Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: GH Hoàn Vũ

Home / Tin tức / GH Hoàn Vũ
07Tháng Mười Hai
2021

ĐTC gặp giới trẻ ở Hy Lạp

07/12/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

ĐTC gặp giới trẻ ở Hy Lạp

 

Ngỏ lời với các bạn trẻ trong cuộc gặp gỡ tại trường Công giáo thánh Dionigi ở Athens, Đức Thánh Cha kêu gọi họ hãy để cho mình được kinh ngạc trước tình yêu của Thiên Chúa, có những cuộc gặp gỡ thực sự với người khác và hãy ước mơ điều lớn lao. Ngài cũng nhắn nhủ họ “hãy biết mình”, nhận ra giá trị ở điều mình là chứ không phải ở những thứ mình có.

Sáng thứ Hai 6/12/2021, ngày cuối cùng trong chuyến viếng thăm tại Hy Lạp, sau khi đón tiếp Chủ tịch Quốc hội của Hy Lạp, ông Konstantinos Tasoulas, tại Tòa Sứ thần, và từ giã các nhân viên Tòa Sứ thần và các ân nhân, Đức Thánh Cha đi xe đến trường thánh Dionigi của các nữ tu dòng Orsoline, ở khu vực Marousi của Athens, cách Tòa Sứ thần 9 km, để gặp các bạn trẻ.

Trường tiểu học thánh Dionigi được các nữ tu Orsoline thành lập tại khu vực Loutra của thành phố Athens vào năm 1959. Đến năm 1976 các nữ tu đã di chuyển trường đến khu vực Marousi như hiện này. Năm 2017 “trường Pháp-Hy Lạp của các nữ tu Orsoline” đã quyết định chuyển việc điều hành các cơ sở của họ cho dòng Lasan.

Lời chào của Đức cha phụ trách mục vụ giới trẻ của Hy Lạp

Đến trường Công giáo thánh Dionigi Đức Thánh Cha được Đức cha phụ trách mục vụ giới trẻ của Hy Lạp tiếp đón tại Phòng đa năng trong bầu khí tràn đầy niềm vui và nhiệt huyết của các bạn trẻ, những người bằng mọi phương tiện, từ nhiều nơi của Hy Lạp, đến đây để nhìn thấy, để nghe Đức Thánh Cha và để tiếp tục cuộc hành trình đức tin của họ với lòng nhiệt thành mới.

Trong lời chào mừng Đức Thánh Cha, Đức cha phụ trách mục vụ giới trẻ chia sẻ rằng giới trẻ Công giáo Hy Lạp là cộng đoàn thiểu số nhưng được nâng đỡ bởi ý thức rằng mình đang bước đi trong hành trình đức tin cùng với những người trẻ trên toàn thế giới và hiệp thông với toàn thể Giáo hội. Chúa Kitô là hy vọng và là sự trẻ trung tươi đẹp nhất của thế giới. Những người trẻ tìm cách ươm mầm hy vọng này trong khi cũng đầy những thắc mắc, khát khao, ước mơ cho cuộc đời họ, cho xã hội, cho Giáo hội và cho toàn thế giới. Họ tìm kiếm Chúa Kitô, Đấng làm cho mọi thứ ngài chạm vào đều trở nên trẻ trung và tràn đầy sức sống.

Trước phần trình bày chứng từ các bạn trẻ đã trình bày một điệu vũ truyền thống.

Trình bày chứng từ

Những nghi ngờ trong đời sống đức tin

Chứng từ đầu tiên là của Katerini Binibini đến từ Philippines. Cô nói về những nghi ngờ trong đời sống đức tin dù cô luôn cảm thấy sự gần gũi của Thiên Chúa qua gia đình và Giáo hội. Cô nói: ” Đức tin của con liên tục bị thử thách bất cứ khi nào con nhìn thấy những người đau khổ vì bị đau đớn hoặc do hành động xấu người khác gây nên. Mỗi khi con nói chuyện với những người trẻ ở độ tuổi của con và họ hỏi những câu hỏi về đức tin, con cảm thấy bị thử thách vì không thể trả lời, giống như khi có ai đó hỏi con: ‘Nếu có Thiên Chúa, tại sao Người lại để cho nhiều tổn thương và đau đớn xảy ra trên thế giới?’… Cũng có những lúc con đã tức giận và ganh tị khi thấy những người không phải là tín hữu dường như không đau khổ và không có vấn đề gì, trong khi con, là một Kitô hữu trung thành, cảm thấy bị thử thách thường xuyên . Nhiều khi con nghĩ Chúa không công bằng. Khi lớn lên con biết rằng mình sẽ không mang theo của cải lên thiên đàng, tuy nhiên, tại sao con lại phải chịu đau khổ ở trần gian để được lên thiên đàng?”

Dù chối từ Chúa nhưng Người vẫn tìm cách hướng dẫn chúng ta

Chứng từ thứ hai là của Ioanna Vidali, 26 tuổi, thuộc giáo phận Tinos. Cô được mẹ và bà dạy cầu nguyện, cảm tạ Chúa mỗi ngày vì tất cả những gì Người dành cho cô. Cô tìm đến Chúa mỗi khi ở một mình và yên tĩnh, nói chuyện với Người, thổ lộ mối quan tâm với Người, và điều này đã đưa cô đến gần Người hơn bao giờ hết… Nhưng khi cô lớn lên, hành trình cuộc sống trở nên khó hơn. Cuộc đấu tranh và những câu hỏi trong cô ngày càng lớn. Mọi thứ dường như không chắc chắn, ngay cả niềm tin vào Chúa. Cô bắt đầu sợ Chúa và nghi ngờ sự lựa chọn đi bên cạnh Người. Cô đã trở nên mù quáng, từ chối ý muốn của Thiên Chúa, nhưng Người luôn tìm ra cách để hướng dẫn cô.

Hành trình phiêu lưu với ước mơ và can đảm

Cuối cùng là chứng từ của Aboud Gabro, 18 tuổi, đến từ đất nước Syria bị giày xéo và đẫm máu. Anh chia sẻ về những “kỳ tích” sống sót kể từ khi cuộc chiến bắt đầu trên quê hương anh và cũng là thử thách mà gia đình anh đã phải chịu đựng trước khi đến Hy Lạp, nơi đón tiếp họ và trở thành quê hương thứ hai của họ. Hiện nay Aboud đang học trung học và chuẩn bị để trở thành một thành viên có ích cho xã hội.

Diễn văn của Đức Thánh Cha

Sau các chứng từ, ngỏ lời với các bạn trẻ, Đức Thánh Cha kêu gọi họ hãy để cho mình được kinh ngạc trước tình yêu của Thiên Chúa, có những cuộc gặp gỡ thực sự với người khác và hãy ước mơ điều lớn lao.

Nghi ngờ giúp củng cố đức tin

Trước những nghi ngờ liên tục về đức tin mà Katerina Binibini từ Philippines đã trải qua, Đức Thánh Cha chỉ ra rằng những nghi ngờ không phải là dấu hiệu của sự thiếu đức tin. Ngược lại, nghi ngờ là “vitamin của đức tin”: chúng giúp củng cố đức tin và làm cho đức tin trở nên có ý thức, tự do và trưởng thành hơn. Đức tin chính là một cuộc hành trình cá nhân hàng ngày với Chúa Giêsu.

Loại trừ cám dỗ của ma quỷ

Nhưng những nghi ngờ khiến chúng ta u ám và chán nản cần phải bị từ chối như những cám dỗ từ ma quỷ. Chúng ta cần quay trở lại điểm xuất phát, cho phép mình tự hỏi và ngạc nhiên rằng chúng ta là những người con yêu dấu của Thiên Chúa.

Ngạc nhiên về tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa

Đức Thánh Cha nói: “Ngạc nhiên là sự khởi đầu của đức tin của chúng ta. Đúng, bởi vì đức tin trên hết không phải là một danh sách những điều phải tin và các giới luật phải tuân giữ. Theo nghĩa sâu xa nhất, đức tin không phải là một ý tưởng hay một hệ thống đạo đức, mà là một thực tế, một thực tại tuyệt đẹp không phụ thuộc vào chúng ta và nó khiến chúng ta ngạc nhiên: chúng ta là những người con yêu dấu của Thiên Chúa! Chúng ta là con yêu dấu bởi vì chúng ta có một người Cha luôn dõi theo chúng ta và không ngừng yêu thương chúng ta. Hãy suy nghĩ về điều đó: bất cứ điều gì bạn nghĩ hoặc làm, ngay cả những điều tồi tệ nhất, Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương bạn. Luôn luôn và bất luận thế nào. Người nhìn vào cuộc sống của bạn và thấy nó rất tốt (xem St 1,31). Người không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Nếu chúng ta đứng trước gương, có thể chúng ta không thấy mình như mình muốn, vì chúng ta có quá chú trọng vào những điều chúng ta không thích. Nhưng nếu chúng ta đặt mình trước Chúa, viễn cảnh sẽ thay đổi.

