Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
20Tháng Tư
2024

Quy định về thủ tục hôn phối áp dụng cho toàn Giáo Hội tại Việt Nam

20/04/2024
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0
HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
QUY ĐỊNH VỀ THỦ TỤC HÔN PHỐI
ÁP DỤNG CHO TOÀN GIÁO HỘI TẠI VIỆT NAM

Để giúp các mục tử và các đôi bạn chu toàn thủ tục hôn phối theo giáo luật và phù hợp với thực tế, trong Hội nghị kỳ 1/2024 tại Trung tâm Mục vụ Giáo phận Vĩnh Long, Hội đồng Giám mục Việt Nam ban hành quy định về thủ tục hôn phối áp dụng cho toàn Giáo Hội tại Việt Nam:

I. Năng quyền chứng hôn và ủy quyền chứng hôn

Điều 1

Đấng Bản quyền địa phương và cha sở, do chức vụ, có năng quyền chứng hôn thành sự trong giới hạn địa hạt của mình.
Muốn chứng hôn ngoài địa hạt của mình, cần phải được sự ủy quyền của cha sở nơi mà đôi bạn có ý định xin cử hành.

Điều 2

Việc uỷ nhiệm năng quyền chứng hôn, để hữu hiệu, phải được minh nhiên ban cho những người nhất định. Nếu là uỷ quyền riêng biệt, thì phải xác định rõ đôi hôn nhân nào; còn nếu là uỷ quyền tổng quát, thì phải ban bằng văn bản mới hiệu lực.

II. Quyền chứng hôn và nhiệm vụ chứng hôn của cha sở

Điều 3

Để cha sở chứng hôn hợp luật, phải có ít là một trong đôi bạn đã cư ngụ trong giáo xứ của mình được một tháng. Nếu không, cha sở phải xin phép Đấng Bản quyền riêng hoặc cha sở riêng của một trong đôi bạn. Trong trường hợp này, Đấng Bản quyền riêng hoặc cha sở riêng chỉ “cho phép” chứ không “ủy quyền”.

Điều 4

Khi một trong đôi bạn xin được kết hôn trong giáo xứ mà người ấy có cư sở hay thường trú, cha sở buộc phải chứng hôn cho họ, không được từ chối, vì chứng hôn là một trong những nhiệm vụ được ủy thác đặc biệt cho cha sở.

Khi một người xin kết hôn trong giáo xứ nơi họ không có cư sở, chỉ có bán cư sở hoặc chỉ mới cư ngụ được một tháng, cha sở nên chấp nhận chứng hôn cho họ.

Để chứng hôn cho người không có cư sở hay bán cư sở ở bất cứ nơi nào, cần phải có phép của Đấng Bản quyền địa phương nơi cử hành kết hôn.

Điều 5

Cư sở hay bán cư sở của giáo dân không tùy thuộc vào sự đăng ký – nhập vào một giáo xứ, nhưng tùy thuộc “ý định” hoặc “thời gian” cư ngụ của họ. Việc không đăng ký vào giáo xứ hoặc việc vắng mặt quá lâu khỏi giáo xứ không phải là lý do để cha sở phủ nhận việc thủ đắc cư sở hoặc từ chối nghĩa vụ chứng hôn.

III. Nhiệm vụ thiết lập hồ sơ, điều tra, rao báo

Điều 6

Cha sở nơi cử hành chứng hôn có nhiệm vụ thiết lập hồ sơ và điều tra hôn phối.

Trong trường hợp bất khả kháng, cha sở có thể nhờ một linh mục có khả năng thực hiện giúp, có thể là cha sở của bên nam hoặc bên nữ, hoặc nơi mà một trong đôi bạn đã cư ngụ được một tháng.

Điều 7

Khi cả đôi bạn đều có cư sở ở nước ngoài nhưng muốn kết hôn tại Việt Nam, cha sở tại Việt Nam có thể áp dụng như sau:

– Hoặc cha chấp nhận đảm nhận chứng hôn cho họ và chu toàn tất cả các quy định về thủ tục hôn phối.

– Hoặc cha yêu cầu họ xin một cha sở của một bên ở nước ngoài đảm nhận chu toàn các quy định về thủ tục hôn phối, và gửi lại cho cha giấy xác nhận là không có gì cản trở (nihil obstat) cho việc kết hôn thành sự và hợp luật.

