2020
Ồ! hẳn họ đã có những cuộc trò chuyện này với Mẹ Maria
Ồ! hẳn họ đã có những cuộc trò chuyện này với Mẹ Maria
Vào những ngày cuối tháng Năm này, tháng dành riêng kính Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Giáo Hội và cũng là Mẹ của chúng ta, đồng thời trong những ngày chuẩn bị lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, chúng ta được kêu mời chiêm ngưỡng Mẹ, để cho Mẹ dạy bảo chúng ta về Chúa Giê-su, Con Mẹ, và chuẩn bị trái tim cùng tâm trí chúng ta đón nhận Chúa Thánh Thần, như Mẹ đã thực hiện cho các Thánh Tông đồ nơi cộng đoàn Hội Thánh sơ khai. Mẹ sẽ giúp biến đổi mỗi người chúng ta nên chứng nhân cho Lời của Thiên Chúa và cho Tình Yêu của Đấng đã nói với các Tông đồ khi xưa, cũng là với chúng ta hôm nay, “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. (Mát-thêu 28: 19-20)[1]
Nhóm mười hai có lẽ hầu như không biết gì về Mẹ Maria trước khi Mẹ đứng dưới chân Thập giá của Con Mẹ. Nhưng trong chín ngày này, họ đã học được cách nhận lấy Mẹ Maria làm Mẹ.
Photo: Meg Hunter-Kilmer
Trong chín ngày qua, những người Công giáo trên toàn thế giới đã cầu nguyện và làm tuần chín ngày (tuần cửu nhật) cầu xin Chúa Thánh Thần, chín ngày cầu nguyện là khoảng thời gian giữa ngày Thứ Năm mừng Chúa Giê-su Lên Trời (nếu không được chuyển sang ngày Chủ nhật) và lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Tuần chín ngày này bắt nguồn từ việc các Tông đồ tuân giữ mùa Phục sinh đầu tiên: giữa lễ Chúa Giê-su Lên Trời 40 ngày sau lễ Phục sinh và lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống 50 ngày sau lễ Phục sinh, nhóm mười hai tập trung tại phòng trên[2] với Đức Trinh Nữ Maria và một số tín hữu khác, chờ đợi đón nhận Chúa Thánh Thần như Chúa Giêsu đã hứa.
Trong khoảng thời gian chín ngày im lặng này khi Chúa Giê-su không còn hiện diện thể lý với họ và Chúa Thánh Thần chưa đến để an ủi họ, họ có thể đã dành hàng giờ mỗi ngày để đọc Kinh thánh và cầu thay nguyện giúp cho Giáo hội còn non nớt và cho thế giới. Nhưng có lẽ các Tông đồ đã không cầu nguyện 18 giờ một ngày. Ở phòng trên, các ngài có nhiều thời giờ để nói chuyện.
Và điều này có thể cho chúng ta một manh mối về lý do tại sao Chúa Giêsu bỏ các Tông đồ lại trong vùng đất “không người” đó suốt chín ngày, không bước đi bên cạnh Chúa Con cũng không tràn đầy Chúa Thánh Thần. Ở đó, trong khoảng thời gian gián đoạn đó, các Tông đồ cảm thấy xa Chúa, và họ tìm đến Mẹ của Chúa.
Sự hiện diện của Mẹ Maria ở phòng trên là lần xuất hiện cuối cùng của Mẹ trong Kinh thánh, và sự hiện diện đó còn hơn cái gật đầu đồng ý chấp nhận để cho Gioan chăm sóc người phụ nữ mà Chúa Giêsu giao phó cho ông (Gioan 19: 26-27). Mẹ Maria ở đó vì một mục đích: trở thành mẹ của các Tông đồ và nữ vương của họ.
Thánh Giêrônimô nói, “Mẹ Maria vẫn còn ở với các Tông đồ một thời gian trên trần gian sau khi Con của Mẹ về Trời để Mẹ có thể hướng dẫn họ đầy đủ hơn, vì Mẹ đã nhìn thấy và giải quyết mọi việc một cách thuần thục hơn, và do đó Mẹ có thể diễn đạt mọi sự tốt hơn”.