“Vì vậy,” Đức Thánh Cha nói, “thay vì bắt đầu một ngày bằng cách nhìn vào gương, tại sao không mở cửa sổ phòng ngủ của các bạn và chú tâm đến vẻ đẹp mà các bạn nhìn thấy xung quanh mình?” “Nếu thiên nhiên đẹp trong mắt chúng ta, thì trong mắt Chúa, mỗi người trong các bạn đều đẹp hơn vô hạn!” Chúng ta cần cảm thấy sự ngạc nhiên về ơn tha thứ của Chúa Cha, Đấng ôm ấp và nâng đỡ chúng ta.

Hãy biết mình. Đề phòng “những tiếng hát của các nàng tiên cá hiện đại”

Đức Thánh Cha nhắn nhủ với những người trẻ “hãy biết mình” và nhấn mạnh rằng, “giá trị của các bạn nằm ở con người của các bạn chứ không phải những gì các bạn có” – “nhãn hiệu của chiếc váy hoặc đôi giày các bạn mang”. Ngài kêu gọi họ đề phòng “những nàng tiên cá của ngày nay” mời gọi sự kiếm tiền dễ dàng, của chủ nghĩa tiêu thụ, sùng bái thể chất, giải trí bằng mọi giá … ” giống như pháo hoa bùng lên trong chốc lát rồi bốc khói trong không khí.

Vẻ đẹp của đức tin

Tiếp tục bài nói chuyện, nhắc lại cách Ulysses cột mình vào cột buồm của con tàu để chống lại tiếng hát quyến rũ của các nàng tiên cá, Đức Thánh Cha đề cao cách của Orpheus, xướng lên một giai điệu hay hơn giai điệu của các nàng tiên cá và do đó khiến họ im lặng, Đức Thánh Cha nói: Đây là lý do tại sao điều quan trọng là phải nuôi dưỡng điều kỳ diệu, vẻ đẹp của đức tin! Ngài nhấn mạnh: Chúng ta không phải là Kitô hữu bởi vì chúng ta bị bắt buộc, nhưng vì nó tuyệt vời. Và chính để bảo tồn vẻ đẹp này, chúng ta nói không với những gì muốn che khuất nó. Niềm vui của Tin Mừng, sự ngạc nhiên của Chúa Giêsu khiến cho những từ bỏ và mệt mỏi lùi lại. Ngài mời gọi giới trẻ “ngạc nhiên trước sự sáng tạo, tình bạn, sự tha thứ của Chúa và trước khuôn mặt của người khác”.

Cần thưa với Chúa về cuộc sống của mình

Đề cập đến chứng từ của Ioanna Vidali về khuôn mặt của những người khác, đặc biệt là mẹ và bà của cô, những người đã dạy cô cầu nguyện và cảm tạ Chúa mỗi ngày, Đức Thánh Cha nói rằng đó là cách mà đức tin đến với cô một cách tự nhiên và chân thực. Do đó, chúng ta cần hướng về Chúa, “để nói chuyện với Người, để chia sẻ những lo lắng của chúng ta với Người”. Đó là cách Chúa Giêsu trở thành bạn của Ioanna. Ngài nói: “Có những ý tưởng rõ ràng về Thiên Chúa thôi thì chưa đủ, nhưng các bạn phải đem cuộc sống của mình đến trước mặt Người.”

Thiên Chúa mặc khải chính Người qua những con người thật

Mặt khác, Chúa Giêsu làm cho chính Người được biết đến qua những khuôn mặt thật và con người thật. Thiên Chúa không giao cho chúng ta một cuốn giáo lý; Chúa làm cho chính Người hiện diện qua các câu chuyện cuộc đời của mọi người. Người đi giữa chúng ta.

Một người quan trọng khác trong cuộc đời của Ioanna là một nữ tu, người đã cho cô thấy niềm vui “nhìn thấy cuộc sống là sự phục vụ”. Phục vụ người khác là con đường dẫn đến niềm vui đích thực, Đức Thánh Cha nói và nói thêm, “Việc giúp đỡ người khác không phải dành cho kẻ thất bại, mà là cho những người chiến thắng”.

Những cuộc gặp gỡ thực sự giúp chúng ta luôn tươi trẻ

Đức Thánh Cha lưu ý rằng chúng ta luôn trẻ trung không phải bằng cách đăng một vài dòng tweet hay có các cuộc gặp gỡ ảo trên mạng xã hội mà bằng những cuộc gặp gỡ thực tế, đặc biệt là với những người cần giúp đỡ. Ngài lưu ý rằng nhiều người ngày nay đang liên tục sử dụng mạng xã hội, nhưng bản thân họ không có tính xã hội nhiều: họ bị cuốn vào chính mình, trở thành tù nhân với chiếc điện thoại di động trên tay.

Tha nhân là con đường để khám phá bản thân

Đức Thánh Cha mời gọi các bạn trẻ: “Hãy trau dồi sự huyền bí của sự hiệp nhất, niềm vui được chia sẻ, sự nhiệt tình phục vụ. Hãy tiếp tục mơ về tình huynh đệ” vì “người khác là con đường để khám phá bản thân”. Ngài thừa nhận rằng không dễ để thoát ra khỏi vùng thoải mái và khỏi chiếc ghế dài trước TV. Chúng ta cần tham gia vào các môn thể thao tâm linh bằng cách rèn luyện bản thân “cởi mở với người khác, đi thêm một vài bước để rút ngắn khoảng cách của các bạn với người khác, dốc hết sức mình để vượt qua những chướng ngại vật; vác đỡ gánh nặng cho nhau…”.

Đừng để bị tê liệt bởi nỗi sợ hãi: hãy mơ những giấc mơ vĩ đại!

Đề cập đến chứng từ của Aboud Gabro, Đức Thánh Cha đã mô tả câu chuyện của Aboud là “một cuộc phiêu lưu thực sự thời hiện đại”. Liên kết với câu chuyện của Telemachus đi tìm cha, Đức Thánh Cha nói: “Ý nghĩa của cuộc sống không được tìm thấy bằng cách ở trên bãi biển chờ gió mang đến điều gì đó mới mẻ. Sự cứu rỗi nằm trong biển khơi, trong việc ra khơi, trong cuộc tìm kiếm, trong việc theo đuổi những giấc mơ, những giấc mơ có thật, những giấc mơ mà chúng ta theo đuổi với đôi mắt mở to, những giấc mơ bao gồm nỗ lực, đấu tranh, sóng gió, bão tố bất ngờ. Vì vậy, đừng để bị tê liệt bởi nỗi sợ hãi: hãy mơ những giấc mơ vĩ đại! Và cùng nhau mơ ước! Như xảy ra với Telemachus, sẽ luôn có những người cố gắng ngăn cản con. Sẽ luôn có những người nói với các bạn: ‘Quên nó đi, đừng mạo hiểm, điều đó vô ích’. Họ là kẻ hủy diệt ước mơ, kẻ giết chết hy vọng, giam cầm hoàn toàn trong quá khứ.”

Nuôi dưỡng dũng khí hy vọng

Đức Thánh Cha đã kết thúc bài diễn văn của mình với lời kêu gọi những người trẻ  hãy nuôi dưỡng dũng khí hy vọng, đừng để bị tê liệt vì sợ hãi nhưng hãy mơ những giấc mơ lớn và cùng nhau ước mơ, và nuôi dưỡng lòng can đảm của hy vọng như Aboud đã làm. Ngài nói: Những lựa chọn đúng đắn và những quyết định đúng đắn luôn là về người khác, không chỉ về bản thân chúng ta.

Phần cuối của cuộc gặp gỡ là phần cầu nguyện được các bạn trẻ hướng dẫn.

Kết thúc cuộc gặp gỡ Đức Thánh Cha đã ban phép lành cho mọi người.

Hồng Thủy

Read More
07Tháng Mười Hai
2021

Diễn văn của Đức Thánh Cha Phanxicô trong buổi gặp gỡ người trẻ

07/12/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Diễn văn của Đức Thánh Cha Phanxicô trong buổi gặp gỡ người trẻ

 

Ngỏ lời với các bạn trẻ trong cuộc gặp gỡ tại trường Công giáo thánh Dionigi ở Athens vào sáng ngày 6/12/2021, Đức Thánh Cha kêu gọi họ hãy để cho mình được kinh ngạc trước tình yêu của Thiên Chúa, có những cuộc gặp gỡ thực sự với người khác và hãy ước mơ điều lớn lao. Ngài cũng nhắn nhủ họ “hãy biết mình”, nhận ra giá trị ở điều mình là chứ không phải ở những thứ mình có.