IV. Giới thiệu kết hôn

Điều 8

Khi tín hữu thuộc giáo xứ mình cử hành kết hôn ở một giáo xứ khác, cha sở có nghĩa vụ cấp giấy giới thiệu, trong đó chỉ ra những nơi mà người đó đã cư ngụ, và cấp chứng thư Rửa tội và Thêm sức.

Nếu không thể tìm thấy trong sổ hoặc có được chứng thư Rửa tội hay Thêm sức, cha sở có thể chứng nhận dựa theo lời tuyên bố của một nhân chứng đáng tin cậy hay lời thề của chính người đã được rửa tội, nếu họ đã lãnh nhận bí tích Rửa tội ở tuổi thành niên.

Trong trường hợp cha sở không cấp giấy giới thiệu, cha sở nơi chứng hôn vẫn có quyền chứng hôn, miễn là chu toàn tất cả các quy định về thủ tục hôn phối.

V. “Điều tra sơ khởi” đối với người ngoài Công giáo

Điều 9

Trước khi đảm nhận việc chứng hôn cho một trong đôi bạn là người ngoài Công giáo, cha sở nơi chứng hôn sẽ xin cha sở nơi người ấy thường trú giúp “điều tra sơ khởi” về tình trạng thong dong của người sắp kết hôn.

Nếu thấy đôi bạn có thể tiến tới kết hôn thành sự và hợp luật, cha sở nơi chứng hôn thiết lập hồ sơ và gởi giấy rao tới cha sở giáo xứ nơi người ngoài Công giáo đó thường trú.

Điều 10

Cha sở xin giúp điều tra cần phải gởi bản “đơn xin cử hành hôn nhân” của đôi bạn với các thông tin cần thiết cho cha sở nơi người ngoài Công giáo thường trú.

Nếu không biết người ngoài Công giáo đó thường trú thuộc giáo xứ nào, thì liên hệ với Tòa Giám mục của giáo phận đó.

VI. Trường hợp kết hôn với người ngoại quốc

Điều 11

Để chấp nhận chứng hôn có yếu tố người nước ngoài, ngoài các yêu cầu về giáo luật, hồ sơ cần có những giấy pháp lý như sau:

1° Giấy do cơ quan chính quyền cấp chưa quá sáu tháng, xác nhận tình trạng chưa có kết hôn, hoặc đã kết hôn nhưng người phối ngẫu đã qua đời.

2° Giấy đăng ký kết hôn nơi cơ quan chính quyền, hoặc của Việt Nam hoặc của nước ngoài.

3° Trong trường hợp có hoài nghi, cha sở nơi chứng hôn yêu cầu đôi bạn xin giấy chứng nhận của linh mục đang làm việc mục vụ tại nơi họ ở.

VII. Rao hôn phối

Điều 12

§1. Việc điều tra hôn phối thông thường được thực hiện bằng cách rao hôn phối tại nhà thờ vào ba thánh lễ Chúa nhật liên tiếp. Cha sở có quyền chuẩn rao một Chúa nhật, cha quản hạt có quyền chuẩn rao hai Chúa nhật, và Bản quyền địa phương có quyền chuẩn rao ba Chúa nhật.

§2. Đối với trường hợp thành sự hóa hay hợp thức hóa hôn phối cho những đôi bạn đã và đang muốn tiếp tục chung sống vợ chồng chung thủy, cha sở có thể tùy nghi cho miễn rao.

Điều 13

§1. Cha sở nào có nhiệm vụ hoặc đảm nhận việc thiết lập hồ sơ, phải lập tờ rao và gởi đi các nơi liên quan để nhờ rao, kể cả cha sở của nơi người ngoài Công giáo cư trú, hoặc nơi một bên đã cư ngụ trong một thời gian khá lâu (trên 1 năm).
Việc rao có thể thực hiện sớm, trước khi đôi bạn hội đủ những điều kiện khác, như học giáo lý, đăng ký kết hôn dân sự…

§2. Khi nhận tờ xin rao hôn phối, cha sở có bổn phận phải rao và báo kết quả rao sớm hết sức, mặc dù không có ai trong đôi bạn thuộc quyền mình.

