2022
Lễ Phục sinh ở Myanmar, Đức Hồng y Bo: Nơi thờ phượng bị ảnh hưởng, nhưng Giáo hội vẫn đứng vững
Lễ Phục sinh ở Myanmar, Đức Hồng y Bo: Nơi thờ phượng bị ảnh hưởng, nhưng Giáo hội vẫn đứng vững
Trong một cuộc phỏng vấn với Vatican News nhân dịp Lễ Phục sinh, Tổng giám mục Yangon cho biết: “niềm tin sâu sắc của người dân trong thời gian thử thách này thật mạnh mẽ. Tình hình đất nước vẫn còn rất khó khăn, số lượng người tị nạn ngày càng tăng và tình trạng khẩn cấp nhân đạo không giảm bớt, nhưng chúng tôi chắc chắn rằng con đường thương khó là con đường Thiên Chúa chiến thắng sự dữ và mang lại hòa bình”.
MYANMAR-MILITARY-POLITICS (AFP or licensors)
Lễ Phục sinh ở Myanmar có gam màu không sáng sủa lắm, nhưng ánh sáng hy vọng không tắt và được bén rễ sâu nơi Chúa Kitô, Đấng Cứu độ con người. Những tia sáng nhỏ được hé lộ từ nơi đây, nơi bạo lực vẫn đang hoành hành và khủng hoảng tiếp diễn với hàng nghìn người tị nạn chạy trốn khỏi một môi trường chính trị và xã hội đang trên đà xấu đi. Đức hồng y Bo cho biết “chúng tôi vẫn đang ở đồi Golgotha,” ngài nhớ lại những sự kiện gần đây tại Mandalay khi một trăm binh lính đã đột kích vào khuôn viên nhà thờ lúc các tín hữu đang cử hành Cuộc Thương Khó.
Quân đội không tha những nơi thờ tự
Tại vùng Sagaing, các làng Công giáo cũng là mục tiêu tấn công của quân chính phủ. Trong vùng Chin và Kayah, quân đội đã tấn công các nhà thờ của người Công giáo, Tin lành Baptists và các Kitô giáo khác trong nhiều tháng, bắt giữ các linh mục và mục sư. Tổng cộng bốn trong số 16 giáo phận Công giáo là địa điểm của cuộc nội chiến. Người tị nạn Myanmar lang thang trong rừng, hoặc tìm nơi trú ẩn trong các trại, nhiều người khác đến vùng biên giới cạnh Thái Lan. Đức Hồng y bày tỏ tất cả sự đau buồn của mình khi “những nỗ lực vì hòa bình cho đến nay đều vô ích”. Ngài nói thêm: “Nỗi đau trong những giờ phút cuối cùng của Chúa Giêsu hiện lên trong ánh mắt và trái tim của những người mẹ có con và chồng chết ở Myanmar cũng như ở Ucraina”.
Ngài giải thích “về đức tin, chúng tôi chắc chắn rằng con đường thương khó là con đường mà qua đó Chúa chiến thắng sự ác và mang lại hòa bình. Những lời cầu nguyện của người dân trong Tuần Thánh đã được lắng nghe. Tôi không thể tin rằng Thiên Chúa không nghe”. Đức hồng y thừa nhận rằng không ai được miễn khỏi sự sụp đổ của nền kinh tế và các dịch vụ căn bản: hơn một nửa dân số rơi xuống tình trạng nghèo và giá lương thực đang tăng. Nhưng sự phẫn uất mạnh mẽ được cảm nhận rõ nhất nơi hầu hết những người trẻ tuổi, họ bị tước đoạt tương lai. “Tất cả những việc này là một sự lãng phí”.