Diễn văn của Đức Thánh Cha Phanxicô

Gặp gỡ Giới trẻ tại trường thánh Dionigi của các nữ tu dòng Orsolines

Thứ Hai 6/12/2021

Anh chị em thân mến, kaliméra sas! (chào anh chị em!)

Cha cám ơn các bạn đã đến đây, nhiều người trong các bạn đến từ những nơi xa xôi: efcharistó! (Xin cám ơn!) Cha vui mừng gặp các bạn vào cao điểm của chuyến thăm Hy Lạp. Và cha dùng cơ hội này để lặp lại lòng biết ơn của cha về sự chào đón và tất cả công việc đã được thực hiện để tổ chức cuộc tiếp đón: efcharistó!

Các chứng từ của các bạn đã làm cha rất xúc động. Cha đã đọc chúng và giờ đây cha muốn cùng các bạn suy tư một vài điểm.

Katerina, con đã nói với chúng tôi về những nghi ngờ của con về đức tin. Cha muốn nói với con và với tất cả mọi người ở đây: đừng sợ những nghi ngờ, vì chúng không phải là một dấu hiệu của sự thiếu đức tin. Ngược lại, nghi ngờ là “vitamin của đức tin”: chúng giúp củng cố đức tin và làm cho nó mạnh mẽ hơn, nghĩa là giúp đức tin nhận thức rõ ràng hơn, tự do hơn, trưởng thành hơn. Chúng giúp đức tin sẵn sàng hơn để lên đường, kiên trì với sự khiêm tốn, ngày này qua ngày khác. Và đức tin chính là điều này: một cuộc hành trình hàng ngày với Chúa Giêsu, Đấng nắm tay chúng ta, đồng hành với chúng ta, động viên chúng ta và khi chúng ta gục ngã, Người nâng chúng ta dậy. Nó giống như một câu chuyện tình yêu, nơi chúng ta luôn đi bên nhau, ngày qua ngày. Và cũng như trong một câu chuyện tình yêu, có những khoảnh khắc chúng ta cần phải suy nghĩ, tự vấn bản thân. Và thật tốt, bởi vì nó nâng tầm mối quan hệ! Và điều này rất quan trọng đối với các bạn, bởi vì các bạn không thể đi trên con đường của đức tin mù quáng. Hãy trò chuyện với Chúa, bằng lương tâm của mình; hãy trò chuyện với người khác.

Cha muốn nhấn mạnh một điểm quan trọng trong kinh nghiệm của Katerina. Đôi khi, trước những hiểu lầm hay những khó khăn trong cuộc sống, những lúc cô đơn hay hụt hẫng, sự nghi ngờ này có thể gõ cửa trái tim: “Có lẽ chính tôi đang làm không tốt… có lẽ tôi sai rồi, tôi sai lầm …”. Hỡi các bạn, đây là một cám dỗ! Ma quỷ gieo mối nghi ngờ này trong lòng chúng ta để khiến chúng ta u buồn thất vọng. Chúng ta cần làm gì? Phải làm gì khi sự nghi ngờ đó trở nên ngột ngạt và không để chúng ta yên, khi chúng ta mất niềm tin và không biết bắt đầu từ đâu? Chúng ta cần tìm ra điểm bắt đầu. Điểm khởi đầu đó là gì? Để hiểu điều này, chúng ta hãy cùng lắng nghe từ nền văn hóa cổ điển tuyệt vời của các bạn. Các bạn có biết điểm xuất phát của triết học, của cả nghệ thuật, văn hóa, khoa học là gì không? Tất cả bắt đầu bằng một tia sáng, một khám phá, lấy từ một từ ngữ tuyệt vời: thaumàzein. Nó bắt đầu với sự ngạc nhiên, sự kinh ngạc. Triết học bắt đầu như thế: từ sự ngạc nhiên trước sự vật, sự hiện hữu của chúng ta, sự hài hòa của tạo vật, mầu nhiệm của cuộc sống.

Nhưng sự ngạc nhiên không chỉ là sự khởi đầu của triết học, nó còn là khởi đầu đức tin của chúng ta. Đúng, bởi vì đức tin trên hết không phải là một danh sách những điều phải tin và các giới luật phải tuân giữ. Theo nghĩa sâu xa nhất, đức tin không phải là một ý tưởng hay một hệ thống đạo đức, mà là một thực tế, một thực tại tuyệt đẹp không phụ thuộc vào chúng ta và nó khiến chúng ta ngạc nhiên: chúng ta là những người con yêu dấu của Thiên Chúa! Chúng ta là con yêu dấu bởi vì chúng ta có một người Cha luôn dõi theo chúng ta và không ngừng yêu thương chúng ta. Hãy suy nghĩ về điều đó: bất cứ điều gì bạn nghĩ hoặc làm, ngay cả những điều tồi tệ nhất, Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương bạn. Luôn luôn và bất luận thế nào. Người nhìn vào cuộc sống của bạn và thấy nó rất tốt (xem St 1,31). Người không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Nếu chúng ta đứng trước gương, có thể chúng ta không thấy mình như mình muốn, vì chúng ta quá chú trọng vào những điều chúng ta không thích. Nhưng nếu chúng ta đặt mình trước Chúa, viễn cảnh sẽ thay đổi. Chúng ta không thể làm gì hơn là ngạc nhiên vì, bất chấp tất cả những tội lỗi và sai lỗi của chúng ta, đối với Người, chúng ta là và luôn là những đứa con yêu dấu của Người. Vì vậy, thay vì bắt đầu một ngày bằng việc nhìn vào tấm gương, tại sao không mở cửa sổ phòng và nhìn xem tất cả vẻ đẹp bạn nhìn thấy xung quanh mình? Các bạn trẻ thân mến, các bạn hãy suy nghĩ điều này: nếu thiên nhiên xinh đẹp đối với chúng ta, thì trong mắt Chúa, mỗi người trong các bạn vô cùng xinh đẹp hơn! Theo lời Kinh Thánh, Thiên Chúa “đã làm nên những điều kỳ diệu cho chúng ta” (x. Tv 139,14). Hãy để mình được tràn ngập sự kinh ngạc này. Hãy để bản thân được yêu thương bởi Đấng luôn tin tưởng các bạn, bởi Đấng yêu thương các bạn hơn cả những gì bạn có thể yêu chính bản thân mình.

Và khi bạn thất vọng vì những gì mình đã làm, các bạn nên cảm thấy một sự kinh ngạc khác: sự ngạc nhiên về ơn tha thứ. Về điều này, cha muốn nói rõ: Thiên Chúa luôn luôn tha thứ. Chúng ta mệt mỏi xin ơn tha thứ nhưng Thiên Chúa tha thứ luôn luôn. Ở đó, nơi sự tha thứ, chúng ta tìm thấy khuôn mặt yêu thương của Chúa Cha và sự bình an của trái tim. Ở đó, Người làm cho chúng ta mới lại và đổ tràn tình yêu của Người trong vòng tay nâng chúng ta lên, hóa giải điều ác chúng ta đã phạm và phục hồi vẻ đẹp không thể xoá bỏ trong tâm hồn chúng ta, vẻ đẹp của con yêu dấu của Thiên Chúa, và làm cho nó chiếu sáng. Chúng ta đừng để sự lười biếng, sợ hãi hay xấu hổ cướp đi kho tàng của sự tha thứ. Chớ gì chúng ta được kinh ngạc bởi tình yêu của Thiên Chúa! Chúng ta sẽ khám phá lại chính mình; không phải những gì họ nói về chúng ta hay những thôi thúc nhất thời thúc đẩy chúng ta, hoặc các khẩu hiệu quảng cáo ném vào chúng ta, nhưng là sự thật sâu sắc nhất của chúng ta, sự thật mà Thiên Chúa nhìn thấy, điều mà Người tin tưởng: vẻ đẹp độc đáo của chúng ta.

