Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • uncategorized
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Giáo dục

Home / Giáo dục
03Tháng Mười Một
2021

Bổn phận của người còn sống

03/11/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Bổn phận của người còn sống

 

Hàng năm, giáo hội dành riêng tháng 11 để cầu nguyện cho các đẳng Linh hồn, là những người đã qua đời trong ân nghĩa của Thiên Chúa, nhưng hiện nay vẫn đang phải chịu giam giữ nơi luyện ngục, vì những thiếu xót mà họ làm chưa tốt khi còn sống nơi trần gian.

Bây giờ, người đã qua đời không còn tự mình lập công được nữa nên chỉ trông mong vào lời cầu nguyện của những người còn sống. Vì thế, cầu nguyện cho các linh hồn không chỉ là một việc làm bác ái mà còn là một bổn phận của chúng ta, những người còn đang sống nơi trần thế này, như thánh Gioan Vianey nhắc nhở “Mọi tín hữu phải cầu nguyện thật nhiều cho các linh hồn nơi luyện ngục, để các linh hồn  mau về hưởng hạnh phúc trên nước Thiên đàng”.

 

Ý thức được bổn phận của người còn sống đối những người đã khuất, nên các cha xứ đã mời gọi  người giáo dân, ngoài việc  trang trí phần mộ cho người thân  nơi đất thánh, còn kêu gọi họ tham dự  thánh lễ  hàng ngày trong tháng 11 để cấu nguyện cho người thân đã qua đời. Cầu nguyện cho các linh hồn trong Luyện hình cũng là dịp để chúng ta nhớ đến thân phận của mình. Mai sau, khi đến lượt chúng ta nhắm mắt lìa đời, chúng ta cũng sẽ vào Luyện Hình để chịu sự thanh luyện của Thiên Chúa. Do vậy mỗi khi cầu nguyện cho các linh hồn, chúng ta được mời gọi  sống tốt và sống thánh thiện hơn trong cuộc sống hiện tại của người Kitô hữu, hầu sau này khi chết, chúng ta cũng sẽ được hưởng hạnh phúc Thiên Đàng với Chúa..

 

Không chỉ kêu gọi giáo dân cầu nguyện cho các linh hồn, các cha xứ còn khuyến khích và tập cho thế hệ trẻ trong giáo xứ có lòng thảo  kính đối với những người đã qua đời, làm những việc hy sinh để cầu nguyện cho các ngài. Khi thánh lễ được tổ chức tại đất thánh, giới trẻ được phân công làm công tác chuẩn bị cho thánh lễ như dọn nghĩa trang, bàn thờ, phụng vụ thánh lễ, âm thanh, ánh sáng… là để nhắc nhở họ có bổn phận hy sinh làm công việc này vì các linh hồn. Sự hy sinh kết hợp với thánh lễ và lời cầu nguyện thì chắc chắn linh hồn những người thân của chúng ta sẽ sớm được hưởng nhan thánh Chúa.

 

Ngoài ra, Cha xứ còn tập cho các em thiếu nhi có lòng hiếu thảo với những người đã qua đời, như hướng dẫn các em  xưng tội, tham dự thánh lễ, rước lễ mỗi ngày và  làm việc ân xá  để cầu nguyện cho các linh hồn, đồng thời khuyến khích các em trong tháng cầu hồn biết  siêng đọc kinh mân côi và viếng đất thánh sau thánh lễ hoặc sau lớp học giáo lý để cầu nguyện cho các linh hồn người đã khuất được cứu thoát khỏi luyện ngục.

 

Ở gia đình, cha mẹ cũng có bổn phận nhắc nhở con cái phải có lòng thảo kính với  Ông bà  tổ tiên, ngoài việc đọc kinh, viếng nghĩa trang, dâng thánh lề cầu nguyện cho linh hồn người thân, còn khuyên họ luôn nhớ xin lễ cầu nguyện cho các linh hồn có thể  hàng tuần, hàng tháng hay một năm mấy lần tùy theo khả năng. Khi chúng ta cho ai điều gì đó là lúc chúng ta cũng được nhận lại, vì mọi thứ sẽ không mất đi. Cũng vậy, khi chúng ta cầu nguyện cho các đẳng linh hồn,thì các ngài  nơi luyện ngục luôn nhớ tới  những người nơi trần thế và hằng cầu bầu trước mặt Chúa cho chúng ta.

 

Thực vậy, khi cầu nguyện cho các đằng linh hồn không những giúp các ngài mau hưởng hạnh phúc Thiên Đàng mà chúng ta còn được thêm ơn ích nữa. Đó là chúng ta sẽ có tương quan gần gũi với Thiên Chúa, cảm nhận được tình thương của Chúa, để từ đó chúng ta biết sống yêu thương, biết quan tâm nghĩ đến người khác, biết sống quảng đại tha thứ và không ích kỷ. Đặc biệt chúng ta sẽ cảm nhận những gì chúng ta đang làm nơi trần thế này sẽ được Chúa chúc phúc để sinh ich cho người còn sống cũng như người đã qua đời.

 

Sr. Nguyễn, op

Read More
28Tháng Mười
2021

Mục vụ giới trẻ theo hướng dẫn của Đức Thánh Cha Phanxicô

28/10/2021
Anmai
Giáo dục, Tài liệu giáo dục
0

“Giới trẻ ngày nay”. Đó là những lời vừa tích cực, vừa tiêu cực người lớn dùng để đối chiếu giới trẻ hôm nay với họ thời còn trẻ. Nhiều người rất thích, rất kỳ vọng nơi giới trẻ. Nhưng không ít người vẫn nhìn giới trẻ bằng những thành kiến, cho rằng giới trẻ ngày nay không còn biết vâng lời, lao động, tôn giáo, luân lý là gì nữa[1].

Đức Thánh Cha Phanxicô gọi những người tuổi từ 16 đến 29 là người trẻ[2]. Đây là cả một thế giới vừa phong phú, vừa khác biệt. Thái độ của họ rất đa dạng trước đức tin, trước Hội Thánh và nhất là trước những vấn đề luân lý. Bản thân của mỗi người trong họ rất phức tạp, sáng khác, chiều khác, vừa lên tiếng chống đối hôn nhân thì đùng một cái lại thành anh si tình[3].

Người ta vẫn coi giới trẻ là tương lai của thế giới, nhưng Đức thánh cha Phanxicô lại coi họ là hiện tại của thế giới vì họ đang làm phong phú thế giới ấy[4]. Ngài còn khẳng định, không có giới trẻ mà chỉ có những người trẻ với những thực tại riêng của họ[5].