Trong những ngày đó, hẳn Mẹ đã kể biết bao chuyện! Quả thật là một điều ngạc nhiên khi Thánh Mát-thêu chia sẻ rất ít về thời kỳ thơ ấu của Chúa Giêsu trong Tin Mừng của mình còn Thánh Gioan thì không. Các Ngài đã biết mẹ của Đấng mình yêu dấu, được gần gũi với Mẹ trong một tuần rưỡi (còn Gioan thì trong nhiều năm sau đó). Nhưng đó không phải là thông lệ của các nhà viết tiểu sử cổ đại, họ không thuật lại hết mọi khía cạnh thời thơ ấu của đối tượng, vì vậy chúng ta chỉ còn lại một vài câu chuyện, hầu hết được đưa ra bởi Thánh Luca, là người hẳn đã phải trải qua một khoảng thời gian nào đó với Đức Mẹ.
Không chỉ là những câu chuyện, Mẹ có thể chia sẻ sự khôn ngoan, có thể chỉ ra những lời tiên tri về Đấng Messia trong Cựu Ước hoặc làm sáng tỏ những câu chuyện dụ ngôn khó hiểu hơn của Chúa Giê-su. Mẹ có thể kể lại những lời Chúa Giê-su nói, với một tâm trí không bị che mờ bởi tội lỗi và giải thích lời Chúa Giê-su tốt hơn cả Thánh Augustinô hay Thánh Tô-ma Aquinô, Mẹ là người biết Ngôi Lời đã trở thành nhục thể một cách mật thiết hơn bất cứ ai.
Mẹ cũng có thể khuyến khích họ mỗi khi nỗi sợ hãi của họ thắng thế, hoặc giải tán những cuộc cãi vã giữa những người đàn ông này, vì họ có những kinh nghiệm sống trong quá khứ và tính cách khác nhau đến như vậy. Theo như những gì chúng ta biết, Mẹ đã không đi đây đi đó nhiều trong khi các tông đồ nay đây mai đó với Chúa Giê-su, chỉ dừng lại một hoặc hai lần trong sứ vụ công khai của Ngài. Các tông đồ có lẽ hầu như không biết gì về Mẹ Maria trước khi Mẹ đứng dưới chân Thập giá của Con Mẹ. Nhưng trong chín ngày này, chín ngày chờ đợi quyền năng Chúa Thánh Thần từ trên cao ngự xuống trên họ, các tông đồ đã học được cách nhận lấy Mẹ Maria làm Mẹ và làm nữ vương của mình là như thế nào.
Sau ngày Chúa Thánh Thần ngự xuống, các Tông đồ bắt đầu ra đi đến tận cùng trái đất. Tô-ma tìm đường đến Ấn Độ, Ba-thô-lô-mê-ô tới Armenia, Phi-líp-phê đến Ba Tư và Phê-rô, tất nhiên, đến Roma. Nhưng một truyền thống đạo đức từ ít nhất là vào thế kỷ thứ tư cho rằng khi Đức Mẹ chuẩn bị rời khỏi thế gian này, từng Tông đồ đã được Chúa Thánh Thần bắt kịp dù ở bất cứ vùng đất nào mà ông đang truyền giáo và ông được đưa trở về với Mẹ Maria để tất cả các ông có thể nói lời tạm biệt với Mẹ của họ trước khi Mẹ được đưa lên trời cả hồn và xác.
Mẹ Maria ngự trị trên thiên đàng với tư cách là Nữ vương các thánh Tông đồ, Nữ vương các thánh Tiên tri và Nữ vương các thánh Tử vì Đạo, nhưng trên hết, Mẹ là mẹ của họ, người phụ nữ đã cầu nguyện cho họ, đã nói với họ về Cứu Chúa của họ, đã khuyên bảo họ và sửa dạy họ. Khi chúng ta hình dung ra mối quan hệ này, chúng ta bắt đầu nhận ra mối quan hệ mà Mẹ Maria muốn có với chúng ta, không chỉ là người mẹ của người bạn thân nhất của chúng ta, nhưng như một hiền mẫu hay một người mẹ dưỡng nuôi. Mẹ muốn trở thành người mẹ thực sự của chúng ta, ngồi bên chúng ta, lắng nghe chúng ta và nhắc nhở cho chúng ta biết chúng ta là ai và Chúa Giêsu là ai.
