2020
Gia đình theo các sách Khôn Ngoan
Giữa yêu thương, giáo dục và chia sẻ các bổn phận
Nếu các văn bản Ngũ Thư và các ngôn sứ dường như không có những mẫu gương đáng tin cậy hoặc đáng quan tâm về việc xây dựng một gia đình thì phần thứ ba của Cựu Ước lại khác, đây là phần bao gồm các bản văn khôn ngoan. Dù được viết cách đây hơn 2000 năm, những bản văn đáng trân trọng này gồm có những giáo huấn và nguyên tắc vẫn còn thích đáng cho các gia đình ngày nay hay ít ra cũng cho phép gợi lên một vài suy tư về vấn đề này.
Những mẫu gương để noi theo?
Khi phân tích sâu những bản văn này và sử dụng những công cụ khác nhau của các khoa học xã hội nhân văn, ta có thể tái tạo những những gì là khuôn khổ một gia đình vào thời đại ấy. Ta cũng phải lưu ý rằng những mối bận tâm của các gia đình thời tiền hiện đại, ở vùng Cận Đông, theo tục đa thê và phụ quyền cách đây hơn 2000 năm thì rất khác với gia đình thời hậu hiện đại, ở phương tây, một vợ một chồng và bình đẳng của ngày nay. Như thế, dường như các gia đình trong Cựu Ước không phải là những hình mẫu phù hợp của các gia đình ngày xưa cũng chẳng phải là những gương gia đình cho thời nay. Chẳng hạn, ngày nay chúng ta nhìn với cặp mắt xấu về một người đàn bà lấy cả anh em chồng để bảo đảm giống nòi cho người chồng đã khuất của mình (Stk 38), như bà Tamar chẳng hạn, hoặc một người đàn ông cao giọng tuyên bố rằng mình sẽ lấy làm vợ một cô điếm thường xuyên phản bội mình và sẽ đặt tên cho con là “không-được-thương” và “không-phải-dân-Ta” (Hs 1, 6-9), như ngôn sứ Hôsê chẳng hạn!
Tuy nhiên, dù các gia đình trong những trình thuật Cựu Ước khó lòng là những gia đình mẫu lý tưởng, chúng cũng tra vấn các độc giả thời hiện đại. Một người cha yêu thương con cái sẽ nhận ra mình trong sự suy sụp của Abraham khi Thiên Chúa đòi ông phải sát tế người con duy nhất của mình (Stk 22,1-19); một người vợ gắn bó với gia đình chồng có thể thấy mình trong tình yêu của bà Rút, người từ chối rời bỏ bà mẹ chồng là Naomi (R 1,16-18); và các anh chị em đang xung đột lẫn nhau vẫn không thiếu những hình mẫu mà họ có thể tự đồng hóa với mình, như Cain và Aben (Stk 4), Giacóp và Êsau (Stk 25-36) hay Giuse và các anh em mình (Stk 37-50). Mọi gia đình hiện đại đều có thể nhận ra mình trong các trình thuật Cựu Ước. Qua những trình thuật này, các gia đình này có thể hiểu rằng Thiên Chúa hiện diện trong câu chuyện “bất toàn” của mình như Ngài đã từng hiện diện trong gia đình của những nhân vật Kinh Thánh.
Các sách Khôn Ngoan và gia đình
Nếu các gia đình trong Ngũ Thư chủ yếu là những cấu trúc văn chương và các gia đình của các sách ngôn sứ là những ẩn dụ để nói về mối liên hệ gắn kết Thiên Chúa với dân Ngài thì các gia đình trong phần thứ ba gồm các trình thuật khôn ngoan của Cựu Ước là gì? Văn chương khôn ngoan của Kinh Thánh đóng góp một phần lớn dòng chảy văn chương khôn ngoan rất phổ thông ở vùng Cận Đông thời cổ. Các nhà hiền triết là nguồn gốc của tất cả các văn bản này, họ đã quan sát kỹ mọi khía cạnh của đời sống nhân sinh. Đầy kinh nghiệm, họ đã rút ra những kết luận về cách hành xử tốt để cư xử và thành công trong cuộc sống mình. Với mong muốn chuyển tải kiến thức này cho thính giả cũng như cho các thế hệ tương lai, họ đưa ra hàng loạt những lời khuyên nhủ, những bài học và những khuyến cáo thường là gián tiếp về chủ đề gia đình. Dù được viết cách đây hơn 2000 năm và vài giáo huấn ngày nay đã trở nên lỗi thời nhưng còn những điều khác vẫn phù hợp cho các gia đình ngày nay.
