2020
Bình an của Thầy
BÌNH AN CỦA THẦY !
Trên đời này, có lẽ ai ai cũng sợ ! Đơn giản là vì con người nhỏ bé quá, mong manh quá, dễ chết quá nhất là với sự đe dọa tính mạng của con virus quái ác đang hoành hành trên toàn thế giới.
Ai ai cũng sợ và sợ nhất là giờ chết đến. Kèm theo đó là sợ mất người yêu, mất danh dự, mất quyền lực, mất của cải vật chất. Thế cho nên, con người rất cần sự bình an. Và, bình an mà con người tìm kiếm phải chăng là bình an giả tạo, bình an phù du. Chỉ có bình an của Chúa Giêsu mới là bình an thật, bình an vĩnh viễn trong cuộc đời của Kitô hữu chúng ta.
Cảm nghiệm được sự bình an của Chúa, ta thấy Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II khi khởi đầu sứ vụ Giáo Hoàng của Ngài, Ngài nói với nhân loại : “Đừng sợ !”. Không chỉ khởi đầu mà suốt cả triều đại Giáo Hoàng của Ngài, Đức Thánh Cha luôn luôn nói với cộng đoàn tín hữu và cả thế giới “Đừng Sợ”.
Thật thế ! Ai nào đó có Đức Kitô Phục Sinh trong tâm hồn sẽ bảo đảm không sợ. Ngược lại, ai chưa có Đức Kitô Phục Sinh sẽ cứ mãi mãi loay hoay tìm kiếm sự bình an trong trần gian và càng tìm càng kiếm thì lại càng bất an vì tất cả ở đời này cũng chỉ là phù vân.
Khi con người sợ thì con người thích bình an và thèm khát sự bình an.
Ta thấy người Do Thái khi chào nhau hay nói “Shalom”. “Shalom” của người Do Thái cũng chỉ là chúc bình an cho nhau như chúng ta vẫn thường chào nhau theo kiểu của con người. Con người cần hơn nữa và trên mọi sự đó chính là sự bình an đến từ Chúa.
Ta thấy mỗi khi Thánh Lễ bắt đầu và kết thúc, ta được chủ tế chào với lời chào Bình an và chúc Bình an của Chúa : “Bình an của Chúa ở cùng anh chị em” … “Anh chị em hãy trao bình an (của Chúa) cho nhau” … “Lễ xong chúc anh chị em về bình an”
Để ý, ta thấy lần nào cũng như lần nấy, khi hiện ra với các môn đệ, Chúa Giêsu đều chào và chúc các môn đệ : “Bình an cho anh em”. (và hơn một lần Chúa nói Bình an của Thầy không phải như bình an của thế gian). Và, khi có sự bình an của Thầy, ta thấy các môn đệ không còn sợ hãi nữa.
Nếu như trước đây, các môn đệ ru rú đóng kín cửa ở trong nhà vì sợ liên lụy đến con người mang tên Giêsu (không chỉ đóng kín mà còn khóa chặt cửa nữa. Nếu như thời nay thì chắc các môn đệ gắn camera và xem camera luôn luôn để canh chừng có người lạ đến nơi các ông đang trú ngụ nữa) thì khi đón nhận sự bình an các ông thay đổi. Các môn đệ không còn ở trong nhà nữa mà lên đường loan Tin Mừng Phục Sinh.
Điểm rất đặc biệt mà ta phải chú ý nữa đó là khi Chúa hiện ra, Chúa ban bình an thì kèm theo đó là bàn tay với dấu đinh và cạnh sườn với vết đòng đâm thâu. Chúa không hiện ra với một thân xác hoàn mỹ nhưng với con người đau khổ Giêsu trên thập giá. Điều này muốn nói với các môn đệ và cả chúng ta nữa rằng phải qua đau khổ, phải qua cái chết nhục nhã mới đến Phục Sinh và đến vinh quang.