Sức mạnh của các Tông đồ trước tiên đến từ ân ban của Thiên Chúa, qua việc họ bước đi với Chúa Giêsu, qua việc họ đón nhận các Bí tích và qua mối quan hệ của họ với Chúa Thánh Thần. Nhưng khả năng của họ bước theo Chúa Giêsu cũng là từ những lời cầu nguyện và hướng dẫn của Đức Trinh Nữ Maria, bắt đầu trong chín ngày đó ở phòng trên.
Xin cho chúng ta, là những người thường xuyên cảm thấy xa cách Thiên Chúa, luôn được trở về với sự hiện diện của Thiên Chúa bằng tình yêu của Mẹ Ngài và của chính chúng ta.
Lạy Mẹ Maria, Nữ vương các thánh Tông đồ và Mẹ của Giáo hội, xin cầu cho chúng con.
________
Phê-rô Phạm Văn Trung, dịch từ aleteia.org
[1] Lời dẫn của người chuyển ngữ.
[2] ND: “the Upper Room”.
2020
Tháng Hoa: Kính dâng Mẹ những sắc hoa đời thường
Tháng Hoa: Kính dâng Mẹ những sắc hoa đời thường
Khi chia sẻ về người mẹ trần thế thì có câu châm ngôn rằng: “Mẹ là người có thể thay thế bất kỳ ai khác nhưng không ai có thể thay thế được mẹ”, Ca dao tục ngữ Việt Nam nói rằng: “ Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”; Và một câu châm ngôn khác thì nhận định: “Vũ trụ có nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ”.
Vâng, quả đúng là như vậy nhưng rồi người mẹ trần thế chẳng bao giờ sống mãi cùng chúng con nên Thiên Chúa đã thương ban cho chúng con Người Mẹ Thiên Quốc để chúng con được nương tựa mãi mãi. Trong tâm tình con thảo, kính dâng Mẹ những đoá hoa đa sắc màu, đượm thắm ân tình nơi cuộc sống đời thường của mọi người chúng con. Chúng con kính dâng trong vòng tay từ ái của Mẹ, xin Mẹ thương đón nhận!
- Sắc hoa tím tượng trưng cho tình yêu thuỷ chung, son sắc là thông điệp chúng con muốn gửi gắm để kính dâng Mẹ là Nữ Vương Gia Đình của tất cả chúng con. Thưa Mẹ, chúng con luôn cảm được sự tan nát cõi lòng khi Mẹ phải chứng kiến con mình chịu đóng đinh trên thập giá trong một buổi chiều hoàng hôn tím màu tại đồi Canvê. Xin Mẹ đồng hành với từng gia đình chúng con trong những niềm vui, nỗi buồn; những khi hạnh phúc, khổ đau. Xin Mẹ kết nối từ trái tim đến trái tim những hoàn cảnh xa cách tìm về bên nhau hàn gắn, chia sẻ yêu thương; Xin Mẹ dạy dỗ để chúng con luôn biết học hỏi mẫu gương Thánh Gia Thất tuy khó nghèo nhưng luôn là mực thước của sự yêu thương; Xin Mẹ cầm tay chỉ lối để từng gia đình chúng con luôn được bước trong hành trình tình yêu ngập tràn ánh sáng, yêu thương tha thứ, sự thật và đức tin để mỗi gia đình chúng con trở nên một tổ ấm thực sự, là nơi chốn khi xa người ta hằng luôn mang theo nỗi nhớ và tìm về.
- Sắc hoa vàng chúng con cùng nhau tiến dâng lên mẹ mang sắc thái của ánh nắng mặt trời chứa đựng trong đó những ước mơ hoài bão và niềm hạnh phúc. Sắc hoa vàng chúng con kính dâng mẹ là biểu trưng cho thành quả lao động để mưu cầu cuộc sống của mọi người chúng con. Kính thưa Mẹ, từ ngàn xưa đến nay và mãi mãi, những bài học về lao động để sinh tồn mà Thiên Chúa đã chỉ dạy chúng con vẫn nguyên vẹn giá trị. Xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa là nguồn mạch ân sủng hằng luôn hiện diện nơi đời sống lao động của chúng con, xin Mẹ dạy chúng con trong lao động biết dựa vào nền tảng công bằng, bác ái và nói không với hành vi lao động thiếu vắng sự lương thiện, vì thành quả lao động không lương thiện sẽ không bao giờ được Thiên Chúa chấp nhận. Xin Mẹ giúp chúng con nhìn lại đời sống lao động của mình, biết noi theo mẫu gương lao động nơi Thánh Giuse và biết chia sẻ thành quả lao động với tha nhân trong khả năng có thể.
