2026
[TÔNG DU GUINEA XÍCH ĐẠO] ĐỨC THÁNH CHA CHÀO TỪ BIỆT CHÂU PHI
[TÔNG DU GUINEA XÍCH ĐẠO] ĐỨC THÁNH CHA CHÀO TỪ BIỆT CHÂU PHI
Đức Thánh Cha nói:
Anh chị em thân mến, đã đến lúc tôi phải chia tay anh chị em, chia tay Guinea Xích Đạo và cả châu Phi, khi kết thúc chuyến Tông du mà Thiên Chúa đã ban cho tôi được thực hiện trong mười ngày qua.
Cám ơn Giáo hội Guinea Xích Đạo
Ngài bày tỏ lòng biết ơn Đức Tổng Giám mục và các Giám mục, các linh mục, và toàn thể tín hữu, “dân Thiên Chúa đang lữ hành trên mảnh đất này, nơi đã đón nhận hạt giống Tin Mừng suốt 170 năm qua”.
Những lời của Đức Thánh Cha đã được các tín hữu đáp lại với những tiếng vỗ tay và reo vui.
Cám ơn các nhà chức trách dân sự
Ngài cũng cám ơn các nhà chức trách dân sự của đất nước và tất cả những ai, bằng nhiều cách khác nhau, đã góp phần vào sự thành công tốt đẹp của chuyến viếng thăm.
Kho tàng vô giá của đức tin, đức cậy và đức mến
Đặc biệt, Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Tôi rời châu Phi với một kho tàng vô giá của đức tin, đức cậy và đức mến: một kho tàng được dệt nên từ những câu chuyện, những gương mặt, những chứng tá vừa tràn đầy niềm vui vừa thấm đẫm đau khổ, làm phong phú sâu xa đời sống của tôi và sứ vụ của tôi với tư cách là Đấng kế vị thánh Phêrô”.
Lời mời gọi dành cho châu Phi
Đức Thánh Cha nói tiếp: “Cũng như trong những thế kỷ đầu của Giáo hội, ngày nay châu Phi được mời gọi đóng góp cách quyết định vào sự thánh thiện và đặc tính truyền giáo của đoàn dân Kitô giáo”.
Ngài kết thúc với lời cầu xin Đức Trinh Nữ Maria mà ngài hết lòng phó thác, chuyển cầu cho tất cả các tín hữu, gia đình, cộng đoàn, đất nước của họ và toàn thể các dân tộc châu Phi.
Nguồn: vaticannews.va/vi/
2026
AD LIMINA 2026 – NGÀY V: VIẾNG MỘ THÁNH PHÊRÔ VÀ YẾT KIẾN ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
AD LIMINA 2026 – NGÀY V: VIẾNG MỘ THÁNH PHÊRÔ VÀ YẾT KIẾN ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
Quý Đức Cha khởi đầu ngày mới bên Bí tích Thánh Thể, kín múc sức mạnh thiêng liêng cho những giờ phút trọng đại. Sau giờ điểm tâm, các ngài vào Vatican, kính viếng hầm mộ vị Tông đồ trưởng – Giáo hoàng tiên khởi của Hội thánh.
Việc viếng mộ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, cùng cuộc yết kiến Đức Giáo hoàng, là hai hoạt động cốt yếu của chuyến Ad Limina Apostolorum. Đây không chỉ là nghĩa vụ giáo luật, mà sâu xa hơn, là cử chỉ biểu lộ sự hiệp thông trong đức tin tông truyền và sứ vụ mục tử với Đấng Kế vị Thánh Phêrô.


Hiện diện trước phần mộ của Vị được Chúa Giêsu trao trách nhiệm: “Hãy làm cho anh em của con nên vững mạnh” (Lc 22,32), quý Đức Giám mục một lần nữa xác tín mạnh mẽ sứ mạng bảo vệ và truyền đạt đức tin tông truyền – nền tảng của sự hiệp nhất Hội thánh. Trong tư cách kế vị các Tông đồ, các Đức Giám mục được mời gọi xây dựng Giáo hội địa phương trên đá tảng đức tin ấy, trong sự hiệp thông với Đức Thánh Cha – dấu chỉ hữu hình của sự hợp nhất Giáo hội. Hình ảnh các trụ cột Giáo hội Việt Nam neo mình bên trái tim của Giáo hội hoàn vũ, bên phần mộ của Thánh Tông đồ Phêrô làm sáng lên dung mạo một Hội thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
Gặp Đức Mẹ La Vang trong Vườn Vatican
Tiếp sau Thánh lễ, Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) cùng anh chị em đang tu học và sinh sống tại Rôma có giây phút thật đặc biệt: cùng quy tụ bên đài Đức Mẹ La Vang trong Vườn Vatican.