Điều 14

Trong trường hợp không nhận được kết quả rao vì một lý do nào đó, cha sở nơi chứng hôn vẫn có quyền cho cử hành kết hôn, miễn là đã điều tra và thấy chắc chắn không có ngăn trở.

Điều 15

Trong trường hợp không thể chứng minh tình trạng thong dong của một người bằng những giấy tờ pháp lý, hoặc có giấy tờ pháp lý mà còn có hồ nghi, cha sở có thể khôn ngoan điều tra riêng, qua thân nhân của người sắp kết hôn, hoặc hai nhân chứng đáng tin.

VIII. Giáo lý hôn nhân

Điều 16

§1. Trước khi kết hôn, đôi bạn buộc phải học giáo lý hôn nhân. Việc học giáo lý có thể thực hiện ở bất cứ giáo xứ nào, hoặc tại một cơ sở được Đấng Bản quyền chuẩn nhận.

§2. Chỉ có cha sở hoặc cơ sở được chuẩn nhận mới có quyền cấp chứng chỉ giáo lý hôn nhân.

§3. Các chứng chỉ giáo lý hôn nhân này được công nhận trong toàn Giáo Hội tại Việt Nam và có giá trị vô thời hạn.

Điều 17

Cha sở nơi dạy giáo lý hôn nhân hoặc giáo lý dự tòng, có thể đón nhận học viên, mặc dù không có giấy giới thiệu của cha sở nơi học viên có cư sở hoặc thường trú. Tuy nhiên, vì liên đới trách nhiệm, cha sở nơi dạy giáo lý nên yêu cầu học viên xin giấy giới thiệu của cha sở nơi người ấy thường trú.

Trong trường hợp bất khả kháng không thể xin giấy giới thiệu, cha sở nơi dạy giáo lý có bổn phận đón nhận học viên, sau đó gởi giấy cho cha sở riêng của đương sự để kính tường hoặc nhờ điều tra.

Điều 18

Thời gian khóa giáo lý hôn nhân kéo dài từ một đến ba tháng. Có thể rút ngắn nhưng vẫn bảo đảm những điều căn bản.

IX. Giáo lý dự tòng

Điều 19

Trong trường hợp học giáo lý dự tòng để kết hôn, thời gian dự tòng nên là sáu tháng, ít nhất là ba tháng.

Vì tôn trọng quyền tự do tôn giáo, chỉ nênkhuyên chứ không được ép buộc người ngoài Công giáo theo đạo như là điều kiện để kết hôn. Nếu đương sự muốn, nên chấp nhận cho kết hôn với chuẩn khác đạo.

X. Thẩm quyền miễn chuẩn – cấm kết hôn

Điều 20

Đấng Bản quyền địa phương có quyền miễn chuẩn, bất kể hôn nhân được cử hành trong giáo phận mình hay giáo phận khác, cho những người thuộc quyền mình đang ở bất cứ nơi nào, và mọi người, Công giáo hay không Công giáo, đang cư ngụ trong địa hạt mình.

Để thuận tiện, cha sở nơi cử hành hôn phối, khi thiết lập hồ sơ và điều tra, nên giúp đôi bạn xin Đấng Bản quyền của mình chuẩn các ngăn trở hôn phối mà Tông Toà không dành riêng cho mình.

Nếu việc kết hôn được cử hành ở một giáo xứ thứ ba nhưng việc thiết lập hồ sơ và điều tra lại được thực hiện bởi cha sở của một trong đôi bạn, thì nên xin Đấng Bản quyền của một trong đôi bạn chuẩn ngăn trở hôn phối.

Điều 21

Cha sở không có quyền cấm kết hôn, cũng không được phép đặt thêm quy định có giá trị như những luật cấm hay hạn chế việc kết hôn.

Việc không chu toàn các nghĩa vụ trong giáo xứ không được coi như những lý do để từ chối việc ban các bí tích cho những người xin lãnh nhận cách thích đáng.

XI. Theo đạo Công giáo sau kết hôn

Điều 22

§1. Giáo Hội công nhận giá trị của hôn nhân đã được cử hành bởi một thể thức “công” theo luật hay tục lệ của người ngoài Công giáo, cũng quen gọi là hôn nhân tự nhiên, nghĩa là công nhận hôn nhân đó thành sự.