- Sắc hoa hồng đoàn con dâng tiến Mẹ là sự chuyên chở tâm tư của chúng con về một nền giáo dục. Chúng con luôn suy tư về tiến trình đào tạo thế hệ trẻ của giáo hội và xã hội, chúng con hằng luôn kỳ vọng nơi những trẻ em và thanh thiếu niên có thể phát triển một cách hài hòa về thể lý, luân lý và trí tuệ của mình để tương lai những trẻ em và thanh thiếu niên sẽ trở nên những người có khả năng tham gia hữu ích vào đời sống giáo hội và xã hội. Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ, xin Chúa ban ơn Thánh Thần để những anh chị Giáo lý viên luôn đảm đương tốt vị thế, vai trò là những chứng nhân Tin Mừng, là những người có khả năng giúp học viên nhận biết chân lý Thiên Chúa Là Tình Yêu. Xin Chúa nâng đỡ quý thầy cô giáo là những kỹ sư tâm hồn hằng luôn nhiệt thành với sứ mạng giáo dục của mình, luôn quan tâm nâng đỡ và giúp các thế hệ học sinh có thể phát triển trí tuệ, nhân cách của mình một cách thuận lợi và trong sáng.
- Sắc hoa trắng chúng con kính dâng dẫu không khoe sắc như những màu hoa khác, nhưng ưu điểm của màu trắng là có thể kết hợp với tất cả các màu hoa. Sắc hoa trắng chúng con thành kính dâng Mẹ là sự tỏ bày xúc cảm của những anh chị em làm việc trong lĩnh vực y tế, là những người luôn phải đồng hành với những khó khăn, sự đau đớn của các bệnh nhân. Màu hoa trắng luôn có thể kết hợp với tất cả các màu hoa khác nên chúng con nguyện xin cho các y, bác sỹ hằng luôn kết hợp với tất cả các bệnh nhân của mình dù họ sang hay hèn. Nguyện xin Mẹ Maria nâng đỡ, soi sáng để các y, bác sỹ những khi chăm sóc bệnh nhân chính là những lúc họ nhận ra sự khổ đau tận cùng của Chúa Giêsu trên thập tự giá; Nguyện xin chocác y, bác sỹ luôn cảm được những khi phục vụ bệnh nhân cũng chính là lúc họ đang phục vụ Chúa, để dung mạo Đức Kitô, Đấng chữa lành những người đau ốm tật nguyền ngày càng lan toả rộng khắp, để một nền văn minh tình thương và văn hoá sự sống triển nở muôn nơi.
- Sắc hoa xanh là màu của hy vọng, là màu của mùa xuân đâm chồi nảy lộc. Sắc hoa xanh kính dâng Mẹ là sự biểu tả nỗi niềm của những người luôn canh cánh với việc thiện nguyện nơi cộng đồng và tại những ngôi nhà mở. Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ, nguyện xin Chúa ban lành cho những số phận kém may mắn, những hoàn cảnh cơ nhỡ, những người yếu thế do rào cản xã hội đã và đang dần mất đi những cơ hội thì xin cho họ được mọi người và xã hội quan tâm trong tình hiệp nhất, yêu thương. Chúng con dâng lên Mẹ những người nghèo khó, khổ đau vì sự thiếu thốn về tinh thần cũng như vật chất. Xin Mẹ khơi dậy lòng trắc ẩn nơi mỗi người chúng con để ngày càng có nhiều hơn những đoá hoa xanh là những tấm lòng quảng đại quan tâm giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn sớm tìm lại được niềm vui, mở ra những hy vọng và sự bình an trong đời sống của mình.