Đây là lần đầu tiên các Đức Giám mục Việt Nam được sum họp bên Mẹ ngay giữa lòng Giáo hội Hoàn vũ, dâng lời kinh xin Mẹ cầu bầu và che chở Giáo hội quê nhà.

Yết kiến Đức Thánh cha Lêô XIV
Lúc 10g30, các Đức Giám mục hân hoan bước vào Dinh Tông Toà để tiếp kiến Đức Thánh Cha. Vừa trở về sau chuyến tông du Phi châu, Đức Giáo hoàng niềm nở đón tiếp đoàn, ngài cho biết chính cuộc gặp gỡ với anh em giám mục đến từ Việt Nam đã tiếp thêm cho ngài sức mạnh, sự nâng đỡ và niềm vui.


Đức cha Chủ tịch HĐGMVN dâng lên Đức Thánh Cha tâm tình thảo kính của toàn thể Dân Chúa tại Việt Nam, đồng thời bày tỏ niềm ao ước được ngài ghé thăm quê hương. Đức Thánh Cha vui mừng đón nhận lời mời, dẫu vẫn còn một số bước cần hoàn tất để chuyến viếng thăm trở thành hiện thực.




Đức Giáo hoàng đặc biệt quan tâm đến công cuộc đào tạo linh mục và tu sĩ: Giáo hội Việt Nam có nhiều ơn gọi để phục vụ Dân Chúa, nhưng những ơn gọi ấy cần được huấn luyện đầy đủ để có thể trở nên những môn đệ đích thực, thánh thiện và nhiệt thành loan báo Tin mừng. Ngài cũng nêu lên những thách đố mà trí tuệ nhân tạo và các phương tiện truyền thông đang đặt ra: bên cạnh nhiều công dụng hữu ích, vẫn còn đó tình trạng thông tin sai lạc, giả dối và gây hấn – Giáo hội cần giúp các tín hữu phân định và sử dụng không gian mạng để quảng bá sự thật, tình thương và Tin mừng của Chúa.

Chào thăm Bộ Truyền thông
Buổi chiều, HĐGMVN đến chào thăm Bộ Truyền thông. Các vị hữu trách của Bộ đánh giá cao những nỗ lực truyền thông của Giáo hội Việt Nam, đồng thời ước mong các tín hữu được nên thánh ngang qua chính lãnh vực này. Trong một thế giới đầy tin giả, người làm truyền thông Công giáo trước hết phải là chứng nhân cho sự thật; và truyền thông Công giáo phải nhắm đến sứ vụ loan báo Tin mừng, chứ không dừng lại ở việc truyền tải thông tin. Lục địa kỹ thuật số, dù rộng lớn, vẫn chỉ là một phần nhỏ của thế giới: chính việc cùng sống, cùng tương quan và hiện diện cụ thể với nhau để chia sẻ đức tin mới là chứng tá đích thực.
Chào thăm Phủ Quốc vụ khanh Toà thánh
Chiều tối, đoàn đến chào thăm Phủ Quốc vụ khanh Toà thánh. Đức Hồng y Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Toà thánh, cùng Đức Tổng Giám mục Gallagher vui mừng tiếp đón quý Đức Giám mục Việt Nam. Sau lời chào của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN, Đức Hồng y ân cần thăm hỏi từng vị và chia sẻ niềm vui về sự phát triển của Giáo hội Việt Nam. Ngài cũng nhắc đến cuộc gặp gỡ gần đây với phái đoàn Chủ tịch Quốc hội Việt Nam, đồng thời lắng nghe quý Đức Giám mục chia sẻ về tình hình của các giáo phận.

Đức Hồng y bày tỏ niềm hy vọng tiến trình ngoại giao giữa Toà thánh và Nhà nước Việt Nam sẽ tiếp tục đạt được nhiều thành quả tốt đẹp, đồng thời ước mong trong tương lai gần sẽ được ghé thăm Giáo hội Việt Nam thân yêu.
Một ngày Ad Limina với những cuộc gặp gỡ quan trọng đã khép lại trong tâm tình tạ ơn, mở ra niềm hy vọng lớn lao cho Dân Chúa tại Việt Nam. Hãy cùng nhau cảm tạ Chúa, vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương (x. Tv 136,1).
2026
CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM NÓI VỚI ĐỨC LÊÔ XIV RẰNG GIÁO HỘI CỦA HỌ LÀ MỘT GIA ĐÌNH
CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM NÓI VỚI ĐỨC LÊÔ XIV RẰNG GIÁO HỘI CỦA HỌ LÀ MỘT GIA ĐÌNH

