Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
12Tháng Tám
2023

Rồng không đánh nhau với Rắn

12/08/2023
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Rồng không đánh nhau với Rắn

Rồng không đánh nhau với rắn, người khôn ngoan không tranh luận với kẻ tiểu nhân: Tránh rước hoạ vào thân!

Sống ở trên đời, không ít lần chúng ta gặp phải những lời tố cáo, phỉ báng, những rắc rối, tổn thương từ người khác, nếu cứ ăn miếng trả miếng, thì chúng ta cũng sẽ phải trả cái giá tương xứng.

Gây 1000 phần thương tích cho địch thì bản thân ắt cũng sẽ bị ảnh hưởng 800, bất kỳ sự trả thù nào cũng sẽ khiến bản thân tràn ngập năng lượng tiêu cực và khó có được hạnh phúc thực sự. Cách trả thù tốt nhất trên đời là sống tốt hơn kẻ địch của mình.

Không gây gổ với kẻ ác, không thù oán với kẻ xấu, tránh xa những cảm xúc tiêu cực, nỗ lực hoàn thiện bản thân, làm giàu nội tâm, sống trọn vẹn từng giây phút hiện tại của bản thân chính là cách trả thù tốt nhất.

1. Đừng tính toán với kẻ tiểu nhân

Nhà văn Reshiram Dodo nói: “Khi ai đó chế nhạo bạn, bạn ngay lập tức nỗi giận cãi lại họ; khi ai đó coi thường bạn một cách vô lý, bạn ngay lập tức khinh thường lại người đó; ai đó khoe mẽ trước mặt bạn, bạn ngay lập tức chứng tỏ rằng bạn lợi hại hơn… Hãy nhìn xem, những người bạn ghét đã dễ dàng biến bạn thành người mà bạn ghét nhất rồi.”

Nếu bạn quá để tâm đến những kẻ tiểu nhân, bạn cũng sẽ bị vấy bẩn bởi những điều xấu xa, và từ từ biến bạn thành thứ bạn ghét.

Người khôn ngoan sẽ không bao giờ bị những cảm xúc tiêu cực chi phối, có câu “kẻ thức thời mới là chân quân tử”, họ hiểu rằng sống tốt cuộc sống của chính mình mới là điều quan trọng nhất trong cuộc đời này. Nếu chỉ vì nóng giận nhất thời mà lại đi dây dưa với tiểu nhân, lao tâm lao lực vào những thứ vô ích như thế thì bạn chỉ lãng phí thời gian, thậm chí tự rước tai họa vào thân mà thôi.

Thà cãi một trận với người có học, còn hơn nói một lời với “kẻ đầu tôm”. Gặp kẻ tiểu nhân thì nên tránh xa, nhẫn nhịn không phải là hèn nhát, mà là tránh chuốc họa vào thân. Rồng thì không đánh với rắn, sư tử thì không giành thức ăn với chó điên.

2. Đừng dây dưa với những chuyện vặt

Không có một cuộc sống nào là thập toàn thập mỹ. Học cách buông bỏ, không vướng bận vào những chuyện vụn vặt, mới có thể thoát ra được vũng bùn, trở thành một đóa sen tinh khiết, làm những điều ý nghĩa hơn, đón nhận một cuộc sống và phiên bản tốt hơn của chính mình.

Đời người có mấy cái 10 năm, tại sao phải phiền lo vì những điều nhỏ nhặt? Có thể trên đường đời bạn sẽ gặp phải những lời ra tiếng vào, những chiêu trò nhằm âm mưu kéo bạn xuống đáy bùn. Nhưng nếu bạn không góp thêm cho chúng năng lượng, cũng như không để tâm đến thì chúng nhất định sẽ không làm gì được bạn.

Đừng để tâm đến những phán xét của người khác, đừng cho phép bản thân bị vướng vào những những tấm lưới tiêu cực của xã hội, bạn xứng đáng được đối xử tốt hơn thế, chỉ cần bạn không cho phép thì tôi dám chắc không có bất cứ lời phán xét nào có thể đánh đổ được bạn. Hãy yêu bản thân và sống cuộc sống tuyệt vời của chính mình.

