Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
20Tháng Chín
2021

Thương quá, bà ơi!

20/09/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Thương quá, bà ơi!

 

Hôm nay tôi xem lại những hình ảnh đã chụp lại ở bệnh viện lúc còn làm tình nguyện viên, một chút ký ức về bà V hiện lên trong đầu. Tôi xin viết vài dòng về bà, thương quá một gia đình.

 

Hôm đó, tôi vào phòng bệnh như mọi ngày. Tôi đi vòng hết phòng bệnh và cầu nguyện cho từng bệnh nhân, có một bệnh nhân mới là bà cụ V, 85 tuổi. Nhìn khuôn mặt bà phúc hậu quá, trên tay có đeo chuỗi nên tôi tưởng cụ là bà sơ. Bà đeo ống thở ở mũi nên tôi không dám hỏi chuyện vì sợ khi bà nói sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Tôi nói với 2 sơ làm chung là có lẽ bà là nữ tu, chị điều dưỡng hỏi bà có phải sơ đi tu không thì bà trả lời không phải. Nhìn hồ sơ, tôi thấy địa chỉ đường TVĐ cũng không xa nhà tôi lắm. Khuôn mặt đó, ánh mắt đó làm tôi không thể không nhìn tới, nhìn thương quá bà ơi và tôi đứng cầu nguyện cho bà một hồi lâu. Tôi lấy số điện thoại trên hồ sơ, gọi về gia đình bà. Lúc đó, trong đầu tôi cứ nghĩ cụ là bà sơ bởi gương mặt đó. Khi tôi gọi thì cô con gái út của bà bắt máy. Tôi giới thiệu là thầy dòng đang tình nguyện trong bệnh viện và gặp bà, thấy số điện thoại nên gọi về gia đình để báo tin. Lúc bấy giờ,  con gái bà bật khóc vì mừng, cô ấy nói cả nhà bị nhiễm hết, đành đưa bà đi cách ly… Cô kể về bà rất nhiều: Bà hiền lắm, thương con cháu, sốt sắng đến với Chúa… Tối hôm đó khi trở về chỗ nghỉ ngơi thì ánh mắt đó, khuôn mặt gầy guộc đau đớn như gương mặt của Chúa Kitô trong cuộc khổ nạn đã làm tôi không ngủ được. Thương bà quá, khi tôi viết bài này thì bà đã mất cũng hơn 1 tháng nhưng nhớ tới thì mắt tôi vẫn cay.

Sáng hôm sau, cô cháu ngoại Ph. của bà nhờ tôi có gặp cụ thì báo tin là “cháu ngoại mới sinh em bé, ngay ngày lễ thánh Đaminh nên chọn thánh Đaminh làm bổn mạng”, chị còn nhờ tôi tìm giúp bà đôi vớ để mang vào chân cho ấm vì bà sợ lạnh. Hôm đó, tôi trực ca đêm nên không tới bệnh viện sớm được, thế là tôi có xin một sơ đôi vớ và nhờ sơ mang vô cho bà.

Đến ca trực của tôi là 3 giờ sáng, tôi  vào phòng bệnh, vẫn như mọi ngày đi hết một vòng đến từng bệnh nhân và tôi có đến chỗ của bà, thấy bà yếu hơn hôm trước. Tôi lau mặt, đút cho bà hộp sữa, bà uống được nửa hộp rồi thôi, và tôi đọc kinh cầu nguyện cho bà. Tôi còn nói lời nhắn nhủ từ con gái và cháu gái thì ánh mắt bà tươi lên. Các sơ đùa, cụ V là bà ngoại của tôi, vì tôi cứ hay đến chỗ bà. Hôm đó, tôi chụp hình bà để cho người nhà của bà xem. Gia đình bà mừng lắm khi nhìn thấy hình ảnh của bà. Nhưng đó là những hình ảnh đẹp nhất mà họ nhìn thấy lần cuối …

Ngồi trên xe trên đường về chỗ nghỉ thì con trai bà gọi điện cho tôi, chú vừa khóc và nói: “Nhờ thầy chăm sóc mẹ con, con đi làm ăn xa, giờ bị kẹt ở lại công ty không về được, có tin gì xin báo…”. lúc này tôi cũng muốn khóc theo luôn. Rồi tôi nhận được tin là một người con trai khác của bà cũng nằm trong bệnh viện này, tôi nhờ anh chị điều dưỡng tra máy tính, biết được phòng bệnh để đi thăm hỏi bệnh tình.