Các bạn còn nhớ dòng chữ nổi tiếng được khắc trước đền thờ ở Delphi? “γνῶθι σαυτόν – Hãy biết mình”. Ngày nay, chúng ta có nguy cơ quên mất chúng ta là ai, bị ám ảnh bởi hàng ngàn sự việc, với những thông điệp dồn dập khiến cuộc sống phụ thuộc vào cách chúng ta ăn mặc, vào chiếc xe chúng ta lái, vào cách người khác nhìn chúng ta … Nhưng lời mời gọi cổ xưa đó, “Hãy biết mình”, vẫn còn giá trị cho đến ngày nay: hãy nhận biết rằng các bạn có giá trị bởi những gì các bạn là, không bởi những gì các bạn có. Bạn không có giá trị bởi thương hiệu của chiếc váy hay đôi giày bạn mang, nhưng bởi vì bạn là duy nhất, là độc nhất. Cha nghĩ đến một hình ảnh cổ xưa khác, đó là những nàng tiên cá. Giống như Ulysses trên đường về nhà, các bạn cũng vậy, trong cuộc sống, cuộc hành trình phiêu lưu về Nhà Cha của tất cả chúng ta, các bạn sẽ thấy như chàng thấy những nàng tiên cá. Trong thần thoại, các nàng tiên cá đã quyến rũ các thủy thủ bằng bài hát của họ để khiến họ va đập vào đá. Trên thực tế, những nàng tiên cá ngày nay muốn quyến rũ các bạn bằng những thông điệp quyến rũ và thúc đẩy, tập trung vào việc kiếm tiền dễ dàng, vào nhu cầu giả tạo của chủ nghĩa tiêu dùng, sự sùng bái thể chất, tiêu khiển bằng mọi giá… Có rất nhiều pháo hoa, tỏa sáng trong chốc lát, và rồi chúng chỉ để lại khói trong không khí. Cha hiểu các bạn, không dễ để cưỡng lại. Các bạn có nhớ Ulysses đã làm thế nào khi bị đe dọa bởi các nàng tiên cá không? Ông đã tự trói mình vào cột buồm của con tàu. Nhưng một nhân vật khác, Orpheus, dạy chúng ta một cách hay hơn: xướng lên một giai điệu hay hơn giai điệu của các nàng tiên cá và do đó khiến họ im lặng. Đây là lý do tại sao điều quan trọng là phải nuôi dưỡng điều kỳ diệu, vẻ đẹp của đức tin! Chúng ta là Kitô hữu không phải vì chúng ta bị bắt buộc, nhưng vì nó tuyệt vời. Và chính để bảo tồn vẻ đẹp này, chúng ta nói không với những gì muốn che khuất nó. Niềm vui của Tin Mừng, sự ngạc nhiên của Chúa Giêsu khiến cho những từ bỏ và khó khăn nằm ở thứ yếu. Các bạn có đồng ý không?

Gương mặt của người khác. Ioanna, cha thích cách trình bày của con, để nói với chúng tôi về cuộc sống của con, con đã nói về những người khác. Đặc biệt là con nói về hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời con, đó là mẹ và bà của con, những người đã “dạy con cầu nguyện, tạ ơn Chúa mỗi ngày”. Như vậy con đã lãnh nhận được đức tin một cách tự nhiên, chân thật. Con đã nói với chúng tôi một điều tốt cho chúng tôi: hãy đến cầu xin Chúa về bất cứ điều gì, “nói với Người, thú nhận với Người những lo lắng của bạn”. Và cứ thế Chúa Giêsu đã trở nên quen thuộc với con. Hạnh phúc biết bao khi chúng ta mở lòng ra với Người! Như thế, chúng ta biết Thiên Chúa. Bởi vì để biết Người, có những ý tưởng rõ ràng về Người thôi vẫn chưa đủ, còn cần phải đến với Người bằng cả cuộc đời của mình. Có lẽ đây là lý do tại sao rất nhiều người phớt lờ Chúa: bởi vì họ chỉ nghe những bài giảng và bài phát biểu. Ngược lại, Chúa Giêsu tỏ mình qua những khuôn mặt và con người cụ thể. Hãy mở sách Công vụ Tông đồ và các bạn sẽ thấy bao nhiêu người, khuôn mặt, cuộc gặp gỡ: đây là cách mà các bậc cha ông của chúng ta trong đức tin đã biết Chúa Giêsu. Thiên Chúa không đặt vào tay chúng ta một cuốn giáo lý, nhưng Người tỏ hiện qua lịch sử của những con người. Ngang qua chúng ta.

Về vấn đề này, Ioanna, con đã đề cập đến một người thứ ba rất quan trọng trong cuộc đời con: một nữ tu, người đã cho con thấy niềm vui của việc “coi cuộc sống là phục vụ”. Nó thật sự đúng: phục vụ người khác là con đường dẫn đến niềm vui đích thực! Giúp đỡ người khác không phải dành cho người thua cuộc, mà là dành cho người chiến thắng; nó là cách để mang lại một cái gì đó thực sự mới trong lịch sử. Cha được biết rằng trong tiếng Hy Lạp, cùng một từ có thể có nghĩa là “mới” và “trẻ”. Phục vụ là sự mới mẻ của Chúa Giêsu; phục vụ, cống hiến cho người khác là sự mới mẻ khiến cuộc sống luôn tươi trẻ. Các bạn có muốn làm điều gì đó mới mẻ trong cuộc sống không? Các bạn có muốn luôn trẻ trung không? Vậy đừng hài lòng với việc đăng một vài dòng post hay tweet. Đừng tìm kiếm những cuộc gặp gỡ ảo; hãy tìm kiếm những con người thực sự, đặc biệt là những người cần các bạn. Đừng tìm kiếm sự phô trương nhưng hãy tìm kiếm những người vô hình ở giữa chúng ta. Đó là điều mới mẻ, thậm chí mang tính cách mạng. Nhiều người ngày nay liên tục sử dụng mạng xã hội, nhưng bản thân họ không phải là người rất xã hội: họ bị mắc kẹt trong chính mình, trở thành tù nhân với chiếc điện thoại di động trên tay. Những gì xuất hiện trên màn hình không phải là thực tế của những người khác: đôi mắt, hơi thở và bàn tay của họ. Màn hình có thể dễ dàng trở thành một tấm gương, nơi các bạn nghĩ rằng các bạn đang nhìn ra thế giới, nhưng thực tế là các bạn đang đơn độc trước một thế giới ảo đầy dáng vẻ bên ngoài, đầy những tấm ảnh được trang điểm để trông luôn đẹp và có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, thật đẹp biết bao khi được ở cùng với người khác, khám phá sự mới mẻ của người khác! Hãy trau dồi sự huyền nhiệm của việc cùng với nhau, niềm vui của sự chia sẻ, sự nhiệt thành phục vụ!

Trong cuộc gặp gỡ của cha với những người trẻ tuổi ở Slovakia vào tháng 9 vừa qua, một số người trong số họ đã vẫy một tấm biểu ngữ với chỉ hai từ: “Fratelli Tutti – Tất cả anh chị em”. Cha thích điều đó: thường trong các sân vận động, trong các cuộc biểu tình, trên đường phố, mọi người giơ cao các biểu ngữ để ủng hộ phe của họ, ý tưởng của họ, đội của họ, quyền của họ. Tuy nhiên, biểu ngữ đó đã nói lên một điều mới mẻ: đó là thật tuyệt vời khi mọi người là anh chị em của nhau, xem người khác là một phần của chính mình chứ không phải là những người cần giữ khoảng cách. Cha rất vui khi thấy tất cả các bạn ở đây cùng nhau, hiệp nhất, mặc dù thực tế là các bạn đến từ các quốc gia và lịch sử khác nhau! Hãy tiếp tục mơ về tình huynh đệ!

Trong tiếng Hy Lạp, có một câu nói truyền cảm hứng: o fílos ine állos eaftós, “một người bạn là một cái tôi khác”. Vâng, những người khác là con đường để khám phá bản thân của chúng ta. Đương nhiên, không dễ dàng để thoát ra khỏi vùng an toàn của bạn; sẽ dễ dàng hơn khi ngồi trên ghế dài trước TV. Nhưng điều đó dành cho người già, không phải cho người trẻ. Người trẻ phản ứng: khi bạn cảm thấy cô đơn, bạn mở lòng ra; khi bạn bị cám dỗ khép kín trong chính mình, bạn tìm kiếm những người khác. Bạn thực hành một loại “thể dục tâm linh”. Đất nước này đã sinh ra những sự kiện thể thao lớn nhất: Olympic, marathon… Ngoài những môn điền kinh tốt cho cơ thể, còn có một loại hình điền kinh tốt cho tâm hồn. Rèn luyện bản thân để cởi mở với người khác, thực hiện thêm một vài bước để rút ngắn khoảng cách của bạn với người khác, dốc lòng vượt qua các chướng ngại vật; dỡ bỏ gánh nặng cho nhau… Hình thức rèn luyện này sẽ khiến bạn hạnh phúc, giữ cho bạn trẻ trung và giúp bạn cảm thấy sự phiêu lưu của cuộc sống!

