2020
Đức Tổng giám mục của Medan, Indonesia, dương tính với Covid-19
Đức Tổng giám mục của Medan, Indonesia, dương tính với Covid-19
Đức Tổng giám mục Kornelius Sahaung của giáo phận Medan, Indonesia cùng với cha tổng đại diện và hai tu sĩ dòng Phanxicô Cappuchino bị nhiễm Covid-19. Các vị đã được cách ly theo dõi.
Phát ngôn viên của giáo phận nói: Đức cha hiện ở trong tình trạng sức khoẻ tốt. Ngài có thể tắm rửa và ăn uống mà không cần sự trợ giúp bên ngoài. Tất cả các quy trình an toàn cần thiết đều đã được tuân thủ”.
Ngoài Đức tổng giám mục, ba cha khác Dòng Phanxicô cũng dương tính với Covid-19. Tổng cộng có 15 người sống hoặc làm việc trong tòa giám mục: tất cả đều đã được xét nghiệm và đều cách ly tự nguyện.
Để đảm bảo các hoạt động của giáo phận, Đức TGM Sahaung đã trao thêm nhiệm vụ cho cha Benyamin Purba OFM. Cha Benyamin sẽ đảm nhận trách nhiệm quản lý các tình huống của giáo phận cho đến khi mọi sự trở lại bình thường.
Cha Benyamin khuyến khích tất cả những người đã tiếp xúc với Đức tổng giám mục đến các trung tâm y tế để kiểm tra, tránh sự lây nhiễm. (Asianews 20/07)
Văn Yên, SJ
2020
Phúc trình của Caritas quốc tế
Phúc trình của Caritas quốc tế
Hôm 16/7/2020 vừa qua, Tổ chức Caritas quốc tế đã công bố phúc trình thường niên 2019, trong cuộc họp báo trực tuyến, trình bày hoạt động nổi bật của 162 tổ chức Caritas quốc gia, thành viên của Caritas quốc tế, trong đó cũng có Caritas Việt Nam, trong việc phục vụ những người nghèo khổ nhất.
Đức Thánh cha Phanxicô và Đức Hồng y Antonio Luis Tagle | Credit: Vatican Media via CNS
Các hoạt động của các cơ quan bác ái Công giáo này nhắm đáp lại các cuộc khủng hoảng nhân đạo tại các nơi trên thế giới, mang lại tiếng nói cho những người nghèo nhất: từ cuồng phong Idai thổi qua miền nam Phi châu cho đến dịch Ebola ở Cộng hòa dân chủ Congo: động viên và gây ý thức cho sáu triệu người về các phương thức phòng ngừa Ebola virus. Phúc trình cũng nói đến cuộc khủng hoảng người tị nạn Rohingya ở Bangladesh, hoặc những cuộc khủng hoảng dài hạn như ở Venezuela và Gaza.
Phúc trình Caritas 2019 đã được ông tổng thư ký Caritas quốc tế, Aloysius John, người Pháp gốc Ấn độ, trình bày. Ông đặc biệt lưu ý về hai cuộc khủng hoảng quan trọng đang đòi được đối phó tức khắc và quyết liệt từ phía tất cả mọi người thiện chí, các vị lãnh đạo cũng như mọi thành phần của gia đình nhân loại: Trước tiên là tình trạng nợ nần của các nước nghèo nhất – những món nợ này nhiều khi phải trả bằng mồ hôi nước mắt của những người nghèo nhất tại các nước ấy. Tiếp kiến là các biện pháp cấm vận kinh tế tại Trung Đông, đặc biệt là Liban, Siria và các nước láng giềng.
Đức Hồng y Antonio Luis Tagle, người Philippines, trong tư cách là Chủ tịch Caritas quốc tế, đặc biệt lưu ý về tình trạng các nước nghèo nhất nợ nần các nước giàu. Ngài nói: “Những người dân thường và người nghèo là nạn nhân của các vụ cấm vận kinh tế”. Cũng vậy, tình trạng chiến tranh và bạo lực trên giới đang cản trở việc thực thi công bằng xã hội.
Trong cuộc họp báo, Đức Hồng y Tagle cũng kêu gọi chuẩn bị đối phó với “Những hậu quả thê thảm của đại dịch Covid-19 với nguy cơ hàng triệu người sẽ chết vì đói”. (Sir 17-7-2020) Trần Đức Anh, O.P.
