2023
CANH THỨC CẦU NGUYỆN JMJ 2023 : ĐỨC PHANXICÔ MỜI GỌI CÁC BẠN TRẺ HÃY XỨNG ĐÁNG VỚI NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TRUYỀN ĐẠT ĐỨC TIN CHO HỌ
CANH THỨC CẦU NGUYỆN JMJ 2023 : ĐỨC PHANXICÔ MỜI GỌI CÁC BẠN TRẺ HÃY XỨNG ĐÁNG VỚI NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TRUYỀN ĐẠT ĐỨC TIN CHO HỌ
1.500.000 bạn trẻ đã tham gia canh thức JMJ 2023 tại Lisbon và lắng nghe Đức Phanxicô kêu gọi họ “trỗi dậy và ra đi”, đứng dậy từ những thất bại của mình, để trở thành “những nhà truyền giáo của niềm vui” và bước đi trong niềm hy vọng bắt đầu từ cội nguồn của mình.

Chính tại Công viên Tejo, bên hữu ngạn sông Tage, các bạn trẻ đã tụ tập từ đầu chiều thứ Bảy ngày 5 tháng 8 để gặp gỡ Đức Phanxicô. Buổi canh thức cầu nguyện bắt đầu từ sớm, với sự xuất hiện bằng thuyền trên sông Tage của một đoàn rước mang Thánh giá JMJ và linh ảnh Đức Trinh Nữ “Salus Populi Romani” (Đức Bà bảo vệ dân thành Rôma).

Khi Đức Thánh Cha đến, sau một quãng đường dài trên chiếc ô tô mui trần giữa những lá cờ biến Lisbon thành một hình mẫu của thế giới, ngài được chào đón bởi cả một triệu rưỡi bạn trẻ đang có mặt và hai chiếc máy bay quân sự của hãng Hàng không Bồ Đào Nha đang bay trên thủ đô. Phần đầu tiên của buổi canh thức được hoạt náo bởi 200 ca sĩ, một dàn nhạc hợp xướng và một nhóm gồm những người trẻ tuổi thuộc 21 quốc tịch khác nhau. Tiếng nhạc và tiếng ồn ào im bặt khi trên những màn hình khổng lồ xuất hiện câu: “Tôi đang nói với bạn”, được dịch ra đủ thứ tiếng.
Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì ?
Antonio, 33 tuổi, người Bồ Đào Nha, sau đó đưa ra chứng từ của mình. Cuộc đời anh thay đổi sau một tai nạn xe hơi. Anh khẳng định : “Con nhận ra rằng mình có thể đã chết. Con hiểu rằng nếu cuộc hành hương của con trên Trái đất dừng lại vào lúc đó, thì cuộc sống của con không đáng”. Anh đã hỏi Chúa: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?”. Từ đó, niềm vui gặp gỡ Chúa Kitô bắt đầu tràn ngập lòng anh và khiến anh muốn mang niềm vui này đến cho người khác: “Con vào chủng viện năm 2019 và thụ phong linh mục năm 2021 để cố gắng mang đến cho người khác niềm vui tìm gặp được Chúa Kitô , niềm vui được Ngài tìm thấy. Một niềm vui không phù du, một niềm vui do Thiên Đàng ban cho con».
Trên bầu trời Lisbon, các máy bay không người lái phối hợp chạy hiển thị dòng chữ “hãy chỗi dậy” bằng một số ngôn ngữ. Các bài hát lại lấp đầy đại hội, cho đến chứng từ thứ hai.

Những kẻ khủng bố đã tấn công ngôi làng của chúng con
Marta Luis là người Mozambique. Cô ấy 18 tuổi và đến từ một ngôi làng nghèo ở vùng Cabo Delgado. Khi những người có vũ trang tấn công ngôi làng của cô hai lần vào tháng 4 và tháng 10 năm 2021, Marta và gia đình đã trú ẩn trong rừng, không ngừng cầu nguyện Đức Mẹ và Chúa “đừng để điều tồi tệ nhất xảy ra”. Không nước không thức ăn, phải đi bộ mấy ngày, Marta làm chứng: “Giữa bao đau khổ, chúng con không bao giờ mất niềm tin và hy vọng rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ xây dựng lại cuộc đời”.
Lúc này, ca đoàn và dàn nhạc biểu diễn điệp khúc: “Trên đường con tìm thấy Ngài, sức mạnh của Ngài nâng con lên”. Những chiếc máy bay không người lái tiếp tục thắp sáng bầu trời khi các vũ công cúi đầu trước Thánh giá và linh ảnh Đức Mẹ. Sự im lặng trở lại. Đức Thánh Cha nói với các bạn trẻ.