“Dừng giết chóc”
Đức hồng y nói: Giáo hội không thể thừa nhận các bài phát biểu về sự trả thù. Ngài nhận thấy rằng, thế giới đang tập trung vào Ucraina, tuy nhiên, chính tại Myanmar “các tội ác đã gây ra là như nhau, ngay cả với cùng một loại vũ khí hủy diệt của Nga”. Một lần nữa ngài lớn tiếng kêu gọi: “Hãy dừng các vụ giết người lại!”. Tiếp đó, ngài nuối tiếc vì những hạn chế mà các cơ quan nhân đạo trong nước phải gánh chịu, cụ thể là việc không thể tiếp cận được những người đang cần sự giúp đỡ. “Chúng tôi, Giáo hội Công giáo, cố gắng giúp đỡ, bằng các nguồn lực của mình, nhưng chúng tôi e sợ rằng Caritas quốc tế khi tham gia trợgiúp ở Ucraina, sẽ không thể giúp các nạn nhân khác của chiến tranh”. Đức Hồng Y Bo – người gần đây đã đến bang Kayah để lắng nghe nhu cầu của những người tị nạn – báo cáo số liệu mới nhất của Liên Hợp Quốc rằng: hiện có thêm 520.000 người tị nạn mới ngoài 370.000 người đã bị trục xuất khỏi nhà của họ.
Một Giáo Hội nhỏ bé nhưng ngoan cường, trung thành với Thập giá
Đức hồng y Bo chân thành thừa nhận rằng trong một tình huống như thế này “không có giải pháp hoặc sự giải thoát nhanh chóng và dễ dàng.” Tuy nhiên, ngài chỉ ra rằng người Myanmar đã trải qua bảy thập kỷ cai trị của quân đội. “Mọi người không bị lừa bởi những lời nói dối. Là Kitô hữu, chúng tôi tìm thấy hy vọng nơi mầu nhiệm sâu xa của sự điên rồ trên thập giá. Làm môn đệ của Chúa Giêsu không miễn cho chúng ta khỏi cái chết, đúng hơn nó đòi chúng ta phải chết mỗi ngày”. Ngài kết luận: “Niềm tin sâu sắc của người dân vào thời gian thử thách này thật mạnh mẽ.”
(Vatican News 19.04.2022)
2022
ĐTC cầu chúc thanh thiếu niên Ý: Có khứu giác của Gioan và can đảm của Phêrô
ĐTC cầu chúc thanh thiếu niên Ý: Có khứu giác của Gioan và can đảm của Phêrô
Chiều 18/4, trong buổi gặp gỡ và cầu nguyện của khoảng 100 ngàn thanh thiếu niên Ý tham gia cuộc hành hương, kết thúc tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha khuyến khích các bạn trẻ không sợ cuộc sống, và noi gương các tông đồ sau khi Chúa sống lại, có khứu giác của Gioan và can đảm của Phêrô.
Đức Thánh Cha gặp gỡ thanh thiếu niên Ý (ANSA)
Cuộc gặp gỡ của các thanh thiếu niên bắt đầu từ 2 giờ 30 chiều, với phần sinh hoạt và văn nghệ, trong đó có sự hiện diện đặc biệt của ca sĩ Blanco, người đã cùng với cô Mahmood đoạt giải Lễ hội Âm nhạc Sanremo của Ý với bài ca “Brividi”.
Ca sĩ Blanco
Vào lúc 5 rưỡi chiều, Đức Thánh Cha tiến vào Quảng trường thánh Phêrô với xe mui trần và đi vòng quanh quảng trường, sau đó ngài ra đường Hoà Giải để chào thăm các bạn trẻ.
Đức Thánh Cha chào các bạn trẻ
Buổi cầu nguyện bắt đầu với việc rước và đọc Tin Mừng theo thánh Gioan (Ga 21, 1-19), về việc Chúa Giêsu hiện ra bên bờ hồ với các tông đồ sau khi Phục sinh và nói với Thánh Phêrô “Hãy theo Thầy!”
Trong phần chứng từ, nhiều bạn trẻ đã kể về những khó khăn, bóng tối cũng như hy vọng trong cuộc sống của họ.