2020
Tóm tắt Huấn thị của Bộ Giáo sĩ về việc cải cách giáo xứ và tái cơ cấu giáo phận
Tóm tắt Huấn thị của Bộ Giáo sĩ về việc cải cách giáo xứ và tái cơ cấu giáo phận
Huấn thị của Bộ Giáo sĩ đề ra các dự án khác nhau để cải cách giáo xứ giữa tình trạng thiếu ơn gọi và canh tân sự dấn thân của giáo dân trong việc loan báo Tin Mừng.
Ngày 20/07/2020, Bộ Giáo sĩ đã ban hành Huấn thị về việc “hoán cải mục vụ của cộng đồng giáo xứ để phục vụ cho sứ vụ loan báo Tin Mừng của Giáo hội”. Huấn thị này đã được Đức Thánh Cha Phanxicô phê chuẩn vào ngày 27/06 và được Bộ Giáo sĩ ký ngày 29/06. Huấn thị mở rộng các hướng dẫn trước đây về giáo xứ, bắt đầu bằng tài liệu Ecclesia de mysterio (1997) và Linh mục, mục tử và người hướng dẫn của cộng đoàn (2002).
Huấn thị mới không đưa ra bất kỳ luật mới nào nhưng đưa ra những cách thức để áp dụng các quy tắc giáo luật hiện hành cho có hiệu năng hơn, với mục đích cổ võ sự đồng trách nhiệm của những người đã lãnh nhận Bí tích rửa tội và thúc đẩy việc chăm sóc mục vụ dựa trên sự gần gũi và hợp tác giữa các giáo xứ.
Nguyên tắc chính yếu của Huấn thị là Giáo hội có chỗ cho mọi người, trong khi tôn trọng ơn gọi của mỗi người.
Điều nổi bật nhất trong Huấn thị là sự khẩn thiết canh tân truyền giáo, một sự hoán cải mục vụ để có thể tái khám phá ra sự năng động và sáng tạo giúp giáo xứ luôn luôn “đi ra”, với sự hỗ trợ và đóng góp của tất cả mọi người đã được rửa tội.
Giáo hội: Ngôi nhà giữa các ngôi nhà
Trong phần thứ nhất, từ chương 1-6, Huấn thị suy tư về việc đổi mới mục vụ, tiếp cận truyền giáo và các giá trị của giáo xứ trong bối cảnh đương đại. Huấn thị mô tả giáo xứ là “một ngôi nhà giữa nhiều ngôi nhà” khi là dấu chỉ trường tồn của Đấng Phục Sinh ở giữa Dân Người và bản chất truyền giáo của nó là nền tảng cho việc truyền giáo. Toàn cầu hóa và thế giới kỹ thuật số đã làm thay đổi sự liên kết cụ thể của nó về lãnh thổ mà nó bao trùm. Do đó, giáo xứ không còn là một không gian địa lý, mà là một không gian hiện hữu. Chính trong bối cảnh này, “tính linh hoạt” của giáo xứ xuất hiện, cho phép nó đáp ứng những yêu sách của thời đại và thích nghi việc mục vụ với các tín hữu và với lịch sử.
Canh tân truyền giáo
Do đó, Huấn thị nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc canh tân sứ mệnh truyền giáo trong các cấu trúc của giáo xứ: tránh xa sự tự quy chiếu và loại bỏ sự giáo sĩ hóa, phải nhắm đến sự linh động thiêng liêng và cuộc hoán cải mục vụ dựa trên việc loan báo Lời Chúa, đời sống bí tích và chứng tá bác ái.
“Văn hóa gặp gỡ” phải là bối cảnh thiết yếu cho việc đối thoại, đoàn kết và cởi mở đón nhận mọi người. Theo cách này, các cộng đồng giáo xứ có thể phát triển một “nghệ thuật đồng hành” thực sự. Đặc biệt, Huấn thị khuyến khích trở nên chứng nhân về đức tin trong đức ái và nhấn mạnh tới tầm quan trọng của việc chăm sóc người nghèo mà giáo xứ loan báo Tin Mừng và được rao giảng Tin Mừng bởi họ.