Thông truyền đức tin
Đức Phanxicô so sánh giữa Mẹ Maria và những người trẻ mà ngài có trước mặt: “Cảm ơn các con đã lên đường, đã đi và đã đến!”. Các bạn trẻ này này giống như Đức Maria, người cũng đi thăm người chị họ Elisabeth của mình. Đức Maria biết rằng mình sẽ sinh con và Mẹ cảm thấy cần phải chia sẻ ngay niềm vui của mình với những người khác vì “niềm vui là truyền giáo”, Đức Thánh Cha nhận xét và nói thêm: “Niềm vui mà chúng ta đã nhận được, những người khác đã chuẩn bị cho chúng ta đón nhận nó , họ đã chuẩn bị cho trái tim của chúng ta niềm vui“.

Cội nguồn của niềm vui
“Tất cả chúng ta đều có những người đã từng là tia sáng: cha mẹ và ông bà, linh mục và nữ tu, giáo lý viên, hoạt náo viên, giáo viên… Họ là nguồn gốc của niềm vui của chúng ta”, Đức Phanxicô giải thích và đồng thời yêu cầu một vài phút thinh lặng để “nghĩ đến những người đã cho chúng ta điều gì đó trong cuộc sống, những người giống như cội nguồn của niềm vui”. Đến lượt mình, các bạn trẻ phải là những người truyền giáo và là nguồn vui cho những người khác. Đức Thánh Cha nói: “Nó hệ tại mang lại một niềm vui tạo ra cội nguồn. Và để làm được điều này, cần phải trỗi dậy và đi tìm nó, bởi vì “niềm vui không bị nhốt trong thư viện”. Cần phải khám phá ra nó trong cuộc đối thoại với những người khác mà “chúng ta phải trao cho họ những cội rễ của niềm vui mà chúng ta đã nhận được”.

Bước đi cùng nhau
Với những người khác, chúng ta được mời gọi cùng nhau bước đi, nghĩa là khi một người nào đó trong chúng ta vấp ngã, thất bại, thấy mình mệt mỏi và gần như “buông xuôi”, chúng ta phải đỡ người ấy dậy. Giống như bài hát leo núi này được Đức Thánh Cha trích dẫn: “Trong nghệ thuật leo núi, điều quan trọng không phải là ngã, mà là đứng dậy”. Ngài giải thích rằng những người nằm lại trên mặt đất đã rút lui khỏi cuộc sống, họ đóng cửa với hy vọng và vẫn đóng băng trong sự sa ngã của họ. Đức Phanxicô khuyên : “Khi chúng ta thấy một số bạn bè của chúng ta đã ngã xuống, chúng ta nên làm gì? Nâng họ dậy”. Và ngài nhấn mạnh rằng “lần duy nhất được phép nhìn một người từ trên cao xuống dưới thấp, đó là để đỡ người đó đứng dậy”.
Chỗi dậy và ra đi
Đối với Đức Thánh Cha, tất cả là vấn đề luyện tập: “Đôi khi chúng ta cảm thấy không muốn bước đi, chúng takhông cảm thấy muốn nỗ lực“. Đức Phanxicô, người mà ai cũng biết là một người hâm mộ bóng đá, đã đưa ra phép ẩn dụ thể thao này: “Điều gì ẩn sau một bàn thắng? Rất nhiều luyện tập.” Đằng sau mỗi thành công, có rất nhiều nỗ lực. Đây là lý do tại sao, với mỗi lần vấp ngã, cần phải đứng dậy hoặc được đỡ dậy, rồi khởi sự lại, bước đi với một mục đích và rèn luyện mỗi ngày, bởi vì “ở đời không có gì là miễn phí. Tất cả mọi thứ đều được trả giá. Chỉ có một điều miễn phí: tình yêu của Chúa Giêsu. Vì vậy, với tình yêu nhưng không của Chúa Giêsu mà chúng ta nhận được”, Đức Thánh Cha kết luận và đồng thời mời gọi, “chúng ta hãy bước đi trong niềm hy vọng, nhìn về cội nguồn của mình và tiến bước, không sợ hãi. Đừng sợ“.
Được biết, số lượng 1.500.000 bạn trẻ hiện diện tại Lisbon đã vượt qua con số 1 triệu bạn trẻ tại JMJ 1997 ở Paris.
Tý Linh
(theo Jean-Charles Putzolu , Vatican News)
2023
ĐTC cầu nguyện với một số bệnh nhân và tù nhân tại Fatima
Vatican News
Trong ngày Thứ Bảy 5/8/2023, ngày thứ tư trong chuyến viếng thăm Bồ Đào Nha, Đức Thánh Cha có hai hoạt động chính: vào ban sáng ngài đến Lisbon để đọc kinh Mân Côi cùng với các bệnh nhân và một số tù nhân trẻ; và vào chiều tối ngài canh thức cầu nguyện với các bạn trẻ tại Công viên Tejo ở thủ đô Lisbon.