Gia đình, nơi chốn yêu thương và hãnh diện
Yếu tố đầu tiên ta có thể lưu ý đến trong các trình thuật khôn ngoan là ngữ vựng thể hiện yêu thương gắn bó với gia đình. Sách Giảng Viên khuyên nhủ: “Cùng với người vợ yêu thương, bạn hãy hưởng trọn cuộc đời, hết mọi ngày trong kiếp sống phù du đã được ban cho bạn dưới ánh mặt trời” (Gv 9,9a). Tác giả phần thứ nhất của sách Châm Ngôn nhớ lại: “Thuở xưa, khi thầy còn nhỏ dại trước mặt phụ thân và được mẫu thân yêu dấu như con một” (Cn 4,3). Như vậy, gia đình là nơi chốn ưu tiên dành để yêu thương và cho những mối liên hệ trìu mến dịu dàng. Nó cấu thành cốt lõi thâm sâu của đời sống và kinh nghiệm của mọi người. Nó cũng là cái khuôn đầu tiên mà sự giáo dục của mỗi cá nhân được hình thành trước khi mở ra những chân trời của mình và phiêu lưu vào trong phạm vi xã hội và cộng đồng. Theo nghĩa này, một sự giáo dục thành công và cách hành xử gương mẫu trên bình diện xã hội sẽ trở thành sự hãnh diện và niềm vui vô song cho các bậc cha mẹ: “Thân phụ người công chính sẽ mừng vui, đấng sinh thành người khôn sẽ hoan hỷ” (Cn 23, 24; xem thêm Cn 10,1; 15,20; 27,11; 29,3). Theo Ben Sirac, giáo dục thành công một đứa trẻ và làm cho nó trở nên một người trưởng thành đầy khôn ngoan, điều đó sẽ làm giảm thiểu tác động của cái chết: “Người cha có chết thì cũng như chưa chết, vì đã để lại đứa con giống như mình” (Hc 30,4). Ngược lại, không có sự phiền não nào lớn hơn đối với cha mẹ có đứa con dại dột: “Sinh ra đứa ngu là chuốc lấy phiền muộn, làm cha kẻ dại nào vui sướng gì đâu” (Cn 17,21; xem thêm Cn 17,25; 19,13; 28,7). Thất bại khi giáo dục con cái là nỗi tủi nhục cho cha mẹ và là ám ảnh tuổi về già: “Cha bất nhân bị con trách móc, vì con mà chịu nhục là lỗi tại cha” (Hc 41,7).
Kỷ luật và sửa dạy của bậc cha mẹ
Vì đóng vai trò rất quan trọng trong não trạng của các tác giả sách khôn ngoan của Cựu Ước, giáo dục thích đáng con cái phải đạt được bằng mọi giá và các bậc cha mẹ phải hành động để đạt được điều ấy. Vì thế, kỷ luật mà cha mẹ đặt để được nhìn rất tích cực và xây dựng và phải được con cái tuân phục để có thể thành công trong cuộc sống. Sách Châm Ngôn nhắc lại hiệu quả này: “Con khôn giữ lời cha nghiêm huấn, kẻ nhạo báng chẳng nghe lời sửa dạy” (Pr 13, 1).