Đến ca trực trưa hôm sau, tôi vào phòng bệnh thì thấy bà đâu mất tiêu, một cảm giác buồn vì tự hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tôi hỏi mấy anh chị điều dưỡng thì họ chỉ sang bên giường… Bà đi nhanh quá, lúc 10 giờ 21 phút. Hộp sữa hôm qua là lần đầu cũng như lần cuối tôi đút cho bà uống, hình ảnh của bà hôm qua mới gởi về gia đình khi bà uống sữa rất dễ thương. Thương quá…

Tôi và các sơ trực cùng ca đã không quên cầu nguyện cho linh hồn Têrêsa, xin Chúa đón nhận linh hồn bà vào hưởng tôn nhan Chúa. Tôi chần chừ không dám báo tin cho gia đình bà, một chút suy nghĩ để lựa lời, tránh gây sốc cho gia đình. Tôi báo xong thì mọi người im lặng. Tôi biết họ đau lắm vì chính tôi đây chỉ mới gặp bà có một thời gian rất ngắn mà cũng rất buồn… Lúc sắp hết ca trực, tôi đi lên khoa trên gặp người con trai của bà để thăm hỏi tình hình sức khỏe. Tôi nói là bà V ở dưới còn khỏe, chú ấy mừng lắm. Chú cám ơn tôi nhiều. Tôi không dám nói thật. Rồi hôm sau, tôi quay lại phòng bệnh này thăm chú thì tìm mãi không thấy, tôi nghĩ thầm: Hôm qua chú khỏe mà, lẽ nào… Tôi hỏi thì được biết là chú đã chuyển xuống khoa dưới. Tôi đi xuống thăm thì chú yếu đi nhiều. Con virút này nó phá sức khỏe người ta ghê gớm quá, mới thấy còn tỉnh táo mà nay đã vậy. Nhiều ngày tôi đến thăm, và đến ngày cuối trước khi tôi về lại cộng đoàn thì chú cũng đã ra đi. Trong nơi này luôn là vậy, chỉ thấy đó vài hôm là không còn nữa và bà là người ra đi nhanh nhất mà tôi từng thấy. Thấy thương gia đình bà quá, chỉ trong thời gian ngắn đã mất đi nhiều người, ngoài bà với chú thì còn một người nữa đã qua đời trước bà vài ngày.

Giờ này, chắc bà đã được nghỉ ngơi bên Chúa, bà đã thoát khỏi cơn đau đớn do bệnh tật gây ra. Bà phù hộ cho con cháu qua khỏi cơn nguy khốn này bà nhé. Bà cầu xin lòng thương xót của Chúa chữa lành cho họ và nhân loại.

 

Lạy Chúa, mỗi ngày có biết bao gia đình phải ly tán, biết bao nhiêu người mất đi người thân, biết bao nhiêu người đã không còn tồn tại trên cõi đời này. Xin Chúa nâng đỡ ủi an nhân loại chúng con. Xin giảm bớt khổ đau… Xin Chúa ra tay ngăn chặn cơn dịch bệnh. Amen!

 

Tu sĩ Antôn Chung Chí Tâm, dòng La San

Read More
20Tháng Chín
2021

Thứ trưởng Bộ Nội vụ Vũ Chiến Thắng cảm ơn các tổ chức tôn giáo

20/09/2021
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

Thứ trưởng Bộ Nội vụ Vũ Chiến Thắng cảm ơn các tổ chức tôn giáo

 

Ông Vũ Chiến Thắng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ, thay mặt Bộ Nội vụ và Ban Tôn giáo Chính phủ gởi thư cảm ơn đến các tổ chức tôn giáo, ghi nhận những đóng góp thiết thực của các tổ chức tôn giáo đã chung tay cùng Nhà nước trong việc phòng, chống và đẩy lùi đại dịch COVID-19.