Kế đến Đức Thánh Cha có một bài nói chuyện với các bạn trẻ, ngài nói trong hai năm qua Quảng trường Thánh Phêrô chờ đợi các em đến đây để lấp đầy. Trong hai năm qua, Quảng trường này trống vắng, phải ăn chay, nay tràn đầy niềm vui. Cách đây hai năm, vào ngày 27/3, Đức Thánh Cha đến đây một mình, cầu nguyện xin Chúa chấm dứt đại dịch. Ngài tin rằng chiều tối đó, các em cũng ở nhà trước tivi cầu nguyện cùng gia đình. Tạ ơn Chúa, vì hôm nay các em đã đến đây. Đây là niềm vui thực sự.
Tuy nhiên, Đức Thánh Cha cũng bày tỏ lo lắng vì những đám mây u ám vẫn bao phủ xung quanh chúng ta, đại dịch chưa chấm dứt và một cuộc chiến khủng khiếp đã nổ ra ở Đông Âu. Ngài nói: “Thường thì chính những người bạn cùng tuổi của các con phải trả giá cao nhất. Không chỉ cuộc sống bị tổn hại và không an toàn, nhưng ước mơ về tương lai của các em cũng bị chà đạp. Nhiều anh chị em vẫn đang chờ đợi ánh sáng Phục sinh”.
Đức Thánh Cha mời gọi các bạn trẻ giống như các Tông đồ đừng bao giờ đánh mất hy vọng, ngay cả khi tất cả ước mơ của họ tan biến và mọi thứ dường như đã mất. Trái lại hãy chia sẻ nỗi sợ của mình với những ai tin tưởng. Ngài đặc biệt khuyến khích các bạn trẻ noi gương Thánh Gioan và Thánh Phêrô: “Thánh Gioan với khứu giác của mình đã nhận ra Chúa đầu tiên, và Phêrô, với lòng can đảm đã nhảy xuống nước để gặp Chúa. Các con đừng đánh mất khứu giác trong khi tìm Chúa. Khứu giác của sự thật. Cha cầu chúc các con có khứu giác của Gioan và lòng can đảm của Phêrô”.
Sau bài huấn từ, các thanh thiếu niên cầu nguyện cho hoà bình trước ảnh Đức Mẹ và cùng tuyên xưng đức tin. Cuối buổi gặp gỡ, một lần nữa Đức Thánh Cha dùng xe mui trần để đi vòng quanh quảng trường để chào tạm biệt các bạn trẻ.
Ngọc Yến
2022
Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vào thứ Hai thiên thần
Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vào thứ Hai thiên thần
Vào lúc 12 giờ trưa thứ Hai 18/4, trong tuần Bát Nhật Phục Sinh, được gọi là thứ Hai thiên thần, Đức Thánh Cha đã cùng đọc Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Trước khi đọc Kinh, ĐTC có một bài huấn dụ ngắn dựa trên bài Tin Mừng của thứ Hai trong tuần Bát Nhật Phục Sinh trích từ Tin Mừng theo thánh Matthêu, nói về các phụ nữ ra thăm mộ Chúa từ sáng sớm và Chúa đã hiện ra với họ.
Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha trước khi đọc Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Những ngày trong Tuần Bát nhật Phục sinh giống như một ngày duy nhất, trong đó niềm vui Phục sinh được kéo dài. Như vậy Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay tiếp tục cho chúng ta biết về Đấng Phục sinh, về việc Người hiện ra với những người phụ nữ ra thăm mộ (x. Mt 28,8-15). Chúa Giêsu đến gặp họ và chào đón họ; sau đó Người nói với họ hai điều, mà ngày nay cũng hợp với chúng ta nếu biết đón nhận, như một món quà Phục sinh.
