2022
Ukraine, câu chuyện phi thường của một nữ tu Tây Ban Nha
Ukraine, câu chuyện phi thường của một nữ tu Tây Ban Nha
ho đến nay, cuộc chiến tranh tại Ukraine không chỉ khiến hàng trăm thường dân bị chết – trong đó có nhiều trẻ em – cùng với sự tàn phá khủng khiếp các thành phố và thị trấn mà còn gây ra cuộc khủng hoảng nhân đạo lớn nhất ở châu Âu kể từ Thế chiến thứ hai, buộc hơn 2 triệu người phải tị nạn ở các nước khác. Nhưng chính cuộc chiến này cũng đã khơi lên một làn sóng liên đới trên khắp lục địa, những điều tưởng như đã không còn xuất hiện kể từ năm 1945.
Cộng đoàn Đa Minh của Sơ Lucía chào đón những người tị nạn Ukraine
Một ví dụ điển hình về sự liên đới này là nỗ lực đáng kinh ngạc của một nữ tu người Argentina thuộc Dòng Đa Minh, hiện sống ở Tây Ban Nha: Sơ Lucía Caram, OP. Thật thế, trong chuyến đi vỏn vẹn 4 ngày, Sơ Lucía đã trải qua hơn 6000 cây số trên chiếc xe buýt nhỏ đi từ Tây Ban Nha tới biên giới phía bắc của Romania với Ukraine để đón những người tị nạn và đưa về tu viện tại Manresa, Tây Ban Nha.
Chuyến đi được khởi hành từ Manresa lúc 6 giờ sáng ngày 04.3 và đến Romania vào tối hôm sau. Sáng ngày kế tiếp, 06.3, Sơ Lucía lên đường trở về Tây Ban Nha, mang theo 6 người tị nạn: 3 phụ nữ và 3 trẻ vị thành niên, là những không còn nơi nào để đi.
Và, đây là câu chuyện phi thường của Sơ Lucía.
Là một nữ tu Đa Minh chiêm niệm, năng nổ, với kỹ năng tổ chức tuyệt vời Sơ Lucía, có nhiều hoạt động hỗ trợ những người tị nạn và chống lại nạn trẻ em đói nghèo. Trong 4 năm qua, Sơ Lucía và cộng đoàn đã giúp đỡ 3 gia đình Ukraine, và hiện đang chăm sóc cho 1 bà mẹ cùng đứa con bé đến từ Ukraine.
Một ngày sau khi chiến tranh bùng nổ ở Ukraine, hôm 25.2, Sơ Lucía đã tổ chức một buổi cầu nguyện cho hòa bình tại nhà nguyện lớn của tu viện. Sơ Lucía nghĩ rằng chắc sẽ chỉ có một số ít người tham dự, nhưng thực tế thì lại đã có rất đông người đến, khiến nhà nguyện không có đủ chỗ cho họ. Điều này đã giúp Sơ Lucía nhận ra rằng: “Khát vọng hòa bình là điều có thật, và có thể chạm tới được!”
Với quan niệm rằng, “Chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ, vì hòa bình phụ thuộc vào tất cả mọi người. Tất cả chúng ta đều bị đe dọa, và người Ukraine là anh chị em của chúng ta,” Sơ Lucía đã tham gia một cuộc biểu tình vì hòa bình cùng các gia đình Ukraine đang sống tại Manresa vào ngày 26.2. Ấn tượng sâu sắc trước đám đông phản đối chiến tranh, Sơ Lucía lại càng thấy rõ: “mọi người muốn hòa bình, không phải chiến tranh”.
Sau cuộc biểu tình, Inna, một phụ nữ trẻ người Ukraine hiện được các Sơ giúp đỡ sống ở Manresa, tâm sự với Sơ Lucía rằng cô ấy rất lo lắng cho cha mẹ của cô, mà một người có tình trạng sức khỏe nghiêm trọng, đang sống ở Kyiv. Cô hy vọng là cha mẹ cô sẽ di tản đến miền bắc Romania trong những ngày tới; Inna hỏi Sơ Lucía xem liệu Sơ Lucía có thể giúp đưa họ đến nơi an toàn ở Tây Ban Nha không.