Trong tâm tình con thảo chúng con dâng kính Mẹ muôn hoa thiên nhiên sắc thắm. Nhưng từ cảm thức sâu xa, chúng con kính dâng lên Mẹ những đoá hoa lòng đong đầy tình mến; Là những đoá hoa của lòng tin yêu phó thác, luôn mang khát vọng được dõi bước theo Mẹ đi trong ánh sáng Lời Chúa, là Lời Hằng Sống soi đường chỉ lối để chúng con luôn được tiếp cận bến bờ yêu thương; để chúng con được no thoả trong ơn gọi làm con cái Chúa và trở nên dấu chỉ hiệp nhất, yêu thương trong lòng giáo hội và thế giới hôm nay./.
Joseph Nguyễn
2020
Một người bạn!

“Sống mà không có tình bạn, chẳng khác gì cỏ cây thiếu ánh sáng mặt trời” (danh ngôn)
Vâng, ai trong chúng ta cũng có những người bạn: bạn học, bạn đồng nghiệp, bạn xã giao, bạn tri âm tri kỷ, bạn tâm phúc, bạn đồng hành… Bởi vì bạn là nơi chúng ta có thể chung niềm vui, sẻ chia nỗi buồn, bạn giúp ta đứng dậy mỗi lần gục ngã và giúp ta niềm tin mỗi khi thất vọng… Và tôi đã chọn cho mình một người bạn mà tôi tin tưởng để chia sẻ, là chỗ dựa tinh thần cho tôi. Bạn đã luôn động viên khích lệ tôi luôn lắng nghe, hiểu, cảm thông và đồng hành với tôi trong hành trình dâng hiến. Một người bạn lý tưởng, chân thành và đáng tin cậy, người bạn đó mang tên Giêsu.
Người bạn Giêsu tôi không gặp mặt, chưa một lần tay trong tay sánh bước. Nhưng lạ lùng thay, tôi tin rằng bạn luôn đồng hành bên tôi trong từng giây phút của cuộc sống, âm thầm và lặng lẽ, gần gũi và thân thương, tuy không thấy nhưng tôi cảm nhận được thật sâu sắc, thật nồng ấm qua những lần chìm sâu trong cầu nguyện. Mỗi buổi sáng bạn đánh thức tôi, đồng hành cùng tôi trong suốt ngày sống. Có bạn Giêsu tôi sống một ngày tràn đầy niềm vui, hạnh phúc trong các giờ thiêng liêng, học hành, vui chơi, công tác… Những lúc gặp khó khăn, tôi lo lắng về bổn phận được trao, tôi lại kêu lên “ Giêsu ơi! giúp mình với nhé!”.
Đến với Giêsu, tôi luôn cảm thấy được yêu, hoàn toàn tự do, thanh thản và bình an. Nếu có giây phút nào tôi tự do chạy theo những đam mê, ý riêng để rồi lơ là với bạn Giêsu thì trong tôi cảm thấy một sự trống rỗng không chút bình an, dường như thiếu một cái gì đó rất quan trọng trong đời tôi. Nếu cuộc sống không có Giêsu, không đến với Giêsu thì tương quan của tôi với người khác, cũng như thái độ với từng công việc có gì không ổn, tôi tự hỏi: Bạn Giêsu có vị trí nào trong cuộc đời và trái tim tôi? Phải chăng Giêsu đang hướng dẫn tôi sống yêu thương, bác ái, nhẫn nhục, hiền hòa với hết mọi người để trở nên người tu sĩ đích thực của Đức Kitô trong xã hội hôm nay. Trong cuộc sống dâng hiến không tránh khỏi những lúc nản lòng, chao đảo thậm chí có khi muốn gục ngã và đuối sức trong đức tin. Có khi tôi hiểu lầm Giêsu đã bỏ rơi tôi. Những lúc như thế tôi tự hỏi động lực nào giúp tôi vững bước? Lúc tôi gặp thử thách ai đỡ nâng tôi? Những lúc như thế Giêsu không đến như một mạnh thường quân để giúp tôi, nhưng rất tinh tế, âm thầm khiến tôi không thể hiểu được, nhẹ nhàng an ủi tôi như một người mẹ, chia sẻ những điều thật thú vị nên tôi an tâm hơn trên con đường phía trước vì có Giêsu đồng hành. Tôi thật hạnh phúc khi chọn Giêsu là người bạn cho đời mình. Hãy đến cùng Giêsu, hãy học cùng Giêsu, hãy sống cho Giêsu và hãy ở lại trong tình yêu Giêsu. Và chúng ta sẽ thấy cuộc đời tuyệt diệu, thật hạnh phúc không chỉ trong cuộc sống trần gian này mà cả cuộc đời mai sau.
