạc, vì bị không chung tình. Có người bị tan nát cuộc đời vì từng bị lạm dụng, cưỡng hiếp, bạo hành, có người đơn giản là vô vọng, mong muốn trong bất lực với những ước mơ bị vùi dập, cứ mãi hoài niệm trong đau khổ. Hơn nữa, tất cả chúng ta dù ít hay nhiều, đều có người thân yêu đã ra đi, đã từng suy sụp đủ kiểu, đã nếm những giai đoạn u sầu. Có vô số lý do chính đáng để buồn.

Và điều này cần được đề cao trong Phép Thánh Thể và các buổi họp trong nhà thờ. Nhà thờ không phải chỉ là nơi mừng các lễ lạc. Mà còn là nơi an toàn để chúng ta có thể tuôn trào cảm xúc. Phụng vụ cũng phải cho chúng ta quyền được buồn.

Nhà văn D.H. Lawrence từng viết những câu trứ danh:

Cảm xúc tôi không có thì tôi không có.

Cảm xúc tôi không có, tôi sẽ không nói rằng tôi có.

Cảm xúc bạn nói mình có, bạn không có.

Cảm xúc bạn muốn cả hai chúng ta đều có, thì chỉ một trong hai có mà thôi.

Chúng ta cần sống thật với linh hồn bằng cách chân thực với cảm xúc của nó.

J.B. Thái Hòa dịch

Read More
28Tháng Mười
2021

“Nghệ thuật chết lành” theo Đức Bênêđictô XVI

28/10/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

“Nghệ thuật chết lành” theo Đức Bênêđictô XVI

 

Đức Bênêđictô XVI, 94 tuổi, sống mỗi ngày trong “niềm vui sống.”

Đức Bênêđictô XVI có vội chết không? Trong bài báo do tu viện Áo Wilheringen đăng, Đức Bênêđictô XVI giải thích ngài xúc động mạnh sau cái chết của cha Winkler, người bạn đã gieo vào lòng ngài cảm nhận của một người có “đức tin sâu đậm và tinh thần vui vẻ.” Bây giờ bạn tôi đã sang thế giới bên kia, nơi tôi tin chắc có nhiều bạn bè đang chờ anh. Tôi hy vọng tôi có thể gặp họ sớm.”

Khi được nhật báo Đức Bild hỏi về lời của Đức Bênêđictô XVI, giám mục Georg Gänswein, thư ký riêng của ngài phủ nhận tin loan nói Đức Bênêđictô XVI mệt mỏi, nhưng ngược lại là đàng khác. Ngài nói tiếp: “Nghệ thuật chết lành có trong đời sống kitô, từ nhiều năm nay ngài đã sống trong tinh thần này, ngài vui sống. Sức khỏe của ngài ổn định, đầu óc sáng suốt và ngài có óc khôi hài tiêu biểu của người miền Bavaria. Bức thư ngài chia buồn với gia đình giáo xứ của cha Winkler xuất phát từ trái tim, nhưng không có nghĩa là ngài “không thiết sống. Ngược lại là đàng khác.”

Chúng ta phải chấp nhận sự hữu hạn của đời này, nhận rằng chúng ta đang đến gần thời điểm chúng ta sẽ hiện diện trước mặt Thiên Chúa.

Trong quyển sách Những cuộc trò chuyện cuối cùng, xuất bản năm 2016 (Fayard) do nhà báo người Đức Peter Seewald phỏng vấn ngài từ năm 2012 đến năm 2016, nhà báo giải thích ngài đã chuẩn bị chết. “Tôi không muốn nói phải có những hành vi cụ thể phải làm, nhưng trong nội tâm mình phải sống, biết rằng mình phải ‘thành công vượt qua bài kiểm cuối cùng’ của Chúa. Chúng ta rời khỏi trần gian này thấy mình trước mặt Chúa, trước mặt bạn bè và cả những người không phải bạn bè. Rằng chúng ta phải chấp nhận sự hữu hạn của cuộc đời, nhận rằng chúng ta đang đến gần thời điểm mà chúng ta hiện diện trước mặt Thiên Chúa.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More
28Tháng Mười
2021

Cẩn thận với các vòng nối kết nội tâm của chúng ta

28/10/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Cẩn thận với các vòng nối kết nội tâm của chúng ta

“Không ai là một hòn đảo”. Nhà thơ người Anh John Donne đã viết câu bất hủ này cách đây bốn thế kỷ, và bây giờ câu này vẫn còn đúng, trừ khi chúng ta không còn tin như thế nữa.

