2021
ĐTC dâng Thánh lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời
ĐTC dâng Thánh lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời
Vào lúc 11 giờ sáng thứ Ba ngày 2/11/2021 tại Nghĩa trang Quân đội của Pháp ở khu vực Monte Mario của Roma, Đức Thánh Cha đã dâng Thánh lễ để cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời.
Trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa ngày lễ Các Thánh 1/11, Đức Thánh Cha nói rằng đây sẽ là cơ hội để hiệp nhất cách thiêng liêng với các tín hữu trên toàn thế giới trong những ngày này đến cầu nguyện tại phần mộ của người thân của họ. Hơn nữa, ngài cũng lưu ý rằng việc cử hành tại một Nghĩa trang Quân đội là cơ hội cầu nguyện đặc biệt cho “tất cả nạn nhân của chiến tranh và bạo lực”.
Có khoảng 1.900 ngôi mộ tại Nghĩa trang Chiến tranh của Pháp ở Roma. Phần lớn là nơi an nghỉ của những người lính Marốc và Algeria đã hy sinh trong Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Nhiều ngôi mộ có dấu hình trăng lưỡi liềm của Hồi giáo trong khi những ngôi mộ khác có các Thánh giá. Tất cả đều được khắc dòng chữ “Chết vì nước Pháp” .
Nghĩa trang được chính phủ Ý xây dựng để tưởng nhớ các quân nhân Pháp đã chiến đấu trong những năm giữa năm 1943 và 1944 chống lại Đức quốc xã. Mỗi năm vào ngày 11/11, Ngày Tưởng niệm, một buổi lễ tưởng niệm tất cả các nạn nhân của các cuộc chiến tranh trong quá khứ và hiện tại được tổ chức tại đây.
Trước khi bắt đầu Thánh lễ, Đức Thánh Cha đã đến đặt những bông hồng trắng trên các ngôi mộ và cầu nguyện trong giây lát.
Thánh lễ được cử hành ngoài trời với sự tham dự của một số đông tín hữu người Pháp.
Đức Thánh Cha mở đầu bài giảng bằng một câu nói được viết ở một nghĩa trang phía Bắc: “Bạn là người bước qua, hãy nghĩ đến những bước chân của bạn, và với những bước chân của bạn, hãy nghĩ đến bước cuối cùng.” Ngài nhắc nhở các tín hữu rằng “cuộc sống là một hành trình và tất cả chúng ta đều trên hành trình. Nếu tất cả chúng ta muốn làm điều gì đó trong cuộc sống, chúng ta không phải là dạo chơi nhưng là trên hành trình”.
Chúng ta đi qua bao nhiêu biến cố lịch sử, nhiều hoàn cảnh khó khăn, nhưng sẽ có bước cuối cùng.
Từ đó Đức Thánh Cha nêu lên lời khuyên: “Bạn là người bước qua, hãy dừng lại và suy nghĩ về những bước chân của mình và nghĩ về bước cuối cùng”. Điều quan trọng là chúng ta bước bước cuối cùng đó trên hành trình, chứ không phải dạo chơi, trong hành trình cuộc sống chứ không phải là mê cung vô định.
Điểm thứ hai Đức Thánh Cha chia sẻ trong bài giảng là những ngôi mộ. Những người lính can đảm này chết trong chiến tranh; họ chết vì được kêu gọi bảo vệ tổ quốc, bảo vệ các giá trị, bảo vệ lý tưởng và nhiều lần khác, để bảo vệ những tình huống chính trị đáng buồn và đáng tiếc. Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Họ là nạn nhân của chiến tranh, những cuộc chiến ăn thịt những người con của quê hương”.
Ngài nhắc đến những địa điểm như Anzio, Redipuglia, Piave, bãi biển Normandy, nhiều người đã ngã xuống và vẫn còn ở đó.
Trước một ngôi mộ có ghi: “Inconnu, mort pour la France, 1944”. Vô danh, chết vì nước Pháp, năm 1944. Đức Thánh Cha khẳng định: “Trong trái tim của Chúa có tên của tất cả chúng ta, nhưng đây là thảm kịch của chiến tranh. Tôi chắc chắn rằng tất cả những người có thiện chí, được quê hương kêu gọi để bảo vệ tổ quốc, đều ở với Chúa”.