3. Một cuộc sống tươi đẹp là sự “trả thù” tốt nhất

Càng trải nghiệm, chúng ta càng hiểu rằng chúng ta sống để theo đuổi một cuộc sống tốt đẹp hơn và sống một phiên bản tốt hơn của chính mình. Sống tốt và vui vẻ chính là cách trả thù tốt nhất trên thế giới.

Nhà văn, nhà thơ người Trung Quốc, Từ Chí Ma đã bỏ vợ mình là Trương Ấu Nghi vào năm 1922. Nhưng Trương Ấu Nghi vẫn chọn sống tiếp một cuộc đời tươi đẹp bằng sự phấn đấu của bản thân và trở thành một người phụ nữ mà Từ Chí Ma sau này không thể với tới.

Trước đó, Từ Chí Ma luôn tỏ ra lạnh nhạt với Trương Ấu Nghi, chế giễu cô là “đồ bánh bao đất”. Dù Trương Ấu Nghi có cố gắng thế nào, Từ Chí Ma vẫn không chút mặn mà.

Sau đó, Từ Chí Ma đã sa vào một lưới tình mới, mặc cho lúc đó Trương Ấu Nghi đang mang thai đứa con của anh nhưng Từ Chí Ma vẫn kiên quyết ly hôn với cô. Trương Ấu Nghi rơm rớm nước mắt hỏi: “Ly hôn rồi, đứa con trong bụng tôi làm sao đây?”

Từ Chí Ma nói: “Phá nó đi.”

“Nghe nói có người chết vì phá thai.”

“Ngồi xe lửa cũng có khi xảy ra tai nạn chết người vậy, nhưng người ta vẫn cứ đi xe lửa đó thôi.” Từ Chí Ma thờ ơ nói.

Trương Ấu Nghi hoàn toàn tuyệt vọng với Từ Chí Ma, nên đã ký vào thỏa thuận ly hôn và bỏ đi mà không thèm quay đầu nhìn lại.

Cô vực dậy tinh thần, tự học tiếng Đức, học tiếp lên đại học, sau này còn được mời làm phó chủ tịch ngân hàng. Dưới sự điều hành của cô, ngân hàng đó đã chuyển lỗ thành lãi và trở nên nổi tiếng trong ngành.

Trương Ấu Nghi đã dùng chính chí khí và sự chăm chỉ của mình để xé bỏ cái mác “người vợ bị bỏ rơi của Từ Chí Ma”, và sống một cuộc đời sống động, nhận được sự tôn trọng của thế giới, vượt xa tầm với của Từ Chí Ma.

Mong sao chúng ta học được cách buông bỏ quá khứ, tha thứ cho chính mình, đừng tiếp tục dây dưa với kẻ ác, đừng chấp nhất chuyện vụn vặt. Hãy làm việc chăm chỉ để tạo dựng cuộc sống của riêng bạn, sống một cuộc đời tươi đẹp và hạnh phúc. Đây là cách trả thù tốt nhất cho những người đã làm tổn thương chúng ta.

St

Read More
12Tháng Tám
2023

Tâm lý học và ơn gọi Linh mục

12/08/2023
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Tâm lý học và ơn gọi Linh mục

Tâm lý học và ơn gọi Linh mục

411c1ZndFuL._SL500_AA280_-230x200Đây là cuộc đối thoại giữa Joan Frawley Desmond và Tiến sĩ Paul Vitz.
Paul Vitz là một học giả tại Viện Tâm lý và là giáo sư danh dự khoa tâm lý tại ĐH New York. Ông cũng là giáo sư phụ giảng tại Viện Gioan Phaolô II về Hôn nhân và Gia đình tạiWashington.
Mối quan tâm của ông gồm cách mà tôn giáo liên quan tâm lý học, và ông đã xuất bản cuốn Tâm lý như Tôn giáo: Tôn sùng sự Tôn thờ, Niềm tin Mồ côi: Tâm lý học của Vô thần và Tiềm thức Kitô giáo của Sigmund Freud (Psychology as Religion: The Cult of Self-Worship, Faith of the Fatherless: the Psychology of Atheism and Sigmund Freud’s Christian Unconscious).

