2020
Thay đổi thói quen xấu của bạn trước khi quá muộn
- “Không ai có thể đi ngược thời gian để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng ai cũng có thể bắt đầu lại từ hôm nay và viết nên hồi kết mới” – Maria Robinson
Một người cha đã dùng rất nhiều cách từ cứng rắn đến ngọt nhạt để giúp cậu con trai bỏ những thói quen xấu, nhưng đều thất bại. Cuối cùng, ông mời một nhà hiền triết đến nói chuyện và giúp ông. Nhà hiền triết đưa cậu bé đi dạo trong vườn, nói những câu chuyện rất vui vẻ về thiên nhiên, cảnh vật. Đột nhiên, ông dừng lại và yêu cầu cậu bé nhổ một cây cỏ lên.
Cậu bé nhẹ nhàng dùng hai ngón tay nhấc cây cỏ lên. Sau đó, nhà hiền triết lại đề nghị cậu nhổ một cây khác lớn hơn. Lần này, cậu phải dùng cả bàn tay để nhổ. Cuối cùng, rễ cây cũng bật lên.
“Nào, bây giờ thì thử một lần nữa”, nhà hiền triết chỉ một cái cây khá to gần đấy. Cậu bé dùng hết sức mình nhưng cũng không thể làm cái cây lung lay chút nào. “Nó quá chắc, sao con có thể nhổ nó lên được thưa ngài?”
“Con xem, đây cũng chính là những thói quen xấu”, nhà hiền triết hiền từ đáp, “khi chúng còn ‘nhỏ’, con sẽ rất dễ kéo nó lên; nhưng một khi con để rễ nó ăn sâu vào mình, con sẽ không thể nhổ bật”.
Đức Phật đã răn dạy “Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình”. Quả vậy, trong cuộc sống chúng ta phải đấu tranh với rất nhiều thứ, trong đó, đấu tranh với chính bản thân mình là cuộc đấu tranh cam go và phức tạp nhất. Con người ta thường có xu hướng chiến đấu sống còn với người khác nhưng lại dễ dàng thỏa hiệp với chính mình. Đây cũng chính là nguyên nhân tạo nên những thói quen xấu, cái mà không chỉ ảnh hưởng đến bản thân chúng ta mà nhiều khi còn gây phiền phức cho cộng đồng.
Có một sự thật rằng, thói xấu bao giờ cũng dễ nhiễm hơn tính tốt. Người ta thường nói rằng: “Những thói quen xấu ban đầu là người khách qua đường, sau trở thành người bạn thân ở chung nhà, và kết cục biến thành ông chủ nhà khó tính”. Thói quen xấu dần dần được hình thành và ngự trị trong mỗi người; vì vậy, hãy học cách loại bỏ những thói quen xấu trước khi biến mình thành “nô lệ” cho những “ông chủ nhà khó tính” ấy.
Linh Hoa
2020
10 câu trích dẫn khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn
10 câu trích dẫn khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn
1. “Climb mountains not so the world can see you, but so you can see the world.”
Bạn leo núi không phải để thế giới thấy bạn mà để bạn có thể nhìn thấy cả thế giới
Nếu có ước mơ, hãy cố gắng theo đuổi. Đừng để một ai khiến bạn chùn bước. Bởi lẽ, nỗ lực của bạn không phải để chứng minh là người giỏi nhất mà là bạn đang cố gắng vượt qua giới hạn của mình để nhìn thấy những điều tốt đẹp hơn.
2. “What is, is”
Cái gì đã xảy ra, hãy cứ để nó qua
Đức phật nói rằng “It is your resistance to ‘what is’ that causes your suffering” (Sự kháng cự của bản thân tạo ra nỗi khổ mà mỗi người gánh chịu). Tất cả những gì bạn đang trải qua: lo lắng, mệt mỏi, đau khổ… là do chính bạn nghĩ quá nhiều về chúng. Hãy để mọi thứ trôi qua theo cách mà nó đã xảy ra hoặc chính bạn sẽ bị nhấn chìm bởi những ám ảnh không đáng có.
3. “You learn more from failure than from success; don’t let it stop you. Failure builds character”
Bạn học được từ những thất bại nhiều hơn từ thành công, nên đừng để chúng hạ gục bạn. Thất bại sẽ xây dựng nên tính cách.