Cám ơn bạn đã đồng hành với mình trên đường đời trong những lúc bơ vơ, cảm ơn bạn đã đến với mình khi mình hoang mang đi trong đêm tối. Cảm ơn bạn vì bạn luôn âm thầm, lặng lẽ dõi bước chân mình dù nhiều khi mình lơ là với bạn. Và xin nói lời lời xin lỗi chân thành đến Giêsu vì những nghi ngờ, bất trung đã làm cho bạn buồn. Hãy luôn ở lại với mình và cho mình được ở bên bạn đến giây phút cuối cùng nhé!
Têrêsa Hà Thị Huyền
2020
Phúc Đức Tại Mẫu
Ngày còn bé con cứ thắc mắc, tại sao trên đất nước này cái gì cũng mang dấu ấn sự tôn vinh người Mẹ.
Dòng sông lớn nhất ở phía Bắc đất nước ta quen gọi sông Hồng cũng còn có tên khác là sông Cái.
Con đường nào lớn gọi là “đường cái”.
Thứ tiếng ta nói hàng ngày cũng gọi là tiếng “Mẹ đẻ”.
Tổ Quốc thiêng liêng cũng được gọi với giọng tha thiết là “đất Mẹ”.
Trên dải đất nhỏ hẹp mang hình chữ S này đâu đâu cũng có những đền thờ Mẫu.
Bài học đầu tiên con trẻ được học cũng là từ trường mẫu giáo và do các cô bảo mẫu truyền dạy.
Đến cái đũa lớn nhất để xới cơm ở quê mình cũng gọi là “đũa cái”, “đũa cả”.
NHỚ LỜI MẸ DẶN
Mẹ không được học chữ, vậy mà khi con học xa nhà, có một lần mẹ đã cố gắng viết cho con mấy dòng ngắn ngủi, nét chữ run rẩy và to như trẻ con học mẫu giáo tập viết.
Mẹ viết: “Mẹ ít học hơn con nên mẹ tin con hiểu đời nhiều hơn mẹ. Mẹ chỉ muốn dặn con một điều rằng con đi xa hãy nhớ: Ăn một miếng của người con tạc ân vào dạ; Học một chữ ở đời con xem nặng nhẹ bao nhiêu”.
Lời dặn của mẹ đã làm con khóc. Và con tâm niệm điều đó suốt cả cuộc đời và nó đã trở thành lẽ sống của con.
Hôm con phỏng vấn xin việc vào công ty của Nhật cùng với ba chục người khác. Con không giỏi điện toán và ngoại ngữ như họ, song người được lựa chọn lại là con.
Mẹ có biết họ hỏi con câu gì không? Họ hỏi con câu nói nào và của ai gây ấn tượng và có tác động mạnh đến cuộc sống của con, con đã nói lại lời mẹ dặn.
Họ bảo: “Điện toán và ngoại ngữ cần, nhưng bạn có thể học trong vài tháng.
Chúng tôi cần hợp tác với một người nặng lòng biết ơn và biết chắt lọc trong học hỏi”.
Mẹ ơi, chính mẹ đã để phúc đức cho con!
NHỮNG LÁ THƯ CŨ
Con và chồng con có xích mích lớn vì con nghi anh ấy vẫn gặp gỡ với người bạn gái cũ. Con bực mình bỏ nhà chồng về khóc lóc với mẹ.
Tối ấy mẹ mang từ trong chiếc hòm cũ ra một tập thư đã ố vàng. Đó là những lá thư của người yêu cũ gửi cho bố con trước đây.
Mẹ bảo khi bố quyết định lấy mẹ, bố định đem hết đám thư và ảnh của người yêu cũ ra đốt đi để chứng minh sự “một lòng một dạ với mẹ”.