Trở lại Vatican sau chuyến Tông du 11 ngày tới bốn quốc gia châu Phi, lịch trình của Đức Giáo hoàng Lêô XIV tại Rôma lập tức được tiếp tục. Sáng hôm sau khi trở về từ Guinea Xích đạo, ngài đã tiếp kiến các Giám mục Việt Nam trong chuyến thăm ad limina của họ.
Chuyến thăm “ad limina Apostolorum”, do các Giám mục hiệp thông với Tòa thánh thực hiện, nhằm mục đích củng cố trách nhiệm của họ với tư cách là những người kế vị các Tông đồ và sự hiệp thông phẩm trật của họ với Người kế vị Thánh Phêrô. Tập trung vào việc cầu nguyện tại các lăng mộ của Thánh Phêrô và Thánh Phaolô, chuyến thăm này cũng là một thời điểm quan trọng trong sứ vụ của Đức Giáo Hoàng, trong đó ngài gặp gỡ các Giám mục để thảo luận về các vấn đề liên quan đến sứ mang Giáo hội của họ.

Sau buổi tiếp kiến của Đức Giáo hoàng, Đức cha Đaminh Nguyễn Tuấn Anh của Giáo phận Xuân Lộc đã mô tả cuộc gặp gỡ là thân ái, nói rằng ngay cả “sau một hành trình dài đến châu Phi, [Đức Giáo hoàng] vẫn dành thời gian sáng nay để gặp gỡ chúng tôi bằng tất cả tấm lòng.
Với hơn 7 triệu tín hữu Công giáo, Việt Nam là nơi có cộng đồng Công giáo lớn thứ năm ở châu Á. Đức cha Nguyễn Tuấn Anh cho biết Đức Giáo hoàng rất vui khi được nghe về Giáo hội địa phương ở đất nước, mà Đức Cha mô tả là có “đức tin mạnh mẽ”. Ngài nói thêm rằng trong thế giới ngày càng phát triển dựa trên công nghệ, Giáo hội Việt Nam đang nỗ lực giải đáp những vấn đề liên quan đến đức tin, trí tuệ nhân tạo và truyền thông đại chúng.
Do đó, Đức Cha nhấn mạnh sự cần thiết phải “hiệp nhất” để đối mặt với những thách thức hiện đại này.