Trước tiên, Người trấn an họ bằng hai từ đơn giản: “Đừng sợ” (câu 10). Chúa biết rằng nỗi sợ hãi là kẻ thù hàng ngày của chúng ta. Người cũng biết rằng nỗi sợ hãi của chúng ta nảy sinh từ nỗi sợ lớn, nỗi sợ cái chết: sợ biến mất, mất người thân yêu, bị đau ốm, không còn sống nữa … Nhưng với sự Phục sinh, Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết. Do đó, không ai khác có thể nói với chúng ta một cách thuyết phục hơn: “Đừng sợ”. Chúa nói điều đó ngay tại ngôi mộ, nơi Người đã chiến thắng. Do đó, Người mời gọi chúng ta ra khỏi ngôi mộ chôn nỗi sợ hãi của chúng ta. Chúng ta hãy nghe rõ: Hãy bước ra khỏi ngôi mộ chôn nỗi sợ hãi của chúng ta, bởi vì nỗi sợ hãi giống như những ngôi mộ chôn chúng ta vào đó. Người biết rằng nỗi sợ hãi luôn rình rập trước cửa trái tim chúng ta và rằng chúng ta cần nghe chính mình lặp đi lặp lại “đừng sợ” vào buổi sáng Phục Sinh cũng như mọi buổi sáng hàng ngày. Đừng sợ, hãy can đảm lên. Anh chị em, những người tin vào Đức Kitô Phục Sinh, đừng sợ! Chúa Giêsu nói với bạn: “Ta đã trải qua cái chết cho con, Ta đã mang tội của con trên mình. Bây giờ Ta sống lại để nói với con: Ta ở đây, với con, mãi mãi. Đừng sợ!”.
Nhưng chúng ta có thể nói, làm thế nào để chống lại nỗi sợ hãi? Điều thứ hai Chúa Giê-su nói với các phụ nữ cũng giúp ích cho chúng ta: “Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó” (câu 10). Hãy đi báo. Nỗi sợ hãi luôn đóng chúng ta lại vào chính mình; mặt khác, Chúa Giê-su làm cho chúng ta phải đi ra và sai chúng ta đến với người khác. Đây là cách khắc phục. Nhưng tôi – chúng ta có thể nói – tôi không có khả năng! Những người phụ nữ đó chắc chắn không phải là những người thích hợp nhất và được chuẩn bị để loan báo về Đấng Phục sinh, nhưng Chúa không quan tâm. Điều Người quan tâm là ra đi và loan báo. Bởi vì niềm vui Phục sinh không được giữ cho riêng mình. Niềm vui của Đức Kitô được củng cố bằng cách cho đi, nó nhân lên khi được chia sẻ. Nếu chúng ta mở ra và mang Tin Mừng đi, trái tim của chúng ta sẽ rộng mở và chiến thắng nỗi sợ hãi.
Ảnh: Daniel Ibáñez | CNA
Bản văn hôm nay cho chúng ta biết rằng lời loan báo có thể gặp phải một trở ngại: sự giả dối. Thật vậy, Phúc Âm thuật lại “một lời loan báo ngược lại”, đó là của những người lính canh mộ Chúa Giê-su. Họ được trả “một số tiền lớn” (câu 12) và nhận được chỉ dẫn: “Các anh hãy nói như thế này : Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác” (câu 13). Các anh ngủ ư? Mà khi đang ngủ, làm sao các anh thấy người ta lấy trộm xác? Thật là một sự mâu thuẫn mà tất cả đều tin, bởi vì có tiền ở giữa. Đó là quyền lực của đồng tiền, mà Chúa Giêsu đã nói là đừng làm tôi của nó. Đây là sự giả dối, lối lý luận của sự che đậy, đối lập với việc công bố sự thật. Đây cũng là một lời nhắc nhở cho chúng ta: sự giả dối – trong lời nói và trong cuộc sống – làm ô nhiễm lời loan báo, làm hư hỏng bên trong, mang trở lại ngôi mộ. Đàng khác, Đấng Phục sinh muốn chúng ta ra khỏi mộ của sự giả dối và sự lệ thuộc. Trước Chúa Phục Sinh, còn có một ông chúa khác, đó là ông chúa tiền của. Nó làm vấy bẩn tất tả, phá hoại tất cả, đóng cửa đối với ơn cứu độ. Điều này xảy ra ở mọi nơi: trong đời sống hằng ngày, có cám dỗ tôn thờ ông chúa tiền của này.
