Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
25Tháng Tư
2020

Một Giám Mục Đức đã phê bình ….

25/04/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Một Giám Mục Đức đã phê bình những “đòi hỏi nhõng nhẽo và hiếu chiến” của người Công Giáo yêu cầu Thánh Lễ trong mùa dịch coronavirus

 

Một vị giám mục Đức đã phê bình những đòi hỏi mang tính “nhõng nhẽo” và “hiếu chiến” của một số người Công Giáo yêu cầu Thánh Lễ trong thời gian giới nghiêm coronavirus.

Lẽ nào những việc huỷ các phục vụ thờ tự của chúng ta hầu như không phải là những vấn đề xa xỉ?

Đức Giám Mục Giáo Phận Magdeburg Gerhard Feige đã viết một bài ý kiến đăng vào ngày 20/4 trên trang katholisch.de, một trang tin của Hội Đồng Giám Mục Đức, mà trong đó Ngài nói, trong hoàn cảnh coronavirus những lệnh cấm các Thánh Lễ và các qui tụ xã hội khác, “sự tự do tôn giáo cũng gần gũi với tâm hồn tôi và nó làm đớn đau nhưng vẫn phải thực hiện mà không có những phục vụ công”.

Tuy nhiên, Đức Cha Feige đã thú nhận cảm giác “bực bội gia tăng” bởi “sự tội nghiệp bản thân hoặc sự bực bội mang tính gây hấn” mà một số người Công Giáo thể hiện với việc bị khước từ nhận các bí tích.

Chẳng lẽ chúng ta là những người Kitô Hữu lại không quan tâm một cách có trách nhiệm và trong tình liên đới đối với việc giới hạn mối nguy đe doạ mạng sống của việc lây nhiễm với con coronavirus và ngăn chặn một tình trạng quá tải y tế của xã hội chúng ta, thay vào đó, so sánh với những người chạy chọt khác, khi nỗ lực thúc đẩy qua những tư lợi của chúng ta sao? Đức Giám Mục đặt dấu hỏi.

Và trong khi đối diện với những gian khó và nỗi khổ của những người đã phải sợ vì mạng sống họ hay mạng sống người thân họ, những người đang khó thấy được tiềm năng kinh tế cho bản thân họ hay những người đang làm việc chuyên môn ở trận tuyến trong cuộc chiến chống lại nạn dịch, thì những việc huỷ bỏ phục vụ thờ phượng của chúng ta lại dường như không phải là những vấn đề mang tính xa xỉ? Thật quan trọng để cân nhắc các điều tốt cho hoà hợp. Ngài nói tiếp.

Với người tín hữu: Hãy kiểm tra liên tục “những huyễn hoặc về sự tự nhận biết bản thân bằng mọi giá”

Một số người trên thế giới, người Công Giáo và các anh em khác, trong những ngày này đang nói về một “sự độc tài lành mạnh”, khi tố cáo các giới chức công về việc dùng bất cứ phương thế nào cần thiết – gồm cả việc đình lại các Thánh Lễ công – để biện minh cho cùng đích sức khoẻ công.

Tuy nhiên, Đức Giám Mục Feige đã không đồng tình với những người Công Giáo đang thúc đẩy một kiểu thuyết âm mưu như thế, khi khẳng định rằng mặc dù, “dĩ nhiên, từ quan điểm Kitô Giáo, [sức khoẻ] thì không được coi là giá trị cao nhất…nhưng người ta cũng không được coi nhẹ nó”.

“Và cũng có những khác biệt đáng suy xét giữa sự độc tài toàn trị vốn đàn áp các quyền tự do vì những lý do mang tính ý thức hệ và một nhà nước dân chủ mà đôi khi giới hạn một vài điều vì thiện ích chung”, Đức Giám Mục giải thích.

Đức Giám Mục Feige khích lệ các công dân hãy nhớ rằng “Tất cả mọi sự tự do là không phải vô giới hạn, nhưng kết thúc nơi sự tự do của người khác bắt đầu”.

Để đi đến cùng đích đó, cách cụ thể Ngài mời gọi người Công Giáo hãy luôn kiểm tra “những sự huyễn hoặc về sự tự nhận biết bản thân bằng mọi giá”, như lòng muốn Thánh Lễ và các bí tích của họ vào thời gian thách đố này, khi điều cần thiết thay vào đó lại là “nhiều người một hy sinh và nhiều người một sự rũ bỏ để làm cho việc sống chung thành công trở nên khả thi”.