Điều này có nghĩa rằng phải qua đau khổ mới đến vinh quang, qua cái chết mới phục sinh. Và, ta có thể dễ thấy nơi hình ảnh của hạt lúa. Hạt lúa gieo vào lòng đất nếu không thối đi, không chết đi thì không sinh nhiều bông hạt khác mà chỉ trơ trọi một mình.
Ai nào đó bước theo Đức Kitô trên con đường khổ giá và chết đi cho chính mình thì mới hưởng sự bình an viên mãn.
Con người này nay, ta thấy sung túc, giàu có, quyền lực nhưng vẫn bất an chứ không như ta thấy bên ngoài.
Ta thấy những đại gia, nhà cao cửa rộng cửa kín cao tường và có bảo vệ. Tại sao thế ? Tại vì họ bất an và sợ hãi. Ai nào đó đến vùng nghèo và của anh chị em đồng bào, ta dễ dàng nhận thấy sự bình an của họ. Sự bình an của người nghèo, của dân tộc thiểu số toát ra ngay lối sống của họ. Nhà cửa của họ đôi khi chả có khóa nữa nhưng họ bình an. Họ cũng chả có trang bị vũ khí hay vật gì đó phòng hộ cũng như chẳng có bảo vệ. Nhìn như thế xem thử ai bình an hơn ai.
Xã hội đang xôn xao với chuyện vợ chồng đại gia ở Thái Bình. Nếu như trước đây, xem chừng họ bình an vì họ xây dựng đời họ trong một pháo đài với đầy đủ tiện nghi, quyền lực nhưng đến giờ họ ra sao thì ai ai cũng thấy.
Bình an của thế gian đó là đầy quyền lực, đầy của cải, đầy thế giá, nhà cao cửa rộng … Thế nhưng rồi thực tế tất cả những thứ đó cũng chỉ là phù vân. Ai nào đó chạy theo những thứ đó chắc chắn cũng chẳng bình an, có chăng chỉ là tạm bợ.
Trở lại cuộc đời của ta, ta đã được thanh tẩy, ta đã được nghe lời chứng của các môn đệ nhưng rồi ta có bình an không ? Hay là bình an đó đâu đó đi chơi và không chịu đến nhà của ta.
Còn nhớ lời của một số vị thánh tử đạo khi ra pháp trường. Khi đối diện với cái chết, các Ngài đơn giản : Quan cứ giết tôi càng sớm càng tốt. Giết sớm để tôi mau về với Chúa của tôi hơn.
Tại sao các Ngài can đảm nói như vậy ? Các Ngài nói như vậy vì lẽ các Ngài đã mở lòng đón nhận Đức Kitô Phục Sinh vào trong cuộc đời để rồi thấy vinh quang của thế gian và của cả cái chết chẳng là gì cả.
Ta cũng thế, khi và chỉ khi ta mở lòng ra thật sự để Đức Kitô Phục Sinh vào ngự trong lòng thì ta mới bình an.
Trong cuộc sống thực tại, ta thấy có những người đi đến đâu là ở đó bất an. Đơn giản là vì họ không có sự bình an của Chúa để rồi đi đâu cũng gây oán thù, đi đến đâu cũng gây chia rẽ và bất hòa cho người khác.
Nhìn lại một chút về cuộc đời của Thánh Phanxicô Átxidi. Khi Thánh nhân khám phá và nhìn ra cây cỏ, muông thú và cả cái chết là bạn thì Ngài bình an. Ngài gọi sự chết là “chị chết” trong khi ai ai cũng sợ cái chết.
Chính vì khát khao sự bình an, tìm kiếm sự bình an và nhất là mang sự bình an đến cho mọi người nên Ngài để lại tâm tư để đời : Lạy Chúa xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người, để con … xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa”.