Lúc 8 giờ sáng, từ Căn cứ không quân Figo Maduro ở Lisbon, Đức Thánh Cha đã di chuyển bằng máy bay trực thăng đến sân bay trực thăng ở Fatima cách đó khoảng 100 km. Fatima là nơi gắn liền với những lần Đức Mẹ hiện ra vào năm 1917 với 3 trẻ mục đồng – Lucia (10 tuổi), Phanxicô (9 tuổi) và Giaxinta (7 tuổi). Đây là lần thứ hai Đức Thánh Cha viếng đền thánh Đức Mẹ Fatima. Lần trước đó, vào năm 2017, ngài đã đến Fatima nhân kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại đây.
Chào đón Đức Thánh Cha
Đến Fatima, Đức Thánh Cha được chào đón bởi Đức cha José Ornelas Carvalho, Giám mục giáo phận Leiria-Fatima và cũng là Chủ tịch Hội đồng Giám mục Bồ Đào Nha và Thị trưởng của Fatima. Sau đó Đức Thánh Cha đi xe hơi đến đền thánh Đức Mẹ Fatima. Đền thánh này được xây tại nơi vào ngày 13/5/1917 ba trẻ mục đồng đã nhìn thấy một tia chớp bất ngờ lóe lên khiến các em vô cùng ngạc nhiên nên đã vội đưa đàn chiên về nhà vì sợ trời đổ mưa. Đền thánh được đặt viên đá đầu tiên vào ngày 13/5/1928 và được thánh hiến vào ngày 7/10/1953. Ngày 11/11/1954, Đức Piô XII đã nâng đền thánh lên thành vương cung thánh đường.
Đến gần đền thánh Đức Mẹ, Đức Thánh Cha đã đi xe mui trần dọc quanh con đường dẫn vào đền thánh để chào các tín hữu. Tại quảng trường của đền thánh có khoảng 200 ngàn tín hữu chào đón Đức Thánh Cha giữa những tiếng hát Avê Maria. Có một số tù nhân và khoảng 100 bệnh nhân cũng hiện diện để cầu nguyện với Đức Thánh Cha. Dọc đường đi Đức Thánh Cha đã ôm hôn và chúc lành cho rất nhiều em bé được cha mẹ đưa đến tham dự buổi cầu nguyện với Đức Thánh Cha. Nhiều tín hữu đã cảm động khi nhìn thấy Đức Thánh Cha ở khoảng cách thật gần.
Đến nơi, Đức Thánh Cha vào Nhà nguyện Đức Mẹ hiện ra dâng hoa kính viếng Đức Mẹ và thinh lặng cầu nguyện vài phút trước tượng Đức Mẹ. Sau đó Đức Thánh Cha đã cùng các tín hữu lần hạt Mân Côi với 5 mầu nhiệm Mùa Vui. Các kinh Lạy Cha và Kính Mừng được những người khuyết tật và bệnh nhân đọc lần lượt bằng các thứ tiếng Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý, Anh, Đức, Pháp, vv.
Đại diện các tín hữu chào mừng Đức Thánh Cha, Đức cha Chủ tịch Hội đồng Giám mục Đồ Đào Nha nói rằng “Chúng con cầu nguyện với Đức Thánh Cha và chúng con cầu nguyện cho ngài, tại nơi này, nơi Mẹ Maria đã mặc khải sự hiện diện từ mẫu của Mẹ và lời chuyển cầu của Mẹ cho sứ vụ của Thánh Phêrô trong Giáo Hội. Xin Nữ vương các Tông đồ tiếp tục khơi dậy và đồng hành với sứ vụ của Đức Thánh Cha trong Giáo hội và trên thế giới, đặc biệt là trong Ngày Giới trẻ Thế giới đang diễn ra tại Lisbon.” Đức cha cũng nói rằng các tín hữu cũng hiệp với Đức Thánh Cha cầu nguyện cho hòa bình và nhớ đến cuộc chiến tại Ucraina và nhiều nơi khác trên thế giới. Đặc biệt họ cầu nguyện với và cho các trẻ em và người trẻ là nạn nhân của bệnh tật, nghèo đói, đủ loại xung đột, lạm dụng, bất công và bị loại trừ.
Trong bài nói chuyện với các tín hữu, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu noi gương Mẹ Maria: chào đón mọi người và chỉ cho mọi người đến với Chúa Giêsu.
Giáo hội “không có cửa”
Giáo hội chào đón và không có cửa, là một thánh địa ngoài trời, không có cửa. Ngôi nhà của Mẹ giữa lòng quảng trường này gợi lên vòng tay mẫu tử bao la. Trong Giáo hội, là mẹ cũng vậy: những cánh cửa mở ra cho tất cả mọi người, để tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa; và có chỗ cho mọi người, vì mọi người đều quan trọng đối với Chúa và Đức Mẹ.