Mỗi tín hữu được rửa tội phải là một nhân tố tích cực trong việc truyền giáo và do đó thay đổi tâm thức và đổi mới nội tâm là điều thiết yếu để thực hiện một cuộc cải cách truyền giáo về mục vụ. Đương nhiên, các quá trình thay đổi này cần phải linh hoạt và tiệm tiến, để mọi dự án được đặt trong bối cảnh thực tế của đời sống cộng đoàn, không nên được áp đặt và không nên “giáo sĩ trị” việc chăm sóc mục vụ.
Những phân chia trong giáo phận
Phần thứ hai của Huấn thị, từ chương 7-11, bắt đầu với việc phân tích vấn đề phân chia giáo xứ. Trước hết, Huấn thị giải thích rằng các giáo xứ cần tuân thủ theo một nguyên tắc chính là sự gần gũi, trong khi xét tới những điểm tương đồng về dân số và những đặc điểm của địa hạt. Tiếp đến, Huấn thị tập trung vào các tiến trình cụ thể liên quan đến việc thành lập, sáp nhập hoặc phân chia các giáo xứ, và về các điều khoản liên quan đến Vicariati Foranei (còn được gọi là hạt), liên kết một số giáo xứ, và các đơn vị mục vụ, qui tụ một số hạt (Vicariati Foranei).
Cha sở: “mục tử” của cộng đoàn
Sau đó, Huấn thị nói đến chủ đề chăm sóc mục vụ của các cộng đoàn giáo xứ, theo cách thông thường và cách ngoại thường. Trước hết, Huấn thị nhấn mạnh vai trò của cha sở là một “mục tử ” của chính cộng đồng. Ngài phục vụ giáo xứ, chứ không phải giáo xứ phục vụ ngài, và ngài chăm sóc toàn bộ các linh hồn. Do đó, cha sở phải là người đã được lãnh nhận chức linh mục; mọi khả năng khác đều bị loại trừ.
Là người quản lý tài sản của giáo xứ và là đại diện pháp lý của giáo xứ, cha sở được bổ nhiệm vô hạn định, vì lợi ích của linh hồn đòi có sự ổn định cũng như những hiểu biết về cộng đoàn và sự gần gũi. Tuy nhiên, Huấn thị cũng nhắc nhở rằng, những nơi Hội đồng giám mục đã ấn định bằng văn bản, một Giám mục có thể bổ nhiệm một linh mục chính xứ cho một thời gian cố định, với điều kiện là không ít hơn 5 năm.
Khi đến tuổi 75, cha sở có “nghĩa vụ luân lý” làm đơn từ chức; nhưng việc từ chức chỉ bắt đầu khi được Đức Giám Mục chấp thuận và thông báo chấp thuận bằng văn bản. Trong mọi trường hợp, sự chấp nhận luôn có “nguyên nhân chính đáng và tương xứng” để tránh ý niệm “duy chức năng” của thừa tác vụ.
Các phó tế: các thừa tác viên được phong chức, không phải là người ‘nửa linh mục nửa giáo dân’
Một phần lớn của chương thứ tám dành riêng nói về các phó tế. Họ là cộng sự viên của Giám mục và của các linh mục trong sứ mạng truyền giảng Tin Mừng. Họ được thụ phong chức phó tế và tham dự vào Bí tích Truyền chức, đặc biệt trong lĩnh vực truyền giáo và bác ái, bao gồm việc quản trị tài sản, loan báo Tin Mừng và phục vụ tại bàn tiệc Thánh Thể. Trích dẫn lời của Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng ơn gọi của các phó tế không được nhìn dưới lăng kính duy giáo sĩ hay duy chức năng, Huấn thị khẳng định rằng các phó tế không được xem là “nửa linh mục nửa giáo dân”.
Chứng tá của những người thánh hiến và sự dấn thân quảng đại của giáo dân
Bộ Giáo sĩ cũng suy tư về các tu sĩ nam nữ, cũng như giáo dân, trong các cộng đồng giáo xứ. Trước hết, về các tu sĩ nam nữ, Huấn thị nhắc rằng họ đóng góp trên hết nhờ bản chất của họ, là “chứng tá của việc theo Chúa Kitô cách triệt để”. Về các giáo dân, Huấn thị nhắc rằng họ tham gia vào hoạt động loan báo Tin Mừng của Giáo hội. Họ được mời gọi “dấn thân cách quảng đại” qua cuộc sống hàng ngày theo Tin Mừng, trong khi phục vụ cộng đồng giáo xứ.