I. NHỮNG NGƯỜI TRẺ HÔM NAY

II. MÔI TRƯỜNG CỦA CÁC NGƯỜI TRẺ HÔM NAY

     1. Môi trường kỹ thuật số

     2. Di dân

     3. Các hình thức lạm dụng

III. MỤC VỤ GIỚI TRẺ

     1. Người trẻ là tác nhân chính của mục vụ giới trẻ

     2. Tiến trình hành động chính

     3. Ta sẽ chỉ dừng lại với tiến trình thứ hai: phát triển

     4. Việc gặp gỡ Thiên Chúa

     5. Cầu nguyện

     6. Kết hợp với Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn và phục sinh của Ngài

     7. Lớn lên trong tình huynh đệ, đời sống cộng đoàn và phục vụ

     8. Xây dựng tình huynh đệ và môi trường huynh đệ

     9. Xây dựng cộng đoàn

     10. Biến người trẻ thành tông đồ

I. NHỮNG NGƯỜI TRẺ HÔM NAY

Người trẻ hôm nay rất đa dạng. Có những người, vì đức tin, đã phải đấu tranh giữ vững địa vị của mình, phải chịu nhiều bắt bớ, kể cả cái chết[6]. Một số bạn trẻ lại thấy người lớn không chuyển giao cho họ những giá trị căn bản về sự sống và gặp nhiều khó khăn trong việc truyền bá đức tin trong các quốc gia không tôn trọng tự do ngôn luận[7].

Có những người đang sống trong các vùng chiến tranh, đang có kinh nghiệm về bạo động dưới mọi hình thức: bắt cóc, tra tấn, tội phạm có tổ chức, buôn người, nô lệ, khai thác tình dục, bạo hành tình dục. Những người khác vì áp lực hay không còn chọn lựa nào khác phải sống bằng cách tham gia các băng nhóm tội phạm có vũ trang, buôn bán ma túy, khủng bố. Những tội phạm này cùng với đủ mọi thứ nghiện ngập đã khiến họ rơi vào vòng lao lý[8].

Những người khác do vướng vào các ý thức hệ, bị lạm dụng, khai thác trở thành bia đỡ đạn hay thành các lực lượng biểu tình tàn phá, khủng bố, chế nhạo, căm thù người khác, thành mục tiêu của các thế lực kinh tế, chính trị có tính hủy diệt[9].

Những người còn lại phải gánh chịu sự kỳ thị, bị loại trừ vì lý do chủng tộc và tôn giáo. Nhiều thiếu niên có thai, phá thai, những em khác lại nghiện ngập ma túy, bài bạc, các thứ dâm ô[10].

Một số bạn trẻ cảm thấy đau đớn vì thất bại, sai lầm, và mặc cảm tội lỗi trong quá khứ. Họ cảm thấy sự kỳ thị, bất công và không được yêu thương, chăm sóc[11].

Tuy nhiên, ta cũng thấy được những khía cạnh tích cực nơi người trẻ, đó là một khát vọng Thiên Chúa, tuy còn mờ nhạt và không phải là Thiên Chúa của mặc khải. Một số khác tha thiết với tình huynh đệ, khao khát phát huy tài năng. Những người khác lại có một sự bén nhạy đặc biệt về nghệ thuật hay khát mong sự hài hòa với thiên nhiên, và nhu cầu truyền thông. Nơi những người khác ta lại thấy sự khắc khoải muốn sống khác. Trong tất cả những thứ ấy, ta có thể tìm được những khởi điểm, các tài nguyên nội tâm mở ra cho sự khôn ngoan và khích lệ[12].

II. MÔI TRƯỜNG CỦA CÁC NGƯỜI TRẺ HÔM NAY

Thượng Hội đồng Giám mục đưa ra ba khía cạnh quan trọng nhất của xã hội hôm nay[13]:

1. Môi trường kỹ thuật số

Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa kỹ thuật số cao, một nền văn hóa tác động sâu đậm trên ý thức về thời gian và không gian, về việc biết mình, biết người khác và thế giới chung quanh, về khả năng truyền thông, học hỏi và mối tương quan với tha nhân và thế giới. Khi tiếp cận thực tại, hình ảnh được ưa chuộng hơn việc lắng nghe đã khiến con người ngày nay khó phát huy được cảm thức phê phán[14].

Các phương tiện truyền thông hôm nay đem lại cho con người nhiều cơ hội đối thoại, gặp gỡ, trao đổi, giúp tiếp cận được các thông tin độc lập, tạo được những diễn đàn gặp gỡ người trẻ[15]. Thế nhưng môi trường kỹ thuật số cũng là môi trường của cô đơn, thao túng, bóc lột và bạo động, đó là chưa kể các trang đen, truyền bá dâm ô và nạn người khai thác người vì mục đích tình dục, đẩy người ta tới nguy cơ  nghiện ngập, cô lập mất dần cảm thức về thực tại cụ thể, chặn đứng những mối tương quan liên vị[16].

Thế giới kỹ thuật số này cũng tạo ra các lợi nhuận khổng lồ về kinh tế, khiến người ta có thể điều khiển lương tâm con người và tiến trình dân chủ, Vì đánh mất sự thật, thế giới này quảng bá các thông tin giả và bóp méo sự thật để kiếm lời[17]. Thế giới ảo này cũng tạo nên “cuộc di dân kỹ thuật số”, kéo theo việc thoát ly gia đình và loại bỏ các giá trị tôn giáo và văn hóa[18].

2. Di dân

Di dân là một hiện tượng thuộc cơ chế chứ không phải là một hiện tượng nhất thời. Di dân có nhiều lý do, có thể do sự hấp dẫn của xã hội phương Tây[19], có thể vì muốn thoát khỏi chiến tranh, bạo động và những cuộc bắt bớ về văn hóa và tôn giáo. Di dân làm ta nhớ mình chỉ là người xa lạ, người lưu đày nơi dương thế (Hr 11, 13). Những người di dân có thể làm phong phú nền văn hóa và kinh tế tại những nơi đón nhận họ, nhưng cũng có thể thành nạn nhân khốn khổ của xã hội ấy[20]). Để tránh tình trạng bị lạm dụng, Đức thánh cha Phanxicô khuyến dụ các bạn trẻ, không nên để người ta sử dụng mình chống lại những người trẻ mới tới đất nước mình, coi họ là một mối đe dọa và không bình đẳng về phẩm giá với những người khác[21].

3. Các hình thức lạm dụng

Có nhiều thứ lạm dụng như lạm dụng quyền bính, lạm dụng lương tâm, lạm dụng tình dục và tài chính. Chủ nghĩa giáo sĩ là một cám dỗ thường xuyên đối với những linh mục nào coi thừa tác vụ của mình là việc thực thi quyền bính chứ không phải là một sự phục vụ tự do và quảng đại[22]. Nhưng có lẽ lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên là quái đản nhất, đáng phải chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, của Hội thánh và con người[23].

Người trẻ hôm nay đang sống trong một xã hội như thế, Hội thánh phải đến với họ và cho họ những gì để sự hiện diện và hoạt động của họ thật sự làm phong phú Hội thánh và xã hội về mọi mặt, nhất là mặt tâm linh.

III. MỤC VỤ GIỚI TRẺ

Đức thánh cha, trong Tông huấn Christus Vivit, nhấn mạnh:

Mục vụ giới trẻ, như vẫn được thực hiện cách truyền thống, đã và vẫn đang chịu tác động lớn bởi những thay đổi về văn hóa và xã hội, nên cả cộng đoàn phải tham gia vào việc tin mừng hóa giới trẻ[24].