Từ đó ngài đưa ra câu hỏi: “Nhưng chúng ta, những người đang hành trình, chúng ta có tranh đấu đủ để chiến tranh không xảy ra không? Để không có các nền kinh tế của các quốc gia làm giàu từ ngành công nghiệp vũ khí?” Và theo Đức Thánh Cha, lời giảng hôm nay phải là “hãy nhìn các ngôi mộ”. “Những ngôi mộ này là một thông điệp hòa bình: ‘Hãy dừng lại, các anh chị em, hãy dừng lại. Hãy dừng lại, các nhà sản xuất vũ khí, hãy dừng lại!’”.
Đức Thánh Cha tóm lại hai ý của bài giảng: (1) “Bạn là người bước qua, hãy nghĩ về những bước của mình và về bước cuối cùng”, và (2) những ngôi mộ này gào lên: “Hoà bình!”.
Hồng Thủy
2021
GP.VINH: Tiễn chân quý cha đi làm mục vụ tại Giáo phận Hưng Hóa
GP.VINH: Tiễn chân quý cha đi làm mục vụ tại Giáo phận Hưng Hóa
Vào lúc 10h30 sáng ngày 28.10.2021, tại nhà nguyện Tiền Chủng viện Xã Đoài, đã diễn ra thánh lễ tiễn chân quý cha khóa 13 phục vụ tại Giáo phận Hưng Hóa. Có 8 tân linh mục lên đường nhận sứ vụ trong đợt này. Đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long chủ tế thánh lễ với sự hiện diện của linh mục Đaminh Hoàng Minh Tiến, Tổng Đại diện Giáo phận Hưng Hóa, quý cha Tòa Giám mục Xã Đoài, quý cha Tiền Chủng viện và quý thầy Tiền Chủng sinh khóa 18.
Trong bầu khí trang nghiêm chuẩn bị bước vào Thánh lễ, vị Chủ chăn Giáo phận đã bày tỏ tâm tình gửi đến quý cha. Đức cha nhấn mạnh đến hình ảnh linh mục là môn đệ của Đức Giêsu, được sai đến với muôn dân. Lời của Đấng Phục Sinh năm xưa vẫn còn luôn mang tính thời sự và vang vọng cho đến ngày hôm nay: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,19). Thật vậy, bản chất của Hội Thánh là truyền giáo, vì thế hơn ai hết, linh mục là hiện thân tiêu biểu nhất của sứ vụ truyền giáo. Các ngài là những môn đệ được tuyển chọn để được sai đi. Bản thân linh mục vốn là một nhà truyền giáo chuyên trách, dù ở cương vị hay hoàn cảnh nào cũng luôn sống và làm việc trong bầu khí truyền giáo. Truyền giáo như hơi thở, như nhịp đập trái tim của các ngài.
Ngày hôm nay, 8 anh em tân linh mục thuộc Giáo phận Vinh được Chúa chọn và sai đi. Ra đi tới những vùng ngoại biên đến với những nơi mới, gặp gỡ những người mới, đến với những vùng ngoại biên chính là phương thế để Tin mừng Chúa Kitô được rao giảng rộng rãi và hữu hiệu hơn. Chính những chuyến “đi ra vùng ngoại biên” đã neo lại nơi tâm hồn người khác nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Qua sự dấn thân này, quý cha đã đáp lại lời mời gọi của Đức Thánh Cha Phanxicô khi ngài nói: “Tôi thích một Giáo hội bị bầm dập, bị thương tích và dơ bẩn vì đã ở ngoài đường, hơn là một Giáo hội yếu nhược vì tự giam mình và bám víu vào sự an toàn riêng của mình. Tôi không muốn một Giáo hội quan tâm đến việc được ở vị thế trung tâm và rồi rốt cuộc bị vướng mắc vào một mạng lưới của những nỗi ám ảnh và thủ tục” (EG 49).
Trong bài diễn giải lời Chúa, Đức Giám mục Anphong đã quảng diễn về gương chứng nhân theo Chúa của các môn đệ khi được Đức Giêsu tuyển chọn. Ngay từ buổi đầu, các môn đệ đã ý thức phải đi ra mới có thể làm chứng cho Tin mừng cứu độ. Nhờ sự nhiệt thành ấy, Lời Chúa được lan rộng đến tận cùng bờ cõi trái đất. Đức cha nhấn mạnh về việc ý thức rằng mình được gọi và chọn làm môn đệ Chúa, ý thức để biết rằng mình bất xứng nhưng được Chúa thương, sẵn sàng để Người biến đổi như Isaia, Phaolô, hay Phêrô… Khi ý thức mình được gọi và chọn, quý cha sẽ luôn tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa và trung thành với Lời Chúa. Như vậy, Chúa sẽ là điểm tựa của quý cha, sẽ hướng dẫn quý cha vững vàng bước đi trong sứ vụ truyền giáo. Với ơn Chúa, quý cha sẽ gặt được nhiều hoa trái trong sứ vụ như lời của Archimède đã khẳng định: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên”.