Sau khi nghe Inna tâm sự của Inna, Sơ Lucía cho biết: “Tôi đã trải qua một số đêm trằn trọc và tự hỏi: Tôi có thể giúp đỡ bằng cách nào đây?”
Cho đến ngày 01.3, khi Luis, một trong những tình nguyện viên giúp đỡ công việc của tổ chức, nói nửa đùa nửa thật: “Sơ Lucía à, tại sao chúng ta không làm một chuyến đến Romania và đưa họ về đây?” Sơ Lucía đã suy nghĩ về lời đề nghị này, rồi cầu nguyện và sau cùng, đi đến quyết định là Sơ sẽ đến Romania để đưa cha mẹ của Inna về Tây Ban Nha. Và rồi, sáng sớm ngày 04.3, Sơ Lucía và Luis bắt đầu chuyến hành trình từ Tây Ban Nha tới biên giới bắc Romania trên một chiếc xe buýt nhỏ, và 2 người đã thay phiên nhau để lái xe trên đoạn đường hơn 3.200 cây số.
Dòng người tị nạn
Khi đến Romania vào tối ngày 05.3, Sơ Lucía nhận được tin nhắn từ Inna cho biết rằng cha mẹ cô không thể rời khỏi Kyiv vì các vụ đánh bom ở khu vực xung quanh. Tuy nhiên, Inna cho biết, cô có 1 người bạn cùng với đứa con đã tìm cách chạy trốn khỏi thành phố và hiện đang đến Sighet, một thành phố ở miền bắc Romania. Inna gửi cho Sơ Lucía những bức ảnh của người phụ nữ và đứa trẻ này và hỏi liệu Sơ Lucía có thể đưa họ về Tây Ban Nha thay vì đưa cha mẹ của cô không.
Sơ Lucía đã đến Sighet để tìm 2 mẹ con người bạn của Inna. Khi tới trại tị nạn ở thành phố Satu Mare, nơi mọi người đang được cấp thực phẩm, quần áo và chỗ nghỉ ngơi sau trốn thoát bom đạn. Tại đây, Sơ Lucía tình cờ gặp lại Marian, một người Romania từng làm thợ mộc 18 năm ở Tây Ban Nha, nhưng hiện giờ đang làm tình nguyện viên, giúp đỡ những người tị nạn. Ông Marian đã giúp Sơ Lucía tìm 2 mẹ con ấy trong số hàng ngàn người tại đây.
Tại Satu Mare, “Tôi vô cùng xúc động khi thấy từng đoàn xe chở người tị nạn Ukraine và dòng người tị nạn đi bộ rất nhiều cây số để đến đây. Họ đi tay không, hoặc chỉ đem theo một ít đồ đạc. Họ thực sự kiệt sức. Tất cả đều có vẻ sợ hãi; họ giống như những con cừu”. Sơ Lucía cho biết thêm: “Chúng tôi đã chứng kiến những gì được xem là tốt đẹp nhất của bản chất con người,” nhưng bên cạnh đó, cũng có mặt tăm tối rất đau lòng, đó là tại một số điểm nhập cảnh ở biên giới của Romania với Ukraine và Hungary, có những “mafia” đang đòi tiền những người tị nạn để được phép vào Romania và Hungary.