1. Người trẻ là tác nhân chính của mục vụ giới trẻ

Người trẻ chính là tác nhân chính của mục vụ giới trẻ, nên cần giúp họ sử dụng nhận thức, hiểu biết, sự chân thành và ngôn ngữ của mình để diễn tả những vấn đề và quan tâm của những người trẻ khác[25].

Cần có những kiểu cách và chiến lược mới, chương trình cần uyển chuyển, mời họ đến với các sự kiện không chỉ để học mà còn để trao đổi, ăn mừng, ca hát, nghe các chuyện thật và kinh nghiệm về việc cùng gặp gỡ vị Thiên Chúa đang sống[26]

Cần để tâm tới mọi phương pháp, ngôn ngữ có thể đưa người trẻ tới với Đức Kitô và Hội thánh, tận dụng mọi sự có thể đem lại kết quả tốt đẹp để truyền bá niềm vui Tin mừng[27].

Cần đồng hành và tạo điều kiện cho người trẻ được đồng trách nhiệm, nghĩa là đón nhận với lòng biết ơn những đóng góp của người trẻ, cả giáo dân lẫn người thánh hiến[28].

Thượng Hội đồng yêu cầu dẹp bỏ những phương pháp nào không đem lại kết quả, không thể đối thoại với nền văn hóa của người trẻ hôm nay[29].

2. Tiến trình hành động chính

Sau khi đưa ra những đề nghị trên, Tông huấn đề cập tới hai tiến trình hành động chính: quá trình tiếp cận tức cách hấp dẫn những người trẻ mới đến với một kinh nghiệm nào đó về Chúa và phát triển, giúp những người đã có kinh nghiệm về Chúa trưởng thành trong kinh nghiệm ấy.

3. Ta sẽ chỉ dừng lại với tiến trình thứ hai: phát triển

Tông huấn nhìn nhận, tại một số nơi, Hội thánh đã giúp người trẻ có được một kinh nghiệm sâu sắc về Thiên Chúa, có được cuộc gặp gỡ Đức Kitô đánh động lòng họ. Nhưng sau đó là hàng loạt các buổi gặp gỡ nói về những vấn đề tín lý và luân lý, những sự xấu trong thế giới hôm nay, về Hội thánh, học thuyết xã hội của Hội thánh, khiết tịnh, hôn nhân, kế hoạch hóa gia dinh…, khiến nhiều người trẻ chán ngán, không còn tha thiết với việc gặp gỡ Đức Kitô và đánh mất niềm vui của việc đi theo Ngài, họ trở thành thất vọng hoặc tiêu cực. Vi thế, Tông huấn kêu gọi trước hết cần thức tỉnh và củng cố những kinh nghiệm lớn đang nuôi dưỡng đời sống Kitô hữu[30]. Đó là phát triển kinh nghiệm nền tảng của việc gặp gỡ Thiên Chúa nhờ sự chết và phục sinh của Đức Kitô và lớn lên trong tình huynh đệ, đời sống cộng đoàn và phục vụ[31].

4. Việc gặp gỡ Thiên Chúa

Việc gặp gỡ Thiên Chúa nhờ sự chết và phục sinh của Chúa Giêsu quan trọng đến độ Tông huấn quả quyết: “mọi nền đào tạo Kitô giáo đều phải bao hàm việc đi sâu hơn vào trong Kerygma”[32] và phải làm cho chúng nhập thể vào đời ta cách trọn vẹn hơn. Vì thế mục vụ giới trẻ phải bao hàm những cơ hội canh tân và đào sâu kinh nghiệm đích thân về tình yêu Thiên Chúa và về Đức Kitô đang sống[33].

Muốn thế, cần tạo cho người trẻ tinh thần cầu nguyện, chiêm ngắm và sống mầu nhiệm vượt qua của Đức Kitô.

5. Cầu nguyện

Không cầu nguyện thì không thể làm gì cho Thiên Chúa, cho Hội thánh, cho con người và cho chính mình. Các thánh luôn có tinh thần cầu nguyện và nhu cầu hiệp thông với Thiên Chúa, luôn khát mong Thiên Chúa, luôn quên mình để ca tụng và chiêm ngắm Chúa[34]. Nên:

– Cần giúp người trẻ biết khát vọng Thiên Chúa và diễn tả khát vọng ấy ra trong đời sống hằng ngày: ăn, uống, trò chuyện với người khác, hay làm bất cứ việc gì, giúp họ luôn đến với Thiên Chúa và hết lòng gắn bó với Ngài.[35]

– Giúp họ thiết lập sự thân tình với Chúa Giêsu, vì Ngài không bao giờ bỏ họ, tuy có lúc im lặng. Khi họ cần Ngài, Ngài liền có mặt (Gr 29, 14), họ đi bất cứ đâu, Ngài cũng vẫn đồng hành (Jos 1, 9). Ngài không bao giờ hủy bỏ giao ước nhưng luôn xin họ “ở lại trong Ngài” (Ga 15, 4). Và dẫu họ lầm đường lạc lối, Ngài vẫn cứ thủy chung (2 Tim 2, 13)[36]

– Giúp họ cầu nguyện luôn, vì cầu nguyện làm cho họ có thể chia sẻ với Chúa mọi khía cạnh của cuộc sống, có thể tin tưởng nghỉ ngơi trong vòng tay Ngài, có thể tham dự vào sự sống và tình yêu của Ngài. Khi cầu nguyện, họ làm tất cả mọi sự cho Ngài[37].

– Vì cầu nguyện “là giao tiếp thân mật và thường xuyên chuyện trò một mình với Đấng ta biết là luôn yêu thương ta”[38], nên cần giúp giới trẻ thường xuyên nói chuyện với Thiên Chúa như với người yêu mình về mọi sự xảy ra cho đời mình[39], giúp họ mở lòng ra cho sự gặp gỡ diện đối diện với Thiên Chúa, hầu có thể nghe được tiếng thì thầm của Chúa trong thinh lặng[40].

– Trong sự thinh lặng ấy và dưới ánh sáng của Thần Khí, giúp họ nhận ra Chúa đang mời gọi họ đi trên những con đường thánh thiện nào. Nếu không, các quyết định của họ có thể chỉ là vẻ lòe loẹt bên ngoài. Điều thiết yếu là dành thời gian ở với Chúa, lắng nghe lời Ngài, và luôn học với Ngài[41].

– Vì cầu nguyện xin ơn là cách diễn tả một tâm hồn phó thác cho Thiên Chúa, nên cần giúp người trẻ biết trân trọng việc cầu nguyện này, tâm hồn họ sẽ yên tĩnh và kiên trì trong hy vọng.

– Chuyển cầu có một giá trị đặc biệt, diễn tả mối tương quan huynh đệ của ta với tha nhân, nên cần giúp người trẻ biết cầu nguyện cho người khác, nhất là những người đau khổ, để họ xứng đáng với lời ca tụng: “Đây là người yêu thương anh em mình và cầu nguyện nhiều cho dân chúng” (2 Mcb 15, 14)[42].