Anh chị em thân mến, chúng ta phẫn nộ khi, qua thông tin, chúng ta phát hiện ra sự giả dối, giả dối trong cuộc sống con người và trong xã hội. Nhưng chúng ta cũng hãy kể tên những sự giả dối mà chúng ta có bên trong! Và chúng ta hãy đặt những bóng mờ và giả dối này của chúng ta trước ánh sáng của Chúa Giêsu Phục sinh. Người muốn đưa những điều ẩn khuất ra ánh sáng, để làm cho chúng ta trở nên những nhân chức trong suốt và sáng ngời về niềm vui của Tin Mừng, về sự thật giải thoát chúng ta (x. Ga 8,32).
Xin Mẹ Maria, Mẹ Đấng Phục Sinh, giúp chúng ta chiến thắng nỗi sợ hãi và cho chúng ta lòng say mê chân lý.
—-
Sau khi đọc kinh, ĐTC nhấn mạnh rằng hồng ân của Chúa Phục Sinh mang lại hy vọng cho tất cả những ai đau khổ, không ai bị bỏ rơi. Đối với xung đột và chiến tranh, Ngài kêu gọi hãy mở cánh cửa thông hiểu và hoà giải, vì đây điều Chúa Giêsu đã làm trên đồi Canvê, và với sự Phục Sinh, Chúa đã hoà giải chúng ta với Cha và hoà giải giữa chúng ta.
Đức Thánh Cha cũng cảm ơn về những lời chúc mừng được gởi đến ngài trong dịp lễ Phục Sinh và những lời cầu nguyện dành cho ngài.
(Vatican News 18.04.2022)
2022
Bạn trẻ cùi Robert Naoussi “dọn đường lên trời” cho người khác
Bạn trẻ cùi Robert Naoussi “dọn đường lên trời” cho người khác
Robert Naoussi là một thanh niên cũng giống như các bạn trẻ khác ở quốc gia châu Phi Cameroon. Nhưng anh có điểm khác là đã dâng những đau khổ của mình để xin Chúa cho các bạn cùng tuổi biết Chúa Giêsu và sống hạnh phúc.
Ngày nay, phần mộ của anh đã trở thành nơi hành hương. Từ nơi này nhiều người đã được ơn hoán cải và chữa lành bệnh tật. Một trường truyền giáo được thành lập vào năm 2005 cũng đã mang tên anh.
Ngày 01/10/1970, giữa đêm tiếng chuông của trại phong Dibamba ở phía tây của Cameroon vang lên thật lớn. Bên ngoài, các bệnh nhân ca hát. Ở tuổi 23, Robert Naoussi vừa phó dâng linh hồn cho Chúa. Sau này, cha Raymond người đã đồng hành với bạn trẻ bị phong cùi viết “Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đến đón Robert”. Một niềm hoan hỉ như tất cả những gì Robert đã gieo ở đây, nơi sự bình an không thể giải thích được vẫn còn ngự trị cho đến ngày nay.
Robert Naoussi sinh năm 1947 ở Cameroon trong một gia đình nghèo, với người cha đa thê. Năm 7 tuổi Robert xin được rửa tội từ một linh mục truyền giáo ở trong làng. Lòng nhiệt thành của cậu bé làm mọi người xung quan ngạc nhiên. Từ khi được rửa tội, Robert siêng năng đến nhà thờ kéo chuông để mời mọi người đến cầu nguyện. Robert mơ được vào chủng viện nhưng người nhà anh phản đối. Sau đó Robert được gửi đến một trường học xa nhà, và ở lại đó với người dân địa phương. Buổi sáng khi không có đủ thức ăn, Robert thường nhường phần của mình cho người khác và để bụng đói đến trường.