Để khép lại bài chia sẻ, Đức cha Anphong đã mời gọi các cha trẻ là người môn đệ khi theo Chúa thì cần phải có lòng yêu mến. Chính khi yêu mến Chúa, các linh mục mới để cho Chúa dẫn dắt và truyền đạt Tin mừng như Chúa đòi hỏi và mong đợi.
Trước khi kết thúc Thánh lễ, Đức Giám mục Giáo phận đã chúc lành và ban bình an của Thiên Chúa xuống trên quý cha sắp lên đường. Ngài cũng chúc quý cha trong sứ vụ mới luôn có lòng nhiệt thành tông đồ, sức khỏe, sự bình an. Đồng thời, ngài cũng mời gọi mọi người cầu nguyện cho Giáo hội, cho quý cha khởi đầu một sứ vụ mới tại Giáo phận Hưng Hóa thu được nhiều kết quả thiêng liêng.
DANH SÁCH QUÝ CHA KHÓA 13 GIÁO PHẬN VINH LÀM MỤC VỤ TẠI GIÁO PHẬN HƯNG HÓA
- Giuse Nguyễn Văn Cường, quê quán: giáo xứ Trang Cảnh, phục vụ: giáo xứ Mai Sơn (tỉnh Sơn La)
- Giuse Nguyễn Văn Danh, quê quán: giáo xứ Nghĩa Thành, phục vụ: giáo xứ Hàm Yên (Tuyên Quang)
- Giuse Nguyễn Minh Đạo, quê quán: giáo họ độc lập Bắc Thịnh, phục vụ: giáo xứ Sơn La (tỉnh Sơn La)
- GB. Nguyễn Xuân Giáp, quê quán: giáo xứ Lập Thạch, phục vụ: giáo xứ Tuyên Quang (tỉnh Tuyên Quang)
- Phêrô Khoa – Hồ Sỹ Hoàng, quê quán: giáo xứ Thanh Dạ, phục vụ: giáo xứ An Thịnh (tỉnh Yên Bái)
- Phaolô Trần Đình Sự, quê quán: giáo xứ Quan Lãng, phục vụ: giáo xứ Sapa (tỉnh Lào Cai)
- Micae Nguyễn Hữu Trí, quê quán: giáo xứ Thanh Xuân, phục vụ: giáo xứ Sông Mã (tỉnh Sơn La)
- Phaolô Trương Đình Viện, quê quán: giáo xứ Đạo Đồng, phục vụ: giáo xứ Sapa (tỉnh Lào Cai)
Tâm Quảng
2021
Luyện ngục và lòng Chúa thương xót
Luyện ngục và lòng Chúa thương xót
Khi lần chuỗi Mân Côi, cứ sau 10 Kinh Kính Mừng và một Kinh Sáng Danh, người Công giáo lại đọc: “Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con. Xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục. Xin đem các linh hồn lên Thiên đàng, nhất là những linh hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn”.
Lời kinh ấy thật vắn tắt nhưng chứa đựng đầy đủ nội dung giáo lý về những thực tại đời sau, từ ngữ chuyên môn gọi là “cánh chung”: có hỏa ngục, “xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục”; có Thiên đàng, “xin đem các linh hồn lên thiên đàng”; có luyện ngục, vì khi xin Chúa “đem các linh hồn lên thiên đàng”, nghĩa là chưa lên, còn ở một nơi khác! Người Công giáo gọi nơi đó, tình trạng đó là luyện ngục.
- “Xin đem các linh hồn lên thiên đàng” Có những Kitô hữu lập luận rằng trong Kinh Thánh, không có chỗ nào nói đến luyện ngục, cho nên đây chỉ là sáng chế của Hội Thánh Công giáo! Vậy xin hỏi, trong Kinh Thánh có chỗ nào nói Đức Chúa Trời có ba ngôi? Chỗ nào nói Chúa Giêsu có hai bản tính và một ngôi vị? Những từ ngữ như “ngôi vị, bản tính” là các từ triết học, được Hội Thánh vận dụng để giải thích và trình bày mầu nhiệm Thiên Chúa duy nhất là Cha, Con, Thánh Thần; Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật và là người thật.