Một khi thành công, bạn sẽ dễ bị những điều tốt đẹp bủa vây. Ngược lại, khi thất bại, bạn sẽ phải nhìn lại những gì mình đã làm, tìm ra nguyên nhân và cách giải quyết. Đầu óc bạn vận động nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn và tính cách cũng dần trở nên mạnh mẽ. Đừng bao giờ để thất bại trở thành vật cản khiến bạn chùn bước.
4. “If you want things to change, you need to start with changing yourself”
Hãy thay đổi bản thân bạn đầu tiên nếu muốn thay đổi sự việc.
Nếu chỉ cầu mong mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn thì bạn sẽ chẳng bao giờ có được điều đó. Thay vì ước gì thời gian trở lại hay một điều tồi tệ nào đó không xảy ra thì tốt hơn hết, bạn hãy thay đổi cách suy nghĩ của mình trước. Sự việc có trở nên tích cực hay không là phụ thuộc vào cách mà bạn nhìn nhận. Luôn nhớ rằng, dù cho có chuyện gì xảy ra, hãy nhìn lại chính mình đầu tiên nhé.
5. “Everyone you meet is afraid of something, loves something, and has lost something”
Mỗi người bạn gặp đều sợ một thứ gì đó, yêu một thứ gì đó và đã từng mất một thứ gì đó.
Cuộc sống không dành cho ai sự hoàn hảo cả. Tất cả những người bạn đã, đang và sẽ gặp đều có những vấn đề riêng mà không một ai có thể hiểu hết được, ngoại trừ họ. Thế nên, hãy đối xử với mọi người bằng ánh mắt chân thành, vị tha, cảm thông và thấu hiểu thay vì phán xét hay nỗ lực so sánh bạn với họ để rồi tự thấy mình thật bất hạnh.
6. “If you don’t get something you want, it just means something better is coming”
Nếu vẫn chưa đạt được điều mình muốn, nghĩa là có một thứ tốt đẹp hơn đang đến với bạn.
Có lẽ, câu nói này ở thời điểm hiện tại sẽ khiến bạn nghi ngờ. Nhưng một ngày nào đó, khi đã về già, bạn sẽ thấy rằng nó hoàn toàn đúng. Cuộc sống luôn khiến mỗi người phải lựa chọn, thậm chí, sẽ phải hy sinh và đánh mất rất nhiều thứ. Đừng vội vàng oán tránh số phận bởi vì luôn có những điều tốt đẹp hơn đang đợi bạn. Chỉ là chưa đến lúc và bạn chưa sẵn sàng để nắm lấy nó mà thôi.
7. “Appreciate the present moment”
Trân trọng khoảnh khắc hiện tại.
Tất cả những gì xảy đến với bạn đều mang một ý nghĩa nhất định. Thế nên, hãy trân trọng chúng. Dành thời gian cho gia đình, con cái và những người bạn yêu quý nhiều hơn để thấy rằng đôi khi vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp mà bạn không hề biết đấy.
8. “Allow yourself to experience joy”
Cho phép bản thân được tận hưởng niềm vui
Bạn thất bại, không có nghĩa bạn buộc mình phải lo lắng, buồn bã, thất vọng, oán trách. Thay vì như vậy, hãy để bản thân được nghỉ ngơi, chia sẻ nhiều hơn với gia đình, bạn bè và cùng nhau xả hết mọi lo lắng. Chắc chắn, bạn sẽ có nhiều ý tưởng và giải pháp hơn thay vì chỉ ngồi than vãn.
9. “Things can – and do – change”
Mọi thứ luôn thay đổi
“And this too shall pass” (Rồi cũng sẽ qua thôi) là câu nói luôn đúng. Ngoại trừ cái chết ra, mọi thứ đều không bao giờ nằm yên tại chỗ. Điều quan trọng là bạn có sẵn sàng thay đổi, thích nghi và nắm lấy cơ hội hay không mà thôi.
10. “Don’t compare yourself to other people”
Đừng bao giờ so sánh bản thân mình với người khác.