– Vì “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (x. Tv 119, 105), nên cần giúp người trẻ đọc lời Chúa trong tinh thần cầu nguyện (Tv 119, 103) để Lời ấy biến đổi cuộc đời họ và giúp họ làm cho việc tôn sùng lời Chúa thành trọng tâm và căn tính của đời mình[43].

– Khi họ đón nhận Chúa Giêsu nhờ việc Hiệp lễ, cần giúp họ để Ngài thực hiện cách trọn vẹn hơn công trình biến đổi đời sống họ[44].

6. Kết hợp với Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn và phục sinh của Ngài

– Giúp họ chiêm ngắm dung nhan Chúa Giêsu, chết và phục sinh, vì việc chiêm ngắm ấy luôn phục hồi loài người, cả khi họ đang bị các rắc rối trong cuộc đời này tàn phá[45]. Khi nhìn vào dung nhan Đức Kitô, họ sẽ cảm thấy mình được chữa lành và biến đổi, sẽ thấy mình đang đi vào trong cõi lòng của Chúa, vào trong các thương tích của Ngài, vì đó là nơi ở của lòng thương xót của Thiên Chúa[46].

– Nhất là giúp họ kết hợp bản thân mình với sự chết và phục sinh của Chúa[47] qua việc mang lấy tâm tư của Chúa Giêsu khi Ngài chết trên thập giá. Khi chết trên thập giá, Chúa Giêsu đã bình thản để cho Cha có toàn quyền trên mạng sống, danh dự và sự nghiệp của Ngài vì tin rằng Cha chỉ muốn điều tốt lành cho Ngài. Kitô hữu cũng phải thế. Khi chấp nhận chết trên thập giá, Chúa Giêsu đã trút đổ mình cho tới cùng, nên Cha đã làm đầy Ngài bằng chính Cha, đến độ nghe Danh thánh Ngài, mọi gối phải quỳ xuống bái lạy và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng, Đức Giêsu Kitô là Chúa (Pl 2, 11). Kitô hữu cũng phải thế. Trên thập giá, Chúa Giêsu đã cầm lấy mọi sự Ngài lãnh nhận, đặt vào trong tay Cha thế nào, thì Kitô hữu cũng được mời gọi sống y như thế.

Sống trọn vẹn mầu nhiệm sự chết này của Chúa Giêsu, họ sẽ chói chang vinh quang phục sinh của Ngài. Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận[48] đã đích thân kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu khi đón nhận kiếp tù tội mà không được xét xử, tức không có tội, cách phi thường, nên đã chinh phục được nhiều người về cho Chúa[49].

Giúp họ không ngừng chết và trỗi dậy cách mới mẻ với Đức Kitô, làm phát sinh trong cuộc sống họ các khía cạnh khác nhau của cuộc sống trần thế của Ngài, để cho các khía cạnh ấy nhập thể vào trong các chọn lựa và thái độ của họ[50]. Ai kết hợp với Chúa Giêsu thì cũng sẽ yêu thương, phục vụ và tha thứ như Ngài.

7. Lớn lên trong tình huynh đệ, đời sống cộng đoàn và phục vụ

Các giám mục New Zealand đã dạy ta cách chí lý rằng ta có thể yêu thương bằng tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa, vì Chúa phục sinh vẫn luôn chia sẻ cuộc sống đầy quyền năng của Ngài với cuộc đời mỏng giòn của ta. Tình yêu ấy vô điều kiện và luôn trung thành. Khi ta cố yêu như Đức Kitô đã yêu thương ta, chính là lúc Đức Kitô đang chia sẻ với ta sự sống phục sinh của Ngài[51], vì “Đức Kitô làm cho ta có thể sống trong Ngài tất cả những gì Ngài đã sống, và Ngài đang sống tất cả những cái ấy trong ta”[52].

8. Xây dựng tình huynh đệ và môi trường huynh đệ

Chính vì thế mà Đức thánh cha Phanxicô nhấn mạnh rằng mục vụ giới trẻ phải tận dụng các phương thế và tài nguyên, để giúp họ lớn lên trong tình huynh đệ, sống với nhau như anh chị em, giúp đỡ lẫn nhau, xây dựng cộng đoàn, phục vụ và gần gũi người nghèo. Ngài còn nhấn mạnh, nếu tình huynh đệ là “điều răn mới” (Ga 13, 34), và là cách tốt nhất để diễn tả lòng yêu mến ta dành cho Thiên Chúa, thì đây chắc chắn phải là ưu tiên số một trong chương trình mục vụ giới trẻ.

Vì con người nói chung và giới trẻ nói riêng đang cảm thấy bị mồ côi, bị mất gốc, nên cần tạo nên một môi trường cởi mở và yêu thương, hấp dẫn và đầy tình huynh đệ nơi người ta có thể sống có mục đích[53]. Như thế cũng là tạo nên một gia đình, nơi người ta cảm thấy được gắn kết với nhau không chỉ bằng các mối dây thực tiễn và thực dụng mà gắn kết với nhau theo cách có tính người hơn, bớt hờ hững lạnh lùng hơn, làm việc chung với nhau, không loại trừ ai, nhẫn nại, tha thứ cho nhau và bắt đầu lại mỗi ngày[54].

Tạo nên một gia đình như thế rất quan trọng vì khi ta sống tách biệt với tha nhân, ta khó có thể chống lại nhục dục, cạm bẫy, cám dỗ của ma quỷ và tính ích kỷ của thế gian này[55].

9. Xây dựng cộng đoàn

Việc lớn lên trong sự thánh thiện là một cuộc hành trình, sát cánh cùng tha nhân trong cộng đoàn. Sống và làm việc với người khác chắc chắn là một con đường phát triển thiêng liêng. Vì khi sống với những người khác ta sẽ được nắn đúc và tôi luyện[56].

Mỗi cộng đoàn đều được mời gọi tạo nên một “không gian được Thiên Chúa soi sáng để có thể kinh nghiệm được sự hiện diện kín ẩn của Chúa phục sinh”[57]. Chia sẻ Lời Chúa và cử hành Thánh Thể với nhau bao giờ cũng nuôi dưỡng tình huynh đệ và làm cho ta thành một cộng đoàn thừa sai thánh thiện[58].

Cuộc sống chung, bất kể trong gia đình, giáo xứ, cộng đoàn tu hay bất cứ cộng đoàn nào khác, bao giờ cũng được hình thành bởi những chuyện nho nhỏ hằng ngày. Điều này rất đúng với cộng đoàn thánh duy nhất do Chúa Giêsu, Đức Maria và Thánh Giuse tạo nên, một cộng đoàn phản ánh cách mẫu mực vẻ tuyệt mỹ của sự hiệp thông Ba Ngôi. Điều đó cũng đúng với cuộc sống mà Chúa Giêsu chia sẻ với các môn đệ và với những người bình thường[59].