Tương tự như thế, luyện ngục là từ ngữ được dùng để mô tả tình trạng “những người chết trong ân sủng và ơn nghĩa với Thiên Chúa nhưng chưa được thanh luyện hoàn toàn; tuy họ chắc chắn sẽ được cứu độ muôn đời, nhưng họ còn phải chịu thanh luyện sau khi chết, để được sự thánh thiện cần thiết hầu tiến vào hưởng niềm vui thiên đàng” (Sách Giáo lý HTCG, số 1030).
Nội dung giáo lý này không dựa vào suy luận tự nhiên của con người nhưng dựa trên cơ sở Kinh Thánh, cụ thể là sách 2Macabê kể chuyện ông Giuđa Macabê quyên góp được hai ngàn quan tiền và gửi về Giêrusalem, để dâng hy lễ tạ tội cho những chiến binh đã chết, cho họ được giải thoát khỏi tội lỗi (12,43-45). Như thế, có một tình trạng trung gian giữa Thiên đàng và Hỏa ngục nên ông Macabê mới xin dâng lễ tạ tội để cầu cho những người đã chết được giải thoát khỏi tội lỗi. Tin Mừng Matthêu cũng kể chuyện Chúa Giêsu trừ quỷ cho một người bị qủy ám nhưng người Pharisêu lúc đó lại bảo: Ông ta nhờ quỷ vương Bêelzêbút mà trừ quỷ! Khi đó Chúa Giêsu đã tuyên bố: “Ai nói phạm đến Con Người thì được tha, nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần thì sẽ không được tha, cả đời này lẫn đời sau” (Mt 12,22-32). Dựa vào lời của Chúa Giêsu, có thể hiểu “một số tội có thể được tha ở đời này, còn một số tội có thể được tha ở đời sau” (Sách Giáo lý HTCG, số 1031). Nghĩa là có một tình trạng trung gian: chưa được lên thiên đàng nhưng cũng không bị kết án xa cách Thiên Chúa đời đời, còn đang được thanh luyện để xứng đáng với sự thánh thiện tuyệt đối của Thiên Chúa.
- “Nhất là những linh hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn” Khi một người đã qua đời, thế gian có thể ban tặng gì cho họ? Chẳng có gì! Lời Thánh vịnh từ xa xưa, vẫn luôn đúng cho mọi thời đại: “Mạng người dù giá cao mấy nữa, thì rồi ra cũng chấm dứt đời đời. Nào phàm nhân sống mãi được sao, mà chẳng phải đến ngày tận số?..Lúc sinh thời nó tự hào tự đắc: Mình làm nên, thiên hạ tán dương mình! Nhưng rồi nó cùng tổ tiên về chung kiếp, chẳng bao giờ còn được thấy ánh dương” (Tv. 49).
Điều duy nhất mà các linh hồn trong luyện ngục mong chờ là lòng thương xót của Thiên Chúa. Tin Mừng Gioan (11, 17-27) kể chuyện Chúa Giêsu đến Bêtania khi Ladarô đã được chôn táng 4 ngày! Tảng đá chắn ngoài cửa hang là biểu tượng của quyền lực sự chết. Khi đó, con người hoàn toàn bất lực, không thể làm gì hơn. Chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể ban tặng sự sống, không chỉ là sự sống thân xác nhưng còn là sự sống đời đời: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào thầy thì dù đã chết cũng sẽ được sống”. Con người không thể mua Thiên đàng bằng vàng bạc, cũng không bằng nỗ lực đạo đức tự nhiên. Ơn cứu độ hoàn toàn là quà tặng của tình yêu và lòng thương xót, vì thế điều mà các linh hồn trong luyện ngục cần nhất là lòng thương xót của Chúa.