 

Trong thư đề ngày 23-8-2021 gởi các tổ chức tôn giáo, Thứ trưởng Bộ Nội vụ Vũ Chiến Thắng ghi nhận và đánh giá cao những đóng góp của các tổ chức tôn giáo cho công tác phòng, chống dịch COVID-19 tại địa phương. Theo đó, các tổ chức tôn giáo đã chủ động vận động, hướng dẫn tín hữu thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ; ban hành các văn bản gởi các tổ chức tôn giáo tại địa phương tạm dừng các cuộc lễ, các hoạt động tập trung đông người; thực hiện các nghi lễ tôn giáo trực tuyến,… Bên cạnh đó, với truyền thống “thương người như thể thương thân”, sống “tốt đời, đẹp đạo”, các tổ chức tôn giáo đã tích cực đóng góp vào quỹ vaccine, ủng hộ vật tư, trang thiết bị y tế cho công tác phòng, chống dịch; vận động, kêu gọi hàng ngàn tín hữu tham gia tuyến đầu hỗ trợ các y, bác sĩ trong việc chữa trị các bệnh nhân nhiễm COVID-19; tổ chức các chương trình từ thiện ủng hộ lương thực, nhu yếu phẩm cho người dân có hoàn cảnh khó khăn bởi đại dịch qua nhiều hành động sáng tạo…

 

Trong thư gởi Hội đồng Giám mục Việt Nam và Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Nội vụ Vũ Chiến Thắng ghi nhận “Trong suốt thời gian qua, Giáo hội Công giáo Việt Nam luôn đồng hành cùng Chính phủ trong công tác phòng chống dịch bệnh bằng nhiều hình thức như: các Tổng Giáo phận, giáo phận đã ban hành văn bản hướng dẫn sinh hoạt tôn giáo theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, Bộ Nội vụ và chính quyền địa phương; hỗ trợ, vận động, kết nối mọi nguồn lực để ủng hộ “Quỹ Vắc xin phòng, chống Covid-19” do Chính phủ thành lập; tổ chức nhiều hoat động bác ái để hỗ trợ người dân trong vùng dịch gặp khó khăn do đại dịch Covid-19. Đặc biệt là kêu gọi hàng ngàn linh mục, nam, nữ tu sĩ lên đường vào tâm dịch, phục vụ các bệnh viện tuyến đầu, chăm sóc các bệnh nhân Covid-19 nặng. Các linh mục, nam, nữ tu sĩ đã dấn thân phục vụ, đưa ngọn lửa yêu thương, trái tim cảm thông, bàn tay chia sẻ đến với bệnh nhân bị nhiễm Covid-19. Tôi thật sự xúc động khi thấy nhiều hội dòng, dòng tu, giáo xứ đã tự nguyện dùng cơ sở tôn giáo làm nơi cách ly tập trung, cộng tác với các bệnh viện đưa bệnh nhân từ các bệnh viện vào trong các cơ sở tôn giáo để chăm sóc; nhiều linh mục, tu sĩ tình nguyện xin ở lại các bệnh viện tuyến đầu để tiếp tục dấn thân phục vụ. Đây chính là nghĩa cử hy sinh của các linh mục, nam, nữ tu sĩ cùng quyết tâm đẩy lùi đại dịch, đem bình an trở lại cho nhân dân Việt Nam”.

 

Read More
20Tháng Chín
2021

Nhật ký tu sĩ từ bệnh viện Covid-19: “Nếu như không vào bệnh viện…”

20/09/2021
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

Nhật ký tu sĩ từ bệnh viện Covid-19: “Nếu như không vào bệnh viện…”

 

Nữ tu Maria Phạm Thị Nhung, dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn tâm tình với Công giáo và Dân tộc từ Bệnh viện Hồi sức Covid-19 (TP Thủ Đức) về những ngày phục vụ ở tuyến đầu.

“Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, siêu vi Corona có thể hủy hoại cơ thể bệnh nhân nhanh chóng như vậy. Hôm nay người bệnh có thể vui cười, nói chuyện với mình thì ngày mai họ đã nằm bất động mê man và ngày mốt thì ra đi vĩnh viễn. Hôm nay họ còn may mắn gọi điện được về cho người thân, nhưng ngày mai người thân gọi vào thì họ không còn nghe điện thoại được nữa. Họ rời xa người thân mà không một lời từ biệt, không một lời trăn trối, không một nén nhang…