Tầm quan trọng của một lối giáo dục thành công đôi khi sử dụng những biện pháp mạnh. Nhưng rất quan trọng khi lưu ý rằng sự sửa dạy được thực hiện trong bối cảnh yêu thương, ngay cả khi điều này dường như mâu thuẫn và khó hiểu ngày nay. Ben Sirac quả quyết: “Thương con thì cho roi cho vọt, sau này sẽ vui sướng vì con” (Hc 30,1). Sách Châm Ngôn thì so sánh người cha sửa dạy đứa con khờ dại như Thiên Chúa sửa dạy dân bất nghĩa bất trung của mình: “Vì Đức Chúa khiển trách kẻ Người thương, như người cha xử với con yêu quý” (Cn 3,12). Tác giả sách Khôn Ngoan giải thích rằng kỷ luật đối với dân rất khác với cơn giận mà Thiên Chúa dành cho kẻ dữ: “Quả vậy, khi dân chịu thử thách, – dầu việc Chúa sửa dạy chỉ là bởi tình thương – họ mới thấy rõ, quân vô đạo đã khốn khổ dường nào khi bị phán xét theo cơn thịnh nộ. Bởi vì dân thánh Ngài, Ngài chỉ thử thách họ như người cha cảnh cáo. Còn lũ ác nhân thì Ngài hạch hỏi như ông vua nghiêm khắc kết án tội nhân” (Kn 11,9-10). Mối tương liên giữa hai lối sửa dạy này là cả hai được đặt trong bối cảnh tình yêu và có mục đích đưa về đường ngay nẻo chính chứ không phải hành khổ.
Vai trò của người mẹ
Dù cho các trình thuật khôn ngoan được soạn thảo trong bối cảnh một xã hội gia trưởng phụ quyền cổ xưa, vai trò và vị trí của người mẹ được đánh giá cao. Thật ra, ngày nay, một vài lời nói của Ben Sirac về chủ đề phụ nữ đã hoàn toàn lỗi thời (chẳng hạn xem Hc 25,13-26,18; 42,9-14), nhưng tất cả những gì được đề cập ở trên về người cha thì cũng có thể được áp dụng cho người mẹ. Con cái phải làm vinh dự và tôn kính mẹ cùng mức độ như người cha (Cn 19,26; 20,20; 28,24; 30,11.17; Hc 3,1-16; 7,27; 23,14; 41,17); như người cha, bà cũng vui mừng vì hành động của một người con khôn ngoan (Cn 23,25; Hc 3,2) và buồn sầu vì một hậu duệ ngu xuẩn (Cn 10,1; 15,20; 17,25); và giáo huấn của mẹ phải được tôn trọng và để tâm đến như giáo huấn của cha (Cn 6,20-21; 23,22). Nếu trách nhiệm sửa dạy thuộc về người cha thì sự khôn ngoan về bản chất gắn bó với người phụ nữ, vì từ Hípri được dùng để chỉ sự khôn ngoan trong Cựu Ước, hokmah, là một từ giống cái. Hơn nữa, khi Ben Sirac và những tác giả khác của các sách khôn ngoan muốn nhân cách hóa sự khôn ngoan thì họ làm điều đó dưới dấu vết của một người phụ nữ chín chắn và đáng kính (Cn 1,20-33; 8,1-9,6; Hc 1,4-10; 4,11-19; 24; G 28; Kn 6-9).
Ba yếu tố còn vẫn thích đáng cho ngày nay
Từ những bản văn khôn ngoan cổ xưa này, chúng ta có thể giữ lại ba yếu tố vẫn còn thích đáng cho các gia đình ngày nay. Trước hết, gia đình là nơi chốn ưu tiên của yêu thương và giáo dục. Chính trong khuôn khổ thân tình và yêu mến này mà các giá trị cơ bản được lưu truyền để cho phép một con người thành công, ở mức độ cá nhân cũng như xã hội. Kế đến, tầm quan trọng của kỷ luật bảo đảm cho sự thành công của lối giáo dục này. Sự nghiêm khắc trong việc đào tạo con cái không dựa trên quan điểm của ông bác sĩ này hay nhà tâm lý đang thời thượng kia, mà là khoa sư phạm của Thiên Chúa. Sự cứng rắn chủ yếu không dựa trên cơn giận và cố chấp, nhưng trên tình yêu và ước muốn sâu xa có trong con người sửa dạy là bảo đảm cho mỗi cá nhân sống trong niềm vui của một cuộc sống hoàn hảo (xem Êd chương 18 và đặc biệt đoạn cuối là các câu 30-32). Cuối cùng, dù cho các văn bản này được soạn thảo cách đây hơn 2000 năm trong một ngữ cảnh văn hóa rất khác biệt với chúng ta, song hãy giữ lại điều mà chúng khẳng định về vai trò chính yếu của người mẹ trong việc giáo dục con cái và mở ra sự chia sẻ đồng đều và xây dựng trong những trách nhiệm của bậc cha mẹ.