Cùng với lòng thương xót của Thiên Chúa là lòng thương xót của những người còn sống, khi chúng ta nhớ đến và cầu nguyện cho người đã qua đời. Tôi nhớ đến dòng chữ đọc được trên một bia mộ ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi (trước 1975, nay là công viên Lê Văn Tám): “Quên lãng người đã chết là bắt họ chết thêm một lần nữa”; cũng nhớ đến một câu ngạn ngữ của người Mêhicô: “Người ta chết 3 lần: lần thứ nhất là khi tắt thở, lần thứ hai khi được đem chôn; lần thứ ba là khi bị lãng quên”. Người Công giáo không chỉ nhớ đến nhưng còn cầu nguyện cho người đã chết: dâng lễ, làm việc bố thí, nhường ân xa, làm việc đền tạ để cầu nguyện cho những người đã qua đời. Đó chính là những việc của lòng thương xót mà những ai tôn vinh lòng Chúa thương xót được kêu gọi thực hiện.
Đây cũng là điều Hội Thánh khuyến khích đặc biệt ngày 2 tháng 1 hằng năm, và ước mong không chỉ trong ngày này mà thôi nhưng còn thường xuyên trong đời sống các tín hữu.
- “Xin tha tội cho chúng con” Cuối cùng, nếu luyện ngục là tình trạng các linh hồn được thanh luyện để xứng đáng với sự thánh thiện của Thiên Chúa, thì hãy bắt đầu bước vào cuộc thanh luyện ấy từ hôm nay.
Tất cả chúng ta đều là tội nhân: “Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối mình, và sự thật không ở trong chúng ta” (1Ga 1,8). Ý thức về tội thúc đẩy chúng ta kêu lên: “Xin tha tội cho chúng con”, đồng thời bước vào hành trình thanh luyện, chấp nhận những từ bỏ và hi sinh, khổ chế để không đồng lõa với tội lỗi, nhưng bước đi trong ánh sáng của Thiên Chúa ngay từ bây giờ và hướng đến nguồn sáng vĩnh hằng: “Nếu chúng ta đi trong ánh sáng, cũng như Thiên Chúa hằng ngự trong ánh sáng, thì chúng ta được hiệp thông với nhau, và máu Chúa Giêsu, Con của Ngài, thanh tẩy chúng ta sạch hết mọi tội lỗi” (1Ga 1,7).
Gm. Phêrô Nguyễn Văn Khảm
2021
Lạy Đức Mẹ MARIA, Xin Cầu Cho Các Linh Hồn Bị Bỏ Rơi nơi Luyện Ngục
Lạy Đức Mẹ MARIA, Xin Cầu Cho Các Linh Hồn Bị Bỏ Rơi nơi Luyện Ngục
Năm 1884, Đức Ông Paul-Joseph Buguet (1843-1918) thành lập Hội Phạt Tạ tại Chappelle-Montligeon, miền Trung nước Pháp. Hội Phạt Tạ có mục đích đền tội và cầu nguyện cho các Linh Hồn bị bỏ rơi, các Linh Hồn mồ côi, được mau giải thoát ra khỏi Lửa Luyện Ngục. Một thời gian sau ngày thành lập, Hội Phạt Tạ được Đức Giáo Hoàng Lêô XIII (1878-1903) nâng lên hàng Tổng Hội.
Rất nhanh sau đó, Hội Phạt Tạ được truyền bá khắp thế giới. Không một quốc gia nào lại không biết đến Hội, và mỗi quốc gia đều có hàng ngàn thành viên. Báo chí, tác phẩm của Hội viết bằng tiếng Pháp, được chuyển dịch sang nhiều ngôn ngữ khác nhau. Hội có các thành viên nhiệt thành ở khắp các nước Âu Châu, Phi Châu, Úc Châu, trong toàn Châu Mỹ và ngay cả miền Cận Đông nữa.
Hội Phạt Tạ có trụ sở tại đền thánh Đức Mẹ Montligeon. Đền Thánh được cung hiến ngày 28-8-1928 với tước hiệu ”Đức Mẹ Giải Thoát Các Linh Hồn khỏi Lửa Luyện Hình”. Bức tượng được tôn kính trong Đền Thánh, có hình Đức Mẹ MARIA bồng Đức Chúa GIÊSU. Đức Chúa GIÊSU đang cúi xuống đội triều thiên cho Linh Hồn của một tín hữu vừa được giải thoát khỏi Luyện Ngục đang quỳ dưới chân Đức Mẹ MARIA, về phía bên phải. Tín hữu này đôi tay chắp trước ngực và ngước mắt nhìn Đức Mẹ MARIA. Dưới chân Đức Mẹ MARIA về phía bên trái, là hình Linh Hồn của một tín hữu còn bị giam cầm, đang ngồi, hai tay xếp lại trên đầu gối và bị mang còng. Tín hữu này ngước mặt van lơn nhìn Đức Mẹ MARIA.