§2. Một khi hôn nhân đã thành sự, đã trở nên vợ chồng thì không được cử hành hôn nhân lần thứ hai trong đạo Công giáo. Vì vậy, khi một hoặc cả hai người trong đôi bạn, đã kết hôn thành sự theo thể thức ngoài Công giáo, nay xin được thâu nhận vào thông công đầy đủ với Giáo Hội Công giáo hoặc xin được rửa tội, thì không được cử hành kết hôn lại.

§3. Nếu chỉ một người trong đôi bạn người lương ấy theo đạo, họ không phải xin chuẩn hôn nhân khác đạo. Nếu cả hai người trong hôn nhân đó được rửa tội, hôn nhân của họ tự động được nâng lên phẩm giá bí tích.

XII. Ghi sổ – Sổ sách

Điều 23

§1. Cha sở nơi cử hành hôn phối buộc phải gửi giấy chứng nhận hôn phối cho các cha sở của nơi mà đôi bạn đã được rửa tội, để các ngài ghi chú vào sổ rửa tội, cho dù họ không còn có cư sở ở đó nữa.
Cũng cần gởi cho cha sở nơi đôi bạn có cư sở những chứng thư hoặc chứng nhận cần thiết về bí tích, để ngài lập sổ Gia đình Công giáo.

§2. Các chứng nhận bí tích của Kitô hữu, cách riêng là bí tích Hôn phối, cho dù là sổ hay chứng nhận, luôn phải có chữ ký, ngày tháng và nơi lãnh nhận bí tích Rửa tội.

Điều 24

Việc cấp sổ Gia đình Công giáo thuộc nhiệm vụ và thẩm quyền của cha sở; không tùy thuộc vào việc đã nhập xứ hay đang tạm trú, hoặc có hay không đóng góp cho giáo xứ.

Điều 25

§1. Các hồ sơ hôn nhân: chứng thư, giấy giới thiệu, giấy rao, kết quả rao,… được phép gởi qua các phương tiện kỹ thuật số với các bản scan màu hoặc bản chụp ảnh, miễn là được làm một cách đúng đắn, rõ ràng.

§2. Phải được gửi trực tiếp từ văn phòng giáo xứ/giáo phận này đến văn phòng giáo xứ/giáo phận kia.

§3. Khi có hồ nghi về sự giả dối, liên lạc với những người có thẩm quyền của đương sự.

Trung tâm Mục vụ Giáo phận Vĩnh Long, ngày 17 tháng 04 năm 2024
(đã ký)
+ Đaminh Nguyễn Văn Mạnh
Giám mục Giáo phận Đà Lạt
Chủ tịch Uỷ ban Mục vụ Gia đình
(đã ấn ký)
+ Giuse Nguyễn Năng
Tổng Giám mục TGP Sài Gòn – Tp HCM
Chủ tịch HĐGM Việt Nam

Tải file về tại đây!

Read More
20Tháng Tư
2024

Ơn gọi của tôi

20/04/2024
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0
Tôi lấy chủ đề là “ơn gọi của tôi”, vì sự lựa chọn của tôi ngày hôm nay không phải tự nhiên, nhanh chóng nhưng đã được đúc kết qua rất nhiều biến cố trong suốt cuộc đời tôi. Nhờ đó mà tôi nhận ra tình yêu của Chúa dành cho tôi cũng như tiếng Chúa mời gọi để cùng Chúa lên đồi Calvê…

Biến cố thứ nhất: Sự ra đi mãi mãi của người anh trai duy nhất và sự xuất hiện ba người con trai kết nghĩa trong gia đình tôi.


Anh trai tôi đã ra đi mãi mãi khi tôi chỉ mới 10 tuổi, em gái tôi 8 tuổi. Sự ra đi quá sớm và quá đột ngột của anh đã làm gia đình tôi bị đảo lộn rất nhiều. Bố mẹ tôi rất đau lòng và buồn phiền. Lúc đó, dù chỉ là một đứa trẻ con nhưng tôi cảm thấy mình bị thua thiệt với bạn bè cùng trang lứa. Tôi đã luôn cầu nguyện và hi vọng rằng một ngày nào đó anh trai sẽ quay về với gia đình tôi. Tôi tự nhủ rằng: “Chúa chỉ gọi anh có việc và ít hôm nữa Chúa sẽ trả anh lại cho tôi”


Thời gian trôi qua, bố mẹ tôi cũng dần nguôi ngoai nỗi buồn, riêng tôi, chưa một giây phút nào tôi quên được hình ảnh của anh trai mình, và rồi Chúa đã “trả anh về cho tôi”, không phải một mà là ba. Chúa đã ban cho gia đình tôi ba người con nuôi. Trong ba người anh trai đó thì có hai anh là tu sĩ, một người đại chủng viện và một người tu dòng. Hai anh đã thúc bách và giúp tôi có thêm động lực để tôi yêu thích và ao ước đi tu.