Các giáo dân có thể là các thừa tác “Đọc sách và Giúp lễ” trong việc phục vụ Bàn thánh và các công tác được trao phó. Họ hiệp thông trọn vẹn với Giáo hội công Giáo, được huấn luyện đầy đủ và có một đời sống cá nhân mẫu mực. Ngoài ra, trong những hoàn cảnh đặc biệt, họ có thể nhận được các nhiệm vụ khác từ Đức Giám Mục, “theo phán quyết thận trọng của ngài”, như việc cử hành Phụng vụ Lời Chúa và các nghi thức an táng, cử hành Bí tích Thanh tẩy, hướng dẫn chuẩn bị hôn nhân – và với phép của Tòa Thánh – họ có thể giảng trong Nhà thờ hoặc nhà nguyện trong trường hợp cần thiết. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, giáo dân không được giảng trong các Thánh lễ.
Các cơ quan đồng trách nhiệm trong Giáo hội
Hội đồng Tài chính
Huấn thị cũng suy tư về các cơ quan của giáo xứ có đồng trách nhiệm trong Giáo hội, trong đó có Hội đồng Tài chính Giáo xứ, với chức năng tư vấn, do cha sở chủ trì, và có ít nhất là ba thành viên. Cơ quan này cần thiết vì điều hành tài sản của giáo xứ là một lãnh vực quan trọng của việc loan báo Tin Mừng và chứng tá Tin Mừng, cả trong Giáo hội và xã hội dân sự.
Bộ Giáo sĩ xác quyết: Tất cả tài sản thuộc về giáo xứ, chứ không thuộc về cha sở. Do đó, nhiệm vụ của Hội đồng Tài chính Giáo xứ sẽ thúc đẩy một “văn hóa đồng trách nhiệm, minh bạch hành chính và phục vụ cho các nhu cầu của Giáo hội.”
Hội đồng Mục vụ
Hội đồng Mục vụ Giáo xứ cũng đóng vai trò cố vấn, và rất được khuyến khích. Hội đồng Mục vụ không phải là một cơ quan công quyền quan liêu; ngược lại nó phải kiến tạo tinh thần hiệp thông, đề cao tính trung tâm của Dân Chúa như chủ thể tích cực của việc loan báo Tin Mừng. Chức năng trung tâm của Hội đồng này là tìm kiếm và nghiên cứu các đề nghị thực hành cho các sáng kiến mục vụ và bác ái của giáo xứ, hài hòa với chương trình của giáo phận. Tất cả các đề xuất phải được sự chấp thuận của cha xứ trước khi được mang ra thi hành.
Các Bí tích được ban nhưng không; dâng cúng là việc tự nguyện
Chương cuối tập trung vào việc dâng cúng cho các cử hành bí tích. Việc dâng cúng này là một hành động tự do và không được xem như một thứ tiền công hay thuế má. Huấn thị khuyến nghị: Đời sống bí tích không nên “mặc cả” và việc cử hành Thánh lễ, giống như các việc mục vụ khác, không thể bị áp giá cả, thương lượng hoặc buôn bán. Thay vào đó, các linh mục được khuyến khích là gương mẫu đạo đức trong việc sử dụng tiền, thông qua lối sống điều độ và quản lý minh bạch tài sản của giáo xứ. Bằng cách này, các ngài sẽ có thể giúp các tín hữu ý thức để họ sẵn sàng đóng góp cho nhu cầu của giáo xứ cũng là “chuyện của họ”.
Các tài liệu trước đây
Huấn thị mới này ra đời sau Huấn thị được liên Thánh bộ ban hành năm 1997, “Ecclesia de mysterio, về các vấn đề liên quan đến sự cộng tác của tín hữu với cha xứ” và Huấn thị của Bộ Giáo sĩ ban hành năm 2002, đề cập đến “Linh mục chính xứ và cộng đoàn giáo xứ.” Hồng Thủy
Nguồn: vaticannews.va/vi
2020
Cha Eusebio Kino – nhà truyền giáo trên lưng ngựa
Cha Eusebio Kino – nhà truyền giáo trên lưng ngựa
Cha Eusebio Kino, dòng Tên, là một nhà thám hiểm và truyền giáo, đã tham gia vào nhiều cuộc thám hiểm xuyên suốt miền Tây Nam nước Mỹ và được xem là một tông đồ của dân bản địa Arizona, và người bảo vệ quyền lợi của họ. Ngày 16/07/2020, Đức Thánh Cha đã nhìn nhận các nhân đức anh hùng của cha.