Trước khi chiến tranh, có khoảng 75.000 công dân nước ngoài đang theo học tại các cơ sở giáo dục trên khắp Ukraine, nhưng giờ đây, tình trạng của họ hoàn toàn bị xáo trộn. Tại trại tị nạn Satu Mare, Sơ Lucía đã thấy một nhóm 30 sinh viên y khoa đến từ Turkmenistan, cũng như những người đến từ Ấn Độ và Châu Phi, dù họ có giấy phép cư trú tại Ukraine nhưng họ không có giấy tờ cho phép họ vào Liên minh Châu Âu, ngoại trừ Romania. Quyền tị nạn của họ không được công nhận, vì vậy họ đã bị mắc kẹt. “Họ là những người nghèo nhất trong số những người nghèo!”
Sơ Lucía cũng nhận thấy rằng người Ukraine là “những người rất sùng đạo”, có nhiều nhóm tôn giáo, bao gồm cả những người theo phái Ngũ tuần và Chính thống giáo, rất muốn được gần gũi với những người tị nạn vào thời điểm bi thảm này trong cuộc sống của họ.
Nhưng “Tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh của rất nhiều người đàn ông, mà nhiều người trong số họ, còn trẻ và đơn thân, đi ngược lại về phía biên giới Ukraine, mang theo một chiếc ba lô hoặc túi xách, với đôi mắt ngấn lệ. Họ đã trở lại để chiến đấu cho quê hương của mình”.
Tiếp rước khách lạ
Khi Sơ Lucía đi lại trong trại, người bạn của Inna, Olena Rozhova, đã nhận ra Sơ Lucía, nhờ một bức hình mà Inna đã gửi cho cô. Rozhova chạy đến phía Sơ Lucía và nói, “Con yêu Chúa Giêsu rất nhiều.” Sơ Lucía thực sự bị xúc động mạnh! Sơ ôm lấy Olena và Nikita, con trai 12 tuổi của cô. “Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời!”
Một lúc sau, Sơ Lucía chú ý đến một phụ nữ khác, Irina Antonenko, 39 tuổi, có 2 đứa con tuổi thanh thiếu niên — Illia, 13 tuổi và Alexandra, 14 tuổi. Cô Antonenko đã nói lời chia ly với chồng ở Kyiv, nơi anh ở lại để tiếp tục chiến đấu. Cô không biết ai trong trại và không có nơi nào để đi. Do đó, Sơ Lucía đã mời cô Antonenko và các con gia nhập nhóm trở về Tây Ban Nha, và họ vui vẻ nhận lời. Sau đó, Sơ Lucía còn nhận thấy một phụ nữ khác, Alessa, 39 tuổi, trông có vẻ rất buồn bã, lạc lõng; cô đã phải bỏ mẹ ở lại Kyiv. Nên Sơ Lucía cũng mời Alessa đi cùng.
Thế là, Sơ Lucía mời 6 người tị nạn lên chiếc xe buýt nhỏ, bắt đầu hành trình tới biên giới Hungary vào sáng sớm ngày 6. 3. Không ai trong số họ biết nhau, và họ đã gặp nhau lần đầu tiên trong hoàn cảnh bi đát này.
Sơ Lucía và nhóm người tị nạn Ukraine dừng lại để ăn nhẹ trên hành trình tới Tây Ban Nha
Trong chuyến trở về dài dài hơn 3.200 cây số, sau hơn 4 giờ đồng hồ bị kẹt xe, họ sớm gặp rắc rối ngay khi tới biên giới Hungary. Vì Antonenko và 2 con không có hộ chiếu mà chỉ có thẻ căn cước do chính phủ Ukraine cấp, nên không được đi qua biên giới. Sơ Lucía đã cố gắng thuyết phục các quan chức biên giới Hungary cho phép 3 mẹ con cô Antonenko đi qua. Tưởng chừng như thất vọng, nhưng cuối cùng, Sơ Lucía đã thành công. Với Sơ Lucía, “đây là trải nghiệm khó khăn nhất mà tôi có trong cuộc hành trình này”.
Trên đường về lại Tây Ban Nha, 6 người tị nạn, không có gì cả, ngoại trừ vỏn vẹn bộ quần áo mặc trên người, họ đã ngủ suốt cuộc hành trình, và chỉ thức giấc khi xe dừng lại để ăn nhẹ một chút gì đó.