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, khí trời mà Thiên Chúa ban tặng cho con người lại quý giá đến như vậy. Trong hoàn cảnh bình thường, chúng ta tự nhiên hít thở được không khí, thì không cảm thấy quý giá. Khi Covid-19 ập tới giành lấy ôxy thì chúng ta đành bất lực. Thiếu ôxy, người bệnh phải chịu đựng một nỗi đau rất lớn, cảm giác khó thở không thể nào diễn tả được. Dù họ được máy móc hiện đại hỗ trợ, được bác sĩ giỏi cứu chữa nhưng cũng có lúc phải chịu thua. Bệnh nhân vừa phải chiến đấu về thể xác, vừa phải gồng mình chiến đấu về tinh thần khi hay tin trong gia đình có 3, 4 người ra đi…

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, tiền bạc lúc này là vô nghĩa. Có những bệnh nhân mang theo rất nhiều tiền, thường hay nói với tình nguyện viên chúng mình là: ‘Các con cầm tiền đi mua ít đồ cho mọi người cùng ăn, hay mua giùm cô cái này, mua giùm cô cái kia…’, nhưng chúng mình đều từ chối. Không ai dám cầm một đồng tiền trong bệnh viện ra ngoài, vì tất cả điều nhiễm khuẩn. Trong bệnh viện, ai cũng như ai, không phân biệt giàu nghèo, không phân biệt chức quyền, ai cũng có cùng một chế độ chăm sóc tùy theo mức độ bệnh của mỗi người. Rơi vào hoàn cảnh này, con người chỉ còn lại thân xác bệnh tật thôi chứ vật chất ngoài thân đều vô nghĩa.

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, còn được ăn uống bình thường là điều vô cùng quý giá. Bởi bệnh nhân trong viện ăn uống rất khổ sở. Trên người họ gắn rất nhiều dây nhợ, họ bị tổn thương cả về thể xác lẫn tâm hồn, chỉ cần cựa mình đón lấy một muỗng cháo thôi đều rất mệt nhọc. Với những bệnh nhân đeo mặt nạ ôxy, mỗi lần đút cháo, mình phải tháo mặt nạ ra, đút cho họ ăn rồi sau đó lại ụp uống để họ thở. Mỗi lần SpO2 của bệnh nhân tụt xuống dưới 90 là mình thót tim, phải kêu họ dừng nhai để hít thở nếu không sẽ nguy hiểm. Bệnh nhân vừa ăn vừa thở nên rất chậm, mình phải kiên nhẫn đợi họ ăn và nuốt xong, ôxy ổn định mới đút muỗng thứ hai. Cũng có nhiều bệnh nhân mất tinh thần không chịu ăn, sức khỏe kém không thể tiếp nhận kháng sinh. Bệnh nhân càng mất tinh thần, không chịu ăn uống thì lại càng dễ bị nguy kịch. Vì thế, việc chăm bệnh nhân, kiên nhẫn thôi thì vẫn chưa đủ, còn cần phải có tình thương nữa, mình vừa đút cháo, vừa động viên, vỗ về, để họ phấn chấn ăn cho có sức chống chọi với bệnh tật.

 

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, còn được nói chuyện với người khác là điều quý giá. Vì có những bệnh nhân phải đặt nội khí quản, dù tâm trí họ còn tỉnh nhưng không thể nói chuyện. Mình thấy trong lòng họ rất thao thức, rất khao khát muốn nói với mình một điều gì đó nhưng họ không thể cất lời. Cảm giác lúc đó mình thấy rất khó chịu, thấy rất thương bệnh nhân nhưng không thể hiểu bệnh nhân muốn nói gì. Mình chỉ biết im lặng hiện diện bên họ, đồng cảm, chia sẻ nỗi đau với họ.

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, bình an là điều quý giá nhất. Phục vụ ở khoa cận nặng, ngày ngày chứng kiến bệnh nhân phải cố gắng giành lấy từng hơi thở để có đủ lượng ôxy trong máu một cách rất mệt nhọc, đau đớn, thì đâu là niềm vui, là động lực thúc đẩy mình cố gắng làm việc hơn 40 ngày qua? Đó là khi mình nhìn thấy các bệnh nhân được chuyển về khoa nhẹ hơn. Điều đó chứng tỏ họ có cơ hội sống sót cao hơn. Họ có thêm niềm hy vọng hồi phục để trở về với gia đình.