Ngày hôm nay, ta cũng thầm thì với Chúa, xin Chúa cho mỗi người chúng ta trở nên như khí cụ bình an của Chúa để mang bình an của Chúa cho người khác. Muốn có sự bình an của Chúa, ta hãy xin Chúa cho ta mở lòng mình ra, mở cửa tâm hồn của mình ra để đón nhận Đức Kitô Phục Sinh vào trong đời mình.
2020
Phụng vụ Thánh Lễ – Chúa Nhật II Phục Sinh
Chúa Nhật II Phục Sinh
Ca nhập lễ
1 Pr 2,2
Như những trẻ sơ sinh,
anh em hãy khao khát sữa thiêng liêng tinh khiết,
nhờ đó anh em sẽ lớn lên
để hưởng ơn cứu độ. Ha-lê-lui-a.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, hằng năm Chúa dùng ngọn lửa phục sinh để khơi lại niềm tin trong lòng dân thánh, cúi xin Chúa gia tăng ân sủng để chúng con hiểu rằng: chính Chúa Kitô đã thanh tẩy chúng con bằng phép rửa, đã tái sinh chúng con bằng Thánh Thần và cứu chuộc chúng con bằng Máu Thánh. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.
Bài đọc 1
Cv 2,42-47
Tất cả các tín hữu hợp nhất với nhau, và để mọi sự làm của chung.
Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.
42 Thời bấy giờ, các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng.
43 Mọi người đều kinh sợ, vì các Tông Đồ làm nhiều điềm thiêng dấu lạ.
44 Tất cả các tín hữu hợp nhất với nhau, và để mọi sự làm của chung. 45 Họ đem bán đất đai của cải, lấy tiền chia cho mỗi người tuỳ theo nhu cầu.
46 Họ đồng tâm nhất trí, ngày ngày chuyên cần đến Đền Thờ. Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ. 47 Họ ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến. Và Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ.
Đáp ca
Tv 117,2-4.13-15.22-24 (Đ. c.1)
Đ.Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
2Ít-ra-en hãy nói lên rằng :
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.3Nhà A-ha-ron hãy nói lên rằng :
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.4Ai kính sợ Chúa hãy nói lên rằng :
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
Đ.Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
13Chúng xô đẩy tôi, xô cho ngã,
nhưng Chúa đã phù trợ thân này.14Chúa là sức mạnh tôi, là Đấng tôi ca ngợi,
chính Người cứu độ tôi.15Kìa nghe tiếng reo mừng chiến thắng
trong doanh trại chính nhân :
Đ.Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
22Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ
lại trở nên đá tảng góc tường.23Đó chính là công trình của Chúa,
công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.24Đây là ngày Chúa đã làm ra,
nào ta hãy vui mừng hoan hỷ.
Đ.Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
Bài đọc 2
1 Pr 1,3-9
Thiên Chúa cho chúng ta được tái sinh để nhận lãnh niềm hy vọng sống động, nhờ Đức Giê-su Ki-tô đã từ cõi chết sống lại.
Bài trích thư thứ nhất của thánh Phê-rô tông đồ.
3 Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta ! Do lượng hải hà, Người cho chúng ta được tái sinh để nhận lãnh niềm hy vọng sống động, nhờ Đức Giê-su Ki-tô đã từ cõi chết sống lại, 4 để được hưởng gia tài không thể hư hoại, không thể vẩn đục và tàn phai. Gia tài này dành ở trên trời cho anh em, 5 là những người, nhờ lòng tin, được Thiên Chúa quyền năng gìn giữ, hầu được hưởng ơn cứu độ Người đã dành sẵn, và sẽ bày tỏ ra trong thời sau hết.