Không chỉ dừng lại ở những lời khuyến khích, đời sống của hai anh cũng là tấm gương giúp tôi chọn đời sống tu trì. Mặt khác, bố mẹ tôi cũng rất muốn tôi đi tu, vì thế luôn nêu gương tốt để tôi có cơ hội và thời gian gần Chúa và dâng mình cho Chúa. Lúc đầu, tôi thích đi tu vì bố mẹ, vì hai anh trai và vì những bộ áo dòng rất đẹp mà các Soeur mặc…Có lẽ Chúa đã dùng các biến cố ấy để hun đúc ơn ơn gọi trong tôi.


Biến cố thứ hai: biến cố biến đổi thật sự cuộc sống của tôi và thúc bách tôi dấn thân trên con đường tu trì một cách xác tín hơn. Đó là lời cầu xin với thánh Antôn trước ngày tôi đi thi đại học.


Hôm đó là thứ ba, tôi cùng bố đi lễ tại đền thánh Antôn Trại Gáo. Tôi đã đến bên đền thánh Antôn để xin một thỉnh cầu. Nếu tôi nói ra thỉnh cầu này chắc các bạn sẽ rất buồn cười. Tôi xin với Ngài rằng: “Thánh Antôn ơi, gia đình con rất khó khăn, con không có điều kiện ôn thi đại học như các bạn, con đã đi làm và công ty cho con nghỉ bốn ngày để thi đại học vì thế hôm nay con đến đây xin Ngài một thỉnh cầu là cho con được đậu đại học. Nếu như con đậu đại học con sẽ đi tu”. Không biết vì thánh nhân thương hay vì may mắn, tôi đâu đại học trong niềm vui và sự hạnh phúc không biết phải diễn tả như thế nào. Tôi nhận ra tình Chúa yêu tôi và tình yêu ấy đã trổ bông trong cuộc đời tôi. Tôi quyết định thực hiện lời hứa với Chúa trở thành một nữ tu.


Tôi vun trồng ơn gọi của mình mỗi ngày bằng việc sống giản dị, yêu thương và tham gia các công việc của giáo xứ một cách nhiệt thành. Tình thương Chúa dành cho tôi không chỉ dừng lại ở kết quả đại học, mà nó còn lớn hơn nữa qua những cơ hội và chọn lựa Chúa dành cho tôi khi tôi là một sinh viên. Tôi có cơ hội được đi nhiều nơi, tham gia các giờ cầu nguyện lớn, các hội từ thiện và các buổi tĩnh tâm về ơn gọi. Không phải là trực tiếp nhưng bằng một cách nào đó tôi cảm nhận được rằng Chúa luôn mời gọi và giúp tôi trong sự chọn lựa của mình. Có những lúc tôi cũng muốn bỏ cuộc nhưng hình như Chúa không muốn thế. Ngài gửi đến cho tôi sứ giả đó là Bố linh hướng của tôi. Bố đã giúp tôi lấy lại niềm tin ở Chúa, cho tôi yêu việc học và một lần nữa ước mơ đi tu trở lại trong tôi.


Biến cố thứ ba: cũng là biến cố đưa tôi đến chọn lựa cuối cùng, trở thành một thỉnh sinh của dòng Đa Minh Rosa Lima. Sinh viên năm thứ ba, vào dịp tập huấn giáo lý viên toàn Giáo hạt, một Soeur dòng Đa Minh đã giúp chúng tôi trong đợt tập huấn ấy. Qua con người của Soeur tôi thấy được sự nhanh nhẹn, yêu thương, thánh thiện và tôi thích bộ áo dòng của Soeur. Sau đợt tập huấn, tôi bắt đầu tìm hiểu về dòng Đa Minh, lúc đầu tôi tìm hiểu dòng Đa Minh Tam Hiệp nhưng rút cuộc tôi lại trở thành thỉnh sinh dòng Đa Minh Rosa Lima. Thật sự tôi cũng không hiểu vì sao tôi quyết định như thế này, nhưng tôi cảm nhận tất cả là thánh ý Chúa.