Ngày nay, chúng ta ngày càng xác định gia đình hạt nhân và nhóm bạn hữu thân thuộc mà chúng ta đã tuyển chọn kỹ càng là hòn đảo tự đủ cho mình, và ngày càng kén chọn để không ai được phép bước vào hòn đảo đó, vào nhóm bằng hữu đó, nhóm những người mà chúng ta xem là đáng tôn trọng. Chúng ta xác định và bảo vệ những hòn đảo riêng của mình bằng một ý thức hệ, bằng quan điểm chính trị, quan điểm luân lý, quan điểm về giới tính và tôn giáo nhất định nào đó. Bất kỳ ai không cùng quan điểm với chúng ta thì không được hoan nghênh, không xứng đáng để chúng ta tôn trọng và dành thì giờ cho họ.

Hơn nữa, truyền thông đương thời còn góp phần cho chuyện này. Ngoài hàng trăm kênh truyền hình mà mỗi kênh đều có chương trình kế hoạch riêng, chúng ta còn có mạng xã hội để chúng ta tìm được những quan điểm ý thức hệ, chính trị, luân lý và tôn giáo vốn vun đắp, bảo vệ và cô lập hòn đảo của mình, biến nhóm hạt nhân nhỏ của chúng ta thành một thứ tự đủ, riêng biệt và bất khoan nhượng. Lại thêm chúng ta còn có những công cụ để rảo khắp mạng lưới truyền thông cho đến khi tìm được chính xác “sự thật” mà chúng ta thích. Chúng ta đã xa rồi thời ngày xưa khi có những nhà báo như nhà báo Mỹ Walter Cronkite, ông có thể đưa ra một sự thật mà ai cũng có thể tin.

Tác động của chuyện này xảy ra khắp nơi, không chỉ trong sự phân cực cay đắng ngày càng tăng mà chúng ta đang thấy rõ trong mọi vấn đề chính trị, luân lý, kinh tế và tôn giáo của thế giới. Ngày nay, chúng ta thấy mình đang sống trên những hòn đảo biệt lập, không cởi mở lắng nghe, tôn trọng hay đối thoại với bất kỳ ai không cùng quan điểm với mình. Bất kỳ ai bất đồng với tôi thì chẳng đáng để tôi dành thời gian, chẳng đáng để tôi lắng nghe, tôn trọng. Chuyện này dường như đang là thái độ phổ biến thời nay.

Và nó có trong những hình thức hung hãn của Văn hóa Tẩy chay, trong chủ nghĩa dân tộc ngày càng hướng nội và cứng rắn ở nhiều quốc gia. Những gì xa lạ thì không được hoan nghênh, đơn giản vậy thôi. Chúng ta không còn đối diện với bất kỳ thứ gì thách thức đặc nét của mình nữa.

Có cái gì không ổn ở đâu? Gần như tất cả đều không ổn. Dù chúng ta nhìn chuyện này từ quan điểm Kinh Thánh và kitô giáo hay từ quan điểm sức khỏe và sự chính chắn của con người, thì nó đều sai trái.