Mẹ đã ngăn lại và bảo: “Thư anh đốt mà lòng anh còn nhớ cũng chẳng ích gì. Hãy cứ để em giữ lại làm kỷ niệm.
Thỉnh thoảng anh đọc lại cũng thấy vui. Dù sao đấy cũng là những kỷ niệm gắn bó với anh một thời, sao lại cạn tàu ráo máng như vậy”.
Bố sững sờ và ôm chầm lấy mẹ cảm động lắm. Thỉnh thoảng bố mẹ còn đọc lại những lá thư ấy, nhưng bố cả đời thủy chung với mẹ.
Hôm ấy con đã khóc thật nhiều và con tự tìm về nhà làm lành với chồng. Mẹ nói ít nhưng mẹ dạy nhiều. Chính mẹ đã lấy lại cho con hạnh phúc!
HAI VÙNG SÁNG TỐI
Khi em trai con đưa người yêu về ra mắt, con không ưng ý lắm. Mẹ im lặng không nói gì.
Sau hôm gặp mẹ cô ấy, mẹ nhận xét: Mẹ cô ấy hiền hậu, phúc đức lắm. Người mẹ như thế chắc chắn cô con gái sẽ là đứa con ngoan, dâu hiền.
Mẹ đã không lầm. Hôm mẹ chồng tương lai của con sang chơi với mẹ, cụ cũng nhận xét về con y như thế. Hoá ra nhiều người nhìn nết mẹ mà đoán tính cách của con.
Năm trước con đọc báo thấy có chuyện một cô gái đang tâm đẩy con chồng xuống sông Hồng.
Một thời gian sau thấy có bà dì ghẻ bắt con chồng tự khâu miệng mình lại.
Con nhận xét rằng phụ nữ nhiều người ác quá. Mẹ lại bảo “phúc đức tại mẫu, những người như thế rồi lại ác giả ác báo thôi”.
Mẹ nói với con rằng những người ác chỉ là số ít, đừng vì thế mà vơ đũa cả nắm.
Mẹ chỉ cho con thấy bao nhiêu người mẹ đã hy sinh hết lòng vì con, không ít người phụ nữ đã nhận nuôi hàng mấy chục trẻ mồ côi mặc dù bản thân mình còn khó khăn, vất vả.
Trong đời có hai vùng sáng tối, mẹ bảo con nhìn ánh sáng mà đi!
BÀI HỌC LÀM GƯƠNG
Thấy con phàn nàn về sự chểnh mảng học tập của các cháu, mẹ bảo:
“Con nhắc các cháu đi học bài, mà vợ chồng con cứ ngồi xem vô tuyến.
Con chê các cháu lười học tiếng Anh mà bản thân con là nhân viên cao cấp cũng không thông tỏ ngoại ngữ thì dạy bảo chúng nó thế nào?”.
Ngẫm kỹ lời mẹ nói, con đã quyết định đi học lớp tiếng Anh buổi tối cùng cháu.
Tối về mẹ con trao đổi bài rôm rả. Đúng như mẹ nói, khi thấy cả bố và mẹ đều miệt mài làm việc, các cháu cũng tự động lấy sách ra làm bài.
Đến nay chúng con rất yên tâm về việc học hành của các cháu. Sao có mỗi bài học đơn giản rằng “muốn con chăm thì mẹ phải siêng, muốn con hiền thì mẹ phải thảo” mà con không nhớ, phải để mẹ nhắc nhở!
Mẹ nghèo không có tiền bạc cho con, nhưng mẹ đã cho con hiểu giá trị của sự tần tảo, lòng bao dung, đức hy sinh.
Mẹ không đi học, nhưng mẹ dạy con biết sống đúng mực, trọng ân tình.
Cuộc đời con lúc nào cũng có mẹ ở bên. Con có cuộc sống hạnh phúc hôm nay là do bàn tay mẹ tạo dựng.
Đến bây giờ con đã hiểu rằng công sinh thành dưỡng dục do cả mẹ cả cha chung sức, nhưng không phải vô tình người ta mới chỉ phong danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” và trong nhạc, trong thơ, nơi đâu cũng thấy vang lên những “Huyền Thoại Mẹ”, ” Tình mẹ”, ” Lòng mẹ”… Đình Thủy
