Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Tin tức

Home / Tin tức
16Tháng Sáu
2020

Shahbaz, “Đại bàng xứ Pakistan”, nhà chính trị – truyền giáo

16/06/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Shahbaz, “Đại bàng xứ Pakistan”, nhà chính trị – truyền giáo

Sáu mươi hai phát súng đã được bắn ra. Những tiếng nổ liên hồi rền vang và chỉ trong vài giây ngắn ngủi và kinh hoàng, cơ thể Shahbaz Bhatti đã ngã gục xuống đường. Đó là vào ngày 2 tháng 3 năm 2011, tại Islamabad, Pakistan, một chỉ huy của những kẻ khủng bố đã tấn công chiếc xe đang chở Shahbaz Bhatti, lãnh đạo Mặt trận Giải phóng Kitô giáo, một con người của hòa bình và đức tin luôn mong muốn thay đổi tận căn đất nước của mình và nền hòa bình cơ bản của thế giới.

Tên anh, Shahbaz có nghĩa là đại bàng. Và giống như một con đại bàng anh ấy luôn bay cao, anh hướng cái nhìn của mình vượt xa những thực tế khó khăn, những sự chia rẽ, định kiến và bạo lực. Một cuốn sách kể về Shahbaz vừa được xuất bản bởi Nhà xuất bản Messaggero Padova. Tiêu đề chính xác của cuốn sách là “Shahbaz Bhatti. Đại bàng xứ Pakistan”, được viết bởi hai tác giả Paolo Affatato, một nhà báo-nhà văn, và Emmanuel Parvez. Tác giả Emmanuel Parvez là một linh mục người Pakistan, là anh họ và là cha linh hướng của Shahbaz Bhatti, người đã chia sẻ những thông tin và là nhân chứng chính cho những gì đã xảy ra với Shahbaz và trên tất cả là người có thể phác họa hoàn chỉnh gương mặt của Shahbaz với cả những diễn biến nội tâm.

Shahbaz sinh ra trong một gia đình Công giáo ở Khushpur, một ngôi làng ở tỉnh Punjab. Một làng quê nhỏ giữa những cánh đồng lúa, bông vải (cotton) và mía bất tận. Những chân trời rộng lớn đó hướng người ta đến những cái nhìn vô hạn; vượt xa những con đường làng, nhà cửa, quảng trường nhỏ nơi mọi người đều biết và sống như một cộng đồng duy nhất. Khushpur có một điểm đặc biệt là: ở một quốc gia đa số là người Hồi giáo, thì nơi đây quy tụ gần như hoàn toàn chỉ có người Công giáo, một sự thực hiếm gặp. Và ở ngôi làng ấy người ta sống an hòa, đoàn kết với nhau. Hơn thế nữa nữa, tên của ngôi làng trong ngôn ngữ Urdu có nghĩa là “vùng đất hạnh phúc”. Ở đó, nhà lãnh đạo tương lai nhỏ bé đã lớn lên trong hạnh phúc, và ngay từ nhỏ đã ý thức rõ ràng về đức tin của mình, là người biết phấn đấu, có những hoài bão lớn lao và những dự phóng cho những ý tưởng và ước mơ của mình.

Và thực thế, bất chấp những bình yên và hạnh phúc hàng ngày, Shahbaz cảm thấy rằng những chân trời đó, nơi mà anh thấy vượt xa những cánh đồng trồng trọt và đung đưa trong gió, mời gọi anh đến một cuộc sống khác, cuộc sống mà những giá trị và lý tưởng, niềm tin và tình yêu của anh dành cho xóm làng được sống trọn vẹn hơn.

Anh cảm nhận sâu sắc sức nặng của sự bất công, của bạo lực và phân biệt đối xử. Anh rời khỏi làng quê và giống như một con đại bàng anh bay xa. Anh đã hiểu rằng để có thể tạo nên một tác động cụ thể đến thực tế, anh ta phải tham gia vào chính trị, không được nhượng bộ, phải sống như người phục vụ và chắc chắn không phải là một công cụ quyền lực hay tham gia vào một hệ thống chính trị để tạo dựng sự nghiệp cho riêng mình. Anh quyết định thành lập một đảng được gọi là “Mặt trận giải phóng nhân dân Pakistan”, anh trở thành thành viên của Đảng Nhân dân Pakistan và năm 2008 anh được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Dân tộc thiểu số Pakistan. Cách sống chính trị này cũng thể hiện hết con người của anh, anh thu hút được sự nhiệt tình và hỗ trợ của nhiều người, nhưng cũng làm nảy sinh lòng thù hận và mong muốn trả thù anh từ phe thù nghịch. Anh đứng về phía những người nghèo, người thiệt thòi và phụ nữ.