Chẳng lẽ chúng ta không thể đợi chờ lâu hơn một chút?

Những nhận định của Đức Giám Mục Feige về những yêu cầu của người Công Giáo đối với Thánh Lễ trong mùa Coronavirus là đặc biệt thú vị trước những bàn thảo đang diễn ra giữa chính phủ và Hội Đồng Giám Mục Đức đối với việc trở lại đời sống bí tích công.

Thủ Tướng Đức Angela Merkel đã thông báo vào ngày 15/4 rằng đất nước sẽ thực hiện những bước nhỏ trên con đường trở lại sự bình thường xã hội tương đối, gồm cả việc mở lại các quán nhỏ và các trường học nhưng chưa đối với các quán bar, nhà hàng, và những không gian thờ phượng.

Nhưng Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Đức, Đức Giám Mục Georg Bätzing, Giáo Phận Limburg, đã đáp trả lại về việc tiếp tục phủ quyết các cử hành tôn giáo, khi nói trong một thông cáo rằng “việc dừng lại các phục vụ tôn giáo công lấn loát đồng loạt trên quyền của người dân được thực hành tôn giáo của họ cách tự do”.

Trước sự thực hiện cuộc gặp gỡ sau đó vào ngày 17/4 giữa các đại diện của các tôn giáo và các đại diện của Cộng Hoà Liên Bang và các bang khác của Đức, Cha Karl Jüsten, vị đại diện quan hệ với nhà nước của Hội Đồng Giám Mục Đức, đã nói những thảo luận giờ đây đang tập trung vào những đề nghị để đảm bảo sức khoẻ chung tại các buổi phục vụ hiệp thông.

Vài đề xuất đã được đưa ra như việc sử dụng kẹp nướng thịt hoặc đặt Thánh Thể trên bàn thờ và cho phép người giáo dân tự nhận bánh lễ, hoặc cho một vị linh mục dùng bao tay y tế”, Cha ”, Jüsten giải thích.

Tuy nhiên, trong bài viết của Ngài trên katholisch.de, Đức Giám Mục Feige đã không đón nhận tất cả những đề xuất phụng vụ trên, khi nói rằng “Tôi khó có thể hình dung các buổi phục vụ với sự tham dự giới hạn, danh sách người tham dự, giữ khoảng cách an toàn, bảo vệ miệng, bao tay, một nghi lễ miễn nhiễm trước khi chuẩn bị các món quà và sự ban phát hiệp lễ mà phải sử dụng đến những chiếc gắp được tạo ra mà lại có thể mang tính thánh và cứu chuộc”.

Vị giám mục đã cảnh báo về mối nguy của việc giới hạn sức khoẻ “khi tạo ra những vấn đề mới và làm gia tăng sự chán nản”, và đặt câu hỏi:

Chẳng lẽ chúng ta không thể đợi lâu hơn một chút và rồi sau đó có thể cử hành các phục vụ cùng nhau trở lại khi việc ấy có thể diễn ra cách tự nhiên hơn và cách con người hơn?

Ngay cả người Công Giáo không thích trở lại với Thánh Lễ vào lúc này: khảo sát

Sự hoài nghi của Đức Giám Mục Feige về sự nóng lòng trở lại với Thánh Lễ và các bí tích dường như là nhạt nơi một nước Đức có đa số là Công Giáo, theo một cuộc khảo sát ý kiến của INSA Consulare được đăng trên báo Tagespost.

Theo cuộc khảo sát trên 2,000 người trưởng thành ấy vào các ngày 10-13/4, chỉ 12% người dân Đức muốn trở lại việc phụng tự trong mùa dịch, trong khi 70% coi việc này là không cần thiết vào thời điểm này.

Trong số những người Công Giáo, tỷ lệ phần trăm muốn trở lại với Thánh Lễ công là một phần toàn diện của việc “quan tâm trước hết” trong mùa dịch là chỉ 15% so với 69% không muốn.

Âu Dương Duy (Novenanews)

Read More
25Tháng Tư
2020

Vì tôi được yêu

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

        Một trong những hình ảnh đẹp nhất của thời sinh viên đối với tôi đó là một cụ bà. Bà đang cố gắng di chuyển thân mình trên hai chiếc ghế nhựa màu đỏ, đôi chân bà đã bị cưa cụt vì… chuột cắn… Tôi vô tình gặp bà trên đường gần về chỗ tôi trọ học. Tôi chạy lại và mong muốn được giúp bà nhưng bà đã từ chối. Bà bảo tôi rằng : “Cảm ơn cháu! Bà có thể tự đi một mình được, vì bà đang cố gắng để tập bước đi trên đôi chân tật nguyền của mình”.