 

Học giả Vitz đã phát biểu tại Washington, D.C. trong một hội nghị chuyên đề về việc thành lập chủng viện. Hội nghị này do Viện Tâm lý học (Institute for the Psychological Sciences) tổ chức.
Việc hình thành tâm linh tâm lý (psycho-spiritual formation) thay đổi bao nhiêu?
Có hai điều xảy ra. Cách mà tâm lý học được dùng trong quá khứ đã có hại vì các xu hướng của việc dùng tâm lý học, nhất là với sự tôn trọng đối với các vấn đề về giới tính. Các tâm lý gia thường thúc đẩy các vấn đề thế tục và tự do cũng như cách bị tục hóa và tự do hóa về tính cách tiếp cận và các vấn đề cá tính.
Thái độ của truyền thống Công giáo thường được hệ thống hóa là còn non nớt (immature) hoặc khắt khe (rigid). Các ứng sinh vào chủng viện có niềm tin chính thống bị loại (excluded), còn những người có thái độ không truyền thống lại được chấp nhận và khuyến khích.
Khi nào bắt đầu có sự thay đổi?
Mới đây đã có thay đổi vì chính tâm lý học đã cải thiện và ít thù địch với tôn giáo. Hệ quả rất tiêu cực của các vụ bê bối về tình dục đã làm rõ ràng là chúng ta chưa dung thứ nhiều về cách hiểu thế tục đối với giới tính.
Tâm lý học hiện nay ít tin tưởng sự chiến thắng của quan niệm lý tưởng và tự do. Cách nhìn toàn bộ của các thập niên 1960 và 1970 đã suy tàn. Việc lạm dụng tâm lý học là một phần trong hệ tư tưởng (zeitgeist) của các thập niên 1960 và 1970. Viện tâm lý học đang nỗ lực cung cấp một dạng tâm lý học lành mạnh có thể hữu ích cho các bệnh nhân và các cơ sở Công giáo cần chuyên môn này.
Hiện nay các giám đốc chủng viện đam lại cho bạn mối quan tâm nào?
Có những mối quan tâm lâu năm nhất. Nhưng cũng có những mối quan tâm mới, như hệ quả của các gia đình tan vỡ ảnh hưởng khả năng của ứng sinh về việc phục vụ trong chức vụ linh mục. Vấn đề nghiện hình ảnh khiêu dâm trong quá khứ. Ít thường xuyên hơn là các ứng sinh bị gia đình thúc ép làm linh mục. Vấn đề như vậy xảy ra trong các gia đình Công giáo tương đối bảo thủ bị rút ra khỏi văn hóa, và các ứng sinh cố gắng làm vui lòng cha mẹ. Thật vậy, các chủng sinh phải tự do chọn lựa chức linh mục và phải được kêu gọi tới chức linh mục. Ơn gọi đó có thể khó nhận thấy nếu cá nhân bị sức ép.
Một số vấn đề cũ tiếp tục liên quan chủng viện vẫn che mắt các ứng sinh là gì?
Các vấn đề truyền thống về sự chín chắn và tự do. Họ phải chín chắn về tình cảm và có tính cách tốt. Họ nên có trí thông minh và mức học vấn trên trung bình. Họ phải có khả năng là người cha tinh thần cho các giáo dân, và đó là vai trò quan trọng khi chúng ta có quá nhiều những người con chịu đựng vì thiếu vắng người cha trong cuộc sống. Nhưng tầm quan trọng của người cha thường xuyên bị chất vấn trong văn hóa của chúng ta.
Có điều rất lý tưởng trong tài liệu tâm lý về tầm quan trọng của người cha, ngay khi nhiều người vẫn bám vào động thái tự do thế tục dở hơi làm giảm giá các gia đình nguyên vẹn.