6 Trong thời ấy, anh em sẽ được hân hoan vui mừng, mặc dầu còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. 7 Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em là thứ quý hơn vàng gấp bội, – vàng là của phù vân, mà còn phải chịu thử lửa. Nhờ thế, khi Đức Giê-su Ki-tô tỏ hiện, đức tin đã được tinh luyện đó sẽ trở thành lời khen ngợi, và đem lại vinh quang, danh dự. 8 Tuy không thấy Người, anh em vẫn yêu mến, tuy chưa được giáp mặt mà lòng vẫn kính tin. Vì vậy, anh em được chan chứa một niềm vui khôn tả, rực rỡ vinh quang, 9 bởi đã nhận được thành quả của đức tin, là ơn cứu độ con người.
Tung hô Tin Mừng
- Ga 20,29
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : “Này anh Tô-ma, vì đã thấy Thầy nên anh mới tin. Phúc thay những người không thấy mà tin.” Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng
Ga 20,19-31
Tám ngày sau, Đức Giê-su đến.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
19 Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em !” 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông : “Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha ; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông : “Chúng tôi đã được thấy Chúa !” Ông Tô-ma đáp : “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em.” 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma : “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 28 Ông Tô-ma thưa Người : “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !” 29 Đức Giê-su bảo : “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin !”
30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. 31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người.
Ca hiệp lễ
- Ga 20,27
Chúa bảo ông Tô-ma : “Hãy đặt tay vào đây
và nhìn xem những dấu đinh của Thầy.
Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”
Ha-lê-lui-a.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin vui lòng chấp nhận lễ vật của chúng con (và đặc biệt là của những anh chị em tân tòng) Chúa đã cho mọi người chúng con được đổi mới nhờ đức tin và nhờ bí tích thánh tẩy, xin cũng dẫn đưa chúng con tới hạnh phúc muôn đời. Chúng con cầu xin …
Lời tiền tụng Phục Sinh I
Lạy Chúa chúng con tuyên xưng Chúa mọi lúc, nhất là trong đêm (ngày, mùa) cực thánh này chúng con càng hãnh diện tung hô Chúa khi Ðức Ki-tô đã được hiến tế làm Chiên Vượt Qua của chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Vì chính Người là Chiên thật đã xoá bỏ tội trần gian, Người đã chết để hủy diệt sự chết nơi chúng con, và sống lại để phục hồi sự sống cho chúng con.
Vì thế, với niềm hân hoan chứa chan trong lễ Phục Sinh, toàn thể nhân loại trên khắp địa cầu đều nhảy mừng. Cũng vậy, các Dũng thần và các Quyền thần không ngừng hát bài ca chúc tụng vinh quang Chúa rằng:
Thánh! Thánh! Thánh! …
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Thiên Chúa toàn năng, chúng con vừa lãnh nhận Mình và Máu Thánh Ðức Kitô là Ðấng đã chết và sống lại để ban sự sống đời đời cho thế gian. Cúi xin Chúa làm cho ân huệ quý báu này được tồn tại mãi trong tâm hồn chúng con. Chúng con cầu xin …
2020
ĐTC Phanxicô: Niềm vui trong Chúa là sức mạnh của chúng ta
ĐTC Phanxicô: Niềm vui trong Chúa là sức mạnh của chúng ta
Niềm vui của người Kitô hữu là hoa trái của Thánh Thần. Chính Chúa Thánh Thần làm tràn ngập niềm vui trong chúng ta. Không có Thánh Thần chúng ta không thể có niềm vui này; nhận lãnh niềm vui của Thánh Thần là một ân sủng
Trong Thánh lễ sáng thứ Năm tại Nhà nguyện Thánh Marta, Đức Thánh Cha cầu nguyện đặc biệt cho các dược sĩ, những người đang làm việc không ngừng để giúp đỡ người bệnh trong thời điểm đại dịch. Đức Thánh Cha thú nhận: “Trong những ngày này có những người đã trách tôi vì tôi quên cám ơn một nhóm người cũng làm việc cho đại dịch. Họ nói rằng: Đức Thánh Cha cám ơn các bác sĩ, y tá, tình nguyện viên…nhưng Đức Thánh Cha quên các dược sĩ. Họ cũng là những người đang làm việc rất nhiều để giúp đỡ người bệnh. Vì thế hôm nay chúng ta cùng cầu nguyện cho các dược sĩ”.