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, mỗi sớm mai thức dậy còn được gặp người thân quen là điều quý giá. Đại dịch cho mình thấy được sự mong manh của kiếp người. Khi tiễn bệnh nhân vô viện, người nhà còn nhìn thấy bệnh nhân lành lặn, nhưng có khi vài ngày sau chỉ nhận lại nắm tro tàn. Vì thế, mình mong mọi người biết quý trọng hơn những mối quan hệ tương quan của mình, biết gạt bỏ những giận hờn, sẵn sàng tha thứ khi còn có cơ hội gặp nhau, biết nhẫn nhịn, biết nói lời yêu thương xây dựng hơn những ghen tương, đố kị. Con người bỏ quá nhiều thời gian để tham, sân, si, tìm kiếm tiền bạc, danh vọng, sắc đẹp nhưng khi cái chết ập đến thì chẳng mang theo được gì.

Nếu như không vào bệnh viện, mình mãi mãi không biết được, tất cả rồi sẽ qua đi… chỉ có tình yêu thương là ở lại!”.

 

Ngọc Lan (ghi)

Read More
20Tháng Chín
2021

Đức Mẹ dạy tôi về phục vụ thầm lặng

20/09/2021
Anmai
Chia sẻ, Giáo dục
0

Đức Mẹ dạy tôi về phục vụ thầm lặng

 

1.

Mấy ngày này, tôi rất mệt, Đức Mẹ ở bên tôi, Mẹ lo cho tôi về mọi nhu cầu trong mọi lãnh vực. Tất cả những gì Mẹ lo cho tôi đều được Mẹ thực hiện trong thầm lặng.

 

2.

Dần dần tôi hiểu điều Đức Mẹ muốn dạy tôi. Đó là phục vụ trong thầm lặng.

 

 

3.

Chính Đức Mẹ đang phục vụ tôi và rất nhiều người trong thầm lặng.

 

4.

Rất nhiều người gần xa mà tôi được biết cũng đang phục vụ một cách thầm lặng.

 

5.

Phục vụ thầm lặng thì rất khiêm nhường. Phục vụ mà không tìm được khen. Phục vụ mà lại cảm ơn chính người mình phục vụ.

 

6.

Phục vụ thầm lặng thì có niềm tin vững mạnh. Họ tin có một Đấng thiêng liêng nhìn thấy việc phục vụ của họ. Cho dù việc phục vụ của họ là rất kín đáo.

 

7.

Phục vụ thầm lặng thì có niềm vui riêng, rất ngọt ngào. Niềm vui lớn nhất của họ là họ gặp được Chúa.

 

8.

Phục vụ thầm lặng là mùa Xuân thiêng liêng Chúa đang thực hiện tại Việt Nam chúng ta.

 

9.

Tuy nhiên, không gì tốt đẹp, đạo đức, mà không bị ác quỷ Satan mưu đồ quậy phá.

Đọc các thư của thánh Gioan tông đồ, tôi thấy ngài cảnh báo nhiều lần về nguy cơ phục vụ bằng yêu thương sẽ gặp nhiều chống phá.

 

10.

Lúc này, Đức Mẹ cũng đang nhắc cho tôi về những gì thánh Gioan tông đồ đã nói xưa.

 

11.

Mẹ hay gợi ý cho tôi cầu nguyện theo ý Mẹ. Cầu nguyện theo ý Mẹ là cầu nguyện dựa vào Lời Chúa.

 

12.

Riêng tôi, Lời Chúa mà tôi hay dựa vào để cầu nguyện lúc này là lời Chúa đã nói xưa với thánh Gioan tông đồ: “Đây là Mẹ của con” và lời Chúa nói với Đức Mẹ về Gioan “Đây là con của Mẹ”.

 

13.

Chỉ với những Lời Chúa đã nói trên đây, tôi cầu nguyện rất nhiều. Nhờ vậy, tôi thấy phục vụ thầm lặng đang trở thành cuộc sống đức tin cho tôi.

Giám mục GB. Bùi Tuần

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.148
  • Page 1.149
  • Page 1.150
  • …
  • Page 2.058
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2026 - 2027  
31/08/2026
TÂM SỰ NGƯỜI LINH MỤC.
23/07/2026
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.