Nhiều người Mỹ nói về việc bị gò bó, và không biết vai trò của họ nên là gì trong thế giới hậu bình đẳng (post-feminist world). Tại các trường đại học, đa số sinh viên hiện nay là nữ giới.
Sự thay đổi về tính đồng nhất nam giới ảnh hưởng công việc của các giám đốc chủng viện. Thật vậy, tôi nghĩ nhiều người biết điều đang đặt vấn đề về giá trị và chi phí giáo dục đại học. Điều đó có còn là sự đầu tư đúng?
Theo phán đoán của tôi, những gì đang diễn ra tại các trường đại học không quan trọng lắm. Tuy nhiên, sự thiếu vắng tính đồng nhất nam giới rõ ràng lại là vấn đề quan trọng hơn.
Ngày nay, chúng ta cần hiểu về cương vị người cha là “đá góc tường” (capstone) của sự phát triển nam tính, cũng như cương vị người mẹ là “đá góc tường” của sự phát triển nam tính. Nhưng tầm quan trọng của cương vị người cha bị làm ngơ. Văn hóa đề cao chất nam tính của James Bond là lôi cuốn giới tính và mạnh mẽ, và cách đó cổ vũ sự non nớt (chưa chín chắn). Người cha thường là quan trọng, nhưng hiện nay bị coi thường. Khủng hoảng về văn hóa là khủng hoảng về người cha.
Theo kinh nghiệm, nhiều thanh niên bị người cha bỏ rơi có muốn làm linh mục?
Họ xuất thân từ nền văn hóa do vấn đề này. Thường thì các chủng sinh có những người cha tốt thay thế – đôi khi các linh mục trở thành người cố vấn cho họ.
Một thanh niên vào chủng viện sau khi hoàn tất nghĩa vụ quân sự ở Iraq. Tổng giáo phận lo về nghĩa vụ quân sự đã thuê một người hướng dẫn ơn gọi (vocation director, linh hướng) để khuyến khích khoảng 30 ứng sinh nhập chủng viện. Điều gì xảy ra trong việc thi hành nghĩa vụ quân sự, mặc dù thiếu linh mục tuyên úy? Chúng ta học được gì từ cách phát triển này?
Con trai tôi đi Hải quân 4 năm, nó đã đi khắp Baghdad với cương vị sĩ quan Hải quân. Nó cảm thấy có ơn gọi khi vào nhà thờ hầm Vô nhiễm ở Washington, D.C. và nó đi lễ ở đó. TạiIraq, nó tham gia một nhóm nhận thức (discernment group) trong đơn vị.
Có điều gì đó về chiến tranh làm nó tập trung vào các vấn đề quan trọng – trong khi quá nhiều thanh niên ở Mỹ cố gắng phát triển mục đích. Nhưng những người đang tại ngũ đáp lại tiếng gọi chỉ là số ít trong số các ứng sinh.
Có lần giáo hội có những tiểu chủng viện, và ở một số nơi trong thế giới thứ ba, họ vẫn tiếp tục. Theo sau các vụ lạm dụng tình dục của các giáo sĩ, việc đưa các thiếu niên nam ra khỏi xu hướng văn hóa và tách chúng ra bằng cách đưa vào các tiểu chủng viện được coi là để khuyến khích sự thiếu chín chắn về giới tính (sexual immaturity). Quan điểm về việc này là gì trong thế giới ngày nay?
Theo hiểu biết của tôi, các vụ bê bối lạm dụng tình dục không có gì phải làm với các tiểu chủng viện. Chúng ta thường thấy nhiều, với hàng ngàn thiếu niên nam. Về lịch sử, nhiều linh mục đã được đào tạo, và là một phần trong chương trình đào tạo từ thời sơ khai của giáo hội.
Nhưng hồi thập niên 1960, rõ ràng những gì xảy ra là đạo Công giáo nơi các tiểu chủng viện đã phai mờ. Số các ứng sinh giảm và hầu hết các cơ sở đó bị đóng cửa. Đã có cách canh tân về mối quan tâm trong các chương trình này.