Cộng đoàn nào ấp ủ các chi tiết nhỏ của tình yêu[60], các thành viên quan tâm, chăm sóc nhau và tạo được môi trường cởi mở và tin mừng hóa, bao giờ cũng là nơi Chúa phục sinh hiện diện, thánh hóa cộng đoàn ấy theo kế hoạch của Chúa Cha[61]. Trái với chủ nghĩa cá nhân của những người theo chủ nghĩa tiêu thụ, con đường tiến tới sự thánh thiện duy nhất của ta là làm cho ta đồng hóa hơn nữa với lời cầu nguyện của Chúa Giêsu : “để mọi người nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha” (Ga 17, 21)[62].

10. Biến người trẻ thành tông đồ

Ngoài việc xây dựng cộng đoàn, mục vụ giới trẻ cũng cần cung cấp cho người trẻ những nơi họ có thể biến thành của mình, nơi họ có thể tự do lui tới, thấy mình được đón tiếp và gặp gỡ những bạn trẻ khác lúc vui, lúc buồn, nơi họ có thể chia sẻ âm nhạc, chơi trò chơi, chơi thể thao nhưng cũng có thể suy tư, cầu nguyện. Tại những nơi ấy có thể cho nhiều mà không tốn kém bao nhiêu[63].

Kinh nghiệm nhóm cũng là những tài nguyên quan trọng để chia sẻ đức tin và giúp nhau làm chứng, người trẻ hướng dẫn người trẻ và làm việc tông đồ nơi những người trẻ khác[64]. Làm thế không tách họ ra khỏi các cộng đoàn và tổ chức hay phong trào của giáo xứ mà làm cho họ hội nhập cách tốt hơn vào trong các cộng đoàn cởi mở, sống đức tin, hân hoan làm cho Đức Kitô tỏa sáng, vui tươi, tự do, huynh đệ và dấn thân, Đó là những cộng đoàn người trẻ cảm thấy có thể vun xới các mối tương quan quý giá[65].

Như thế, điều quan trọng là giúp người trẻ thành tác nhân chính của mục vụ giới trẻ, để chính họ đến với những người trẻ khác, đưa những người ấy về với Chúa Giêsu và Hội thánh. Muốn thế, cần giúp người trẻ một kinh nghiệm đích thân sâu sắc về tình yêu Thiên Chúa và cảm nhận được ơn cứu chuộc của một Đức Kitô đang sống bằng cách kết hợp với cuộc khổ nạn và phục sinh của Ngài, chuyên cần cầu nguyện, suy gẫm Lời Chúa, kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu Thánh Thể. Khi đã kinh nghiệm được tình yêu Thiên Chúa cách cụ thể, chính họ sẽ xây dựng một cộng đoàn huynh đệ, sẽ tạo sân chơi cho các bạn trẻ khác, để những người này cũng sẽ kinh nghiệm được tình yêu ấy của Thiên Chúa và xây dựng một cộng đoàn thấm đẫm tình Chúa, tình người.

Hy vọng, bài viết này, dựa vào các Tông huấn của Đức thánh cha Phanxicô đem lại một cái nhìn mới và một đường lối mới cho mục vụ giới trẻ hôm nay.

Trích Bản tin Hiệp Thông / HĐGM VN, Số 124 (Tháng 5 & 6 năm 2021)

[1] Rey – Mermet, Một Lối Nhìn Mới về Luân lý, tr. 11

[2] Christus Vivit, 58.

[3] Rey – Mermet, Một Lối Nhìn Mới về Luân lý, tr. 11

[4]Christus Vivit, 64.

[5] Christus Vivit, 71.

[6] Christus Vivit, 72

[7] Christus Vivit, 80.

[8] Christus Vivit, 72.

[9] Christus Vivit, 73.

[10] Christus Vivit,74

[11] Christus Vivit, 83

[12] Christus Vivit, 84.

[13] Christus Vivit, 85

[14] Christus Vivit, 86.

[15] Christus Vivit, 87.

[16] Christus Vivit, 88

[17] Christus Vivit, 89

[18] Christus Vivit, 90.

[19] Christus Vivit, 92

[20] christus Vivit, 93

[21] Christus Vivit, 94

[22] Christus Vivit, 98.

[23] Christus Vivit, 96.

[24] Christus Vivit, 202

[25] Christus Vivit, 203

[26] Christus Vivit, 204

[27] Christus Vivit, 205

[28] Christus Vivit, 206

[29] Christus Vivit, 208.

[30] Christus Vivit, 212

[31] Christus Vivit, 213

[32] No, 165, AAS 105 (2013), 1089.

[33] Ibid., 214

[34] Gaudete et Exsultate, 147.

[35] ID., Counsels to a Religious on How to Attain Perfection, 9.

[36] Christus Vivit, 154.

[37] Christus Vivit 155.

[38] Tự thuật 8, 5.

[39] JOHN PAUL II, Apostolic Letter Orientale Lumen (2 May 1995), 16: AAS 87 (1995), 762.

[40] Gaudete et Exultate, 149.

[41] Gaudete et Exultate, 150

[42] Gaudete et Exsultate, 154.

[43] HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC ẤN ĐỘ, Tuyên bố chung quyết của Hội nghị lần thứ 21, 18.2. 2009, 3.2.

[44] Gaudete et Exsultate, 156; xem Christus Vivit, 224.

[45] Gaudete et Exsultate, 151

[46] Cf. BERNARD OF CLAIRVAUX, Sermones in Canticum Canticorum, 61, 3-5: PL 183:1071-1073.

[47] Gaudete et Exsultate, 20

[48] Năm chiếc Bánh và hai con cá, Pauline Books and Media, 2003, pp. 9,

[49] Gaudete et Exsultate, 18

[50] Spiritual Exercises, 102-312.

[51] Gaudete et Exsultate, 18.

[52] Ibid., 521. Gaudete et Exsultate, 20

[53] Christus Vivit, 216.

[54] Christus Vivit, 217

[55] Gaudete et Exsultate, 140

[56] Precautions, 15.

[57] JOHN PAUL II, Tông huấn Vita Consecrata (25 March 1996), 42: AAS 88 (1996), 416.

[58] Gaudete et Exsultate, 142

[59] Gaudete et Exsultate

[60] Tôi nghĩ cách đặc biệt về ba từ khóa “làm ơn”, “cám ơn” và “xin lỗi”. “Những từ ngữ chính xác, được nói và thời điểm chính xác, bao giờ cũng bảo vệ và nuôi dưỡng tình yêu”: Tông huấn Hậu thượng Hội đồng,Exhortation Amoris Laetitia (19 March 2016), 133: AAS 108 (2016), 363.

[61] Gaudete et Exsultate, 145

[62] Gaudete et Exsultate 146.

[63] Christus Vivit, 218

[64] Christus Vivit, 219.

[65] Christus Vivit, 220.