Francis Daoust
Lm. Phaolô Nguyễn Minh Chính chuyển ngữ
2020
Trung tâm phục hồi Fazenda da Esperança: “Nơi đây, chúng tôi được tái sinh”
Cách thủ đô của Argentina 120km, Fazenda da Esperança là một tổ chức đón tiếp, giúp phục hồi những người trẻ nghiện rượu, ma túy. Đời sống tinh thần, làm việc và đời sống cộng đoàn là ba liệu pháp cơ bản được tổ chức áp dụng trong khi giúp những người trẻ này phục hồi.
Một trung tâm năng động cho đời sống Kitô hữu
Đức cha Zurbriggen, Giám mục Deán Funes cho biết: “Ở đây, một khu vực với 90% dân số là người Công giáo nhưng chỉ có 5% thực hành đạo, không có ai lập gia đình mà có cử hành bí tích Hôn phối. Đời sống kinh tế khó khăn và người trẻ là thành phần bị ảnh hưởng trước tiên; họ bỏ làng mạc, ra đi tìm việc làm, đời sống bấp bênh, tệ nạn xã hội”.
Một ngôi làng sạch sẽ, các ngôi nhà được thiết kế gọn gàng
Ở đây, mọi người được sống trong một ngôi làng sạch sẽ, với những căn nhà được sắp xếp hợp lý. Đó là Fazenda da Esperança “Las Canteras”, tên của mỏ đá xưa. 82 thành viên của ngôi làng này sinh sống và sinh hoạt như một cộng đoàn, gia đình của những người trẻ. Họ là những bạn trẻ chiến thắng với ma túy sau một thời gian làm nô lệ cho nó. Ngoài hai nữ tu dòng Phanxicen, sơ Sarah đến từ Argentina và sơ Carmen đến từ Paraguay và Đức cha Aurelio José Kühn dòng Salêdiêng; những người hướng dẫn các bạn trẻ này trước đây cũng đã từng là những người nghiện ma túy
Đời sống tinh thần, lao động và đời sống cộng đoàn
Các nhà giáo dục giải thích, các liệu pháp để giúp các bạn trẻ phục hồi cuộc sống rất đơn giản, dựa trên ba nền tảng: tâm linh, lao động và đời sống cộng đoàn. Ngôi làng đón tiếp các bạn trẻ độc thân và cả các bà mẹ trẻ cùng với con của họ.
Trong ngôi làng này, mọi người đều làm việc như trồng rau, các xưởng thủ công, nuôi gia cầm. Các sản phẩm được bán ra ra bên ngoài hoặc cho người thân của các các bạn trẻ tới thăm các bạn mỗi tháng một lần. Việc điều trị kéo dài 12 tháng và cam kết của gia đình và người đang tham gia phục hồi là nền tảng cho sự phục hồi thành công của người cai nghiện.
“Ứng cử viên trở thành người mới”
Nhà giáo dục người Brazil của tổ chức khẳng định: “Đối với chúng tôi khi một người nghiện bước vào căn nhà của chúng tôi, có nghĩa là họ không còn là người nghiện nữa mà là một ứng cử viên để trở thành người tốt”. Điều ông quả quyết cũng là điều 90% các vị lãnh đạo các trung tâm của Fazenda quyết tâm. Hiện nay, Fazenda hiện diện tại hơn 20 quốc gia ở Mỹ Latinh, châu Âu, châu Phi và châu Á. Đa số các nhà giáo dục là những người đã từng nghiện ma túy.