KHA ĐÔNG ANH (Chuyển ngữ từ NCRegister.com)

Read More
12Tháng Tám
2023

Hãy trân trọng bài giảng

12/08/2023
Anmai
Phụng vụ, Tài liệu phụng vụ
0

Hãy trân trọng bài giảng

Tôi quá thích chủ đề “Người Mục Tử Phải Có Hồn Tông Đồ” trong thánh lễ thuyên chuyển linh mục 04-08-2023. Giáo huấn Đức Tổng Giám Mục Sàigòn Giuse Nguyễn Năng gởi cho linh mục quá thực tế, đầy Thần Khí. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần phần ngài cảnh tỉnh bản thân và linh mục: “Có phải tại vì chúng ta giảng dở?” rồi gom lại hai điểm: thế nào là giảng dở và thế nào là giảng hay?

Lời ngài cảnh tỉnh xoáy vào tim, thúc bách tôi noi gương Đức Giáo Hoàng Phanxicô kiến tạo “Niềm Vui Tin Mừng” thành cuộc đời mình. “Niềm Vui Tin Mừng”, tựa đề Tông Huấn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô được ban hành ngày 24 tháng 11, 2013, đã tạo cảm hứng rất mạnh cho linh mục Gregory Heille, OP. hoàn tất tác phẩm nhỏ “The Preaching of Pope Francis,” chỉ có 77 trang nhưng là thuốc thần chữa trị bệnh “giảng dở.” Ở trang 4, linh mục Gregory Heille viết: “Bằng lời và gương sáng, Đức Giáo Hoàng Phanxicô là người thành tâm thực hành Niềm Vui Tin Mừng trong chiêm niệm. Trong nỗ lực hằng ngày hềt tình thi hành sứ vụ, ngài chân thực chuyển tải trái tim người chủ chăn… cơ bản sống sứ mệnh người tông đồ truyền giáo và loan báo Tin Mừng.”

Thánh Phaolô đã báo động: “Thiên hạ không còn chịu nghe đạo lành!” (2Tim 4:3)

Có nên đặt lại vấn đề tại sao thiên hạ không muốn nghe đạo lành? Có phải tại vì chúng ta giảng dở???

  1. Giảng không có sự thu hút của Chúa Thánh Thần
  2. Giảng không xác tín
  3. Giảng không đem lại của ăn thiêng liêng.

Ngày nay nhiều linh mục có lắm “chiêu” giảng để thu được nhiều tiền, để thăng hoa tiến chức, để thu hút mọi người đến với mình. Sau khi kiểm tiền cãu, ông cố khuyên con linh mục: “Bố thấy con liệu tìm “chiêu” nào khác mà giảng, chứ tiền cãu tuần này xuống thấp rồi đấy!” Chuyện có thật trăm phần trăm!

Đừng kể chuyện lan man – dài dòng, đi từ điều này đến điều khác, không đúng trọng tâm vấn đề, không mạch lạc, không hệ thống – không nói chuyện đời. Đức Ông McGarry, giáo sư dạy môn Nghệ Thuật Giảng Lễ tại Đại Học Maynooth, Ireland nhắc nhở: “Hãy nhớ kỹ nhiệm vụ của anh em là nuôi dưỡng đàn chiên, chứ không phải là đùa giỡn với bầy dê!” (trích sách 150 More Stories for Preachers and Teachers của linh mục Jack McArdle, The Columba Press Dublin 1992, tr. 5)