Nói về cuộc phiêu lưu, Aboud, tất cả chúng ta đều bị ấn tượng bởi câu chuyện về cuộc trốn chạy của con cùng với gia đình ra khỏi đất nước Syria thân yêu bị chiến tranh tàn phá, sau nhiều lần đối mặt với nguy cơ bị giết trong cuộc xung đột. Rồi sau bao nhiêu lời từ chối và muôn ngàn khó khăn, con đã đặt chân đến đất nước này theo cách duy nhất có thể, bằng thuyền, ở lại “trên một tảng đá không nước và không thức ăn, chờ bình minh và một con tàu bảo vệ bờ biển”. Một cuộc phiêu lưu thời hiện đại thực sự. Cha chợt nghĩ rằng, trong tác phẩm Odyssey của Homer, người anh hùng đầu tiên xuất hiện không phải là Odysseus, mà là một chàng trai trẻ: Telemachus, con trai của ông, người đã dấn thân vào một cuộc phiêu lưu vĩ đại.

Telemachus chưa bao giờ biết cha mình; anh ta rất đau khổ và thất vọng vì không biết Odysseus đang ở đâu hoặc thậm chí ông vẫn còn sống. Anh cảm thấy mình mất gốc và thấy mình đang ở ngã ba đường. Anh nên ở nhà chờ đợi hay đi tìm kiếm? Nhiều giọng nói khác nhau, bao gồm cả của nữ thần Athena, đã thôi thúc anh dũng cảm lên đường. Và vì vậy anh thực hiện: anh đứng dậy, bí mật trang bị một con tàu và, khi mặt trời mọc, anh bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình. Ý nghĩa của cuộc sống không được tìm thấy bằng cách ở trên bãi biển chờ đợi cơn gió mang đến một điều gì đó mới mẻ. Sự cứu rỗi nằm ở vùng biển mở, trong việc ra khơi, trong cuộc tìm kiếm, trong việc theo đuổi những giấc mơ, những giấc mơ có thật, những giấc mơ mà chúng ta theo đuổi với đôi mắt mở to, những giấc mơ bao gồm nỗ lực, đấu tranh, sóng gió, bão tố bất ngờ. Vì vậy, đừng để bị tê liệt bởi nỗi sợ hãi: hãy mơ những giấc mơ vĩ đại! Và cùng nhau mơ ước! Như xảy ra với Telemachus, sẽ luôn có những người cố gắng ngăn cản con. Sẽ luôn có những người nói với các bạn: “Quên nó đi, đừng mạo hiểm, điều đó vô ích”. Họ là kẻ hủy diệt ước mơ, kẻ giết chết hy vọng, mắc kẹt hoàn toàn trong quá khứ.

Còn các bạn, hãy nuôi dưỡng dũng khí hy vọng! Loại hy vọng mà con đã có, Aboud. Làm thế nào để các bạn làm điều này? Bằng sự lựa chọn của các bạn, quyết định của các bạn. Lựa chọn là một thách thức. Nó liên quan đến việc đối mặt với nỗi sợ hãi về điều chưa biết, nổi lên từ sự hỗn loạn của sự đồng nhất, quyết định nắm lấy cuộc sống của các bạn trong tay. Để có những lựa chọn đúng đắn, các bạn nên nhớ một điều: những quyết định đúng đắn luôn là hướng về người khác chứ không chỉ về bản thân chúng ta. Đó là những quyết định đáng để thực hiện, những ước mơ đáng phấn đấu để hoàn thành, những ước mơ cần sự can đảm và liên quan đến người khác. Vậy thì đây là lời cầu chúc của cha dành cho các bạn: đó là với sự trợ giúp của Thiên Chúa, Đấng yêu thương các bạn, các bạn có thể can đảm, tiến bước. Brostà, óli masí! Hãy tiến bước, tất cả cùng nhau!

Hồng Thủy

Read More
06Tháng Mười Hai
2021

ĐTC gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và giáo lý viên của Hy Lạp

06/12/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

ĐTC gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và giáo lý viên của Hy Lạp

 

Chiều thứ Bảy 4/12/2021, sau khi gặp gỡ Đức tổng giám mục Jeronymos II của Chính Thống Hy Lạp, lúc khoảng 5 giờ chiều giờ địa phương, Đức Thánh Cha đã lên xe di chuyển đến nhà thờ chính toà Athens cách đó gần 1 km để gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và giáo lý viên của Hy Lạp.

Nhà thờ chính toà Athens

Nhà thờ chính toà Athens được dâng kính cho thánh Dionigi thành viên Hội đồng Arêôpagô, như được đề cập trong sách Công vụ Tông đồ (17,34), giám mục đầu tiên của thành phố. Ngài đã trở lại Kitô giáo sau bài thuyết giảng của thánh Phaolô tại Hội đồng Arêôpagô.

Nhà thờ được bắt đầu xây dựng vào năm 1853 theo bản vẽ của kiến trúc sư người Đức Leo von Klenze, nhưng được hoàn thành vào năm 1865 dưới sự hướng dẫn của kiến trúc sư Hy Lạp Kaftantzoglou. Nhà thờ được nâng lên thành tiểu vương cung thánh đường vào năm 1877; đây cũng là nhà thờ đầu tiên và cuối cùng của Hy Lạp có tước hiệu này.

Khi Đức Thánh Cha đến nhà thờ, Đức tổng giám mục của Athens và cha sở của nhà thờ chào đón ngài. Sau khi hôn Thánh giá và rảy nước thánh ở lối vào chính, Đức Thánh Cha tiến vào trong nhà thờ giữa tiếng thánh ca.

Đức cha Chủ tịch Hội đồng giám mục Hy Lạp chào đón Đức Thánh Cha

Mở đầu cuộc gặp gỡ, Đức cha Sevastianos Rossolatos, tổng giám mục hưu trí của Athens và Chủ tịch Hội đồng giám mục Hy Lạp, có lời chào đón Đức Thánh Cha. Chủ tịch Hội đồng giám mục Hy Lạp bày tỏ niềm vui được Đức Thánh Cha viếng thăm cũng như sự ủng hộ của cộng đoàn Công giáo đối với sứ vụ của Đức Thánh Cha.

Nguyên tổng giám mục của Athens đã nói về thách đố của sự toàn cầu hoá cũng như ảnh hưởng của quá trình thế tục hoá, làm suy yếu sự ủng hộ của xã hội đối với đức tin truyền thống và bộc lộ những khiếm khuyết vẫn còn tồn tại trong cách chúng ta nuôi dưỡng đức tin. Kết quả là ngày nay nhiều người xa Lời Chúa và đời sống phụng vụ của Giáo hội, dẫn đến việc suy giảm ơn gọi. Ngày nay phần lớn linh mục và tu sĩ đến từ các nước khác.

Kế đến là những khó khăn về mục vụ đối với những tín hữu di dân, nhưng nhờ họ, Giáo hội Hy Lạp cũng trở nên sinh động và làm chứng cho đức tin trong một thế giới không ngừng thay đổi.

Chủ tịch Hội đồng giám mục Hy Lạp cũng nói về tương quan giữa Giáo hội Công giáo với Giáo hội Chính Thống và nhà nước. Ngài tin rằng những lời của Đức Thánh Cha sẽ giúp họ lắng nghe điều Chúa Thánh Thần nói với Giáo hội và có sức mạnh củng cố họ tìm thấy đức tin và cách thức để ra khơi thả lưới, theo sự khích lệ của Chúa.

Chứng từ của sơ Maria dòng Ngôi Lời Nhập thể

Tiếp đến, sơ Maria, người Argentina, dòng các Nữ tỳ của Chúa và của Đức Trinh Nữ ở Matara, một nhánh của gia đình Ngôi Lời Nhập thể, chia sẻ về việc thành lập một cộng đoàn tại đảo Tinos của Hy Lạp, phục vụ tại đền thánh Đức Mẹ Vrysi và cũng để giúp đỡ trong việc tông đồ của giáo phận.

Sơ chia sẻ: “Chúng tôi không biết tiếng, không nói được gì, nhưng mọi người và chúng tôi hạnh phúc như thể đã quen nhau cả đời. Ấn tượng đầu tiên là sự hiếu khách của người dân và lòng khao khát Chúa. Tôi nhớ những câu hỏi đầu tiên, và vẫn còn lặp lại với chúng tôi: tại sao lại là Hy Lạp? Sơ thích à? Và câu trả lời của chúng tôi luôn đi kèm nụ cười: “Vâng, vì đó là ý Chúa”.