Về đến tu viện ở Manresa, cả nhóm đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ những nữ tu trong cộng đoàn, từ những tình nguyện viên trẻ cũng như lớn tuổi và từ cả những phóng viên báo chí. Và rồi, tin tức về việc làm táo bạo của Sơ Lucía đã được lan truyền nhanh chóng.
Bước tiếp theo của Sơ Lucía là giúp những người tị nạn hòa nhập với cuộc sống mới. Trước hết là dạy họ tiếng Tây Ban Nha và sau đó là tìm chỗ ở cho họ. Theo dự kiến, trong tuần đầu tiên cả 6 người tị nạn sẽ ở lại tu viện, sau đó Sơ Lucía sẽ chuyển họ đến các căn hộ ở Manresa và khu vực gần đó. Tin tức về sáng kiến của Sơ Lucía đã khơi dậy tình liên đới cách mạnh mẽ: Hơn 500 căn hộ đã được cung cấp cho những người tị nạn, cùng với những hình thức hỗ trợ khác.
Sơ Lucía làm việc với 17 cặp vợ chồng tình nguyện viên là giáo dân, họ sẽ giúp lo những thủ tục cần thiết để đảm bảo những người tị nạn được cấp giấy phép cư trú và thẻ an sinh xã hội. Liên minh châu Âu đã thông qua luật đảm bảo giấy phép cư trú lên đến 2 năm cho những người tị nạn Ukraine, với đầy đủ các phúc lợi xã hội.
Dù thế, sau khi hoàn tất chuyến đi táo bạo này, Sơ Lucía không cho mình thời gian để nghỉ ngơi. Vì, hiện Sơ đã liên lạc với một số Tổ chức phi chính phủ và một công ty địa phương. Với sự giúp đỡ của họ, vào ngày 12.3 tới đây, Sơ Lucía lên kế hoạch sẽ thuê một chiếc máy bay đi từ Tây Ban Nha đến Ba Lan để đưa thêm 200 người tị nạn Ukraine đến Manresa.
Với câu chuyện phi thường hầu như không tưởng của Sơ Lucía, có lẽ không chỉ khiến chúng ta ngưỡng mộ, thán phục, nhưng còn khơi lên một cảm thức rất sâu xa rằng: đứng trước đau khổ của anh chị em mình, chẳng ai được quyền cho phép mình dửng dưng, đứng ngoài cuộc, như người vô can, xa lạ. Để rồi, trong bất cứ cảnh huống nào của cuộc sống, sự trằn trọc, của người nữ tu Đa Minh 55 tuổi này, cũng sẽ là nỗi băn khoăn của chính chúng ta: “Tôi có thể giúp đỡ bằng cách nào đây?”
Nt. Anna Ngọc Diệp, OP
Đa Minh Thánh Tâm
2022
Năm thứ chín triều giáo hoàng Phanxicô trong mười hai ngày
2022
Tại sao từ “Amen” không được đọc sau Kinh Lạy Cha trong Thánh Lễ?
Tại sao từ “Amen” không được đọc sau Kinh Lạy Cha trong Thánh Lễ?
Nếu lời nguyện kết thúc bằng từ “Amen” là đúng thì tại sao nó không xảy ra với Kinh Lạy Cha trong thánh lễ?
Từ “Amen”, một trong những ngữ vựng được người kitô hữu dùng nhiều nhất, và thật sự khó để dịch cho sát ý của nó (đây là lý do tại sao nó được giữ nguyên ngữ bằng tiếng Do Thái), và luôn được sử dụng trong mối liên hệ với Thiên Chúa.
Khi đọc từ này, nghĩa là tuyên bố rằng những gì vừa nói được xem là chân thực, nhằm xác nhận một mệnh đề và kết hợp với nó hay với một lời nguyện.