Mẹ Maria vội vã lên đường
“Mẹ Maria bước đi, Mẹ không đứng yên”, Đức Thánh Cha khẳng định. “Mỗi khi có vấn đề, Mẹ không chậm trễ, Mẹ đến ngay.” Vội vã… Đức Mẹ đang vội vã đến gần chúng ta. Mẹ vội vàng vì Mẹ là một người mẹ.
Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng Đức Mẹ “luôn luôn đồng hành, Mẹ không bao giờ là người giữ vai chính”. Ngài mời gọi bắt chước hai cử chỉ của Mẹ Maria: vòng tay ôm để chào đón và một ngón tay chỉ Chúa Giêsu. Ngài nói: “Trong cuộc đời của Mẹ, Mẹ Maria không làm gì khác ngoài việc chỉ cho thấy Chúa Giêsu: hãy làm những gì Người bảo bạn, hãy theo Người. Đây là hai cử chỉ: chào đón mọi người và chỉ đến với Chúa Giêsu. Mẹ thực hiện điều này cách vội vã.”
Cộng tác với Chúa Giêsu
Đức Thánh Cha nói tiếp rằng tại Fatima, “Mẹ Maria đã hiện diện một cách đặc biệt bởi vì trong sự cứng tin của nhiều tâm hồn, với sự hiện diện của Mẹ, Mẹ chỉ Chúa Giêsu cho chúng ta. Và hôm nay Mẹ ở đây giữa chúng ta. Hôm nay chúng ta cảm thấy gần gũi hơn với Mẹ Maria, người vội vã lên đường”.
Chúa Giêsu yêu thương chúng ta đến nỗi đồng hóa mình với chúng ta và xin chúng ta cộng tác. Và Mẹ Maria chỉ ra cho chúng ta điều Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta: cộng tác trong cuộc sống, cùng bước đi với Người.
“Mẹ đang chỉ cho tôi điều gì?”
Do đó, Đức Thánh Cha khuyến khích mọi người hãy chiêm ngắm ảnh Đức Mẹ và tự hỏi mình: “Mẹ đang chỉ cho tôi điều gì?”. Có lẽ “có điều gì đó không ổn trong tâm hồn tôi”. Ngài mời dành một vài phút thinh lặng và mỗi người hãy tự hỏi: “Mẹ ơi, Mẹ đang chỉ cho con điều gì? Điều gì trong cuộc sống của con khiến Mẹ lo lắng, điều gì khiến Mẹ cảm động, điều gì trong cuộc sống của con khiến Mẹ quan tâm và Mẹ chỉ ra điều đó?”.
Đức Thánh Cha kết luận, Mẹ “ở đó và chỉ trái tim để Chúa Giêsu đến, và cũng như Mẹ chỉ Chúa Giêsu cho chúng ta, Mẹ chỉ cho Chúa Giêsu trái tim của mỗi người chúng ta. Hôm nay chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của Mẹ Maria… Lạy Đức Mẹ Appresada – Đức Mẹ Vội vã – xin chúc lành cho tất cả chúng con”.
Trở về Lisbon
Sau bài chia sẻ, Đức Thánh Cha đã ban phép lành cho dân chúng. Ngài chào một số người có mặt, bao gồm cả một số trẻ em, và nhận món quà là một cây Thánh Giá trắng. Sau đó, giữa những bài hát và những tràng vỗ tay, ngài quay trở lại sân bay trực thăng để trở về Lisbon.
2023
Truyền Hình Trực Tiếp Thánh lễ bế mạc Ngày Giới trẻ Thế giới tại “Công viên Tejo”
lúc 9:00 sáng Chúa Nhật ngày 6/8 giờ Lisbon (3:00 chiều giờ Việt Nam)
Nguồn: vaticannews.va/vi
2023
Bài giảng của ĐTC trong giờ Kinh Chiều với các Giám mục, Linh mục, tu sĩ, chủng sinh Bồ Đào Nha
Bài giảng của ĐTC trong giờ Kinh Chiều với các Giám mục, Linh mục, tu sĩ, chủng sinh Bồ Đào Nha

Chiều 2/8/2023, trong bài giảng trong giờ Kinh Chiều với các Giám mục, Linh mục, tu sĩ, chủng sinh và nhân viên mục vụ Bồ Đào Nha, Đức Thánh Cha khuyến khích họ khuyến khích họ vượt qua chủ nghĩa bi quan và thả lưới một lần nữa với niềm hy vọng.
BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC THÁNH CHA
Kinh Chiều với các Giám mục, Linh mục, Phó tế,
Tu sĩ, Chủng sinh và Nhân viên Mục vụ
Lisbon, 2 tháng 8 năm 2023
Thưa các anh em Giám mục thân mến,
Thưa các linh mục và phó tế, các tu sĩ và chủng sinh, các nhân viên mục vụ thân mến,
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Tôi vui mừng được ở bên anh chị em để trải nghiệm Ngày Giới trẻ Thế giới cùng với nhiều người trẻ, nhưng cũng để chia sẻ hành trình Giáo hội của anh chị em, những thách đố và hy vọng của anh chị em. Tôi cảm ơn Đức cha José Ornelas Carvalho về những lời ngài nói với tôi. Chiều nay tôi mong muốn cầu nguyện với anh chị em để, như Đức cha đã nói, cùng với những người trẻ, chúng ta có thể mạnh dạn đón nhận “giấc mơ của Thiên Chúa và tìm ra những cách thức để tham gia một cách vui tươi, quảng đại và mang lại sự biến đổi, cho Giáo hội và cho nhân loại.”
Tôi đắm mình trong vẻ đẹp của đất nước của anh chị em, một vùng đất giao thoa giữa quá khứ và tương lai, nơi có những truyền thống cổ xưa và những thay đổi lớn lao, được tôn tạo bởi những thung lũng xanh tươi và những bãi biển vàng nhìn ra vẻ đẹp vô tận của đại dương giáp với Bồ Đào Nha. Điều này khiến tôi nghĩ về việc kêu gọi các môn đệ đầu tiên: những người mà Chúa Giêsu đã gọi bên bờ biển Galilê. Tôi muốn suy tư về lời kêu gọi này; nó nhắc chúng ta về điều chúng ta vừa nghe trong bài đọc ngắn của Kinh Chiều: Chúa đã cứu chúng ta và gọi chúng ta, không phải vì công việc chúng ta đã làm, nhưng do ân sủng của Người (x. 2Tim 1,9). Điều này đã xảy ra trong cuộc sống của các môn đệ đầu tiên khi Chúa Giêsu, lúc Người đi ngang qua, và “thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới” (Lc 5,2). Sau đó, Chúa Giêsu lên thuyền của Simon và sau khi dạy dỗ đám đông, Người đã thay đổi cuộc đời của những ngư dân đó bằng cách mời họ đi ra chỗ nước sâu và thả lưới. Chúng ta nhận thấy ngay một sự tương phản: một bên là các ngư dân ra khỏi thuyền để giặt lưới, nghĩa là giặt sạch, sửa chữa chúng, rồi trở về nhà; đàng khác, Chúa Giêsu lên thuyền và mời họ thả lưới đánh cá. Chúng ta thấy sự khác biệt: các môn đệ ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu lên thuyền; họ muốn cất lưới của mình, Chúa muốn rằng họ lại ném chúng xuống biển lần nữa để chài cá.
Đầu tiên, các ngư dân ra khỏi thuyền để giặt lưới của họ. Chúa Giêsu thấy cảnh này và Người dừng lại. Trước đó không lâu, Người đã bắt đầu rao giảng trong hội đường Nazareth, nhưng những người dân làng của Người đã đuổi Người ra khỏi thành và thậm chí còn tìm cách giết Người (x. Lc 4,28-30). Sau đó, Người rời nơi thánh và bắt đầu rao giảng Lời Chúa giữa dân chúng, trên các đường phố nơi những người cùng thời với Người sống và làm việc mỗi ngày. Chúa Kitô muốn mang sự gần gũi của Thiên Chúa đến chính những nơi và hoàn cảnh mà con người đang sống, làm việc và hy vọng, đôi khi gắn với những thất bại và thiếu sót của họ, giống như những người đánh cá đã làm việc suốt đêm và không bắt được gì. Chúa Giêsu nhìn Simon và các bạn đồng hành một cách thông cảm, những người mệt mỏi và thất vọng, đang giặt lưới như thường lệ, cam chịu việc họ sẽ trở về nhà tay không.