Sau đó, ông Rosko, một giáo dân, đã chia sẻ về đời sống đạo của gia đình. Ông là người Công giáo thực hành đạo, còn vợ theo Chính Thống. Các con họ theo học trường Công giáo, dự lễ Chúa Nhật, lãnh nhận các bí tích. Nhưng vào năm các con ông 17 tuổi, sau một biến cố, các con ông đã không còn sống đạo. Những câu hỏi của ông được các con trả lời bằng sự thờ ơ và chế giễu khiến ông khó chịu. Ông tự hỏi có điều gì sai trong cách nuôi dạy con cái của mình. Ông đã tự trách mình.

Tuy nhiên ông vẫn kiên trì cầu nguyện và đức tin không lay chuyển. Sau khi theo lời khuyên của cha giải tội trò chuyện với các con, ông biết các con của ông vẫn có đức tin nhưng thời đại đã thay đổi và họ muốn Giáo hội có điều gì đó khác. Họ nói với ông rằng họ ở bên ông, họ là một. Câu trả lời của các con đã giúp ông nhìn cuộc sống hàng ngày của một gia đình có hôn nhân khác đạo, trong môi trường làm việc, nơi mà họ là thiểu số bằng đôi mắt của họ  Ông nhấn mạnh: Nhưng thực tế là các con đã cảm nghiệm sự hiệp nhất với những người khác, như họ đã nghe ở nhà và ở trường, và đó là điều tích cực của việc trò chuyện với nhau.

Diễn văn của Đức Thánh Cha

Trong bài nói chuyện với các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh, giáo lý viên của Hy Lạp Đức Thánh Cha nhắn nhủ họ về hai thái độ: tin tưởng vững vàng và đón nhận.

Hội nhập văn hoá đức tin

Trước hết Đức Thánh Cha đề cao Hy Lạp nơi là di sản của nhân loại, trên đó các nền tảng của phương Tây đã được xây dựng. Ngài nói: Tất cả chúng ta đều là những người con và những người mắc nợ đất nước của anh chị em: nếu không có thơ ca, văn học, triết học và nghệ thuật được phát triển ở đây, chúng ta sẽ không thể biết nhiều khía cạnh của cuộc sống của con người, cũng như không thể trả lời nhiều câu hỏi nội tâm về cuộc sống, về tình yêu, về nỗi đau và sự chết.

Di sản phong phú này, nhờ sự khôn ngoan của nhiều Giáo phụ, đã làm nảy sinh cuộc hội nhập văn hóa của đức tin. Nhưng người đã khởi đầu cho cuộc gặp gỡ giữa Kitô giáo sơ khai và nền văn hóa Hy Lạp chính là thánh Phaolô. Chính ngài là người là người tổng hợp hai thế giới đó.

Suy tư về đoạn sách Công vụ Tông đồ (xem Cv 17,16-34), thuật lại sự kiện thánh Phaolô đến Athens và thuyết giảng tại Hội đồng Arêôpagô (xem Cv 17,16-34), là hội đồng các trưởng lão và các học giả, những người có trách nhiệm đánh giá các vấn đề được công chúng quan tâm, Đức Thánh Cha nhận định rằng hai thái độ của thánh Phaolô có thể giúp cho Giáo hội trong việc hội nhập đức tin vào văn hoá.

Tin tưởng chắc chắn

Thái độ đầu tiên là sự tin tưởng chắc chắn. Thánh Phaolô gặp những khó khăn trong hành trình truyền giáo. Trước đó không lâu, tại Têxalônica, ngài đã bị ngăn cản không cho rao giảng; do tình trạng hỗn loạn do các đối thủ gây nên, ngài phải bỏ trốn khỏi thành phố vào ban đêm. Giờ đây, khi đến Athens, ngài đã bị xem là kẻ phỉnh gạt và bị đưa đến Hội đồng Arêôpagô như một vị khách không mời mà đến.

Đức Thánh Cha nhận xét: Có lẽ, nhiều khi trên hành trình, chúng ta cũng cảm thấy mệt mỏi và thậm chí thất vọng vì là một cộng đồng nhỏ bé, một Giáo hội với ít nguồn lực hoạt động trong một môi trường không phải lúc nào cũng thuận lợi. Ngài mời gọi: Hãy nghĩ về thánh Phaolô ở Athens. Ngài đơn độc, thuộc nhóm thiểu số, không được chào đón và có rất ít cơ hội thành công. Nhưng ngài không để mình bị sự nản lòng khuất phục. Ngài đã không từ bỏ sứ vụ của mình. Ngài cũng không chiều theo cám dỗ muốn phàn nàn. Đó là thái độ của một Tông đồ chân chính: tin tưởng tiến về phía trước, yêu thích sự bất trắc của những tình huống bất ngờ hơn là sự tự mãn đến từ sức mạnh của thói quen. Thánh Phaolô đã có dũng khí đó là nhờ sự tin tưởng vững chắc vào Thiên Chúa. Đó là lòng can đảm phát sinh từ sự tin tưởng vào Thiên Chúa, Đấng yêu thích hoàn thành những điều vĩ đại thông qua sự thấp hèn của chúng ta.

Giáo hội là một thiểu số nhưng không phải là vô nghĩa

Đức Thánh Cha khuyên tín hữu Hy Lạp hãy có lòng tín thác như thánh Phaolô, bởi vì là một Giáo hội nhỏ bé khiến chúng ta trở thành dấu chỉ hùng hồn của Tin Mừng, về Thiên Chúa được Chúa Giêsu rao truyền, Đấng đã chọn những người nghèo hèn, Đấng thay đổi lịch sử bằng những việc làm đơn sơ tầm thường. Là Giáo hội, chúng ta không được kêu gọi để có tinh thần chinh phục và chiến thắng, những con số ấn tượng hay sự vĩ đại của thế gian… Hãy xem sự nhỏ bé của mình là một phúc lành và sẵn sàng chấp nhận nó. Nó giúp các bạn tín thác vào Chúa và chỉ một mình Chúa. Là một thiểu số – và đừng quên rằng Giáo hội trên toàn thế giới là một thiểu số – không có nghĩa là tầm thường, mà là tiến gần hơn đến con đường được Chúa yêu thích, đó là con đường của sự nhỏ bé: của “kenosis” (tự huỷ mình ra không), tự hạ, hiền lành.

Sự chấp nhận

Thái độ thứ hai của thánh Phaolô được Đức Thánh Cha nêu bật chính là sự chấp nhận. Ngài nói: đây là tính cách nội tâm cần thiết cho việc truyền giảng Tin Mừng. Một thái độ chấp nhận không cố gắng chiếm chỗ và cuộc sống của người khác, nhưng để gieo tin vui vào mảnh đất cuộc sống của họ; nó học cách nhận biết và đánh giá cao những hạt giống mà Thiên Chúa đã gieo vào lòng họ trước khi chúng ta đến.

Truyền giáo không phải là chiêu dụ tín đồ

Đức Thánh Cha nhấn mạnh: Truyền giáo không phải là đổ đầy một thùng rỗng; nhưng chính là cho thấy rõ những gì Thiên Chúa đã bắt đầu hoàn thành. Và đây là phương pháp sư phạm nổi bật mà thánh Phaolô đã áp dụng với người Athens. Ngài đã không nói với họ: “Tất cả điều các bạn biết là sai lầm”, hoặc “Bây giờ tôi sẽ dạy bạn sự thật”. Ngược lại, ngài bắt đầu bằng việc chấp nhận tinh thần tôn giáo của họ… Thánh Tông đồ tôn trọng những người nghe mình và hoan nghênh lòng sùng đạo của họ. Thánh Phaolô nhìn nhận lòng khao khát đối với Thiên Chúa tiềm ẩn trong tâm hồn của những người đó, và muốn nhẹ nhàng chia sẻ với họ món quà đức tin tuyệt vời. Ngài không áp đặt; ngài đề nghị. “Phong cách” của ngài không dựa trên việc chiêu dụ tín đồ, mà dựa trên sự hiền lành của Chúa Giêsu. Điều này có thể có là nhờ thánh Phaolô có cái nhìn thiêng liêng về thực tế. Ngài tin rằng Chúa Thánh Thần hoạt động trong lòng con người, ở trên và vượt qua những nhãn hiệu tôn giáo… Trong mọi thời đại, thái độ của người tông đồ bắt đầu bằng việc chấp nhận người khác.

Cuối bài nói chuyện, Đức Thánh Cha cầu chúc các giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân Hy Lạp tiếp tục việc truyền giáo với sự tin tưởng và chấp nhận để nếm hưởng Phúc Âm như một kinh nghiệm của niềm vui và tình huynh đệ.

Trước khi kết thúc cuộc gặp gỡ, Đức Thánh Cha đã cùng với mọi người đọc kinh Lạy Cha và sau đó ngài ban phép lành cho cộng đoàn.