Chúa có lí do của Ngài khi gọi tôi bước chân vào đây. Không phải tôi tài giỏi, thánh thiện hơn người khác nhưng tất cả là vì tình yêu. Ơn gọi tu trì đối với tôi là một mầu nhiệm và tôi luôn tự hỏi mình rằng: “Tại sao Chúa chọn tôi?”. Đến hôm nay tôi vẫn chưa tìm cho mình được câu trả lời phù hợp với suy nghĩ của bản thân. Phải chăng tôi đi tu vì bộ áo dòng, vì hai anh trai của mình, vì thánh lễ an táng đông Cha, vì thần tượng Soeur Đa Minh? Có lẽ tất cả đều đúng nhưng có lẽ lí do đúng nhất vẫn là sự quan phòng của Chúa dành cho tôi. Ơn gọi đi tu của tôi là vậy đó, đơn sơ và một chút mầu nhiệm. Chúa gọi mỗi chúng ta một cách khác nhau đúng không bạn? Cầu mong mỗi người chúng ta sẽ luôn biết lắng nghe và đáp trả đúng lời mời gọi của Chúa.


THLTN
Read More
20Tháng Tư
2024

Giáo hội tại Châu Á được kêu gọi Tin Mừng hóa thế giới kỹ thuật số

20/04/2024
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Phát biểu trực tuyến từ Roma với các Giám mục Á Châu tham gia phiên họp tại Viện Truyền thông Xã hội của các Giám mục (BISCOM) ở Thái Lan vào ngày 17/4/2024, tiến sĩ Paolo Ruffini, Bộ trưởng Bộ Truyền thông của Tòa Thánh mời gọi các nhà lãnh đạo Giáo hội châu Á “giao tiếp bằng trái tim” trong một thế giới được thúc đẩy bởi công nghệ đang thay đổi nhanh chóng.

25 Giám mục Á Châu đang tham dự hội thảo về chủ đề “Thừa tác vụ Giám mục và Truyền thông trong một Giáo hội hiệp hành”, được tổ chức tại Thái Lan từ ngày 15 đến ngày 20/4/2024.

Ông Ruffini nói với các Giám mục Á Châu rằng: “Truyền thông kỹ thuật số giống như một nền văn hóa mà Tin Mừng của Chúa Kitô phải thấm nhập”. “Mọi thứ đều là kỹ thuật số”, do đó Giáo hội phải Tin Mừng hóa thế giới kỹ thuật số bằng “tình yêu, sự hiệp thông và công bằng xã hội”. Ông cũng lưu ý rằng văn hóa kỹ thuật số “luôn thay đổi”.

Theo Bộ trưởng Bộ Truyền thông của Tòa Thánh, tất cả người Công giáo đều là “những nhà truyền giáo kỹ thuật số”, những người “được mời gọi trở thành môn đệ trong môi trường của mình – giáo xứ, trường học và thậm chí cả phương tiện truyền thông xã hội”.

Tiến sĩ Ruffini cũng nhắc rằng tình yêu là nền tảng hạnh phúc của con người chứ không phải là thuật toán, thứ thúc đẩy công nghệ; việc loan báo Tin Mừng “không phụ thuộc vào phương tiện truyền thông” và bí quyết của truyền thông “không phải là kỹ thuật nhưng là tình yêu”.

Ông nói thêm: “Chúng ta cần những bài học từ Châu Á về sự hiệp thông phát triển nhờ truyền thông. Truyền thông được xây dựng trên sự hiệp thông và sự hiệp thông phát triển nhờ vào truyền thông”.

Bộ trưởng Bộ Truyền thông kêu gọi các Giám mục suy tư về các yếu tố nền tảng của truyền thông, bắt nguồn từ hai từ ngữ tiếng Latinh “mun”, có nghĩa là sự gắn kết với nhau, và “munus”, có nghĩa là quà tặng. Nhắc lại bản chất của cách truyền thông của Chúa Kitô, ông nhấn mạnh rằng sự truyền thông của chúng ta nên được đặc trưng bởi sự cống hiến bản thân hơn là sự tự mãn thường thấy trong kinh doanh và tiếp thị.