        Tôi không quên hình ảnh ấy và càng không thể quên được những gì tôi được nghe chia sẻ từ bà. Nó đánh động tâm hồn tôi. Bản thân tôi dễ chán nản trong cái bản ngã của mình. Khi nghĩ về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chịu đóng đinh vì tôi, Đấng đã luôn cho tôi cơ hội để làm lại, để hy vọng, tôi nhận ra mình được yêu thương.

        Nơi bà cụ, Chúa vẫn nhắc nhở tôi: phía trước Ngài vẫn chờ tôi và giúp tôi can đảm đối diện với thách đố của bản thân, của cuộc sống, dù có khi chiến đấu với nó thật khó, hay thậm chí là mỏi mệt lê bước trong thất bại. Có những thất bại để trui rèn ý chí con người, nhưng cũng có những thất bại khiến người ta chán nản, và hết hy vọng để làm lại.

        Tôi đã từng thất bại. Nhưng qua thất bại đó, tôi cảm nhận rằng chính Thiên Chúa đã đưa tôi vào một “thành công mới” của một “cuộc sống mới” mà Ngài cho tôi thấy ý nghĩa đích thực vốn có của nó, và cảm giác “yêu” và “được yêu” trong linh đạo mang tên Mến Thánh Giá. Bây giờ, tôi nhận ra rằng đó là Lòng Thương Xót nhân từ mà Ngài đã dành cho một tội nhân là tôi.

        Trong Trái Tim Chúa Giêsu, một trái tim bị lưỡi đòng đâm thâu, Máu và Nước đã chảy ra biểu lộ sự sống. Nơi đó, những đau khổ của con người đều thuộc về những thương tích Thánh của Ngài và được Ngài biến đổi thành vinh quang, cho phép tôi không bao giờ được hết hy vọng vào Lòng Thương Xót của Ngài.

         Cùng chị em trước Nhan Thánh Chúa lúc ba giờ chiều và thân thưa: “Lạy Chúa Giêsu! Con tín thác vào Chúa”, tôi tạ ơn Ngài, vì Ngài vẫn yêu, đang yêu và sẽ luôn yêu tôi trong Tình Yêu Xót Thương của Ngài. Ngài đã không bỏ rơi tôi, Ngài vẫn ở đó và chờ tôi đến kín múc ân sủng và sức mạnh từ trái tim Ngài, và cũng bởi vì qua chị Thánh Faustina, tôi biết rằng: “Lòng Thương Xót là ưu phẩm cao cả nhất mà Thiên Chúa dành riêng cho bạn và cho tôi”.

 Maria Thanh Hải

Read More
25Tháng Tư
2020

Chúa có lặng thinh?

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Ngày hôm nay, trước những gì đang xảy ra trên thế giới, con người cảm thấy hoang mang cực độ. Có người rơi vào tuyệt vọng, người ta than trách Chúa rằng: “Tại sao Chúa lại lặng thinh?” Nhưng, thật sự Chúa có đang làm ngơ trước những nỗi đau của nhân loại? Hay những đau khổ đang xảy ra cho con người, có phải do Chúa tạo ra?

Nhìn lại lịch sử của nhân loại, từ thuở ban đầu, Thiên Chúa dựng nên muôn loài muôn vật, và chính Người đã phán: “mọi sự đều tốt đẹp” (x.St 1,31). Thiên Chúa dựng nên con người, cho họ được sống trong ân sủng với Người. Nhưng, chính con người dùng tự do của mình mà khước từ tình yêu ấy, khi kiêu ngạo muốn ngang bằng với Thiên Chúa nên nghe theo sự dữ, chống lại lời Người.

Ngày nay, sự kiêu ngạo dường như lên tới đỉnh điểm khi người ta tuyên bố rằng: “Thiên Chúa đã chết” hay “Thiên Chúa không tồn tại”. Họ tự tạo cho mình một “Thiên Chúa” theo ý họ muốn, một “Thiên Chúa” đáp ứng những nhu cầu thực dụng của họ. “Thiên Chúa” ấy là: tiền tài, danh vọng, địa vị, sự ích kỷ, lòng hận thù, lối sống phóng túng hưởng thụ. Và rồi, người ta làm nô lệ cho những “Thiên Chúa” ấy, họ bất chấp tất cả để đạt cho được những điều nhằm cung phụng “Thiên Chúa” của lòng họ. Còn Thiên Chúa của tình yêu, thì họ coi như đã chết, vì họ đã đóng đinh Người vào cây thập tự từ hơn hai ngàn năm trước rồi! Khi có một điều không may xảy đến, những “Thiên Chúa” mà họ dựng nên không thể cứu nổi họ. Con người đã từng kiêu ngạo tuyên bố rằng Chúa đã chết, nay run sợ trước một con virus. Họ nhận ra sự thật rằng mình nhỏ bé như thế nào trong vũ trụ này.