Vì vậy, khi từ Amen được diễn ra nơi một nhóm trong bối cảnh phụng thờ thiêng liêng hoặc cử hành tôn giáo cũng có nghĩa là đồng ý với những gì đã nói.
Trong kinh nguyện
Từ “Amen” được dùng để kết thúc lời cầu nguyện, nhưng là lời cầu nguyện đặc biệt. Kinh Lạy Cha, khi được đọc trong Thánh Lễ không đi kèm với từ “Amen” ở cuối kinh. Tuy nhiên, ngoài Thánh lễ từ “Amen” được đọc bình thường.
Cần nhấn mạnh rằng Kinh Lạy Cha là kinh duy nhất của Giáo Hội được thêm vào trong phụng vụ Thánh lễ.
Vậy đâu là câu trả lời cho việc thiếu bóng dáng từ “Amen” trong Kinh Lạy Cha của Thánh lễ? Đơn giản: bạn không đọc “Amen” bởi vì lời cầu nguyện vẫn chưa kết thúc.
Sau khi đọc Kinh Lạy Cha ở đoạn cuối “xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ”, thay vì thưa “Amen” thì vị linh mục tiếp tục cầu nguyện một mình. Phụng vụ cho rằng đó là “phần giải thích lời kinh vừa đọc”, tức là lời cầu nguyện mà linh mục đọc một mình tập hợp và phát triển lời cầu nguyện trước đó.
Tung hô
Vị linh mục khai triển lời cầu xin cuối cùng của Kinh Lạy Cha (“xin cứu chúng con khỏi mọi dữ”) rằng:
“Lạy Chúa, xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được bình an, nhờ lượng từ bi Chúa nâng đỡ chúng con luôn luôn thoát khỏi tội lỗi và được an toàn khỏi mọi biến loạn, đang khi chúng con mong đợi niềm hy vọng hồng phúc ngày trở lại của Chúa Giêsu Kitô, Đấng cứu độ chúng con”.
Và mọi người đáp lại bằng một lời tung hô rất cổ xưa, có nguồn gốc từ những thế kỷ đầu của lịch sử Giáo hội:
“Vì vương quyền, uy lực và vinh quang là của Chúa đến muôn đời”.
Bằng cách này, Kinh Lạy Cha hoàn toàn được thêm vào phụng vụ Thánh Thể, không phải như một phần bổ sung, nhưng như một phần cơ bản của phụng vụ Thánh Thể.
- Võ Tá Hoàngchuyển ngữ
2022
Tường thuật từ Ukraina: Lá thư của một linh mục ở Kyiv
Tường thuật từ Ukraina: Lá thư của một linh mục ở Kyiv
Linh mục Jarosław Krawiec OP, tường thuật về những khó khăn mà người dân Ukraina vẫn đang phải đối mặt. Cha cũng chia sẻ những câu chuyện về lòng hào hiệp và lòng dũng cảm của những người đang cung cấp thức ăn, nơi ở, những thứ cần thiết và một chút lòng nhân ái của con người cho những người đang gặp khó khăn.
Trong một lá thư gửi cho các thành viên dòng Đa Minh của mình, Cha Jarosław Krawiec, OP, đã tường thuật về tình hình ở Ukraina:
Anh chị em thân mến, Tôi xin bắt đầu kể về Fastiv hôm nay. Nhà Thánh Martin de Porres – do Dòng Đa Minh và các tình nguyện viên giáo dân điều hành – đã thành nơi ẩn náu cho những người bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, kể từ khi chiến tranh bắt đầu. Một trong những phụ nữ đầu tiên đến trú ẩn ở Fastiv và hiện đã an toàn ở Ba Lan, đã đến từ Hostomel, một thị trấn chỉ cách Kyiv vài chục cây số. Cô ấy nói với tôi vài ngày trước rằng: con gái Victoria và con trai nhỏ của cô ấy vẫn còn ở lại thành phố. Cũng giống như nhiều người khác trong khu phố “Pokrowskyj” của họ, họ bỗng thấy mình thuộc thẩm quyền của Nga, không có nước, thức ăn, và lò sưởi ấm. Liên tục thấy súng hướng vào họ. Một quý ông thành thật thú nhận, “Tôi là người Nga và tôi rất xấu hổ về điều đó. Họ biến Hostomel thành căn cứ quân sự của họ. Mọi người sống ở đó trong điều kiện kinh khủng, trong số đó có con gái tôi”. Các cư dân đã trở thành lá chắn bảo vệ quân đội của kẻ thù. Hostomel không phải là duy nhất; nhiều thành phố của Ukraina cũng bị đối xử theo cách tương tự.