Sau khi chào thăm từng giám mục và chụp hình chung với các ngài, Đức Thánh Cha trở về Toà Sứ thần cách đó gần 6 km và tại đây ngài có cuộc gặp gỡ riêng với các tu sĩ dòng Tên.

Hồng Thủy

Read More
06Tháng Mười Hai
2021

ĐTC thăm người tị nạn ở Mytilene trên đảo Lesbos, Hy Lạp

06/12/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

ĐTC thăm người tị nạn ở Mytilene trên đảo Lesbos, Hy Lạp

 

Lúc 08:30 sáng Chúa Nhật 5/12, ĐTC rời Toà Sứ thần, đi đến sân bay Athens cách đó 23km để bay đến sân bay Mytilene (Mi-ti-lí-ni) trên đảo Lesbos (Les-bos), bắt đầu ngày thứ hai chuyến tông du bằng việc thăm những người tị nạn ở “Trung tâm Tiếp nhận và Định danh”.

Đây là khu vực được trang bị cho việc tiếp nhận những người tị nạn ở Mytilene. Nó thay thế trung tâm tiếp nhận và định danh Mória, được biết đến nhiều hơn với tên gọi Trại tị nạn Mória, là trại tị nạn lớn nhất ở châu Âu cho đến tháng 9 năm 2020, khi nó bị hỏa hoạn thiêu rụi. Trung tâm này nằm bên ngoài làng Mória gần Mytilene và đó là nơi Đức Thánh Cha Phanxicô đã đến thăm vào ngày 16/4/2016. Khu vực được trang bị mới ở Mytilene thường được người Hy Lạp gọi là “Mória 2.0” và chào đón hàng nghìn người.

ĐTC đến Trung tâm lúc 10:45, ngài đi dọc con đường dẫn vào nơi gặp gỡ và chào những người tị nạn tại đây. Có khoảng 200 người tham dự cuộc gặp gỡ với Đức Thánh Cha.

Buổi gặp gỡ bắt đầu bằng một bài hát, sau đó Tổng thống Hy Lạp đã có một bài phát biểu ngắn, sau đó là chứng từ của một người tị nạn và một tình nguyện viên.

Đức Thánh Cha đã bắt đầu bài diễn văn sau bài hát của một ca đoàn người tị nạn.

Bắt đầu bài diễn văn, ĐTC nói:

Anh chị em thân mến,

Cảm ơn về những lời của anh chị em. Tôi cảm ơn Bà Tổng thống, vì sự hiện diện và những lời của bà. Thưa anh chị em, tôi lại đến đây để gặp anh chị em. Tôi ở đây để nói với anh chị em rằng tôi gần gũi anh chị em. Tôi nói từ trái tim. Tôi ở đây để nhìn thấy khuôn mặt của anh chị em, để nhìn vào mắt anh chị em, đôi mắt đầy sợ hãi và mong đợi, đôi mắt đã nhìn thấy bạo lực và nghèo đói, đôi mắt nhíu lại vì quá nhiều nước mắt. Đức Thượng Phụ Đại Kết và người anh em Bartholomeo, cách đây 5 năm tại hòn đảo này, đã nói một điều khiến tôi bị đánh động: “Những người sợ anh chị em đã không nhìn thẳng vào mắt của anh chị em. Những người sợ anh chị em đã không nhìn vào khuôn mặt của anh chị em. Những người sợ anh chị em đã không nhìn thấy con cái của anh chị em. Quên rằng phẩm giá và tự do vượt cao hơn nỗi sợ hãi và chia rẽ. Quên rằng di cư không phải là vấn đề của Trung Đông và Bắc Phi, của châu Âu và Hy Lạp, nhưng là một vấn đề của thế giới ”( Diễn văn, ngày 16 tháng 4 năm 2016).

Vâng, đó là một vấn đề của thế giới, một cuộc khủng hoảng nhân đạo ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Đại dịch đã ảnh hưởng đến chúng ta ở cấp độ toàn cầu, nó khiến tất cả chúng ta thấy mình đang ở trên cùng một con thuyền, nó khiến chúng ta học được thế nào là có cùng nỗi sợ hãi. Chúng ta hiểu rằng các vấn đề lớn phải được giải quyết cùng nhau, bởi vì trong thế giới ngày nay, các giải pháp rời rạc là không phù hợp. Nhưng trong khi chúng ta hết mình tiêm chủng toàn cầu, dẫu cho có những chậm trễ và do dự, hoặc có những bước tiến trong việc chống biến đổi khí hậu, nhưng điều này dường như gặp một sự lẩn tránh khủng khiếp đối với vấn đề di cư. Tuy nhiên, có nhiều người mà cuộc sống họ đang bị đe dọa! Tương lai của tất cả mọi người đang bị đe dọa, và chỉ sẽ bình yên nếu được hội nhập. Chỉ khi được hòa giải với những người yếu nhất thì tương lai đó mới thịnh vượng. Bởi vì khi người nghèo bị từ chối, thì hòa bình cũng bị từ chối.

Lịch sử dạy chúng ta rằng sự đóng lại và chủ nghĩa quốc gia sẽ dẫn đến những hậu quả tai hại. Thật vậy, như Công đồng Vatican II đã nhắc lại, “ý chí cương quyết muốn tôn trọng người khác, những dân tộc khác cũng như phẩm giá của họ và sự ân cần thực thi tình huynh đệ là những điều kiện thiết yếu để xây dựng hòa bình.” (Gaudium et spes, 78). Thật là ảo tưởng khi nghĩ rằng làm như vậy là đủ để mình được an toàn, bảo vệ bản thân khỏi những kẻ yếu nhất đến gõ cửa chúng ta. Trong tương lai, chúng ta còn tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Để làm tương lai trở nên tốt đẹp, điều chúng ta cần không phải là những hành động đơn phương, nhưng là những chính sách mở rộng. Tôi nhắc lại, lịch sử đã dạy điều đó, nhưng chúng ta chưa học được. Đừng quay lưng lại với thực tế, đừng mãi thoái thác trách nhiệm, đừng luôn đẩy vấn đề di cư cho người khác, như thể chẳng ai liên can và đó chỉ là một gánh nặng vô ích mà ai đó buộc phải gánh vác!

Những chị em, anh em, những khuôn mặt và ánh mắt của anh chị em yêu cầu chúng ta không quay lưng lại, không phủ nhận nhân tính chung của chúng ta, biến câu chuyện của anh chị em thành của chúng ta và đừng quên những thảm kịch của anh chị em. Elie Wiesel, nhân chứng của thảm kịch lớn nhất thế kỷ qua, đã viết: “Chính vì tôi nhớ về sự khởi đầu chung của chúng ta mà tôi xích lại gần hơn với đồng loại của mình. Đó là bởi vì tôi không quên rằng tương lai của họ cũng quan trọng như tương lai của tôi.” (From the Kingdom of Memory, Reminiscences, New York, 1990, 10). Vào Chúa Nhật này, tôi cầu xin Chúa đánh thức chúng ta khỏi sự khước từ của chúng ta đối với những người đau khổ, đánh thức chúng ta khỏi chủ nghĩa cá nhân vốn loại trừ người khác, đánh thức những trái tim bị điếc của chúng ta trước nhu cầu của người khác. Và tôi cũng kêu gọi mọi người: chúng ta hãy vượt qua sự tê liệt của nỗi sợ hãi, sự thờ ơ giết chết, sự thờ ơ yếm thế kết án tử những người bên lề bằng đôi găng tay nhung lụa! Chúng ta hãy phản đối tận gốc tư tưởng thống trị, tư tưởng xoay quanh cái tôi, cái tôi cá nhân và quốc gia ích kỷ, vốn trở thành thước đo và tiêu chí của mọi thứ.