Khi một tai ương xảy đến, người ta lại đổ lỗi cho nhau, đổ lỗi cho Chúa, nhưng ít ai tự nhận lỗi về chính mình. Mỗi một người sống trong thế giới này, đều có trách nhiệm với những biến đổi đang xảy ra. Thiên tai, cháy rừng, biến đổi khí hậu,… không phải là do con người hay sao? Con người tự cho mình quyền làm chủ, bắt thiên nhiên phải phục tùng mình, lạm dụng quá mức, dẫn đến mất cân bằng, khi nhận lại cơn giận dữ của thiên nhiên, người ta lại đổ lỗi cho Chúa.

Chúa thực sự không làm ngơ trước những đau khổ của con người. Nếu Ngài làm ngơ, thì Con Một Ngài đã không phải chịu cái chết đớn đau trên thập giá, để chuộc lại lỗi lầm của nhân loại. Chúa im lặng, phải chăng Người đang chờ đợi điều gì đó nơi con người?… Như khi xưa Chúa đã sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng Phục sinh, thì nay Người cũng mời gọi chúng ta cộng tác vào công trình cứu độ của Người.

Hôm nay, khi có những người chỉ biết ngồi than khóc, thì bên cạnh đó, có những người đang ngày đêm làm việc, để dành lại sự sống cho anh em mình. Họ là những bác sĩ, y tá tuyến đầu, họ là những người bất chấp hiểm nguy để đến với người khác, họ là những linh mục, tu sĩ, khoác lại chiếc áo blue để xông vào những ổ dịch, chiến đấu lại với tử thần… Những người ấy, họ là những chứng nhân sống động của Lòng Chúa Thương Xót. Đứng trước những đau khổ của nhân loại, Chúa không lặng thinh, nhưng Người cũng không phán một lời để chấm dứt những đau khổ ấy, mà Người mời gọi mỗi chúng ta cộng tác bằng việc yêu thương, giúp đỡ, chia sẻ với nhau.

Lạy Chúa, đứng trước những khổ đau, xin cho nhân loại chúng con đừng chỉ biết lên án, chỉ trích nhau hay oán trách Chúa, nhưng biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, để qua đó, Lòng Chúa Xót Thương được thể hiện nơi mỗi người chúng con. Amen.

Anna Nguyễn Lan

Read More
25Tháng Tư
2020

Đừng bán rẻ linh hồn cho những thứ không thuộc về mình.

25/04/2020
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Tôi thực sự cảm nhận được rất nhiều bài học hay khi đọc cuốn tiểu thuyết Suối Nguồn của nhà văn nữ Ayn Rand. Nó làm nảy sinh trong tôi về một ý nghĩ: chọn lựa và sống trong đời của một con người, để không rơi vào cạm bẫy của thế lực gian tà và có nguy cơ: “Bán Rẻ Linh Hồn Cho Những Thứ Không Thuộc Về Mình”.

Tôi muốn chia sẻ ý tưởng này, trước hết cho chính bản thân tôi, để tôi có chọn lựa đúng đắn về cách sống, hành trình tôi đang đi sẽ phù hợp với ơn gọi và căn tính của mình, hơn nữa tôi cũng muốn gửi tới những người thân yêu của tôi những chia sẻ này cùng tất cả những ai đang khao khát đi tìm Chân – Thiện – Mỹ cách chân thành. Mong rằng khi đọc được những suy tư còn non yếu và hạn hẹp của tôi, phần nào mọi người sẽ có thêm những câu trả lời riêng cho câu nói trên theo như cảm nhận riêng của mỗi người và tìm ra ý nghĩa mới, những đường hướng mới cho một cuộc chọn lựa đầy thách thức trong cuộc đời của mỗi chúng ta. Trước hết, tôi xin chia sẻ về câu hỏi:

Linh hồn là gì? Tại sao không nên bán rẻ linh hồn?