Đôi khi trong hành trình của Giáo hội chúng ta, chúng ta có thể cảm thấy một sự mệt mỏi tương tự, khi chúng ta dường như chỉ có những mẻ lưới trống rỗng. Đó là một tâm tình khá phổ biến ở các quốc gia có truyền thống Kitô giáo cổ xưa, trải qua nhiều thay đổi xã hội và văn hóa và ngày càng được đánh dấu bởi chủ nghĩa thế tục, bởi sự thờ ơ đối với Thiên Chúa, bởi việc ngày càng rời bỏ thực hành đức tin. Và điều này thường được nhấn mạnh bởi sự thất vọng và tức giận của một số người đối với Giáo hội, đôi khi do chứng tá tồi tệ của chúng ta và những vụ bê bối đã làm biến dạng khuôn mặt của Giáo hội, và kêu gọi chúng ta thực hiện một sự thanh tẩy khiêm tốn và liên tục, luôn bắt đầu từ tiếng kêu đau đớn của các nạn nhân, những người luôn phải được đón nhận và lắng nghe. Nhưng khi chúng ta cảm thấy bị tấn công thì chúng ta có thể cảm thấy bị cám dỗ rời bỏ thuyền, bị mắc vào mạng lưới cam chịu và bi quan. Ngược lại, chúng ta cần dâng lên Chúa những nỗ lực và nước mắt của mình, để rồi cùng nhau đáp ứng những nhu cầu mục vụ và thiêng liêng, với tâm hồn rộng mở và tìm ra những con đường mới để theo Người, tin tưởng rằng Chúa Giêsu luôn sẵn sàng đưa tay ra và nâng đỡ Hôn Thê yêu dấu của Người.
Thật vậy, ngay khi các tông đồ rời thuyền để giặt lưới, Chúa Giêsu lên thuyền rồi mời họ thả lưới lần nữa. Cũng thế, Người đến tìm chúng ta trong sự cô đơn và khủng hoảng của chúng ta để giúp chúng ta bắt đầu lại. Ngay cả hôm nay Người vẫn đứng trên bờ cuộc sống của chúng ta để đánh thức lại niềm hy vọng của chúng ta và cũng để nói với chúng ta, như đã nói với Simon và những người khác: “Hãy chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá” (Lc 5,4). Anh chị em thân mến, chắc chắn chúng ta đang sống trong những thời điểm khó khăn, nhưng hôm nay Chúa đang hỏi Giáo hội này: “Có phải con muốn rời thuyền và chìm trong thất vọng, hay con sẽ để Ta lên thuyền và để sự mới lạ của Lời Ta một lần nữa cầm tay lái? Có phải con chỉ muốn giữ lại quá khứ đang ở đàng sau con, hay một lần nữa hăng hái quăng lưới đánh cá?”. Đây là điều Chúa đang yêu cầu chúng ta: làm sống lại lòng nhiệt thành không ngơi nghỉ đối với việc truyền bá Tin Mừng. Và chúng ta có thể nói rằng đây là sự khắc khoải “tốt lành” mà sự bao la của đại dương mang đến cho anh chị em, các bạn Bồ Đào Nha: háo hức vượt qua khỏi bờ biển, không phải để chinh phục thế giới, mà để làm nó vui lên bằng niềm vui an ủi của Tin Mừng. Từ quan điểm này, chúng ta có thể nghĩ về những lời của một trong những nhà truyền giáo vĩ đại của anh chị em, Cha António Vieira, người mà anh chị em gọi là “Paiaçu”, “người cha vĩ đại”. Cha đã nói rằng Chúa đã ban cho bạn một mảnh đất nhỏ để chào đời nhưng khi khiến anh chị em nhìn ra đại dương, Người ban cho anh chị em cả thế giới để chết: “Chào đời, một mảnh đất nhỏ; qua đời, cả thế giới: chào đời ở Bồ Đào Nha; qua đời, cả thế giới” (A. VIEIRA, Các Bài giảng, Tập III, Tập VII, Porto 1959, trang 69). Thả lưới lần nữa và ôm lấy toàn thế giới với niềm hy vọng của Tin Mừng: đây là điều chúng ta được mời gọi! Đây không phải là lúc dừng lại và bỏ cuộc, để kéo thuyền vào bờ hay quay nhìn lại đàng sau. Chúng ta không được chạy trốn hiện tại hay ẩn náu trong những hình thức và thực hành của quá khứ. Bây giờ là thời điểm ân sủng Chúa ban để mạnh dạn dong buồm ra biển khơi của việc rao giảng Tin Mừng và sứ vụ.
Tuy nhiên, để làm điều này, chúng ta cũng cần đưa ra những lựa chọn. Tôi muốn chỉ ra ba lựa chọn, được truyền cảm hứng bởi Tin Mừng.