Thời nào cũng có nhiều người khao khát Lời Chúa. Họ tha thiết tìm của ăn thiêng liêng để nuôi dưỡng tâm hồn. Thánh Phaolô khuyên Timôtê hãy kiên trì, hãy sốt sắng rao giảng, chu toàn bổn phận của mình. (2Tim 4:5)

  1. Hãy soạn bài giảng. Theo gương thánh Gioan Vianney, soạn bài giảng trước Nhà Tạm để dễ dàng kín múc khôn ngoan của Chúa từ nơi Thánh Thể Chúa và từ sự cầu nguyện.
  2. Hãy giảng với xác tín vào sức mạnh của lợi thế bài giảng
  3. Hãy trân trọng bài giảng. Hãy có trách nhiệm với trọng trách giảng huấn của mình.

“Hồn môn đệ” làm người giảng lễ luôn trung thực với bản thân, hăng say đem tình thương chân lý của Chúa vào tâm hồn tín hữu: chuyển tải sự sống và niềm vui từ trái tim người giảng lễ vào trái tim người nghe giảng. Trong bức tranh người mẹ cho con bú, họa sĩ người Mỹ Mary Cassatt tài tình vẽ ra hình ảnh mắt mẹ mắt con âu yếm nhìn nhau. Giống như người mẹ khi cho con bú, trò chuyện với con bằng ánh mắt, âu yếm để sự sống mình qua dòng sữa ngọt ngào tuôn chảy vào con, nuôi con lớn, cũng vậy người giảng lễ cống hiến niềm vui Đức Giêsu cho thế giới. ĐTGM Sàigòn Giuse Nguyễn Năng gọi đó là “Người Mục Tử Có Hồn Tông Đồ.” Toàn thân của người giảng lễ là nhạc cụ có dây. Khi lời giảng như sóng âm thanh phát ra từ dây đàn và từ phòng âm thanh trong cơ thể người giảng lễ thì nó tạo nên rung động rồi chuyển tải truyền thông đến với tế bào cảm nhận ở tai người nghe. Hoạt động truyền thông quả là phép mầu: trái tim nói với trái tim! Linh hồn chuyển tải niềm vui cho linh hồn. Đức Thánh Cha Phanxicô kêu gọi người giảng lễ trở thành môn đệ truyền giáo loan báo Tin Mừng.

Cuối tác phẩm “The Preaching of Pope Francis,” ở trang 77, linh mục Gregory Heille, OP. kết luận bất luận ở đâu – thành thị hay thôn quê – người giảng lễ luôn đứng trên “thánh địa” sống cuộc sống của mình. Ngay tại đó người giảng lễ được Đức Thánh Cha Phanxicô “mời gọi tiếp tay với ngài – trở thành và loan báo hy vọng vào sự hiện diện đầy yêu thương của Thiên Chúa.” Bởi thế Đức Tổng Giám Sàigòn Giuse Nguyễn Năng mạnh dạn kêu gọi: “Hỡi linh mục, hãy trân trọng bài giảng!” Người giảng lễ được kêu gọi, được sai đi rao giảng, mang niềm vui đến cho người nghe và cảm hóa họ ngõ hầu “nhờ tin Mừng,” mọi người “cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẽ điều Thiên Chúa hứa.” (Eph 3:6)

Lm. Gioan Baotixita Huỳnh Hữu Khoái

Brisbane, 08-08-2023

Read More
12Tháng Tám
2023

Tôi có quá lo lắng về con mình không?

12/08/2023
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Tôi có quá lo lắng về con mình không?

Marybeth Hicks

Hỏi: Là mẹ của 3 đứa con: 2 bé trai, một 9 tuổi và một 6 tuổi, và bé gái út 4 tuổi. Nhiều lúc tôi tự hỏi: Không biết là tôi có bị sợ hãi và lo lắng một cách thái quá về sức khoẻ và sự an toàn của con mình không?