Khi bạn so sánh mình với những người giàu hơn, hãy dừng lại và nhìn về phía những người kém may mắn hơn bạn. Hãy chấm dứt thói quen này và bắt đầu so sánh bản thân mình ngày hôm nay với ngày hôm qua để thấy còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Tác giả: Brian Lee và Carol Morgan
2020
Sự Ô Trọc Dưới Dáng Vẻ Thanh Cao
Sự Ô Trọc Dưới Dáng Vẻ Thanh Cao
Được Đức Giêsu kêu gọi làm môn đệ, như các môn đệ khác, Giuđa cũng đã từ bỏ mọi sự mà theo thày, được chọn là một trong Nhóm Mười Hai thân cận và được giao cho việc toàn quyền chi tiêu cho cả nhóm.
Như các môn đệ khác, ý hướng ngay lành ban đầu dần trở nên biến dạng, mỗi người đều ôm ấp một tham vọng riêng tư và trần tục khi theo Đức Giêsu. Giuđa với khao khát hưởng thụ vật chất, đã trở thành tên ăn cắp quỹ chung để tiêu xài cho riêng mình (x.Ga 12,6)
Cái khao khát thấp hèn ấy được ẩn dấu dưới dáng vẻ trong sạch cao thượng. Giuđa chỉ phục vụ mình, thay vì phục vụ Thiên Chúa và tha nhân; thích chiều theo những ham muốn hơn cố gắng kiềm chế bản thân; luôn khắt khe, đòi hỏi người khác, nhưng lại dễ dãi với chính mình; tỏ ra thương yêu người nghèo, nhưng bên trong đầy những tính toán vụ lợi; đàng sau khuôn mặt dễ mến là sự vô cảm và tham lam; bên dưới những lời vị tha nhân ái là sự ích kỷ và đố kỵ; thích soi mói người khác hơn soi xét bản thân; tìm kiếm giá trị bên ngoài, chứ không tìm chân lý nơi lời dạy của thày (x.Ga 12,5)
Cứ thế, Giuđa lún dần vào sự hư hỏng và trở thành kẻ phản bội. Sự phản bội của Giuđa không đơn thuần là sự yếu đuối, bởi ông đã chọn theo sự khôn ngoan thế gian. Thứ khôn ngoan dạy những kẻ thuộc về nó những chiêu trò, những lối hành xử cốt để mình sở hữu nhiều hơn, có nhiều quyền lực hơn, vẻ vang hơn. Thứ khôn ngoan làm người ta thích vun vén hơn là cho đi, thấy cái lợi trước mắt hơn là phúc đức lâu dài, chẳng cần nghĩ đến hậu quả tai hại sau này. Đấy là thứ khôn ngoan của Con Rắn xưa, gọi là Satan.
Satan biết điểm yếu của Giuđa, đã khéo léo cám dỗ mời mọc và ông đã rước nó và lòng. Giuđa đã phản bội Thầy mình.
Các thượng tế khi ấy muốn giết Đức Giêsu nhưng chưa tìm ra cơ hội, Giuđa đã chủ động tìm tới họ để ngả giá cho việc nộp Người. Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc.
Số tiền ít ỏi ấy chẳng đáng là bao, ngang với một tháng lương, bằng một phần mười lọ dầu thơm mà cô Maria đã đổ ra xức chân cho Đức Giêsu. Các thượng tế trả cho Giuđa ba mươi đồng là có ý coi thường ông, coi thường việc phản bội của ông, như thể Đức Giêsu đã nằm trong tay họ, bắt lúc nào là tùy ở họ. Nhưng Giuđa vẫn chấp nhận cái giá rẻ mạt ấy và cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giêsu.
Nếu chỉ với cái giá đó mà Giuđa quyết ý nộp Đức Giêsu cho các thượng tế, ông là kẻ nô lệ cho tiền bạc cách kinh khủng. Nhưng đó là sự thật hiển nhiên và ông không thể chối bỏ trách nhiệm của mình trong việc đẩy Đức Giêsu đến cái chết.
Giuđa đã bỏ lỡ nhiều cơ hội Chúa đã dành cho ông. Lương tâm chai lỳ và lòng dạ ngoan cố, khiến ông từ khước những lối thoát mà Đức Giêsu vì yêu thương, đã mở cho ông. Vì thế Đức Giêsu đã đau đớn thở than: “Đã hẳn Con Người ra đi như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra còn hơn”
Dù đau đớn, nhưng Đức Giêsu thấy được ý nghĩa của tấn thảm kịch này nằm trong kế hoạch cứu chuộc nhân loại của Chúa Cha: Người phải chết để ứng nghiệm lời Kinh thánh; Người chấp nhận cái chết để chứng tỏ mình là Tôi Trung hằng vâng phục Thánh ý Chúa Cha. Đức Giêsu biết Người sẽ phải trả giá chuộc đời, và trong tư thế chủ động, Người sẵn sàng trả giá ấy, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người.