Năm năm đã trôi qua kể từ chuyến thăm được thực hiện tại đây với những người anh em thân yêu Bartolomeo và Jeronymos. Sau tất cả thời gian này, chúng ta vẫn thấy rằng vấn đề di cư chẳng mấy thay đổi. Tất nhiên, nhiều người đã dấn thân chào đón và hội nhập, và tôi muốn cảm ơn nhiều tình nguyện viên và những người ở mọi cấp – tổ chức, xã hội, từ thiện – đã thực hiện những nỗ lực to lớn, chăm sóc người dân và vấn đề di cư. Tôi ghi nhận sự dấn thân hỗ trợ và xây dựng các cơ sở tiếp nhận xứng đáng và tôi chân thành cảm ơn người dân địa phương vì những điều tốt đẹp mà họ đã làm và nhiều hy sinh mà họ đã cố gắng. Nhưng chúng ta phải cay đắng thừa nhận rằng đất nước này, cũng như những nước khác, vẫn đang chịu nhiều áp lực, và ở châu Âu có những người vẫn cương quyết coi vấn đề này như một việc mà họ không quan tâm. Và bao nhiêu điều kiện không xứng đáng với con người! Có bao nhiêu điểm nóng nơi người di cư và người tị nạn sống trong điều kiện hạn chế, mà không có giải pháp nào phía trước! Tuy nhiên, sự tôn trọng đối với các cá nhân và quyền con người, điều không ngừng được cổ võ trên toàn cầu, đặc biệt ở lục địa này, cần phải luôn được bảo vệ, và phẩm giá của mỗi người phải được đặt lên hàng đầu. Thật đáng buồn khi nghe đề xuất như một giải pháp rằng nguồn quỹ chung được sử dụng để xây tường. Tất nhiên, chúng ta hiểu những nỗi sợ hãi và bất an, khó khăn và nguy hiểm. Người ta cảm thấy mệt mỏi và thất vọng, càng trở nên trầm trọng hơn bởi các cuộc khủng hoảng kinh tế và đại dịch, nhưng không phải bằng cách dựng lên các hàng rào thì các vấn đề được giải quyết và sự chung sống được cải thiện. Thay vào đó, cần chung sức để chăm sóc người khác theo khả năng thực tế của mỗi người và tuân theo luật pháp, luôn đặt giá trị không thể chuyển nhượng của sự sống mỗi người lên hàng đầu. Elie Wiesel còn nói: “Khi tính mạng con người bị đe dọa, khi phẩm giá con người gặp nguy hiểm, thì biên giới quốc gia trở thành vô nghĩa” (Diễn văn nhận giải Nobel Hòa bình, ngày 10 tháng 12 năm 1986).

Trong nhiều xã hội khác nhau, có những đối kháng về ý thức hệ giữa an ninh và liên đới, địa phương và phổ quát, truyền thống và cởi mở. Thay vì tranh cãi về các ý tưởng, thì sẽ hữu ích hơn nếu bắt đầu với thực tế: hãy dừng lại, mở rộng tầm nhìn của chúng ta, dìm mình vào các vấn đề của đa số nhân loại, của nhiều nhóm nạn nhân của các trường hợp khẩn cấp nhân đạo mà chính họ không tạo ra nhưng lại phải gánh chịu, sau những chương dài lịch sử khai thác và hiện vẫn đang diễn ra. Người ta dễ dàng lôi kéo dư luận bằng cách khơi dậy nỗi sợ hãi về người khác. Nhưng tại sao chúng ta không nói, với cùng một thái độ, về sự bóc lột người nghèo, về những cuộc chiến bị lãng quên và thường được tài trợ mạnh tay, về những thỏa thuận kinh tế được thực hiện trên xương máu của người dân, về những thủ đoạn ẩn giấu để buôn bán vũ khí và phát triển thương mại vũ khí? Cần đối diện với những nguyên nhân sâu xa, chứ không phải bắt dân nghèo gánh chịu hậu quả, thậm chí bị lợi dụng để tuyên truyền chính trị! Để loại bỏ các nguyên nhân gốc rễ, không thể chỉ dừng lại ở các trường hợp khẩn cấp. Những hành động phối hợp là cần thiết. Những thay đổi mang tính biểu tượng cần được tiếp cận với tầm nhìn xa. Bởi vì không có câu trả lời dễ dàng cho các vấn đề phức tạp. Thay vào đó, cần phải đồng hành với các tiến trình từ bên trong, để vượt qua sự cô lập và khuyến khích hội nhập dần dần và thiết yếu, để chào đón các nền văn hóa và truyền thống của những người khác một cách huynh đệ và có trách nhiệm.

Trên tất cả, nếu chúng ta muốn bắt đầu lại, chúng ta hãy nhìn vào khuôn mặt của những đứa trẻ. Chúng ta tìm thấy can đảm để xấu hổ trước chúng, những người vô tội và là tương lai. Họ đặt câu hỏi về lương tâm của chúng ta và hỏi chúng ta: “Loại thế giới quý vị để lại cho chúng tôi?” Chúng ta đừng lạnh lùng lảng tránh những hình ảnh sống sượng của những tấm thân bé nhỏ nằm bất động trên các bãi biển. Địa Trung Hải, nơi hàng thiên niên kỷ đã gắn kết các dân tộc khác nhau và những vùng đất xa xôi, đang trở thành một nghĩa trang lạnh lẽo không bia mộ. Hồ nước rộng lớn này, cái nôi của nhiều nền văn minh, giờ đây trông giống như một tấm gương chết chóc. Chúng ta đừng để biển của chúng ta (mare nostrum) biến thành biển của sự chết (mare mortuum) hoang tàn, đừng để nơi gặp gỡ này trở thành sân khấu của sự đối đầu! Đừng để “biển của ký ức” này biến thành “biển của sự lãng quên”. Tôi kêu gọi hãy ngăn chặn sự nhấn chìm của nền văn minh này!

Trên các bờ biển này, Thiên Chúa đã trở thành người. Nơi đây, Lời của Người được vang vọng, loan báo rằng Thiên Chúa là “Cha và là Đấng hướng dẫn tất cả mọi người” (St. GREGORY OF NAZIANZO, Discorso 7 per il fratello Cesario, 24). Người yêu chúng ta như những người con và muốn chúng ta là anh em của nhau. Ngược lại, Thiên Chúa bị xúc phạm khi con người vốn được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa bị xem thường, khi con người bị phó mặc cho sóng biển, trong sự phủi tay thờ ơ, đôi khi ngay cả được biện minh nhân danh điều được cho là các giá trị Kitô giáo. Trái lại, đức tin đòi hỏi lòng trắc ẩn và lòng thương xót. Nó thúc đẩy lòng hiếu khách, là tình yêu đối với người xa lạ (philoxenia) đã thấm nhuần văn hóa cổ điển, và được biểu lộ rõ ​​ràng nơi Chúa Giêsu, đặc biệt trong dụ ngôn Người Samari nhân hậu (xem Lc 10,29-37) và trong những lời của chương 25 Tin Mừng theo thánh Matthêu (x. cc. 31-46). Đây không phải là một ý thức hệ tôn giáo, nhưng là cội rễ Kitô giáo cách cụ thể. Chúa Giêsu đã long trọng khẳng định rằng Người hiện diện ở đó, nơi người lạ, người tị nạn, người mình trần và đói khát. Và đường lối Kitô giáo được tìm thấy nơi Chúa Giêsu. Vâng, như Đức Giáo Hoàng Biển Đức đã viết: đường lối Kitô giáo “là một con tim biết nhìn”. (Thông điệp Thiên Chúa là Tình yêu, 31).

Bây giờ chúng ta hãy cầu xin Đức Mẹ mở mắt cho chúng ta trước những đau khổ của anh chị em mình. Mẹ đã vội vã lên đường đến với người chị họ Elizabeth đang mang thai. Biết bao người mẹ mang thai đã chết khi đang hành trình vội vã ngay cả khi đang mang trong mình sự sống! Xin Mẹ Thiên Chúa giúp chúng ta có một cái nhìn mẫu tử, biết nhìn thấy người khác là những người con của Thiên Chúa, là anh chị em để được chào đón, bảo vệ, thăng tiến và hội nhập; và để được yêu một cách dịu dàng. Xin Mẹ Rất Thánh dạy chúng ta đặt thực tế của nhân loại lên trên những ý tưởng và ý thức hệ, và có những bước tiến vội vã để gặp gỡ những người đau khổ.

Sau bài diễn văn, Đức Thánh Cha đã mời mọi người cùng đọc Kinh Truyền Tin.

Kết thúc buổi gặp gỡ, Đức Thánh Cha thăm một số người tị nạn và năm nơi ở của họ. Sau đó, ngài ra sân bay để trở về Athens. Buổi chiều, Đức Thánh Cha dâng thánh lễ với cộng đoàn Công giáo tại “Thính phòng Megaron” của Athens.

Văn Yên, SJ

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 316
  • Page 317
  • Page 318
  • …
  • Page 629
  • Next page
Bài viết mới nhất
CÔNG NGHỊ HỒNG Y BÀN VỀ THẾ GIỚI, THÔNG ĐIỆP VÀ THƯỢNG HỘI ĐỒNG
12/06/2026
GIỚI THIỆU SỔ TAY HÀNH HƯƠNG “CON ĐƯỜNG TRÁI TIM - HÀNH HƯƠNG VÀO TRÁI TIM SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG”
12/06/2026
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG CHÚA KITÔ - SỨ ĐIỆP THIÊNG LIÊNG CỦA THƯ RÔMA
12/06/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.