Sau đây là bản ghi lại cuộc phỏng vấn đã được biên tập lại cho rõ ràng hơn.
Vatican News: Sáng nay, các Giám mục Việt Nam đã gặp Đức Giáo hoàng Lêô XIV trong khuôn khổ chuyến thăm ad limina của các ngài. Cuộc gặp gỡ đó diễn ra như thế nào?
Đức cha Nguyễn Tuấn Anh: Thứ nhất, sau một hành trình dài đến châu Phi, sáng nay ngài đã dành thời gian gặp gỡ chúng tôi bằng tất cả tấm lòng. Chúng tôi cảm nhận được điều đó, và ngài cũng đã nói như vậy. Mặc dù hơi mệt, ngài vẫn rất vui mừng và hạnh phúc khi được gặp chúng tôi và nghe về Giáo hội Việt Nam. Thứ hai, cách ngài giao tiếp với chúng tôi rất huynh đệ.
Ngài quả thật là Người kế vị Thánh Phêrô, và chúng tôi là những người kế vị các Tông đồ. Bầu không khí sáng nay thật ấm cúng, như một gia đình của Giáo hội. Tất cả chúng tôi đều có trách nhiệm góp phần tạo nên sự hiệp nhất và hiệp thông trong Giáo hội. Chúng tôi thực sự cảm thấy mình đang hiệp thông với Đức Giáo hoàng, Tòa thánh và Giáo hội hoàn vũ. Giáo hội Việt Nam là một gia đình, và trong văn hóa của chúng tôi, gia đình rất quan trọng.
Giáo hội cũng đã được chúc lành bởi ân sủng của Thiên Chúa và bởi máu của các vị tử đạo.
Vatican News: Hoàn cảnh Giáo hội Việt Nam hiện nay như thế nào?
Đức cha Nguyễn Tuấn Anh: Tôi nghĩ trong Giáo hội, chúng tôi luôn cần sự đóng góp và hiệp nhất của tất cả mọi người: các giám mục, linh mục, giáo dân và tu sĩ. Chúng tôi được đánh giá cao vì đức tin mạnh mẽ của chúng tôi. Nhưng chúng tôi cũng phải đối mặt với tất cả những thách thức như mọi người khác, đặc biệt là hiện nay với trí tuệ nhân tạo và truyền thông đại chúng. Vì vậy, chúng tôi cần hiệp nhất; chúng tôi cần thống nhất, và với ơn Chúa, chúng tôi có thể đối mặt với thách thức này trên con đường đức tin, trên con đường hy vọng.
Tý Linh chuyển ngữ từ vaticannews.va/en
Nguồn: xuanbichvietnam.net
2026
ÔNG CỐ DIỆP, NGƯỜI Ở LẠI GIỮA DÂN MÌNH
ÔNG CỐ DIỆP, NGƯỜI Ở LẠI GIỮA DÂN MÌNH
Ông cố Diệp ơi,
Hồi nhỏ, con hay thắc mắc về cái danh xưng “ông cố” mà bà con mình hay gọi các linh mục. Con có đứa bạn cũng ở miền Tây quê ông, nó nói ở miền Tây, người ta kỵ nhất là sự xa cách, nên ai mà mình thương, mình quý, mình coi như ruột thịt trong nhà thì mới dám gọi bằng cái tiếng “cố”.
Nên con cũng muốn gọi Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp là “ông cố”, giống như cái cách người dân Tắc Sậy vẫn gọi. Dù con chưa từng gặp ông, nhưng cái tên của ông thì nghe riết thành quen. Vì hồi nhỏ, mỗi lần theo người lớn đi lễ, con hay nghe người ta nhắc: “Cha Diệp đó nghen, linh lắm!” Lúc đó con đâu hiểu gì nhiều. Chỉ thấy người ta đứng trước bàn thờ, chắp tay, có người thì rưng rưng nước mắt. Con cũng đứng ké, nhìn theo, mà trong lòng thì cứ thắc mắc: sao người ta thương ông cố dữ vậy?
Hôm nay, tự dưng có duyên cầm được cuốn sách “Con Sóc Trên Tàu Dừa” lên đọc, con mới thấy mình ngộ ra được biết bao nhiêu chuyện. Cái tên cuốn sách nghe qua thì thấy nó lạ lẫm, ngộ ngộ sao đâu, nhưng mà tới chừng ngồi ngẫm lại một hồi, tự nhiên thấy cái bụng mình nó thương dữ dội hà. Nó thương cái kiểu mộc mạc, bình dân như màu xanh của lá dừa, như cái tính nết chịu thương chịu khó của dân mình hồi đó tới giờ vậy. Hệt như cái tánh nết ông cố dành cho bà con mình vậy đó. Lúc nào ông cũng giống như con sóc nhỏ tận tụy trên tàu dừa quê hương, cứ thoăn thoắt đi hết nhà này tới nhà kia, lo cho dân nghèo từng miếng ăn, dạy họ từng lời kinh. Ông cố chọn sống “ở giữa” cuộc đời. Ở giữa những phận người khổ cực lầm than, ở giữa những trăn trở, lo âu của một thời loạn lạc. Cái sự thánh thiện của ông cố, sau khi con đọc xong mấy trang viết ấy, con thấy nó hổng phải cái gì lóng lánh hay xa xôi tít tắp đâu. Ngược lại, nó thơm nồng mùi lúa mới, thơm mùi phù sa mặn đắng vốn đặc trưng của đất quê mình. Chính thái độ đứng “ở giữa” dân mình như vậy, nên người ta mới thương, mới nhớ ông cố hoài cho tới tận bây giờ.