Vấn đề này dần trở thành nguyên nhân gây xích mích giữa chúng tôi, vì chồng tôi cho rằng các quy tắc của tôi đối với bọn trẻ là quá khắt khe. Ví dụ, chồng tôi phản đối các quy tắc của tôi về việc bọn trẻ chơi ngoài trời. Trẻ chỉ có thể chơi trong sân có hàng rào; trẻ chỉ được đi xe đạp trong khu phố nếu có người lớn đi cùng và phải đội mũ bảo hiểm; trẻ không được trèo cây hoặc chơi những trò chơi quá năng động… Với tôi, những quy tắc này là để bảo vệ và giữ cho bọn trẻ không bị thương tổn.

Trong khi đó, chồng tôi thì cho rằng bọn trẻ đã đủ lớn để tự sang sân nhà hàng xóm chơi; có thể tự đạp xe chung quanh dãy phố; có thể trèo leo trong mức độ cho phép, và thậm chí còn khuyến khích bọn trẻ thử thách những trò chơi năng động, mạo hiểm… Quan điểm của anh ấy là tạo điều kiện cho bọn trẻ biết cách tự lập, mạnh mẽ và thích nghi với môi trường, vì nếu bao bọc trẻ quá, là tôi đang kìm hãm sự phát triển tự nhiên, và do đó, là đang làm hại bọn trẻ.

Trả lời: Vấn đề của người mẹ đưa ra trên đây không phải là trường hợp cá biệt và nhất là, nó bao hàm nhiều ý nghĩa hơn là chỉ nói về những quy tắc an toàn cho trẻ khi chơi ngoài trời. Là bậc cha mẹ, chúng ta thường có những quy tắc nhằm đảm bảo, bao nhiêu có thể, để tránh cho việc trẻ bị thương tích cũng như gặp phải những rủi ro không cần thiết nhưng vẫn không bỏ qua việc trẻ được vui chơi và tận hưởng tuổi thơ khỏe mạnh, sôi nổi.

Do đó, nếu không để ý, đôi khi những quy tắc của chúng ta bóp nghẹt thay vì hỗ trợ sự tăng trưởng và phát triển phù hợp với lứa tuổi của trẻ. Chúng ta phải tự vấn: Những quy tắc đó là dành cho ai – cho bọn trẻ hay cho chúng ta?

Thực tế là, nhiều khi vì quá lo lắng, nên một số bậc cha mẹ loại bỏ chính những hoạt động và trải nghiệm vốn sẽ dạy con cái họ trở nên tự chủ, tháo vát, độc lập, và có khả năng tự chăm sóc bản thân.

Những quy tắc hạn chế mong muốn tự nhiên của trẻ để mở rộng bản thân có thể gửi một sứ điệp mạnh mẽ rằng: Những rủi ro hợp lý là nguyên nhân gây ra sợ hãi. Chẳng hạn, quy tắc cấm trèo cây có thể bộc lộ sự lo lắng về một điều gì đó mà nhìn chung có thể được thực hiện một cách an toàn. Sau này khi lớn lên, sứ điệp về nỗi sợ hãi đó có thể tái xuất hiện khi trẻ miễn cưỡng khám phá một cơ hội mới, tìm kiếm một công việc tốt hơn, hoặc chuyển đến một nơi ở mới.

Thực ra, khi trẻ thành công trong những việc như trèo cây, chơi trò chơi mạo hiểm phù hợp, chúng sẽ có được sự tự tin và lòng tự trọng cần thiết, từ đó, chúng tiếp thu những cảm xúc này, khẳng định sứ điệp rằng chúng có khả năng thành công ở một điều gì đó thoạt đầu khiến chúng rất sợ hãi.