Trong bài giảng Thánh lễ, Đức Thánh Cha nói rằng trong cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và các môn đệ được thuật lại trong bài Tin Mừng hôm nay, có một đoạn mang lại cho Đức Thánh Cha nhiều an ủi: “Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng”. Đức Thánh Cha nhận xét: “Niềm vui làm cho người ta không tin nổi. Niềm vui ấy quá lớn khiến họ phải nói: ‘không, điều này không thể là thật được.’ Niềm vui là một trong những mong ước mà Thánh Phaolô muốn các tín hữu Roma được lãnh nhận: ‘Xin Thiên Chúa của niềm hy vọng làm cho anh chị em tràn ngập niềm vui”.
Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Tràn đầy niềm vui là một thành ngữ thường được lặp lại trong Kinh Thánh. Ví dụ khi Thánh Phaolô cứu sống một viên cai ngục định tự tử vì tất cả các cánh cửa mở toang do động đất mạnh và sau đó Thánh Phaolô đã rửa tội cho viên cai ngục và ông được tràn đầy niềm vui (Cv 16). Và điều tương tự cũng đã xảy đến vào ngày Thăng thiên khi các môn đệ trở về Giêrusalem lòng tràn ngập vui mừng. Niềm vui này là hoa trái của Thánh Thần. Chính Chúa Thánh Thần làm tràn ngập niềm vui trong chúng ta. Không có Thánh Thần chúng ta không thể có niềm vui này; nhận lãnh niềm vui của Thánh Thần là một ân sủng”.
Tới đây, Đức Thánh Cha gợi nhớ lại một văn kiện của Đức Thánh Giáo hoàng Phaolô VI để xác quyết về điều vừa khẳng định: “Tôi nhớ đến những số cuối cùng của ‘Tông huấn Evangeli nuntiandi – Loan báo Tin Mừng’ của Thánh Phaolô VI nói về niềm vui của người Kitô hữu, niềm vui của những người loan báo Tin Mừng. Hôm nay là một ngày thuận tiện để đọc văn kiện này”.
Đức Thánh Cha tiếp tục trích dẫn một đoạn trong sách Nơkhemia để giúp mọi người suy tư về niềm vui. “Trong sách này có một đoạn nói đến sự kiện dân Chúa trở về Giêrusalem và tìm thấy sách luật. Đây là một niềm vui lớn, một lễ hội đối với dân Israel. Toàn dân tập hợp để nghe tư tế Étra đọc Sách luật. Họ lắng nghe, xúc động đến khóc vì vui mừng, bởi vì Sách luật đã được tìm thấy. Khi đọc xong, tư tế Étra nói với dân chúng: Anh em đừng khóc nữa, vì hôm nay là ngày thánh, hãy giữ niềm vui, vì niềm vui trong Chúa là sức mạnh của anh chị em” (Nkm 8).
Đức Thánh Cha kết luận: “Những lời này của sách Nơkhemia sẽ là sức mạnh vĩ đại giúp chúng ta biến đổi, rao giảng Tin Mừng và để tiến về phía trước như những chứng nhân của niềm vui của Chúa và hoa trái của Thánh Thần. Hôm nay chúng ta cùng cầu xin Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta hoa trái này”.
Ngọc Yến
2020
Khi linh mục trẻ sống cách ly: Giữ đạo nhờ mạng xã hội!
Khi linh mục trẻ sống cách ly: Giữ đạo nhờ mạng xã hội!
Chịu chức năm 2015, linh mục trẻ Thomas Sabbadini bây giờ là cha phó ở thành phố Verviers, nước Bỉ. Cũng như mọi người dân Bỉ, linh mục phải sống cách ly. Từ giữa tháng 3, cha dâng thánh lễ trên YouTube, nhưng vẫn tiếp tục cử hành các tang lễ. Cha kể những ngày sống cách ly của mình.