Trước hết là chèo thuyền ra chỗ nước sâu. Để quăng lưới xuống biển lần nữa, chúng ta cần rời bỏ bến bờ của những thất vọng và ù lì, tránh xa nỗi u sầu mờ nhạt và sự hoài nghi và mỉa mai có thể bủa vây chúng ta khi đối mặt với khó khăn. Cần phải chuyển từ chủ nghĩa thất bại sang đức tin, như ông Simon, dù đã vất vả suốt đêm vô ích, vẫn nói: “Theo lời Thầy con sẽ thả lưới” (Lc 5,5). Nhưng, để tin cậy Chúa và Lời của Người mỗi ngày, lời nói thôi chưa đủ, cần phải cầu nguyện nhiều nữa. Chỉ trong sự thờ lạy, chỉ trước mặt Chúa, chúng ta mới thực sự lại tìm thấy sự yêu thích và lòng nhiệt thành rao giảng Tin Mừng. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể vượt qua cám dỗ thực hiện một “hoạt động mục vụ mang tính hoài niệm và tiếc nuối” và có can đảm ra chỗ nước sâu, không mang theo các ý thức hệ hay các hình thức thế tục, được thúc đẩy bởi một ước muốn duy nhất: đó là Tin Mừng được rao giảng cho mọi người. Anh chị em có nhiều tấm gương trên hành trình này. Bởi vì chúng ta được bao bọc bởi rất nhiều người trẻ, tôi muốn nhắc về một người trẻ của Lisbon, Thánh João de Brito, người cách đây hàng thế kỷ, giữa muôn vàn khó khăn, đã đi thuyền đến Ấn Độ và bắt đầu diễn thuyết và ăn mặc theo cách của người bản xứ để nói với họ về Chúa Giêsu. Chúng ta cũng được mời gọi thả lưới vào thời đại chúng ta đang sống, đối thoại với mọi người, làm cho Tin Mừng trở nên dễ hiểu, ngay cả khi làm như vậy chúng ta có thể gặp phải những cơn bão tố. Giống như những người trẻ từ khắp nơi trên thế giới đến đây để thách thức những con sóng khổng lồ của Nazaré, chúng ta cũng ra khơi mà không sợ hãi, bởi vì – như tôi đã có dịp nhắc lại – “người Công giáo không được sợ biển rộng, không được tìm trú ẩn ở những bến cảng an toàn […]. Ra khơi chúng ta gặp bão và có thể gặp gió ngược. Tuy nhiên, cuộc hành trình thánh thiện luôn được thực hiện với sự đồng hành của Chúa Giêsu, Đấng nói với các môn đệ của Người: ‘Hãy can đảm lên, có Thầy đây, đừng sợ!’ (Mt 14,27)” (Diễn văn trước cộng đoàn “La Civiltà Cattolica”, 09/02/2017).
Lựa chọn thứ hai: cùng nhau tiến hành chăm sóc mục vụ. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu trao cho Phêrô nhiệm vụ chèo thuyền ra chỗ nước sâu, nhưng sau đó lại nói ở số nhiều, nói với những người khác: “Các con hãy thả lưới” (Lc 5,4). Phêrô lái thuyền, nhưng những người khác ở trên thuyền và tất cả mọi người được kêu gọi thả lưới. Và khi họ bắt được nhiều cá, họ không nghĩ rằng có thể tự mình làm được, họ không coi món quà là của cải và tài sản riêng, nhưng, Tin Mừng nói, “họ đã ra hiệu cho những người bạn đồng hành của mình ở thuyền khác đến giúp họ” (Lc 5,7). Vì vậy, họ chất đầy hai thuyền chứ không phải một. Một có nghĩa là cô độc, khép kín, cho rằng chỉ tự mình là đủ, trong khi hai có nghĩa là tương quan. Giáo hội là hiệp hành, đó là sự hiệp thông, hỗ trợ lẫn nhau, một hành trình chung. Trên thuyền phải có chỗ cho tất cả mọi người: tất cả những người đã được rửa tội đều được mời gọi lên thuyền và thả lưới, trực tiếp dấn thân loan báo Tin Mừng. Đó là một thách đố lớn, nhất là trong những bối cảnh mà các linh mục và những người tận hiến đang mệt mỏi bởi vì trong khi nhu cầu mục vụ gia tăng thì họ ngày càng ít đi. Tuy nhiên, chúng ta có thể xem tình huống này như một cơ hội để giáo dân tham gia với lòng nhiệt thành huynh đệ và sự sáng tạo mục vụ lành mạnh. Do đó, các tấm lưới của các môn đệ đầu tiên trở thành hình ảnh của Giáo hội, vốn là một “mạng lưới các tương quan” nhân bản, thiêng liêng và mục vụ. Nếu không có đối thoại, đồng trách nhiệm và tham gia, Giáo hội sẽ già đi. Tôi muốn nói như thế này: không bao giờ có một Giám mục mà không có linh mục đoàn và Dân Chúa; không bao giờ có một linh mục mà không có các anh em linh mục và giáo dân; và tất cả cùng nhau, với tư cách là một Giáo hội, không bao giờ không có những người khác, không có thế giới. Không được có chủ nghĩa thế tục, nhưng không thể không có thế giới. Trong Giáo hội, chúng ta giúp đỡ, hỗ trợ lẫn nhau và chúng ta cũng được mời gọi lan tỏa bầu khí huynh đệ xây dựng ra bên ngoài. Mặt khác, Thánh Phêrô viết rằng chúng ta là những viên đá sống động được dùng để xây dựng một tòa nhà thiêng liêng (x. 1Pr 2,5). Tôi muốn nói thêm: các anh chị em tín hữu Bồ Đào Nha cũng là một “calçada”, anh chị em là những viên đá quý giá của nền nhà chào đón và tỏa sáng mà trên đó Tin Mừng cần bước đi: không được thiếu một viên đá nào, nếu không người ta sẽ nhận thấy sự thiếu sót này ngay. Đây là Giáo hội mà, với sự trợ giúp của Thiên Chúa, chúng ta được kêu gọi xây dựng!