Read More
28Tháng Mười
2021

Lạm dụng tình dục trong Giáo hội: vì sao tôi lại là linh mục ngày nay fr.aleteia.org, linh mục Pierre Alain Lejeune, 2021-10-09 Bị đè nặng trước bản báo cáo của Ủy ban Độc lập về các vụ Lạm dụng tình dục trong Giáo hội Pháp (Ciase) công bố ngày thứ ba 5 tháng 10, linh mục Pierre Alain Lejeune thuộc giáo phận Bordeaux, nước Pháp, với khuôn mặt xấu hổ và trái tim tan nát, đã viết lý do vì sao cha vẫn sẽ tiếp tục là một linh mục. Linh mục ngày nay Vào ngày thứ ba 5 tháng 10 u ám, tôi tiếp tục công việc của mình như con ngựa lao tâm lao lực cày bừa dưới cơn mưa lạnh giá. Tôi cố gắng tiếp tục không quay đầu lui quá nhiều, không làm mất nhịp của con ngựa, biết rằng mình không được ngừng giữa luống cày. Và chỉ có Chúa biết liệu tôi có muốn buông cày hay không, khi tôi bị bản báo cáo Ciase vừa được công bố sáng nay đè nặng. Chỉ có Chúa biết đã bao nhiêu lần tôi đã nghĩ đến việc bỏ hết công việc để đến nương náu ở nhà thờ bên cạnh, đóng cửa lại và khóc trước mặt Chúa vì quá đau khổ. Hôm nay tôi tiếp tục công việc, xấu hổ lên mặt, tâm hồn tan nát; tôi tiếp tục vì tôi không thể để ông cụ nằm một mình chờ xức dầu, cũng như không đành bỏ việc đi thăm tang quyến, bỏ việc chuẩn bị hôn lễ cho anh chị đang đính hôn. Tôi tiếp tục với tất cả những câu hỏi bủa vây trong đầu: Vì sao tôi còn muốn là linh mục? Vì sao tôi phục vụ cho một Giáo hội mà tôi không biết gì về bộ mặt gớm ghiếc đang lộ ra giữa ban ngày này? Hồi đó, tôi có trả lời tôi sẽ phục vụ nếu tôi biết những chuyện này không? Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn. Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn. Tôi quay lưng lại, cảm thấy xung quanh tôi là sự nghi ngờ về chiếc áo linh mục của tôi và về bậc sống tôi chọn: độc thân. Tôi phải nói, cuộc sống độc thân suốt 25 năm nay đã mang lại cho tôi nhiều niềm vui hơn là nỗi buồn. Hôm nay tôi cố gắng để gần với những người đang chờ một lời nói, một cử chỉ, tôi tiếp tục làm công việc của tôi trong tư cách là một linh mục. Và nếu đó chỉ là một nghề, thì ít nhất tôi cũng có thể nghỉ làm và tìm một nghề khác để kiếm sống. Nhưng đây là… tôi là linh mục vì tôi yêu Chúa Kitô và Giáo hội của Ngài. Và mình không bỏ người yêu chỉ vì sáng nay trời u ám, trông xấu xí với mình. Chúng ta không bỏ người yêu, dù bỗng dưng mình thấy cái xấu của họ văng tung tóe. Có lẽ nỗi đau này làm chúng ta gần với Chúa Giêsu Kitô hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm. Hôm nay tôi tiếp tục trả lời điện thoại và nhiều tin nhắn hàng ngày của những người tìm một chút ánh sáng trong đời sống bình thường của họ hoặc trong những thảm kịch sâu lắng họ phải đi qua; tôi tiếp tục tự hỏi vì sao tôi lại phải mang gánh nặng tội lỗi của người khác làm, nhục nhã vì những tội tôi không phạm. Chắc chắn nỗi đau này đưa chúng ta đến gần hơn một chút với nỗi đau của những nạn nhân bị lạm dụng tình dục, những người hơn bất kỳ ai khác, phải trả giá cho tội ác mà họ không phạm. Có thể nó làm cho chúng ta gần Chúa Giêsu Kitô, Chúa của chúng ta hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm. Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện với hết cả tấm lòng cho vô số nạn nhân của những linh mục săn mồi này, những người đã dùng thiên chức cao đẹp như tấm lưới thợ săn để bắt mồi tốt hơn. Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện cho tất cả những ai muốn rời khỏi con tàu Giáo hội. Lớn tiếng hay rụt rè. Tôi tiếp tục cự lại với ảo tưởng đạo đức giả pharisêu; ảo tưởng nghĩ rằng nếu mình tránh xa những kẻ tấn công, mình sẽ được xóa sạch khỏi tất cả sự dữ. Tôi tiếp tục cố gắng để không bỏ chiến trường. Nhưng chiến trường không chỉ có Giáo hội bị bôi bẩn vì lỗi của chiến binh nhà; chiến trường nằm trong trái tim mỗi chúng ta. Điều ác không chỉ ở người khác hay nơi những người khác; cái ác ở trong mỗi chúng ta, tất nhiên là ở dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng nó ở đó, rình rập như con thú hoang mà chúng ta phải thuần hóa nó. Tôi tiếp tục cố gắng để không buông bỏ trái tim bầm tím của tôi. Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu, để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này. Tu sĩ Christian de Chergé, ở Tibhrine, Algeria, bị ám sát năm 1995, đã viết vài tháng trước khi chết: “Tôi đã sống đủ lâu để tôi biết, tôi cũng là đồng phạm của cái ác mà không may dường như đang lan tràn trên thế giới”. Ngài, vị thánh! Ngài, người của hòa bình, nhận mình là đồng phạm với cái ác đang thúc giục các đao phủ của chính mình giết mình. Và ngài đã cầu nguyện cho họ… Có lẽ đó là sự thánh thiện: không nghĩ mình vô tội trước một điều xấu xa được người khác công nhận, dù là điều tồi tệ nhất; biết rằng cuộc chiến thực sự diễn ra ở ngay cánh cửa tâm hồn mình. Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này. Chúng ta cùng nhau cử hành mầu nhiệm Đấng Kitô chịu chết vì tội lỗi của chúng ta; Ngài vô tội, Ngài chết để cứu tên tội phạm. Và cùng nhau chúng ta kêu lên Chúa: “Xin cứu con khỏi mọi sự dữ!” Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi. Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi và tôi sẽ không bao giờ xứng đáng với sứ mệnh này; tôi tiếp tục trao Mình Thánh Chúa cho những người tôi gặp, Đấng, tôi không nắm giữ trong tay, nhưng một ngày, Ngài đã nắm bàn tay nghèo hèn của tôi để hiến cho thế giới. Hôm nay tôi tiếp tục là linh mục vì tình yêu với Đấng Kitô và những người Ngài yêu thương. Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

28/10/2021
Anmai
Giáo dục, Tài liệu giáo dục
0

Lạm dụng tình dục trong Giáo hội: vì sao tôi lại là linh mục ngày nay

 

Bị đè nặng trước bản báo cáo của Ủy ban Độc lập về các vụ Lạm dụng tình dục trong Giáo hội Pháp (Ciase) công bố ngày thứ ba 5 tháng 10, linh mục Pierre Alain Lejeune thuộc giáo phận Bordeaux, nước Pháp, với khuôn mặt xấu hổ và trái tim tan nát, đã viết lý do vì sao cha vẫn sẽ tiếp tục là một linh mục.