Linh mục Thomas chân thành kể: “Tuần đầu tiên tôi ngủ rất nhiều. Lịch làm việc của tôi bỗng không còn gì. Vì trước đây luôn bận, luôn mệt nên tuần đầu là tuần nghỉ ngơi, xem phim…” Vì đã học sống cô đơn khi còn chủng sinh nên bây giờ chuyện này không quá khó với tôi. Cách ly cũng như đi tĩnh tâm, mình đối diện với mình, xa các bận bịu hàng ngày. “Những gì nhiều người bây giờ mới khám phá, tôi đã trải nghiệm qua các giây phút chán nản, đặt lại vấn đề, xem xét những gì mình thiếu, nhưng cũng là một khám phá.”
Giữ kết nối
Khi biết thánh lễ phải đình chỉ, linh mục Thomas nghĩ trước hết: ba tuần không làm gì và được ngủ nướng. Linh mục trẻ khôi hài thú nhận: “Đối với một linh mục, ngủ thêm sáng chúa nhật là một hạnh phúc!” Nhưng nhanh chóng cha nhận ra “mình phải làm một cái gì cho giáo dân” để cùng nhau tiếp tục cầu nguyện và linh mục Thomas nhận ra mạng lưới giáo xứ gần như tự động hướng về mạng xã hội. “Tôi luôn nghĩ người công giáo ít có mặt trên internet.” Và bây giờ là dịp để thay đổi, Facebook trở thành nơi gặp gỡ của giáo dân bị cách ly. Vì thế kỹ thuật số bù cho sự thiếu hụt nối kết này. Nhưng phải cẩn thận với mạng xã hội. Các giáo dân lớn tuổi hay gọi linh mục, trước Lễ Lá họ cũng đã gọi nhiều, lo lắng không biết làm sao làm phép lá. Không bực mình, các câu hỏi này là dịp để gần giáo dân, “giáo dân đặt câu hỏi, họ đi tìm và tiến bước trên con đường đức tin.” Theo cha Thomas, dịp cách ly này là dịp để mọi người tìm về với cầu nguyện.
Thánh lễ 2.0
“Giáo hội là tụ họp”, đó là thực tế nền tảng nên cha Thomas quyết định dâng thánh lễ trên mạng. Và kinh nghiệm chơi game của cha đã có lợi! Cha Thomas bắt chước từ các game “live” chơi chung: “Tôi chưa bao giờ làm “live” trước đây, nhưng tôi có dụng cụ và tôi nghĩ đến việc làm theo cách này. Và tôi lên chương trình.” Ngày 15 thág 3, cha Thomas dâng thánh lễ đầu tiên trên Facebook và thánh lễ này có 80 người “tham dự.”. Nhưng có điều là cha Thomas không thấy và không biết ai xem lễ trừ người nào để lại phản hồi. Cha dành chỗ cho nhiều người, các bài đọc do giáo dân đọc được thâu trước. Sau bài Phúc Âm, linh mục trẻ tự phát trả lời với các phản hồi và các câu hỏi của ‘các followers’, họ chuyển cho cha các ý cầu nguyện. Một cách khác để kết hiệp, để cầu nguyện với nhau.
Trở về với điều chính yếu
Cha Thomas lấy làm buồn, “trước khi cách ly, đã là khó khi không được chúc bình an cho nhau”, bây giờ lại còn không gặp nhau, không trao đổi đời sống cộng đoàn với nhau. Cha cho biết cha nhớ các bài hát cùng hát với cộng đoàn. Cha nghĩ, ngày nay chúng ta làm với các phương tiện có trong tay, vì sao không đặt câu hỏi về các buổi họp ngày chúa nhật của chúng ta và đặc biệt là quay về với điều chính yếu. Khi tôi dâng thánh lễ trực tuyến, chén lễ, chén thánh của tôi thành đơn giản, tôi không cần có nhiều mới dâng thánh lễ được.” Một điểm tích cực là văn phòng, nơi cha dâng thánh lễ bây giờ ngăn nắp gọn gàng hơn!