Những câu chuyện như thế này chắc đã trở thành một cuốn sách dày cộp. Nhà thờ ở Fastiv và Nhà Thánh Martin ngập tràn nước mắt của mọi người – những người đang khao khát tìm thấy những người thân yêu đã mất liên lạc, đang khao khát được về nhà trong hòa bình.
Hôm nay tôi đã nói chuyện được với Cha Misha; trong những ngày này, rất khó để liên lạc với Cha qua điện thoại. Cuối câu chuyện, tôi hỏi Cha rằng tôi nên viết về điều gì cho tốt đây, vì Cha đã kể với tôi rất nhiều về những người tìm thấy nơi trú ẩn với họ, những người từ Fastiv, Irpin, Bucha, Kyiv… Cha đã rất ngạc nhiên với câu hỏi này, mặc dù Cha chưa bao giờ bi quan hoặc thuộc tuýp người bi lụy. Tuy nhiên, rất nhiều điều tốt đẹp vẫn xảy ra xung quanh chúng tôi. Theo ước tính của tôi, nếu chúng ta lấy một thang đo như thước đo của Themis – nữ thần Hy Lạp và hiện thân của công lý, luật pháp và trật tự vĩnh cửu – thì bên tốt chắc chắn sẽ lớn hơn bên kia.
Nhờ sự dấn thân của rất nhiều người cao quý từ Ukraina và Ba Lan, xe buýt chở những người tị nạn đang rời khỏi sân nhà thờ của chúng tôi mỗi ngày. Đôi khi có tới hai chuyến trong một ngày. Cũng chính những chiếc xe buýt – đến đây để đón mọi người – cũng mang thức ăn và thuốc men cho chúng tôi.
Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn và cúi đầu thành kính trước tất cả các tài xế – những người ngồi sau tay lái xe buýt, xe tải, xe tải nhỏ và ô tô cá nhân của họ, đi đến những nơi mà mọi người cần sự giúp đỡ của họ. Trong số đó có các linh mục và các nữ tu.
Hôm nay cha sở Valentine và Vyacheslav từ Dunaivtsi (giáo phận Kamianets-Podilskyi) đến thăm linh mục chúng tôi ở Kyiv. Xe tải nhỏ của họ chất đầy thực phẩm, bao gồm một vài xô bánh ngọt làm thủ công và vô số loại rau. Tất cả những thứ này ngay lập tức được chuyển đến các chị em Dòng Thừa sai Bác ái (những người của Mẹ Têrêsa thành Calcutta), là những người điều hành một trung tâm tại thủ đô Ukraina ở đây dành cho những người vô gia cư và những người túng thiếu. Trong nhiều năm qua, các cha dòng Đa Minh đã cử hành thánh lễ cho họ mỗi tuần hai lần, thường là bằng tiếng Anh vì các chị em đến từ nhiều quốc gia.