Ở dưới quê con, người ta quý nhau cũng chỉ vì cái lẽ đó. Chẳng cần phải thưa gởi hay nói năng chi cho nhiều, chỉ cần cái lâm nguy, lúc gian nan nhứt mà vẫn còn thấy mặt nhau, chịu ở lại với nhau, vậy là đủ đầy rồi. Con nghe người ta kể lại, tới cái lúc dầu sôi lửa bỏng, nguy hiểm kề cận bên mình, vậy mà ông cố vẫn nhứt quyết không chịu rời đi. Con nghĩ bụng, chắc cái hồi đó ông cố cũng có biết bao nhiêu là lựa chọn chớ bộ. Ở đời này, ai mà hổng ham sống sợ chết; ai mà hổng muốn tìm chỗ yên thân. Nhưng mà ông cố quyết tâm chọn ở lại. Cái lựa chọn đó, con thấy nó hổng phải kiểu anh hùng lẫm liệt gì đâu, mà nó giống hệt như tấm lòng của một người cha, người chú trong nhà, vì thương quá mà hổng nỡ bỏ mặc đám con cháu, bỏ mặc bà con mình lại phía sau trong lúc ngặt nghèo. Cái lựa chọn ở lại đó, người ngoài nhìn vô thấy lạ, nhưng người miền Tây mình thì hiểu. Nó hệt như rễ dừa, cứ âm thầm bám sâu vô đất phèn mặn chát để giữ cho cây đứng vững trước giông bão. Ông cố không nỡ bỏ dân vì cái tình đã “dính” vô nhau rồi thì khó mà buông được. Ông chết để dân được sống, một cái chết nhẹ tênh như lá dừa rụng xuống dòng kênh, nhưng lại để lại cái nghĩa nặng tình thâm tới ngàn đời.
Ông ở lại, rồi ông mất.
Nghe đơn giản vậy thôi, mà cái “ở lại” đó, nó đi xa dữ lắm. Từ một xóm nhỏ, từ một vùng quê có cánh đồng, có con rạch, có tàu dừa… câu chuyện của ông đi xa hơn. Đi tới những nơi mà chắc hồi đó ông cũng không nghĩ tới. Rồi người ta tìm về. Người ta cầu nguyện. Người ta kể lại câu chuyện của ông cho người khác nghe. Không phải vì muốn làm cho lớn, mà vì cái gì đó trong lòng người ta không quên được.
Con cũng vậy. Dù sinh ra sau này, dù không sống trong thời của ông, nhưng mỗi lần nghe kể, con vẫn thấy có cái gì đó rất thật. Không phải chuyện xa vời, mà là chuyện của một con người sống trọn vẹn với những gì mình tin.
Nên khi đọc sách về cuộc đời ông cố, con thấy như mình đang được đi lại trên những con đường đất quê những năm tháng cũ. Cuốn sách không bắt con phải nhớ ngày, nhớ tháng, nó chỉ bắt con phải cảm nhận. Cảm cái hơi ấm của một bàn tay mục tử, cảm cái nghĩa khí của một người con Nam Bộ dám lấy mạng sống mình để giữ gìn sự sống cho bà con.
Ông cố à,
Bây giờ người ta đang nói nhiều về việc ông được tuyên phong Chân phước. Con nghe mà thấy vui cái bụng. Vui như chuyện của người thân trong nhà được vinh danh vậy đó. Nghĩ kỹ lại, con thấy hình như ông vẫn vậy. Vẫn là “ông cố Diệp” của bà con mình. Vẫn gần, vẫn đơn sơ. Chỉ có điều, từ cánh đồng, con rạch, tàu dừa… con đường của ông bây giờ đã chạm tới bàn thờ của Hội thánh. Nghe thì xa, mà sao thấy cũng gần. Con nghĩ, chắc ông cũng không có ý “đi xa” tới vậy đâu. Ông chỉ sống trọn phần của mình thôi. Mà có khi, chính vì sống trọn cái phần đời mình như vậy, nên con đường mới tự nhiên mở ra. Thực sự con đường đi từ tàu dừa tới bàn thờ Hội thánh, xét cho cùng đâu có xa xôi gì. Nó chỉ dài bằng đúng một trái tim biết yêu thương cho tới tận cùng, yêu tới mức không còn giữ lại gì cho riêng mình, phải vậy không ông cố?
Mà lạ lắm ông cố à, có những câu chuyện tưởng chừng đã trôi theo con nước, vậy mà vẫn có người nhặt lại, ngồi kể bằng một giọng rất nhẹ. Không làm lớn chuyện, không cố giải thích, chỉ như ngồi bên bờ rạch, nhìn con sóc chuyền qua mấy tàu dừa, rồi chậm rãi nói về một con người đã từng sống giữa xóm làng này.
Con nghĩ, chắc ông cũng không ngờ có ngày câu chuyện đời mình lại được kể theo cách này: hiền như gió, mà thấm sâu như nước. Thôi, con xin dừng ở đây nghen ông cố, chớ mà nấn ná nói thêm hồi nữa, có khi con lại lỡ miệng khui hết trơn mấy cái chuyện kín trong lòng ra thì kỳ lắm.
Để con ra ngó coi bữa nay mấy con sóc có còn nhảy nhót, đùa giỡn trên mấy tàu dừa trước ngõ mình không. Biết đâu chừng, thấy con người quen, tụi nó lại xúm xít kể con nghe thêm mấy chuyện hồi xửa hồi xưa về ông cố nữa thì sao.
Ông cố nhớ cầu nguyện cho tụi con nghen!
Sơ Maria Madeleine Nguyễn Thị Lan, Dòng Thánh Phaolô – Thiện Bản (OSP)