Đới với Shahbaz, những hoạt động chính trị và dấn thân dân sự sẽ không có ý nghĩa và nền tảng nếu nó không được thực thi đúng như bản chất vốn có dưới một sự hướng dẫn đích thực. Thước đo cuộc sống của anh luôn luôn là Tin Mừng. Trong phần tiểu sử của anh được viết bởi Affatato với sự cộng tác của cha Parvez và trong một chương của cuốn sách có tên “Câu chuyện của một tâm hồn” được bắt đầu bằng câu này: “Đó là câu chuyện của Shahbaz Bhatti, một đời sống truyền giáo đích thực”. Cuộc đời anh là một sự phó thác trọn vẹn cho Chúa Quan Phòng. Anh luôn tin chắc rằng Thiên Chúa vẫn luôn hành động để khiến cho thực tại trần thế cũng như lịch sử nhân loại tích cực hơn. Câu Kinh Thánh vang vọng trong anh chính là Thánh vịnh 23:

“Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì,

 Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.

Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi.

 Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính

 vì danh dự của Người. Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u

 con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.

 Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

 Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.

 Ðầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,

 ly rượu con đầy tràn chan chứa.

 Lòng nhân hậu và tình thương Chúa

ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,

 và tôi được ở đền Người

 những ngày tháng, những năm dài triền miên”.

 

(Acistampa 15/05/2020)

Hoài Thương

Read More
16Tháng Sáu
2020

Vua Tây Ban Nha cám ơn hoạt động bác ái của Giáo hội Công giáo trong đại dịch

16/06/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Ngày 11/06 vừa qua, Vua Philip VI của Tây Ban Nha đã điện thoại cho Đức Hồng y Juan José Omella, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Tây Ban Nha, để chia buồn về các linh mục đã qua đời vì Covid-19 và cám ơn các hoạt động của Giáo hội tại nước này.

Theo báo ABC của tiếng Tây Ban Nha, khoảng 100 linh mục Tây Ban Nha đã qua đời vì virus corona.

Theo niên giám hàng năm, Giáo hội Công giáo Tây Ban Nha phục vụ 1,2 triệu người trong các cơ sở y tế và 2,8 triệu người trong các trung tâm dịch vụ xã hội vào năm 2018.

Các dịch vụ được cung cấp cho người nghèo, người già, người khuyết tật, bệnh mãn tính, người thất nghiệp, người nhập cư và người tị nạn, phụ nữ bị lạm dụng và người nghiện ngập.

Mặc dù Giáo hội bị hạn chế bởi các biện pháp cách ly trong đại dịch, nhưng vẫn có thể chăm sóc mục vụ cho người bệnh, cử hành nghi thức lễ tang  cho người quá cố và phân phát thực phẩm cho người nghèo ở nước này. (CNA 15/06/2020)

Hồng Thủy

Read More
16Tháng Sáu
2020

Cầu nguyện là cuộc chiến đức tin và chiến thắng dành cho người kiên trì

16/06/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Bài giáo lý trong buổi tiếp kiến chung hàng tuần của ĐTC Phanxicô tại thư viện tông tòa Vatican, sáng thứ tư 10/06/2020