Đức cha Aurelio José Kühn cho biết ở đây mọi người được sống một bầu không khí yên bình và mọi thứ dường như có vẻ hoàn hảo, nhưng không đơn giản như thế. Không phải làm việc với những người tự nguyện cai nghiện lúc nào cũng dễ dàng. Các nhà giáo dục phải thường xuyên đồng hành với họ, phải lắng nghe và hiểu họ. Vì đa số họ có vấn đề trong cuộc sống và khó giải quyết.
Không ai bị bắt buộc ở lại
Đức cha khẳng định trong Fazenda mọi người sống bầu khí gia đình và tình bạn. Các bạn trẻ đến đây hoàn toàn tự do, không ai bị bắt buộc ở lại. Nhưng Đức cha cũng cho biết những điều rất rõ ràng: không có vấn đề lãng phí thời gian. Khi đến đây, ngay lập tức họ được biết những nguyên tắc cần phải thực hiện. Chính họ là những người muốn được phục hồi, vì thế họ phải cộng tác với các nhà giáo dục trong suốt quá trình cai nghiện.
Ban lãnh đạo biết rõ tình trạng pháp lý của những người đến đây. Thời gian lưu lại đây là 12 tháng và khi họ rời Fazenda, họ tiếp tục được theo dõi bởi một nhóm hỗ trợ của trung tâm. 65% hoàn thành quá trình phục hồi, nghĩa là trọn vẹn 12 tháng. Điều này chỉ cho thấy rất thành công.
Lịch sử bắt đầu ở Brazil vào năm 1983
Lịch sử của các cộng đoàn Fazenda da Esperança bắt đầu vào năm 1983 tại thành phố Guaratinguetá, Brazil, cách Sao Paulo 163 km. Đó là trực giác của cha Hans Stapel dòng Phanxicô và của một bạn trẻ Công giáo Nelson Giovanelli Rosendo dos Santos. Cả hai muốn đưa vào cuộc sống thực hành Lời Chúa “Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người”. (1Cr 9, 22). Một tư tưởng của Thánh Phaolô đã truyền cảm hứng cho đặc sủng hiệp nhất của Phong trào Focolare.
Đặc sủng của Thánh Phanxicô và tinh thần của Phong trào Focolare
Các trung tâm phục hồi chức năng lấy cảm hứng từ đặc sủng của thánh Phanxicô và của tinh thần Phong trào Focolare giúp cho các ứng viên muốn phục hồi có đủ động lực bước vào một năm tự phục hồi hoàn toàn miễn phí. Họ được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa, học cách sống trong xã hội và có được tinh thần trách nhiệm. Sau khi kết thúc một năm, các bạn trẻ có thể tiếp tục trải nghiệm trong một nhóm gọi là “Sống niềm hy vọng” được thành lập tại địa phương.
Ngọc Yến
2020
Giáo hội Ukraine được Tổ chức Trợ giúp các Giáo hội đau khổ hỗ trợ
Giáo hội Ukraine được Tổ chức Trợ giúp các Giáo hội đau khổ hỗ trợ
Hướng đến các cộng đoàn đang gặp khó khăn nghiêm trọng do Covid-19, trong những ngày vừa qua, Tổ chức Trợ giúp các Giáo hội đau khổ đã hỗ trợ cho Ukraine vượt qua khó khăn qua ba dự án trị giá 165.400 euro.
Dự án đầu tiên: cung cấp các phương tiện bảo vệ cá nhân khỏi sự lây nhiễm virus cho gần 3 ngàn linh mục của Giáo hội Công giáo nghi lễ đông phương và khoảng một ngàn tu sĩ. Hỗ trợ thứ hai dành cho hơn 700 linh mục và gần 100 chủng sinh của Giáo hội Công giáo. Và trợ giúp thứ ba dành cho 150 nữ tu của 24 cộng đoàn thuộc giáo phận Kamyanets Podilskij. Đây là giáo phận đang gặp khó khăn về tài chính, gây cản trở cho các hoạt động mục vụ trong giáo xứ, các trung tâm đón tiếp trẻ mồ côi và các bệnh viện. Từ khi đại dịch đến đây, một số trong 24 cộng đoàn này không có bất cứ nguồn thu nhập nào.