Hồng Thủy
Nguồn: vaticannews.va/vi

Read More
20Tháng Tư
2024

Xin cho sự hiệp nhất của họ được hoàn hảo

20/04/2024
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

16.5 Thứ Năm trong tuần thứ Bảy Mùa Phục Sinh

Cv 22:30; Tv 16:1-2,5,7-8,9-10,11; Ga 17:20-26

Xin cho sự hiệp nhất của họ được hoàn hảo

Một trong những mong ước tha thiết nhất của Chúa Giêsu trước khi xa rời các kẻ thuộc về Ngài, đó là họ hiệp nhất nên một với nhau. Ngài biết rõ sự hiệp nhất có một giá trị và một hiệu năng truyền giáo đặc biệt. Sở dĩ thế, vì Thiên Chúa và Nước Trời là những mầu nhiệm, những thực tại vô hình người ta không dễ gì tin, bởi mắt phàm không thấy. Trái lại, khi nhìn thấy đời sống yêu thương, hiệp nhất của các tín hữu, người ta sẽ dễ nhận ra sự hiện hữu của Thiên Chúa và của Nước Trời, “Dấu chỉ hiệp nhất giữa các kẻ tin là đường lối và khí cụ của việc Phúc âm hóa”.

Chúa Giêsu chẳng những cầu nguyện cho các tông đồ, mà còn cầu cho tất cả chúng ta là những kẻ đã nghe lời giảng dạy của các tông đồ và của Giáo hội mà tin theo Chúa. Chúng ta có thể nhận ra diều đó trong Tin mừng hôm nay;

Chúa Giêsu cầu xin cho tất cả được sống trong tình yêu thương của Chúa:  Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta . Thiên Chúa đã ra điều luật: hãy yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn  thì bây giờ, Chúa Giêsu cầu nguyện để Thiên Chúa ban ơn cho chúng ta sống trọn vẹn điều luật ấy.

Chúa Giêsu cầu cho tất ca chúng ta được kết hợp với nhau và yêu thương nhau. Thật ra, đây chỉ là kết quả của lời cầu nguyện trước, vì nếu chúng ta kết hợp và yêu mến Thiên Chúa, thì chúng ta cũng phải kết hợp và yêu thương nhau. Mến Chúa, yêu người, không phải là một lề luật dựa trên lý luận, nhưng là một thực tại thiết yếu. Chúng ta không thế nói mình yêu mến Thiên Chúa mà lại không yêu thương lo lắng cho người khác, nhất là nhưng người nghèo khổ, bất hạnh. Nói như thánh Gioan Tông đồ:  Nếu ai nói mình yêu mến Thiên Chúa, mà lại ghét anh em, thì người ấy là kẻ nói dối, vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy. Đây làđiều răn chúng ta nhận dược từ Ngài: ai yêu mến Thiên Chúa,  thì cũng yêu thương anh em mình .

Chúa Giêsu cầu cho Giáo hội được hiệp nhất. Chúng ta cũng được nhắc nhở cầu nguyện cho sự hiệp nhất trong Giáo hội và cho sự hiệp nhất giữa các khô hữu, nhất là chúng ta cầu xin để có thái độ đối thoại và tôn trọng những giá trị của các tôn giáo khác.

Trong thời gian qua, lòng con dân Nước Việt luôn thể hiện lòng yêu mến quê hương đất nước và mong sao cho quê hương được thanh bình, không có chiến tranh. Lòng yêu mến đó được chứng minh qua sự can đảm, bất chấp mọi khó khăn…, sẵn sàng đứng lên để đấu tranh cho sự thật, công lý và hòa bình trên Biển Đông. Qua những gì vừa xảy ra, hẳn ai cũng hiểu được rằng: chỉ có đoàn kết, chung lòng thì mới có thể chiến thắng được ngoại xâm.

“Xin cho chúng nên một”.Đây là lời nguyện khẩn thiết của Đức Giêsu dâng lên Chúa Cha cho các môn đệ của mình. Đức Giêsu cũng nêu lên mẫu gương hiệp nhất giữa Chúa Cha và Ngài. Và như thế, Đức Giêsu cũng mời gọi các môn đệ cũng hiệp nhất với nhau như Chúa Cha và Chúa Con là một. Qua đó, mọi người sẽ nhận ra chúng ta là môn đệ của Thầy, đó là chúng ta yêu thương nhau.