Về mặt Kinh Thánh thì quá rõ ràng rồi. Thiên Chúa đi vào đời chúng ta qua nhiều con đường quan trọng, chủ yếu là qua “người lạ”, qua những gì xa lạ, qua những gì khác với chúng ta, và qua những gì làm cho tư tưởng của chúng ta rối bời, đập tan những kỳ vọng theo tính toán của chúng ta. Sự mặc khải thường đến một cách đầy ngạc nhiên, dưới những hình thức làm cho tư tưởng của ta đảo lộn tất cả. Như sự nhập thể chẳng hạn. Trong nhiều thế kỷ, người ta tìm kiếm Đấng Thiên sai, Thiên Chúa trong xác phàm, Đấng đè bẹp và hạ nhục mọi kẻ địch và ban vinh quang và danh dự cho những ai trung tín cầu nguyện mong ngóng Ngài. Họ cầu nguyện và trông đợi một siêu nhân, nhưng cuối cùng là thế nào? Một đứa bé yếu đuối nằm trong máng cỏ. Mặc khải làm việc như thế. Chính vì vậy mà thánh Phaolô dạy chúng ta hãy luôn chào đón khách lạ vì đó có thể là một thiên thần hóa trang.

Tôi chắc chắn rằng, trong cuộc sống, tất cả chúng ta đều có trải nghiệm được gặp một thiên thần trong hình hài người lạ mà chúng ta tiếp đón với phần nào e dè và sợ hãi. Tôi biết trong đời tôi, đã có nhiều lúc tôi chẳng muốn chào đón một người nào đó hay một chuyện nào đó đến với mình. Tôi sống trong  dòng tu, nơi chúng ta đâu được lựa ai sẽ là người sống với mình. Bạn được chỉ định vào “gia đình ruột” của mình, và (trừ vài trường hợp ngoại lệ do thể chất hạn chế) bề trên không xem tâm trạng tương đồng là tiêu chuẩn để chỉ định người cùng sống chung với nhau trong cộng đoàn. Và không hiếm khi tôi sống trong những cộng đoàn có những người mà nếu được chọn thì tôi đã hẳn không chọn họ làm bạn bè, đồng nghiệp, người láng giềng hay người thân của mình. Ngạc nhiên thay, thường thì những người tôi chẳng ưu tiên chọn nhất lại là những người mang ân sủng và làm cuộc đời tôi biến đổi.

Hơn nữa, chuyện này cũng đúng trong cuộc sống nói chung của tôi. Tôi thường thấy mình được thêm ân phúc nhờ những người ban đầu ít có khả năng được tôi chào đón nhất. Thú thật, chuyện này không phải lúc nào cũng êm đẹp. Những gì xa lạ, những gì khác mình, có thể gây buồn bực và đau khổ trong một thời gian dài trước khi chúng ta nhận ra được ân sủng và mặc khải.

Nhưng đó luôn là thách thức cho chúng ta, nhất là thời nay khi nhiều người trong chúng ta rút vào trong những hòn đảo riêng, xem đó là chính chắn, rồi biện luận nó bằng một đức tin sai lầm, lòng ái quốc sai lầm và ý tưởng sai lầm về sự chính chắn. Làm như thế vừa sai trái vừa nguy hiểm. DDấn thân vào những gì khác lạ sẽ đem lại thăng tiến cho bản thân chúng ta. Thiên Chúa ở trong người lạ, và mỗi khi chúng ta không để người lạ vào cuộc sống mình là chúng ta đang tự tách mình khỏi con đường ân phúc chủ yếu.

J.B. Thái Hòa dịch

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 68
  • Page 69
  • Page 70
  • …
  • Page 154
  • Next page
Bài viết mới nhất
ĐỨC THÁNH CHA: CÁC CỘNG ĐOÀN GIÁO HỘI PHẢI LÀ NHỮNG NƠI AN TOÀN CHO MỌI NGƯỜI
22/06/2026
CÔNG NGHỊ HỒNG Y BÀN VỀ THẾ GIỚI, THÔNG ĐIỆP VÀ THƯỢNG HỘI ĐỒNG
12/06/2026
GIỚI THIỆU SỔ TAY HÀNH HƯƠNG “CON ĐƯỜNG TRÁI TIM - HÀNH HƯƠNG VÀO TRÁI TIM SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG”
12/06/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.