Tôi có đọc thấy có rất nhiều quan điểm khác nhau trong cách nhìn nhận về khái niệm linh hồn theo triết học, khoa học, tôn giáo… Nhưng tôi xin được trình bày theo quan điểm niềm tin của tôi đó là:

Theo Giáo lý Hội Thánh Công giáo: Linh hồn là cái làm cho ta thành một con người. Nó là nguyên lý linh thiêng của sự sống, và là cái sâu thẳm nhất trong con người. Linh hồn làm cho thể xác vật chất trở nên thân xác sống động của con người. Nhờ linh hồn, con người có thể xác nhận cái “Tôi” của mình, và đứng trước Thiên Chúa như một cá thể không ai thay thế được. [362-365, 382]. Vì thế, linh hồn con người là do Thiên Chúa trực tiếp dựng nên, chứ không phải sản phẩm bởi “cha mẹ” [366-368, 382]. Đây là lý do mà tôi suy nghĩ con người không có quyền để bán rẻ linh hồn.

Tiếp đó: Cái gì là cái không thuộc về mình?

Khi suy nghĩ cho vấn đề này tôi cho rằng: những cái không thuộc về mình thì hẳn ai cũng có thể trả lời một cách đơn giản. Nhưng có phải những thứ mình không sở hữu thì mới không thuộc về mình chăng? Bạn có nghĩ rằng có những thứ dường như hoàn toàn thuộc về mình, cái ta cầm chắc trong tay, cái ta nhìn thấy được, đụng chạm và cảm nhận được như thân thể, tài năng, công việc, gia đình,vật dụng tài sản hằng ngày của ta… nó cũng không hẳn thuộc về ta không? Tôi xin đưa ra một vài ý tưởng của tôi về những điều tôi vừa nêu trên. Vậy cái gì thuộc về ta mà ta không nên bán rẻ để đánh đổi lấy cái không thuộc về mình?

Sống trong một thế giới mà rất rất nhiều sự cạnh tranh có thể nói là khốc liệt để có thể sinh tồn với những khắc nghiệt từ ngoại cảnh. Vì thế, có nhiều ý kiến cho rằng: muốn có được hạnh phúc thì phải có những đánh đổi cần thiết. Khi chúng ta nỗ lực sống tốt, làm điều tốt, phấn đấu để học hỏi, để tìm kiếm một cuộc sống đúng nghĩa và hạnh phúc thật sự thì đó hiển nhiên là việc làm tốt và không có gì sai trái với lẽ tự nhiên. Chẳng ai cổ xúy một lối sống bần hàn, túng thiếu, và dốt nát. Nhưng cái làm cho ta có thể lâm vào màn bi kịch của sự dữ và tuột dốc sai trái là lòng tham, ích kỷ, nghi ngờ, ghen tỵ… Người ta thường nói: người nghèo thì có giới hạn còn người tham lam thì không có giới hạn. Khi ta chỉ nghĩ cách hạn hẹp để thu thém, lượm lặt, tìm kiếm lợi nhuận cho bản thân, tìm lợi ích riêng cho một tập thể của mình, mà ít quan tâm tới nhu cầu của người bên cạnh, ta không có tiêu chuẩn cụ thể cho những giới hạn của tham vọng thì đâu là điểm dừng? Tôi có thể chưng dẫn một vài ý tưởng của tôi về những thứ mà bản chất của nó vốn không xấu, nhưng lại rất dễ là cớ cho mọi người có thể mất phương hướng và khó kiểm soát mình, để rồi chúng ta có những hoán đổi chênh lệch vị trí về bản chất thật vốn có của bản thể. Chẳng hạn:

Tiền là vật ngang giá chung có tính thanh khoản cao nhất dùng để trao đổi lấy hàng hóa và dịch vụ, chúng ta cần có tiền để phục vụ nhu cầu của cuộc sống thường ngày nhưng nó sẽ có nguy cơ làm cho con người phụ thuộc và rơi vào cái bẫy để ta dễ “bán rẻ linh hồn cho những thứ không thuộc về mình” khi chúng ta tôn thờ đồng tiền như ông chủ của mình, khi chúng ta kiếm tiền và sống trên mồ hôi nước mắt của người khác đó gọi là đồng tiền bất lương. Khi sống trong cái gọi là hạnh phúc giả tạo mà ta có được từ bàn tay và mồ hôi lao nhọc của người khác thì nó có hoàn toàn thuộc về ta? Một tấm bằng, một tác phẩm nghệ thuật, một tư tưởng từ người khác nhưng chúng ta khôn khéo, biến nó thành của mình thì đó gọi là gì? Khó có thể có một khái niệm hay cho nó một tên gọi chính xác nhưng chắc chắn nó không phải của ta. Chúng ta sẽ thật sự bất hạnh khi ta sống ký gửi, sống nhờ hay vay mượn của người khác mà như thể là cái của mình? Chúng ta sẽ không thực sự hạnh phúc đâu, sau cái hào nhoáng của thành công ấy, đằng sau là cả một không gian rộng lớn trống trải nội tâm ta phải chiến đấu, giằng co quyết liệt, đằng sau đó quả là cả một sự trống rỗng rất lớn. Nó làm ta mất bình an.