Đối với Giáo hội Ukraine, các sáng kiến hỗ trợ này rất quan trọng. Mặc dù số ca lây nhiễm chính thức được công bố không quá cao: gần 26 ngàn người bị nhiễm và 762 người chết, nhưng con số thực tế cao hơn nhiều, do quá trình xét nghiệm không chính xác làm cho đánh giá kết quả thấp hơn thực tế. Nói chung, hệ thống y tế Ukraine không đầy đủ, nhiều bệnh nhân khi đến bệnh viện phải mang theo thuốc, gạc và các dụng cụ y tế cơ bản. Trong bối cảnh khó khăn này, các linh mục là những người do tiếp xúc nhiều với các bệnh nhân có nguy cơ lây nhiễm nhiều nhất.
Cha Mikolay Leskiv, linh mục của Giáo hội Công giáo ở thành phố Czervonograd nói với Tổ chức Trợ giúp các Giáo hội đau khổ: “Từ khi đại dịch bắt đầu, tất cả các dụng cụ bảo vệ sức khỏe, từ khẩu trang đến bao tay, chất khử trùng đã trở nên đắt gấp 10 lần; tại một số nơi thậm chí còn nhiều hơn”. Cha Leskiv cũng cho biết, cha đã mua khẩu trang cho các tín hữu, những người không thể mua được, nhưng nguồn lực rất hạn chế. Vì thế, những người được hưởng sự hỗ trợ của Tổ chức Bác ái của Đức Thánh Cha hy vọng sẽ nhận được các phương tiện bảo vệ sức khỏe cho đến tháng Tám.
Ngọc Yến
2020
Trung tâm phục hồi Fazenda da Esperança: “Nơi đây, chúng tôi được tái sinh”
Trung tâm phục hồi Fazenda da Esperança: “Nơi đây, chúng tôi được tái sinh”
Cách thủ đô của Argentina 120km, Fazenda da Esperança là một tổ chức đón tiếp, giúp phục hồi những người trẻ nghiện rượu, ma túy. Đời sống tinh thần, làm việc và đời sống cộng đoàn là ba liệu pháp cơ bản được tổ chức áp dụng trong khi giúp những người trẻ này phục hồi.
Một trung tâm năng động cho đời sống Kitô hữu
Đức cha Zurbriggen, Giám mục Deán Funes cho biết: “Ở đây, một khu vực với 90% dân số là người Công giáo nhưng chỉ có 5% thực hành đạo, không có ai lập gia đình mà có cử hành bí tích Hôn phối. Đời sống kinh tế khó khăn và người trẻ là thành phần bị ảnh hưởng trước tiên; họ bỏ làng mạc, ra đi tìm việc làm, đời sống bấp bênh, tệ nạn xã hội”.
Một ngôi làng sạch sẽ, các ngôi nhà được thiết kế gọn gàng
Ở đây, mọi người được sống trong một ngôi làng sạch sẽ, với những căn nhà được sắp xếp hợp lý. Đó là Fazenda da Esperança “Las Canteras”, tên của mỏ đá xưa. 82 thành viên của ngôi làng này sinh sống và sinh hoạt như một cộng đoàn, gia đình của những người trẻ. Họ là những bạn trẻ chiến thắng với ma túy sau một thời gian làm nô lệ cho nó. Ngoài hai nữ tu dòng Phanxicen, sơ Sarah đến từ Argentina và sơ Carmen đến từ Paraguay và Đức cha Aurelio José Kühn dòng Salêdiêng; những người hướng dẫn các bạn trẻ này trước đây cũng đã từng là những người nghiện ma túy
Đời sống tinh thần, lao động và đời sống cộng đoàn
Các nhà giáo dục giải thích, các liệu pháp để giúp các bạn trẻ phục hồi cuộc sống rất đơn giản, dựa trên ba nền tảng: tâm linh, lao động và đời sống cộng đoàn. Ngôi làng đón tiếp các bạn trẻ độc thân và cả các bà mẹ trẻ cùng với con của họ.