Robert bắt đầu nhiễm bệnh phong cùi khi khoảng 16-17 tuổi. Đối với Robert, đây là một thử thách nặng nề vì anh đã có những kế hoạch đẹp cho cuộc đời. Vào tháng 5/1969 anh được đưa đến trại phong Dibamba. Bực mình khó chịu về điều này, Robert hỏi cha tuyên uý tại sao lại là chính anh phải ở đây. Cha trả lời rằng chỉ có Chúa Giêsu mới có câu trả lời cho anh. Trong ba ngày, anh cầu nguyện, không ăn, không uống, không ngủ. Cuối cùng anh hiểu. Anh nói: “Tôi ở đây để anh chị em tôi biết Chúa Giêsu”. Thực tế, 9 anh chị em của Robert đã rửa tội sau khi anh qua đời. Một nữ tu làm việc ở trại phong làm chứng: “Từ đó về sau không bao giờ anh than phiền nữa. Lời thưa xin vâng của Robert như lời thưa xin vâng của Đức Mẹ, một lời xin vâng dứt khoát, trọn vẹn và với niềm vui”.
Robert biết mình sẽ không thể hồi phục. Trong đau đớn này, anh cầu nguyện cho những người khác và vui vẻ đón tiếp những ai đến gặp anh. Cha Raymond đã đọc cho anh nghe cuộc đời của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Đối với người trẻ bị bệnh phong cùi, đây là một mặc khải vì qua câu chuyện của thánh nữ anh hiểu rằng anh có thể trở thành nhà truyền giáo với những đau khổ của mình. Anh nói: “Bạn bè của tôi không biết Chúa Giêsu, tâm hồn họ thường hay buồn rầu. Tôi sẽ dâng hiến cuộc sống tôi vì hạnh phúc của họ. Căn bệnh tôi đang mang là công cụ làm việc để dọn đường lên thiên đàng cho người khác”. Ở thời điểm đó, những ai sống gần Robert đều ghi nhớ nụ cười và đức tin của anh mặc dù phải sống trong cảnh bị bỏ rơi và rất đau đớn.”
Cuối cùng Robert qua đời vào ngày 01/10/1970. “Papa Louis” là y tá của anh cho đến cuối đời, nói: “Chưa bao giờ tôi thấy có một người đau đớn như vậy. Tạ ơn Chúa, Đấng tốt lành đã cho tôi can đảm để làm việc với Robert. Một ngày Robert nói với tôi: ‘Tôi muốn Chúa thêm đau khổ cho tôi để bệnh phong có thể rời khỏi thế giới này’”.
Robert đã dạy rằng đau khổ không phải là điều xấu như có nhiều người ở châu Phi nghĩ. Đau khổ không còn là gánh nặng nếu người ta biết chấp nhận nó.
Chứng tá của Robert đã lan toả khắp giáo phận Douala và ở các nơi khác. Cuối tuần, nhiều người hành hương đến mộ của anh. Trong số này có nhiều người trẻ của trường truyền giáo “Robert Naoussi” được thành lập vào năm 2005 theo cảm hứng của người cùi trẻ và mục tiêu của trường là học cách biến đau khổ trở thành một công cụ loan báo Tin Mừng. Cha Patoum, vị sáng lập phong trào quy tụ khoảng 50 người giải thích: “Hoạt động chính là cầu nguyện, đặc biệt là thờ lạy Thánh Thể”.
Ảnh hưởng của Robert vượt ra ngoài biên giới. Yêu mến tinh thần của Robert, một giảng viên thần học ở miền đông nước Pháp Michèle Atlmeyer đã cố gắng truyền cảm hứng này cho các sinh viên, bằng cách cho các bạn trẻ xem video về cuộc đời của Robert khi 20 tuổi. Giáo sư nói: “Hiện nay các thanh thiếu niên không bị bệnh phong như Robert, nhưng các em bị các loại bệnh phong khác, các dạng nghèo đói khác, trong đó có cả việc không biết Chúa, thường thiếu sự nâng đỡ từ đức tin. Khi giới thiệu Robert cho các bạn trẻ, chính người trẻ này đã dọn đường cho nhiều sinh viên của tôi”.
Ngọc Yến