Cha Thomas cũng nhận thấy bây giờ có nhiều người tham dự thánh lễ hơn. Cha nói: “Chúng ta không bao giờ có thể hình dung cho đủ dâng thánh lễ bây giờ lại thành khó khăn. Đó là một thử thách chúng ta chưa bao giờ biết qua, cũng như không biết bao giờ nó sẽ xong.” Các thánh lễ ‘tự biên’ này sẽ không bao giờ thay thế thánh lễ với cộng đoàn, nhưng đó là cổng vào cho những người còn xa nhà thờ. Các tiếp xúc ảo không sai nhưng sự hiện diện thể lý mang một tính cách hoàn toàn khác. Cha Thomas thú nhận, tôi nhớ thánh lễ, với tôi, thánh lễ trước hết là với giáo dân. Cha mong gặp lại giáo dân ở sân nhà thờ và cũng mong gặp họ ngoài đường.
Tuần Thánh
Cách ly có một tác động mạnh trên đời sống Giáo hội và Tuần Thánh là tuần đặc biệt với tín hữu kitô. Không được dâng lễ làm phép dầu cùng với các bạn là điều làm cha Thomas buồn nhất. Nhưng cha cũng được an ủi phần nào vì Giám mục Delville dời lại lễ này chứ không hủy năm nay. Còn các nghi thức Tuần Thánh thì cũng như các năm trước, cũng phải thức trắng vài đêm để chuẩn bị ba buổi lễ trực tuyến thứ năm, thứ sáu và thứ bảy Tuần Thánh. Chỉ có một chuyện buồn là không được cùng nhau mừng lễ sau đó, cha Thomas có thói quen mời bạn, một vài cộng sự đến nhà chia sẻ bánh ngọt và cốc sâm banh. Một giây phút gặp nhau năm nay không có.
Tang lễ
Tuy không có thánh lễ công cộng nhưng cha Thomas cũng còn cử hành vài tang lễ nhưng trong vòng rất hạn chế: “Chúng tôi phải dâng ngoài trời hay tại nghĩa địa, tối đa mười lăm người kể cả nhân viên giáo xứ và nhà đòn.” Đương nhiên là với hoàn cảnh khó khăn này, tang gia còn buồn hơn. “Tôi không thể an ủi bằng thể lý cũng không được đưa khăn cho người đang khóc, thật buồn nhưng buổi lễ không kém phần nghiêm trọng.” Lúc nào mục vụ tang lễ cũng tế nhị vì mình đối diện với người đang đau khổ, phải có lời đúng, cử chỉ đúng và bây giờ lại càng phải tập trung hơn.” Cha Thomas trấn an: “Chúng ta không hoàn toàn không có gì, nghi thức tang lễ có đó và giúp chúng ta”, chúng ta có thể tìm thấy ở đó lời nói, cử chỉ phù cho mỗi tình huống.
Và ngày mai?
Cha ghi nhận, “nhưng vì mọi người sợ lây nhiễm nhau nên có một căng thẳng nào đó khi thân nhân qua đời vì Covid-19.” Chúng ta có thể đọc trên khuôn mặt của mọi người: “Tôi không muốn lây nó.” Tuy nhiên linh mục trẻ Thomas tin chắc thế giới sẽ thay đổi, tuy vậy cha lại sợ bị rơi vào một thái cực khác, “thật đáng buồn nếu chúng ta không học một bài học nào từ những chuyện này.”
Và linh mục trẻ Thomas không xem cuộc khủng hoảng này là một dịp, thậm chí là một cơ hội, “vì theo tôi, đại dịch là thảm họa, trong khắc nghiệt của nó cho thấy.”