Dùng từ “khốn” ở đây, Đức Giêsu vừa muốn nhấn đến sự hèn mạt mất nhân cách, sự ô trọc dưới dáng vẻ thanh cao đáng khinh và bị nguyền rủa, vừa cho thấy tai họa nặng nề , vì “thà nó đừng sinh ra còn hơn.”
Đức Giêsu cho thấy sự kinh khủng của thứ tội có chủ ý, có dáng dấp bóng hình quỷ dữ. Biết mình đang ủ tội, biết thầy rõ tội mình, nhưng vẫn làm ngơ trước lời kêu gọi của Chúa, vẫn cương quyết thực hiện cho đến cùng.
Đang khi các môn đệ xôn xao hỏi Đức Giêsu: “chẳng lẽ con sao”, Giuđa cũng trơ trẽn ghé tai thầy với lời lẽ rất trọng vọng: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?” Đức Giêsu trả lời thẳng: “Chính anh nói đó!”
Trong cơn đại dịch coronavirus nghiêm trọng, những nơi quy tụ đông người bị đình chỉ, kể cả việc cứ hành các thánh lễ. Ai cũng có những cảm nghĩ riêng, đồng tình hoặc bất ưng, nhưng cần xem lại trong tâm hồn mình, có sự vâng phục Hội thánh hoặc chiều theo khôn ngoan con người; có ủ ấp một tham vọng hoặc tiềm tàng một Giuđa tính toán, đặt Chúa vào thế buộc phải thực hiện theo ý mình hoặc loại bỏ Chúa ra vì ý muốn của mình?
Lm. Giuse Ngô Văn Kha, CSsR
2020
Giữ mối hiệp thông với nhau dù không thể quy tụ trong ngày của Chúa
Giữ mối hiệp thông với nhau dù không thể quy tụ trong ngày của Chúa
Một câu hỏi được đặt ra là: chúng ta đang sống những ngày vừa qua như thế nào ?
Ý nghĩa của Mùa Chay mời gọi chúng ta sống một thời gian hướng trọn về bên trong của mình để thanh luyện, mà nhờ đó chúng ta đón nhận cách tích cực nhất đời sống của Đức Kitô, khi mà thế giới đang phải đối diện với nỗi sợ hãi bởi CO-VY 19.
Dường như, chúng ta đang bị ngăn cản với những gì là trọng tâm của đời sống Kitô hữu, nghĩa là nguồn mạch và chóp đỉnh : đó chính là Thánh Thể. Chúng ta được mời gọi sống tinh thần “khoảng cách” với nhau, riêng tư khỏi cộng đoàn vốn có của mình. Cộng đoàn ấy mà ở chính nơi đó có sự hiện diện của Đức Kitô, khi quy tụ vào ngày Chúa nhật. Bởi cũng chính nơi đó và thời gian đó, chúng ta lắng nghe và lãnh nhận lời chúc : “bình an cho anh chị em” của Người; và cũng chính Người hiện diện khi cộng đoàn cùng nhau bẻ bánh.
Nhưng phải đối diện với sự thiếu vắng của việc tụ họp vào ngày của Chúa, và như thế là thiếu vắng cả việc bẻ bánh: cử hành thánh thể. Chính vì thế, tín hữu tất cả được mời gọi hãy tham dự Phụng vụ ngày của Chúa qua các phương tiện truyền thông và sống tinh thần thiêng liêng của mầu nhiệm ấy. Tất cả được mời gọi hiệp thông trong một hành động của lòng muốn : “hiệp thông thiêng liêng”. Hẳn nhiên, Giáo hội đã nhìn nhận ngay từ những thời kỳ ban đầu của mình về việc thực hành hành động hiệp thông thiêng liêng hay rước lễ thiêng liêng này. Và hành động ấy được coi như một phương cách xứng đáng cho việc tiến tới bàn tiệc thánh, nối kết với Đức Kitô trong những tình huống không thể đón nhận thánh thể mang tính bí tích như tình trạng của những người bệnh hay người già hoặc ở trong những tình huống bị ngăn cản cho việc rước Mình và Máu Thánh Chúa Kitô cách thực thụ. Vậy, hiện tình này đang đụng chạm như thế nào vào đời sống của chúng ta ?