Ngay cả khi chúng ta hoàn toàn làm ra chúng bằng những giọt nước mắt chân chính thì cũng không hẳn là của ta. Hãy coi đó là một phần khích lệ chính đáng ta được nhận, nhưng đừng lấy đó để quên thực tại đời ta. Ta hẳn từng biết và tin rằng: chúng ta chỉ là những quản gia được ông chủ trao phó tài sản vào tay để ta quản lý và sinh lợi một thời gian. Khi đến thời đến buổi ông chủ sẽ gặp ta để thanh toán sổ sách (x. Lc 19, 11-28).

Danh là cái mà làm cho ta không còn thực sự là mình khi chúng ta cần được chú ý, cần lời khen, ta sống dựa vào những dư luận, mà quên và không biết mình là ai và mình sống vì ai? Đó là lúc chúng ta đánh mất chính mình chỉ vì cái danh hư hảo. Hay khi tìm mọi cách để lật lọng cho mình có được danh vọng hay vị trí mà ta muốn mình đứng vào xứng đáng thì nó lại hoàn toàn không thuộc về ta chỉ là trên danh nghĩa vay mượn. Đó là hình thức bán rẻ lương tâm để có được những thứ chả liên quan tới mình.

Quyền chúng ta hẳn sẽ rất hãnh diện và tự hào về tài năng của mình khi thấy bản thân thật vĩ đại vì có thể “hô mưa, gọi gió” với tất cả mọi người. Nhưng tôi lại nhận thấy mặt trái của quyền lực là làm tổn thương người khác. Hơn nữa, ta lẽ nào quên mất lời dạy của Chúa Giêsu rằng: Anh em đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô. (Mt 23, 9).Con người càng làm lớn thì càng trở nên người phục vụ mọi người. Phục vụ tha nhân đó là cái quyền mà có thể ai muốn là môn đệ của Đức Kitô cũng sẽ nằm lòng với bài học này.

Con người toàn thể: Xác và Hồn là thể thống nhất để chúng ta sống đúng phẩm giá của chúng ta một cách bình đẳng với hết mọi người. Một thứ không thể là cao nếu chúng ta có thể với tới nó, nó không vĩ đại nếu người ta có thể tranh cãi về nó, nó không sâu nếu người ta có thể nhìn thấy đáy (Suối Nguồn- Ayn Rand). Nhưng với một con người thống nhất thì bên trong và ngoài là một, ta có thể thấy và cảm nhận rõ ràng. Đừng cầm tù chính mình, đừng tự khóa chặt mình trong không gian chật hẹp những thứ tội ác của tham vọng, cái tôi vị kỷ, đừng đánh đổi hay bán rẻ chính mình. Hãy mở ra cho mình một lối thoát, để linh hồn tìm thấy tia sáng hy vọng phía trước.

Tắt một lời chúng ta hãy tự hỏi: Được cả thế gian mà mất linh hồn thì có ích chi? Hay bán rẻ linh hồn cho những thứ phù phiếm chẳng không sinh ích cho Linh hồn mình thì có nghĩa lý gì không? Đây cũng là câu hỏi lớn còn bỏ ngỏ cho từng ngày sống của tôi trong ơn gọi thánh hiến.

Têrêsa Hoàng Ngoan

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.878
  • Page 1.879
  • Page 1.880
  • …
  • Page 2.045
  • Next page
Bài viết mới nhất
[TÔNG DU GUINEA XÍCH ĐẠO] ĐỨC THÁNH CHA CHÀO TỪ BIỆT CHÂU PHI
26/04/2026
AD LIMINA 2026 - NGÀY V: VIẾNG MỘ THÁNH PHÊRÔ VÀ YẾT KIẾN ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
26/04/2026
CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM NÓI VỚI ĐỨC LÊÔ XIV RẰNG GIÁO HỘI CỦA HỌ LÀ MỘT GIA ĐÌNH
26/04/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.