Cha Kino sinh năm 1645 tại vùng Tyrol, miền bắc nước Ý và chịu chức linh mục năm 1677. Cha được gửi đến Mexico năm 1681. Cha đã thực hiện nhiều chuyến đi qua vùng ngày nay là Sonora của Mexico và các bang Arizona và California của Hoa Kỳ.
Tham gia hơn 50 cuộc thám hiểm từ miền bắc Mexico đến Tây Nam Hoa Kỳ, cha Kino đã rửa tội cho hơn 4.000 người, và đi ngựa qua hơn 50.000 dặm vuông khi loan báo Tin Mừng và lập bản đồ vùng lãnh thổ Pimería Alta của bang Arizona hiện đại.
Mở các con đường truyền giáo
Là một người có khả năng vẽ bản đồ, chính cha Kino đã vẽ bản đồ một khu vực dài 200 dặm và 250 dặm rộng, và mở đường cho một mạng lưới các cơ sở truyền giáo và các con đường nối các miền trước đây không thể tiếp cận của khu vực. Một trong những con đường chính ở Tuscon được đặt tên là Kino Parkway để vinh danh cha và một pho tượng của cha được đặt ở đây, nhìn ra đường. Một pho tượng của cha Kino cũng được đặt trong Hội trường Tượng đài Quốc gia tại Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ ở thủ đô Washington.
Hướng dẫn, bảo vệ và cải thiện đời sống của người bản địa
Cha Kino cũng được cho là đã giảng dạy các kỹ thuật nông nghiệp và trang trại tiên tiến cho người dân địa phương, cung cấp các loại cây trồng mới và cải thiện chất lượng cuộc sống. Cha Kino thành lập 19 làng chăn nuôi để cung cấp thực phẩm cho khu vực và các trường học giáo dục cho trẻ em địa phương. Cha cũng là một người bảo vệ quyền và phẩm giá của người bản địa, phản đối mạnh mẽ việc người Tây Ban Nha bắt buộc người bản địa Sonora làm việc trong các mỏ bạc.
Cha Kino qua đời năm 1711, ở tuổi 65, sau khi ngã bệnh đang khi dâng Thánh lễ thánh hiến nhà thờ thánh Phanxicô Xavier, ngày nay là nhà thờ thánh Magdalena de Kino, ở Sonora, Mexico, nơi đền thánh kính cha là một di tích quốc gia.
Hình mẫu của việc loan báo Tin Mừng mới
Đức cha James Wall của giáo phận Gallup, bang Mexico, đã vui mừng đón nhận tin Đức Thánh Cha nhìn nhận các nhân đức anh hùng của cha Kino. Đức cha nói: “Lớn lên ở Arizona, lần đầu tiên tôi biết đến cha Kino khi đang học tiểu học. Gương mẫu về cuộc đời của ‘ông cha trên lưng ngựa’, đã đóng một vai trò lớn trong việc củng cố đức tin Công giáo của chính tôi – đặc biệt là tình yêu, sự chăm sóc và sự nhạy cảm của cha đối với người dân bản địa ở Arizona.”
Đức cha Wall nói: “Cha Kino là một người con thực sự của Giáo hội, và là hình mẫu của việc loan báo Tin Mừng mới cho thời hiện đại của chúng ta. Tôi rất biết ơn Đức Thánh Cha vì đã nhận ra nhân đức anh hùng của con người vĩ đại này.”
Việc Vatican nhìn nhận đời sống của cha Kino như là một trong những nhân đức anh hùng sau khi xảy ra vụ phá hủy một số tượng của một trung tâm truyền giáo khác trong khu vực. Trong những tuần gần đây, những người biểu tình đã tấn công các bức tượng của thánh Junipero Serra, người đã thành lập một chuỗi các cơ sở truyền giáo trên khắp bang California và được biết đến như một người mạnh mẽ bảo vệ quyền lợi của người bản địa. Hồng Thủy