Giáo lý – 6. Lời cầu nguyện của Giacóp
Anh chị em thân mến,
Chúng ta tiếp tục bài giáo lý của mình về đề tài cầu nguyện. Sách Sáng thế, qua những sự kiện liên quan đến đàn ông và phụ nữ ở những thời đại xa xôi, kể cho chúng ta về những câu chuyện để từ đó chúng ta có thể suy gẫm trong cuộc sống của mình. Trong hàng loạt câu chuyện về các tổ phụ, chúng ta thấy chuyện một người đàn ông đã biến sự ranh mãnh thành năng khiếu nổi bật nhất của mình: Giacóp. Trình thuật Kinh thánh nói cho chúng ta về mối tương quan khó khăn giữa Giacóp và anh của mình là Esau. Ngay từ thuở bé đã có sự cạnh tranh với nhau, điều mà sau này họ vẫn không bao giờ khắc phục được. Giacóp là người con thứ – họ là anh em sinh đôi – nhưng bằng mánh khóe đã giật lấy phúc lành và quyền thừa kế từ cha mình là Isaac (x. St 25, 19-34). Đó mới chỉ là lần đầu trong hàng loạt các mưu mẹo mà người đàn ông vô đạo đức này có thể làm. Ngay cả cái tên “Giacóp” có nghĩa là kẻ lừa gạt trong việc đổi chỗ của mình.Vì buộc phải trốn xa anh trai, cuộc sống của Giacóp dường như gặp may mắn trong mọi việc. Giacóp có khả năng trong việc buôn bán: ông trở nên giàu có, trở thành chủ sở hữu của một đàn cừu đông đúc. Với tính cần cù và kiên nhẫn ông may mắn kết hôn với cô gái đẹp nhất trong các cô gái ở Laban, người mà ông thực sự yêu thương. Giacóp – chúng ta nói bằng ngôn ngữ hiện đại – là một người “tự xoay sở một mình”, bằng tài năng và khôn khéo, ông đã đạt được tất cả mọi điều ông ước muốn. Nhưng ông vẫn thiếu thứ gì đó. Ông thiếu mối tương quan sống động với nguồn cội của mình .

Và một ngày nọ ông cảm thấy thương nhớ quê nhà, quê hương xưa kia của ông, nơi mà Esau vẫn đang sống, là người anh mà ông luôn có mối quan hệ không tốt. Giacóp lên đường và thực hiện một hành trình dài với một đoàn gồm nhiều người và súc vật, cho đến trạm dừng cuối cùng tại sông Jabbok. Ở đây sách Sáng thế cung cấp cho chúng ta một trang đáng nhớ (St 32, 23-33). Sách kể rằng, sau khi đưa đoàn người lội qua sông cùng với toàn bộ thú vật, vị tổ phụ ở lại một mình bên đất khách. Và ông nghĩ : điều gì đang chờ đợi ông ngày mai? Anh trai Esau, người mà ông cướp quyền thừa kế sẽ có thái độ thế nào đối với ông? Đang khi Giacóp quay cuồng trong suy nghĩ… lúc ấy trời chợp tối, đột nhiên một người lạ tóm lấy ông và bắt đầu vật lộn với ông. Sách Giáo lý Công giáo giải thích: “Truyền thống linh đạo của Hội thánh, qua câu chuyện này, xem biểu tượng của cầu nguyện như một cuộc chiến đức tin và chiến thắng dành cho người kiên trì ( x. St 32,25-31; Lc 18,1-8).
Giacóp đã vật lộn suốt đêm, không buông tay trước đối thủ. Cuối cùng ông đã chiến thắng nhưng bị đối thủ đánh vào khớp xương hông, và từ đó ông phải đi khập khiễng suốt đời. Người lực sĩ bí ẩn đó hỏi tên của tổ phụ và người đó nói với ông: “Người ta sẽ không gọi tên ngươi là Giacóp nữa, nhưng là Israel, vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa và với người ta, và ngươi đã thắng”(c.29). Như muốn nói rằng: ông sẽ không bao giờ là người đi khập khiễng như vậy mà là một người đi thẳng. Ông thay đổi tên, thay đổi cuộc đời và thay đổi thái độ. Ông được gọi là Israel. Rồi Giacóp cũng hỏi người đó: “xin cho tôi biết tên ngài”. Người đó không tiết lộ cho ông biết, nhưng thay vào đó đã chúc phúc cho ông. Sau đó Giacóp nhận ra rằng mình đã gặp được Chúa “diện đối diện” (x. 30-31).