Vài ngày trước chúng tôi cũng đã nhận được từ Warsaw những phẩm vật mà Charytatywni Freta gửi cho chúng tôi, cũng như một món quà từ Cha Peter ở Legionowo. Cha Peter đã phục vụ trong nhiều năm ở Ukraina và hiện đang cử hành thánh lễ hằng tháng bằng tiếng Ukraina tại Tu viện Thánh Hyacinth của Dòng Đa Minh chúng tôi ở Warsaw. Cha có một trái tim tuyệt vời dành cho Ukraina. Tất cả những phẩm vật đó đầu tiên đến bằng xe lửa từ Ba Lan đến Zhytomyr và hôm nay được ông Leonard chuyển đến bằng ô tô từ Home Church. Đây là những anh hùng thực sự của thời hiện đại. Họ đến những nơi bị chiến tranh nhấn chìm để giúp đỡ với tấm lòng nhân đạo. Họ đi ngay cả khi họ biết rằng con đường trở về có thể bị cắt. Họ đi, thậm chí có nguy cơ bị bắn vào. Những chuyến đi đó thường kéo dài nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày, vì người ta phải tìm cách vượt qua những con đường và cây cầu bị phá hủy, xếp hàng dài chờ đợi ở nhiều trạm kiểm soát và tìm kiếm nhiên liệu.
Tôi đang hiểu thực tế mới này và chắc chắn hơn rằng, trong chiến tranh, điều cần thiết không chỉ là binh lính mà còn là tất cả những người ở hậu trường. Họ cung cấp thức ăn và thuốc men. Và khi cần thiết, họ di tản mọi người đến những nơi an toàn. Leonard nói với tôi rằng hôm qua anh ấy đã giúp sơ tán một gia đình trẻ khỏi Kyiv. Người mẹ trẻ có một đứa trẻ sơ sinh trên tay. Vào năm 2014, họ phải trốn khỏi Luhansk, và ngày nay quân đội Nga buộc họ phải rời khỏi Kyiv. Có thể đây là lần cuối cùng; mong cuối cùng họ tìm được nơi ở và nuôi dạy con cái trong hòa bình. Bạn của Leonard là một người lính gần đây đã nói với Leonard rằng: “Vì anh đã giúp vợ tôi rời khỏi thị trấn một cách an toàn, tôi có thêm bình an và tôi có thể bảo vệ đất nước của mình bằng một khẩu súng trường”. Anh ấy nói đúng. Thật tốt khi chúng ta có những người như Leonard và các linh mục như Valic và Slavic.
Ngày 8/3 là ngày của Phụ nữ. Ở Ukraina, đó là một ngày lễ quốc gia và một ngày nghỉ làm. Người ta có thể nhìn thấy những người bán hoa tulip ngày hôm qua ở lối vào cửa hàng gần cộng đoàn của chúng tôi ở Kyiv. Trước khi xếp hàng đến quầy thu ngân ở siêu thị, tôi thấy một người lính với 5 hộp sôcôla. Tôi biết đây là quà dành cho những nữ binh sĩ trong đơn vị của anh ấy.
Tôi hiếm khi mua hoa, vì vậy tôi không biết giá của chúng trước chiến tranh là bao nhiêu, nhưng chắc chắn bây giờ chúng đắt hơn nhiều. Không ngần ngại, Cha Thomas và tôi đã mua 12 bông hoa tulip vì chúng tôi muốn bày tỏ với những người phụ nữ rằng sự hiện diện của họ quan trọng và cần thiết biết bao. Người bán hoa Kyiv đã cố gắng thuyết phục chúng tôi rằng không nên tặng số lượng hoa chẵn (chỉ dành cho đám tang), nhưng chúng tôi không đủ khả năng để giải thích với cô ấy rằng bó hoa chúng tôi mua là dành cho một số lượng lớn phụ nữ. Cô ấy đã rất bối rối nhưng cuối cùng đã bán cho chúng tôi 12 bông hoa tulip màu vàng. Giới kinh doanh thì nghĩ như thế, nhưng riêng đối với chúng tôi, con số 12 này mang nhiều ý nghĩa, ví dụ như nó tượng trưng cho 12 tông đồ…
Lm Jarosław Krawiec
Vi Hữu chuyển ngữ