Linh mục ngày nay

Vào ngày thứ ba 5 tháng 10 u ám, tôi tiếp tục công việc của mình như con ngựa lao tâm lao lực cày bừa dưới cơn mưa lạnh giá. Tôi cố gắng tiếp tục không quay đầu lui quá nhiều, không làm mất nhịp của con ngựa, biết rằng mình không được ngừng giữa luống cày. Và chỉ có Chúa biết liệu tôi có muốn buông cày hay không, khi tôi bị bản báo cáo Ciase vừa được công bố sáng nay đè nặng. Chỉ có Chúa biết đã bao nhiêu lần tôi đã nghĩ đến việc bỏ hết công việc để đến nương náu ở nhà thờ bên cạnh, đóng cửa lại và khóc trước mặt Chúa vì quá đau khổ.

Hôm nay tôi tiếp tục công việc, xấu hổ lên mặt, tâm hồn tan nát; tôi tiếp tục vì tôi không thể để ông cụ nằm một mình chờ xức dầu, cũng như không đành bỏ việc đi thăm tang quyến, bỏ việc chuẩn bị hôn lễ cho anh chị đang đính hôn. Tôi tiếp tục với tất cả những câu hỏi bủa vây trong đầu: Vì sao tôi còn muốn là linh mục? Vì sao tôi phục vụ cho một Giáo hội mà tôi không biết gì về bộ mặt gớm ghiếc đang lộ ra giữa ban ngày này? Hồi đó, tôi có trả lời tôi sẽ phục vụ nếu tôi biết những chuyện này không?

Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn.

Hôm nay tôi tiếp tục làm công việc mục vụ như thử chẳng có gì xảy ra chờ cho mọi sự đi qua, mang trong mình lời cầu nguyện đau đớn của hàng ngàn cuộc đời tan nát và sự im lặng đồng lõa: những nạn nhân và những kẻ tra tấn. Tôi quay lưng lại, cảm thấy xung quanh tôi là sự nghi ngờ về chiếc áo linh mục của tôi và về bậc sống tôi chọn: độc thân. Tôi phải nói, cuộc sống độc thân suốt 25 năm nay đã mang lại cho tôi nhiều niềm vui hơn là nỗi buồn.

Hôm nay tôi cố gắng để gần với những người đang chờ một lời nói, một cử chỉ, tôi tiếp tục làm công việc của tôi trong tư cách là một linh mục. Và nếu đó chỉ là một nghề, thì ít nhất tôi cũng có thể nghỉ làm và tìm một nghề khác để kiếm sống. Nhưng đây là… tôi là linh mục vì tôi yêu Chúa Kitô và Giáo hội của Ngài. Và mình không bỏ người yêu chỉ vì sáng nay trời u ám, trông xấu xí với mình. Chúng ta không bỏ người yêu, dù bỗng dưng mình thấy cái xấu của họ văng tung tóe.

Có lẽ nỗi đau này làm chúng ta gần với Chúa Giêsu Kitô hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm.

Hôm nay tôi tiếp tục trả lời điện thoại và nhiều tin nhắn hàng ngày của những người tìm một chút ánh sáng trong đời sống bình thường của họ hoặc trong những thảm kịch sâu lắng họ phải đi qua; tôi tiếp tục tự hỏi vì sao tôi lại phải mang gánh nặng tội lỗi của người khác làm, nhục nhã vì những tội tôi không phạm. Chắc chắn nỗi đau này đưa chúng ta đến gần hơn một chút với nỗi đau của những nạn nhân bị lạm dụng tình dục, những người hơn bất kỳ ai khác, phải trả giá cho tội ác mà họ không phạm. Có thể nó làm cho chúng ta gần Chúa Giêsu Kitô, Chúa của chúng ta hơn một chút, Đấng, theo một cách duy nhất, đã trả cho những tội mà Ngài không bao giờ phạm.

Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện với hết cả tấm lòng cho vô số nạn nhân của những linh mục săn mồi này, những người đã dùng thiên chức cao đẹp như tấm lưới thợ săn để bắt mồi tốt hơn. Tôi tiếp tục làm việc, bằng cách cầu nguyện cho tất cả những ai muốn rời khỏi con tàu Giáo hội. Lớn tiếng hay rụt rè. Tôi tiếp tục cự lại với ảo tưởng đạo đức giả pharisêu; ảo tưởng nghĩ rằng nếu mình tránh xa những kẻ tấn công, mình sẽ được xóa sạch khỏi tất cả sự dữ. Tôi tiếp tục cố gắng để không bỏ chiến trường. Nhưng chiến trường không chỉ có Giáo hội bị bôi bẩn vì lỗi của chiến binh nhà; chiến trường nằm trong trái tim mỗi chúng ta. Điều ác không chỉ ở người khác hay nơi những người khác; cái ác ở trong mỗi chúng ta, tất nhiên là ở dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng nó ở đó, rình rập như con thú hoang mà chúng ta phải thuần hóa nó. Tôi tiếp tục cố gắng để không buông bỏ trái tim bầm tím của tôi.

Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu, để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này.

Tu sĩ Christian de Chergé, ở Tibhrine, Algeria, bị ám sát năm 1995, đã viết vài tháng trước khi chết: “Tôi đã sống đủ lâu để tôi biết, tôi cũng là đồng phạm của cái ác mà không may dường như đang lan tràn trên thế giới”. Ngài, vị thánh! Ngài, người của hòa bình, nhận mình là đồng phạm với cái ác đang thúc giục các đao phủ của chính mình giết mình. Và ngài đã cầu nguyện cho họ… Có lẽ đó là sự thánh thiện: không nghĩ mình vô tội trước một điều xấu xa được người khác công nhận, dù là điều tồi tệ nhất; biết rằng cuộc chiến thực sự diễn ra ở ngay cánh cửa tâm hồn mình.

Hôm nay tôi tiếp tục đạp xe dưới cơn mưa trong gió lạnh mùa thu để cử hành thánh lễ với một số ít giáo dân cũng đau đớn như tôi trước thực tế phũ phàng này. Chúng ta cùng nhau cử hành mầu nhiệm Đấng Kitô chịu chết vì tội lỗi của chúng ta; Ngài vô tội, Ngài chết để cứu tên tội phạm. Và cùng nhau chúng ta kêu lên Chúa: “Xin cứu con khỏi mọi sự dữ!”

Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi.

Hôm nay, ngày thứ ba u tối của tháng 10, tôi tiếp tục là linh mục vì tôi biết sứ mệnh này lớn hơn tôi và tôi sẽ không bao giờ xứng đáng với sứ mệnh này; tôi tiếp tục trao Mình Thánh Chúa cho những người tôi gặp, Đấng, tôi không nắm giữ trong tay, nhưng một ngày, Ngài đã nắm bàn tay nghèo hèn của tôi để hiến cho thế giới. Hôm nay tôi tiếp tục là linh mục vì tình yêu với Đấng Kitô và những người Ngài yêu thương.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Read More
28Tháng Mười
2021

Được phép buồn

28/10/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Được phép buồn

 

Hãy để cho người rao giảng nói, bạn được phép buồn!