Trong ngôi làng này, mọi người đều làm việc như trồng rau, các xưởng thủ công, nuôi gia cầm. Các sản phẩm được bán ra ra bên ngoài hoặc cho người thân của các các bạn trẻ tới thăm các bạn mỗi tháng một lần. Việc điều trị kéo dài 12 tháng và cam kết của gia đình và người đang tham gia phục hồi là nền tảng cho sự phục hồi thành công của người cai nghiện.
“Ứng cử viên trở thành người mới”
Nhà giáo dục người Brazil của tổ chức khẳng định: “Đối với chúng tôi khi một người nghiện bước vào căn nhà của chúng tôi, có nghĩa là họ không còn là người nghiện nữa mà là một ứng cử viên để trở thành người tốt”. Điều ông quả quyết cũng là điều 90% các vị lãnh đạo các trung tâm của Fazenda quyết tâm. Hiện nay, Fazenda hiện diện tại hơn 20 quốc gia ở Mỹ Latinh, châu Âu, châu Phi và châu Á. Đa số các nhà giáo dục là những người đã từng nghiện ma túy.
Đức cha Aurelio José Kühn cho biết ở đây mọi người được sống một bầu không khí yên bình và mọi thứ dường như có vẻ hoàn hảo, nhưng không đơn giản như thế. Không phải làm việc với những người tự nguyện cai nghiện lúc nào cũng dễ dàng. Các nhà giáo dục phải thường xuyên đồng hành với họ, phải lắng nghe và hiểu họ. Vì đa số họ có vấn đề trong cuộc sống và khó giải quyết.
Không ai bị bắt buộc ở lại
Đức cha khẳng định trong Fazenda mọi người sống bầu khí gia đình và tình bạn. Các bạn trẻ đến đây hoàn toàn tự do, không ai bị bắt buộc ở lại. Nhưng Đức cha cũng cho biết những điều rất rõ ràng: không có vấn đề lãng phí thời gian. Khi đến đây, ngay lập tức họ được biết những nguyên tắc cần phải thực hiện. Chính họ là những người muốn được phục hồi, vì thế họ phải cộng tác với các nhà giáo dục trong suốt quá trình cai nghiện.
Ban lãnh đạo biết rõ tình trạng pháp lý của những người đến đây. Thời gian lưu lại đây là 12 tháng và khi họ rời Fazenda, họ tiếp tục được theo dõi bởi một nhóm hỗ trợ của trung tâm. 65% hoàn thành quá trình phục hồi, nghĩa là trọn vẹn 12 tháng. Điều này chỉ cho thấy rất thành công.
Lịch sử bắt đầu ở Brazil vào năm 1983
Lịch sử của các cộng đoàn Fazenda da Esperança bắt đầu vào năm 1983 tại thành phố Guaratinguetá, Brazil, cách Sao Paulo 163 km. Đó là trực giác của cha Hans Stapel dòng Phanxicô và của một bạn trẻ Công giáo Nelson Giovanelli Rosendo dos Santos. Cả hai muốn đưa vào cuộc sống thực hành Lời Chúa “Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người”. (1Cr 9, 22). Một tư tưởng của Thánh Phaolô đã truyền cảm hứng cho đặc sủng hiệp nhất của Phong trào Focolare.
Đặc sủng của Thánh Phanxicô và tinh thần của Phong trào Focolare
Các trung tâm phục hồi chức năng lấy cảm hứng từ đặc sủng của thánh Phanxicô và của tinh thần Phong trào Focolare giúp cho các ứng viên muốn phục hồi có đủ động lực bước vào một năm tự phục hồi hoàn toàn miễn phí. Họ được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa, học cách sống trong xã hội và có được tinh thần trách nhiệm. Sau khi kết thúc một năm, các bạn trẻ có thể tiếp tục trải nghiệm trong một nhóm gọi là “Sống niềm hy vọng” được thành lập tại địa phương.
Ngọc Yến