Bức tượng Đức Mẹ MARIA và Đức Chúa GIÊSU này được đội triều thiên ngày 19-9-1935, thể theo ý muốn của Đức Thánh Cha Pio XI (1922-1939). Hai năm sau, ngày 12-7-1937, Đức Hồng Y Eugenio Pacelli, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh – sau này lên ngôi Giáo Hoàng với tên Pio XII – đến Montligeon, quỳ gối cầu nguyện tại đền thánh Đức Mẹ Giải Thoát các Linh Hồn khỏi Lửa Luyện Tội. Khi được bầu làm Giáo Hoàng, Đức Pio XII (1939-1958) chấp nhận tước hiệu ”Người Bảo Trợ Hội Phạt Tạ”. Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII (1958-1963), ghi tên gia nhập Hội Phạt Tạ từ năm 1929. Còn Đức Chân Phước Giáo Hoàng Phaolô VI (1963-1978) thì ban Phép Lành Tòa Thánh cho Hội Phạt Tạ và cho tất cả những thành viên của Hội.
Ngày 20-5-1908, Đức Thánh Giáo Hoàng Pio X (1903-1914), ban 100 ngày ân xá cho mỗi thành viên Hội Phạt Tạ, mỗi khi đọc lời nguyện sau đây, để cầu cho Các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, dâng lên Đức Mẹ Montligeon (Đức Mẹ Giải Thoát các Linh Hồn khỏi Lửa Luyện Hình):
Kính lạy Đức Trinh Nữ MARIA Vinh Hiển, xin Mẹ hãy thương xót đoái nhìn đến những Linh Hồn thánh thiện, còn đang bị cầm giữ một thời gian thanh luyện, cách xa Chúa và xa Mẹ, Người Mẹ rất từ bi nhân hậu của các ngài. Xin Mẹ hãy bẻ gãy xích xiềng và mau giải thoát các ngài khỏi vực thẳm, nơi các ngài đang than khóc, hướng vọng về thiên quốc và mong mau đến ngày được hạnh phúc kết hiệp vĩnh viễn cùng Chúa, Đấng mà lòng các ngài hằng ước ao khao khát. Xin Mẹ để ý cách riêng đến những Linh Hồn bị bỏ rơi nhất. Chúng con đặc biệt khẩn cầu cùng Mẹ đoái thương đến các ngài. Ôi lạy Mẹ nhân ái, xin Mẹ hãy chấp nhận lời chúng con nài van. Chúng con dâng lời tha thiết kêu van Mẹ, lạy Mẹ MARIA, xin Mẹ hãy quy tụ tất cả chúng con về Trời, bên cạnh Đức GIÊSU KITÔ Chúa chúng con, Người Con Đáng Kính Đáng Tôn của Mẹ, là Đấng Hằng Sống, Hằng Trị, cùng Đức Chúa Cha và Đức Chúa Thánh Thần, đến muôn thưở muôn đời chẳng cùng. Amen.
Lạy Đức Mẹ MARIA Montligeon, xin cầu cho các Linh Hồn bị bỏ rơi nơi Luyện Ngục.
… ”Lạy THIÊN CHÚA, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy. Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa, dám làm điều dữ trái mắt Ngài. Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án, liêm chính khi xét xử. Ngài thấy cho: lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đã mang tội khi mẹ mới hoài thai. Nhưng Ngài yêu thích tâm hồn chân thật, dạy con thấu triệt lẽ khôn ngoan. Xin dùng cành hương thảo rảy nước thanh tẩy con, con sẽ được tinh tuyền; xin rửa con cho sạch, con sẽ trắng hơn tuyết. Xin cho con được nghe tiếng reo mừng hoan hỷ, để xương cốt bị Ngài nghiền nát được nhảy múa tưng bừng. Xin ngoảnh mặt đừng nhìn bao tội lỗi và xóa bỏ hết mọi lỗi lầm. Lạy THIÊN CHÚA, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thủy. Xin đừng nỡ đuổi con không cho gần Nhan Thánh, đừng cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài. Xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ, và lấy tinh thần quảng đại đỡ nâng con” (Thánh Vịnh 51(50) 3-14).
(Maria Simma, ”Les Âmes du Purgatoire m’ont dit”, Editions du Parvis, 1990, trang 120)