Trong quyển sách Khi người pha rượu vặn nhỏ đèn (When the Bartender Dims the Lights), Ron Evans đã viết:

“Tôi tình cờ gặp được câu này trong suy tư của một mục sư: Vào một sáng chúa nhật, nhiều người ngồi trước mặt bạn là những người đầy tổn thương, và bạn phải cho họ được quyền buồn. Trong một thế giới bị ám ảnh bởi hạnh phúc, khi mà sự tuyệt vời là tất cả, hãy để người rao giảng nói: bạn được phép buồn. Trong một thế giới mà tuổi già trở thành những năm tháng vàng son, nơi mọi vấn đề đều có thể được khắc phục và mọi bệnh tật đều được chữa lành, hãy nghe lời người rao giảng: bạn được phép buồn. Trong một thế giới quá bận tâm về tuổi thọ, nơi mà cái chết là từ cấm kỵ, bạn hãy nghe người rao giảng nói: bạn được phép buồn. Và hãy để người rao giảng nói: bạn được phép sống trong ký ức của người đơn độc”.

Ngày nay, cả nền văn hóa lẫn các giáo hội của chúng ta đều không cho chúng ta đủ quyền để buồn. Nhiều lúc, khi một người thân thương qua đời hoặc khi một thảm kịch xảy đến, chúng ta được phép buồn, được phép trầm lắng, rơi lệ, thay vì vui vẻ yêu đời. Nhưng có quá nhiều dịp và hoàn cảnh trong cuộc đời chúng ta mà linh hồn chúng ta hoàn toàn được phép buồn, thế nhưng nền văn hóa, giáo hội và cái tôi của chúng ta lại không để cho chúng ta được phép cảm nhận cảm xúc thật sự của mình – của nỗi buồn. Khi trường hợp đó xảy ra, và thường là như thế, chúng ta có thể phủ nhận cảm xúc của mình và chuyển sang vui vẻ yêu đời, hoặc chúng ta có thể nhường chỗ cho nỗi buồn, nhưng với cái giá phải trả là thấy có gì đó không ổn, chúng ta không nên cảm nhận theo cách này. Cả hai cách đều không tốt.

Nỗi buồn là một phần không thể tránh khỏi trong cuộc sống, và tự nó không phải là một điều tiêu cực. Trong nỗi buồn, có tiếng khóc mà chúng ta thường bịt tai không nghe. Trong nỗi buồn, tâm hồn chúng ta có cơ hội để nói và tiếng nói của nó nói với chúng ta rằng, nỗi thất vọng, mất mát, cái chết, sự bất xứng, sai lầm về đạo đức, hoặc một hoàn cảnh cụ thể nào đó của cuộc đời chúng ta là những thứ rất thật, cay đắng và không thể nào thay đổi được. Chúng ta có một cách là chấp nhận, kèm theo cái giá là nỗi buồn. Khi tiếng nói đó không được lắng nghe,  thì sự lành mạnh và tỉnh táo của chúng ta bị kìm kẹp.

Ví dụ như, trong quyển sách đầy thách thức, “Tự tử và Linh hồn” (Suicide and the Soul), tác giả James Hillman đã nói, đôi lúc trong chuyện tự tử, tâm hồn đó quá chán nản và tổn thương đến nỗi giết luôn thể xác. Vì nhiều lý do quá phức tạp và khó để nhiều người biết được, tâm hồn đó không thể làm cho người khác lắng nghe mình và không bao giờ được phép cảm nhận cái nó thật sự đang cảm nhận. Và đến mức cực độ, chuyện này có thể giết chết thân xác.

Chúng ta thấy chuyện này trong một hiện tượng ít cực độ hơn, là chứng tình trạng biếng ăn của các cô gái trẻ. Có một áp lực không thể cưỡng lại từ nền văn hóa (thường đi đôi với sự bắt nạt có thật trên mạng xã hội) thúc đẩy chúng ta phải có cơ thể hoàn hảo. Đáng buồn là, đâu dễ để có cơ thể hoàn hảo. Do đó, các cô gái này cần được phép chấp nhận những giới hạn của cơ thể mình và chấp nhận với nỗi buồn đi kèm với chuyện này. Đáng buồn là, chuyện chẳng như thế, hoặc ít nhất là gần như không thể như thế, cho nên thay vì chấp nhận nỗi buồn vì không có cơ thể như mong muốn, các cô gái trẻ này lại bị thúc ép phải cố gắng làm cho bằng được với bất kỳ giá nào. Chúng ta đã thấy những tác hại đáng buồn của nó.

Các nhà tâm lý trị liệu, những người làm việc với khách hàng về giấc mơ, họ nói khi chúng ta gặp ác mộng, thường là vì linh hồn đang giận dữ với chúng ta. Vì ban ngày linh hồn không được chúng ta lắng nghe, nên khi đêm đến, lúc chúng ta không thể nào kìm nén được nữa, linh hồn bắt chúng ta phải lắng nghe nó.

Có nhiều lý do chính đáng để buồn. Một số người trong chúng ta sinh ra đã có “tâm hồn già nua”, những nhà thơ quá nhạy cảm với những tình tiết cảm động trong cuộc sống. Có người có sức khỏe thể chất kém, có người lại có sức khỏe tâm thần kém. Có người chưa hề được yêu thương và tôn trọng đủ, có người đã tan nát tâm hồn vì bị phụ bạc, vì bị không chung tình. Có người bị tan nát cuộc đời vì từng bị lạm dụng, cưỡng hiếp, bạo hành, có người đơn giản là vô vọng, mong muốn trong bất lực với những ước mơ bị vùi dập, cứ mãi hoài niệm trong đau khổ. Hơn nữa, tất cả chúng ta dù ít hay nhiều, đều có người thân yêu đã ra đi, đã từng suy sụp đủ kiểu, đã nếm những giai đoạn u sầu. Có vô số lý do chính đáng để buồn.

Và điều này cần được đề cao trong Phép Thánh Thể và các buổi họp trong nhà thờ. Nhà thờ không phải chỉ là nơi mừng các lễ lạc. Mà còn là nơi an toàn để chúng ta có thể tuôn trào cảm xúc. Phụng vụ cũng phải cho chúng ta quyền được buồn.

Nhà văn D.H. Lawrence từng viết những câu trứ danh:

Cảm xúc tôi không có thì tôi không có.

Cảm xúc tôi không có, tôi sẽ không nói rằng tôi có.

Cảm xúc bạn nói mình có, bạn không có.

Cảm xúc bạn muốn cả hai chúng ta đều có, thì chỉ một trong hai có mà thôi.

Chúng ta cần sống thật với linh hồn bằng cách chân thực với cảm xúc của nó.

J.B. Thái Hòa dịch

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 65
  • Page 66
  • Page 67
  • …
  • Page 152
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ
11/02/2026
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG LỄ CHÚA GIÁNG SINH 2025
20/12/2025
THƯ GỬI ANH CHỊ EM GIÁO CHỨC CÔNG GIÁO NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20.11.2025  
17/11/2025
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.