Hiện nay chúng ta đang chứng kiến bao nhiêu sự thay đổi trong xã hội xoay quanh vấn đề hiệp nhất. Có bao nhiêu luật lệ lan tràn khắp các thành phố, quận huyện, ủy ban giáo dục. Trong vài năm, chúng ta đã trở nên thành viên, không những của một ngôi làng nhỏ hay một trường có thế giá, mà còn là của cả một cộng dồng thành phố hay tỉnh lỵ.

Cấu trúc xã hội được sắp xếp theo các nhóm qui tụ. Sự thay đổi trong xã hội được dựa trên các ủy ban nhân dân, sự thăng tiến của Giáo hội dựa trên các cộng đoàn cơ bản, phương pháp học tập tại trường dựa trên công cuộc nghiên cứu tập thể, sức mạnh kinh tế dựa trên sự tập hợp các thương vụ. Một triết gia khẳng định rằng thế giới đã trở thành một ngôi làng, nhờ các phương tiện truyền thông đa dạng và nhanh chóng.

Vũ trụ đang tiến dần về sự hiệp nhất, thống nhất, và qua đó có vẻ đáp ứng lời mời gọi của Chúa Kitô: xin cho họ nên một, và cũng qua đó trở thành một bằng chứng về công trình của Chúa Con:  xin cho họ nên một trong Chúng Ta, hầu cho thế gian tin rằng Cha đã sai Con.

Nhưng không phải bất cứ sự hiệp nhất nào cũng là một mặc khải và bằng chứng của Chúa Kitô. Chúng ta có thể thành lập một nhóm đoàn kết, thậm chí một cộng đoàn tu sĩ và vẫn qui hướng về mình chớ không phải về Chúa. Những nhóm người bàng quan với kẻ khác, không có khả năng chia sẻ lương thực và của cải mình. Chúng ta có thể ở cùng chung một nhà mà không tạo được một gia đình.

Hiện nay, chúng ta nhận thức được những sức mạnh đang thôi thúc con người đi đến hiệp nhất; mặc khải của Chúa Kitô đang có mặt tại đấy, như trong tình trạng phôi  thai. Nhưng sự hiêp nhất hoàn hảo chỉ có thể được thực hiện trong Chúa: “Xin cho họ nên một trong Chúng Ta”.

Những cộng đoàn Kitô hữu ngày hôm nay có thể trở nên những dấu chỉ cho sự hiệp nhất hoàn thiện đó bằng cách sống một sự chia sẻ thực sự về đức tin, về tình cảm và hoạt động. Đấy là một trong những vai trò của Giáo hội đối với xã hội: giúp xã hội đạt được điều vô cùng qua nỗ lực của mình để qui hướng về Chúa.

Ngày nay, người Kitô hữu chúng ta sống sự hiệp nhất ấy qua lời cầu nguyện, bằng hành vi đức tin và sự liên đới. Sự hiệp nhất chỉ có thể có khi chúng ta chấp nhận “hiệp nhất trong đa dạng”. Biết lắng nghe, thông cảm và tôn trọng mọi người.

Ước gì lời Chúa hôm nay giúp chúng ta kết hợp với Chúa và với nhau trong tình thương. ước gì chúng ta có tâm hồn cởi mở để đón nhận sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống và trong mọi sinh hoạt cuộc sống.

 

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 132
  • Page 133
  • Page 134
  • …
  • Page 2.054
  • Next page
Bài viết mới nhất
HÀNG TRĂM NHÀ THỜ MỞ CỬA TRONG “ĐÊM CÁC NHÀ THỜ” TẠI CHÂU ÂU
28/05/2026
CÁC GIÁM MỤC CÔNG GIÁO HOAN NGHÊNH THÔNG ĐIỆP “MAGNIFICA HUMANITAS"
28/05/2026
ĐỨC THÁNH CHA TÁI KÊU GỌI TRỢ GIÚP NGƯỜI DÂN GAZA VÀ TÔN TRỌNG NHÂN QUYỀN
28/05/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.