Tôi rất tin tưởng vào chiến lược này đến nỗi tôi được cho là đã để con tôi mắc kẹt ở bậc trên cùng của bộ xích đu ở sân vườn nhà chúng tôi! Tôi nhớ như in, vào một ngày hè, khi đang nói chuyện qua điện thoại với một người bạn trong nhà bếp, tôi nghe thấy tiếng la hét cầu cứu từ sân sau của một trong những đứa con của tôi. Tôi chạy ra và nhìn thấy sự việc: Kate, 7 tuổi, ngồi vắt vẻo trên nóc của cầu tụt, và loay hoay không biết làm thế nào để có thể xuống được. Ngay lúc đó, bất chấp những lời van nài của con bé, thay vì vội vàng giải cứu, tôi đã từ từ hướng dẫn Kate tìm ra cách để hạ đất an toàn. Bọn trẻ thường nghe thấy lời nhắc nhở trấn an của tôi: “Nếu con trèo lên đó được, thì con cũng có thể tụt xuống được!”.

Khi nói đến các quy tắc, thì vấn đề lớn hơn là: Mục tiêu mà bạn muốn dành cho bọn trẻ là gì? Mục tiêu nuôi dạy con cái của bạn là gì? Những quy tắc của bạn sẽ giúp bạn dạy trẻ những bài học nào?

Thiên chức làm cha mẹ của chúng ta không phải là bảo vệ con cái khỏi mọi trải nghiệm tiêu cực có thể xảy ra trong cuộc sống, mà là chuẩn bị cho chúng trở nên mạnh mẽ, dũng cảm, độc lập và tự tin khi đối diện với thế giới xung quanh. Về phương diện tâm linh, chúng ta phải thú nhận rằng: Thiên Chúa biết là chúng ta đau lòng như thế nào khi thấy con cái mình gặp khó khăn, gặp đau khổ. Nhưng chúng ta không được kêu gọi để ngăn chặn sự đau khổ của chúng. Vì thực ra, dù cố gắng đến mấy, chúng ta vẫn nhận ra rằng đó là điều không thể. Trái lại, chúng ta được yêu cầu để yêu thương, dạy dỗ con cái để chúng phát triển nhân cách, lương tâm, và đức tin hầu có thể đối diện với những gì mà cuộc sống mang lại một cách bản lĩnh, khôn ngoan, khiêm tốn, tín trung,…

Theo hướng này, việc trẻ chơi ngoài trời là một cách thực hành tuyệt vời. Khi trẻ còn quá nhỏ, chúng ta cần hạn chế không gian vui chơi của trẻ để có thể giám sát và đảm bảo chúng không gặp nguy hiểm. Nhưng khi trẻ lớn hơn, chúng ta có thể cho trẻ nhiều tự do hơn để chúng có thể thực hành các kỹ năng và thói quen giúp thúc đẩy tính độc lập cao hơn.

Lúc đầu, việc cho phép bọn trẻ mở rộng tầm nhìn của chúng sang khu vực lân cận rộng lớn hơn thay vì chỉ ở trong sự an toàn của sân sau nhà có thể khiến chúng ta lo lắng. Nhưng sau những thành tựu trẻ đạt được trong quá trình trưởng thành – chưa kể đến cảm giác vui vẻ và phiêu lưu, có thêm những người bạn mới,… – là không thể thay thế được.

Thật vậy, một khi thấy con mình dần trưởng thành, có thêm năng lực và tự tin ra sao, bạn sẽ nhận ra rằng: Bạn không cần phải quá lo lắng!

Nt. Anna Ngọc Diệp, OP
Dòng Đa Minh Thánh Tâm
Lược dịch từ: catholicdigest.com

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 344
  • Page 345
  • Page 346
  • …
  • Page 2.056
  • Next page
Bài viết mới nhất
CÔNG NGHỊ HỒNG Y BÀN VỀ THẾ GIỚI, THÔNG ĐIỆP VÀ THƯỢNG HỘI ĐỒNG
12/06/2026
GIỚI THIỆU SỔ TAY HÀNH HƯƠNG “CON ĐƯỜNG TRÁI TIM - HÀNH HƯƠNG VÀO TRÁI TIM SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG”
12/06/2026
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG CHÚA KITÔ - SỨ ĐIỆP THIÊNG LIÊNG CỦA THƯ RÔMA
12/06/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.