1.- Sự tác động đầu tiên liên quan đến việc quy tụ công đoàn
Một trong những đặc tính của Giáo hội được thể hiện trong cộng đoàn quy tụ vào ngày của Chúa. Và trong hoàn cảnh của dịch bệnh đang ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta ngày nay, đời sống cộng đoàn được hiểu theo ý nghĩa “quy tụ” bị tác động mạnh mẽ. Rõ ràng, chẳng có cộng đoàn quy tụ, chẳng có cử hành thánh thể, chẳng có bánh được bẻ ra và chia sẽ giữa những kẻ tin như chính chúng ta đang đối diện : và như thế, hiểu cách thông thường : không có hiệp thông hay hiệp lễ. Và như thế, đó là một kinh nghiệm không may cho chúng ta; hoặc có thể nhấn mạnh thì đó là một kinh nghiệm đau buồn cho chúng ta. Hơn nữa, sống kinh nghiệm đau thương này trong thời gian này ở mỗi Chúa nhật, phải làm cho chúng ta khám phá và tái khám phá ra yếu tố căn bản của sự kiện đó là : lòng khát mong hiệp thông của chúng ta phải luôn được hoạt động, không thể ngưng hay bị chia tách. Lòng khát khao hiệp thông ấy phải quy hướng về tấm bánh được thánh hiến và trở nên thân thể bí tích của Đức Kitô và về với cộng đoàn (một cộng đoàn rộng lớn và cộng đoàn hữu hình tại chỗ), vốn là một hình mẫu khác của thân thể Đức Kitô : là Giáo hội.
Cần hiểu rằng, trong nghi thức rước lễ, ngay trước đó, tất cả chúng ta được mời rọi cùng đọc lời kinh “Lạy Cha chúng con”. Và hẳn nhiên trong hoàn cảnh này, chúng ta đều có khả năng đọc lên qua truyền hình, bằng điện thoại và kế đến là trao ban bình an. Cũng trong chính lời kinh ấy mời gọi chúng ta bước vào hành động chia sẻ theo cùng một cách thức của sự trao ban và sự thông hiệp vào tất cả Thân Thể Đức Kitô.
Chúng ta cũng được nhắc nhớ rằng, các tín hữu đầu tiên đã quy tụ vào ngày Chúa nhật và biểu tỏ như thế về Giáo hội. Khi bị chia cách về việc quy tụ vào ngày của Chúa, chúng ta sống trong dấu chứng của sự đau khổ thực sự, sự đau khổ khi không thể cùng quy tụ với các anh chị em Kitô hữu khác hay với các anh chị em dự tòng để cử hành Mầu Nhiệm Vượt qua của Đức Kitô.
Vào năm 304, các chứng nhân tử đạo tại Abitène, một thành phố nhỏ ở Tunise ngày nay, đã hiểu cách trọn vẹn về ý nghĩa căn bản của giá trị của cái chết : “Sine dominico non possumus – chúng tôi không thể sống nếu không có sự quy tụ ngày Chúa nhật”. Hẳn nhiên, với chúng ta cũng thế, chúng ta cũng cần phải hiểu giá trị của lời nói và ý nghĩa của ngày Chúa nhật ấy [1].
2.- Vậy, làm thế nào để ngày không được quy tụ cử hành Thánh Thể vẫn có ý nghĩa ?
Để làm cho ngày Chúa nhật của chúng ta khi không có sự quy tự và thánh thể có ý nghĩa, chúng ta được mời gọi hãy làm cho chính mình được nối kết một cách khác bởi Đức Kitô, Đấng là Đầu của Thân Thể Người chính là Giáo hội. Chúng ta được mời gọi tái khám phá ra nơi những anh chị em của chúng ta khi họ ở cùng với chúng ta hay khi họ đến gặp gỡ chúng ta bằng những phương tiện mà Giáo hội trao cho chúng ta, để nhờ đó khẳng định rằng, qua họ, Đức Kitô được hiện diện : “Đức Kitô hiện diện trong lời của người, vì chính người nói với chúng ta khi chúng ta đọc trong Giáo hội các bản văn Kinh Thánh. Người ở đó hiện diện khi Giao hội cầu nguyện và hát Thánh vịnh…” (HCPV, số 7).