Vật lộn với Chúa: phép ẩn dụ của việc cầu nguyện. Lần khác, Giacóp cho thấy mình có khả năng nói chuyện với Chúa, ông cảm thấy Chúa hiện diện như một người bạn và rất gần gũi. Nhưng trong đêm đó, qua cuộc chiến kéo dài ông thấy gần như chịu thua, vị tổ phụ đã thay đổi. Đổi tên, đổi cách sống và đổi tính cách. Vì một khi không còn làm chủ được tình hình – sự khôn lanh của ông chả giúp gì được, ông không còn là chiến lược gia và không còn là người biết tính toán. Thiên Chúa đưa ông trở về với sự thật phàm trần của ông khiến ông run rẩy và sợ hãi, bởi vì trong cuộc chiến Giacóp đã sợ hãi. Vì lần đó Giacóp không có cái gì khác để trình bày với Chúa ngoài sự yếu đuối và bất lực của mình, kể cả tội lỗi của ông. Nhờ đó Giacóp đã nhận phúc lành từ nơi Thiên Chúa, ông khập khiễng bước vào miền đất hứa: dễ tổn thương và bị tổn thương, nhưng với một trái tim mới. Có lần tôi nghe một ông cụ – ông là người tốt, người kitô hữu tốt, nhưng là người tội lỗi, ông đã phó thác vào Chúa thật nhiều – ông nói: “Thiên Chúa đã giúp tôi; Ngài không bỏ tôi một mình. Tôi sẽ bước vào thiên đàng, dù khập khiễng, nhưng tôi sẽ vào”. Trước kia ông là một người tự tin, tin tưởng vào sự khôn khéo của mình. Ông là một người không để cho ân sủng thấm nhập, bướng bỉnh trước lòng thương xót; ông không biết lòng thương xót là gì. “Tôi đang ở đây tôi đang ra lệnh”, ông không nghĩ rằng mình cần đến lòng thương xót. Nhưng Thiên Chúa đã cứu chuộc những gì đã hư mất. Ngài đã làm cho ông hiểu rằng ông bị giới hạn, ông là người tội lỗi và cần lòng thương xót, Ngài sẽ cứu chữa ông.
Tất cả chúng ta đều có một cuộc hẹn trong đêm với Chúa, trong đêm với cuộc sống của chúng ta, trong nhiều đêm với cuộc đời của mình. Trong những khoảnh khắc mờ mịt, tội lỗi, mất phương hướng, ở đó luôn có một cuộc hẹn với Thiên Chúa. Ngài sẽ làm cho chúng ta ngạc nhiên những lúc chúng ta không mong đợi, những lúc chúng ta thấy mình thực sự cô đơn. Trong chính đêm ấy, đang khi chiến đấu chống lại vô tri, chúng ta sẽ nhận ra rằng mình chỉ là những người nghèo – cho phép tôi nói là “những kẻ đáng thương” – thực sự, trong giây phút đó chúng ta thấy mình là những kẻ đáng thương. Nhưng không có gì phải sợ: bởi vì chính lúc đó Chúa sẽ ban cho chúng ta một cái tên mới, nó chứa đựng ý nghĩa trọn vẹn đời sống chúng ta. Ngài sẽ thay đổi con tim chúng ta và sẽ tuôn đổ phúc lành cho những ai để cho Ngài biến đổi. Một lời mời gọi tuyệt vời đó là hãy để cho Chúa biến đổi. Thiên Chúa biết cách làm điều đó, bởi vì Ngài biết rõ từng người chúng ta. “Lạy Thiên chúa, Chúa biết rõ con”. Mỗi người trong chúng ta đều có thể nói : “Lạy Thiên chúa, Chúa biết rõ con”.