Cuối cùng, lựa chọn thứ ba: trở thành những người đánh cá người. Chúa Giêsu trao phó cho các môn đệ sứ vụ dấn thân vào biển thế giới. Trong Kinh Thánh, biển thường được liên kết với nơi chốn của ma quỷ và các thế lực bất lợi mà con người không thể chế ngự được. Vì vậy, đánh cá người và kéo họ lên khỏi mặt nước có nghĩa là giúp họ đi lên khỏi nơi họ đã chìm đắm, cứu họ khỏi sự ác có nguy cơ nhấn chìm họ, hồi sinh họ khỏi mọi hình thức chết chóc. Thật vậy, Tin Mừng là một lời loan báo về sự sống trong biển của sự chết, về sự tự do trong những vòng xoáy nô lệ, về ánh sáng trong vực thẳm bóng tối. Như Thánh Ambrôsiô khẳng định, “các công cụ đánh cá của các tông đồ giống như những chiếc lưới: thực ra những chiếc lưới không giết chết những người bị mắc vào lưới, nhưng giữ cho họ sống, kéo họ từ vực thẳm ra ánh sáng” (Ex. Luc. IV, 68- 79). Có rất nhiều bóng tối trong xã hội ngày nay, ngay cả ở Bồ Đào Nha. Chúng ta dường như đánh mất ý nghĩa của lòng nhiệt huyết, dũng khí dám ước mơ, nghị lực đương đầu với thử thách, thiếu niềm tin vào tương lai; và vì thế chúng ta chèo đi trong sự bấp bênh, bấp bênh về kinh tế, trong sự nghèo nàn tình bạn xã hội, thiếu hy vọng. Là Giáo hội, chúng ta được ủy thác sứ vụ chèo thuyền vào dòng nước của đại dương này và thả tấm lưới Tin Mừng, không chỉ tay, nhưng mang đến cho con người thời đại chúng ta một đề xuất về một cuộc sống mới, đó là cuộc sống của Chúa Giêsu. Chúng ta được mời gọi đem sự cởi mở của Tin Mừng đến một xã hội đa văn hóa; đem sự gần gũi của Chúa Cha đến với những hoàn cảnh bấp bênh và nghèo đói đang gia tăng, nhất là nơi giới trẻ; mang tình yêu của Chúa Kitô đến nơi gia đình mong manh và những mối quan hệ bị tổn thương; trao truyền niềm vui của Chúa Thánh Thần vào nơi bị thống trị bởi sự thất vọng và thuyết định mệnh. Một trong những nhà văn của anh chị em đã viết: “Đi đến vô tận, và tôi tin rằng để chúng ta có thể đến đó, chúng ta cần một bến cảng an toàn, chỉ một bến cảng thôi, và từ đó chúng ta có thể đi về phía Đấng Vô tận” (F. PESSOA, Livro di Desassossego. Composto por Bernardo Soares, Ajudante de Guarda-Livros na Cidade de Lisboa, Lisboa 1998, 247). Chúng ta mơ về Giáo hội Bồ Đào Nha như một “bến cảng an toàn” cho bất cứ ai đối mặt với những cuộc vượt biển, những vụ đắm tàuvà những giông bão của cuộc đời!
Tôi xin chân thành cảm ơn anh chị em vì đã lắng nghe, vì những gì anh chị em làm, vì tấm gương và sự kiên định của anh chị em. Và tôi phó thác anh chị em cho Đức Mẹ Fatima, cho sự canh giữ của Thiên thần của Bồ Đào Nha và cho sự bảo vệ của các vị thánh vĩ đại của anh chị em. Ở Lisbon đây, tôi đặc biệt nghĩ đến Thánh Antôn, vị tông đồ không mệt mỏi, nhà giảng thuyết đầy cảm hứng, môn đệ trung thành của Tin Mừng, người chú ý đến những tệ nạn của xã hội và đầy lòng trắc ẩn đối với người nghèo: xin ngài chuyển cầu cho anh chị em và ban cho anh chị em niềm vui về một “mẻ cá mới kỳ diệu”. Và xin đừng quên cầu nguyện cho tôi.
Nguồn: Vatican News