Cũng thế, nếu chúng ta bị cách ly, bị cô lập bởi những hoàn cảnh tương tự như ngày nay, nhưng chúng ta vẫn dành thời gian để hiệp thông với các anh chị em cúa chúng ta, những người cũng bị cách ly hay cô lập, thì ngay lúc đó Đức Kitô hiện diện và nối kết chúng ta trong Lời của Người. Chính Người ở đó khi chúng ta cử hành Phụng vụ Các Giờ Kinh . Sự sự hiện thực này cũng được so sánh như trong Thánh lễ, ở lúc mà chúng ta cùng cầu nguyện “vì vinh quang của Thiên Chúa và ơn cứu độ con người”.
Từ đó, chúng ta hiệp thông thiêng liêng với anh chị em của chúng ta, người này với người kia, vì Đức Kitô đã quy tụ chúng ta, chính Người quy tụ chúng ta thành Thân Thể của Người. Cũng từ đó, chúng ta có một đời sống thánh thể, nghĩa là hành động tạ ơn (eucharistia trong ngôn ngữ hy lạp) với hoặc không có bí tích thánh thể.
Cần thấy rằng, việc hiệp thông thánh thể hay rước lễ thánh thể chẳng bao giờ có thể chia tách với việc hiệp thông Giáo hội. Chính trong sự quy tụ, mà các Christi fideles sống cách tràn đầy sự hiệp thông với Đức Kitô, Đấng luôn luôn là sự tròn đầy của sự khát khao của một hữu thể được hiện thực trong chân lý, trong Vương Quốc. Vì điều này mà chúng ta không nên trước tiên hay chỉ là một ước muốn tương tác bởi một tình huống thực hành, nhưng từ một ước muốn không ngừng được làm mới lại mà Giáo hội từ hơn hai ngàn năm nay đã tự thốt lên : “Xin hãy đến, Lạy Chúa!”
3.- Vậy sống hiệp thống thế nào ? Tiếng chuông nhà thờ : dấu chỉ mời gọi hiệp thông.
Để đánh dấu cho thời gian quy tụ cầu nguyện, mặc cho những bức tường ngăn cách trong các khu nhà, tại sao chúng ta lại không thử cho hình thức : kéo chuông nhà thờ vào mỗi Chúa nhật trong thời gian Mùa Chay này vào cùng thời gian, như để nhắc nhớ về ngày của Chúa cho tất cả? Điều này có thể được thực hiện tại các giáo xứ miền quê của từng giáo phận. Hành vi này rất có thể trở thành một dấu chỉ hữu ích và phong phú để cho thấy rằng, các tín hữu sẽ không bị chia tách hay cô lập bởi dịch bệnh (bởi CO-VY 19). Qua dấu chỉ mời gọi, các tín hữu cùng quy tụ tại nơi của mình và cùng cất lên lời kinh cầu nguyện với cùng một trái tim liên kết với Đức Kitô. Cũng chính vì thế, mối thông hiệp sẽ được cảm nhận và chúng ta sẽ không bị chia cắt trong yếu tố thiêng liêng cho dù chúng ta đang bị chia cắt của một cuộc quy tụ hữu hình bởi thể xác.
Hình thức quy tụ cầu nguyện tại chỗ theo dấu chỉ của tiếng chuông nhà thờ sẽ còn là lời nhắc nhở về sự thánh hóa của ngày Chúa nhật, ngày của Chúa.
——————–
[1] Đã nhiều người cảm thấy thất thần khi nghe loan báo về sự tạm ngưng cử hành các thánh lễ. Có những người đã khóc về điều đó. Hoặc có một người khác đã thấy thật khó khăn đón nhận việc tạm ngưng cử hành thánh lễ khi không thể đón nhận bí tích Thánh Thể mỗi ngày trong thánh lễ.
Lm. Giuse Nguyễn Hiển, OP lược dịch theo liturgie.catholique.fr