Tác giả bài viết: G. Võ Tá Hoàng

Read More
16Tháng Sáu
2020

Hai hiệu quả của việc tham dự Thánh Thể

16/06/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0
Bài chia sẻ của Đức Thánh cha Phanxicô về hiệu quả của việc tham dự Thánh Thể trong buổi đọc kinh Truyền tin sáng Chúa nhật lễ Mình Máu Chúa tại Vatican.

Anh chị em thân mến

Hôm nay ở Ý và các quốc gia khác mừng kính trọng thể lễ Mình Máu Chúa Kitô. Trong bài đọc thứ hai của phụng vụ hôm nay, thánh Phaolô đánh thức niềm tin của chúng ta nơi mầu nhiệm hiệp thông (x. 1Cor 10, 16-17). Ngài nhấn mạnh đến hai hiệu quả của chén được chia sẻ và bánh được bẻ ra: hiệu quả thuộc mầu nhiệm và hiệu quả thuộc về cộng đoàn.

Ngay từ đầu, Tông đồ Phaolô đã khẳng định: “Khi ta nâng chén chúc tụng mà cảm tạ Thiên Chúa, há chẳng phải là dự phần vào Máu Đức Ki-tô ư?” (c. 16). Những lời này diễn tả hiệu quả thuộc mầu nhiệm hoặc chúng ta có thể nói đó là hiệu quả thiêng liêng của Bí tích Thánh Thể: nó liên quan đến sự kết hiệp với Chúa Kitô, qua hình bánh và rượu Ngài tự hiến để cứu rỗi tất cả mọi người. Chúa Giêsu hiện diện trong Bí tích Thánh Thể để trở nên lương thực cho chúng ta, để được đồng hóa và trở nên người phục hồi sức mạnh trong chúng ta, phục hồi năng lượng và mong muốn bắt đầu trở lại sau mỗi lần ngừng nghỉ hoặc sa ngã. Nhưng điều này đòi hỏi sự đồng ý của chúng ta và sự sẵn lòng để cho cho mình được biến đổi, biến đổi cách suy nghĩ và hành động; nếu không các cử hành Thánh Thể mà chúng ta tham dự bị giảm xuống thành các nghi thức trống rỗng và hình thức. Nhiều lần chúng ta đi tham dự thánh lễ vì phải đi, nó như một hành động xã hội, có vẻ tôn kính, nhưng mang tính xã hội. Nhưng mầu nhiệm nằm ở chỗ khác: đó là Chúa Giêsu hiện diện, Ngài đến để nuôi dưỡng chúng ta.

Hiệu quả thứ hai là tính cộng đoàn và điều đó được thánh Phaolô diễn tả bằng những lời sau: “Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể” (c 17). Đó là sự hiệp thông lẫn nhau giữa những người tham dự Thánh Thể, đến mức họ trở nên một thân thể, như tấm bánh được bẻ ra và phân phát. Chúng ta là cộng đoàn, được nuôi dưỡng bởi Mình và Máu Chúa Kitô. Sự hiệp thông với thân mình Chúa Kitô là dấu chỉ hữu hiệu của sự hiệp nhất, hiệp thông và chia sẻ. Chúng ta không thể tham dự Thánh Thể mà không dấn thân trong tình huynh đệ chân thành, hỗ trợ cho nhau. Tuy nhiên, Thiên Chúa biết rất rõ rằng chỉ bằng sức mạnh của con người thì không đủ cho việc này. Thật vậy Ngài biết rằng giữa các môn đệ luôn có sự cám dỗ về ganh đua, đố kỵ, thành kiến, chia rẽ… tất cả chúng ta đều biết điều này. Chính vì thế Chúa đã để lại cho chúng ta Bí tích của sự Hiện diện thực sự, cụ thể và vĩnh viễn, để khi được kết hiệp với Ngài chúng ta có thể nhận được món quà của tình yêu thương huynh đệ. Chúa Giêsu nói: “Anh em hãy ở lại trong tình yêu của Thầy” (Ga 15,9). Điều này có thể thực hiện được nhờ bí tích Thánh Thể. Hãy ở lại trong tình bạn, trong tình yêu.

Hiệu quả hai mặt của Bí tích Thánh Thể: trước hết là sự kết hiệp với Chúa Kitô và sau là sự hiệp thông giữa tất cả những người được Ngài nuôi dưỡng, liên tục sinh ra và đổi mới cộng đoàn Kitô giáo. Giáo hội làm nên Bí tích Thánh Thể, nhưng cách sâu xa hơn đó là Bí tích Thánh Thể làm nên Giáo hội, và cho phép nó trở thành sứ mạng của mình, ngay cả trước khi hoàn thành nó. Đây là mầu nhiệm của sự hiệp thông Bí tích Thánh Thể: tiếp nhận Chúa Giêsu để Ngài biến đổi chúng ta từ bên trong và tiếp nhận Chúa Giêsu để làm cho chúng ta kết hiệp với nhau chứ không chia rẽ.

Xin Đức Trinh nữ rất thánh giúp chúng ta để chúng ta luôn đón nhận Chúa với sự kinh ngạc và biết ơn vì món quà lớn lao mà Chúa Giêsu đã thực hiện cho chúng ta là để lại cho chúng ta Bí tích Mình và Máu Người.

Tác giả bài viết: G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 566
  • Page 567
  • Page 568
  • …
  • Page 714
  • Next page
Bài viết mới nhất
DANH SÁCH TRANG WEB VÀ MẠNG XÃ HỘI CHÍNH THỨC CỦA CÁC DÒNG TU VÀ TU HỘI TẠI VIỆT NAM
19/04/2026
ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO VIỆT NAM: BAN GIÁO DỤC MẦM NON TỔ CHỨC HỘI THẢO NGÀY 11/4/2026
18/04/2026
[TÔNG DU CAMERUN] ĐỨC THÁNH CHA THĂM CÔ NHI VIỆN NGUL ZAMBA
16/04/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.